Tìm kiếm:

> Truyện Truy Tìm Ký Ức của Đinh Mặc cực hot
islandgc
bài viết 26 Jan 16 08:49
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Truyện Truy Tim Ky Uc là đề tài trinh thám phá án hay nhất của tác giả Đinh Mặc sau Nếu ốc sên có tình yêu và Hãy nhắm mắt khi anh đến vừa mới ra mắt đã được đánh giá rất cao bởi sự săn đón của độc giả. Phải nói rằng, đây là tác phẩm mà có lẽ Đinh Mặc thành công nhất. Vẫn lối viết logic, những tình tiết bất ngờ, khắc họa nội tâm nhân vật sâu sắc từ nhân vật chính đến các nhân vật phụ, từ nhân vật chính diện đến các nhân vật phản diện Truy tìm ký ức đã cuốn hút bạn đọc từ trang đầu tiên đến những trang cuối cùng.



Nhân vật chính của truyện Truy Tìm Ký Ức là Hàn Trầm, dù đã mất trí nhớ nhưng anh vẫn luôn tìm kiếm vị hôn thê của mình, cô gái bị tất cả mọi người phủ định là không có thật trong suốt năm năm trời. Cũng để tìm kiếm vị hôn thê trong tưởng tượng mà Hà Trầm đã đến thành phố Giang, nơi đây anh đã gặp Tô Miên, một cô gái đầy cá tính theo đuổi ngành tâm lí tội phạm.



Giống với Hàn Trầm, Tô Miên là một nhân vật đầy bí ẩn với quá khứ trống rỗng trong suốt 5 năm. Có lẽ cuộc sống của Tô Miên sẽ rất khác nếu cô không tình cờ chạm trán với Hàn Trầm bởi từ khi gặp nhau, anh đã đưa cô vào một thế giới hoàn toàn khác. Họ bị cuốn vào những vụ án phức tạp, cùng nhau đối mặt với S, với tổ chức 7 người đen tối cùng sự tinh vi trong từng tội ác. Hành trình tranh đấu với cái ác, lật mặt những kẻ tội đồ trong tổ chức 7 người cũng là hành trình từng bước Truy tìm ký ức đã mất của 5 năm trước…



Những tình tiết bất ngờ đầy kịch tính chắc chắn sẽ mang người đọc tới nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, để rồi cùng ồ lên trước những diễn biến khó dự báo được trước. Không giống như những nhà văn khác cùng thể loại, Đinh Mặc là một số ít những tác giả dám khai thác và khai thác thành công những hướng đi mới dành cho thể loại tình cảm phiêu lưu.
Theo: http://www.crt.org.vn/giai-tri/18-kho-sach...a-dinh-mac.html
Chia sẻ:
Tags: cua dinh cuc hot dinh mac ky uc mac cuc tim ky truy tim truyen truy uc cua
Xem Video: cua dinh cuc hot dinh mac ky uc mac cuc tim ky truy tim truyen truy uc cua Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Choáng với giao kèo 1 tỷ để gìn giữ hạnh phúc của ‘người trong nhà’
TP.HCM: Truy tìm “thủ phạm” vứt 2 bình thép nghi chứa khí lỏng cực độc
Nỗi ẩn ức của gia đình nạn nhân trong vụ án oan Hàn Đức Long
Bất ngờ với cuộc đời thực của vợ ông trùm phim “Người phán xử”
Sao Hàn và những hội bạn thân quyền lực của Kpop
Cuộc đời nhiều uẩn khúc của nữ diễn viên bị ép quan hệ 100 lần với 31 người
Cựu tuyển thủ Anh bị trụy tim trên sân tập của Spurs
Ca khúc của IU và G-Dragon thống trị bảng xếp hạng Kpop
So găng ‘người đàn ông quyền lực’ của mỹ nhân showbiz Việt
Hồ Ngọc Hà từ chối yêu cầu hát ca khúc của Minh Hằng
Truy tìm kẻ biến thái sàm sỡ hàng loạt nữ sinh
Hành trình 5 năm truy tìm nhóm cướp tiệm vàng trong 2 giây
Hoa hậu Kỳ Duyên diện váy xẻ ngực của Đỗ Long
Bạn có biết, hình dạng chiếc cằm sẽ nói lên họa phúc của một người?
Sidonie Biemont: Người vợ mẫu mực của sao Sevilla
Cuộc sống như địa ngục của những người lúc nào cũng đói ‘chuyện ấy’
Bất ngờ cuộc sống thực của “mẹ chồng” quái nhất phim Việt
Triển lãm bị la ó vì trưng bày bản búp bê tình dục của Dương Mịch
Khúc cua “chết chóc” trên cầu, còn bao nhiêu người rơi xuống kênh đen?
Ngắm Layla Anna Lee – MC cực hot ở Champions League mùa này


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
11 Pages V « < 9 10 11  
Reply to this topicStart new topic
Replies(100 - 103)
islandgc
bài viết 14 Sep 16 04:33
    Gửi vào: #101
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Tô Miên, Lải Nhải và Châu Tiểu Triện hết sức hưng phấn. Những cô gái trẻ xung quanh cũng dõi mắt về bên này.

Mặt Lạnh hơi nhíu mày, chẳng để ý đến anh chàng cảnh sát không biết trời cao đất dày dám thách thức mình. Cuộc thi chưa chính thức bắt đầu, anh chẳng thừa hơi làm mấy chuyện vô bổ. Đang định từ chối, Mặt Lạnh chợt phát hiện Hạ Tử Thất nhìn về hướng này. Anh đột nhiên nghĩ tới một vấn đề quan trọng. Hôm nay, cô đến xem ai thi đấu? Xem anh hay còn người nào khác?

Im lặng vài giây, Mặt Lạnh cuối cùng cũng có quyết định quan trọng. Anh sẽ đánh bại mọi đối thủ trong ngày hôm nay, để cô không thể nhìn ai khác ngoài anh.

Tối hôm đó, những đối thủ khác không hề hay biết Mặt Lạnh đã ra một quyết định tàn khốc. Anh chàng cảnh sát trẻ tuổi vừa thách đấu vui mừng chờ đợi Mặt Lạnh chỉ giáo. Anh ta nghĩ bụng, thua thì thua nhưng có thể tiếp mấy chiêu của Mặt Lạnh cũng đã oai phong rồi. Hơn nữa, anh ta nghe nói đối phương ngoài mặt lạnh lùng, trên thực tế là người dịu dàng, chắc sẽ nương tay với mình.

Mặt Lạnh đứng dậy, gật đầu nói với anh ta: “Chúng ta ra kia đi!”

Mọi người hết sức phấn chấn. Hạ Tử Thất hơi căng thẳng và xúc động. Cô cảm thấy lo lắng cho anh. Anh mới bị thương cách đay không lâu, hy vọng lần này sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Một phút sau… Cả sân thi đấu im lặng như tờ. Anh chàng cảnh sát trẻ tuổi nằm dưới đất, nấc nghẹn muốn khóc. Trong vòng một phút, anh ta bị đốn ngã liên tiếp năm lần, vô cùng mất mặt. Má bên trái còn trúng một cú đấm nên sưng húp. Anh bị lời đồn lừa gạt thật rồi, đại ca Mặt Lạnh chẳng dịu dàng chút nào cả.

