Tìm kiếm:

> Vân Long Phá Nguyệt
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:32
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Tác Giả : Hạ Nhiễm Tuyết
Thể loại : Ngôn Tình, Xuyên Không

Nữ chủ nhược mà cường.
Nam chủ thanh mà lãnh
Nàng là người đọc đc tâm người khác ,nên bị nghiên cứu….rồi có sự cố ,người thân yêu nhất của nàng Lôi ca ca chết ,nàng xuyên không vào làm Vân tam tiểu thư ..
Gặp lại Lôi ca ca ,đau lòng nhìn người ấy đã quên mình ,kề kiếm trên cổ mình vì người khác .nàng đã nói
Nếu không hạnh phúc
Nếu không khoái hoạt
Hãy buông tay
Tính cách nàng là vậy …
Đau trong lòng, nhưng không bao h để lộ cho người khác biết ..
Nàng không còn Lôi ca ca,nhưng bù lại nàng có Tử y nha hoàn . Tử Y đã trở thành người thân duy nhất ,và cũng bởi vì muốn cứu Tử Y,nàng buộc phải thay Đại tiểu thư – Vân Thiển Y lấy Lê Hân tướng quân …
Chia sẻ:
Tags: long pha pha nguyet van long
Xem Video: long pha pha nguyet van long Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Con gái Lý Tiểu Long phải chịu nỗi đau liên tiếp sau khi cha mất
Thành Long phá hủy hơn 70 siêu xe ở Dubai để làm phim
Na Yeon xấu hổ vì mặt mộc, Suzy make up nhẹ vẫn long lanh về Hàn
Vân Long được đề xuất là khu đất ngập nước quan trọng thế giới
Ê kíp phim Thành Long phá nát siêu xe của hoàng tử Dubai
Ê-kíp Thành Long phá hủy xế của hoàng tử Dubai và 70 siêu xe
Vẻ đẹp của Đầm Vân Long
Vĩnh Long: Phát hiện người chết dưới trụ điện
Philippines, Nhật Bản đồng lòng phản đối Trung Quốc
Tuyên Huyên và Lâm Văn Long “nối lại tình xưa” với đài TVB
NGƯỜI BÍ ẨN 2016 || TẬP 8 FULL HD | ỐC THANH VÂN - LONG NHẬT
Đau lòng phát hiện vợ “đổi tình” cho sếp để tiến thân
Vì sao nâng mũi s line 3d được lòng phái đẹp ?
Viêm nang lông phải làm sao?
Hot boy cầu lông Phạm Hồng Nam: “Khen đẹp trai, tôi cũng đành nhận vậy”
Sau đám cưới Lưu Thi Thi, Ngô Kỳ Long phải đăng kí kết hôn lại với vợ cũ
Suzuki Access 125 mới làm “siêu lòng” phái đẹp
Vùng dưới cánh tay có nhiều lông, phải làm sao?
Tràng An, Vân Long đổi tuyến tham quan để tránh đoàn phim ‘King Kong’
Dã ngoại ở Vân Long – điểm quay phim ‘Kong: Skull Island’


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
40 Pages V < 1 2 3 4 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(10 - 19)
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:39
    Gửi vào: #11
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Có lẽ vì trong lòng có nhiều chuyện , có lẽ vì một thời gian dài chỉ được truyền dinh dưỡng để duy trì mạng sống , Vân Tâm Nhược ăn rất ít , Tử Y hâm nóng qua đồ ăn ,ăn mấy miếng rồi cũng ăn không vô

Nhìn mấy món đồ ăn không nhúc nhích , Tử Y dùng ánh mắt u oán nhìn nữ tử trước mặt , ăn ít như vậy , con gà con ăn so với nàng còn nhiều hơn

Buông bát xuống , Vân Tâm Nhược coi như không thấy ánh mắt lên án của Tử Y , cầm lấy sách bên cạnh bàn tinh tế nhìn , triều đại này chữ cùng chữ phồn thể của thế giới nàng không khác nhau lắm , vẫn có thể miễn cưỡng xem được , nàng đối với thế giới này hoàn toàn không biết gì cả , trừ bỏ Tử Y , đọc sách là biện pháp tốt nhất , nhìn vài ngày , đại khái cũng hiểu được một chút . Hoàn hảo là một cái niên đại thái bình (không có chiến tranh)

“Tiểu thư , chúng ta đi ra ngoài một chút đi?” quét tước phòng , Tử Y nhìn nhìn thời tiết bên ngoài đề nghị ” Người nhìn xem bên ngoài thời tiết thật tốt. Mỗi ngày đọc sách nhiều cũng không có ý nghĩa , ngươi xem tiểu thư người ta người nào không bắt bướm , du hồ” nói một đống lớn , nếu tiểu thư không đi ra thì thật ủy khuất cho nàng

“Ta nói tiểu thư , ngươi từ lúc tỉnh lại không qua khỏi cửa này!” lại là một tiếng oán giận , thanh âm có chút kìm nén , xem ra nàng đã muốn sắp phát điên rồi . Ông trời ơi , nửa tháng , nửa tháng a , có người nào nửa tháng không ra phòng , nếu là nàng thì đã sớm nghẹn chết rồi . Mà nói tiểu thư nhà nàng cũng thực không phải người , cả ngày tránh ở trong phòng chỉ vì cho con chuột ăn

“Ta có đi nhà xí!” Vân Tâm Nhược không thèm để ý tiểu nha hoàn trước mặt , trả lời bình thường , nàng trước kia ở trên giường vài năm đã là thói quen . Không phải không nghĩ đi ra ngoài , chính là thân thể của chính mình trước mắt chỉ có thể đi vài bước , đi nhiều lắm liền duy trì không dược

“Nhà xí? Tiểu thư , người là thục nữ ! Thục nữ a! Không thể đem nhà xí nói ra miệng được , rất bất nhã” lại là một chuỗi thuyết giáo dài “Tiểu thư ngươi thật là , về sau không cho như vậy” Trên mặt bởi vì sinh khí đã sớm đỏ bừng một mảnh, tiểu thư của nàng nhất định không bình thường , cho nên nàng quyết định , phải đem tiểu thư biến thành người bình thường , bước đầu tiên chính là bắt nàng phải đi ra ngoài “Tiểu thư , Tử Y van cầu ngươi , chúng ta đi ra ngoài một chút đi . Đúng rồi , ngươi có lẽ còn không biết , Vân phủ hoa sen đã nở rồi , rất đẹp” Trước thử mềm thử xem , nếu không được thì cứng rắn , Tử Y nàng cái gì cũng không biết , nhưng là học nguyên bộ vừa nhóc nhị nháo tam thắt cổ của bác gái đại thẩm phòng bếp

Vân Tâm Nhược rốt cục ly khai tầm mắt khỏi cuốn sách , khẽ nâng lông mi tinh tế “Hoa sen phía sau đã nở sao?”

Đương nhiên , Tử Y lấy ánh mắt xem quái vật nhìn nàng ” Tiểu thư ngươi không phải là lại bị bệnh đi . Thiên trạch hoa sen vẫn nở từ tháng ba tới tháng mười” (mình có nhầm không nhỉ …)

Thì ra là thế , Vân Tâm Nhược gật gật đầu , tầm mắt vốn định trở lại sách vở , bất quá nhìn đến cái miệng lải nhải trước mặt , chân Tử Y cũng không có ý nghĩ dừng lại , đột nhiên mỉm cười , trí nhớ giống như trở lại nơi rất xa kia , mơ hồ nhớ trước đây xem qua một bộ phim hoạt hình , tên thì không nhớ , bất quá Tử Y bộ dáng hiện tại , rất giống , thật sự giống…

Có một con tiểu ong mật , bay sang đông lại bay sang tây , ong ong ong ong ong

Không khỏi bật cười , nhưng tiếng cười rất khẽ

Di , giống như ban ngày ban mặt xuất hiện ánh trăng , Tử Y ngạc nhiên nhìn nữ tử trước mặt , nàng không có nghe lầm đi , tiểu thư của nàng thế nhưng cười ra tiếng , lần đầu tiên a , không dễ dàng a . Xoa bóp khuôn mặt đỏ bừng của mình , vẻ mặt thật sự ngu ngốc , hoàn hảo trong phòng này chỉ có hai người bọn họ , bằng không để cho người khác nhìn thấy , nàng xấu hổ chết mất

“Ha ha!” lại là một tiếng cười , tuy rằng rất nhẹ . Nhưng lần này rốt cục nghe rõ rồi

Cô gái trên giường mái tóc buông trên vai , trên tóc không có trang sức gì , tố y tố váy , khóe mắt nhẹ nhàng cong lên , bên miệng một chút độ cong , hoà tan điểm lạnh trong mắt , hai tay đặt trên đùi , vô y thức đặt lên cuốn sách , bìa sách màu tối , móng tay trơn bóng thản nhiên một tầng hồng nhạt nổi bật lên, đúng như một bức tranh thủy mặc .



