Tìm kiếm:

> Vân Long Phá Nguyệt
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:32
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Tác Giả : Hạ Nhiễm Tuyết
Thể loại : Ngôn Tình, Xuyên Không

Nữ chủ nhược mà cường.
Nam chủ thanh mà lãnh
Nàng là người đọc đc tâm người khác ,nên bị nghiên cứu….rồi có sự cố ,người thân yêu nhất của nàng Lôi ca ca chết ,nàng xuyên không vào làm Vân tam tiểu thư ..
Gặp lại Lôi ca ca ,đau lòng nhìn người ấy đã quên mình ,kề kiếm trên cổ mình vì người khác .nàng đã nói
Nếu không hạnh phúc
Nếu không khoái hoạt
Hãy buông tay
Tính cách nàng là vậy …
Đau trong lòng, nhưng không bao h để lộ cho người khác biết ..
Nàng không còn Lôi ca ca,nhưng bù lại nàng có Tử y nha hoàn . Tử Y đã trở thành người thân duy nhất ,và cũng bởi vì muốn cứu Tử Y,nàng buộc phải thay Đại tiểu thư – Vân Thiển Y lấy Lê Hân tướng quân …
Chia sẻ:
Tags: long pha pha nguyet van long
Xem Video: long pha pha nguyet van long Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Ném dép vào Phó Chánh án đang xin lỗi ông Hàn Đức Long, phạm tội gì?
Con gái Lý Tiểu Long phải chịu nỗi đau liên tiếp sau khi cha mất
Thành Long phá hủy hơn 70 siêu xe ở Dubai để làm phim
Na Yeon xấu hổ vì mặt mộc, Suzy make up nhẹ vẫn long lanh về Hàn
Vân Long được đề xuất là khu đất ngập nước quan trọng thế giới
Ê kíp phim Thành Long phá nát siêu xe của hoàng tử Dubai
Ê-kíp Thành Long phá hủy xế của hoàng tử Dubai và 70 siêu xe
Vẻ đẹp của Đầm Vân Long
Vĩnh Long: Phát hiện người chết dưới trụ điện
Philippines, Nhật Bản đồng lòng phản đối Trung Quốc
Tuyên Huyên và Lâm Văn Long “nối lại tình xưa” với đài TVB
NGƯỜI BÍ ẨN 2016 || TẬP 8 FULL HD | ỐC THANH VÂN - LONG NHẬT
Đau lòng phát hiện vợ “đổi tình” cho sếp để tiến thân
Vì sao nâng mũi s line 3d được lòng phái đẹp ?
Viêm nang lông phải làm sao?
Hot boy cầu lông Phạm Hồng Nam: “Khen đẹp trai, tôi cũng đành nhận vậy”
Sau đám cưới Lưu Thi Thi, Ngô Kỳ Long phải đăng kí kết hôn lại với vợ cũ
Suzuki Access 125 mới làm “siêu lòng” phái đẹp
Vùng dưới cánh tay có nhiều lông, phải làm sao?
Tràng An, Vân Long đổi tuyến tham quan để tránh đoàn phim ‘King Kong’


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
40 Pages V < 1 2 3 4 5 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(20 - 29)
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:44
    Gửi vào: #21
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Xe ngựa chạy tới nơi thực hiện nghi thức Tế thiên đã muốn nửa canh giờ , bởi vì trên đường dòng người nhiều lắm ,nên xe ngựa đi rất chậm , tới khi tới nơi , nơi đó đã muốn tấp nập đông người , Tử Y giúp đỡ Vân Tâm Nhược xuống xe trước , sau đó Vân Thiển Y cũng tao nhã được hai tỳ nữ đỡ xuống xe ngựa

Năm người đi một hàng , đi tới nơi Vân phủ đã đặt trước , có 5 thị vệ bên cạnh , mỗi người ánh mắt lộ ra tinh quang , thoạt nhìn thân thủ rất tốt , Vân Thiển Y đứng ở đó , ánh mắt khao khát , Vân Tâm Nhược lại có chút hoảng hốt , ở nơi đông người nàng có chút không quen , Vân phủ tuy rằng cũng có rất nhiều người , nhưng ở bí phương viên của nàng chỉ có Tử Y , nơi này làm cho nàng có cảm giác không thở nổi , nàng có điểm sợ hãi , có điểm muốn chạy trốn

Hít một hơi thật sâu , xoay người thong thả tiêu sái đi ra khỏi đám đông , tận lực cẩn thận đi không đụng trúng người đi đường , Tử Y ánh mắt gắt gao nhìn lên trên đài , không chút chú ý hành động của Vân Tâm Nhược , lúc này nàng thật sự có chút thất trách…

Nhưng lại bị Vân Thiển Y cẩn thận phát hiện , Vân Thiển Y ngoái đầu nhìn về phía sau , chỉ thấy một mình Tử Y , không thấy thân ảnh Vân Tâm Nhược , trong lòng hoảng hốt , lập tức đứng dậy , nhìn đến cách đó không xa có một mảnh lam nhạt , màu lam nhạt đó , là quần áo hôm nay Vân Tâm Nhược mặc

“Các ngươi đứng ở đây , ta đi một chút” Dàn xếp mọi người , Vân Thiển Y không để ý mọi người phản đối , đẩy đám người ra , hướng theo phương hướng lam nhạt chạy tới . Tri Dung cùng Tri Hạ cũng đi theo sau nàng

Chỉ có Tử Y ngây ngốc chưa hiểu gì đứng nhìn

Vân Thiển Y đuổi theo mảnh lam nhạt kia , bốn phía người càng ngày càng nhiều , không cẩn thận một chút , đã va chạm trúng người khác , mắt thấy sắp té ngã , Tri Dung cùng Tri Hạ lo lắng quát to một tiếng “Tiểu thư, cẩn thận!” Nhưng là người nhiều lắm , rất nhanh liền nhấn chìm âm thanh bọn họ

Lúc nàng nghĩ đến mặt mũi mình sắp bầm dập , lại bị lãm vào một cái ôm ấm áp , cánh tay như gọng sắt nắm eo nhỏ của nàng , nàng nhìn về phía trước , thấy một vị nam tử anh tuấn cực kì, khuôn mặt sắc nét , dài nhỏ mắt phượng , mày đen rậm , mà nam tử nhìn đến mặt của nàng , có chút ngây ngốc, Vân Thiển Y trên mặt đỏ bừng , đây là lần đầu tiên nàng cùng nam tử tiếp cận gần gũi như vậy , hơi thở nam tử thậm chí phun lên mặt nàng , giống như hỏa thiêu

“Cám ơn…cám ơn…công tử……….”

Nàng tay chân luống cuống đẩy nam tử trước mắt ra , nói năng có chút lộn xộn , không dám liếc mắt nhìn thêm cái nào nữa

“Tiểu thư , tiểu thư , người không sao chứ?” thanh âm Tri Dung cùng Tri Hạ truyền đến , người cũng rất nhanh nâng Vân Thiển Y dậy , kiểm tra một chút xem nàng có bị thương hay không , nhìn thấy không có việc gì mới yên lòng

Ba người lại hướng nam tử kia cảm tạ xong nhanh chóng rời đi , không hề dừng lại

“Hạ Chi!” Nam tử kêu lên , phía sau liền xuất hiện một hắc y nam tử

“Tướng quân , có gì phân phó?” Nam tử gọi Hạ Chi thập phần cung kính hỏi

“Đi thăm dò xem nữ tử kia là thiên kim nhà ai” Nam tử mặt mày ý cười ,ánh mắt một mảnh ấm áp , Hạ Chi khó hiểu nhìn nam tử . Cười như vậy , đây là lần đầu tiên hắn thấy . Lại liếc mắt nhìn hướng nữ tử kia rời đi , trong lòng hiểu được đôi chút

Chủ tử nhà hắn , hình như lần này động tâm , cho tới bây giờ chỉ có nữ nhân chủ động tìm hắn , lần đầu tiên hắn chủ động đi tìm nữ nhân , tướng quân phủ phải hay không sắp có sự kiện mới?