Ngoài Hàn Trầm, tất cả mọi người đều há hốc mồm. Mặt Lạnh bình thản kéo đối thủ đứng dậy, sau đó vỗ vai động viên anh ta rồi quay người trở về chỗ ngồi. Dáng vẻ của anh rất đàn ông và có khí thế, khiến các cô gái reo hò ầm ĩ.

Hạ Tử Thất không nhịn nổi, suýt nữa hét lên. Dõi theo hình bóng người đàn ông, cô chỉ cảm thấy trái tim mình muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cô thích anh quá đi mất! Phải làm sao bây giờ? Cũng không rõ từ bao giờ, cô bắt đầu thích anh đến thế. Thích đến mức không biết nên làm thế nào mới phải.

Nghe tiếng hò reo của các cô gái, vành tai Mặt Lạnh hơi ửng đỏ, nhưng sắc mặt anh vẫn không một chút biểu cảm. Cho tới bây giờ, kế hoạch của Mặt Lạnh tạm coi là thuận lợi. Nhưng trên thế giới này, chúng ta không sợ đối thủ như thần chỉ sợ đồng đội như heo. Anh vừa ngồi một lúc Lải Nhải ghé sát Tô Miên, thì thầm điều gì đó. Vài giây sau, Tô Miên quay sang người đàn ông của mình, cất giọng ngọt nào: “Chồng yêu…”

Hàn Trầm nhướng mày nhìn cô: “Miễn đi!”

Tô Miên nắm lấy cánh tay anh: ”Anh đấu với Mặt Lạnh một trận đi mà! Không lẽ anh sợ đánh không lại anh ấy sao? Người ta rất muốn, rất muốn thấy anh trổ tài mà…” Từ “người ta” chắc chắn do Lải Nhải chỉ cho cô. Câu nói “sến” như thế không phải là phong cách của Tô Miên, nhưng khiến người đàn ông luôn chiều chuộng bạn gái cảm thấy rất dễ chịu.

Trước ánh mắt mong chờ của Tô Miên, Hàn Trầm vỗ nhẹ vào gáy cô, hạ giọng: “Nếu thắng Mặt Lạnh thì anh sẽ được gì?”

Tô Miên: “…Anh đúng là lưu manh!”

Hàn lưu manh đứng dậy: “Chúng ta cứ quyết định như vậy đi nhé”.

Tô Miên: “Quyết định gì chứ?”

Cô muốn nuốt lời nhưng không còn kịp nữa. Hàn Trầm đi tới, vỗ vai Mặt Lạnh.

Mặt Lạnh bình thản ngoảnh đầu. Cứ ngỡ là đối tượng nào đó không biết trời cao đất dày, dám thách đấu anh, ai ngờ lại là lão đại nhà mình.

Vào thời khắc Hàn Trầm đứng lên, bầu không khí tựa như được đẩy tới cao trào. Dù trước kia Hàn Trầm chưa chính thức tham gia cuộc thi nào, nhưng những người từng có dịp đọ sức với anh chỉ có thể thờ dài bất lực. Khả năng của anh cao hơn hẳn Mặt Lạnh…

Mọi người đều tỏ ra hưng phấn. Hạ Tử Thất là người duy nhất cảm thấy lo lắng. Đấu với Hàn Trầm… liệu Mặt Lạnh có thắng nổi không? Mặc dù trong lòng hiểu rõ, thất bại dưới tay Hàn Trầm là chuyện bình thường nhưng cô không muốn anh thua. Không hiểu nguyên nhân vì sao, cô cảm thấy con người như anh không nên thua. Bởi nếu vậy, cô sẽ rất đau lòng. Nhiều lúc, vấn đề phụ nữ lo lắng lại chẳng là gì đối với đàn ông. Mặt Lạnh yên lặng nhìn Hàn Trầm vài giây rồi đưa mắt về phía Hạ Tử Thất. Hàn Trầm là người hết sức nhạy bén, nhanh chóng phát hiện ra cô bác sĩ đang ngồi ở một góc.

Hai người đàn ông lại nhìn nhau. Ánh mắt của Mặt Lạnh như muốn nói: Lão đại, tôi giúp anh nhiều như vậy. Lần này, anh hãy tự lo liệu đi!

Ánh mắt của Hàn Trầm đáp lại: Cậu cứ yên tâm. Tôi nhất định sẽ chơi đẹp.

Sau này có người bình luận, cuộc đọ sức giữa Hàn Trầm và Mặt Lạnh là trận Kick-Boxing kinh thiên động địa nhất từ trước đến nay trong lịch sử tỉnh K. Dù không phải là thi đấu chính thức, dù khán giả chỉ có hơn hai chục người, thế nhưng, trận thi đấu vẫn hấp dẫn đến mức khiến những khán giả có mặt đều nín thở, nhiều năm sau vẫn còn ấn tượng sâu sắc…

Cuối cùng, Hần Trầm bị đánh bại do một sơ suất nhỏ. Anh gật đầu, nói một câu mang hàm ý sâu xa: “Mặt Lạnh! Cậu là cảnh sát hình sự mạnh nhất tỉnh K”.

Người kiêu ngạo như Hàn Trầm có thể đánh giá cao Mặt Lạnh đến mức đó, thậm chí còn cho rằng mình không bằng người ta đúng là chuyện hiếm có khó gặp.

Hai người đàn ông bình thản về chỗ ngồi. Tô Miên đã chú ý đến sự có mặt của Hạ Tử Thất nên rất ủng hộ hành động của bạn trai. Thế mới có nghĩa khí chứ! Còn Mặt Lạnh toàn thân đầy mồ hôi, vừa cầm chai nước, vừa tiếp tục dõi mắt về phía cô bác sĩ. Vừa định uống, anh chợt phát hiện chai không còn nước.

Mặt Lạnh chuẩn bị chai nước khác, liền bị Tô Miên ngăn lại: “Khoan đã!”

Mặt Lạnh liền dừng động tác. Trong khi đó, Tô Miên nhanh chóng cầm chai nước chạy về phía Hạ Tử Thất. Tô Miên tiến lại gần, đưa chai nước cho Hạ Tử Thất: “Tử Thất, Mặt Lạnh uống hết nước rồi, em mang cho anh ấy đi!”

Châu Tiểu Triện và Lải Nhải suýt phun nước ra ngoài, còn Mặt Lạnh cứng đờ người.

Có kiểu làm mối nào như vậy không? Mặt Lạnh thận trọng tiến hành từng bước một thời gian dài. Tô Miên làm vậy chẳng khác nào đẩy anh vào cục diện bế tắc. Dù là người bình tĩnh như Mặt Lạnh cũng không kịp chuẩn bị tâm lý. Hàn Trầm hết nói nổi, đành vỗ vai an ủi anh.