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:39
    Gửi vào: #12
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Chương 12: Không có để ý


Có lẽ là nên cảm tạ tiểu ong mật Tử Y này , Vân Tâm Nhược buông quyển sách trên tay , đáp ứng cùng nàng đi ra ngoài một chút , Tử Y vui vẻ đi theo sau nàng , mau chóng lấy thêm quần áo cho tiểu thư rồi chạy ra mở cửa . Bất quá nàng tựa hồ quên hỏi tiểu thư nhà nàng vừa rồi cười cái gì . Chờ tới khi nhớ lại , người ta nửa lời cũng không nói , hại nàng buồn bực nửa ngày , bất quá đó là chuyện nói sau

Bí phương viện , Vân Tâm Nhược sống ở tiểu viện , bình thường cũng chỉ có một mình Tử Y tự làm mọi việc , tuy rằng nhìn có vẻ đơn sơ , lại cực kỳ thanh nhã , trước cửa có một hoa viên nhỏ , bên trong có vài loại hoa nhỏ , mặc dù không phải thực đẹp nhưng rất dễ nhìn , bốn phía là một gốc cây phong lá đỏ, nói vậy mùa thu nhất định là một mảnh lửa đỏ

Đi ra sân , Tử Y nhìn thấy Vân Tâm Nhược thân hình khẽ chao đảo , thở nhẹ một tiếng , vội vàng đi lên đỡ lấy nàng

Ổn định thân hình xong , nhìn bàn tay đặt trên người mình , Vân Tâm Nhược cúi đầu không nói . Nhíu mày , trong lòng bàn tay truyền đến sự quan tâm của Tử Y , nhưng là nàng có cảm giác không thích

“Tiểu thư!” Lúc này Tử Y là buông tay thì không tốt , mà không buông cũng không tốt , buông tay , nàng sợ tiểu thư đột nhiên té ngã , nàng nâng dậy không nổi , không buông , tiểu thư lại không thích người khác đụng nàng . Thực mâu thuẫn a

“Đi thôi.” Không có thả ra tay của nàng . Vân Tâm Nhược ngầm đồng ý . Tùy ý nàng giúp đỡ mình , kỳ thật có người quan tâm cũng không sai

“Hảo!” Tử Y nhếch môi cẩn thận giúp đỡ nữ tử bên người , tiểu thư nhà nàng bắt đầu nhận sự quan tâm của người khác , thành công bước đầu tiên

Thời tiết vô cùng tốt, vạn dặm không mây , giữa trưa gió có chút ấm áp, đi ra tiểu viện , Vân Tâm Nhược mới phát hiện ra Vân phủ so với tưởng tượng của nàng lớn hơn nhiều . Núi giả kì thạch , nơi nơi là muôn nghìn màu đỏ hoa hồng , có lớn có nhỏ ., mỗi một bông đều có thể thấy được thập phần trân quý . Dọc theo đường đi gặp qua không ít nô tài nha hoàn , đều là nhẹ nhàng liếc mắt một cái , không tôn trọng cũng không bài xích , dù sao đã là thói quen , Vân tam tiểu thư không được sủng , mọi người trong lòng đều biết . Nhưng là , dù sao chủ tử cũng là chủ tử , nô tài là nô tài , vẫn có chút kiêng dè , Tử Y cẩn thận giúp đỡ Vân Tâm Nhược , nhìn người người đi tới đi lui không ai nhìn chủ tớ bọn họ , hung hăng trừng , sau đó cúi đầu , trng lòng lại một trận chua xót , nàng đã quen , tiểu thư thực nhà nàng cũng đã quen , nhưng là tiểu thư hiện tại sao? . Có thể hay không khó chịu

Mu bàn tay truyền đến một mảnh ấm áp , Tử Y nâng lên, liền nhìn thấy một bàn tay trắng nõn đặt lên mu bàn tay nàng , ngón tay mãnh khảnh , một thanh âm lạnh nhạt truyền đến

“Mỗi người đều có cuộc sống của chính mình , cái nhìn của người khác là áp đặt lên bản thân mình , nếu mọi chuyện đều để ý , sẽ càng ngày càng nặng , như vậy liền quá mệt mỏi , bọn họ là bọn họ , chúng ta là chúng ta” “Tử Y hẳn là một người dễ dàng vui vẻ” tạm dừng một chút , Vân Tâm Nhược ánh mắt như thu thủy nhìn về phía nàng , giải quyết vấn đề của nàng , đúng vậy, Tử Y chính là người như vậy không sai .Tại phòng bếp Vân Phủ mọi người đều thực vui vẻ mà , không khỏi cười hắc hắc

Vân Tâm Nhược nhìn nàng tươi cười , trong mắt hơi hơi có chút ý cười , có thể khoái hoạt , không phải mọi người ai cũng có thể như vậy , nói trắng ra người là tư dục , ai cũng đều muốn điều tốt nhất với mình , nhân chi sơ , tính bản thiện , hoặc là nhân chi sơ , tính bản ác . thật đúng là khó có thể định nghĩa , nàng kỳ thật là một người cực kì đơn giản , có chút này nọ là chuyện nàng không thể lựa chọn , giống như nàng không hề muốn biết suy nghĩ người khác , mỗi người đều có bí mật của mình , đó là độc hữu , không thể cùng người chia xẻ . nàng không thích thăm dò lòng người , biết nhiều lắm không hẳn là chuyện tốt, bởi vì lòng người khó dò , bên trong có chỗ tối cũng có chỗ sáng , không biết gì sẽ tốt hơn

Một điểm sai , nàng sẽ không phạm hai lần , cho nên lúc này đây , nàng tuyệt đối sẽ không để cho người khác biết năng lực của mình . Nếu không , nàng sẽ tự hại mình

Tử Y nhìn Vân Tâm Nhược trước mặt không chớp mắt , vẻ mặt trầm tư , không biết đang suy nghĩ cái gì, tựa hồ không ai có thể đi vào lòng nàng

“Cái kia tiểu thư không thèm để ý sao?” đột nhiên mở miệng hỏi . Nàng có điểm để ý a , nhưng là không biết vi tiểu thư này trong lòng nghĩ như thế nào

“Tiểu thư nhà ngươi để ý sao?” Vân Tâm Nhược hỏi lại . Tiểu thư nhà nàng , đương nhiên là chỉ Vân phủ Vân Tâm Nhược

“Tiểu thư lúc ban đầu để ý , nhưng sau lại không có cảm giác gì” Giống như nhớ lại , Tử Y kể ra chuyện tình của vị tiểu thư kia “ Có lẽ là bức chính mình không thèm để ý đi ? Đường đường Vân phủ Tam tiểu thư, nô tài coi thường , lão gia chẳng quan tâm, làm cho tiểu thư đối với nơi này đã hoàn toàn chết tâm , tới khi gặp người kia…..”nói tới đây , Tử Y bĩu môi , vẫn là không thể nhận một cái mã phu làm cô gia . Bất quá tiểu thư hạnh phúc là được

Trên mặt vui mừng cười “Tiểu thư , nàng hiện tại thực hạnh phúc!” Tử Y nói khẳng định

“Ân!” Vân Tâm Nhược nhẹ nhàng gật đầu , có thể cùng người mình yêu cùng nhau sóng , nhất định hạnh phúc

“Tiểu thư sao? người có để ý không?” còn chưa nghe được đáp án mình muốn Tử Y hỏi lại một lần nữa

“Nàng không để ý ta để ý cái gì?” Thành thật trả lời , đó cũng không phải chuyện của nàng , để ý làm chi . Tử Y vỗ vỗ đầu , nàng sao lại ngốc như vậy

“Ha ha…….” tiếng cười xấu hổ không ngừng , có chút kỳ quái , thậm chí có điểm chói tai , làm người nghe lòng chíp bông ( hình như là tim đập mạnh thì phải)



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:40
    Gửi vào: #13
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Chương 13: Hoa sen tuyệt mỹ


Đi theo Tử Y một lúc , đã nghe được một trận mùi hương truyền đến , đập vào mắt là một hồ hoa sen tuyệt mỹ , một màu xanh lá sen vây xung quanh , phấn nộn hoa sen tụ một chỗ , giống như cô gái bên hồ , trên mặt một mảnh thẹn thùng , tươi mát vô tà

Sen , gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn

Bên hồ là một cây liễu thụ , liễu nhẹ lay động , tư thái thướt tha, Vân Tâm Nhược tựa vào cây liễu , lẳng lặng nhìn hoa sen trong hồ , đôi mắt trong trẻo, giống như nhớ lại , lại giống như tự hỏi

Mặt hồ yên tĩnh , ngẫu nhiên nhảy lên vài con cá nhỏ , vung cái đuôi , vội vàng lẩn vào trong nước , giống như bị ngươi ta làm cho kinh hách (ngạc nhiên) , sau đó nghe bỏm một tiếng , bọt nước một mảnh

Tử Y cũng nhìn hồ sen này , nói “Đại tiểu thư khi vừa sinh ra là lúc hoa sen nở rộ , cho nên ở đây liền có hồ sen này” Tam tiểu thư trước kia cũng để ý sự tồn tại của hồ sen , bất qua sau này không còn nữa . Cho nên nàng thoải mái nói , sau đó nhìn kỹ phản ứng của Vân Tâm Nhược

Giống như nàng nghĩ , Vân Tâm Nhược dựa vào gốc cây nhắm chặt hai mắt , thần sắc bình thường

Mùi hương ngào ngạt , hồ nước dập dờn bồng bềnh , trong không trung truyền ra tiếng đàn như ẩn như hiện , như nước chảy mây bay , tuyệt đẹp chi cực , khi thì vui , khi thì ưu thương , giống như hoa ở trước mắt cũng muốn theo âm nhạc mà múa , Vân Tâm Nhược không hiểu cầm , lại có cảm giác tiếng đàn giống như Thiên Âm . Hảo cầm , hảo âm. Vì thế lẳng lặng nghe“Là ai đang khảy đàn?” đứng thẳng dậy , quay đầu hỏi Tử Y đứng bên cạnh , Tử Y cũng thập phần mê mẩn , tới khi nghe được tiếng Vân Tâm Nhược hỏi , mới phục hồi tinh thần lại đáp

“Là Đại tiểu thư , Đại tiểu thư có danh là tài nữ , cầm kĩ* của nàng rất cao” (kĩ thuật cầm) Tử Y tự hào nói , không chút ghen tị , tuy rằng Đại tiểu thư đoạt hết sủng ái của tiểu thư , nhưng là , chính mình cũng là người Vân phủ , có một cái nhân vật nổi danh như vậy , là người Vân gia , đương nhiên phải hãnh diện rồi

“Nàng tên là gì?” Vâm Tâm Nhược có chút hiếu kì hỏi

“Đại tiểu thư gọi là Vân Thiển Y , ở tại Vân nguyệt các . Năm nay 19 tuổi , còn chưa kết hôn” Tử Y thập phần tri vô bất ngôn , ngôn vô bất tẫn ( đã nói là sẽ nói hết)

“Vân Thiển Y!” cái tên thật tinh tế , cầm mĩ , cái tên mĩ (đẹp) , người đâu?