Hắn gọi là Tướng quân , không sai , người này chính là Thiên trạch hoàng triều Huyền vũ đại tướng quân Lê Hân nổi danh cùng với Quốc sư Thanh Hàn

Lê Hân nhìn phương hướng nữ tử kia rời đi , trên mặt môi cười một độ cong tuyệt lệ , khuôn mặt tuyệt sắc kia , vẻ mặt thẹn thùng , đá động thật sâu vào tâm hắn , hắn không quên được cảm giác ấm áp trong lòng kia , tựa hồ còn có hương thơm thản nhiên của nàng , ngay lần đầu tiên đối diện , làm cho hắn tim đập nhanh hơn , một cỗ ấm áp lan tràn khắp cơ thể

Hắn đột nhiên nhớ tới hôm trước ở Bạch Sương cung Thanh Hàn đã nói hồng loan tinh động , lúc đấy hắn còn cảm thấy thật nhảm nhí , nhưng là hiện tại cảm thấy thật may mắn , nếu nàng thật sự là hồng loan (tân nương,nương tử), như vậy hắn cam nguyện vì nàng mà động tâm

Nàng , hắn yêu chắc rồi , không phải vì câu hồng loan tinh động , cũng không phải vì định mệnh hay không phải định mệnh , đơn thuần là hắn thích , thích tiểu nữ nhân này lần đầu gặp mặt tiền tác động tới cảm giác của hắn , nguyên lai thích một người , cũng không phải khó có thể chấp nhận . Bên môi ý cười không ngừng , hắn nhìn về nơi tế đàn , thân là chức vị quan trọng , trách nhiệm hôm nay của hắn là bảo hộ nghi thức tế thiên không bị quấy rầy . Mọi chuyện luôn luôn có thể có sai lầm , hắn không muốn xuất hiện sai lầm , tuyệt đối không thể có sơ sót gì



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:44
    Gửi vào: #22
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Vân Thiển Y trên mặt ửng đỏ đã sớm tán đi , nàng đã đem nam tử vừa rồi cứu nàng hoàn toàn quên mất , lại không hề biết , Nam tử này sẽ làm cho cuộc sống tương lai của nàng biến hóa long trời lỡ đất , mà loại biến hóa này , nàng không thể cũng không muốn thừa nhận

Nàng cùng Tri Dung Tri Hạ đi đến phía trước thị vệ . Tử Y nhìn ba người bọn họ trở về , lại không thấy Vân Tâm Nhược đâu , trong lòng căng thẳng . Mình thật là sơ suất mà , sao lại đem tiểu thư quên mất

“Đại tiểu thư , tiểu thư nhà ta đâu?” Nàng sốt ruột hỏi , tiểu thư ngốc a , chạy đi đâu , làm cho người ta thực lo lắng mà

Tri Dung khí đầy mình , hung hăng liếc mắt Tử Y một cái , nếu không phải vì đi tìm Vân Tâm Nhược , tiểu thư nhà nàng như thế nào lại thiếu chút nữa ngã sấp xuống , làm cho người khác chiếm tiện nghi , thực sự là tức chết nàng mà

“Tử Y ngươi đừng sốt ruột , ta đã kêu thị vệ đi tìm nàng , nàng không có việc gì đâu , yên tâm đi” Vân Thiển Y vỗ nhẹ Tử Y hốc mắt đã ửng đỏ , nhẹ giọng an ủi . Nghe được Đại tiểu thư nói vậy , Tử Y an tâm hơn chút , đã có người đi tìm , như vậy nàng tin tưởng tiểu thư nhà nàng nhất định không có việc gì

Mới nói được tới đó , nghe trong đám người truyền ra âm thanh to lớn “Thanh Hàn Quốc sư đến!”

Vừa rồi đám người còn tranh cãi ầm ĩ , nhất thời toàn bộ im lặng

Xa xa chỉ thấy bóng trắng xuất hiện , như mây nhẹ nhàng phiêu dật , lại như gió thổi qua rừng cây thâm trầm , làm cho người ta nhìn vào , cảm thấy giống như thần tiên hạ phàm, trong trời đất chỉ còn lại một bóng dáng màu trắng kia , giống như mây trên trời không ngừng bay , giống như tuyết mùa đông lạnh lẽo mà ấm áp

Nam tử áo trắng như tuyết , tóc đen như mực , mi trung trầm ổn , mi đoan tuấn nhã ,sóng mắt giống như trăng trong đêm , ba phần trong trẻo nhưng lạnh lùng , lại như mặt trời mới mọc ,bốn phần ấm áp

Môi hắn căng mọng no đủ , sắc mặt như bạch ngọc , mi gian chu sa đỏ tươi, huyết diễm xinh đẹp

Áo trắng , mặc phát* , chu sa

Chú thích : mặc phát* đầu tóc đen

Trong thiên địa giống như chỉ có ba màu sắc này , như sắp bay về trời

Tay áo hắn tung bay , bước đi trầm ổn , khí chất cao quý biểu lộ khắp toàn thân . Làm cho người ta không dám nhìn thẳng , chỉ sợ xem nhiều sẽ giống như bị dính độc nghiện

Tiêu Thanh Hàn đi đến tế đàn , nhìn xuống phía dưới đám đông dân chúng , thân thể tuấn nhã cao ngất , toàn thân khí chất cao quý , hắn cầm bên cạnh bàn chỉ thô ngưng hương ***

Nhấc tà áo trắng , nhẹ nhàng quỳ xuống

Này một quỳ , cảm động trời cao

Này một quỳ , danh khắp thiên hạ

Mọi người cũng theo hắn quỳ xuống

Bái thứ nhất , cầu chúc quốc thái dân an

Bái thứ hai , nguyện mưa thuận gió hòa

Bái thứ ba , nguyện ngũ cốc được mùa

Thanh âm của hắn theo tam bái truyền vào tai mọi người , tam bái này , biểu đạt cho mọi người hướng tới bình an , chờ đợi cuộc sống tốt đẹp . Dân chúng bình dân không mong gì nhiều , chỉ mong như vậy

Mọi người lớn tiếng thét lên hoan hô , quốc thái dân an , mưa thuận gió hòa , ngũ cốc được mùa , một lần lại một lần , tiếng vang từng trận , nhiệt huyết sôi trào

Vân Thiển Y mắt rưng rưng , si ngốc nhìn nam tử kia, giống như đem thân ảnh hắn khắc đến trong lòng , dung nhập xương cốt , giờ khắc này nàng cảm thấy mình đã không thể thoát khỏi lưới tình này , vì thương hắn , vì nụ cười của hắn…. Bất quá , nàng cam tâm tình nguyện

Mà Vân Tâm Nhược bên kia ,đã đi cách xa chỗ đông người, bỗng nhiên nghe được một trận tiếng hoan hô , giương mắt lên nhìn , dân chúng đông nghìn nghịt , trên Thiên nhai có một bóng trắng hoa mỹ , áo trắng tung bay , siêu phàm thoát tục không nói nên lời

Người kia chính là Thiên Trạch Quốc sư đi! Cao cao tại thượng như vậy , di thế độc lập , nhưng vì cái gì nàng lại cảm thấy bóng trắng kia có vẻ cô tịch , tồn tại trong trời đất này chỉ vì duy nhất một người mà thôi

Lúc này , trái tim nàng đột nhiên đập rất nhanh , là loại cảm giác lúc ở xe ngựa , theo bản năng nhìn ra bốn phía , cái gì cũng không thấy , ôm ngực, trước ngực từng đợt đau nhói

Mà ngay tại lúc nàng đang tự hỏi vì sao . Một chút thân ảnh màu xanh thoáng qua , ngẩng đầu lên , đã biến mất không thấy gì

Có chút thất hồn lạc phách , nàng lại nhìn lên Thiên nhai kia, làm cho nàng có cảm giác bóng dáng cô đơn , xoay người đi về phía trước , dần dần rời xa , bởi vì mọi người đều nhìn Quốc sư tế thiên , nên trên đường rất ít người , nàng đi trên đường một cách vô ý thức, cứ như vậy mà đi

Đường phía trước rất dài , giống như không có điểm dừng

————————————————————–

Chú thích :

chỉ thô ngưng hương *** : cái cây nhang to to đó



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:45
    Gửi vào: #23
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Chương 23: Bị thương


Phịch một tiếng , nàng cảm thấy có một lực đụng mạnh vào người , chân đứng không vững , lảo đảo một chút liền ngã xuống đường , trên đùi cảm giác đau đau , một tia hồng chậm rãi chảy ra , chảy máu , đỏ như máu . Vân Tâm Nhược nhìn máu của mình , có chút ngây ngốc . Thì ra , máu của nàng còn nhiều như vậy , còn chưa bị lấy hết , một chút chua sót trong ánh mắt…