Cũng phải nhắc lại một điều, não bộ của phụ nữ khác xa đàn ông. Hạ Tử Thất bình thường tương đối điềm tĩnh nhưng rơi vào hoàn cảnh này, đầu óc cô hỗn loạn, hai má nóng ran. Khi Tô Miên đưa chai nước cho Hạ Tử Thất, trong đầu cô chỉ nghĩ đến một vấn đề: Tại sao lại bảo cô mang nước cho anh? Vì quan hệ giữa cô và Cẩm Hi không tệ ư? Nếu cô mang đến, liệu anh có uống không? Vì Cẩm Hi nhờ nên chắc anh sẽ không nhận ra cô thích anh…

“Vâng”. Hạ Tử Thất cầm chai nước, bình tĩnh đứng dậy đi về phía Mặt Lạnh.

Hàn Trầm chỉ nở nụ cười nhàn nhạt. Lải Nhải và Tiểu Triện từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng và xúc động. Mặt Lạnh đứng dậy, trống ngực đập thình thịch theo từng bước chân tiến lại gần của cô.

Toàn thân Hạ Tử Thất đã nóng đến mức ngất ngây. Thân hình cao lớn hừng hực và gương mặt tuấn tú của anh hiện rõ trong tầm mắt. khiến cô không dám nhìn thẳng.

Hạ Tử Thất nhanh chóng đến trước mặt anh. Bốn thành viên tổ Khiên Đen vờ như không nhìn thấy, đều quay đi chỗ khác.

Hạ Tử Thất lên tiếng: “Chị Cẩm Hi bảo em đưa nước cho anh”.

Mặt Lạnh điềm nhiên nhận lấy: “Cảm ơn em”.

Hai người im lặng vài giây, Hạ Tử Thất rất bối rối, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản: “Em có chút việc phải đi trước. Chào anh!”

Mặt Lạnh: “Em…”

Bình thường vốn kiệm lời nên vào thời khắc này anh càng không biết nói gì. Anh định hỏi: Em mang nước cho tôi, rốt cuộc là do em tự nguyện hay vì em ngốc nghếch nên mới để Tô Miên sai khiến?

Nhưng anh làm sao có thể phê bình cô ngốc nghếch? Anh nên nói gì bây giờ?

Trong lúc Mặt Lạnh đang sắp xếp câu từ, Hạ Từ Thất vội vàng quay người bỏ đi. Mặt Lạnh phản ứng nhanh túm lấy tay cô. Cô liền dừng bước, quay đầu mỉm cười với anh: “Trì Thâm! Biểu hiện của anh rất tuyệt. Cố lên!”

Mặt Lạnh ngẩn người. Mấy thành viên tổ Khiên Đen cũng sững sờ, tròn mắt nhìn Hạ Tử Thất chạy đi. Lải Nhải túm vai Mặt Lạnh: “Sao anh không đuổi theo? Sao không giữ cô ấy lại?”

Tô Miên phụ họa: “Đây là thời khắc then chốt đó, mau đuổi theo đi. Anh là đàn ông mà!”

Hàn Trầm cũng lên tiếng: “Sao cậu không đuổi theo?”

Nào ngờ Mặt Lạnh im lặng hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ.

Bình thường anh rất hiếm khi cười nên gương mặt anh bây giờ khiến những người xung quanh lóa mắt. Sau đó, anh cất giọng chắc nịch: “Cô ấy thích tôi. Cô ấy cũng thích tôi”.

Hả? Tô Miên và mọi người nhất thời không hiểu tại sao Mặt Lạnh có thể chắc chắn như vậy?

“Là vì cô ấy động viên anh? Hay do cô ấy mang nước cho anh?” Châu Tiểu Triện tỏ ra ngờ vực. Mặt Lạnh nở nụ cười thâm sâu: “Những việc đó không quan trọng”.

“Vậy thì là gì?” Hàn Trầm cũng chịu.

Mặt Lạnh cầm áo khoác, chuẩn bị đuổi theo người ta. Sau đó, anh nói rành từng chữ một: “Nếu không thích tôi, sao cô ấy lại nhớ rõ tên thật của tôi?”

Hàn Trầm: “…”

Tô Miên: “…”

Tiểu Triện: “Thế cũng được sao?”

Chỉ một người cũng không được ai nhớ tên thật là Lải Nhải vỗ đùi đánh đét một cái: “Ôi trời! Rất có lý! Chắc chắn cô ấy thích anh. Mặt Lạnh! Anh mau đuổi theo đi!”

Mặt Lạnh chạy ra khỏi sân thi đấu, cứ tưởng sẽ chặn được người ở giữa đường. Kết quả, cả đoạn đường dài, cũng chẳng thấy bóng giáng Hạ Tử Thất. Về đến toàn nhà có phòng y tế, anh phát hiện nơi làm việc của cô bật đèn sáng.

Mặt Lạnh mỉm cười. Em chạy nhanh thật đấy!

Hạ Tử Thất quay về phòng làm việc, gương mặt vẫn nóng bừng. Tuy nhiên, tâm tình của cô không phơi phới như Mặt Lạnh, mà chỉ có cảm giác ấm áp, ngọt ngào, thấp thỏm giống như mấy tháng qua. Cô tự nhủ, có thể làm bạn cũng tốt. Cô và anh chắc chắn không thể tiến thêm bước nữa. Với tính cách đó, Mặt Lạnh làm sao có thể mở cánh cửa trái tim cho một phụ nữ bước vào.

Hạ Tử Thất đang chìm trong suy tư đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô thấy hơi lạ, tối muộn như vậy rồi còn ai đến đây?

“Ai đấy ạ?” Cô mở miệng hỏi.

“Mặt…” Người đàn ông ngoài cửa chữa lại: “Trì Thâm”.

Trống ngực Hạ Tử Thất đập thình thịch… Anh đến đây làm gì nhỉ?

Cánh cửa từ từ mở ra. Mặt Lạnh đứng dưới ánh trăng, thân hình cao lớn thẳng tắp, mái tóc ngắn còn ướt mồ hôi. Anh nhìn cô bằng ánh mắt sáng ngời.

Hạ Tử Thất không cách nào nhìn thẳng vào anh. Chỉ có hai người trong màn đêm yên tĩnh, bầu không khí trở nên căng thẳng và ngột ngạt trong giây lát.

Cô xoay lưng đi vào phòng: “Có chuyện gì sao ạ?”

Mặt Lạnh không trả lời, thuận tay khóa trái cửa. Nhịp tim Hạ Tử Thất càng đập loạn xạ. Cô ngồi xuống trước bàn làm việc, giả vờ giở sách. Thấy anh vẫn im lặng, cô đành mở miệng hỏi: “Anh tìm em… có chuyện gì thế?”

Mặt Lạnh trầm mặc hổi lâu. Sau đó, anh chống hai tay xuống mặt bàn, từ từ cúi thấp người. Thân hình của anh cao lớn dường như bao phủ lên cô.

Trái tim Hạ Tử Thất như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực… Anh muốn làm gì vậy?

“Em biết rõ rồi còn hỏi”. Giọng nói trầm thấp, dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu cô.

Hạ Tử Thất sắp phát điên đến nơi rồi… Rốt cuộc cô “biết rõ” điều gì chứ? Chẳng qua cô chỉ làm theo yêu cầu của Bạch Cẩm Hi, đưa chai nước cho anh mà thôi. Không lẽ anh đã nhìn thấu tâm tư của cô hay sao? Cũng có thể lắm chứ. Dẫu sao anh cũng là thần thám của tổ Khiên Đen mà.