Thu hồi một chút lòng hiếu kì , chuyện đó cùng nàng không quan hệ , nàng cũng không có hứng thú . Nơi có người chính là phiền toái , nơi có đại nhân vật , là phiền toái càng lớn hơn nữa , nàng hiện tại cái gì cũng không muốn làm , thầm nghĩ lẳng lặng nghe gió xem mưa , một cái bí phương viên là đủ rồi . Nếu tương lai có một ngày, lòng của nàng bình tĩnh lại , nàng cũng có đủ năng lực . Có lẽ nàng sẽ rời đi nơi này , về phần đi về nơi nào , là chuyện sau , một cái thời đại hoàn toàn xa lạ , nàng hoàn toàn không có quyền thế , không có tiền bạc , nàng đương nhiên sẽ không ngu ngốc , cho nên hiện tại không nghĩ rời đi

Đi ra ngoài thời gian đã lâu rồi , nàng có chút buồn ngủ , nên trờ về nghỉ ngơi , hôm nay như vậy đủ rồi , chỉnh lại quần áo trên người , đối với Tử Y nói một câu ” Trở về!” không thêm bớt một chữ nào , liền hướng tiểu viện đi tới , Làn váy nhẹ lay động , tiêu sái như thần

“Tiểu thư , người không đi gặp đại tiểu thư sao?” đột nhiên thấy động tác của nàng , Tử Y trong lúc nhất thời còn chưa kịp phản ứng?

Vân Tâm Nhược xoay người dừng ánh mắt kỳ quái liếc mắt Tử Y một cái , giống như nhìn thấy quái vật ” Thấy nàng? Ta muốn gặp nàng làm gì? Ta lại không biết nàng?”

Ách………

Tử Y nhất thời giống như suy bụng ta ra bụng người , nàng lại lý giải sai lầm rồi , nàng còn tưởng rằng tiểu thư đối với Đại tiểu thư có hứng thú? Nàng làm nha hoàn thật là….có chút thất bại ….. Tâm chủ tử , như kim đáy biển a

Tiếng đàn vẫn tiếp tục du dương vang lên , người đánh đàn đâu? Người đàn có dùng tâm mà đàn hay không , tiếng đàn không có tri âm , hơi tái nhợt vô lực một ít . Tiếng đàn lưu chuyển thản nhiên bi thương , Nếu dùng tai nghe , có lẽ nghe không được , dụng tâm nghe , cũng không nhất định có thể nghe được , có lẽ ngay cả người đánh đàn cũng không biết đi . Tình…..sợ là đã sớm đâm sâu vào lòng

Vân Tâm Nhược dừng lại cước bộ , nhìn về phía xa xa , cái kia hẳn là Vân nguyệt các , lông mi run rẩy , xem ra , bí phương viên so với Vân nguyệt các thoải mái hơn



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:40
    Gửi vào: #14
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Chương 14: Vân Thiển Y


Ngày chậm rãi qua , thời gian cùng không vì ai mà dừng lại , đảo mắt bán nguyệt đã qua

Bên trong vườn bí phương , Tử Y kéo tay áo , cẩn thận chà lau bàn , không lưu một chút tro bụi nào , lau hoàn xong , nàng lau một phen mồ hôi trên trán , thắt lưng có chút đau nhức , thu thập tốt hết thảy , đi ra phòng xem chủ tử của nàng đi

Trong vườn cỏ xanh , hoa tươi nở ra , ánh nắng theo kẽ hở lá cây hồng phong chiếu vào nữ tử đang nằm trên nhuyễn tháp*

Quần áo màu trắng , bao bọc lấy thân thể quá mức mảnh khảnh của nữ tử , nữ tử nằm ngửa , ánh mặt trời chiếu vào thân thể nàng , một tầng sáng màu vàng như nhập vào thân thể nàng , làm cho làn da có chút ửng đỏ . Nhắm chặt hai mắt , lông mi dày rậm , cái mũi khéo léo hô hấp nhẹ nhàng , ngực cũng cùng nhau phập phồng . Khung cảnh tĩnh lặng như thế , nhưng đôi mi thanh tú nữ tử lúc này nhíu chặt lại , trên trán ẩn ẩn xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng , môi mịn nhẽ mấp máy , phun ra âm thanh đứt quãng không nghe rõ . Hiển nhiên là ngủ không tốt rồi

Tử Y nhìn thấy bất đắc dĩ thở dài , lại là ác mộng , ngay cả ngủ còn không yên , trách không được mỗi ngày ăn cơm , cũng chả thêm được miếng thịt nào , người ta nói ăn ngon ngủ ngon thì tốt , tiểu thư nhà nàng ăn không ngon , ngủ càng không ngon , nàng thật sự hoàn toàn bất lực

Đi tới khẽ lay nữ tử nằm trên nhuyễn tháp , nhẹ gọi ” Tiểu thư , tiểu thư , tỉnh tỉnh !”

“Ân?…..” Vân Tâm Nhược khẽ mở hai mắt , có chút sương mù , nhắm mắt lại , mở lại , ánh mắt trong trẻo vài phần , như là hoàn toàn thanh tỉnh . Ngồi dậy , nàng nhu nhu chút trán hỏi “Ta ngủ bao lâu rồi?”

“Nửa canh giờ” Tử Y thay nàng sửa sang lại sợi tóc loạn , giống như lơ đãng hỏi ” Tiểu thư nằm mơ?”

“Ân” Giống như không muốn nói nhiều , chỉ nói một chữ trả lời Tử Y ” Ta đi rửa mặt chải đầu một chút “ xoay người liền đi vào phòng

Nhún nhún vai , Tử Y cũng không hỏi nhiều , nàng biết Vân Tâm Nhược không muốn nói , nàng không muốn nói , hỏi như thế nào cũng không trả lời . Nàng muốn nói , cũng sẽ không chủ động nói . Dù sao cũng là một người kỳ quái . Có khi nàng nói không kiêng kị cái gì , đi thẳng vào vấn đề, có khi ngây thơ như tiểu hào tử , nàng biết đọc chữ nhưng không viết chữ . Cầm kỳ thi họa không biết làm , nhưng lại cực kì hiểu rõ . Lắc đầu , suy nghĩ mấy chuyện đó làm cho Tử Y đau đầu , đem nhuyễn tháp dọn dẹp sạch sẽ thôi

Vân Tâm Nhược đi vào phòng , rửa mặt chải đầu đơn giản , mặc thêm một lớp quần áo chuẩn bị cùng Tử Y đi nhìn hoa sen , nàng thích mùi hương ở đó , nhẹ không nồng , thấm vào ruột gan , theo mũi hít vào sâu tận trong cơ thể , sau đó thở ra , liền thấy tâm trầm tĩnh hơn rất nhiều

Nàng vừa rồi lại mơ thấy hắn…

Lôi ca ca……. Tiểu Nhược mang ngươi đi nhìn hoa sen được không

Còn chưa đến bên hồ kia , tiếng đàn quen thuộc rõ ràng truyền tới , đã nghe qua rất nhiều lần nhưng không rõ ràng như hôm nay , tựa hồ ở rất gần

Vừa đến gần thấy hai tỳ nữ , một người mặc hoàng y (áo vàng) một người mặc phấn y(áo hồng) đứng ở cạnh bên người nữ tử đánh đàn, nữ tử đánh đàn mặc y phục ở ngoài màu xanh lục , màu gấm trắng bên trong , xem ra vải dệt vô cùng tốt , tóc dài vấn lên , tạo thành một cô gái dịu dàng thướt tha , nữ tử đưa lưng về phía Vân Tâm Nhược nên không thấy rõ diện mạo , nhưng nhìn xem bóng dáng , liền cảm giác là một cái nữ tử tuyệt mỹ

Không cần nói nàng cũng biết nữ tử này là ai , đại tiểu thư Vân phủ , Vân Thiển Y

“Đại……..”Tử Y che miệng lại , nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ở chỗ này gặp được các nàng . Trong lúc nhất thời không biết nói cái gì cho phải ? Trong lòng vừa vội , lại vừa giận , trong lúc nhất thời không có chủ ý , có chút hoang mang lo sợ

Vân Tâm Nhược nhìn Vân Thiển Y , vị này là đại tiểu thư đoạt hết ba ngàn sủng ái của Vân tam tiểu thư , nói vậy quan hệ bọn họ cũng là không tốt đi

Ba người phía trước nghe được có động tĩnh , toàn bộ quay đầu nhìn chủ tớ hai nàng . Thấy rõ , ba ánh mắc thần sắc không giống nhau , mặc hoàng y nữ tử trong mắt rõ ràng mang theo khinh thường , giống như bọn họ là ruồi bọ . Mà hồng nhạt nữ tử mặt không chút thay đổi , đối với bọn họ như không có gì . Chỉ có nữ tử đang ngồi ánh mắt phức tạp hơn vài phần . Giống như ngoài ý muốn , giống như không biết , còn thêm một chút áy náy , hơi lúng túng . Hai bên môi nàng khẽ nâng lên , một chút ý cười ôn nhu dâng lên

“Tam muội , các ngươi cũng đến đây?” Thanh âm ôn nhu , chỉ thấy Vân Thiển Y đứng lên . bước chân hướng ra chỗ Vân Tâm Nhược , làn váy khẽ bay , hoa sen phía sau nở rộ , một khung cảnh tuyệt mỹ

Vân Tâm Nhược giương ánh mắt đánh giá nữ tử trước mắt , mi như thúy vũ , da trắng như tuyết , mắt ngọc mày ngài , nói khuynh quốc khuynh thành cũng không sai , hảo một cái nữ tử tuyệt sắc



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:41
    Gửi vào: #15
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Chương 15: Xa lạ