“Cô nương, ngươi không sao chứ?” âm thanh thanh nhuận của nữ nhân truyền tới , trên người cũng xuất hiện một bàn tay , tinh tế , trắng noãn , nàng ngẩng đầu lên nhìn , thấy một cảnh xuân tươi đẹp trước mặt

“Thực xin lỗi! ta không phải cố ý! A…ngươi chảy máu rồi” Nữ tử kia sốt ruột lấy khăn lụa trong ngực ra , muốn giúp nàng băn bó miệng vết thương

Vân Tâm Nhược né tránh tay nàng , cố hết sức đứng lên , chân có chút đau , thật sự rất đau , xem ra bị thương không nhẹ . Nàng xoay ngươi không liếc mắt nhìn nữ tử kia một cái nào , tiến về phía trước bước đi

“Cô nương ngươi không sao chứ? Ta giúp ngươi tìm đại phu được không?” nữ tử kia gắt gao đi theo sau nàng , tựa hồ không có ý định rời đi

Vân Tâm Nhược dừng bước , quay đầu nhìn về nữ tử phía sau , nhíu mi hỏi “Có chuyện gì sao?” Ngữ khí bình thản , không chút để ý vì người này đụng vào mình nên mới bị thương

Nàng kia khóe miệng khai một chút cười , thực ấm áp , giống như gió thổi vào lòng nàng , nữ tử như vậy , sợ là không ai có thể cự tuyệt

“Ngươi xem , ngươi bị thương rồi , là ta không tốt, ta mang ngươi đi tìm đại phu băng bó một chút được không?” thanh âm nữ tử tràn ngập có lỗi , “Ta vừa rồi không chú ý liền đụng vào ngươi , còn làm cho ngươi bị thương . Ngươi xem chảy máu rồi kìa”

“Không cần” Vân Tâm Nhược nhìn quần áo màu lam nhạt của mình nhiễm chút màu đỏ , cự tuyệt nói . Kỳ thật máu nàng chảy nhiều lắm . Đã là thói quen , hơn nữa chút đau đó , nàng chịu được

“Không được !” nữ tử thanh âm cực kì kiên trì . Sắc mặt nghiêm trang “Là ta đụng vào ngươi , ta sao lại không chịu trách nhiệm được . Để cho ngươi khác biết , sẽ nghĩ thế nào về Đỗ Ngàn Lan ta”

“Phải không?” Vân Tâm Nhược nhìn nữ tử có chút kích động trước mắt , không thể mở miệng nói cự tuyệt được nữa , nụ cười vừa rồi của nàng , như nắng ngày xuân chạm vào tầng băng mỏng sâu nhất trong lòng nàng

“Vậy ngươi muốn làm sao?” Vân Tâm Nhược nhìn nàng , chờ nàng trả lời

“Ta biết phía trước có Y quán , ta mang ngươi đi trị thương a!” Nói xong , liền cứng rắn kéo tay Vân Tâm Nhược . Không để ý nàng giãy dụa . Vân Tâm Nhược đụng vào tay nàng theo bản năng cảm nhận được tâm tư của nàng . Có chút đăm chiêu nhìn nữ tử trước mắt , ánh mắt một mảnh sương mù

Đỗ Ngàn Lan không chú ý tới nữ tử bên người dị thường , trong lòng nghĩ nghĩ không khỏi thở dài , lại gặp rắc rối , người ta cô nương hoàn hảo không bị gì lại tại mình mà chảy máu , nếu Lôi ca biết , sẽ nói như thế nào , phải đem chỗ bị thương của người ta chữa khỏi , rồi nàng chấp nhận bị phạt thôi. Dù sao cũng không phải lần đầu tiên . Nghĩ đến đây tâm tình của nàng tốt lên không ít . Cười ra tiếng…

“Ha ha…..” không có ngượng ngùng của nữ nhi , ánh mắt lộ ra anh khí

“Ta gọi là Đỗ Ngàn Lan , còn ngươi?” Nàng nhìn nữ tử bên người . Thấy sắc mặt nàng có chút không tốt , cước bộ chậm lại

“Ngươi vừa rồi mới nói” Vân Tâm Nhược giấu đi sương mù trong mắt, ánh mắt thập phần trong suốt . Giống như hồ nước tháng ba tĩnh lặng , trong sáng thuần khiết

Sau đó nàng nói tiếp “Ta gọi là Vân Tâm Nhược” Thanh âm tựa hồ từ nơi rất xa truyền tới , có chút phiêu hồ

“Ách…..ta quên?” Đỗ Ngàn Lan khoát tay , ngượng ngùng nói “Tính cách của ta là như vậy , luôn không biết để ý trước sau . Lôi ca cũng không phải nhắc nhở một lần . Nhưng là ta sửa không được” Tuy là oán giận , nhưng là có thể nghe ra ngữ khí ngọt ngào

Lôi ca sao? Vân Tâm Nhược im lặng , tinh thần lại bay rất xa, trái tim nhảy lên . Cảm giác có chút đau

Đỗ Ngàn Lan có Lôi ca của nàng , nhưng là Lôi ca ca của mình nàng đã đánh mất , cái tên giống nhau , lại ăn mòn thể xác và tinh thần nàng . Lôi ca ca , là người duy nhất nàng thương a

Bên ngoài Hoàng thành có một Y quán , người ở mặc dù thưa thớt , nhưng là ở đây chỉ có một đại phu , hơn nữa đại phu y thuật vô cùng tốt , tính cách thập phần hiền hòa . Người xung quanh nghèo khó không có tiền mua thuốc men , Y quán này sẽ giảm miễn tiền thuốc vô điều kiện . Cho nên Y quán cũng khá nổi tiếng

Đỗ Ngàn Lan cẩn thận giúp đỡ Vân Tâm Nhược , vừa đi đến cửa Y quán liền la lớn

“Đại phu , có người bệnh , nhanh đi ra a!”

“Đến đây…” Trước cửa xuất hiện một nam tử trung niên khoảng 40 tuổi , sắc mặt hồng nhuận , nhìn đến vết máu trên đùi nữ tử màu lam , thần sắc sửng vốt , vội vàng mở miệng nói

“Mau dẫn nàng đi vào , sao lại chảy nhiều máu như vậy?”Mở cửa ra , lập tức đi vào trong lấy y dược

Lẳng lặng nhìn Đại phu thay mình cầm máu , thượng được , băng bó lại . Vân Tâm Nhược không nói một câu nào , chỉ là lẳng lặng nhìn



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:45
    Gửi vào: #24
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Chương 24: Là ngươi sao?


“Tốt lắm , trong vòng 3 ngày không để vết thương đụng nước là được” băng bó vết thương xong , đại phu tán thưởng nữ tử trước mắt , tuổi không vượt qua 18 , lại có khí chất linh đạm , bề ngoài thoạt nhìn yếu đuối , nhưng là có thể thấy được nội tâm thập phần kiên cường . Là đại phu nên đương nhiên biết được vừa rồi thượng dược rất đau , tuy rằng nàng đau tới sắc mặt tái nhợt trong suốt , nhưng là lại chưa từng rên một tiếng nào , chỉ nhíu chặt mày lại

Nàng đối với đau đớn trình độ nhẫn nại vượt qua tưởng tượng của hắn

Sau đó hắn lấy một bình sứ màu trắng trong hòm thuốc ra , đưa tới tay Vân Tâm Nhược nói “Dược này , mỗi ngày bôi 2 lần , trong vòng 7 ngày , là có thể không lưu lại sẹo gì”

“Cám ơn” Vân Tâm Nhược nhẹ nhàng cười , dung mạo như tuyết băng sơ , cầm bình sứ trên tay hắn để vào trong lòng .Có dược thì tốt rồi , bằng không nha đầu Tử Y kia biết được , lại lải nhải không ngừng , làm cho mình không thể thanh tĩnh

Sau đó Đỗ Ngàn Lan tới tiệm may mua cho Vân Tâm Nhược một bộ quần áo mới , nàng cũng không cự tuyệt , trên người mình không có một đồng bạc nào , nếu mặc quần áo này trở về, Tử Y thì không nói làm gì , nàng sợ nhất là phiền toái đến Vân Thiển Y