“Tại sao em lại nhớ tên tôi?” Giọng nói đầy từ tính mang theo ý cười vang lên. Mặt Lạnh định “ngả bài” ngay bây giờ vào thời khắc này mà không hành động thì còn gọi gì là đàn ông nữa.

Hạ Tử Thất chẳng biết trả lời thế nào, đành hàm hồ đáp: “Em nhớ hết tên của mọi người trong Cục mà. Anh là Trì Thâm, còn Lải Nhải tên thật là Thi Hoành…”

Cô còn chưa nói hết câu, người đàn ông ở phía đối diện đã biến sắc mặt.

Hạ Tử Thất: “Anh sao thế?”

Mặt Lạnh: “…”

Hạ Tử Thất cảm nhận được Mặt Lạnh có chút khác thường. Lúc mới bước vào, anh tỏa ra khí thế bức người. Câu nói “Em biết rồi còn hỏi” quả thật giống con sói để lộ nanh vuốt của mình, rất oai phong và bá đạo. Vào thời khắc này, anh lặng lẽ đứng đó, tựa như trở về hình ảnh chàng cảnh sát Mặt Lạnh trầm mặc và đáng tin cậy thường lệ.

Hạ Tử Thất cảm thấy mình ngày càng mềm lòng. Cũng không rõ nguyên nhân tại sao, dáng vẻ của anh lúc này khiến cô có chút xót xa. Hay là vì cô nhớ tên thật của người đàn ông khác nên anh… ghen? Không thể nào, không thể có chuyện đó.

Tâm tư của cô rối bời, Mặt Lạnh cũng cảm thấy khó xử. Ban đầu, anh định bất kể cô viện lý do gì, anh cũng sẽ nói: “Em có thích tôi không? Tôi thích em”.

Nhưng anh không ngờ… ngay cả tên thật của Lải Nhải cô cũng nhớ. Đúng là sét đánh giữa ban ngày. Hai người yên lặng nhìn nhau một lúc, Hạ Tử Thất chuyển đề tài: “Vừa rồi… Anh không bị thương đấy chứ?”

Mặt Lạnh định trả lời “Không”. Nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, anh liền chữa lại: “Tôi đau tay”.

Hạ Tử Thất lo lắng, đứng dậy nắm tay anh: “Để em xem nào”.

Mặt Lạnh đang đợi giây phút này. Anh quyết định không tỏ tình nữa, mà sẽ dùng hành động để chứng minh. Ngón tay của Hạ Tử Thất vừa chạm vào mu bàn tay anh, anh nhanh như chớp nắm lấy tay cô. Hạ Tử Thất ngơ ngẩn nhìn anh. Mặt Lạnh cũng cúi xuống nhìn vào mặt cô. Hô hấp trở nên khó khăn, cô thốt ra thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Anh… muốn làm gì thế?”

Mặt Lạnh: “Anh muốn…”

Bên ngoài cửa sổ. Tô Miên ra sức chen về phía trước, để giành một chỗ tốt. Nhưng Lải Nhải vốn có tư chất nhiều chuyện trời sinh nên đâu có chịu thiệt, thân hình như tảng đá chắn ở phía trước. Thấy hai người tranh nhau, Châu Tiểu Triện hạ giọng thầm thì: “Này, hai người nhẹ nhàng một chút, đừng để bị phát hiện. Mặt Lạnh đã nắm được tay, bây giờ sắp hôn rồi. Đừng làm hỏng chuyện tốt của người ta”.

Tiếng động lớn như thế, Mặt Lạnh mà không phát hiện ra thì chẳng xứng với danh hiệu thần thám. Anh lập tức dừng động tác nhưng không quay đầu, vì quay đầu cũng vô dụng, ba người kia vẫn không bỏ cuộc, có khi còn khiến cô bác sĩ nhỏ hoảng sợ cũng không biết chừng.

Mặc dù không giỏi ăn nói nhưng Mặt Lạnh thuộc dạng quyết đoán. Anh lập tức nói nhỏ với Hạ Tử Thất: “Bên ngoài có người nghe trộm, chúng ta vào gian trong”. Nói xong, anh liền đẩy cánh cửa ở bên trong, một tay nắm chặt tay cô.

Hạ Tử Thất có chút chóng mặt, cứ thế bị anh dắt vào. Cánh cửa nhanh chóng khép lại. Nhưng nơi này là gian chứa đồ, anh dẫn cô vào đây làm gì?

Bây giờ Mặt Lạnh mới phát hiện bên trong chất đầy đồ, dường như chỉ đủ chỗ cho hai người đứng. Anh thuận tay đẩy Hạ Tử Thất vào tường.

Tâm tình Mặt Lạnh trở nên sôi sục. Trong đầu anh đột nhiên bật ra một từ mà Tiểu Triện hay nhắc tới: Thần trợ công[1].

[1] Trong trò chơi hay đanh bóng, “thần trợ công” là cú chuyền bóng rất đẹp, không ai ngờ tới.

Không thể không thừa nhận, cùng làm việc chung bao lâu nay, cuối cùng cũng có một lần anh không bị ba người ở ngoài kia phá đám, mà được “thần trợ công”.

Hạ Tử Thất cũng phát giác ra tình huống này rất mờ ám. Ánh đèn tối mờ mờ, anh lại ở quá gần, tựa như đè lên người cô. Cô có chút hoảng loạn: “Ai ở ngoài thế?”

“Là mấy người thuộc tổ anh”.

“Họ đang làm gì vậy?”

Mặt Lạnh ngẫm nghĩ rồi trả lời thật: “Nói chuyện và xem trò vui”.

“Thế à?” Hạ Tử Thất hỏi nhỏ: “Họ nói chuyện gì thế?”

Mặt Lạnh cúi đầu, nhìn cô đăm đăm, khiến trái tim Hạ Tử Thất lại đập loạn xạ. Giây tiếp theo, khóe miệng của anh để lộ nụ cười khó nắm bắt.

“Họ nói…” Anh từ tốn trả lời: “Mặt Lạnh sắp hôn rồi”.

Ngày hôm sau đi làm, Hạ Tử Thất cảm thấy rất không thoải mái. Có lẽ bởi vì… khụ khụ, môi cô bị anh hôn đến sưng mọng.

Là thành viên của tổ Khiên Đen, Mặt Lạnh vô cùng bận rộn. Nhưng bây giờ đã xác định mối quan hệ, Hạ Tử Thất mới phát hiện, anh có mặt ở khắp mọi nơi. Mới sáng sớm, anh đã đợi ở dưới nhà để đưa cô đi làm, trong khi mãi ba giờ sáng, anh mới đưa cô về. Lúc đến cơ quan, anh còn lấy một bình canh giữ nhiệt từ trong cốp xe đưa cho cô.

Hạ Tử Thất vô cùng kinh ngạc: “Tại sao… anh lại nấu canh cho em? Tối qua anh không ngủ à?” Mặc dù từng nghe nói về tay nghề nấu canh của anh nhưng niềm hạnh phúc đến quá đột ngột khiến cô vô cùng bất ngờ.