Vân Thiển Y cũng nhìn Vân Tâm Nhược , hai người tuy là tỷ muội , nhưng là rất ít gặp mặt , cho dù gặp cũng chỉ gật đầu chào hỏi , không nói câu nào . Nàng vẫn nghĩ Vân Tâm Nhược hận nàng , cho nên cũng không dám tới bí phương viên , sợ làm Vân Tâm Nhược thương tâm , nàng cướp đi tình thương của phụ thân đối với Vân Tâm Nhược, nên đối với Tam muội là có một loại cảm giác áy náy . Nàng cũng không nghĩ rằng hôm nay lại gặp được Tam muội , bất quá vì sao nàng lại có cảm giác này , Tam muội giống như thay đổi thành một người khác . Khí chất biến hóa cực khác . Trước kia dù sao cũng là hiểu một biết hai , tam muội tính tình ôn nhu nhu thuận . Nhưng là hiện tại sao lại khác như vậy . Nếu không phải khuôn mặt giống trước , thật nghĩ là một người khác

Chỉ thấy nữ tử trước mắt thập phần gầy , gió thổi qua , nhìn càng thêm cô đơn , trên tóc không có trang sức gì , làn da trắng nõn tới trong suốt , dưới da từng mạch máu đều có thể thấy được , ngũ quan tinh xảo thanh tú , nhất là đôi mắt , như biển cả , sâu không thấy đáy , nhìn vào cảm giác như có vài phần đau thương chảy qua , tinh tế, nhợt nhạt . Khí chất vô nhiễm bụi trần , toàn thân phát ra một loại hơi thở lạnh lùng

Đây là Tam muội của nàng sao? như thế nào lại thay đổi nhiều như vậy , Vân Thiển Y trong lòng vô cùng kinh ngạc , đối với dung mạo chính mình thập phần tự tin, hôm nay lại có cảm giác , Tam muội tuy rằng không xinh đẹp bằng chính mình, nhưng lại không hề thua kém mình . Nhất là cổ khí chất kia , lại hơn mình rất nhiều . Nội tâm thế nhưng lại sinh ra một cỗ ghen tị

Bình tâm lại , nàng đối với ý nghĩ của mình có chút xấu hổ , sắc mặc hơi hồng , chính mình đoạt đi của muội muội nhiều thứ , thế nhưng lại còn có ý nghĩ như vậy , thật sự là……

Nàng bắt đầu một chút ý cười ôn nhu , càng phát ra sáng lạn , đứng dậy hướng Vân Tâm Nhược , lôi kéo tay nàng , muốn nói lòng mình cho nàng biết . Nói cho nàng kỳ thật chính mình thực sự rất thích nàng

“Tam muội , Đại tỷ…….” Lời nói còn chưa nói hết , lại bị động tác của Vân Tâm Nhược đánh gãy

Vân Tâm Nhược nhíu mày , nhìn đến nữ tử cầm lấy tay mình , lập tức rút ra . Người này quá mức giả tạo , nàng không thích , nữ nhân này không vô hại giống như ở ngoài mặt

Xoay người , không nói tiếng nào bước đi ,những người ở đây nàng không biết , nàng chỉ biết Tử Y thôi , không cần phải để ý tới người khác

Tử Y có chút thẹn thùng nhìn Vân Thiển Y , đây đúng là tiểu thư nhà nàng a . Vĩnh viễn hành động khác dự kiến của mọi người

“Thực xin lỗi , thực xin lỗi……” không ngừng cúi đầu giải thích , nàng cảm giác mặt mình sắp phun ra máu rồi , tiểu thư nhà nàng , thật sự là làm người ta kinh hãi muốn chết mà , ở cùng nàng , trái tim tuyệt đối phải cường đại mới được , người bình thường , nếu nhìn thấy người khác hướng mình chào hỏi , cho dù là người xa lạ , tối thiểu cũng cười cái đi . Cho dù không cười , khẽ gật đầu một cái cũng được đi , nhưng là tiểu thư nhà nàng . Ánh mắt nhìn về phía Vân Tâm Nhược , vừa vặn cùng ánh mắt Vân Tâm Nhược chạm nhau , Tử Y da đầu cứng đờ , vội vàng hướng nàng chạy tới , sau đó miệng không nói thầm cái gì xong rồi xong rồi?

Vân Thiển Y đơ người nhìn Vân Tâm Nhược xoay người bỏ đi , hai tay ở giữa không trung nửa ngày còn chưa thu hồi , trong khoảng thời gian ngắn quên mất phản ứng , nguyên lai (thì ra) , muội muội hận mình đến như vậy . Ngay cả một câu cũng không muốn nói với mình

Mà bên người nàng hai cái nha hoàn đối với biểu hiện của Vân Tâm Nhược lại cực kì bất bình

“Tiểu thư người xem , nàng như thế nào có thể như vậy?” nữ tử hoàng y khí (tức giận) mặt đỏ lên . Đạp chân thập phần tức giận với hành vi của Vân Tâm Nhược , tiểu như nhà nàng là người như thế nào mà Vân Tâm Nhược có thể đối xử với tiểu thư như vậy . Thật quá đáng

Mà nữ tử phấn y sắc mặc bình tĩnh , chỉ là ánh mắt không như vậy , hừ nhẹ một tiếng , tất nhiên là thập phần khinh thường

Vân Thiển Y xua tay , có chút buồn bã nói “Quên đi , Tri Hạ , Tri Dung” thanh âm dị thường chua xót . Nàng ngày càng có cảm giác thực có lỗi với Vân Tâm Nhược . Tam muội từ nhỏ chịu khổ vô số , làm tỷ tỷ không có chiếu cố tốt muội muội, đều là lỗi của nàng , đoạt sự quan tâm của phụ thân , làm cho muội muội duy nhất đối với mình xa lạ như vậy . Nàng thật sự sai lầm rồi

Vân Thiển Y ngồi lại trên ghế , vô ý thức khẽ gãy đàn, tiếng đàn đã loạn . Bỗng nhiên tay vỗ nhẹ xuống cầm (đàn) , tiểu như nhà nàng hình như sinh khí . Thấy khuốn mặt tuyệt mỹ Vân Thiển Y giống như đã quyết định cái gì đó

“Tiểu Thư , người như thế nào có thể như vậy! Nàng là Đại tiểu thư a!” Tử Y đi theo sau Vân Tâm Nhược miệng không ngừng lải nhải , giống như con gà mái nói không ngừng “Tiểu thư , người nói gì đi a?” Nàng đều nói nửa ngày , tốt xấu gì tiểu thư cũng phải nói gì đó chứ

Đột nhiên Vân Tâm Nhược dừng cước bộ , Tử Y mém chút nữa đụng vào nàng , nhìn thấy mặt Vân Tâm Nhược . Nhất thời một trận lãnh khí đánh tới , xong rồi ….. trong lòng Tử Y kêu khổ , tiểu thư nhà nàng…..sinh khí

Vân Tâm Nhược thu hồi ánh mắt lạnh lẽo, cảnh cáo liếc mắt Tử Y một cái , quay đầu tiếp tục đi , không có người nhìn đến nàng , đôi mắt đột nhiên sinh ra một chút tịch mịch , ở khóe mắt một giọt lệ trào ra , trong suốt vô cùng

Lôi ca ca , thực xin lỗi , hôm nay Tiểu Nhược không thể mang ngươi đi xem hoa sen

Mỗi người đều có cách sống của mình , hoặc yêu hoặc si , hoặc bi hoặc hỉ , đầy đủ tư vị , chỉ có chính mình mới biết

Ai đó nói qua : Thời gian vẫn vậy , chỉ là chúng ta sống quá nhanh ( ý là thời gian trôi qua vẫn như vậy , chỉ là chúng ta sống qua nhanh , không biết cách tận hưởng khoảng thời gian đó .Hiểu mà không biết ghi ra ntn khổ ghê )



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:41
    Gửi vào: #16
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Mấy ngày gần đây , Vân phủ hạ nhân luôn nhìn thấy vị Đại tiểu thư quốc sắc thiên hương , mang theo hai nha hoàn đồng dạng diễm lệ , tiêu sái tới tới lui lui bí phương viện nơi không người quan tâm

Mọi người đều luôn nói tới Vân phủ có một Đại tiểu thư cực kì xinh đẹp , tài văn chương không người có thể sánh bằng, lại không hề nhắc còn có một vị Tam tiểu thư Vân Tâm Nhược

Đại tiểu thư cùng Tam tiểu thư trước giờ lạnh nhạt với nhau , đột nhiên bây giờ có vẻ thân thiết , thật sự thập phần kỳ quái . Nhưng mặc kệ nguyên nhân ra sao , mọi người chỉ có thể đoán

Nếu nói tỷ muội tình thâm , kỳ thật không đúng chút nào

Vân Thiển Y quay đầu nhìn thoáng qua bí phương viên , trong lòng vẫn không ngừng nhớ tới câu nói Vân Tâm Nhược , khó chịu giống như bị dây leo quất vào người , không rõ là cảm giác gì , có khí , có bi , cũng có oán , khí là chính mình hảo tâm đến xem nàng , đáp lại chỉ là thái độ lạnh nhạt , bi là , thân sinh muội muội thế nhưng lại xem mình như người xa lạ , oán là , nguyên lai chính mình đối với muội muội lại là không biết gì cả . Vì cái gì mỗi lần đều là tan rã trong không vui

Ngay vừa rồi , tỷ muội đối thoại , thế nhưng lại giống như người xa lạ nhất đang hỏi đường

“Muội muội!” Thanh âm của nàng ấm áp như mùa xuân “Ngươi nếu cần gì liền nói cho tỷ tỷ . Tỷ tỷ nhất định sẽ vì ngươi làm được”

Chỉ thấy Vân Tâm Nhược lẳng lặng nhìn nàng . Nói “Thật vậy chăng?”

“Ân!” Nàng trong lòng nhất thời dâng lên một chút ôn nhu “Chỉ cần ngươi muốn , Tỷ tỷ nhất định làm cho ngươi được.”

Cúi đầu , cụp mắt xuống , thanh âm lạnh nhạt của Vân Tâm Nhược truyền ra . Đem ôn nhu từ đáy lòng của nàng đánh tan

“Ngươi về sau có thể hay không không đến đây nữa?”