Đi ra khỏi tiệm may , Vân Tâm Nhược nhìn vẻ mặt đầy ý cười của Đỗ Ngàn Lan , lại nhìn nhìn sắc trời , nên trở về thôi . Vì thế , nàng hướng Đỗ Ngàn Lan nói lời từ biệt

“Ta phải về” Sau đó quay lại nhìn nàng một cái “Còn có, cám ơn quần áo của ngươi” , khẽ mĩm cười ,dung mạo như tuyết trắng

Đỗ Ngàn Lan cũng cười nhìn nàng gật đầu , có chút thật có lỗi nói “Vốn là ta không đúng , quần áo này coi như là chuộc lỗi đi” ngữ khí thập phần chân thành

“Nhớ bôi thuốc” Nàng không khỏi dặn dò cẩn thận

“Cám ơn ngươi……” Cám ơn một tiếng nữa , Vân Tâm Nhược xoay người , góc áo tung bay . Chậm rãi rời xa tầm mắt Đỗ Ngàn Lan

Đỗ Ngàn Lan vỗ vỗ mặt mình , trên mặt một mảnh lo lắng . Sau đó với vui vẻ rời đi , đột nhiên nàng dừng lại cước bộ , khóe miệng cong lên ,trong miệng giọng nói nhẹ nhàng “Ánh mắt thật đẹp , cười cũng thật đẹp…..Vân Tâm Nhược”

Vân Tâm Nhược đi trên đường , người đi trên đường vẫn là tốp năm tốp ba (năm người , ba người đi chung) nàng không nghĩ quay về tìm Tử Y , Vân phủ rất lớn , tùy tiện tìm một người hỏi là có thể về được rồi . Hạ quyết tâm , nàng hướng Thiên nhai đi tới . Tuy rằng lần đầu tiên xuất môn , nhưng là nơi này dễ nhận biết lắm , chỉ cần đi cùng người khác là được

Ở trên đường vừa vặn đụng cận vệ của Vân Thiển Y , hỏi một chút đường về Vân phủ , sau đó phái người nói Tử Y về trước đi . Thị vệ nghe xong liền gật đầu một cái , rất là cung kính trở về phục mệnh

Đây là nàng đầu tiên ra khỏi Vân phủ , đối với bên ngoài hết thảy đều ngạc nhiên , bất quá bởi vì chân bị thương , nàng cũng không thể đi quá nhanh , có thể từ từ thưởng thức

Hiện tại đã có thể tự do , không có người canh chừng nàng , cũng không có người nhốt nàng , nàng có thời gian , có cơ hội . Về sau nàng sẽ đi khắp đại giang nam bắc , mặc dù không quen thuộc nơi này , nhưng là ở đây phong cảnh rất tốt

Đột nhiên , ở cách nàng không xa có một bóng dáng màu xanh xuất hiện , khoảng cách gần như vậy . Nàng dừng lại cước bộ , thất thần nhìn về phía trước , thậm chí không dám chớp mắt , si ngốc nhìn , nàng che lại trái tim không ngừng đập mạnh , trong mắt ý lệ tràn đầy , miệng khẽ nhếch , giống như muốn nói cái gì , lại không nói nên lời . Trong cổ họng khàn khàn đau , loại cảm giác quen thuộc này , cảm giác tim đập nhanh

Cái thân ảnh kia, rất giống……rất giống hắn….

Lôi ca ca , là ngươi sao?…….



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:46
    Gửi vào: #25
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Hắn đưa lưng về phía nàng , không thấy được khuôn mặt , nhưng là thân hình cao ngất đó , khí thế giống như cự thạch đó (tảng đá) , rõ ràng là hắn a.

Ở chung vài năm , đối với hắn nàng thập phần quen thuộc , nàng có thể khẳng định , là hắn

Nhưng là

Nàng vẫn sợ , muốn thấy hắn xoay người lại , nhưng lại không dám ,sợ lại là một giấc mộng , lại thêm một lần tuyệt vọng

Mà lúc này nam tử áo xanh cảm giác phía sau có một tầm mắt mãnh liệt , gắt gao nhìn chằm chằm mình , ánh mắt kia tựa hồ hiểu biết mình . Nữ tử kia sắc mặt tái nhợt như tuyết , thân thể như lá rụng run run . Giống như đang kích động cực kì . Hắn nhăn mày lại , vì sao lại là vẻ mặt này ? Hắn không biết nàng là ai

Nam tử đột nhiên xoay người lại , khuôn mặt tuấn dật tiêu sái bại lộ trước mặt Vân Tâm Nhược , ánh mắt sắc bén không nói nên lời , dáng người so với người bình thường cao lớn hơn rất nhiều , quần áo màu xanh bao vây lấy dáng người hoàn mỹ của nam tử , trên cơ thể từng khối nổi lên , hoàn mỹ hữu lực

Hắn nhìn nàng , nàng cũng nhìn hắn

Là hắn! Thật sự là hắn! Vân Tâm Nhược giống như bị điện giật , đứng đơ người ở đó , lệ trong mắt rốt cuộc nhịn không được trào ra , giống như trân châu không ngừng rớt xuống . Giống như lá hải đường rụng , đẹp mà bi thương . Đây là Lôi ca ca của nàng , nàng thật sự không có nhận sai , thân hình kia , gương mặt kia , bao gồm vết sẹo dưới mắt , hắn chính là Lôi ca ca của nàng

Nguyên lai , hắn thật sự còn sống

Thanh âm của nàng nghẹn trong cổ , không thể nói ra lời , cảm giác thống khổ khi bị mất đi , hiện tại bởi vì có được mà mừng như điên , bao nhiêu ủy khuất ngày đêm gắt gao bao chặt lấy nàng . Lôi ca ca…….

“Lôi…..Lôi ca ca……..” Rốt cục , Vân Tâm Nhược như con thú nhỏ ô ô khóc , thanh âm bộc phát , bước chân nặng nề hướng hắn đi tới

Nàng quá mức kích động , không nhìn thấy xa lạ trong mắt hắn . Nàng quá mức kinh hỉ , thậm chí không phát hiện vẻ mặt lạnh như băng của hắn

Từng bước lại từng bước , nàng vươn tay , đi tới hướng nam tử kia , nghẹn ngào kêu tên hắn “Lôi ca ca……..”

Một bước, hai bước , ba bước….

Vươn tay chạm vào ống tay áo hắn , nam tử ánh mắt âm trầm , nhẹ nhàng vung tay, liền đem tay nàng hất ra ngoài , không chút tình cảm

Hắn khóe môi một chút độ cong mỉa mai , lại là giả bộ nhận thức hắn . Mấy tháng nay hắn chỉ mất trí nhớ chứ đầu óc không có bị ngốc . Đáng tiếc , nàng biểu diễn dù chân thật thế nào , nước mắt chảy nhiều như thế nào cũng vô dụng , hắn sẽ không tin tưởng . Còn muốn chạm vào thân thể hắn , muốn chết , mũi nhọn trong mắt chợt lóe, trừ bỏ người kia , ai cũng đừng nghĩ tác động đến hắn , nghĩ đến nàng , trong mắt hắn dâng lên một tia ôn nhu , nùng hậu thâm tình , là yêu

Vân Tâm Nhược bị hất té ngã trên mặt đất , ánh mắt không thể tin nhìn phía nam tử , vết thương trên đùi đau , lại một lần nữa thấm đỏ quần áo , váy nhiễm đỏ , tâm cũng bị thương . Tại sao có thể như vậy ? Ai có thể nói cho nàng biết , nàng rốt cuộc có phải hay không đang nằm mơ? Hắn là Lôi ca ca của nàng sao? Là Lôi ca ca từng cẩn thận che chở nàng sao , là vì muốn nàng có thể thoát khỏi địa ngục kia mà làm cho bản thân cùng nó nổ tung sao?

Vì cái gì hắn hiện tại xa lạ như vậy ? Ánh mắt lạnh như băng , có xa lạ cũng có khinh thường

Hắn không nhận ra nàng sao?

“Lôi ca ca , ta là Tiểu Nhược , ta là Tiểu Nhược , ngươi không nhận ra ta sao?” Vân Tâm Nhược khàn khàn khóc rống , thanh âm tuyệt vọng . Đây không phải là sự thật …. không phải sự thật………”Lôi ca ca , ngươi không nhớ phòng thí nghiệm màu trắng ư , ngươi không nhớ tràng nổ mạnh kia ? ngươi thật sự cũng không nhớ ra ta sao?”