Mặt Lạnh lặng thinh. Tại sao nấu canh cho cô ư? Do tối qua anh nhận được tin nhắn của Tô Miên: Chúc mừng Mặt Lạnh! Sau này anh nhớ nấu nhiều canh cho cô bác sĩ nhỏ nhé. Phải nắm chặt trái tim cô ấy mới được.

Mặt Lạnh đúng là muốn nắm chặt trái tim cô. Hơn nữa tối qua…

“Ừ. Anh không ngủ.” Anh đáp: “Anh không tài nào chợp mắt”.

Hạ Tử Thất ôm bình giữ nhiệt, trong lòng lâng lâng. Thật ra, cô cũng vì người đàn ông này trằn trọc đến sáng.

Buổi trưa, mặc dù mọi người đều ăn cơm ở căng tin của cơ quan nhưng bàn của phòng y tế và tổ Khiên Đen từ trước đến giờ đều không liên quan. Hôm nay, Mặt Lạnh bê khay đầy ụ thức ăn, thản nhiên ngồi xuống bàn của phòng y tế, còn nói với cô gái bên cạnh: “Cho tôi nhờ một chút”.

Mọi người trong căng tin đều nhìn bọn họ bằng ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn tò mò làm Hạ Tử Thất đỏ mặt. Sự việc càng trở nên khó xử khi mấy thành viên tổ Khiên Đen cũng chạy qua bên này. Châu Tiểu Triện cười hì hì: “Đều là người nhà cả, các vị đừng khách sáo!” Tô Miên nói nhỏ vào tại Hạ Tử Thất: “Em phải tập làm quen đi. Đàn ông của tổ Khiên Đen luôn hành động theo ý mình, chẳng quan tâm đến ánh mắt thiên hạ. Chị nói em nghe, có chuyện kinh khủng hơn ấy chứ. Mặt Lạnh…” Còn chưa dứt lời, cô đã bị Hàn Trầm kéo về chỗ ngồi.

Hạ Tử Thất và Mặt Lạnh đã yêu nhau một thời gian. Họ gần ít xa nhiều nhưng mỗi ngày đều rất ngọt ngào.

Buổi trưa, Hạ Tử Thất nằm bò xuống mặt bàn, ngắm bầu trời xanh ngoài cửa sổ.

Bên dưới có rất nhiều cảnh sát bận rộn đi đi lại lại. Phòng y tế ngược lại vắng lặng như tờ. Cô quay đầu, theo dõi tin tức trên tivi. Quảng trường ở bán đạo bị uy hiếp, cảnh sát đang nỗ lực giải cứu con tin. Nghe nói còn xảy ra tình trạng tòa nhà sụp đổ, có người bị chôn dưới lòng đất. Cùng lúc xuất hiện một tin tức khác. Một chuyến tài điện ngầm bị uy hiếp, tình hình cụ thể vẫn chưa rõ.

Hạ Tử Thất nhắm mắt, gối đầu lên cánh tay. Lần này, cô đợi từ sáng đến tối mà Mặt Lạnh vẫn chẳng thấy tăm hơi. Mặt Lạnh! Bao giờ anh mới về với em đây?


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 14 Sep 16 04:34
    Gửi vào: #102
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Tuyết trắng bay ngập trời. Tô Miên và Hàn Trầm lái xe rời khỏi nhà họ Hàn.

Đêm đã về kkhuya, bánh xe lăn trên nền tuyết phát ra tiếng động nhẹ suốt quãng đường đi. Hai hàng cây bên đường được rất nhiều ngọn đèn tô điểm, trước mỗi cửa hiệu đều treo đèn quảng cáo và băng rôn có hàng chữ “Merry Christmas”. Tô Miên chợt nhớ ra hôm nay là Giáng sinh.

Như nhìn thấu tâm tư của cô, Hàn Trầm liến đánh tay lái, “Chúng ta đến Thập Sát Hải nhé.”

“Được thôi.” Cô chạm nhẹ ngón tay lên môi mình, hỏi anh, “Trước kia chẳng phải anh rất biết hưởng thụ hay sao? Sao bây giờ toàn đưa em đến Thập Sát Hải thế? Anh không thấy chán à?”

Hàn Trầm cười cười, gõ ngón tay lên vô lăng, “Nơi dó luôn khiến anh nhớ đến em.”

Việc phục hồi trí nhớ không giống trong các bộ phim truyền hình, chỉ sau một đêm là nhớ ra mọi chuyện, mà ký ức chảy vào bộ não của anh từng chút từng chút một.

Lúc giúp cô rót cốc nước, trong đầu anh chợt vàn lên câu cô từng nói, “Hàn Trầm, sao anh chậm chạp thế? Nước đâu, nước đâu? Em mà khát chết là anh phải chịu trách nhiệm đấy!”

Tiếp theo là giọng cà lơ phất phơ của anh khi ấy, “Anh ở đây, em làm sao có thể chết khát?” Cô liền mắng anh là lưu manh.

Có lúc nửa đêm nằm mơ, anh mơ thấy cô và anh đứng trên lớp băng dày ở Thập Sát Hải. Anh lần đầu tiên nắm tay cô. Cả ký anh lái chiếc Harley, cùng cô lượn qua những khu kiến trúc cổ kính xung quanh Thập Sát Hải. Sau này không có cô ở bên cạnh, anh thường một mình lái mô tô đến đây. Nhìn thấy anh, các cô gái xa lạ cố ý la lớn rồi cười nói trêu đùa anh. Nhưng trái tim anh băng giá như mặt hồ giữa mùa đông. Khi ấy, anh nghĩ, cả cuộc đời này chắc mình sẽ không đợi được đến lúc xuân về hoa nở.

Bây giờ cuối cùng cũng đợi được, tất nhiên anh phải đưa cô tới nơi này. Vừa rồi, cô hỏi anh không chán sao? Hừm… Làm sao anh có thể chán cơ chứ?

Anh muốn đứng trên mặt băng hôn cô. Đàn ông đợi được lúc “sau cơn mưa, trời lại sáng” tự nhiên sẽ hôn mãi không chán.

Hàn Trầm chìm trong suy tư, Tô Miên ngồi bên cạnh chống cằm, nghĩ thầm: Đi dạo cho khuây khỏa cũng là ý kiến hay. Dẫu sao, chuyến đi đến nhà họ Hàn ngày hôm nay cũng không được thuận lợi cho lắm, thậm chí còn có chút nặng nề.

Tuy nhiên, mọi việc đã tốt hơn dự kiến của cô. Cô đã có thể ngồi chung bàn cùng ăn cơm với bố mẹ Hàn Trầm. Cô cũng biết, có nhiều vấn đề cần sự khoan dung, mộ số việc cần thời gian xoa dịu.

Nghĩ đến đây, Tô Miên liền mỉm cười, quay sang nhìn anh bằng ánh mắt sáng rực, “Tính anh đúng là ngang ngược, muốn có thứ gì thì phải giành cho bằng được, chẳng ai cản nổi anh, bao gồm cả bố mẹ lẫn bạn bè.” Cô ngẫm nghĩ rồi kết luận, “Từ nhỏ, anh đã quen như vậy rồi đúng không?”