Nàng không thể trả lời , cảm thấy thập phần gian nan , nàng hạ quyết tâm đối tốt với muội muội . Nhưng là , nàng lại không hề cảm kích

Thôi thôi , nàng đã yêu cầu như vậy , mình nên nghe theo là được

Tri Dung nhìn vẻ mặt buồn bã của Vân Thiển Y , sắc mặt trắng xanh thay đổi lần lượt , hung hăng liếc mắt trừng hướng cửa bí phương viên , ánh mắt muốn thiêu đốt luôn hai cánh cửa gỗ . Nàng nội tâm đại hỏa a

Vân Tâm Nhược này thật sự chán ghét mà , nếu không phải vì tiểu thư , đánh chết nàng cũng không đi vào đó , loại địa phương này quả thực chính là ô nhục tiểu thư nhà nàng

“Tiểu thư ,người xem nàng thái độ gì? Bất quá chỉ là một cái tiểu thư không được sủng” Tri Dung có chút nghiến răng nghiến lợi nói . Trong lòng lại đem Vân Tâm Nhược ra hung hăng chà đạp

Vân Thiển Y có chút sinh khí liếc mắt nhìn Tri Dung một cái “Nàng là Tam tiểu thư!” Thanh âm ôn nhu có thể rõ ràng nghe ra một tia tức giận . Tri Dung co rúm thân mình lai một chút , tiểu thư dù sao cũng là tiểu thư , nô tài dù sao cũng là nô tài , cho dù chủ tử như thế nào , làm nô tài cũng không thể nói chủ tử

Tri Hạ mắt lạnh nhìn Tri Dung một cái , nói “Tiểu thư , nàng không phải cố ý” Rõ ràng cầu tình

“Quên đi” Vân Thiển Y cũng không nhẫn tâm trách cứ gì nữa , dù sao cũng là nha hoàn cùng nhau lớn lên với mình , lại liếc mắt nhìn bí phương viên một cái , khu vườn có chút tịch mịch , người bên trong tâm lãnh . Thế nhưng , nếu nàng không thích mình tới đó , như vậy , về sau mình sẽ không đến là được , điều duy nhất mình có thể làm là cho các nàng thêm chi phí để có cuộc sống tốt nhất . Dù sao cũng chỉ có thể làm như vậy

Ba người không hề dừng lại , giống như cơn gió đã đi qua … Trên cây hồng phong rớt xuống vài lá cây , theo gió vòng vo vài vòng , dừng ở nơi bọn họ vừa đứng

Bên trong vườn bí phương , Vân Tâm Nhược cầm bút lông , trên bàn một trang giấy lớn , cắn cắn môi , có chút thất bại nhìn tự loạn thất bát tao trên giấy (nghĩa là chữ chị xấu quá loạn hết cả lên) , ở cổ đại có điểm không tốt , chính là bút lông nàng không biết dùng

Tử Y nhìn tiểu thư cùng bút lông hăng hái chiến đấu , trong lòng vừa tức vừa buồn cười , tiểu thư đối với Đại tiểu thư nói lời lạnh nhạt , ngay cả nha hoàn là nàng cũng không để í . Nhưng là chịu thôi , tiểu thư không phải tiểu thư thật sự , đối với người xa lạ như vậy cũng không thể chỉ trích nặng a , nhưng Đại tiểu thư là mỹ nhân , đừng nói nam nhân , ngay cả nữ nhân cũng vô pháp (không có cách) cự tuyệt nàng . Tiểu thư không phải là ghen tị không đẹp bằng Đại tiểu thư đi , dù sao nữ nhân ai cũng để ý chuyện này . Nhưng là nàng cảm giác có vẻ không đúng nha , đó là vì cái gì , có lẽ là tính cách không cho phép đi . Hình như chỉ có nguyên nhân này là tạm chấp nhận được . Lần này nàng xem như hiểu được , Tiểu thư nhà nàng rõ ràng trời sinh lạnh bộ (bộ dạng lạnh lùng) , trời sinh lãnh tình . Nàng chẳng qua chỉ là hầu hạ chủ tử thứ 2 . Không nên nghĩ lung tung a

Mà hiện tại nhìn tiểu thư bộ dáng bất lực , nhìn nhìn lại tờ giấy trên bàn viết nhìn không ra là chữ gì , lại có cảm giác muốn cười to , nguyên lai tiểu thư nhà nàng , cũng có thời điểm đáng yêu . Không người nào toàn vẹn cả a! Thật sự là chân lý….

Kể từ khi Vân Tâm Nhược nói câu kia với Vân Thiển Y , ngươi có thể hay không không cần đến đây , kết quả , ngày hôm sau Vân Thiển Y không tới , tới ngày thứ ba , cũng là như vậy , nhưng tiền tiêu vặt hàng tháng bọn họ tăng lên không ít , xem ra là được người ta phân phó qua rồi . Mà người đó tất nhiên không cần phải hỏi là ai

Vân Tâm Nhược đối với chuyện này không có hứng thú lắm , nàng không kén ăn, hơn nữa ăn rất ít , Tử Y lại cao hứng có đồ ăn ngon . Thịt cá mỗi ngày đưa tới bí phương viên , Vân Tâm Nhược chỉ ăn chay , nên kết quả cơ bản toàn vào bụng của Tử Y. Bất quá qua vài ngày , giống như béo lên không ít . Tử Y có chút ai oán nhìn Vân Tâm Nhược , đều do tiểu thư không tốt , đồ ăn dinh dưỡng toàn làm cho nàng ăn

Mà Vân Tâm Nhược gần đây luôn ở trong phòng không ngừng luyện chữ , đã có thể miễn cưỡng nhìn ra chữ , kỳ thật đối với việc Vân Thiển Y tới , nàng cũng không nghĩ nhiều lắm , đến đây , nàng coi như không thấy . Dù sao đây là Vân phủ , nàng có thể ở lại , đương nhiên Vân Thiển Y cũng có thể đến rồi đi , coi như tiễn bước một cái người qua đường , nếu là Vân gia Tam tiểu thư , có lẽ sẽ có chút thụ sủng nhược kinh (được sủng mà kinh ngạc) , bất quá thật đáng tiếc, nàng không phải , Vân Thiển Y quá mức nổi danh , nổi danh mỹ nữ tài nữ Thiên trạch , hơn nữa Vân phủ tài phú , về sau hôn nhân của nàng thập phần long trọng . Mặc kệ gả cho người nào , cả nước đều biết , mà nàng thầm nghĩ chỉ muốn cuộc sống bình thường, yên lặng . Vân Thiển Y quan tâm nàng , đối với nàng mà nói, không phải chuyện tốt

Không được sủng Tam tiểu thư , nàng thực thích thân phận như vậy , tốt nhất mọi người đều quên nàng đi , như vậy khi thời gian thích hợp , có thể thuận tiện rời đi nơi này , giống như một cái Vân Tâm Nhược bình thường . Khi đến như gió , khi đi vô ảnh

Viết xong nét bút cuối cùng , trên giấy màu trắng nét mực tản ra , chữ của nàng rất khó xem , nhưng có thể viết được như vầy , đã là tốt lắm rồi

Một mình mạc dựa lan can , nhìn non nước vô tận

Biệt ly dễ dàng, gặp lại khó khăn

Hoa rơi nước chảy mấy mùa xuân qua

Trời xanh vẫn thế mà nhân gian đã đổi thay trăm lần ***

Nhìn kỹ mấy câu thơ , trong lòng một trận rối loạn , thiên thượng nhân gian a! Một giọt nước mắt rớt xuống , cùng nét mực trên giấy nhuộm đẫm một chỗ , trong mắt có lệ , trong lệ có đau thương . Tựa hồ tác động linh hồn của nàng , đau đớn cùng mờ mịt

————————————————————————-

Chú thích : *** Nguyên văn

Một mình đừng dựa vào lan can, vô hạn giang sơn,

Đừng khi dễ dàng gặp khi nan.

Lưu máng xối hoa xuân đi cũng, thiên thượng nhân gian.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:42
    Gửi vào: #17
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Chương 17: Tam mĩ nam


Sau cơn mưa , ngày mười hai tháng ba , trời quang mây tạnh

Trong hoàng cung Thiên Trạch , đèn cung đình tỏa ánh sáng cực xinh đẹp , màn che màu vàng nhẹ nhàng rũ xuống đất , ngẫu nhiên bị cung nữ đụng vào , khẽ lay động , lư hương màu vàng tỏa ra mùi long đàn hương độc đáo , thể hiện loại khí chất hoàng gia

Lúc này , ba gã nam tử thần sắc khác nhau đang ngồi trước cái bàn trân quý được điêu khắc từ gỗ , mặt bàn có khắc hình con rồng uốn lượn , trên bàn một bộ trà sứ men xanh Long tuyền cực kì đáng chú ý ,một cung nữ thuần thục chuẩn bị trà , năng chén, tẩy trà , chỉ chốc lát , trong không khí truyền đến mùi trà thoang thoảng , vài làn khói nhẹ trong chén ngọc phiêu tán trong không khí

Cung nữ thập phần cung kính nâng một ly trà lên , hai tay đưa tới một vị nam tử đang ngồi , nam tử mặc cẩm y màu vàng , quần áo thêu hình ngũ trảo kim long , tóc được buộc bằng kim quan , diện mạo như ngọc , mặt mày sơ lãng , nhất là đôi mắt hoa đào , liếc nhìn về phía cung nữ , nhíu mắt lại , tà mị vô cùng . Hắn chính là đương kim thiên tử hoàng triều Thiên Trạch , Tiêu Cẩn Du

Vươn tay , tiếp nhận chén trà , làm như vô tình khẽ chạm ngón tay cung nữ một chút , cung nữ nhất thời thân thể run lên , mặt đỏ bừng . Hắn mới vừa lòng tiếp nhận nhẹ nhàng nhấp một ngụm , hương trà nồng đậm , đúng là mỹ nhân phao trà khác bình thường