Nam tử chau mày , hình thành một cái xuyên tự, trên người cơ thể buộc chặt , hắn căn bản không biết cái gì Tiểu Nhược , cái tên Lôi ca ca chỉ có một nữ nhân biết ,mà nữ nhân khóc lóc thảm thiết trước mắt này , sao lại biết tên mình , rốt cuộc nàng là ai……

“Chết tiệt…….” Nam tử hung ác nham hiểm điên cuồng hét lên một tiếng , thanh âm giống như địa ngục truyền tới lặng băng truyền vào xương cốt



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:46
    Gửi vào: #26
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Chương 26: Chết tâm


Hắn tới gần nàng thân mình ngồi xổm xuống , ngón tay thô lỗ hung hăng nắm chặt cằm nàng , làn da non mịn nhất thời xuất hiện một mảnh hồng ngân ghê người . Tiếp theo lại truyền tới cổ nàng , từ từ bóp chặt lại

“Nói cho ta biết , tại sao ngươi biết tên của ta? Nói , nàng ở đâu?” Thanh âm lạnh lẽo từ miệng nam tử truyền ra , như băng châu giá rét làm tổn thương đáy lòng nàng . Bàn tay lại bóp chặt hơn , Vân Tâm Nhược hô hấp dồn dập , sắc mặt càng ngày càng trắng bệch

“Nói!” Lại là một tiếng gầm nhẹ

“Lôi ca ca……..” Trên cổ truyền đến đau đớn , đau nát tâm can của nàng , Vân Tâm Nhược gian nan mở miệng , lại chỉ kêu ba chữ Lôi ca ca , về phần nàng trong miệng hắn là ai . Nàng căn bản không biết a ? Không biết thì sao có thể trả lời được?

Hơn nữa , vì cái gì , vì cái gì trong trí nhớ của hắn không có nàng? Chỉ là một mảng trắng bệch , một giọt lệ theo khóe mắt chảy xuống tay hắn , ngón tay nam tử buông lỏng , tiếp theo lại dùng lực đạo lớn hơn nữa

Không khí trong phổi càng ngày càng ít , Vân Tâm Nhược thấy sinh mệnh của mình sắp biến mất , nàng hiện tại cảm giác được , tử vong đang tới gần mình . Tuyệt vọng , lạnh như băng . Cơn đau liên tục đánh vào lòng nàng

Người muốn đoạt đi sinh mệnh nàng lại là Lôi ca ca , người mà nàng yêu nhất…. người từng coi nàng là bảo bối . Không ! Lôi ca ca của nàng đã chết , hắn không phải , từ lúc hắn bóp chặt cổ nàng , nàng đã biết , hắn không phải là Lôi ca ca mà nàng thương , hiện tại trong lòng hắn không có nàng , nàng đối với hắn chỉ là một màu trắng xám . Hắn hoàn toàn quên nàng . Có lẽ nàng chết đi thì sẽ tốt hơn , chết đi sẽ không thống khổ nữa

Kỳ thật , đối với nàng mà nói , hiện tại sống so với chết càng khó coi . Lòng của nàng , vừa rồi đã thật sự hoàn toàn chết

Trước mắt càng ngày càng mê mang , tựa hồ xuất hiện một gian phòng màu trắng , cô gái cười , nam tử cũng cười , bọn họ tay gắt gao nắm cùng một chỗ , mười ngón giao nhau không rời

Lôi Liệt nhìn nữ nhân bị mình bóp chặt cổ trước mắt , sắc mặt nàng tái nhợt như tuyết , trong mắt lệ không ngừng trào ra , không hề giãy dụa , khóe miệng thậm chí còn có một chút ý cười

Nữ nhân chết tiệt , đây là cái biểu tình gì , Lôi Liệt cảm thấy giống như lửa thiêu cháy mình , nhiệt độ từ bàn tay trực tiếp đốt tới trong lòng hắn , vừa muốn buông tay , chợt nghe một giọng nữ nhân kêu to

“Lôi ca! Người làm cái gì vậy?”

Lôi Liệt đột nhiên buông tay ra , nhìn về hướng nữ tử , trên tay vẫn nóng bỏng như cũ , giống như bị tổn thương

“Ngàn Lan….ngươi không có việc gì chứ?” Hắn nhìn về chính tay mình , lại nhìn hướng Vân Tâm Nhược , trong mắt hiện lên một tia áy náy , hắn vừa rồi có phải hay không quá mức kích động , mà ánh mắt hướng về phía Đỗ Ngàn Lan , lại khôi phục như lúc đầu , chỉ có lo lắng đối với nàng

Vân Tâm Nhược mềm nhũn ngã xuống đất , trước ngực phập phồng , hô hấp mỏng manh , trên mặt xanh tím . Giống như sắp hít thở không thông mà chết

“Ông trời! Vân Tâm Nhược…….” Nhìn Vân Tâm Nhược trước mắt ngã xuống , Đỗ Ngàn Lan trong mắt toan sáp . Mới vừa rồi còn cùng nàng nói chuyện , nàng còn hướng mình cười , vậy mà hiện tại như nửa sống nửa chết nằm trên mặt đất. Nàng thậm chí không dám đụng vào người Vân Tâm Nhược , sợ đụng vào một thân thể lạnh như băng

Nàng không thể tin được , Lôi ca của nàng , giết người……..

“A……..” Đỗ Ngàn Lan thương tâm quát to một tiếng , nước mắt đột nhiên rớt xuống

“Ngàn Lan, Ngàn Lan……” Lôi Liệt hoảng hốt vội vàng đem Ngàn Lan ôm vào trong ngực , nhưng không cách nào làm cho thân thể nàng ngừng run run . Chết tiệt , hắn vừa rồi đối với nữ nhân kia còn có một chút áy náy, hiện tại xem ra mình đoán không sai , Ngàn Lan biết nữ nhân kia , nữ nhân kia quả thực có vấn đề

“Khụ…..khụ….” Một trận ho khan từ miệng Vân Tâm Nhược phát ra

“Vân Tâm Nhược!” Đỗ Ngàn Lan đẩy Lôi Liệt đang ôm nàng ra , quỳ gối kế bên nâng nàng dậy , nước mắt rớt vào khuôn mặt tái nhợt Vân Tâm Nhược , vợ chồng bọn họ hôm nay tạo cái nghiệt gì vậy , nàng đụng người ta làm bị thương . Lôi ca của nàng thiếu chút nữa bóp chết người ta…..

Nhìn thấy Đỗ Ngàn Lan vì nữ nhân này khẩn trương như vậy , Lôi Liệt tức giận nắm chặt tay , nữ nhân khá lắm , dám đối với Ngàn Lan có ý đồ , thì ra vì vậy biết được tên hắn . Nguyên lai nàng căn bản chính là cố ý tiếp cận Ngàn Lan , bọn họ hôm nay vừa đến Hoàng thành , căn bản trước kia chưa từng gặp qua nàng

“Ngàn Lan , nữ tử đó cố ý tiếp cận nàng , mục đích là ta….” Lôi Liệt lửa giận ngập trời , thanh âm lạnh như băng “Nàng chẳng lẽ đã quên Trầm Băng sao?”

Nghe câu đó , Đỗ Ngàn Lan vẫn tiếp tục nâng Vân Tâm Nhược dậy , không buông ra .Tiếp cận Lôi ca, nàng xem cô gái sắc mặt trắng như tuyết này , nhìn thế nào cũng không nghĩ là loại người đó , nhưng là……nàng thật sự không biết nữa………

Nàng sợ hãi chuyện như vậy phát sinh trên người mình . Lôi Liệt không phải là người bình thường , thân phận cực kì phức tạp , từng có một cái nữ tử tên Trầm Băng có ý đồ thông qua mình để tiếp cận hắn , lần đó , không phải chỉ thiếu chút nữa hại Lôi ca chết , cũng hại chết đứa nhỏ mới một tháng trong bụng mình

Đỗ Ngàn Lan nhìn cô gái sắc mặt trắng bệch trong lòng , thật sự không thể tin được , nàng lại là một cái Trầm Băng khác , nhưng là Lôi ca nói không thể sai . Vân Tâm Nhược , ngươi cũng là người như vậy sao? Cố ý làm cho ta đụng ngươi . Cố ý làm cho ta đối với ngươi sinh ra cảm tình, khó trách lúc ngươi nghe tên Lôi ca lại có loại sắc mặt đặc biệt . Ta thật sự nhìn lầm ngươi sao? Ngươi có biết ta thật sự thích ngươi….thích ánh mắt ngươi , nụ cười của ngươi . Vì cái gì……lại đối với ta như vậy?