“Có lẽ thế.” Hàn Trầm trả lời, “Những chuyện khác anh cũng không đến mức như vậy, chỉ chuyện của em mới thế thôi.”

Trong lòng rất ngọt ngào, Tô Miên nhoài người hôn lên má anh. Hàn Trầm lại nói, “Em vội gì chứ? Chúng ta còn chưa đến điểm hẹn, lát nữa cho em khát chết thôi.”

Tô Miên, “… Ai thèm hôn anh chứ. Anh đừng có nằm mơ.”

Trong xe vô cùng ấm áp, Tô Miên dường như ngửi thấy cả mùi hương nhà nhạt dễ chịu tỏa ra từ áo khoác của anh. Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn không ngừng rơi. Thập Sát Hải đã hiện ra trước mắt hai người.

Vì là Giáng sinh nên bên bờ hồ và mặt băng đều tụ tập không ít người. Thậm chí họ còn nghe thấy tiếng nhạc xập xình từ những quán bar bên bờ đối diện. Hàn Trầm dừng ô tô bên đường, hai người nắm tay nhau xuống xe.

Đi một đoạn, anh đột nhiên hỏi, “Em có oán trách bố mẹ anh không?”

Mười ngón tay Tô Miên và anh đan vào nhau, cô lắc lắc đầu, “Em không oán trách đâu. Em nói thật đấy!” Im lặng vài giây, cô mỉm cười, “Bố mẹ em đã qua đời từ lâu… Thật ra, bây giờ em chỉ mong anh tốt với em, cũng tốt với bố mẹ anh nữa.”

Trái tim khẽ rung động, Hàn Trầm liền ôm cô vào lòng. Hai người lặng lẽ ôm nhau một lúc, anh cất giọng trầm thấp bên tai cô, “Chúng ta là tốt nhất.”

Câu nói này có chút trẻ con, cũng như lời tình tứ dỗ ngọt, Tô Miên ngẩng đầu, cười khúc khích, “Đã đến Thập Sát Hải rồi, chúng ta chơi trò gì giữa mùa đông giá lạnh thế này?”

Khóe mắt anh thấp thoáng nụ cười, “Chúng ta chơi trò… hôn nhau.” Nói xong, anh cúi xuống hôn cô giữa bầu trời tuyết trắng xóa.

Đây là nụ hôn vừa lạnh lẽo vừa nóng bỏng. Lạnh là gò má của cả hai và ngón tay cô túm vạt áo anh. Nóng là vòm ngực của anh cùng với môi lưỡi quyến luyến không dứt.

Một lúc lâu sau, Hai người mới kết thúc nụ hôn. Hàn Trầm ôm cô, cùng xem một đám trẻ con chơi trò ném tuyết trên mặt băng và mấy thanh niên hào hứng đắp người tuyết. Tô Miên tỏ ra hứng thú, “Hàn Trầm, chúng ta cũng đắp người tuyết đi.”

Hàn Trầm nhìn xuống tay cô, “Tay em không lạnh sao?”

Tô Miên cắn răng, “Em không sợ lạnh.”

Cô không sợ nhưng anh chẳng nỡ. Hàn Trầm liếc xéo cô một cái rồi đi đến nơi tuyết chất cao. Anh nói, “Em hãy bỏ tay vào túi áo của anh, anh sẽ đắp cho anh.”

Tô Miên chớp mắt, “Hàn Trầm… Đây là anh xót em, hay anh muốn chơi một mình thế?”

Hàn Trầm ngồi xổm xuống, một tay nắm lấy vốc tuyết, bàn tay còn lại nhào nặn, “Em nghĩ anh thích chơi trò này ư? Buổi đêm anh còn muốn chơi gì, lẽ nào em không biết sao?”

Gương mặt Tô Miên bỗng chốc nóng ran. Đây chính là thói lưu manh… đã lên đến cực điểm.

Anh bắt đàu đắp người tuyết. Tô Miên muốn giúp nhưng bị anh ngăn lại, “Em đừng làm loạn.” Tô Miên nghĩ mãi không thông. Chỉ là đắp người tuyết thôi mà, có cần tập trung cao độ đến thế không? Anh thậm chí còn quan sát tỉ mỉ, gọt giũa kỹ càng nữa. Một lúc sau, người tuyết mới được đắp xong, lập tức thu hút sự chú ý của đám đông xung quanh.

“Người tuyết đẹp quá!”

“Giống một pho tượng điêu khắc. Đúng là đẹp thật đấy, trình độ rất cao…”

Hàn Trầm không để tâm đến lời khen ngợi của những người xung quanh. Anh phủi tuyết trên tay, đồng thời đứng lên. Tô Miên chăm chú quan sát người tuyết.

Những người tuyết khác đều tròn xoe, nếu đắp tệ thì sẽ méo xẹo, đắp đẹp thì dáng vẻ đáng yêu. Chỉ có của anh, rõ ràng là thân hình mảnh mai của thiếu nữ trong bộ váy dài. Mái tóc dài, khuôn mặt nhỏ, bờ eo thon hiện rõ. Không ngờ, đôi tay anh có thể tạo ra những đường cong đó.

Người ở xung quanh không phải kẻ ngốc. Bắt gặp cô gái đứng bên cạnh Hàn Trầm, họ liền hiểu ra vấn đề, “Anh đắp hình bạn gái đúng không?”

“Nhìn cũng giống đấy.”

Một cô gái ăn mặc thời thượng nói với Tô Miên bằng ngữ điệu ngưỡng mộ, “Bạn trai chị giỏi thật, đắp được người giống chị quá.”

Bị mọi người nhận xét nên Tô Miên hơi mất tự nhiên. Nhưng cô cũng cảm thấy ngọt ngào và đắc ý, “Đâu có! Tôi không biết anh ấy đắp người tuyết giỏi thế.” Cô liếc qua Hàn Trầm. Chắc cũng không muốn thu hút đám đông nên sắc mặt anh tương đối lạnh lùng. Chỉ khi chạm mắt cô, khóe mắt anh mới ẩn hiện ý cười.

Những người xem trò vui dần tản mát. Hàn Trầm ôm vai Tô Miên, cùng cô ngắm người tuyết.

“Em không ngờ anh có thể đắp giống đến thế. Anh nhìn xem, thân hình, vai, thắt lưng… không khác em là bao.” Cô cười híp mắt.

Im lặng vài giây, anh nói, “Quãng thời gian đó, dù thức hay ngủ, trong đầu anh cũng chỉ toàn hình bóng em. Tuy không nhìn rõ mặt… nhưng vóc dáng, thân hình em quen thuộc như không thể quen thuộc hơn, nhắm mắt anh cũng có thể phác họa.”

Lời thổ lộ này khiến trái tim Tô Miên rung động. Cô chợt nhớ có lần anh từng nói, anh cùng cô… trong giấc mộng xuân.

Hàn Trầm hạ giọng, “Lúc trước, anh nên “xử” em sớm hơn để xác định thân phận. Nếu thế, chúng ta đã không cần phải kéo dài lâu như vậy mới nhận ra nhau.”