“Hậu cung ba ngàn giai lệ của ngươi còn không đủ thỏa mãn ngươi sao?” Âm thanh thản nhiên trào trúng từ phía hắc y (áo đen) nam tử truyền ra , Tiêu Cẩn Du cũng không sinh khí , ánh mắt xem xét hướng hắc y nam tử , hắn là Huyền Vũ đại tướng quân Lê Hân , cả thiên hạ cũng chỉ có hắn mới dám dùng loại khẩu khí này nói với mình

Hắn nhướn mi một chút , mắt hoa đào híp lại “Nếu ngươi thích ta đưa ngươi là được”

Tiểu cung nữ khuôn mặt lại đỏ bừng , có chút đứng ngồi không yên , ngón tay cũng nhẹ nhàng run run , ngay cả chính mình tối am hiểu (cực kì hiểu biết) phao trà cũng thoáng thấy bối rối , bị hai vị quyền cao chức trọng đại nhân vật thảo luận , nàng có chút không biết như thế nào cho phải

Lê Hân khẽ hừ một tiếng , khuôn mặt tuấn tú tràn ngập khinh thường , tư sắc bình thường như vậy sao có thể lọt vào mắt mình , mắt phượng mâu quét nhìn lướt qua Hoàng đế , bưng chén trà lên há mồm uống hết

Tiêu Cẩn Du đã quen cách nói chuyện đó , chỉ tiếp tục uống trà , trà này là ngàn vàng khó mua đó nha , vậy mà hắn uống như uống nước, thật là không biết thưởng thức mà

“Cửu đệ , Bách hoa chương chuẩn bị thế nào rồi?” Tiêu Cẩn Du quay đầu sang bên trái hỏi nam tử áo trắng . Bách hoa chương là truyền thống của Thiên Trạch , hàng nam ngày mười lăm tháng ba là ngày cử hành nghi thức tế thiên (cầu trời) , cầu nguyện thiên hạ thái bình , dân chúng an khang , là sự kiện cực kì long trọng của Thiên Trạch

“Ân” nam tử áo trắng bị gọi là Cửu đệ khẽ lên tiếng , tay bưng lên chén trà cuối cùng trên bàn , đặt bên môi uống một ngụm , lại khẽ nhíu mày , nhìn về phía cung nữ mặt đỏ bừng , thản nhiên nói “Nước không ấm”

Tiểu cung nữ hoảng sợ , không dám nhìn hướng nam tử được thiên hạ gọi là Thiên nhân Quốc sư hạ phàm , thiếu chút nữa làm rớt chén trà vô giá , Tiêu Cẩn Du buồn cười nhìn Cửu đệ của mình , xua tay cho cung nữ bị dọa ngốc rời đi , nếu không rời đi , tiểu mỹ nhân này phỏng chừng thật sự đem chén trà bảo bối của hắn đánh nát mất . Hắn đau lòng tiểu mỹ nhân , đương nhiên càng đau lòng bảo bối của mình . Nếu tiểu mỹ nhân này thật sự đem chén trà bảo bối đánh nát , hắn không dám cam đoan có thể hay không không chặt đứt cái cổ xinh đẹp đó

Tiêu Thanh Hàn tự mình pha một ly trà , sợi tóc đen như mực đảo qua khuôn mặt bạch ngọc (trắng , mịn như ngọc) , làm cho chu sa giữa trán càng thêm nổi bật , thả giữa chén trà một mảnh lá trà xanh đậm , hương khí tỏa ra bốn phía , hắn tay khẽ động vài cái , chén trà bên ngoài giống như có một tầng lớp trong suốt , sau đó biến mất không thấy , lúc này mới tao nhã uống một ngụm trà

Tiêu Cẩn Du cũng nâng chén trà lên uống , trong mắt mang ý cười nhìn đệ đệ thương yêu nhất của mình , dùng nội lực chỉ vì làm ấm một chén trà , cũng là làm quá đi (ông kia há mồm uống hết thì kêu không biết thưởng thức , Hàn ca yêu dấu biết thưởng thức thì kêu làm quá…)

Một ấm trà bị Lê Hân uống chỉ còn phân nửa , hôm nay tới đây chính là thảo luận về sự kiện lớn nhất Bách hoa chương . Cuối cùng cũng nói tới vấn đề chính

“Hân!” thanh âm lạnh nhạt của Tiêu Thanh Hàn truyền tới , ánh mắt gắt gao theo dõi hắn , tựa hồ có cái gì đó khó nói

“Chuyện gì?” Buông chén trà , Lê Hân nhướng mi nhìn về phía hắn , chẳng lẽ có chuyện gì đã xảy ra . Hắn có dự cảm chuyện này nhất định không nhỏ , nhìn vẻ mặt Tiêu Thanh Hàn thì biết chuyện này nhất định có liên quan tới mình , đáy lòng nổi lên một loại cảm giác khẩn trương , nhưng chỉ là nháy mắt liền khôi phục bình tĩnh , khuôn mặt tuấn tú dị thường

Thanh danh Huyền Vũ đại tướng quân không phải chỉ được cái tốt mã dẻ cùi (ý nói không phải chỉ được vẻ ngoài còn bản chất thì ngu ngốc) hắn cùng quốc sư đều nổi danh , đều có chỗ hơn người , hành quân ra trận , là ưu điểm lớn nhất của hắn



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:42
    Gửi vào: #18
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Chương 18: Tình kiếp


Tiêu Thanh Hàn ánh mắt lạnh lùng , tựa hồ giống như nước biển thâm trầm , đột nhiên xuất hiện một mảnh cuộn sóng , hối ám khó hiểu

“Hân , ngươi hồng luyên tinh động!” (nghĩa là sắp cưới , muốn cưới vợ)

Vừa dứt lời , chỉ thấy bóng trắng chợt lóe , cách xa cái bàn một thước , động tác cực mỹ

“Phác!” một tiếng

Tiêu Cẩn Du trà vừa uống đến miệng liền cứ như vậy phun ra , bọt nước bốn phía , phun thẳng vào bộ mặt đang thất thần của Lê Hân , bọt nước theo tóc chảy xuống quần áo , nhìn có vẻ thực chật vật

Lê Hân mặt từ hồng chuyển sang thanh , tái chuyển sang đen , tiếp theo trắng rồi hồng, hung hăng liếc mắt nhìn Tiêu Cẩn Du . Thân thủ (tay) lau một chút bọt nước trên mặt , nhìn nhìn lại quần áo ướt đẫm trước ngực , hai tay nắm chặt hiện lên gân xanh , không biết là vì câu hồng luyên tinh động hay là vì bọt nước trên mặt , toàn thân cứng ngắc . Hắn thật sự khí không nhẹ

“Hoàng Thượng , thần xin cáo lui trước!” Nghiến răng nghiến lợi nói xong câu này liền xoay người đi ra ngoài Bạch sương cung , hắn thật sự sợ chính mình nhịn không được đấm một phát vào khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Cẩn Du

Hắn nghiêm mặt đi ra Hoàng cung , một thân lệ khí , các cung nữ thái giám sợ hãi đều nhường đường cho hắn , hồng luyên tinh động , bốn chữ hung hăng đánh vào lòng chính mình , nói cách khác hắn sắp sửa thành thân , chết tiệt , việc này là như thế nào lại rơi xuống đầu hắn

Hắn chán ghét nữ nhân , thiên hạ đều biết , nữ nhân yếu đuối chỉ biết tránh phía sau nam nhân , chỉ biết khóc sướt mướt , nếu hắn cần giải quyết (giải quyết nhu cầu sinh lí í) , tướng quân phủ nhiều nữ nhân xinh đẹp như vậy , không cần chính mình phải cưới một cái thê tử

“Ha ha…..” một trận tiếng cười to từ Bạch sương cung tuyền ra , xem ra hiện tại Hoàng thượng tâm tình tốt vô cùng

“Hồng luyên tinh động , hồng luyên tinh động” Tiêu Cẩn Du không ngừng nhắc lại câu này , đáy lòng nhạc khai hoa , hắn thực không nghĩ đến , trên đời này có nữ nhân nào làm cho Huyền Vũ đại tướng quân không coi trọng nữ nhân , cảm thấy nữ nhân phiền phức cũng cam tâm tình nguyện thú nàng làm vợ đâu ? Hắn thập phần chờ mong

“Cửu……” một chữ đệ còn chưa nói ra , lại nhìn thấy thần sắc thâm trầm của Tiêu Thanh Hàn , vui vẻ vừa rồi cũng trầm xuống . Nụ cười trên mặt cũng biến mất

Tiêu Thanh Hàn thân người đứng thẳng , ánh mắt khinh mân thành một đường thẳng tắp , ẩn ẩn có ưu thương , chu sa giữa trán bình thường tiên diễm , nay lại cảm giác có chút ảm đạm . Vẻ mặt như vậy , làm cho nội tâm Tiêu Cẩn Du hơi hơi có chút đau lòng . Cửu đệ của hắn chưa từng xuất hiện vẻ mặt này , cho dù có chuyện gì , ánh mắt hắn đều bình tĩnh , đều là vân đạm phong thanh (trong lành,thanh khiết, nhẹ như mây như gió) , mà lúc này , hắn rốt cuộc là vì cái gì? Giật mình , Tiêu Cẩn Du đột nhiên nhìn về phía cửa , thân ảnh Lê Hân đã sớm nhìn không thấy….

Lê Hân có chuyện?