“Ngàn Lan!” Lôi liệt đau lòng lau đi giọt nước mắt trên mặt Ngàn Lan “Nàng biết tên của ta , làm ta tưởng ngươi đã…….”

Hắn không dám nói tiếp nữa , hung hăng đem Đỗ Ngàn Lan ôm vào lòng

“Lôi ca ngươi nói thật chăng?” Đỗ Ngàn Lan nắm chặt quần áo trước ngực hắn . Vẫn là không thể tin , cô gái trong miệng Lôi ca nói là loại người tâm cơ sâu trầm , mục đích xuất hiện chỉ vì Lôi ca của nàng , nhưng là , nàng vẫn không thể tin được , trong cặp mắt trong suốt kia tồn tại một linh hồn đáng sợ , dơ bẩn (có mà chị dơ bẩn thì có huhu , tội nghiệp Nhược tỷ của em)

“Ngươi biết không? nàng cười rất đẹp , nụ cười rất trong sáng , ta không thể tin được nụ cười đó là giả dối!” Đỗ Ngàn Lan vừa khóc vừa nói . Đối với Vân Tâm Nhược , nàng thật sự thất vọng

Lôi Liệt đau lòng vỗ vỗ lưng Đỗ Ngàn Lan , trong mắt hiện lên đau đớn . Ngàn Lan lần này thực sự thương tâm …. mặc kệ nữ tử kia có mục đích gì? Hắn cũng không để cho nàng thực hiện được, cũng sẽ không tha thứ cho nàng. Trong mắt sát ý chợt lóe , sắc bén như lưỡi dao muốn cắt từng miếng thịt nữ tử trên mặt đất , coi nàng giống như độc xà ,mãnh thú



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:47
    Gửi vào: #27
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Chương 27: Tâm tư Ngàn Lan


Bọn họ nói chuyện như gió lạnh thổi vào lòng Vân Tâm Nhược , xuân tháng ba ấm áp , mà nàng lại cảm giác thân thể đông lạnh , lúc này , nàng cảm xác thân thể có một thứ gì đó đang vỡ vụn ….Nàng đọc được nội tâm lạnh như băng , xa lạ của Lôi ca ca , cũng đọc được sự thất vọng bi thương của Ngàn Lan

Nguyên lai , bọn họ là vợ chồng , nguyên lai bọn họ đã sớm có đứa nhỏ . Hết thảy đều đã muộn , trong cuộc sống của Lôi ca ca đã không còn Tiểu Nhược này…..

Nguyên lai….tràng nổ mạnh kia không chỉ mang thân thể họ đi , mà cũng mang cả linh hồn hắn

Giờ khắc này , tình yêu của nàng không còn , lòng của nàng đã chết , mà hồn của nàng cũng đã nát vụn…..

Lôi ca ca…….đây là ngươi muốn sao? Ngươi muốn quên đi cuộc sống thống khổ kia , quên Tiểu Nhược , yêu thương người khác , nếu đây là điều ngươi muốn , như vậy ta nên thành toàn cho ngươi phải không?

Chính là vì sao lại đau như vậy? Vì sao bắt nàng phải lựa chọn!

Lòng của nàng rơi vào đáy cốc sâu thẳm , không thể thấy được một tia ánh sáng nào

Nàng đã mất hết tất cả, có còn lại chút gì không?….còn lại gì?

Lôi ca ca , hiện tại ta mới biết vì cái gì bướm vàng***đã bay đi cũng không trở lại , không phải bởi vì không dũng cảm , mà vì bên kia đã sớm không có ai chờ đợi nữa

Khụ….lại là một trận kho khan , đánh gãy hai người ôm nhau , hai ánh mắt thần sắc khác nhau nhìn về phía nàng

Vân Tâm Nhược thử mở miệng , yết hầu lại đau rát như bị hỏa thiêu, lại cảm giác đau , tâm nàng đáng ra không nên có cảm giác đau nữa , không phải đã chết rồi sao . Vì cái gì vẫn còn đau . Cười khổ một tiếng , nếu còn cảm giác, vậy cho nó đau thêm một lần nữa đi

“Mặc kệ ngươi tin hay không? Ta chưa từng chủ động tiếp cận ngươi” Nàng gian nan mở miệng , nhìn về phía Đỗ Ngàn Lan trong lòng Lôi Liệt , trong mắt chua sót lướt qua, giống như đâm vào khóe mắt nàng , có cái gì lại chảy ra….

“Không phải là ngươi đuổi theo ta sao?” Nàng có chút chế giễu nói

Nàng đem ánh mắt chuyển hướng Lôi Liệt , không mặt trắng bệch cười lạnh như băng

“Về phần ngươi” nàng nhìn hắn , gằn từng tiếng mà nói “Ta , chính là nhận sai người , Lôi ca ca của ta , là một người có vẻ ngoài giống ngươi , nhưng là , ngươi tuyệt đối không phải hắn” Gió thổi qua , ánh mắt nàng trong suốt không thấy đáy , hiển nhiên cực kì trống rỗng

Đỗ Ngàn Lan cùng Lôi Liệt đồng thời sửng sốt , ánh mắt thuần khiết như vậy , làm cho Đỗ Ngàn Lan có chút chột dạ , đem mặt chôn vào ngực Lôi Liệt , nàng vừa rồi nghe đến Trầm Băng , có chút quá kích động, quả thật , chính mình đụng ngã Vân Tâm Nhược , cố gắng lôi kéo người khác cũng là mình . Quả thật…..là chính mình …… nàng không thể phủ nhận , là chính mình hiểu lầm người ta . Rõ ràng biết là mình sai rồi , nhưng là…..vẫn không thể………

Lôi ca vì mình thiếu chút nữa bóp chết nàng , bản thân lại thiếu nàng một lần nữa , không thể làm cho Lôi ca cũng cảm thấy áy náy như mình, hơn nữa , nàng sợ , biểu tình của Vân Tâm Nhược , rõ ràng là nhận biết Lôi ca , tuy rằng nàng đã nói chỉ là diện mạo giống nhau , cái này không phải chỉ là trùng hợp thôi đi? Lôi ca mất trí nhớ là chuyện có thật , nếu bọn họ nhận thức …..như vậy mình, ông trời…..nàng không muốn . Cho nên , thực xin lỗi, Vân Tâm Nhược….

Tha thứ cho nàng , nàng thật sự không thể mất đi Lôi ca

Lôi Liệt trầm mặc không nói , hai tay che chở nữ tử trước ngực , đôi mắt tối đen như hàn đàm , không biết đang suy nghĩ gì , nhìn không ra vui buồn , nhưng lại sắc bén kinh người . Hắn nhìn thoáng qua Đỗ Ngàn Lan trong lòng , Đỗ Ngàn Lan lắc lắc đầu , sau đó lại dán chặt mặt vào trước ngực hắn

Lôi Liệt không nhìn Vân Tâm Nhược , một cái nữ tử tâm cơ thâm trầm , hắn khinh thường , không đáng để hắn nhìn . Còn đem lỗi đổ lên người Ngàn Lan . Nàng biết được Ngàn Lan thiện lương , sẽ không vạch trần nàng sao? Chuyện hôm nay hết thảy do nàng tự làm tự chịu , không thể trách người khác

Không khí tựa hồ đứng lại , chỉ nghe tiếng ba người hít thở ,bầu không khí trầm lặng

————————————————————-

Chú thích

Bướm vàng : truyện về bướm vàng

Câu truyện về người con gái hi sinh vì người yêu mà chấp nhận hóa thành bướm vàng ba năm để chàng trai được sống , chàng trai lúc đầu luôn đi tìm cô gái , không biết được có một con bướm vàng luôn lượn lờ xung quanh mình . Hai năm sau bướm vàng quay lại tìm chàng , nhìn thấy bóng hình yêu thương đang kề cận bên người con gái khác , nghe được mọi người bàn tán hai người sắp kết hôn , bướm vàng đau khổ . Ba năm dài đằng đặc trôi qua , Phúc thần (người làm cho cô gái hóa thành bướm vàng) nói ngày mai cô gái đã có thể trở lại hình người nhưng bướm vàng lắc đầu ” Dạ thưa xin cho con được là bướm vàng suốt đời” rồi vỗ cánh bay đi mất