Câu này vừa mờ ám vừa có ý chòng ghẹo khiến Tô Miên đỏ mặt, “Hàn Trầm, anh đừng trêu em nữa có được không?”

Hàn Trầm mỉm cười. Lại quấn lấy nhau một lúc, Tô Miên nhìn thiếu nữ cô đơn trên tuyết, tự nhiên nổi hứng, “Em cũng đắp hình anh mới được.”

Hàn Trầm không mấy kỳ vọng, nhưng thấy cô kiên quyết như vậy, anh liền tháo bao tay đen đưa cho cô, để mặc cô muốn làm gì thì làm. Tô Miên nhanh chóng đắp xong người tuyết. Chỉ là hình dạng…

Hàn Trầm chắp tay quan sát người tuyết tròn trịa, gương mặt lệch sang một bên, thân hình miễn cưỡng coi như có chút đáng yêu. Anh lên tiếng, “Em đắp hình Châu Tiểu Triện đấy à?”

Tô Miên tự biết tay nghề mình chẳng ra sao. Cô không nhịn được cười, “Tiểu Triện đâu có mập đến thế?”

“Giống ra phết.” Anh đáp ngắn gọn, nhưng hàm ý sâu xa.

Tô Miên cười híp mắt, “Hàn Trầm! Chúng ta đừng nói xấu Châu Tiểu Triện nữa được không?”

Cùng lúc đó, ở thành phố Lam một nơi cách đây hơn một ngàn cây số cũng đang có một trận tuyết lớn. Những người cảnh sát hình sự đều không có hứng thú với tuyết. Chỉ mình Châu Tiểu Triện kéo Lải Nhải xuống dưới đắp người tuyết.

Hai người ngồi xổm dưới đất. Đang chơi hào hứng, Châu Tiểu Triện đột nhiên ngứa mũi, hắt xì hai cái. Lải Nhải ngẩng đầu trêu cậu ta, “Tiểu Triện! Chắc có người đang nhớ cậu đấy.”

Tiểu Triện sờ mũi, vui vẻ hỏi lại, “Thật vậy sao?” Hai người càng hào hứng đắp người tuyết hơn.

Hàn Trầm và Tô Miên vai kề vai ngắm hai người tuyết. Anh đột nhiên mở miệng, “Ngày mai chúng ta đi đăng ký nhé!”

Tô Miên ngây ra, nhưng trả lời ngay, “Vâng.” Cô đảo tròng mắt, hỏi anh, “Có phải em đồng ý nhanh quá không? Có phải bây giờ anh cảm thấy lấy em dễ như ra chợ mua rau cải trắng không thế?”

“Phải xem ai mua mới đươc.” Ánh mắt anh sáng tựa sao trời, “Người bình thường có thể mua được rau cải trắng tươi ngon vậy sao? Chỉ mình Hàn Trầm mới mua được thôi.”

Tô Miên yêu chết câu nói “chỉ mình Hàn Trầm” đầy ngạo nghễ của anh. Nhưng ngoài miệng, cô phản bác, “Em chỉ được ví với rau cải trắng thôi á? Ít nhất cũng phải là… nấm hương, nấm hương cao cấp mới đúng!”

Đêm mỗi lúc một khuya, ánh đèn điện lấp lánh ở phía xa xa. Xung quanh vang lên tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân đi lại tấp nập. Cô và anh lặng lẽ ôm nhau, ngẩng đầu chỉ thấy tuyết rơi trắng xóa trong màn đêm đen, giữa khung trời bao la bát ngát.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 14 Sep 16 04:34
    Gửi vào: #103
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Một năm trôi qua trong nháy mắt, tổ Khiên Đen vẫn chỉ có ba thành viên, mọi người đã trở nên quen dần. Hôm nay là ngày 31 tháng 12, ngày cuối của năm. Tầm chiều tối, tuyết rơi trắng xóa, văn phòng bật điều hòa vừa yên tĩnh vừa ấm áp. Lải Nhải châm một điếu thuốc, đảy cửa đi ra ngoài. Mặt Lạnh đứng hút thuốc trên hành lang. Giữa mùa đông giá rét mà anh cũng chẳng sợ lạnh, cứ thế đón ngọn gió từ ngoài thổi vào.

Lải Nhải đứng bên cạnh, hỏi, “Anh đang làm gì thế?”

Mặt Lạnh không trả lời. Lải Nhải chẳng để tâm, khoác vai anh, “Sắp bước sang năm mới rồi. Lát nữa anh có kế hoạch gì không? Cùng Tiểu Hạ trải qua đêm lãng mạn chứ?”

Mặt Lạnh mỉm cười, “Ừ.”

“Chậc chậc…” Lải Nhải có chút bi thương, “Nhìn anh đắc ý chưa kìa? Muốn kích thích những người đàn ông độc thân như chúng tôi phải không? Hừ, tôi và Châu Tiểu Triện sẽ đi ăn lẩu. Đạo bất đồng, bất tương vi mưu.[1]”

[1] Là câu của Khổng Tử, có nghĩa là không cùng đạo thì không thể cùng nhau bàn bạc trao đổi.

Sau khi Lải Nhải rời đi, Mặt Lạnh vẫn đứng yên. Trầm mặc một lúc, anh rút từ túi áo ra một chiếc hộp nhung đen nhỏ. Thật ra, anh không nói rõ với Lải Nhải. Tối nay, anh không chỉ lãng mạn đơn thuần mà sẽ cầu hôn cô bác sĩ nhỏ của anh. Mặt Lạnh nhìn chằm chằm hộp nhẫn, sắc mặt hơi phiếm hồng. Sau đó, anh lại đút vào túi áo. Anh vẫn chưa nghĩ ra sẽ mở miệng thế nào…

Trên đường phố đèn điện sáng trưng, vì hơi tắc nên Mặt Lạnh lái xe rất chậm. Hạ Tử Thất ngồi ở ghế phụ, tâm trạng xốn xang khi nghĩ đến kỳ nghỉ sắp tới.

“Tết Nguyên đán được nghỉ mấy ngày, anh định làm gì?” Cô hỏi.

“Ở bên em.” Mặt Lạnh trả lời ngay. Trong lòng Hạ Tử Thất rất ngọt ngào. Cô biết tại sao anh trả lời dứt khoát như vậy. Tổ Khiên Đen bình thường hết sức bận rộn, anh lại là người phụ trách tạm thời nên có rất ít thời gian ở bên cô. Tuy anh không nói nhưng cô biết trong lòng anh rất áy náy. Vì vậy, vừa được nghỉ là anh chỉ mong nhanh chóng giao bản thân cho cô. Vừa rồi ở cơ quan, cô đã nhận ra điều đó. Chuông báo hiệu hết giờ làm việc vừa mới reo vang, anh đã xuất hiện ở cửa văn phòng cô. Cô còn chút việc chưa làm xong. Thế là anh ngồi đợi ở đó, thu hút sự chú ý của không ít người.

“Vâng.” Hạ Tử Thất đáp khẽ. Bỗng cô cảm thấy, Mặt Lạnh có tốt chất làm một “trung khuyển”[2]. Tuy nhiên, cô tạm thời không tiết lộ suy nghĩ này với anh.