“Cửu đệ , có chuyện gì với Lê Hân ?” Hắn có chút không yên lòng hỏi , bọn họ ba người chơi với nhau từ nhỏ đến lớn , cảm tình giống như huynh đệ ruột , hai người cũng là phụ tá đắc lực, thiếu một cũng không được . Bọn họ trước đây cùng nhau ăn , cùng nhau ngủ , cùng nhau bị phạt , sau khi lớn lại cùng nhau tranh giành chính quyền , tình cảm này thập phần sâu đậm . Lê Hân mặc dù không phải đệ đệ ruột , nhưng hắn sớm đã coi như người trong nhà , Thanh Hàn cũng vậy . Nếu không cũng sẽ không để cho hắn làm càn như vậy

Tiêu Thanh Hàn ánh mắt thâm trầm lại sâu thẳm , khẽ mở miệng nói ra một chữ

“Kiếp…..” Thanh âm cực đạm , cảm giác lại rất nặng nề

Kiếp của Lê Hân , tình kiếp

Nhẹ thì tổn thương thể xác và tinh thần , nặng thì sống không bằng chết . Lê Hân là một người lạnh lùng vô tình , một khi động tình cũng là kinh thiên động địa , sống chết không màng . Tối hôm qua hắn xem sao Thiên Tướng ,chòm sao của Lê Hân có chút ảm đạm , cung vợ chồng xuất hiện mơ hồ , lại mang theo hồng quang (ánh sáng màu hồng)

“Có giải pháp gì không ?” Tin tưởng vào năng lực của hắn , Tiêu Cẩn Du sốt ruột hỏi , lo lắng Lê Hân xảy ra chuyện gì

Tiêu Thanh Hàn há miệng định nói cái gì? Cuối cùng lại nói không ra , huynh đệ sắc mặt đồng dạng im lặng

“Nàng cũng xuất hiện!” Khuôn mặt tuyệt mỹ của nam tử ẩn ẩn một trận bão táp

Tiêu Cẩn Du há hốc mồm có cảm giác không thể tin được , hôm nay gặp toàn chuyện gì đâu không vậy , hắn đương nhiên biết nàng trong miệng Thanh Hàn là ai

Thiên Trạch trăm năm , ngàn liên nở rộ ,Cửu tử Quốc sư , Vân Long tướng tùy , Quốc sư chi thê , phách nguyệt đứng đầu , vân dạng trăng thủ , thiên hạ thái bình , vân nguyệt chia lìa , ma tinh hàng thế

Thanh Hàn chi thê (thê tử = vợ í) liên quan đến nữ tử khắp thiên hạ , nàng đã xuất hiện….

Tiêu Cẩn Du trong mắt hình như có sương mù dày đặc , 20 năm , đệ đệ hắn , rốt cục đợi được rồi sao?

Vận mệnh trêu ngươi , Quốc sư nổi tiếng thiên hạ , tuyện trần vô song , nhưng có ai biết được nội tâm hắn cô tịch (cô đơn , tịch mịch) như thế nào . Chạy không thoát trách nhiệm , tránh không khỏi vận mệnh , chỉ vì chờ cái nữ tử được định sẳn xuất hiện , không thể yêu , không thể hữu tình , chỉ vì sợ đi nhầm bước , làm cho thiên hạ nhiễm huyết (máu) . Đem cả thiên hạ đặt lên vai một người , cho dù hắn cường đại như thế nào , có quyền thế như thế nào , cũng là thật sự là quá nặng nề

Cửu đệ của hắn mặc dù trong sáng, lạnh lùng, nhưng là một người cực kì có tình , ngươi khác nhìn không ra , nhưng hắn là đại ca cùng nhau lớn lên như thế nào lại không biết

“Chuyện Lê Hân , ta sẽ nghĩ biện pháp!” Tiêu Thanh Hàn nhìn chén trà trong tay , trầm tĩnh nói , như có một lực lượng vô hạn truyền ra , an ủi nội tâm Tiêu Cẩn Du . Chỉ là , thiên mệnh có thể thay đổi được sao?

Mạng tinh của Lê Hân tối đen , cung vợ chồng xuất hiện , mặc dù mang hồng quang , nhưng không có sát khí , nhưng là lại có chuyện kỳ quái xuất hiện , làm hắn không thể nào nhìn thấy , giống như có một tầng sương mù dày đặc ngăn cản , 20 năm qua đây là lần đầu tiên , nhưng lại ẩn ẩn có chút không đúng , hay nguyên nhân bởi vì liên quan tới nàng?

Nàng , với hắn mà nói , thật sự là hắn không biết gì về nàng, thiên hạ này chỉ có hai người hắn tính không ra (là nhìn không được tương lai người đó) một người là chính mình, một người khác chính là nàng — thê tử tương lai của hắn



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:43
    Gửi vào: #19
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Vân Long Phá Nguyệt
Chương 19: Bách hoa chương


Ngày mười lăm tháng ba , nắng dịu nhẹ , gió mát

Đối với Thiên Trạch hoàng triều mà nói , hôm nay là một ngày đặc thù , Bách hoa chương . Trừ bỏ nam nữ trưởng thành có thể nhân cơ hội này tìm kiếm người trong lòng , là ngày tế thiên lớn nhất . Hàng năm mọi người bắt đầu tới hoành thành , đủ mọi loại người , phú thương , bình dân , vương tôn quý tộc , đương nhiên cũng có người quốc gia khác

Mỗi năm ngày này , các gia đình tiểu thương (gia đình buôn bán nhỏ) Hoành thành đều vắt hết đầu óc , liều mạng kiếm tiền , khách sạn , tửu lâu toàn bộ chật ních , ở ngoài đường tiếng người rao bán đầy đủ các mặt hàng , cần gì cũng có , thậm chí thu nhập một ngày này có khi bằng số tiền kiếm được trong một năm . Bách hoa chương , các quốc gia trao đổi chính trị , kinh tế

Mà ngày này , để cho mọi người chờ mong chính là có thể nhìn thấy Quốc sư tuyện trần vô song , nổi tiếng trong truyền thuyết (hóa ra toàn dân mê zai cả hí hí)

Thanh Hàn quốc sư, thiên bưng biền sư* , nổi tiếng thiên hạ (* theo mình hiểu đại loại câu đó nghĩa là người thấy trước được tương lai đó , không biết đúng ko , nếu ai hiểu thì giúp mình với nhé)

Vân phủ , bí phương viên

Tử Y vất vả dùng đủ mọi loại hình thức , làm cho Vân Tâm Nhược đáp ứng đi tham gia Bách hoa chương , vì đạt tới mục đích này , nàng không ngại túm quần áo , vừa khóc lại nháo , thậm chí cầm luôn dây thừng chuẩn bị sẳn (chuẩn bị treo cổ í)

Rốt cuộc , nhờ cố gắng không ngừng của nàng , khuôn mặt lạnh lùng nhỏ nhắn của tiểu thư nhà nàng cũng đồng ý

Vân Tâm Nhược ngồi trước gương đồng , Tử Y thuần thục thay nàng bới một kiểu tóc đơn giản lại thuần khiết , cầm lấy châu hoa (trâm cài tóc) trên bàn chuẩn bị cài lên đầu nàng

Một bàn tay nhỏ bé ngăn cản Tử Y , Vân Tâm Nhược có chút chán ghét nhìn châu hoa trong tay Tử Y , nàng không thích “Ta không cần thứ này!” Khẩu khí chán ghét

Tử Y nghe vậy đành phải buông xuống , nàng biết rõ tính tình chủ tử này , cố chấp cực kì , nàng không thích cài bất cứ gì trên đầu , nói là quá nặng , nhưng hôm nay là ngày hội, nữ tử chưa chồng đều trang điểm long trọng . Bách hoa chương , bách hoa là hoa tươi , đương nhiên chủ yếu là tìm nữ nhi rồi

“Tiểu thư , cái này được không?” Nàng lấy trong người ra một ngọc trâm , cả cây trâm đều trong suốt , cái này là Đại tiểu thư vừa đưa cho nàng , nói không thể cho tiểu thư biết , sợ tiểu thư cự tuyệt

“Tiểu thư cái này được chứ , người xem mang trên đầu một chút sức nặng cũng không có!” Tử Y có điểm xấu hổ , mấy cái khác cũng đều rât nhẹ a

Quả nhiên , ngọc trâm trong suốt mang ở trên đầu nàng , làm cho tóc đen của nàng càng nổi bật , là da trắng nõn , ngón tay tiếp xúc da đầu trong nháy mắt , Vân Tâm Nhược bất động thanh sắc nhìn ngọc trâm , Vân Thiển Y đưa , vừa định mở miệng , nghĩ nghĩ lại thôi , quên đi , nàng muốn đưa thì cứ lấy . Tử Y muốn nàng cài thì cứ cài đi . Dù sao mình cũng không nhìn thấy

Tử Y nhìn Vân Tâm Nhược trước mặt , cô gái trước mắt mặc khinh vũ sa y màu lam nhạt , màu lam có chút giống như màu trời thanh nhã , lại có chút giống như nước biển sáng lên , đai lưng tinh tế buộc qua vòng eo mảnh khảnh , giống như yếu đuối , nhưng nhìn kỹ lại ẩn ẩn một cỗ quật cường không nói nên lời . Làn da nõn nà trơn mịn , thật ra diện mạo Vân Tâm Nhược không thể xưng là tuyệt sắc ,chỉ có thể xưng là thanh tú , nhưng nàng lại có một đôi mắt nhìn thấu tình , sâu thẳm . Cùng một thân thể vài năm không thấy ánh mặt trời , hiển nhiên da thịt quá mức trắng nõn

Của nàng mĩ , quá mức thanh tú , của nàng mĩ , quá mức trong trẻo nhưng lạnh lùng , của nàng mĩ , cũng quá mức tái nhợt . Rõ ràng cùng một dung mạo (ý so sánh với Tam tiểu thư thật sự) lại làm cho người ta khó có thể quên , nếu Vân Thiển Y là bông Hải đường được chiều chuộng , như vậy Vân Tâm Nhược chính là Bạch lan trên vách núi . Một mình nở rộ , không gì sánh bằng

“Tiểu thư thật đẹp!” Tử Y đáy lòng ca ngợi cô gái trước mắt “Tiểu thư là nữ tử đẹp nhất ta từng thấy . Ân? trừ bỏ Đại tiểu thư . Không phải……ý của ta là……” Tử Y lại một trận cà lăm , nàng thật muốn tát vào miệng mình , nói cái gì không nói , sau đó vội vàng bổ sung “Ý của ta là tiểu thư cùng Đại tiểu thư đều rất đẹp”

Mà Vân Tâm Nhược chỉ thản nhiên lướt qua , làm cho Tử Y câm miệng , nội tâm cảm giác chua xót lại yên lặng dâng lên , đẹp thì sao, không đẹp thì sao , người kia sẽ bao không giờ thấy được

Đúng lúc này , tiếng gõ cửa truyền tới , Tử Y chạy tới mở cửa , không biết ở ngoài cửa nói gì đó , khi trở về , lôi kéo Vân Tâm Nhược bước đi , vừa đi vừa nói , xe ngựa đã đợi trước cửa , chỉ còn đợi tiểu thư

Trước cửa Vân Phủ, một chiếc xe ngựa màu đỏ đậu trước cửa, hoa lệ vô cùng , cửa xe điêu khắc tinh xảo hoa cỏ trùng ngư , màn che xốc lên , bên trong xe không gian thật lớn , thảm bằng lông dê , dẫm dưới chân thập phần mềm mại , hai bên là hàng ghế dài thập phần xinh đẹp , ở giữa có một cái bàn , trên bàn có sẳn điểm tâm cùng một ly trà xanh . Hảo xa hoa…

“Muội muội đến đây” Vân Thiển Y vừa thấy Vân Tâm Nhược đến vui vẻ tiếp đón , Tri Hạ cùng Tri Dung ngồi bên cạnh nàng , Tri Dung liếc mắt sang chỗ khác, tất nhiên là không muốn nhìn thấy nàng , Tri Hạ khuôn mặt vẫn là bình tĩnh im lặng

Vân Tâm Nhược được Tử Y đỡ ngồi xuống bên phải Vân Thiển Y , thản nhiên gật đầu , Vân Thiển Y vốn là quốc sắc thiên hương , hôm nay lại trang phục hoa lệ , sa y màu hồng phấn , áo dùng ngân tuyến điểm mấy đóa mai vàng , làm nàng càng thêm xinh đẹp , như một đóa hoa đào , tóc mai như mây , ánh mắt như nước

Vân Thiển Y nhìn về phía ngọc trâm của Vân Tâm Nhược , khóe môi khẽ nhếch , nhìn về phía Tử Y ngồi ở bên cạnh , Tử Y cũng nhìn về phía nàng , hai người hiểu ý cười

Nhưng Vân Tâm Nhược chỉ cúi đầu , ánh mắt nhắm lại , trong miệng hay trong lòng đều là chua sót , từng hy vọng cỡ nào được sống dưới ánh mặt trời , có thể nhìn người qua đường đi lại , sẽ thực hạnh phúc , chỉ là hiện tại , loại hạnh phúc này chỉ có một mình nàng thấy được , người kia , rốt cuộc nhìn không thấy….



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 11 Nov 16 06:43
    Gửi vào: #20
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Bên trong xe yên tĩnh “Tiểu thư , hôm nay Quốc sư sẽ đến sao?” Tri Dung đột nhiên mở miệng , khó nén cảm giác hưng phấn

“Ân” Vân Thiển Y nghe hai chữ Quốc sư ,gò má đỏ bừng lên , càng diễm lệ vô song . Nói “Hắn nhất định sẽ đến!” ngữ khí kiên định . Nghi thức tế thiên hằng năm đều do hắn chủ trì , năm nay cũng sẽ không ngoại lệ

Tri Hạ vẻ mặt luôn bình tĩnh cũng có chút ý cười , nhìn về phía Vân Thiển Y , tâm sự tiểu thư nhà nàng , Tri Dung tính tình lỗ mãng nên không biết , nàng sao lại không biết được, tiểu thư nhà nàng hai năm trước nhìn thấy Quốc sư , đã phát sinh tình cảm thắm thiết , lần đầu tiên nhìn thấy đã không thể giữ được lòng nữa . Nam tử như Quốc sư , tiểu thư chung tình cũng không sai , nhưng là…. nàng nhớ tới mấy câu nói kia , không khỏi có chút lo lắng nhìn Vân Thiển Y sắc mặt ửng đỏ , tiểu thư nhà nàng , sợ là nhất định khổ sở vì tình

“Tam tiểu thư , ngươi đã gặp qua Quốc sư chưa?” Tử Y nghe bọn họ nói chuyện cũng cảm thấy hứng thú , Quốc sư a , chính mình năm trước cũng từ rất xa nhìn thoáng qua , cho dù chỉ là bóng dáng , cũng làm cho người ta khó quên , nghe nói Quốc sư giống như thiên tiên hạ phàm , lại trí tuệ vô song , quả thực là vị hôn phu tốt nhất trong lòng nữ tử thiên hạ , chẳng qua chỉ có thể nhìn thôi , người như vậy , lại là Hoàng tử , người bình thường làm sao có thể xứng , huống chi hắn có chi thê mệnh định (thê tử được định sẳn)

“Quốc sư?” Vân Tâm Nhược có chút nghi hoặc nhìn về phía mọi người , nàng quả thật không biết Quốc sư là ai , nàng không phải người triều đại này . Quốc sư là ai , nàng làm sao biết được?

Tử Y nhìn ánh mắt nghi hoặc của Vân Tâm Nhược , biết nàng muốn nói gì , tiểu thư nhà nàng đối với việc bên ngoài thật sự hoàn toàn không biết gì cả , nàng có khi thực sự cảm giác, tiểu thư chính là từ trên trời rơi xuống giúp nàng , cho nên nàng phải đổi với Vân Tâm Nhược tốt mới được (có lẽ giúp là giúp cho việc Tam tiểu thư thật bỏ trốn không bị lộ)

Vì thế liên tục nói những tin tức chắp vá về Quốc sư mà mình nghe được

“Quốc sư a , nghe nói là đệ nhất mỹ nam của Thiên trạch , trên biết thiên văn (xem sao trên trời đoán biết được gì đó) hạ biết lý , cầm kỳ thư họa , thi từ ca phú mọi thứ tinh thông” Tử Y sùng bái nói “Hơn nữa có thể nhìn thấy được chuyện phát sinh trong tương lai” Tiếp theo lại nói “Nhưng là quốc sư có chi thê mệnh định , không biết đánh nát giấc mộng của bao nhiêu khuê các tiểu thư đâu?”

“Thiên trạch trăm năm , ngàn liên nở rộ , Cửu tử Quốc sư , Vân Long tướng tùy , Quốc sư chi thê , phách nguyệt đứng đầu , vân dạng trăng thủ , thiên hạ thái bình , vân nguyệt chia lìa , ma tinh hàng thế”

Tử Y thanh âm khinh thúy vang vọng lên trong xe ngựa , Vân Thiển Y nghe đến chi thê mệnh định , sắc mặc trắng bạch , thân hình lại có chút run run , mềm nhũn tựa vào bên người Tri Hạ, thần sắc thê lương . Trên khuôn mặt tuyệt mỹ , một giọt nước mắt rơi xuống

“Tiểu thư…..” Tri Dung hốc mắt ửng đỏ, đau lòng nhìn Vân Thiển Y rơi lệ , nội tâm cũng cảm thấy cực khó chịu

Vân Tâm Nhược giương mắt nhìn về phía Vân Thiển Y rơi lệ , một tia phức tạp xẹt qua đôi mắt nàng , nguyên lai nàng yêu thầm Quốc sư kia , rốt cuộc nam tử kia như thế nào , có thể làm cho Vân gia Đại tiểu thư ái mộ

“Thiên trạch trăm năm , ngàn liên nở rộ, Cửu tử Quốc sư , Vân Long tướng tùy , quốc sư chi thê, phách nguyệt đứng đầu , vân dạng trăng thủ , thiên hạ thái bình , vân nguyệt chia lìa , ma tinh hàng thế”

Nam tử như vậy , hẳn là giống mình cùng Lôi ca ca , không có tự do? Tuyệt trần vô song thì như thế nào , kinh tài tuyệt diễm thì lại như thế nào , không phải là không có tự do ư , đem mọi chuyện đổ lên một người , nhưng là có ai biết , người kia vô tội . Đột nhiên , nàng lại có cảm giác muốn gặp người gọi là Thanh Hàn Quốc sư , nhìn xem hắn có thật sự hạnh phúc không

Hạnh phúc là cái gì? nàng nhớ từng xem qua một câu trong sách

Hạnh phúc chính là mèo được ăn cá, chó được ăn thịt

Thực đơn giản , lại ẩn chứa triết lý bất phàm , hạnh phúc thật sự rất đơn giản , vậy hạnh phúc của nàng đâu , có phải hay không ở nơi mà không ai có thể nhìn thấy kia … tựa hồ ở một nơi rất xa kia……..

Trên đường , một gã nam tử áo xanh đột nhiên nhìn về phía xe ngựa đẹp đẽ quý giá màu đỏ , một loại suy nghĩ đột nhiên nảy lên trong lòng , sau đó hắn khẽ cười , quay đầu rời đi , nam tử bước đi nhẹ nhàng , vững vàng như tảng đá , thân ảnh cao lớn

Bên trong xe Vân Tâm Nhược trái tim đột nhiên nhảy dựng lên , giống như bị cái gì đó bắt lấy . vô ý thức đẩy màn che ra , nhìn thấy một chút màu xanh trước mắt thoảng qua , cũng không nhìn thấy bóng dáng

“Tiểu thư người làm sao vậy?” Tử Y nhìn động tác kỳ quái của nàng không khỏi lo lắng hỏi “Có phải hay không không thoải mái?”

“Muội muội , có chuyện gì?” Vân Thiển Y đã bình thường trở lại , quan tâm hỏi

“Không có việc gì” nhẹ nhàng trả lời . Vân Tâm Nhược lẳng lặng ngồi trong xe , trái tim của nàng , vừa rồi rung động rõ ràng như vậy, nàng cảm giác, tựa hồ mình bỏ qua cái gì đó , tâm có hơi hơi đau



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

40 Pages V < 1 2 3 4 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 26th April 2017 - 04:58 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248