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:47
    Gửi vào: #28
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Vân Tâm Nhược hạ mắt xuống , lệ trong mắt nhịn không được rớt xuống . Người quả thật đều ích kỷ , quên đi , từ nay về sau , nàng không cần hy vọng , không cần mong đợi nữa , nên giải thoát chính mình thôi

“Các ngươi hạnh phúc sao?” Nàng đột nhiên hỏi một câu mà bọn họ nghe cảm thấy rất kỳ quái , thanh âm của nàng rất nhẹ , tựa như bằng hữu nói chuyện bình thường , không một chút oán hận

“Đương nhiên!” Đỗ Ngàn Lan trả lời không cần suy nghĩ “Chúng ta vẫn thực hạnh phúc”

Lôi ca yêu nàng , nàng cũng yêu Lôi ca , nàng rất tự tin về điều đó. Nàng cùng Lôi ca thực hạnh phúc . Vừa nói xong lại phát hiện có chút nhanh nhảu quá , nhắm chặt miệng lại xấu hổ

“Vậy là tốt rồi….” Thản nhiên lên tiếng trả lời . Không đợi bọn họ có cơ hội phản ứng , nàng từ dưới đất đứng lên , bắt đầu quay lưng về phía bọn họ . Vết máu trên đùi nhìn thấy ghê người cũng chỉ nhoáng qua một cái mà thôi . Giống như một đóa hoa mẫu đơn tiên diễm , lại lộ ra thê lương…..

Nàng cứ như vậy đi xa khỏi tầm mắt bọn họ , không nói gì , cũng không hỏi gì nữa…..

Tới khi thân ảnh của nàng nhìn không thấy nữa , Đỗ Ngàn Lan mới nhìn nam tử trước mặt

“Lôi ca , chàng thật sự không biết nàng sao?” Nàng có chút nghi hoặc nhìn về phía Lôi Liệt “Chàng không phải mất trí nhớ? không nhớ gì về truyện trước kia sao? Cô gái kia có phải hay không là nữ nhân trước kia chàng thích?” Nàng có chút ăn vị , trong lòng ẩn ẩn đau

Lôi Liệt nghe ra lo lắng trong miệng Đỗ Ngàn Lan , hai mắt có chút tức giận nhìn nàng , sau đó hung hăn hôn trụ môi đỏ mọng của nàng , tới khi Đỗ Ngàn Lan muốn thở không nổi nữa mới buông ra. Trong mắt một mảnh thâm tình . Dùng trán mình đụng vào trán nàng

“Nàng a! nghĩ lung tung , ta đương nhiên không biết nàng ta .Cho dù ta có nhớ lại thì thế nào? Ta yêu chỉ có một nữ nhân , đã qua thì để nó qua đi . Hơn nữa chúng ta ở Nhan quốc , mà nàng ta là người Thiên trạch hoàng triều , làm sao cùng ta có quan hệ được?”

Tiếp theo nâng nàng đứng lên , vỗ vỗ hai má nàng , ám thanh nói “Thời gian không còn sớm, chúng ta về nước thôi. Còn suy nghĩ lung tung xem ta thu thập nàng như thế nào” tà mị trong mắt chợt lóe . Đỗ Ngàn Lan ngượng ngùng cúi đầu

Sắc mặt đỏ bừng ôm thắt lưng hắn , nghe được lời nói kiên định trong tình yêu của hắn , nàng giống như ngâm mình trong mật ngọt , không còn chút bóng ma trong lòng , chỉ có ấm áp

“Ân…….” Nàng nhẹ nhàng đồng ý , cảm giác tội lỗi đối với Vân Tâm Nhược hoàn toàn quên đi . Chỉ là , thật sự có thể quên sao?

Lôi Liệt nghe nàng nói về nghi thức Tế thiên hôm nay . Đột nhiên ngực đau xót , hắn bất động thanh sắc che ngực , trong đầu hiện lên một cảnh tượng màu trắng , không đụng tới được , cũng thấy không rõ , chỉ có một hình bóng….hình bóng mờ nhạt giống như một người nào đó…. Hắn là làm sao vậy . Lắc đầu, bỏ qua hình ảnh vừa rồi , khuôn mặt đầy ý cười hướng về nữ tử trong lòng , dù sao hắn cũng đã quên chuyện trước kia rồi , hiện tại người hắn yêu là Ngàn Lan . Thê tử của hắn , về sau còn có thể có con của hắn

Ân, hắn thích cuộc sống như vậy , trí nhớ trước kia không quan trọng , Ngàn Lan mới là quan trọng nhất!

Ý cười trên môi càng lúc càng lớn . Chuyện vừa rồi , giống như tảng đá chìm xuống đáy biển , không còn lưu lại chút gì trong lòng hắn

Thân ảnh hai người ôm nhau biến mất ở ngã tư đường , không lâu sau , ở nơi bọn họ vừa đứng xuất hiện một cô gái mặt đầy lệ , yếu đuối như chiếc lá mỏng manh trước gió

Nàng lẳng lặng đứng ở đó , giống như một pho tượng không có sinh mệnh , ánh nắng màu vàng chiếu xuống thân thể nàng , mềm mại dán vào hai gò má nàng . Sắc mặt quá mức tái nhợt, có vài phần mông lung cùng mê ly , lông mi thanh tú nhíu chặt lại , ánh mắt hướng về bóng dáng màu xanh nhạt

Cô gái đột nhiên xoay người , váy áo tung ra một độ cong xinh đẹp. Giống như đêm đen nổi lên một cuộn sóng , mà trong cuộn sóng là một mảnh màu đỏ

Kỳ thật nàng không có đi , chỉ là đứng núp ở một nơi vụng trộm nhìn bọn họ , tận mắt nhìn bọn họ ôm , hôn môi , chính tai nghe bọn họ nói chuyện , từng câu từng chữ , nhất cử nhất động (từng động tác) đều xé rách tâm nàng , trái tim giống như bị cắn nát , toan , ngọt khổ , sáp, trăm ngàn cảm giác đau đớn

Phật viết , nhân sinh có bát khổ : Sinh , lão , bệnh , tử , yêu biệt ly , oán lâu dài , cầu không thể , không bỏ xuống được

Yêu biệt ly , quả thực sống không bằng chết

Cảm giác đau lòng này…….ngay cả một tia mặt trời , một tia ấm áp đều là ước mơ quá xa vời , xa vời giống như tình yêu của hắn…..

Ta yêu ngươi , lại làm cho chính mình đau………..

Lôi ca ca , nhân sinh không thể thay đổi lựa chọn của mình , mặc kệ là đúng , hay là sai , đã quyết định thì phải chấp nhận kết quả , nếu có một ngày , ngươi nhớ lại hết thảy , như vậy cũng mong ngươi hãy cười mà quên di…..

Bất luận ta ở nơi nào , ta đều chúc phúc cho ngươi….được hạnh phúc

Cô gái ở ngã tư đường biến mất , con đường trống trãi , tuy rằng có vài người đi qua , nhưng cũng chỉ vội vàng đuổi theo hướng nơi náo nhiệt kia–Thiên nhai



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:48
    Gửi vào: #29
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Chương 29: Nam tử như liên


So sánh ngã tư đường trống trải này với bên kia Thiên nhai thì người đông vui tấp nập hơn rất nhiều , sau nghi thức Tế thiên là đủ loại thi hội , khúc hội , hội hoa xuân . Thanh niên nam tử ngắm nhìn nữ tử , nữ tử thẹn thùng che mặt , mắt cũng không ngừng nhìn về phía bọn họ . Ngẫu nhiên ánh mắt đồng thời giao nhau , một đoạn giai thoại bắt đầu(một chuyện tình)

Trong một tòa đình(2) tinh xảo , bốn phía hơn mười thị vệ đứng xung quanh , đồng dạng mặc trang phục màu đen , khuôn mặt nghiêm trang , ánh mắt gắt gao nhìn bốn phía , một cỗ lực lượng phát ra toàn thân . Liếc mắt một cái là biết thị vệ đã được huấn luyện nghiêm khắc