[2] Con chó trung thành

Hai người tới một nhà hàng sang trọng trong thành phố. Giờ này rất đông khách nhưng Mặt Lạnh đã đặt trước phòng ăn riêng, nơi có thể ngắm bờ sông. Tâm trạng Hạ Tử Thất tự nhiên có chút hồi hộp. Hôm nay bỗng nhiên trang trọng thế, không biết anh định làm gì?

Nhìn người đàn ông ngồi ở phía đối diện, trái tim Hạ Tử Thất đập liên hồi. Cô biết anh định làm gì rồi, chắc vì “chuyện đó”. “Chuyện đó” chính là chuyện thân mật nhất giữa người đàn ông và phụ nữ. Hai người phát sinh quan hệ cách đây không lâu. Thật ra, Hạ Tử Thất cũng không nghĩ lại nhanh như vậy.

Hôm đó, cô bị cảm sốt, đầu óc quay cuồng. Mặt Lạnh xin nghỉ phép hai ngày, ở bên cạnh chăm sóc cô. Buổi tối, cô rét run, anh liền cởi áo chui vào trong chăn rồi ôm cô vào lòng. Ngày hôm sau, về cơ bản đã khỏi bệnh, nhưng Hạ Tử Thất vẫn nằm trong vòng tay của anh. Anh ôm eo cô, ánh mắt nóng bỏng. Giây tiếp theo, anh lật người, đè cô xuống dưới thân. Sau đó… vì mệt mỏi quá độ nên cô lại nằm bẹp trên giường ba ngày liền.

Sau hôm ấy, anh rất bận rộn, chỉ thỉnh thoảng gọi điện trò chuyện. Hai người đều không nhắc tới chuyện kia. Kể từ lần đó, đến giờ hai người mới gặp mặt. Chắc chắn anh cảm thấy áy náy trong lòng nên hôm nay mới bỏ nhiều công sức như thế.

Trong lúc Hạ Tử Thất đoán già đoán non, nội tâm Mặt Lạnh cũng sôi sục.

Hạ Tử Thất, gả cho anh nhé! Nói thẳng ra như vậy, chắc chắn cô sẽ cảm thấy đường đột, cũng chẳng lãng mạn gì cả. Chuyện lớn như cầu hôn nhất định phải để lại ấn tượng cho người yêu, khiến cô bất ngờ và hạnh phúc mới được.

Hạ Tử Thất! Em có dự định kết hôn không? Không được. Nếu cô nói “không” thì sao? Hơn nữa, cứ vòng vo tam quốc, anh phải nói bao nhiêu câu mới có thể cầu hôn?

“Hạ Tử Thất, anh…” Mặt Lạnh lên tiếng.

Hạ Tử Thất nhìn anh chăm chú. Mặt Lạnh cầm tách trà uống một ngụm. Vừa định lấy hộp nhẫn ra, tay anh đột nhiên bị cô nắm chặt. Anh ngẩng đầu nhìn cô. Hai má cô đỏ bừng, nhưng ánh mắt vẫn điềm tĩnh, “Chuyện hôm đó… tuy hai chúng ta đều có chút vội vàng nhưng… là em tự nguyện. Anh không cần tự trách bản thân.”

Mặt Lạnh ngẩn người, nhanh chóng hiểu ý cô. Vành tai anh nóng ran, “Không phải chuyện đó.” Anh cất giọng trầm trầm, “Hôm ấy đúng là không được bình tĩnh nhưng anh rất tỉnh táo.”

Gương mặt Hạ Tử Thất càng đỏ như quả cà chua chín, “Thế thì vì chuyện gì?”

Im lặng vài giây, Mặt Lạnh lấy hộp nhẫn. Dưới ánh mắt kinh ngạc của cô, anh mở nắp hộp, rút chiếc nhẫn ra ngoài, cầm tay cô, trực tiếp đeo vào ngón áp út. Sau đó, anh nắm chặt tay cô, không cho cô cơ hội phản kháng.

“Chính là chuyện này.” Mặt Lạnh nói ngắn gọn.

Hạ Tử Thất ngơ ngẩn một lúc mới động đậy ngon tay. Nhưng anh nắm tay rất chặt nên cô chỉ có thể gãi ngứa trong lòng bàn tay anh.

“Làm gì có người nào cầu hôn như anh chứ?” Cô lí nhí lên tiếng.

“Ừ.” Mặt Lạnh tiếp tục nắm tay bạn gái, thản nhiên trả lời.

Hạ Tử Thất cười, “Anh ừ gì mà ừ.”

Khóe miệng Mặt Lạnh cong lên. Hạ Tử Thất định rút tay về nhưng không được, thử lẫn nữa vẫn không thể nhúc nhích. Cuối cùng, hai người đều cười tủm tỉm, cứ nắm tay nhau như thế. Bên ngoài cửa sổ, tuyết rơi ngày càng lớn, như những đóa hoa trắng muốt rơi xuống thế giới của họ.

Trên thực tế, Lải Nhải cũng không nói thật với Mặt Lạnh. Buổi tối chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, anh ta hâm mới đi ăn lẩu cùng Châu Tiểu Triện. Hôm nay, anh ta cũng có hẹn với người đẹp, chỉ là ngượng nên không tiết lộ với Mặt Lạnh mà thôi.

Tối nay, Lải Nhải đi coi mắt. Đây là lần coi mắt thứ n, trước đó toàn thất bại nên anh ta ngại không khoe khoang ở văn phòng. Hàn Trầm và Mặt Lạnh không biết chừng sang năm sẽ được ôm con, vậy mà anh ta vẫn cô đơn một mình, nói ra thật mất mặt. Tất nhiên, trong tổ có Châu Tiểu Triện vẫn còn trẻ con, làm sao anh ta có thể đem cậu ta ra so sánh.

Sau khi Mặt Lạnh rời khỏi văn phòng, đi đón người đẹp, Lải Nhải cũng thay bộ quần áo tử tế, thậm chí còn xịt nước hoa rồi mới gọi taxi đi đến điểm hẹn.

Ngồi trên xe, ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ, Lải Nhải có chút cảm khái. Hàn Trầm và Tô Miên về thành phố Giang dưỡng thương lâu lắm rồi. Tại sao lại chọn thành phố Giang? Anh ta từng hỏi Hàn Trầm nguyên nhân. Hàn lão đại đáp, bởi vì đó là nơi hai người từng tái ngộ sau năm năm xa cách. Lải Nhải cho rằng việc chọn địa điểm “ẩn cư” mang hàm ý sâu xa, có nghĩa hai người quyết định từ bỏ quá khứ, bắt đầu lại từ đầu. Lải Nhải cũng cảm thấy vui mừng thay họ. Chỉ là, trong lòng anh ta có chút nhớ nhung. Thiếu vắng hai người, tổ Khiên Đen đâu còn là tổ Khiên Đen nữa?

Nghĩ đến đây, Lải Nhải lại chợt nhớ tới một chuyện. Hôm ở trên chuyến tàu điện ngầm chết chóc, Mặt Lạnh nói nhìn thấy một người nhảy xuống tàu. Sau này, