Home Nghe nhạc Xem video Diễn đàn Graphic Đọc truyện Hình ảnh Down phim Chơi game
Full Version: Tôi muốn em là của tôi! (complete)
» » » »

Tôi muốn em là của tôi! (complete)

Takeshi



Summary: Nắng thu nhè nhẹ trải lên một vùng thung lũng êm đềm. Anh ấy nằm đấy... mặt không mở... đôi mắt đẹp của chàng trai cứ thế, nhắm lại. Cô gái quì xuống, nước mắt tuôn rơi như những viên ngọc chân trâu... Bàn tay lành lạnh của chàng trai vẫn nắm chặt tay cô gái... Ngẩng đầu nhìn lên, thì ra, thiên đường là ở ngay đây...
Warnings: đừng com khi bạn chưa thực sự đọc và hiểu được nội dung truyện của tôi.
Rating: 16 tuổi trở lên.
Spoiler: tình yêu và hi vọng.
Pairings: Nhi và Tùng
Category: Tình yêu tuổi học trò.
Status: on going


Tôi muốn em là của tôi!!!



Chap 1:

Con bé đứng bên lùm hoa lay ơn, đôi mắt khẽ lúng liếng, mái đầu xinh xinh...

Thằng bé đứng từ sau gốc cây... nhìn trộm... hai bên má đỏ ứng như vừa bôi thuốc, mắt không chớp... "soi" con bé trắng trợn.

Các ông bà phụ huynh, ngồi trong nhà, nhâm nhi cùng nhau chén trà nóng, nhìn thấy cảnh tượng ngộ nghĩnh trên, không ai bảo ai, đồng loạt cười rộ...

- Lớn lên cho hai đứa nó lấy nhau hợp đấy! - Mẹ con bé lên tiếng, không giấu khỏi nụ cười.
- Được thôi!

...

Chuông báo thức reo inh ỏi...

Không có một tín hiệu gì rằng nó sẽ được tắt đi...

Một con bé... à không... lớn rồi.. gọi là một cô gái... nằm co quắp trong tấm chăn mỏng

Nắng sớm trải dần xuống căn phòng in đậm màu hồng xinh đẹp và quyến rũ...

- Công chúa bé bỏng! Dậy đi nào... - Mẹ nó mở cửa phòng, tắt vội cái đồng hồ báo thức.
- Ư... con buốn ngủ lắm ma ma ơi...
- Thôi nào! hôm nay phải đến trường mới đấy!
Nó vội vàng bật dậy... "chết rồi! Quên khuấy mất.."

Mái tóc dài màu nâu đỏ được nó chải chuốt, đồng phục váy xếp li, một chiếc nơ xinh xắn ở cổ áo... Hoàn chỉnh, nó mỉm cười, tự hào về chính mình. Nó là một cô công chúa xinh đẹp, ngoan ngoãn và dịu dàng.

Chiếc xe ô tô mang biển kiểm soát 30N- 8888 lao đi trên đường, nó hồi hộp nhìn ra ngoài, đây là lần đầu tiên nó đến trường. Vâng, chính xác là lần đầu tiên. Từ nó vì sức khỏe nó yếu ớt, nên ba mẹ luôn bắt nó học tại gia... Và đã 18 năm nay, chưa có một người bạn, thật sự là một người bạn, không thể tính quản gia và mấy cô hầu gái.

- Tiểu thư! Đến rồi ạ. - Tên vệ sĩ mở cửa xe cho nó, không quên cúi đầu.
- Vâng. Cảm ơn chú. 5h đón cháu nhé! - Nó mỉm cười xua tan sự lịch thiệp và cẩn trọng không cần thiết.
- Vâng.

Nó bước vào sân trường, tiếng sì sào, bàn tán, chỉ trỏ cứ bám theo gót nó chẳng chịu rời.
- A! Xinh quá mày ơi!
- Con nhà đại gia đấy!
- xinh gì cái loại đấy! chắc chắn chảnh...
- Con kia mới vào trường mà kiêu vãi.
....

Nó bước vào phòng giáo viên, một cô giáo trẻ bước tới và bắt tay nó, dẫn nó vào lớp. Cảm giác được đi cùng một người khác sẽ làm ta an tâm hơn khi phải đi một mình, chỉ một mình mà thôi.

- Giới thiệu với các em, đây là bạn Vương Huyền Nhi, hi vọng các em sẽ giúp bạn.

Cả lớp ồ lên như một cơn bão tạt qua. Nhiều ngôn ngữ... đã được tung ra làm nó lạnh gáy. Bước xuống cuối lớp, nó chọn một chiếc bàn không có ai ngồi, im lặng, trên môi vẫn nở một nụ cười.

- Thằng Tùng sẽ không thích mày ngồi đấy đâu. - Một con bé giọng chua ngoa hất hàm.
Nó chẳng hiểu cô ta nói gì, chỉ im lặng...

Tiết 1 qua, rồi tiết 2... mọi thứ vẫn sẽ yên ổn nếu không có sự xuất hiện của một cậu trai. Ngang tàng và hống hách là từ mà nó có thể biểu hiện. Cậu ta không đẹp, không hào nhoáng, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của cậu ta luôn tỏa ra một thứ cảm xúc khó diễn tả, đầy bí ẩn. Cậu ta bước lại bên bàn nó, lườm nó, rồi đặt cái cặp lên tập vở nó đang viết, cậu ta ngồi xuống, bình thản.

- Cô nghĩ gì mà ngồi vào chỗ này thế hả? - Sau một lúc lâu, hắn mới mở mồm.
- Đây là chỗ còn trống duy nhất trong lớp.
- Ngồi lên bàn con chủ nhiệm kia kìa... tôi tưởng cô là vip. - Hắn hất mặt, nụ cười đểu giả nở trên môi... Nó khẽ sợ. Một chút thôi.
- Tôi nghĩ là với những người được giáo dục đầy đủ sẽ không bao giờ làm như thế hoặc nói như thế về người đã dạy dỗ mình.
Hắn cười sặc sụa, giáo viên nhìn hắn, nhưng rồi cũng lảng ra chỗ khác.
- Tôi nghĩ là cô đã quá ngây thơ!
- Không, tôi không nghĩ thế, đối với một kẻ như anh thì hai từ đó không thích hợp.
- Kẻ như tôi làm sao? - Hắn quát lớn, cả lớp học rùng mình, quay lại nhìn.
- Vô văn hóa và thiếu lễ độ. - Có chút run sợ trong lí trí, nhưng nó quyết đinh vứt sang một bên vì lòng tự trọng.
Hắn quắc đôi mắt, túm cổ áo cô gái, bốn mắt nhìn nhau, một thoáng bối rối hiện lên trong mắt chàng trai, cô gái vươn mình, không run sợ.
- Con này mày chán sống à.
Bốp. Bàn tay hắn in trên má nó, con nhỏ ngơ ngác...
- Anh bị điên à?! Đánh con gái?! Anh điên thật rồi. - Nó quát ầm lên.
- Thằng này điên đấy! Có phiền gì đến mày không?!
Nó giận tái mặt, đôi mắt xinh đẹp ngân ngấn nước, môi run lên.
- Anh... anh...
Hắn ta quay đầu về phía nó, thấy nước mắt nó lã chã tuôn rơi...
- Con điên. Khóc đéo gì mà khóc. Đồ thần kinh.
Chiếc cặp được xách lên, kẻ xấu xa bước ra khỏi phòng lớp học, mọi người vẫn cố tỏ ra không quan tâm, giáo viên thở dài.

Mọi thứ đều đã bị xáo trộn...
Tags: cua toi em la la cua muon em toi muon
Xem Video: cua toi em la la cua muon em toi muon Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts...
Các tư thế oral sex đem lại khoái cảm mạnh mẽBình Định: Lâm tặc tấn công trọng thương kiểm lâm
Đêm tân hôn của tôi là với bố chồngLý Hùng: “Cát xê của tôi quy ra vàng vẫn số 1 Việt Nam”
Tôi muốn giấu mẹ chồng vào tủ quần áoAnh muốn anh ế sao? (Anh muốn em sống sao Parody - FA Không Phải Anh 2) By Nhật Anh
Tôi muốn bù đắp tội lỗi tày trời đã gây ra cho em 7 năm quaSai lầm lớn của tôi là lấy anh
Biểu hiện kỳ lạ của con gái khi lên đỉnhEm là người đồng tính phải không?
Vợ cũ giờ lại thành bồ của tôiCuộc sống của tôi đầy cạm bẫy
Tổng thống Putin bổ nhiệm lãnh đạo CrimeaSửa, Bảo Dưỡng Điều Hòa Kém Lạnh 04.37617629
Chồng cũ triệt mọi đường sống của tôiCán bộ kiểm lâm bị đánh sau khi “bắt” gỗ sưa
Đám tang lạ của em bé 4 tuổi gây xúc độngPhạt dạy thêm là chỉ “xử” phần ngọn!
Không còn trong trắng thì em lấy ai?Sự chọn lựa của tôi
Australia thu được tín hiệu thứ 5 nghi là của hộp đen MH370Hương Tràm: “Thu Minh như người mẹ thứ 2 của tôi”
Truy tố bộ sậu “đầu nậu” gỗ và kiểm lâmTín hiệu ở nam Ấn Độ Dương là của hộp đen máy bay
Lâm tặc hung hãn xông vào trạm kiểm lâm cướp gỗ: Khởi tố 4 đối tượngChiêm ngưỡng tuyệt phẩm trị giá 9,6 triệu đôla của Pele
Hà Nội thí điểm làm đường sắt một rayAustralia phát hiện thêm tín hiệu nghi là của MH370
Phó GĐ hiếp dâm trẻ em đòi ‘thực nghiệm lại hiện trường’?98.000 đồng đem lại bữa cơm ngon miệng
Phó giám đốc ‘làm nhục’ trẻ em đòi ‘thực nghiệm lại hiện trường’?Nhóm côn đồ cướp súng của cán bộ kiểm lâm
Lâm tặc hung hãn xông vào trạm kiểm lâm cướp gỗBom tấn Final Fantasy XIV thử nghiệm lần cuối trên PS4
Kem làm sạch hoàn hảo của Elizabeth ArdenẢo diệu photoshop: Tôi muốn trông nam tính hơn
Mỹ gửi thêm lá chắn tên lửa đến Nhật vì lo ngại Triều TiênEm là yêu tinh hay tiên nữ giáng trần?
Tôi muốn vợ quay về với người cũ“Hạ nhục” Schweini, hai tờ báo Anh bị cấm cửa tới Đức
9 lợi ích tuyệt vời của tỏiTiết lộ cực sốc về loại da siêu mềm làm găng tay đánh gôn
HỒ VIỆT TRUNG-EM LÀ THẦN TƯỢNG CỦA ANH DVD ISO1Chết lặng vì qua bao sóng gió, giờ em lại muốn buông tay
Đại gia Việt: Xe mui trần là “của nợ”Bộ râu đem lại niềm tin !!
Của anh của tôi !!Xuất hiện màn hình 5,5 inch được cho là của iPhone 6
Mùa nắng nóng trẻ mắc bệnh hô hấp do nhiễm… lạnhTriển lãm bản đồ khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam
Takeshi
Ra chơi...

Nó chỉ muốn xuống canteen, ăn chút gì đấy để xuôi đi nỗi tức tối bao trùm xuống 3 tiết học qua.

- Này! vừa nãy có sao không?! - Một đứa con gái đeo kính hỏi nó.
- Không sao.
- Bạn là Nhi hả? - Đứa bên cạnh hỏi.
- Uhm.
- Bạn có muốn chơi với tụi mình không? - Cô ấy nháy mắt.
- Được thôi. - Nó cười vui vẻ, lần đầu tiên có những người bạn thật sự, tim nó đập liên hồi, có cảm giác như là một chàng trai lần đầu biết yêu.

- Chúng ta xuống canteen nhé! Rồi lên sân thượng ăn trưa. - Cô bạn tên Vân nói.
- Ok,

Canteen trường rộng rãi, nhưng vì quá đông học sinh nên thành ra bức bí. Nó cùng các bạn ôm một bịch đồ ăn chạy lên sân thượng.
Rầm.
- đ.m mày! Mày có biết là mày vừa nói gì không?! Nói với ai không?! - Có tiếng người chửi nhau, chúng tôi nấp vào sau cánh cửa.
- á..a... tôi ... tôi.. anh Tùng... tha cho em đi.
"Thì ra tên đó đang ở đây..." Nó thầm nghĩ, mọi run sợ tan biến, nó chỉ muốn xông ra và mắng hắn một trận. Đâu còn gì là một vẻ dịu dàng của cô công chúa đáng yêu nữa.
- Anh nghĩ là anh đang làm gì vậy?! - Nó hất hàm, lộ liễu vẻ khiêu chiến. Hai con bạn đứng sau cánh cửa, sợ run cầm cập mà không có cách nào ngăn nó lại.
Hắn cười, nụ cười khá đểu giả... Nhìn nó, cặp mắt sâu heo hút, lạnh lùng.
- Mày cút đi. - Hắn nói và đá vào đít tên xấu số kia.
- Dạ.. dạ...
Hắn ta cứ thế nhìn nó, đôi mắt xoáy sâu vào nó, hàng loạt câu hỏi đặt ra cho hắn, với cái bản tính bất thường như thế, tại sao hắn không tát cô ta vài cái nữa nhỉ?
- Anh đã tát tôi một cái. Anh nợ tôi. - Cô ta vẫn cứng đầu.
- Giỏi đến đây mà tát tôi này.
Nó tiến đến gần hắn, nhìn hắn...
Takeshi
Hắn cười, nó vẫn lạnh băng và im lặng. Hơi thở hắn tràn xuống mặt nó, ấm áp đến lạ kì, trong một khoảnh khắc, nó đã ước gì được hôn hắn, được nằm trong vòng tay hắn.
- Cô gan quá nhỉ?!
- Phải. Chỉ với những người đã cư xử không đúng đối với tôi.
- Thế theo cô như là nào mới là đúng?
- Phải... - Chưa kịp nói hết câu, hắn ta ghé sát vào tai nó, phả xuống mặt nó làn khí nóng bỏng lạ lùng, tim nó đập nhanh đến nỗi nó không có cách nào để dừng lại.
- Anh làm gì thế?! - Nó thở hồng hộc, đẩy hắn.
- Cô có vẻ ngon đấy nhỉ? - Hắn cười.
Bốp. Một cái tát, lần này là dành cho hắn.