Trong đình một gã nam tử áo trắng ngồi , ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng , nhàn nhã uống chén trà xanh trên tay , nâng tay , cúi đầu uống trà đều là động tác nho nhã ,thể hiện khí chất cao quý

Nam tử khí chất tao nhã , thanh khiết như Bạch Liên

Trên bàn đá một bộ dụng cụ pha trà

Chỉ chốc lát sau , một gã nam tử hắc y đi vào trong đình , thị vệ bốn phía cũng không ngăn cản hắn , ngược lại cung kính hướng hắn hành lễ , hắn giống như một trận lốc cuốn vào , rất nhanh ngồi kế bên nam tử áo trắng , bưng lên một chén trà đưa vào miệng

“Hảo trà!” Uống xong , hắn tán thưởng một tiếng , lại tự mình rót tiếp một ly . “Thanh Hàn , ngươi xem bên ngoài náo nhiệt như vậy , sao không ra ngoài xem đi ? Nói không chừng có thể gặp được thê tử định mệnh của ngươi . Ngươi cho là ngồi ở đây nàng sẽ tự động đến tìm ngươi sao!” Ngữ khí thập phần càn rỡ , nhưng là lời thật lòng

Tiêu Thanh Hàn nhìn Vân Long (vòng tay của a í) trên cổ tay , song long hí châu (hai rồng đùa giỡn viên trân châu) ,phía trên một viên bảo thạch màu đỏ , cực kì chói lọi

Hắn thản nhiên mở miệng “Không đi!” thanh âm trước sau như một, trong trẻo mà lạnh lùng

Lê Hân buông chén trà , nhìn về phía Vân long ở cổ tay hắn , không khỏi bĩu môi , có chút phúng ý “Ngươi nhìn nó mỗi ngày , nó có thể giúp ngươi tìm được thê tử sao?”

“Nàng đã đến đây” Tiêu Thanh Hàn thần sắc bình tĩnh như nước , ngay cả đầu cũng không ngước lên ,mặc kệ Lê Hân trợn mắt há hốc mồm , hắn vẫn nhẹ nhàng vuốt ve Vân Long , cảm nhận cảm giác quen thuộc

“Lúc nào? Nàng đang ở đâu?” Lê Hân đứng bật dậy , thập phần kích động, hắn lại gần bàn đá hơn , ánh mắt bình tĩnh nhìn , không bỏ qua bất cứ biểu hiện gì trên mặt Thanh Hàn . Cái này là chuyện đại sự , sao lại chưa từng nghe hắn nói qua . Thanh Hàn này cũng giữ bí mật quá đi!

Tiêu Thanh Hàn nhẹ nhàng ngước mắt lên nói “Mới đây thôi , ta cũng không biết nàng ở nơi nào?”

Lê Hân đặt mông ngồi xuống ghế , có chút thất bại khoát tay “Vậy cũng như không , ngươi nhanh nhanh tìm được nàng đi , đừng quá chậm trễ”

Tiêu Thanh Hàn nhíu mi , không nói gì

“Đúng rồi” Lê Hân đáy mắt chợt hiện lên tinh quang “Ngươi không phải nói ta sắp hồng loan tinh động sao?” Hắn vẻ mặt hưng phấn ,sung sướng không nói nên lời . Ngay cả thị vê ngoài đình cũng toàn bộ đảo mắt nhìn về phía hắn

“Ngươi gặp nàng rồi?” Tiêu Thanh Hàn cụp mi xuống , che giấu phức tạp trong ánh mắt . Trong lòng cũng đã hiểu rõ , chuyện nên đến đã đến rồi….. chỉ là không nghĩ nhanh như vậy

“Đúng, chính là vừa rồi , ta lần đầu tiên nhìn thấy nàng , liền quyết định nàng phải là của ta” Lê Hân thanh âm thập phần chắc chắn . Cực kì khí phách “Mặc kệ nàng là ai , chỉ có thể là nữ nhân của Lê Hân ta”

Nhìn đến quyết tâm thề không bỏ qua của Lê Hân , giờ khắc này , Tiêu Thanh Hàn lựa chọn trầm mặc , hắn không nói gì , vẫn là bí hiểm như trước . Hiện tại mọi chuyện vẫn còn nắm giữ được trong tay ,khẽ gật đầu một cái không nói gì

Kiếp này , hắn không thể nào tác động tới được , mặc kệ cố gắng thế nào , vẫn là không có biện pháp

Hắn có một loại cảm giác kỳ quái , kiếp này không chỉ của riêng Lê Hân ,có thể cũng là của mình . Hoặc là…..của nàng…..

Hắn vỗ nhẹ Vân Long trên cổ tay , tâm tư càng bay xa hơn , chỉ có chu sa phát ra màu đỏ

Lê Hân cũng không nói gì , dù sao Tiêu Thanh Hàn bộ dạng như vậy , hắn đã quen rồi , bưng lên chén trà trong tay , nhớ tới nữ tử vừa rồi đụng vào , khóe miệng nhấc lên một chút ý cười

Nữ nhân , nàng trốn không thoát đâu……



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:48
    Gửi vào: #30
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Trong nháy mắt , tịch dương (ánh hồng của mặt trời lúc hoàng hôn) đầy trời , một khung trời màu hồng , Hoàng thanh chìm đắm trong vầng sáng đó , hoàng hôn đẹp nhất là khi mặt trời vừa lặn . Mọi người đến từ khắp nơi khó còn cơ hội gặp lại . Có tiếc nuối mà về , có ý cười vui vẻ mấy ngày liền , bữa tiệc nào mà không tàn . Hoàng thành chậm rãi khôi phục ban đêm yên tĩnh

Xe ngựa Vân phủ đã chạy về tới nơi , Tử Y vẫn thực lo lắng cho Vân Tâm Nhược , cho nên xe ngựa vừa về tới liền vội vã chạy về bí phương viện

Đẩy cửa phòng ra nhìn thấy một bóng người đang nằm trên giường , sắc mặt mới buông lỏng xuống , tâm tình cũng nhẹ nhõm hơn , cô nãi nãi này , thật sự làm nàng lo lắng muốn chết mà . Hại nàng tâm thần không yên , ngay cả Quốc sư cũng không xem kĩ được ,chỉ hận không thể mọc hai cánh bay đi tìm tiểu thư

Tiểu thư thì tốt rồi , ngủ đến không biết trời đất……

Nhịn không được oán hận vài câu rồi đóng cửa phòng về tiểu viện của mình

Nghe được tiếng đóng cửa , Vân Tâm Nhược trên giường mở mắt ra , trong ánh mắt tràn ngập bi thương , kỳ thật nàng trở về lâu rồi ,tự thay đổi quần áo , cũng tự mình bôi thuốc xong mới nằm xuống , cảm giác mình không còn là mình nữa . Nói không đau là giả , nói không có việc gì là gạt người . Luôn theo đuổi một cái gì đó , sau mới phát hiện ra rằng đó chỉ là một hồi ảo giác .Tự nói với mình hiện tại bỏ qua tất cả bắt đầu một lần nữa không phải tốt hơn sao? Lại là một giọt nước mắt rớt xuống….đột nhiên nàng nở nụ cười , nụ cười tuyệt mỹ

Gắt gao nhắm chặt mắt , lông mi đã thấm đẫm ướt nhẹp nước mắt , sau đó vô lực mở ra

Kỳ thật chỉ cần hắn còn sống , không phải đã là điều tốt nhất rồi hay sao?

Cho dù hắn đã quên nàng . Nhưng ít ra hắn cũng được hạnh phúc . Nếu phải lựa chọn , như vậy nàng quyết định chúc hắn hạnh phúc

Nhưng là……….

Màn che màu xanh rũ xuống , ánh trăng theo cửa sổ chiếu vào phòng , chỉ có tiếng hít thở của nàng chứng minh có một sinh mệnh đang tồn tại

Trên bàn gỗ hé ra một trang giấy nét mực chưa khô , xem ra là vừa viết không lâu , nét bút mặc dù không phải như mây bay nước chảy lưu loát sinh động , thậm chí có hơi gượng ép , nhưng là có thể nhìn ra được

Lầu cao cùng ai thượng?

Thương nhớ thu tình vọng

Chuyện cũ đã thành không

Chỉ như một giấc mộng



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

40 Pages V < 1 2 3 4 5 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 28th April 2017 - 11:31 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248