Hắn mím chặt môi để thoát khỏi nỗi tức giận lan tràn. Một cái tát. Lần đầu tiên hắn được "nếm" một cái tát trước đứa con gái gàn dở như thế này.

Con bé khóc.

Đôi bàn tay gầy xinh xinh ôm lấy khuôn mặt ướt nhẹp vì nước. Bờ vai khẽ run lên.

- Lại khóc. - Hắn thở hắt ra, quay lưng tiến về phía cánh cửa sân thượng. - Mấy con này! Hôm nay thấy gì ở đây mà hó hé ra thì đừng trách tao ác. - Hắn chỉ vào Vân và Huyền mà nói như vậy. Hai đứa run sợ, chỉ biết "Vâng" và "Dạ"

- Thôi. Đừng khóc nữa, Trả thù được hắn cái tát rồi còn gì. - Vân đến bên nó, nhẹ nhàng vỗ nhẹ vai bạn.
Nó lắc lắc mái đầu.
- Thôi. Không sao đâu. Có gì chúng mình cùng chiến với hắn, cái kẻ xấu xí tự mãn coi trời bằng vung ấy thì sớm muộn cũng...- Cái Huyền cũng an ủi nó.
- Không. Hắn còn chưa xong với tớ đâu. - Một câu trả lời thẳng thừng, nó đứng dậy, chải lại mái tóc của mình, vuốt phẳng tà váy, đi vào lớp trước sự ngạc nhiên của hai cô bạn mới.

...

Con bé vươn tay hái một bông hoa, lỡ té, cái váy hồng đáng yêu dính bùn và đất. Thằng bé hốt hoảng chạy lại, nắm lấy đôi bàn tay nó, đỡ nó dậy.
- Cậu không sao chứ?!
- Không sao. Nhưng cái váy... - Con bé chỉ xuống chỗ lấm bùn.
Chiếc áo thằng bé được "vận dụng" làm giẻ lau, chà qua chà lại... Giọt mồ hôi lấm tấm rơi trên khuôn mặt cậu.
- Cám ơn.
...

- Công chúa của ba.. hôm nay đi ăn tối với gia đình một người bạn của ba nhé!
- Chú Long ý ạ? - Nó hỏi baba...
- Không, gia đình chú này mới ở Mĩ về, có một đứa con trai, hồi bé các con gặp nhau rồi mà. - Ba nháy mắt với nó, nỗi lo sợ cứ vương vẫn nó mãi.

Nó diện một chiếc váy màu trắng ngắn đến đầu gối, nếu đất nước Việt Nam này còn trong chế độ phong kiến chắc hẳn người ta sẽ tin rằng nó là một cô công chúa thực sự. Mẹ bước cùng nó, lần đầu nó thấy mẹ niềm nở như thế, bà đang quá phấn khích. Một dấu ? được đặt ra... câu trả lời vẫn chưa hé mở.


- A! Bà Lân. - Một người đàn bà vẫy tay gọi mẹ nó.
- Ôi! Chị... - Hai người đàn bà ôm chặt lấy nhau, mừng mừng tủi tủi... khoảng cách không gian và thời gian vẫn chưa làm tình cảm bạn bè phai nhạt.
- Cháu Tùng đâu chị?! - Ba nó hỏi người đàn bà tên Loan.
- Cháu nó sắp đến, kẹt xe chú ạ.
"Tùng...Tùng..." cái tên... làm nó cảm thấy hồi hộp hơn bao giờ hết.
- Chắc cháu là Nhi?! - Bà ta đặt tay lên khuôn mặt xinh xắn của nó...véo một cái.
- Vâng. Thưa bác. - Nhị khẽ nhún người cúi chào, ra dáng một tiểu thư.

...

Mọi người nói chuyện... ôn lại những kỉ niệm ngày xưa... lòng nó cảm thấy bồn chồn...

- A! Thằng Tùng đến rồi kìa. - Người đàn ông nói, nụ cười hiện rõ trên khuôn mặt tất cả mọi người, riêng nó.
Bốn mắt nhìn nhau, lần thứ ba trong ngày, nó nhìn thẳng vào đôi mắt ấy... Không quá đẹp, nhưng đủ để nó biết tim nó loạn nhịp. Nhưng... hận thù bùng lên trong lòng nó, cảm giác bức bối và khó chịu. Hắn ngồi xuống, giả vờ như không quen biết con nhỏ.
- Lâu không gặp... giờ cháu nhìn manly quá ha! - Mẹ nó giơ tay ra bắt.
Hắn cúi người, nghiêng đầu lễ phép.
- Vâng. Cô càng ngày càng quí phái và đẹp ra đấy ạ. - Hắn nói. Nó cáu tiết trước bộ mặt giả "ngây thơ" của hắn lúc này.
...
Bữa ăn kết thúc, mới có 8h. Nó nôn nóng.
- Ba mẹ và cô chú đi riêng đi ạ. Cháu muốn gặp con trai bác một chút, bạn bè xưa cũ hàn huyên thôi ạ. - Nó mạnh mẽ đề nghị, tất thảy mọi người đều vui vẻ gật đầu, trừ hắn. Ba mẹ nó đi... nó vẫn cứ như thế nhìn hắn, không nói, chờ hắn mở lời.

Hắn và nó phóng xe đến bờ sông, cái lành lạnh nơi này làm nó run lên. Một chiếc áo khoác được đặt lên người nó. Một chút rung động vụng về. Hắn cười với nó, nụ cười dịu dàng đến không ngờ. Nó không hiểu. Nó hoàn toàn không hiểu được con người hắn. Hắn ta không phải là con người sáng nay... hắn ta không phải là người đã tát nó, chửi nó. Hiện diện trước mặt nó giờ đây là người con trai cùng nó lớn lên hồi nhỏ, cùng nó hái hoa, vui đùa. Tìm lại được mảnh kí ức sót lại, lòng nó rạo rực và cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết.

...............
chjp_c0j_87
p0st týp đy a Takeshi 89.gif
Takeshi
...
Sáng hôm sau, nó mang trong mình cái tâm trạng nặng nề như đứa đám, hai mắt quầng thâm vì thiếu ngủ, bơ phờ và bệ rạc.
- Ặc! Nhi ơi... sao nhìn mày tội quá vậy? - Đó là câu đầu tiên con Vân nói với nó lúc nó bước vào lớp.
- Thiếu ngủ. - Nó trả lời trống không, ngồi xuống bàn và... gục xuống ngủ một giấc đã đời.
...
- Này! Dậy đi. Tiết ba rồi. - Tiếng một thằng con trai quát làm nó thức giấc. Ngẩng đầu lên, nhìn thấy cái bản mặt tên "vô liêm sỉ" kia nhìn nó chằm chằm, vứt cái cặp xuống ... đầu nó. Cũng may là hắn mang... quá ít sách vở nên không bị xây xát lắm.
- Á! Tiết ba rồi à! Thôi chết thật. Các thầy cô có nói gì tôi không? - Con bé quay sang bên Vân và hỏi. Mặc kệ ánh mắt nhìn của hắn.
- Không.
Nó thở phào.
- Này! - Hắn lại quát nó.
Nó vẫn im.
- Này! - Tiếng quát có chiều hướng to hơn.
Nhưng không có một dấu hiệu gì rằng nó sẽ trả lời.
- Tôi nói mà cô bơ à?! Vênh vãi l`z. - Hắn chửi, lời lẽ vô văn hóa kiểu đó chỉ làm cho nó ... ức chế mà bơ tiếp.
Tiếng chuông tan tiết reo. Nó vội vàng cất sách vở và chuồn ra ngoài với con Vân và con Huyền.
- Con kia. - Một giọng nói vang lên đằng sau nó. Nó không trả lời, và có vẻ như kẻ lên tiếng đã... hết kiên nhẫn, túm áo nó... lôi đi.
- Buông ra. Mày làm gì thế hả thằng kia. - Nó... tức tối hét lên.
- Này! Mày thả cô bạn này ra đi. - Một cậu trai tiến đến bên nó và hắn, anh bạn này quả thực rất đẹp trai, đến nỗi tim nó suýt rớt ra khỏi ***g ngực.
- Mày là thằng nào? Khôn hồn đừng xía vào chuyện của tao. - Hắn hất hàm, ra vẻ khinh bỉ đối phương.
- Đừng có lôi thôi, thả con bé này ra. - Cậu trai kia kéo lấy tay nó, và dang tay ôm chặt nó.
- Mày là gì của nó?! - Hắn hỏi, hờ hững.
- Bạn trai cô ấy. - Cậu ấy nói, nó suýt ngất nhưng vội vàng trấn an mình rằng anh ta đang cố bảo vệ mình.
Hắn cười. Cười to. Man rợ. Ánh mắt hắn sắc lên như một con dao đang cố xuyên vào bụng kẻ đối diện.
- Tao nói cho mày biết. - Hắn bước lên, nhìn thẳng vào cậu ta. - Hôm qua nó đã NGỦ với tao. - Hắn nhấn mạnh, nó cảm thấy máu trong mình bốc lên. - Bạn gái mày à?! Mất trinh rồi. Có sao không? .
Cậu trai rối trí, nhìn nó như dò xét, nước mắt nó đã giàn ra, hai khóe mi ướt đẫm. Nó vẫn lắc lắc mái đầu xinh xinh như để cho cậu ta hiểu rằng, những lời hắn nói hoàn toàn là dối trá.
- Tôi CHƯA BAO GIỜ NGỦ VỚI ANH. - Nó bước lên. Trong tiếng nấc, từng câu từng chữ của nó rõ ràng hơn bao giờ hết
Takeshi
Hắn nhìn nó, lạnh lùng và bước đi. Nó đứng lặng. Đôi tay nó bất giác nắm chặt tay chàng trai mới đến từ lúc nào, nước mắt rơi không ngừng.
- Cậu có sao không? - Cậu ta hỏi nó.
- Uhm... không sao. Xin lỗi đã để cậu phải dây dưa với tên đầu gấu đấy! Nếu nó có... thì ... - Nó ngập ngừng.
- Haha... không sao đâu. - Cậu ta khẽ vuốt tóc nó.
- Mình tên Nhi, cậu tên gì? - Nó lau nướ mắt mỉm cười.
- Minh.
- Một lần nữa cám ơn cậu. Giờ mình vào lớp nhé! - Nó vẫy tay chào cậu ta. Minh quá đẹp trai, à không, có thể là cũng bình thường thôi nhưng tri thức và trắng trẻo, cậu ta là mẫu người mà nó thích. Cậu ta thấy nó khóc, cậu ta cũng không hỏi tại sao? Hỏi hắn là gì của nó? Tất cả... nhưng cậu ta im lặng và chỉ mỉm cười.
Nó lại gục đầu xuống bàn và suy nghĩ, nó lại khóc. Nó đau lắm, tại sao người con trai mà nó "có chút rung động đầu tiên" lại có thể nói thẳng vào mặt nó rằng...HẮN ĐÃ NGỦ VỚI NÓ trong khi chẳng có gì ngoài một nụ hôn. Nó đang thực sự khiếp tởm hắn. Đến nỗi cổ học cồn cào và buồn nôn.
Nó cứ thế miên man như thế, và... một cái cặp... lại được quăng xuống đầu nó vào đúng tiết cuối.
Hắn ngồi xuống, cạnh nó, và rất gần nó, hắn ghé mặt hắn vào mặt nó, hơi thở dồn dập.
- Tôi... xin lỗi. Vừa nãy tôi nóng quá. - Hắn thở dài, đôi má của nó hồng lên, đỏ ửng. Nhưng... một chút tự trọng cuối cùng làm nó không gật đầu và chấp nhận lời xin lỗi của hắn được. Vết thương quá lớn, nó hằn sâu trong tim, tận đáy, làm cho con người ta day dứt.
- Anh nói xin lỗi sao?! Trong khi anh nói với bạn trai tôi rằng anh ĐÃ NGỦ VỚI TÔI. - Nó cứng đầu nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe.
- Thì tôi đã xin lỗi đấy rồi còn gì?
- Và tôi cũng xin lỗi... Tôi sẽ không chấp nhận lời xin lỗi của anh. - Nó - học sinh ngoan của cô... lần đầu trước con mắt ngỡ ngàng của tất cả các bạn và cô giáo (nhất là hắn) xách cặp bước ra khỏi lớp.
Takeshi
Nó đi ra khỏi lớp. Hắn chạy theo...
- Này! - Hắn gọi.
Nó không quay lại.
- Này! Nhi... - Hắn gọi... cố dấu đi nỗi tức giận.
Nó không quay lại.
Hắn chạy nhanh về phía trước, dang đôi cánh tay ấm áp ôm lấy nó. Nhi cố gắng đẩy ra nhưng không được đành áp mặt vào bờ ngực hắn mà khóc nức nở.
- Đừng khóc. Đừng khóc. - Hắn dịu dàng vuốt tóc nó.
- Ai.. ai bảo... anh là tôi... tôi khóc? - Nó nấc lên từng chặp.
- Ừ! Không khóc... không khóc. - Nói đoạn, hắn lấy tay áo đồng phục lau nước mắt cho nó.
Nó biết. Nó vẫn còn giận hắn. Nó căm tức hắn. Nó khiếp sợ hắn... Nhưng... giờ đây... trước sự dịu dàng mà hắn mang lại, nó cảm thấy tim mình đập mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chỉ biết đứng yên đó... và cảm nhận.
...
- Này! Đi cùng tôi đến một nơi. - Hắn nói, dắt tay nó đi.
Chiếc Ben dừng lại ở một thung lũng nhỏ, ánh nắng ấm áp vô cùng, nhưng sự tĩnh mịch của nơi đây làm nó cảm thấy sợ hãi.
- Đây là đâu vậy? - Nó hỏi, bàn tay hắn nắm lấy tay nó đang nóng lên.
- Nơi tôi đã gây ra những việc không thể tha thứ được. - Hắn thở dài.
- Việc gì? - Nó nhìn thẳng vào đôi mắt buồn của hắn.
- Tôi cũng không chắc là tôi có thể đối mặt với nó. Và... bây giờ tôi cũng không có ý định kể với cô. Tôi không muốn ôn lại những điều làm tôi đau đớn. - Hắn nói, đôi vai khẽ run lên, cái hình dáng cao ngạo và lạnh lùng càng làm hắn cô đơn trong nắng chiều.
- Uhm... anh không kể cũng không sao đâu. Tôi hiểu. - Nó cười, nó muốn nhen lên trong lòng hắn một chút niềm tin.
- Cảm ơn... và xin lỗi. - Hắn ôm nó vào lòng, khẽ ghé khuôn mặt xuống môi nó. Môi nó run run đáp trả... trái tim đập loạn xạ... mạnh mẽ đến bất ngờ.
Một lúc sau, nó đẩy hắn ra, run rẩy trong vòng tay hắn.
- Tại sao... lúc gặp Minh, anh lại... như thế. - Nó hỏi.
- Tại sao ư? Cô sẽ làm gì nếu một thằng đẹp trai đến trước mặt mình và nói rằng người con gái mà mình thích là người yêu hắn. ?!?! - Hắn ta nói một tràng... nó chỉ đứng yên và nhìn hắn... lặng đi...
Takeshi
......

- Anh nói gì cơ? Anh nói... anh thích tôi. - Nó mở to đôi mắt đẹp, lắp ba lắp bắp... không thể tin được lời nói vừa rồi...
- Phải. - Hắn ta gật đầu, đôi mắt quyết đoán, có phần dịu dàng.
- Nhưng anh luôn tỏ ra là anh ghét tôi? - Nó một mực muốn phủ định.
- Nhưng thật ra tôi không ghét cô.
- Nhưng anh chửi bới tôi? Anh tát tôi? - Nó vẫn chẳng chịu buông tha.
- Giận mất khôn. Với cả tôi cũng bị cô cho ăn tát còn gì?
- Nhưng anh nói anh ĐÃ NGỦ VỚI TÔI trong khi tất cả chỉ là một sự bịa đặt trắng trợn... anh muốn người khác nhìn tôi với con mắt như thế nào? Kiểu như là với một con đĩ à?
- Không. Tôi đã xin lỗi rồi. Và tôi không hề muốn như thế. Chẳng qua vì tên kia...
Nó vẫn cứ nhìn hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn. Tìm xem liệu có một tia nhìn nào chứng minh rằng hắn đang đùa cợt nó hay không... Nhưng.. ánh mắt hắn kiên quyết đến kì lạ.. khuôn mặt gầy gầy đỏ lên như thưở mới biết yêu là gì.

- Tôi không thích anh. Xin lỗi. - Nó thẳng thừng, tay khoanh trước ngực, ngẩng cao đầu hàm ý thách thức.
Ánh mắt hắn thôi không còn vẻ tự tin vốn có, hắn trùng xuống... nhìn nó như van lơn.
- Cô... cô...
- Tôi nói tôi không hề thích anh. - Nó vẫn thẳng thừng... đến bây giờ nghĩ lại... có lẽ lúc đó nó đã nói dối trắng trợn với lòng mình, với trái tim mình, nó không muốn công nhận rằng nó yêu hắn ta cuồng nhiệt, nó muốn hắn ta là của nó... mãi mãi... nhưng rất tiếc... dù có hối hận... thì mãi mãi nó chẳng thể nói thật với hắn ta rằng nó yêu hắn nhường nào.
- Không sao. - Sau khi trấn tĩnh, hắn tuyên bố. Bàn tay đang cho vào túi quần được bỏ ra và ôm nó vào lòng.
- Này! Làm gì đấy. Không nghe rõ tôi nói gì à?
- Tôi không cần biết.
- Ơ này...
- Tôi không cần biết.
- Anh bị bệnh cứng đầu à? Anh hộp sọ mềm quá không phân tích được thông tin thế? Tôi nói là tôi không thích anh cơ mà. - Nó giãy nảy.
- Haha! Cô nói là cô không thích tôi chứ cô không nói là cô sẽ không bao giờ thích tôi. Tôi sẽ làm cho cô thích tôi. - Hắn nói, mắt nheo nheo vẻ tinh nghịch... tim nó đập mạnh.. mặt đỏ ửng.
Hắn áp tai vào ngực nó, nghe. Đến lúc hắn nói nó mới sực tỉnh mà đẩy ra.
- Aha... tim cô đập nhanh thế. Yêu tôi rồi à?
- Đồ điên. Ai thèm yêu con lợn vũ phu như anh. - Nó xì mặt, lè lưỡi.
- Tôi vũ phu hồi nào. Chưa ai nói cho cô là tôi hiền lành ngoan ngoãn à. - Hắn nói mà cứ tỉnh bơ.
- Tôi chỉ nghe người ta nói rằng anh là một kẻ "giết người không ghê tay", chuyên môn đánh nhau phá quấy, ăn hiếp bạn mới lẫn cũ...(cụ thể là tôi này) ... nhiều lắm... không kể xuể. - Nó tuôn một tràng.
- Thế tôi không làm những việc đấy nữa thì cô có thích tôi không? - Hắn tròn mắt, cười.
- Có thể. Cái đấy tùy mức độ hướng thiện của anh.
- Ok. Từ giờ tôi ngoan nhé! - Hắn nháy mắt với nó. Nó vui... nhưng bây giờ nhớ lại... nó lại cảm thấy lòng quặn đau khôn tả... Hắn là hắn. Một tên lưu manh, một kẻ thiếu tình thương từ ba mẹ... sẽ mãi mãi không bao giờ có thể thay đổi, dù sức mạnh của tình yêu có lớn lao đến đâu.
Takeshi
Đã 1 tuần nay, hắn ta bám Nhi như là ... chó với chủ vậy. Lúc nào cũng choàng tay lên vai nó, ôm nó, lúc bị hất ra thì mắt chớp chớp, mồm đớp đớp nhìn nó. Cái cảnh tượng không bình thường này làm cả trường nhốn nháo lên hết cả.
- Này! Mày làm sao mà thằng Tùng ngoan vật vã thế. - Con Vân thì thầm vào tai bạn.
- Có gì đâu. - Nó nháy mắt tinh nghịch...
- Công nhận tao phục mày đấy. Nhưng mà đừng bảo với tao là mày cặp với thằng đấy đó nghen. - Con Vân sốt sắng. - Nó ... xấu, nó hay đánh người, có từng... giết chết người yêu mình rồi đấy.
Một tiếng sét rơi xuống đầu nó. Đôi mắt nó mở to nhìn Vân. Không tin vào tai mình.
- Đừng có tỏ thái độ như thế. Tao khuyên mày tránh xa thằng này ra. Hình như bệnh hoạn từ bé. Hồi năm lớp 8, hắn yêu một hot girl, xinh lắm, bao nhiêu anh chết. Thế mà... không hiểu sao lại đi theo thằng này. Vùa xấu vừa kiêu. Rồi một hôm, hình như thằng Tùng nhìn thấy con bé ... kiss một thằng khác. Chắc là... ức quá mới lôi con bé ra thung lũng Vàng và...
- Làm gì? - Nó hỏi, gần như thét lên.
- Giết nó. - Con Vân trả lời đầy lạnh lùng, sự ghê tởm hòa cùng nỗi tiếc nuối cho cô bạn xấu xố kia tràn ngập trong câu nói vừa rồi.
- Cái... cái gì??? - Nó vẫn ngơ ngách, nước mắt bất chợt tràn ra như mưa... nó ngồi sụp xuống đất, trời đất quay cuồng. Nếu không có Vân và Huyền đỡ... nó đã ngất đi... Mà ngất đi thì sao nhỉ? Ngất đi. Khi tỉnh dậy, nó sẽ coi những lời Vân nói là một cơn ác mộng. Không? Không có thật đâu? Không có thật phải không?
"Nơi tôi đã gây ra những việc không thể tha thứ được." Phải rồi. Hắn đã nói như thế với nó... thung lũng... có phải cái thung lũng lần trước hắn đưa nó đến hay không?
Nó không thể hiểu nổi tình cảm mà nó dành cho hắn. Có lúc nó muốn phát điên, phát điên vì yêu hắn, nó muốn sở hữu hắn. Nhưng có lúc, nó ghê tởm hắn, nó kinh sợ hắn, nó hận hắn. Thì ra, cái ranh giới giữa yêu và hận lại mong manh như vậy.

- Cô sao thế? - Nó giật mình nhìn lên, chàng trai đứng đó, cầm chai nước khoáng lành lạnh và dí vào cái má hồng hồng xinh xinh của nó. Chàng trai của nó... từng giết người. Nó tự dưng có cái cảm giác buồn nôn trong cổ họng. Cảm thấy tên kia là một kẻ đang khinh bỉ.
- Tránh xa tôi ra. - Nó nhấn mạnh từng từ một.
- Tại sao cơ chứ? Có chuyện gì vậy? - Hắn sốt sắng hỏi nó...
- Đừng lại gần tôi. Anh là một kẻ bẩn thỉu. - Nó nhìn hắn, đôi mắt vô cảm, nhìn sâu vào nỗi lo lắng bất an trong đôi mắt hắn. Nhưng... nó không tìm thấy ánh sáng của tình yêu. Hắn đứng đấy, bàn tay nắm chặt, kìm nén sự tức giận. Tay hắn đỏ dần lên, có cảm giác như nếu hắn bỏ tay ra, một nắm đấm sẽ được tung ra... và nó chính là nạn nhân.
Đấy! Không thể, không thể thay đổi.

Bỗng nhiên nó thấy buồn cười, cười vì những chuyện cổ tích vô lí. Một chàng trai lạnh lùng và vô cảm, một chàng trai cáu bẳn và vô tình lại có thể bị cảm hóa bởi một con bé ngốc nghếch và dễ thương.. Có thể mấy câu truyện đó không hề vô lí... mà chỉ là, nó không phải là nhân vật chính, nó không phải là một cô bé ngốc nghếch, nó không thể cảm hóa... Luôn luôn là như vậy.
Takeshi
Nó vẫn cứ thế, nhìn hắn, hờ hững và lạnh lùng. Đôi mắt hắn đo đỏ như thể sắp khóc vậy, nó biết hắn đau đớn, và chính nó cũng vậy. Chẳng bao giờ chúng ta muốn làm người mình yêu đau khổ, nhưng tình yêu cũng có giới hạn của tình yêu.
Hắn nhìn nó, cười nhạt một cái, rồi xách cặp bước ra khỏi lớp, không cần hỏi nó lí do, không cần giải thích, không cần bất cứ thứ gì.
- Này! Tao thấy mày hơi... - Con Vân lại gần bạn, khẽ vỗ về.
- Không. Không sao. - Nó lắc đầu, thì ra đôi mắt nó đã đầy nước, trái tim như bị ai đó bóp chặt, không thể thở được.
Những tiết học còn lại nặng nề trôi qua...
Trong lòng nó là những rối loạn, nó sợ... sợ tất cả mọi thứ.
Từ bé... nó đã luôn hưởng niềm hạnh phúc...
Nhưng sống 18 năm rồi mới biết, hóa ra mình chỉ là một nàng công chúa bé nhỏ đáng thương.

....

- Mình tên Tùng, bạn tên gì? - Cậu bé cười vui vẻ, cái má hồng hồng lên yêu tệ.
- Nhi. - Con bé cũng cười tít mắt.
Nắng vui vẻ đùa giỡn trên mái tóc của cậu bé và cô bé, những đứa trẻ ngây thơ. Nắng vẫn vàng và lá vẫn xanh... dù thời gian có đi qua, nhưng hình như chỉ có con người là thay đổi. Tình yêu thay đổi, hình dáng thay đổi, tính tình thay đổi.
- Lớn lên mình sẽ lấy cậu làm vợ nhé. - Cậu bé rì rầm vào tai con bé, khuôn mặt hai đứa đỏ lên. Tình yêu của trẻ con.
...

- Này! Thằng Tùng vào viện rồi đấy!- Thằng Hoàng hốt hoảng chạy vào lớp báo tin, cả lớp nhốn nháo cả lên, đôi tai nó như ù đi.
- Bà... đi thăm nó không? - Con Huyền hỏi nó.
- Không. - Nó trả lời thẳng thừng.
Thế nhưng, hình như đôi chân không nghe lời nó. Nó vẫn đến bệnh viện G. Phòng bệnh đầy một màu trắng, hắn nằm trên giường, khuôn mặt thật đẹp, màu trắng bao trùm hắn làm cho nó có cảm giác hắn là một thiên thần. Đôi mắt hắn khép lại, đầu hắn quấn băng... vết máu đỏ vẫn loang trên nền trắng. Mái tóc đen của hắn rũ xuống, bơ phờ và mệt mỏi. Tay hắn đầy kim tiêm, ống truyền, mọi thứ...
Bỗng dưng, nó lại khóc. Khóc vì nó sợ. Sợ hắn sẽ ra đi mãi mãi, sợ nó không có cơ hội nào nói với hắn rằng nó yêu hắn đến mức nào. Khóc vì hối hận. Tại sao nó lại nói thẳng vào mặt hắn như thế. Nó dập tắt bao nhiêu là niềm vui của hắn, hi vọng của hắn. Hắn muốn được thay đổi. Khóc vì đau đớn. Đau lắm... hàng vạn mũi tên như đâm vào trái tim mỏng manh của nó...
Tại sao hắn không mở mắt ra? Tại sao hắn chưa tỉnh dậy? Hắn đã chìm trong hôn mê 3 ngày nay rồi? Tại sao? Tại sao? Tại sao hắn không nhìn nó, tại sao hắn không khẽ lau nước mắt cho nó?
Hắn của nó. - Một kẻ ngang tàng, hống hách nhưng có những lúc dịu dàng và tình cảm. Hắn không giống như những lời người khác nói. Hắn đẹp trai chỉ khi hắn cười...
Nó đã không tin hắn. Nó chưa hề hỏi hắn, chưa hề hỏi về cái chết của cô ấy..
Một lỗ hổng lớn trong lòng nó, quặn đau nhưng không thể lấp đầy.

- Em yêu anh. - Nó nói, đặt lại bó hoa layơn bên giường bệnh và bước ra khỏi căn phòng ấy.
...
"Mày có biết vì sao mà thằng Tùng vào viện thế không?"- Nó gọi điện hỏi cái Vân.
" À! Hôm qua, sau khi cãi nhau với mày. Uhm... nó đi một mình vào bar Night nên... hội thằng Tú đánh. Vì đang chán nản, hắn cũng không hề đánh lại, kết quả là bị choảng cả cái chai Ken vào đầu." - Vân nói, sụt sùi.
" Ôi! Đm." Nó tức giận, không làm chủ được lời nói của mình. " Bây giờ tao và mày đến bar Night"
" làm... làm gì? " Vân hoảng sợ.
" Trả thù." Nó nhấn mạnh.
" Nhưng mà, chúng nó đông như thế, sao trả thù được." Vân gần như thét vào tai nó.
" Bọn mình là con gái, sô lô thì sao chúng nó thẳng nổi tao."
" Uhm... thế mày qua đón tao nhé"
"Ok"
Chiếc mui trần đỏ bóng loáng của nó lao đi trong đêm, chiếc váy trắng nửa kín nửa hở làm biết bao nhiêu thằng con trai nhìn nó, không khỏi thèm thuồng. Cổ của chiếc váy xẻ sâu xuống, để lồ lộ cái bờ ngực trắng trẻo, tà của cái váy xẻ dọc, cái chân thon dài của nó phơi ra đầy kiêu hãnh.

- Các em dùng gì?- Anh bồn bàn hỏi nó và Vân.
- Cho em chai Ken.
Nó không ngần ngại mà đưa mắt tìm quay bar, bar này quá lớn và quá đông để nó nhận ra... Và dường như, ánh mắt của biết bao gã đang ném về phía nó.
- Anh ơi! Cho em hỏi nè. - Nó túm một thằng và hỏi.
- Sao thế em? - Hắn ta nhìn nó, rồi nhìn xuống ngực nó. Lộ liễu, không dấu giếm.
- Anh có biết anh Tú ở đâu không anh? - Nó chớp đôi mắt đẹp.
- Anh ấy đằng kia kìa. - Hắn ta thở dài và chỉ cho nó một anh chàng cao to và đẹp trai, tóc anh ta màu vàng, đôi mắt lạnh lùng nhưng cử chỉ có vẻ khiếm nhã..
Nó vội vàng dắt tay bạn, đến gần thằng bé.
- Anh là anh Tú? - Nó rướn mày, hất hàm.
Anh ta nhìn nó, cười cười... ánh nhìn lộ liễu như mấy gã kia.
- Phải. Sao? Đĩ à? - Hắn hất hàm.
- Không. Tôi có chuyện muốn hỏi anh.
- Chuyện gì?
- Anh đánh anh Tùng đúng không? - Nó không vòng vo, nói thẳng.
- Ôi! Đm. Người yêu thằng Tùng hả em? - Hắn ta cười sằng sặc.
- Không. Nhưng tôi muốn sử lí anh. - Nó gằn giọng, từng lời từng chữ hết sức rõ ràng.
Takeshi
Tiếng gã trai cười to. Cả bọn đàn em phía sau hắn cũng cười. Man rợ.
- Tôi không đùa đâu. - Nó nói, giọng lạnh lùng. Giờ phút này đây, nỗi hận thù đã biến một nàng công chúa xinh đẹp đáng yêu như nó... trở nên thật đáng sợ.
- Được rồi, cô em muốn cả hội lao vào hay là như thế nào? - Hắn ta nói, hất hàm.
- Tôi chỉ có một mình, vì thế tôi chấp nhận sô lô thôi. - Nó tiến về phía trước, đầu ngẩng cao kiêu hãnh.
- Ok.
Hắn ngoắc tay gọi một tên đàn em nhỏ thó và gầy guộc, trông cái bộ dạng của tên này có gì gọi là "đầu gấu" được. Nó tức giận. Hắn ta đang coi thường nó. Nó tiến lại gần thằng kia, một cú trỏ giáng xuống gáy. Không quá mạnh. Nhưng thằng kia ngã xuống, bất tỉnh. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía đứa con gái này.
- Lên tiếp đi. Vứt thằng kia đi nữa, yếu quá. - Hắn vẫn cười cười.
Một thằng đầu trọc bước lên, hắn không thèm mặc cả áo, trên mình săm trổ hình khỏa thân của đàn bà, cơ bắp hắn cuồn cuộn. Nó không đếm x**, đỡ cú đấm của thằng kia, né mình nện vào bụng hắn. Nó đá không nhiều sức, nhưng chiếc giày cao gót hiệu NA của nó làm thằng này tê tái. Song, thằng kia vẫn đứng dậy, dùng hết sức bình sinh vào vào nó.
- Yasshhh...
Nó đấm thẳng vào mặt hắn. Thủ pháp của nó nhanh lẹ.
- Về bú mẹ đi con. - Nó dẫm vào tay thằng đầu trọc, lên tiếng chọc tức.
Một đám xông lên rồi lại lùi về với những vết thương đầy máu... kẻ ngất người còn...
...
- Chẳng ra cái thể thống gì cả. Chúng mày để 1 đứa con gái hoành hành như thế này còn gì là hội Thất Long nữa. - Thằng Tú mắt trừng trừng nhìn đám đàn em rồi quay sang nó.
Dưới ánh đèn mờ mờ, hắn cảm thấy giật mình trước vẻ đẹp của nó. Nó không mặn mà, nhưng nó rắn rỏi, nó rất có cá tính, kể cả chiếc váy trên người nó có sexy đến đâu thì người ta vẫn cảm thấy nó là một đứa con gái đáng kiêu hãnh.
" Ặc... mày đang nghĩ gì vậy? Thôi.... giải quyết trận này cho nhanh nào."
- Chúng nó không đánh được cô, thì tôi xin thử. - Hắn nói một cách lịch sự nhưng đôi mắt vẫn ngạo đời.
- Được thôi. - Nó gật đầu không ngán ngẩm. Nhưng, Vân, kẻ đứng cạnh nó nãy giờ lại cảm thấy run sợ, hình như vừa nãy, thằng tóc vàng kia đã bẻ tay nó... và bây giờ không biết nó sẽ ra sao.
Hắn ta vung chân, nó nhanh nhẹn né tránh, thủ pháp của nó thật là đáng khâm phục!
Nhưng... hỡi ôi... Hắn ta- kẻ đứng đầu bang Thất Long, người người run sợ... Quả thực, lúc đấu với tên này, nó không nghĩ là nó sẽ thắng...
- Á... - Nó khẽ kêu lên, nhăn mặt vì cánh tay phải đang vung lên.
- Sao thế? - Hắn ta hỏi nó... đỡ lấy cánh tay nó. Nó lập tức nảy ra một ý.
- Đau.. đau...
- Gãy tay à? - Hắn ta cầm tay nó nắn nắn... cảnh tượng này được toàn bộ đàn em đứng sau trông thấy, một chút kì lạ.
Nhưng rồi, chưa kịp phản ứng gì, con bé đã nhanh lẹn rút tay ra khỏi bàn tay to lớn và ấm áp của đối phương... tay trái nó hành động. Bốp. Thằng con trai đã lãnh đủ... máu mồm. Mùi tanh tưởi của nơi này phút chốc nồng lên hăng hắc.
- Đm.. - Thằng Tú đấm một phát xuống đất, mồm văng tục. Không ngờ chỉ vì..."thương hoa tiếc ngọc" mà hắn phải chịu một vố đau đớn. Rồi ngày mai chúng nó sẽ truyền tin... bang Thất Long lẫy lừng chịu thua trước một đứa con gái. Nhục! Nhục quá!
- Tôi nói nhé! - Nó hào hứng, khoanh tay trước ngực, vẫn cái dáng kiêu hãnh. - Tôi muốn anh... anh Tú ạ, chính thức vào bệnh viện xin lỗi anh Tùng vì trận đánh hôm trước. Mọi chi phí bệnh viện các anh đều phải trả.
- Cái gì cơ? Cô nói đùa à? - Thằng Tú vội vàng lau máu mồm, phản bác.
- Không. Tôi không đùa. - Nó dắt tay Vân bước ra khỏi bar. - Nếu trong tuần này các anh không đến đó xin lỗi, đừng trách tôi ác nhé!.
Chiếc xe mui trần vẫn lao đi, khuôn mặt đang hào hứng của nó trầm hẳn xuống.
- Này! Vừa nãy mày hay quá. - Con Vân cười toe toét.
- Tao mà lị. - Nó cười theo... nhưng gượng gạo rồi táp xe vào nhà Vân.
- Tao về nhé!
- Bai. Mai gặp.
Nó thở dài, chiếc xe xé màn đêm mỏng mảnh... Nước mắt nó rơi ra. Nó cũng không hiểu sao nó khóc...
Nó thắng. Nó bắt bọn kia đến xin lỗi Tùng. Nhưng nó đang làm chuyện này vì cái gì?
Tùng. Cái tên lóe lên trong lòng nó kí ức vì hiện tại...
Nó yêu thằng bé giúp nó chà chiếc váy... yêu cái nụ cười ngây thơ trong sáng... yêu cái lúc thằng bé thì thầm vào tai nó " Lớn lên tớ sẽ lấy cậu..."
Nó yêu hắn lúc hắn ôm nó vào lòng, lúc hắn ôm nó, lúc hắn cười...
Chiếc xe của nó chầm chậm tiến về phía bệnh viện G.
Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra... chiếc giường nằm đơn côi giữa căn phòng... tiếng máy tiếp máu cứ bip bíp không ngừng nghỉ.
- Ai đấy? - Nó giật mình, trong bóng tối... nó mỉm cười nhìn hắn... ánh trăng trải xuống phòng, khuôn mặt hắn như thiên thần.
- Tôi.
- Cô đến đây làm gì? - Giọng hắn đột ngột trở nên bực tức.
- Tôi đến đây để xin lỗi.
Hắn thở nhè nhẹ, đôi tay không bị truyền giơ lên vuốt làn tóc nó, mềm mại và dịu dàng.
- Anh yêu em.
- Em biết. Em cũng thế.
Cái câu nói này, nó đã muốn nói từ khi còn nhỏ, từ lúc được cầm tay thằng bé chạy đùa trong nắng mai.
Thời gian là một lớp bụi phủ đầy lên khuôn mặt mỗi người...
Nhưng
Mỗi giọt nước mắt rơi... lớp bụi ấy nhòe đi rồi tan biến...
Để cho con người ta tìm được... đâu là hạnh phúc? Đâu là tình yêu? và cả chính mình nữa.
Takeshi
Từ sau khi hắn ra viện, theo lời con Vân nói... thì hắn và nó cứ..."dính lấy nhau" vậy. Nó hạnh phúc. Và hơn hết, đây là niềm hạnh phúc đầu tiên hắn được nếm trải kể từ lúc sinh ra.
- Tùng ơi! Sắp đến valentine rồi. Tặng quà cho Nhi nhé! - Nó nói, bàn tay nó đang nằm gọn trong tay Tùng, mỉm cười ấm áp.
- Ừ. Thích quà gì? - Hắn chớp đôi mắt.
- Để xem nào. Thích gì nhỉ? Nhiều lắm. - Nó nhăn trán suy nghĩ.
- Thế thì Nhi cũng phải tặng quà cho Tùng nữa. - Hắn cười cười.
- Quà gì... - Nó chưa kịp hỏi hết, một nụ hôn nồng ấm đặt trên môi. Nó tan chảy, quên hết tất thảy mọi thứ xung quanh, chiếc ly đựng hạnh phúc của nó đã quá tràn đầy...
- Đấy! Tặng rồi. - Tùng đỏ mặt. - Còn Nhi thích quà gì để Tùng tặng cho?
- Hèm. - Con bé tiến sát lại gần hắn, thì thầm. - Cho Nhi biết... điều gì đã xảy ra trong quá khứ của Tùng.
Hắn mở to mắt nhìn nó, nó chỉ mỉm cười như khích lệ... Hắn muốn phủ nhận, muốn từ chối nhưng có lẽ, đây là lúc hắn phải thực sự đối mặt.
Chiếc mustang lao vun vút, nó thấy tim mình đập hồi hả, nó sợ... biết đâu... nó không dám nhìn thẳng vào quá khứ của người mình yêu. Thung lũng.
Gió vẫn thổi lành lạnh, cây lá rung rinh theo từng nhịp gió, màu sắc nơi đây hòa quyện như một bức tranh kì bí, từ đằng xa, nó cảm nhận thấy những bông hoa, những cành cây đang vẫy đón mình. Thung lũng Vàng.
- Đây là nơi cô ấy ra đi. - Hắn nhẹ giọng, nói như vuơng vướng cái gì nơi cổ họng.
- Cô ấy?
- Người yêu cũ của tôi.
- Bao lâu rồi? - Nó tưởng như ai đó bóp chặt trái tim mình.
- 3 năm. Cô ấy... cô ấy rất đẹp, cô ấy cười như một thiên thần, cô ấy luôn luôn ở gần bên tôi và an ủi tôi... Cô ấy... - Hắn dừng lại nửa chừng câu nói, nước mắt hắn rơi trên khóe mi, cay cay. - Cô ấy chết là vì tôi, vì tôi quá ngu ngốc, tôi không hề biết tình yêu cô ấy dành cho tôi lớn đến như thế nào.
Nó nhìn hắn, đôi mắt nó cũng ướt nhòe. Thì ra nó không thể so sánh được với cô ấy... Cô ấy mãi mãi ở trong lòng hắn... không thể che khuất.
- Hôm ấy, cô ấy bảo tôi rằng mình cần lấy vài thứ cho lớp... thế rồi cô ấy chạy đi... Một lúc lâu sau không thấy cô ấy quay lại... Tôi đã đi tìm kiếm vì lo lắng. Thế rồi đôi chân tôi chạy đến thung lũng vàng này... Tôi thấy một gã trai... và cô ấy đang... Cô ấy mình trần nằm dưới nền đất lạnh, hắn ta vừa thấy tôi đã vội chạy đi... Cô ấy đã bị cưỡng hiếp. - Hắn nói như gào lên, hai tay đấm xuống đất, nước mắt rơi không ngừng.
- Tùng à...
- Nhưng tôi đã không tin cô ấy, tôi đã tát cô ấy... và chính tôi, chính tôi đã chứng kiến cô ấy nhảy xuống vực sâu.
Nó lau nước mắt, nhìn chàng trai nó yêu... nó ôm hắn vào lòng. Nước mắt hắn làm áo nó ướt.
- Có những người đã mãi mãi ra đi. Có những thứ là quá khứ, nếu cậu muốn quên... - Giọng nó nghèn nghẹn... đau đớn.
- Không. Không. Mai sẽ mãi mãi không chết. - Hắn gào lên như một thằng điên.
À... thế là nó đã hiểu. Mai sẽ mãi mãi không chết. Nó chỉ là một thứ để lấp chỗ trống. Nó cay. Nó đau. Và thế là nó khóc.

Có nhiều thứ vĩnh viễn mất đi và không thể tìm lại.

Có nhiều điều muốn nói ra nhưng không thể nói.

Có nhiều tình cảm chôn vùi nhưng không thể bới ra... như một vết thuơng..

Vậy đâu là lối thoát???
anhsaobuon
chuyện gì sao mà dài thế , mình đọc mà muốn xỉu lun. hi hi
hoàng thiên hùng
hết chưa vay? đọc hay wa ah?
Takeshi
Nó buông bàn tay ra khỏi Tùng, nó bước đi. Trở về.

Cái nó cần là gì? Nó cần có một câu trả lời. Mai... cô ấy sẽ mãi mãi không chết, cô ấy vĩnh viễn thuộc về trái tim Tùng... Nó không thể chen chân vào, không thể.

Những giọt nước mắt nóng hổi rơi... nó đau... đau đến tận cùng của trái tim...

....
Mọi thứ xung quanh nó trở nên mờ nhạt.. hàng cây ven đường, bụi hoa lay ơn trong vườn nhà, tất cả... đều làm nó cảm thấy mình cô đơn.
Nó nằm mơ... nó mặc một chiếc váy màu đỏ sặc sỡ, chạy trên cánh đồng đầy sương, đuổi theo chàng trai cao to không rõ mặt. Nó càng cố với theo, cậu ta càng chạy nhanh, nó không đuổi kịp. Nó khóc. Nó gọi tên cậu ấy. Rồi nó ngã... ngã xuống bờ vực đen ngòm, sâu thẳm không đáy. ..
" Sao thế? Sao hôm nay bà không đi học?" - Con Vân phone nó, sốt sắng hỏi.. đánh thức khỏi cơn ác mộng của nó.
" Mệt." - Nó hờ hững, dụi mắt... trở về hiện thực.
" Thế à? À mà mày không đi học, thằng Tùng hỏi kinh quá. Tao phát mệt."
" Tao không quan tâm."
" Cái gì thế? Có chuyện gì giữa hai đứa mày à?" Vân hỏi, đầu dây bên kia im lặng.
...
" Nhi à... nghe tao nói gì không?"
...
" Bọn... tao .. hết, hết thật rồi..." - Nó ghẹn ngào... từng lời từng chữ như làm đầu nó nổ tung...
" Nhi à... "
" Hết... hết thật rồi" - Nó lặp lại như một kẻ điên.
Những tiếng nấc nghẹn ngào vẫn vang lên trong điện thoại. Lòng người đau. Nước mắt rơi. Nó không tìm thấy chiếc quan tài an táng tình yêu của mình.

...

- Mày đã làm gì Nhi? - Một lũ con gái : Vân, Huyền, Trang, Hạ đứng quây quanh Tùng và hỏi.
- Tao chả làm gì nó cả. - Tùng từ ngạc nhiên trước thái độ của chúng nó chuyển sang lạnh lùng và câng cấc.
- Tại sao nó lại nói mày và nó hết rồi?
Một tiếng sét, giáng xuống Tùng, vô cùng đáng sợ. Hắn chạy ra khỏi lớp... tìm Nhi. Hắn cần một câu trả lời... Hắn đã làm gì?!?!
Takeshi
- Nhi... Nhi.. - Hắn gọi với theo khi thấy bóng dáng nó. Nó chạy đi...
- Này... làm gì thế? Sao tránh mặt Tùng?? - Hắn bực tức kéo tay nó lại, đôi mắt sắc lạnh...
- Thả tay tôi ra. Xin lỗi. - Nó gạt tay Tùng... nó quay người bước đi... không để lại cho hắn một lí do, một lời giải thích. Hắn vẫn không buông tha, hắn chạy theo... và ôm chặt nó.
- Nhi... nói đi. Tại sao cậu lại làm như thế?! - Hơi thở ấm áp của hắn phả vào tai nó làm nó nhồn nhột, nó sợ cái cảm giác của mình lúc này. Sợ rằng, nếu cứ ở trong vòng tay Tùng, nó sẽ chấp nhận tất cả, chấp nhận là một kẻ thế chỗ để yêu hắn.
- Quên Nhi đi. Xin lỗi.
- Quên?! Tại sao từ nãy đến giờ Nhi chỉ biết nói hai từ xin- lỗi như thế? Tôi không... tôi không chấp nhận. Tại sao Nhi không giải thích xem tôi đã làm gì? - Hắn nói... trái tim hắn như muốn vỡ tan... từng mảnh, từng mảnh...
Nó khóc. Nó lại khóc rồi. Nó ghét mình khóc lắm. Thế mà bây giờ nó lại khóc...
- Tùng... Tùng.. yêu Mai lắm phải không? - Nó nói trong nước mắt, nghẹn ngào.
Hắn đưa đôi mắt đẹp nhìn vào khoảng không bao la trước mặt... hắn không tìm thấy điểm dừng cho chính mình. Đây rồi, đây là câu hỏi mà hắn bao lần đặt ra cho mình, nhưng rồi hắn lại không biết phải trả lời thế nào. Trớ trêu thật.
- Nhưng Mai đã... - Hắn cố xoa dịu nó.
- Nhưng chính Tùng đã nói là Mai sẽ mãi.mãi.không.chết. - Nó nói như gào lên.
- Phải... Mai sẽ mãi mãi không chết. - Hắn lẩm bẩm.
Nó lau nước mắt, thoát khỏi bàn tay Tùng và bắt taxi trở về... Hắn đứng đấy, lặng im. Như một kẻ điên lang thang. Vô định lắm!
"Tùng! Mày là một kẻ ngu ngốc." Hắn đã nghĩ về mình như vậy. Hắn quá ngu ngốc. Ngu ngốc. Hắn đã để hai người con gái hắn yêu phải ra đi... trong nước mắt. Hắn không muốn tổn thương ai nữa cả. Vậy thôi... tốt nhất... Đừng yêu nữa.

Thế đấy, vấp ngã khiến người ta thay đổi...

Nếu tình yêu chỉ mang đến nỗi đau nhiều hơn hạnh phúc... thì thà cứ cô độc cả đời còn hơn.

Hắn thở dài và trở về nhà.
...

- Ây da... bông hoa kia đẹp quá Tùng ơi!! - Con bé nheo nheo mắt gọi thằng bé.
- Nhưng mà xa quá... cao thế kia... - Thằng bé ngập ngừng một lát rồi nói. - Tớ sẽ hái cho cậu nhé!!
Cô bé mỉm cười, nụ cười trong sáng như làn nước mùa thu... đẹp đẽ đến kì lạ. Nó cười. Nó mãn nguyện vì nó có cảm giác được che chở. Nó được chiều chuộng. Nó muốn mình luôn tươi đẹp như những bông hoa lay ơn ấy.

Tình yêu của trẻ con. Không tính toán. Không mưu lợi. Không suy tính. Yêu là yêu. Thế thôi.
Takeshi
Sáng thứ hai, nó mệt mỏi rời khỏi chăn, chuẩn bị đi học... Có lẽ nó cứ học tại gia như từ nhỏ lại đỡ phức tạp hơn. Nó chán ghét tất cả.
Chiếc bàn nó và hắn ngồi... giờ đây chỉ một mình nó ngồi đấy... hắn không đi học. Có lẽ tâm trạng của hắn cũng giống nó, cũng đầy hỗn loạn như vậy.
Nó ngồi học, không thể tập trung. Mắt nó đau. Nó đã khóc quá nhiều. Nó nhìn sang chỗ trống bên cạnh... thở dài.
...
- Nhi ơi! Hôm nay ba mẹ có việc muốn nói với con. - Ba nó nhìn nó, nghiêm túc.
- Sao ạ?
- Uhm... người bạn hôm trước của ba. Hôm mà cả nhà chúng ta cùng đi ăn tối ý. Họ có một người con trai tên Tùng. Ba thấy tụi con có vẻ thân...
- Đừng nhắc đến tên đó trước mặt con. - Nó hậm hực, ngắt lời ba..
- Nghe ba con nói hết đã... - Mẹ nó quát.
- Dạ... - Nó cúi đầu xuống bát cơm...
- Uhm... - Ba nó có vẻ không biết bắt đầu từ đâu... - Thằng bé... một lần nó bị bọn nghiện bắt cóc và tống tiền ba mẹ nó, hồi đó cũng cách đây vài năm rồi... chúng chích kim tiêm vào nó khi nó cố giãy dụa và...nó... nó bị HIV. Có lẽ... chẳng còn sống được bao lâu nữa... Bác Hòa rất buồn. Và... ông ấy đã đọc nhật kí của Tùng, trong ấy nó đã nói rằng nó rất yêu con... Uhm... họ muốn nhờ con giúp cậu ấy sống nốt cuộc đời một cách vui vẻ... được không Nhi?
Nó mở to đôi mắt đẹp. Nước mắt lăn dài xuống khóe mi. Ngỡ ngàng. Trời đất như sụp đổ dưới chân nó. Chẳng nhẽ những điều ba nó nói lại là sự thật?!?! Chẳng nhẽ... cậu ấy. Nó muốn phủ định tất cả...
- Cậu... cậu ấy biết chưa?! - Nó nhìn ba, ba nó thở dài...
- Chưa. Nó chưa biết, chúng ta giấu nó.
Nó hoảng hốt chạy ra ngoài, chạy trong mưa. Cơn mưa nặng hạt, nước mắt nó vẫn rơi. Đau lắm. Đau quá. Vết thương này rồi có lành lại được không?
- Tùng... Tùng.. - Nó vừa chạy vừa gọi tên hắn... Nước mưa chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp... áo nó ướt. Nhưng nó không thấy lạnh. Trái tim nó đã chết thật rồi.

HIV.. căn bệnh thế kỉ. Tại sao?! Tại sao lại là một kẻ cô độc và đáng thương như hắn?! Tại sao hắn lại phải chịu nhiều điều bất hạnh đến thế? Tại sao ông trời lại độc ác, tàn nhẫn như thế?!!?

Nó ngồi bên vệ đường, hờ hững nhìn dòng người vội vã qua lại.. nước mắt cứ thế rơi... nó cũng không hay biết.

Một chàng trai đến cạnh nó, khẽ khàng đặt chiếc áo khoác lên vai nó. Ấm áp. Chàng trai có đôi mắt đẹp, sâu và rất sáng... Chàng trai cao cao, gầy gầy, dáng dấp cô đơn. Chàng trai cười với nó... Chàng trai cười quá đẹp, nụ cười ấy làm nó ngây ngất.

"Anh đã ở đây rồi..."


- Tùng...?
- Sao thế? Sao Nhi lại khóc?!
Takeshi
Nó nhìn chàng trai của nó...

Cái nhìn thương hại lộ liễu không giấu giếm...

- Sao thế? Sao khóc? - Hắn cười... cuối cùng, hắn đã quyết định cười lên. Hắn không thể rời bỏ Nhi. Hắn yêu Nhi biết nhường nào.
- Không. Không có gì. - Nó cười... ngả mái đầu ướt vào vòng tay hắn... ấm áp quá. Trái tim nó đang được gắn liền lại... Tình yêu như một tuýp thuốc chữa vết thương... công dụng: Giúp vết thương mau lành; cách dùng: đủ liều; Yêu cầu : Để xa tầm tay trẻ em... Đọc kĩ hướng dẫn trước khi dùng, nếu không sẽ có phản ứng phụ.

Nó đã tự hứa với lòng mình, dù thế nào cũng phải để Tùng hạnh phúc... dù thế nào cũng phải để Tùng luôn cười... để Tùng có thể an tâm nhắm mắt.

Thế nhưng, tình yêu của nó không phải là sự thương hại. Nó yêu chàng trai ấy, nó thương... nó đau khi biết về cái căn bệnh quái ác kia đang dần dần ăn mòn thể xác hắn... Hắn không biết gì cả... Hắn vẫn cười như chẳng có chuyện gì xảy ra...

...
- Á...a...a... - Thằng bé trượt chân, ngã xuống vách núi... núi cao.. hắn sợ.
- Đừng...đừng... - Con bé chạy lại... May quá! Không sao... nó đã nắm được tay hắn. - Tớ... tớ... giữ chặt vào nhé..
Nước mắt con bé chảy dài trên khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương.
- Tớ.. tớ... sợ. - Thằng bé cũng lắp ba lắp bắp. Nó nhắm chặt mắt lại... sợ phải nhìn xuống dưới chân, mây mù che phủ... không thấy đáy.


" Không sao. Em sẽ cứu anh khỏi bờ vực ấy... Cứu anh khỏi mọi sự phiền não và đau khổ. Hãy để em lau nước mắt cho anh."
...

Lũ Vân, Huyền... vui mừng vì chúng nó quay lại với nhau ... chỉ riêng một người. Đó là Minh.
Từ lần đầu gặp Nhi, Minh đã để ý vì cá tính của nó trong cái vẻ ngoài ngây thơ và dịu dàng... Minh không chấp nhận. Không chấp nhận để một tên cá biệt, xấu xí và bất tài như Tùng cướp những gì hắn muốn. Thủ đoạn đấy. Độc ác đấy. Nhưng vẫn chỉ là bắt đầu từ tình yêu.
- Nhi ơi... - Tiếng Minh gọi nó từ đằng sau, bốn cái mắt quay ra nhìn hắn... (2 mắt của nó và 2 mắt của Tùng).
- Sao thế? - Nhi nhỏ nhẹ.
- Cho mình mượn vở toán nhé. Mấy hôm trước ốm không chép bài.
- Ok. - Nó nói... lộ vẻ lo lắng. Thằng Tùng nhìn thấy cái chiêu giả bộ của tên Minh thì ức lắm nhưng không dám làm gì.
...
- Mượn vở thôi hay đứng ngắm nhau thế hả? - Tùng dậm chân xuống đất, tay khoanh trước ngực... thể hiện rõ ràng thái độ.
- A... Tùng.. - Nhi đến trước mắt hắn, cười... đểu. Rõ ràng hắn ta đang ghen ***g ghen lộn lên đây.
- Xin lỗi nghen. Tui đi ăn đây. - Minh giơ tay chào Nhi và hắn... nhưng chỉ có Nhi là thân thiện chào lại.
- Làm gì mà cau có vậy? - Nhi nhìn hắn, hỏi.
- Bực.
- Sao mà bực?
- Thằng Minh... nó nhìn Nhi theo kiểu... uhm... khó nói. - Hắn ấp úng.
- Kiểu gì?
- Nó thích Nhi đấy. - Hắn ta buông thõng một câu... đi ra với đám mấy thằng đầu trâu mặt ngựa, để lại cho Nhi biết bao câu hỏi.
Takeshi
- Này! Sao Tùng lại nói thế? - Nhi kéo tay Tùng, chào đám bạn hắn và hỏi. Nó vốn không ưa mấy thằng bạn hắn. Nhưng mà...
- À... không có gì đâu. - Tùng cười, đặt lên môi Nhi một nụ hôn, nhẹ nhàng mà ấm áp. Đến nỗi nó suýt thì tan chảy.
Hai đứa dắt tay nhau ra khỏi cổng trường, trong ánh mắt nhìn vô cùng đố kị của mấy thằng con trai (có cả Minh), họ xì xào, bàn tán...
Bỗng. Hắn khựng lại vài giây... ngực hắn đau nhói, hắn khuỵu xuống... Đau. Đau quá...Đau chết mất.
- Chú mày lại bệnh đấy à? - Một giọng nói kênh kiệu vang lên sau lưng chúng nó, nó quay lại nhìn. Oan gia. Đó là Tú.
...

(Hẳn các bạn còn nhớ thằng Tú cầm đầu bang đầu gấu đúng không? . Một chút ngoại chuyện về hắn nhé!)

Một thằng bé tóc nâu hạt dẻ đứng ngược chiều gió, tóc nó bị gió thổi bay bay. Trên môi nó nở một nụ cười. Đẹp lắm.
- Tiểu Mi à! - Nó gọi với theo bóng đứa con gái. Con bé ngồi trên chiếc xe lăn, đôi mắt vô hồn, môi khép hờ hững... Nhưng quả thực, cô ta rất xinh đẹp... một thiếu nữ mới lớn, đầy đặn và trắng trẻo.
- Anh đến chơi với Tiểu Mi này! Nhớ anh không? - Thằng bé chớp chớp đôi mắt đẹp, hỏi han... nhưng không nhận được câu trả lời của con bé. Người thực vật..
- Tiểu Mi dạo này lớn ghê nha... lớn nhanh nhé! Rồi anh sẽ lấy Tiểu Mi... Tiểu Mi bắt anh hứa hồi nhỏ rồi nhỉ. - Hắn vẫn nói... như độc thoại, nước mắt bất chợt tuôn rơi. Đôi mắt cô bé xinh đẹp trên chiếc xe lăn vẫn hờ hững đến lạnh lùng. Mái đầu lăng lắc ngơ ngác... tự hỏi người con trai nãy giờ nói chuyện với mình là ai...
- Mi Mi... trả lời anh đi chứ. Đừng có im lặng như thế có được không? Làm ơn... anh xin em...
...
Ngày bé, Tiểu Mi thân với Tú. Hắn và nó cùng đá bóng, trèo cây, cùng đi công viên... cùng đi học. Ba mẹ luôn kì vọng vào tình cảm của chúng nó... vì nếu tập đoàn hai họ mà xác nhập thì sẽ rất phát đạt và có số tài sản lớn đến vài nghìn tỉ.
Thế nhưng... một ngày, cô bé bị tai nạn giao thông trên đường đi học... Và từ đó, cô bé vĩnh viễn trở thành một kẻ tàn phế, không thể nói, không thể đi, không thể suy nghĩ...
Nhưng mảnh vỡ đau thương của thời quá khứ đã khiến hắn- một thằng bé dễ thương trở thành tên nổi tiếng về đua đòi, ăn chơi, đánh nhau...

Nếu như.....

...

- Bệnh gì đâu. - Tùng nén đau, đứng lên và dắt tay Nhi bước đi.
- Mày đừng tưởng lần trước tao đến viện xin lỗi mày là mày bắt đầu lên mặt với anh mày nhé! - Hắn ta hất hàm, lộ vẻ khiêu khích.
- Ăn nói cẩn thận đi. - Nhi không vừa, nó ném cho hắn cái nhìn sắc bén rồi rảo bước đi bên Tùng... Nhi đang lo cho Tùng nhiều hơn là căm ghét cái thái độ của hắn.
- Cô em ăn nói cho cẩn thận đấy nhé! Đm... lần trước mày đánh tao tao còn chưa trả nợ. Đừng lên mặt thế... có ngày ăn đấm đấy. - Hắn ta kéo tay Nhi về phía hắn... đôi mắt hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt Nhi... Con bé đang lo sợ.
Takeshi
- Bỏ tay Nhi ra. - Hắn quát lên với Tú... nhưng ***g ngực đau dữ dội như hàng vạn mũi tên đâm xuyên.
- Mày rốt cuộc chỉ là một thằng bệnh tật mà thôi. Sống được bao lâu nữa mà đòi giành Nhi? - Tú hất hàm... Nhi nghe trong lòng nó là cả một trấn động... Chẳng nhẽ Tùng đã biết mình bị...
Nó không dám tin vào tai mình, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn Tùng... mặt hắn tái lại... Lúc ấy, nó ước gì Tùng là một kẻ trơ lì, biết nói dối một cách trắng trợn...
- Đm.. mày câm đi. - Hắn quơ chân đạp vào chậu hoa bên đường... vỡ tan...
- Tùng.. Tùng biết là... - Nó vẫn ngơ ngác, lắp ba lắp bắp.
- Phải. Nó biết. Thế mà nó vẫn hèn hạ đến mức phải đi cầu xin sự bố thí lòng thương người của cô... - Tú vẫn nói, hắn ta không có dấu hiệu gì rằng sẽ dừng lại. Điều này làm nó đau lòng. Nó không ban phát lòng thương người... dù Tùng có đáng thương... nhưng nó yêu hắn vì chính hắn...
- Tao không cầu xin... - Hắn nói, giọng yếu ớt...
Nó gạt tay thằng Tú ra... tiến về phía Tùng...
- Đi thôi... Chúng ta về...
Kẻ đứng sau nhìn kẻ đi trước... hai tay hắn ta buông thõng... nét mặt từ kiêu ngạo trở nên buồn buồn, trầm lặng... Cười nhạt. Rồi hắn cũng trở về... theo con đường ngược lại.

- Này Nhi.. - Hắn mở miệng phá tan bầu không khí im lìm bao trùm...
- Gì thế? - Nó ngước lên nhìn hắn, phát hiện ra mắt mình nhòe nước...
- xin lỗi vì không nói cho Nhi biết... uhm... Tùng biết mình bị bệnh vậy lâu rồi... - Hắn ngập ngừng..
- À... thôi không sao. - Nó muốn lảng tránh đề cái ấy, nó sợ phải nhìn thấy nụ cười gượng trên khuôn mặt Tùng...
- Xin lỗi. Xin lỗi. Xin lỗi. Xin lỗi... - Hắn ta không ngừng lặp lại, trong nước mắt... Hắn cũng đang khóc. Nước mắt của một thằng con trai. Nước mắt từ khóe... chầm chậm chảy dài xuống khuôn mặt trắng trẻo... đôi mắt sâu mà nó hằng yêu thích cũng nhòe đi vì nước. Nhòe đi tất cả. Kể cả quá khứ...
kelly Yen
truyện ngộ nhỉ? sức khỏe Nhi yếu nên phải học ở nhà vậy mà lại đánh nhau giỏi, cô công chúa ngoan ngoãn, hiền lành zậy mà lại chữi bậy và đi bar nữa chứ. ngộ thiệt 89.gif ko logic lắm.đó chỉ là thắc mắc tý thôi. chúc các bạn đọc truyện zui zẻ
Tuan_Lan1o2
truyện cũng hay đấy.
Takeshi
Nhi ôm lấy Tùng... nó không khóc nữa. Không phải nó vô tâm... mà là nước mắt của nó đã cạn rồi. Tùng biết. Tùng biết. Tùng chấp nhận. Cái chết ư? Thực ra nó không hẳn đau đớn, nhưng nó làm cho người ta tiếc nuối về cuộc sống hiện tại... về tất cả những gì họ đang có... Nếu chết đi, họ sẽ mất tất cả...
...
Nước Mĩ năm 1995...
- A... tuyết rơi kìa... - Con bé lúng liếng nhìn thằng bé, cười cười, bàn tay nhỏ bé đang đỏ ửng lên vì lạnh. Tuyết mùa đông.
- Cẩn thận lạnh chứ... Tuyết trơn lắm, ngã bây giờ.- Thằng bé đứng đấy, nhìn con bé chơi đùa...
- Á...a.. - Con bé hò hét inh ỏi, rồi bỗng nhiên trượt ngã...
- Đau không?
- Không. - Hàm răng trắng nó nhoẻn ra... Hai mắt híp lại... ra vẻ rằng mình rất vui vẻ.
- Máu kia kìa... không đau gì?
- Á... máu...- Đầu gối nó đang chảy máu, máu đỏ tươi... tưới lên làn tuyết trắng xóa xinh đẹp. Nó khóc. Nước mắt lã chã rơi. Nó đang sợ.
- Huyền Nhi đừng khóc...
...

Nó cùng ba mẹ đến nhà Tùng chơi... căn nhà biệt thự màu trắng sữa, sang trọng nhưng cực kì bắt mắt. Bên những luống hoa hồng sặc sỡ là những cây hoa sữa cao gầy, đung đưa trong nắng mai. Cái hòn núi nhân tạo đặt chiễm chệ trong sân vườn... nước khẽ róc rách chảy qua như dòng thác nhỏ... Đẹp đến kì lạ.
- Con lên phòng thằng Tùng chơi đi nhé! - Bác gái nói với nó, vẻ mặt thân thiện.
- Dạ.
Nó bước vào phòng Tùng, căn phòng chỉ độc hai màu xanh và trắng... Nhẹ nhàng và dịu dàng.
Bàn học của hắn gọn gàng, sạch sẽ... không một dấu tích gì chứng tỏ thằng con trai quậy nhất trường đang ở đây, sống trong căn phòng này.
Bức ảnh.
Một chút biến sắc hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp của nó.
Cô gái ấy.
Cô ta xinh đẹp và kiêu sa... cô ta có nụ cười hiền lành rất mực... cô ấy nắm tay người mà nó yêu.
Cô gái đó có đôi mắt màu nâu nhạt, trầm buồn... nhưng lại rất thân thiện...
Cô gái đó có mái tóc màu đen tuyền... nước da trắng trẻo...
Và Tùng đang khoác vai cô ấy. Rất dịu dàng...
Hắn nhìn cô ta với ánh mắt mà nó chưa từng biết...
Hắn khoác vai cô ấy... hắn chưa bao giờ khoác vai nó như thế...
Đôi chân nó khịu xuống nền đất lạnh. Ôi! Than ôi! Giá như nó không nhìn thấy tấm ảnh này, nó sẽ vẫn vui vẻ hơn bao giờ hết. Bây giờ nó đang đau. Đau lắm.

Cô ấy tên Mai. Cô ấy là người hắn yêu. Cô ấy xinh đẹp và rực rỡ, tươi sáng. Cô ấy mãi mãi là một người không thể thay thế.
Cô ấy chết rồi.

- Nhi... đang làm gì đấy? - Hắn ta nhìn nó... bước vào căn phòng... ánh mắt dừng lại trước bức ảnh nó đang cầm.
Choang...
Tiếng vỡ xé lòng người. Xé tàn cả mảnh kí ức. Xé tàn cả nỗi hi vọng.
Khung ảnh vỡ tan nằm dưới đất.... Nó không cố ý...
- Xin... xin lỗi. - Nó ngước mắt lên nhìn hắn... còn hắn thì nhìn vào người con gái trong tấm ảnh...
Đôi mắt hắn buồn. Mái đầu hắn chênh chếch về phía trước. Đôi môi hắn bặm lại, vẻ như đang suy nghĩ.
Nó đứng dậy và ra ngoài. Khép lại cánh cửa sau lưng. Những mảnh vỡ kia sẽ chẳng bao giờ có thể ghép lại. Trái tim cũng vậy. Nó đã hiểu... và thể là nó bước đi...
Takeshi
- Nhi! Sao con ăn ít thế? - Mẹ hắn nhìn nó... hỏi han.
- À... không có gì đâu ạ - Nó cười cười, ra vẻ cắm cúi ăn, nó không muốn mình trở nên mất tự nhiên đến thế. Hắn đang nhìn nó, cái nhìn buồn lạ...
- Tùng... con cũng ăn đi chứ.
- Con đau bụng quá mẹ ạ... - Hắn nhăn nhó, hai tay ôm bụng xoa xoa... vẻ đau đớn lắm.
- Có... có sao không? Có đau lắm không? - Mẹ nó bất chợt quýnh cả lên... đôi mắt bà ươn ướt... Nó biết bà đang sợ hãi điều gì. Hắn cũng thế. Hắn cũng biết.
- Mọi người biết cả rồi phải không? - Hắn chợt nghiêm mặt... nhìn thẳng vào từng người, bàn ăn bỗng chốc trở nên yên ắng.
- Biết gì..? - Ba nó nhìn hắn... mặt tái đi. Chỉ có nó, ngồi yên và ngẫm nghĩ.
- Con bị HIV. - Thời gian như ngưng đọng lại, tiếng khóc của mẹ hắn chỉ như mảy may trong gió... Tai nó ù đi. Nó thực sự sợ hắn nói ra điều này. Kể cả nó đã được chuẩn bị sẵn về mặt tinh thần.
- Tùng... Tùng à... Con biết khi nào?
- Từ hôm con vào viện.
À! Thì ra là như thế. Đây là lí do mà Tú cũng biết Tùng bị bệnh. Trớ trêu thay...
- Con xin phép lên phòng. - Hắn bước đi... bát cơm còn dang dở, như thể chưa ai động vào vậy. Hắn bước đi. Tấm lưng to bản của hắn cô đơn và lạnh lùng. Hắn ta sẽ chết. Chết theo người con gái hắn yêu nhất. Mai! Mai! Phải rồi. Chúc hai người hạnh phúc.
Cuối cùng nó cũng hiểu. Nó chấp nhận. Rằng : nó mãi mãi chỉ là kẻ thứ 3, nó không thể chen chân vào họ, dù họ có cách hai hai bờ âm phủ.
- Nhi à! Đừng có buồn mà... - Vân đến bên nó, an ủi nó... nó càng cảm thấy mình đáng thương.
- Có buốn đầu. - Nó nhoẻn miệng cười. Nhưng nhạt nhẽo.
- Mà thằng Tùng không đi học nữa à? Hai tuần nay tao không thấy nó đi học. - Cái Vân nghiêng đầu, ẩn cặp kính dày vào vị trí.
- Ừhm... nghỉ rồi. - Nó thở dài, nhìn ra ngoài khoảng không xung quanh, cửa số... cái bàn... tất cả đều làm nó nhớ hắn. Hà!!... thì ra khi yêu người ta đau khổ đến vậy.....

....
Hắn nằm trên chiếc gường màu trắng... tay đầy những kim truyền. Đôi mắt hắn nhắm chặt. Cửa sổ mở toang... những tia nắng gay gắt chiếu xuống gường bệnh. Gió lùa. Rèm cửa bay phấp phới.

Nhưng đây chưa phải là kết thúc...

...
Takeshi
Mẹ hắn bước vào căn phòng màu trắng ấy... hai mắt bà quầng thâm, nước da trắng trẻo nay đã tái xạm đi cả...
- Tùng, con không sao chứ? - Mẹ hắn bước đến gần hắn, đôi bàn tay gầy gầy khẽ khàng vuốt những sợi tóc hạt dẻ... Thở dài.
- Con muốn đi ra khỏi đây. - Hắn bất lực nhìn ra ngoài cửa sổ, những chú chim non tíu tít hát trên bầu trời cao vời vợi, nắng lấp lánh len lỏi qua lùm cây xanh. Ôi! Than ôi! Hắn ta mãi mãi chẳng muốn ở trong cái nơi tù túng này chút nào.
- Bao giờ con khỏi bệnh... gia đình chúng ta lại đi chơi nhé! - Mẹ hắn nói, nghẹn ngào. Hắn nhìn bà. Ánh nhìn lộ rõ lời ai oán, trách móc, từ nhỏ hắn đã phải sống một cách độc lập, chưa từng được ba mẹ dắt đi chơi công viên hay đi du lịch. Một cuộc sống khép kín trong bốn bức tường dày. Cho đến một ngày... gặp cô ấy.
Nhi.
Phải rồi...
Giờ này Nhi ở đâu?
Giờ này Nhi đang làm gì?
À... Thôi...
Quên Nhi đi... quên đi...
Đừng nghĩ đến nữa. Mày yêu Nhi chỉ toàn làm cô ấy đau khổ mà thôi. Mày đáng chết lắm. Mà cuối cùng mày cũng chết con gì. Chết đi. Mày là một thằng không đáng sống, Tùng ạ.

....

Mặt trời vẫn chói chang...

Nó bước trên con đường cái dài... dài mãi...
Thung lũng Vàng.
Bây giờ nó đã hiểu vì sao nơi đây được đặt tên là thung lũng Vàng. Màu vàng tươi dát tất thảy thung lũng... kể cả những cái cây xanh tốt cũng được bao trùm bởi màu vàng kì bí và kiêu sa. Nó cảm thấy bình yên.
Nó tiến lại gần gốc cây sà cừ... có tiếng khóc. Thằng con trai có màu tóc hạt dẻ, cao cao, khuôn mặt đẹp, nhưng nước mắt cứ thế không ngừng chảy xuống. Cậu ta đang nhìn nó.
- Tú....
Nó gọi tên cậu ấy. Cậu ta lau nước mắt.
- Sao thế? - Nó hỏi, ngồi cạnh cậu ta.
- Mi... Mi ... Tiểu Mi chết rồi... - Hàng ngàn tiếng xé vang lên trong tim mỗi người. Nó không biết Tiểu Mi là ai... nhưng nó khóc.
- Tại sao cô ấy chết?
- Cô ấy... cô ấy là người thực vật... cô ấy sống cũng như chết... nhưng gia đình đã sa sút, không thể tiếp tục điều trị nữa... Thế là họ ngắt ống truyền của cô ấy... Chính bọn khốn nạn ấy đã hại chết cô ấy. Lẽ ra, lẽ ra... cô ấy có thể tỉnh lại, cô ấy sẽ là cô dâu xinh đẹp. Cô ấy có thể tỉnh lại, tôi biết, tôi biết mà...
Tú nói, đứt coãng... Hắn tưởng như có cái gì chèn chẹn nơi cổ... Trái tim như bị ai vò nát, băm vằm thành trăm mảnh.

Người đã chết. Trái tim đã ngừng đập. Nhưng nỗi đau là còn mãi, nước mắt vẫn sẽ cứ rơi hoài. Chết? Liệu ấy có phải là cách giải thoát? Liệu người chết có thể mỉm cười ở bên kia thế giới hay tiếc nuối cuộc sống trần gian...

- Tùng thế nào rồi hả Nhi? - Tú nghiêng đầu, hỏi nó, nhìn thẳng vào mắt nó như thể cảnh báo rằng : Tôi chỉ muốn nghe sự thực, đừng có nói dối tôi.
- chuyển sang giai đoạn AIDS rồi. - Nó nói, thấy mình quặn thắt. Khó thở quá.
- Có nghĩa là... cậu ta sắp...
- Phải. Chết. Chết theo người con gái cậu ấy yêu nhất.
- Đừng nói như thế. Hắn ta yêu Nhi hơn cả mà. - Tú lại nhìn nó...
- Không đâu. Cậu ấy không hề yêu tôi. Tôi chỉ là một vật thay thế mà thôi. - Nước mắt chảy từ khóe mắt... đến nỗi nó thấy tất thảy cảnh xung quanh đều nhòe đi... Không tìm thấy con đường để trở về.
- Không phải như vậy đâu....
Takeshi
- Là như vậy mà... - Nó thở hắt ra, nhìn xa xăm.
- Không. Hắn ta thực sự yêu cô... Chẳng qua vì bệnh tình vậy nên mới... Hắn ta là một con người đáng thương...
Nó cười. Nụ cười nhẹ nhàng, dịu dàng dưới nắng mai... Ánh mắt trời chiếu xuống mắt nó, nó không cảm thấy ánh sáng cháy bỏng ấy... vì nước mắt nó cứ thế rơi. Nó đan chặt hai tay vào nhau, đôi môi bặm lại, vẻ như đang suy nghĩ gì khó khăn lắm.
- Tôi phải vào bệnh viện. - Nhi nhìn Tú, hắn ta có đôi mắt buồn... Tình yêu hắn dành cho Tiểu Mi nhiều bao nhiêu, nỗi đau trong lòng hắn lúc này càng nhiều bấy nhiêu.
- Uhm. Đi đi.
Nó cứ thế chạy nhanh trên con đường cái. Mặc cho đôi chân đau nhói. Tóc nó bị gió thổi bay. Cứ thế... cứ thế, nó chạy ngược chiều gió, tìm về con đường của mình. Đây rồi. Ánh sáng của nó đây rồi.... lối thoát của nó đây rồi.
Thở dốc.
Ánh đèn đỏ hiu hắt chiếu dọi khắp căn phòng.
Bíp bíp....
Tiếng máy huyết áp đầu giường bệnh cứ kêu lên đầy mỏi mệt.
- Nhi???
- Uhm.
- T... Tùng muốn... đến thung lũng... - Hắn thở hổn hển... cơn đau trong ngực quặn thắt.
- Sáng mai, chúng ta sẽ đến đó. Được không? - Nó ngồi xuống bên giường bệnh, nhìn hắn. Nó tưởng mình sẽ khóc. Nhưng không, nó không khóc, nó vẫn mỉm cười với hắn.
- Nhi... có nhớ lúc nhỏ không?
- Có chứ... sao lại không nhớ.
- Nhớ lúc mà Nhi ngã không? Lúc ấy nhìn Nhi tội nghiệp lắm... cứ khóc hoài. Mà Tùng ghét Nhi khóc lắm chứ... nhưng công nhận hồi đó Nhi rất dễ thương, luôn thích nắm tay Tùng và ở bên Tùng mãi thôi...
- Uhm... lúc ấy Tùng cũng rất dễ thương, đâu có đầu gấu như bây giờ. - Nó cố pha một chút trò cười.
- Haha... nhớ lúc Tùng nói với Nhi rằng... uhm... lớn lên Tùng muốn lấy Nhi làm vợ... xin lỗi... T... Tùng không thể... không thể giữ được lời hứa. - Câu nói của Tùng vấp váp và nghẹn ngào, Nhi vẫn nghe rõ bên tai, cảm giác yên lòng xen lẫn lo sợ.
- Tùng có thể mà...
- Không. Đừng cố nói như vậy. Tùng biết mà... xin lỗi Nhi, Tùng xin lỗi, xin lỗi...
Căn phòng chỉ độc một ánh đèn mờ mờ... ... tiếng máy đo huyết áp vẫn kêu, kêu inh ỏi... Cái cảm giác não lòng làm cho người ta thấy mỏi mệt hơn bao giờ hết.
Nước mắt ngừng rơi. Trái tim ngừng đập. Nhưng tình yêu vẫn còn ở đây... kể cả có mất nhau....
Takeshi
- Chào buổi sáng. - Nó mỉm cười nhẹ nhàng với Tùng... thằng bé nheo đôi mắt, khuôn mặt trắng bệch, trả lời:
- Ơ... Nhi ở đây cả buổi tối à? Không về nhà bác lo.
- Thì Nhi đã hứa sẽ đưa Tùng đến thung lũng mà...
- Ừ... Thung lũng...
Chiếc xe đỏ của nó lao đi xé làn không khí, nó cầm vô lăng... đôi mắt xa xăm, thở dài. Chiếc xe mui trần của nó lùa gió, chắc là tại gió, tại gió nên mắt nó nhòe đi.
- A... lâu rồi mới ra đây... hít thở không khí nơi này xong chắc là khỏe ra luôn quá. - Hắn ta nói, nhưng rõ rằng hắn giả vờ, người hắn gầy đi thấy rõ, đôi mắt quầng thâm, môi nhợt nhạt, khô quặt, thiếu sức sống. Hắn ta chẳng khỏe tí nào.
- Uhm... Thung lũng Vàng.
Nó nhanh nhẹn ngồi xuống gốc cây, hoa lay ơn nở rộ quanh nó, nó lại có cảm giác về tuổi thơ đầy thân thương. Hoa lay ơn. Cho tớ một bó hoa lay ơn... để tớ nhớ về tuổi thơ, để tớ trở về tuổi thơ.
- A.. hoa lay ơn. - Hắn có lẽ cũng cùng cảm giác với nó, hắn mỉm cười nhẹ nhàng, ngắm những bông hoa lung linh trong nắng sớm. - Nếu tớ chết? Nhi sẽ như thế nào nhỉ...
- Tùng có chết đâu mà lo mấy chuyện vớ vẩn đấy. - Nó gắt
- Này, tớ đang nói nghiêm túc đấy. Thật lòng. Nếu tớ chết... Nhi sẽ như thế nào?
- Nếu Tùng chết, có nghĩa là Tùng nhẫn tâm bỏ tớ đi, có nghĩa là Tùng phản bội Nhi, Nhi sẽ tiếp tục sống, tiếp tục yêu người khác... Và Nhi sẽ vẫn tiếp tục yêu Tùng. - Nửa câu nói đầu của Nhi đầy giọng đùa cợt... phía sau lại đầy nước mắt, nghẹn ngào.
- uhm... thôi này, phấn chấn lên... và quên Tùng đi nhé!
- Không. Không quên.
- Vậy thì cứ giữ nó nhé! Giữ ở đây này. - Hắn cười, đặt tay lên ngực Nhi. Trái tim. Phải rồi, cất giữ trong trái tim ấy... để không bao giờ quên.
* I could be your hero, baby... i can stand by you forever...* tiếng nhạc vang lên, nó lau nước mắt, quờ quạng tìm cái di động trong túi xách.
- Alô! Nhi đây.
- Vân đây! Mày nghe tin gì chưa... thằng Tùng trốn viện rồi. - Con Vân nói như hét lên.
- Tùng đang ở cạnh tao. Chút nữa tao về.
Vân thở phào:
- Ôi giời ơi! Làm tao lo muốn chết...
...
Nó ngước mắt sang bên cạnh, chàng trai cao lớn cạnh nó đang gục xuống, tay ôm ngực, quặn đau đến dữ dội.
- A... Tùng... sa.. sao thế? - Chiếc điện thoại của nó rơi xuống đất... đầu dây bên kia lo lắng không yên.
- Đau. Đau....
- Đi nào, phải về bệnh viện... - Nó đứng lên, định chạy đi...
- Không. - Hắn kéo tay nó lại, đôi mắt ánh lên vẻ cương quyết kì lạ...
- Nhưng... nhưng...
- Đừng đi đâu cả.
Nó cúi xuống nắm chặt tay hắn. Hắn ta lịm dần đi trong cơn đau. Nó không khóc. Nó nhìn hắn. Nó mỉm cười với hắn.

Nắng thu nhè nhẹ trải lên một vùng thung lũng êm đềm. Anh ấy nằm đấy... mặt không mở... đôi mắt đẹp của chàng trai cứ thế, nhắm lại. Cô gái quì xuống, nước mắt tuôn rơi như những viên ngọc chân trâu... Bàn tay lành lạnh của chàng trai vẫn nắm chặt tay cô gái... Ngẩng đầu nhìn lên, thì ra, thiên đường là ở ngay đây...

......
Takeshi
......................
Chiếc xe cấp cứu trở Tùng đi dần khuất bóng sau những hàng cây cổ thụ... nó lê bước trở về...
- Nhi... ba muốn nói với con một chuyện. - Ba nó nhìn nó, đôi mắt ông nghiêm nghị đến đáng sợ.
- Dạ. Sao ạ? Có gì để sau được không? Giờ con mệt quá... - Nó thở dài.
- Không được. Ngồi xuống, việc này quan trọng lắm. – Ông hắng giọng, nó ngồi xuống. – Ba muốn con đi du học.
- Cái gì kia? Con không muốn đi.
- Con phải đi. Đi Mĩ… ba đã chuẩn bị tất cả rồi, sáng thứ hai con sẽ đi. – Ba nó không nhìn nó trìu mến như mọi bận, ánh mắt ông sắc lạnh, ông đang làm nó nao nũng và sợ hãi. Nó không hiểu vì sao ông bắt nó đi du học đường đột như vậy. – Lên gác và chuẩn bị dần đi….

Nó buông mình xuống chiếc giường êm ái, mùi nước hoa hồng mà mẹ nó xịt làm nó thấy cay cay nơi sống mũi. Du học ư? Vào lúc này ư? Tại sao? Nó không thể đi khi Tùng đang cần nó ở bên, chăm sóc và an ủi…

Mà không đâu…

Nó nhận ra rằng nó cần phải thoát khỏi nỗi đau khổ này. Cát bụi sẽ trở về với cát bụi…

Nó lắc đầu… rũ bỏ hàng nước mắt lăn dài trên má….

Đi thôi…

…..

- Con đi nhớ giữ gìn sức khỏe nhé! Đừng bỏ bữa, đi chơi tí thôi… - Mẹ nó dặn đi dặn lại, bà nắm chặt lấy tay nó.
- Con ổn mà mẹ. – Nó cười xòa… nhưng nhạt nhếch và có một chút đau khổ..
Ba nó đứng bên nãy giờ, ông không mở một lời, mắt ông đưa xa xăm…
- Con đi nghen ba… - Nó đến bên ông, khẽ ôm ông… thấy những sợi bạc nơi tóc ông làm nó nhói lòng …
- Nhi này… Tùng gửi con cái này. – Ông run run giơ chiếc hộp ra. Một chiếc một gỗ, đơn giản và mộc mạc…
- Vâng… con đi nghen ba…mẹ - Giọng nó nghẹn ngào, nó khẽ nhìn ba mẹ, lòng nó dậy lên cảm xúc khó tả… Cầm chắc trong tay chiếc hộp, nó tiến bước về phía cửa, lưng nó thẳng đầy tự tin, tóc nó bay bay trong làn gió chiều thu ảm đạm.
Nó nhìn chiếc hộp trong tay mình, khẽ run. Có gì trong này nhỉ? Nó tò mò nhưng không dám mở… Làn mây trắng bên ngoài cửa kính máy bay che mờ thành phố Hà Nội thân thương. Những dãy núi trước mắt nó nhỏ nhoi làm sao…
“Tùng… Nhi xin lỗi”

Ảnh. Những bức ảnh. Ảnh nó và Tùng… nằm im lìm trong chiếc hộp kia. Ảnh lúc nó và hắn đi tham quan với lớp, ảnh lúc nó và hắn đi chơi, ảnh lúc hắn và nó ngồi trong giờ cãi nhau… bị bọn bạn chụp trộm…nhiều, nhiều lắm. Bức thư… bức thư được dán cẩn thận, nét chữ nắn nót đề bên ngoài : “ Thân gửi Nhi…”
Takeshi
Nhi à…

Tùng không biết khi Nhi đọc bức thư này, Tùng còn trên thế gian không nữa…

Xin lỗi Nhi vì đã để Nhi phải đau khổ, phải khóc… Quên Tùng đi nhé! Được không? Hứa với Tùng đi thì Tùng mới có thể yên tâm nhắm mắt…

Xin lỗi Nhi vì Tùng cũng chẳng thực hiện được lời hứa của mình… lời hứa lúc nhỏ ấy… Tùng không xứng đáng được Nhi yêu, không xứng được sống trên đời này… Nhưng cảm ơn vì Nhi đã yêu Tùng, bất chấp sự hèn mọn và yếu kém này…

Từ khi Tùng gặp Nhi, Tùng đã thực sự thoát khỏi cô đơn và đau khổ. Tùng biết, mình là một thằng tồi, một thằng tội lỗi… một thằng khốn nạn…Cảm ơn vì đã cứu Tùng ra khỏi cái màn đêm u ám ấy, ánh sáng mà Nhi mang lại cho Tùng nhiều đến nỗi Tùng tưởng chừng mình là một người mù được chữa lành đôi mắt, để bây giờ Tùng có thể vươn mình nhìn ra thế giới bên ngoài, lạ lẫm nhưng tràn ngập niềm tin và tình yêu.


Từ khi Tùng yêu Nhi, Tùng mới có thể là chính mình, Tùng có thể cười, có thể nói những gì mình cho là đúng, có thể thoải mái sống theo cách của chính mình. Lúc nhỏ, mình luôn bị cha mẹ bỏ mặc, họ bận bịu với công việc kiếm tiền mà họ cho là quan trọng...Và cũng chính cái công việc khốn nạn ấy đẩy mình sa vào bẫy bọn bắt cóc và để cuộc sống hiện tại của mình được đếm bằng ngày, giờ…

Tùng luôn có một giấc mơ… mơ về hồi ức ngày xưa…hồi ức của riêng chúng ta. Khu vườn ấy đầy tuyết trắng, tuyết phủ kín, tất cả cảnh vật trở thành màu trắng. Tùng nắm tay Nhi bước qua khu vườn ấy, hái những bông hoa màu hồng lung lay khẽ khàng. Bàn tay ấy, Tùng muốn nắm mãi, không bao giờ buông ra… nhưng chính Tùng, chính Tùng lại để tuột mất. Để rồi những cánh hoa hồng nằm ngổn ngang… tan tác, rã rời.

Cố gắng lên Nhi nhé! Tùng biết là Nhi sẽ rất thành công trong tương lai mà. Người sắp chết nói linh lắm đấy.

Cuối cùng, Tùng chỉ muốn nói với Nhi một điều này mà thôi :. Tùng đã yêu Nhi… đang yêu Nhi và sẽ mãi yêu Nhi, kể cả khi thế giới của Tùng chìm trong màu đen hoang dại, vĩnh viễn không thể trở về….

P/s: Chúc Nhi luôn luôn thành công và hạnh phúc…

Nó không biết mình đã khóc từ lúc nào… Tùng! Tùng! Nó muốn ngàn lần gọi lên cái tên ấy, gọi mãi, gọi mãi… Gọi đến lúc mỏi mệt, đến lúc gục ngã, đến lúc trái tim nó ngừng đập thì thôi.



con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác

…..
1 năm sau…

Nhi sải bước dài trên con đường rộng rợp bóng cây… Màu trắng tinh khiết và cao ngạo vẫn rắc đầy lên cảnh vật. Vội vã. Nó cần phải đến thư viện bây giờ, dự án nhóm nó làm đã gần xong rồi. Cần phải cố gắng, cần phải cố gắng… cố gắng không ngừng nghỉ…Tùng đã muốn như thế, và nó phải làm được như thế…

Bóng ai. Nó mở to đôi mắt nhìn. Chạy theo. Đôi cao gót làm chân nó tê dần.

Dừng lại…

Dừng lại…

Chờ tôi với…

- Tùng…. – Nó hét lên…
Chàng trai quay lại, nhìn nó và mỉm cười… Ánh mắt chàng trai vẫn sâu thẳm như thế, vẫn trìu mến như thế, cái dáng dấp chàng trai vẫn cao lớn và cô đơn như thế.

- Tùng… Tùng…
Cô gái lắp bắp… hai tay đưa lên miệng như cố che dấu nỗi kinh ngạc…

- Nhi.

Nó chạy lại, chạy đến bên chàng trai. Nhanh. Thật nhanh…
- Tùng… Tùng thật không?
- Tôi đã chúc em hạnh phúc…nhưng tôi muốn em là hạnh phúc của tôi… Tôi muốn em là của tôi… của tôi mà thôi…
Hương thơm phả vào mũi nó… nồng nồng, ấm áp… Nước mắt nó nhòe cả hiện tại, nhòe cả quá khứ… nhưng tương lai của nó mở ra… thật tươi đẹp…

…..

- Anh ơi… người ta tìm được thuốc chữa HIV rồi… họ… họ có thể cứu sống thằng Tùng nhà em rồi… - Người đàn bà có đôi mắt thâm quầng, khắc khổ gào lên đầy hạnh phúc…
- Thật… thật không?
- Vâng. Họ có thể cứu nó nhưng chỉ có 30% cơ hội thôi…
Họ cùng nhau mỉm cười, cười thật tươi… nụ cười rạng rỡ…

Không có điều gì là không thể thực hiện, chỉ trừ khi người ta nói rằng… “ Không! Tôi không thể”. Một căn bệnh? Một cái chết đầy thương tâm? Một tình yêu có thể sẽ bị hủy diệt? Xin đừng nói rằng bạn không thể… hãy cứu lấy những gì bạn yêu thương, đừng để nó mất đi, đừng để nó tan tác…Đừng bao giờ để mình phải hối hận.
Thanh_Phuong
khóc khi đọc cái này a ạk!
Samduck
cảm an bạn nha !!!@! không có truyện của bạn mấy ngày ôn thi ở nhà mình buồn ea.....Nhớ lại thoi muc tim ghe, nhung giá như nó vui và hài như bạn viết thì hay hơn. chúc bạn năm mới zui ze, trẻ khỏe để hi sinh thân mình vì sự nghiệp sáng tac....^^.Cám ơn những gì bạn "dâng hiến "cho mọi ng][ì. $O$
Py0
Post tiếp đi bạn ơi
nhoxluvhtcd
còn hôk dậy bạn ơi
huynh huy du
hey ban pyo j do oi,sao ma co ten mjnh tren do vay?!
CODE

Chú ý: Đề nghị bạn gõ Tiếng Việt chọ đúng QĐ của VGT bạn nhé.
huynh huy du
that khong do tac gia?! co thuoc tri HIV rui ha?!thuoc do do tac gia bao che ra phai hok zay?
doc doan nay tu nhjen mjnh mac cuoi khong chiu noi mjnh noi that tac gia dung buon mjnh chu no vo li wa ha.nhung ma co that la co the tri dc HIV khong. gja ma that su nhu vay thi co le mjnh da khong mat di nguoi ma mjnh yeu thuong nhat,yeu hon ca ban than mjnh

nhung du sao cung thak tg nhju.chuc mot ngay tot lanh nhe


CODE
Chú ý: Đề nghị bạn gõ Tiếng Việt chọ đúng QĐ của VGT bạn nhé.
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248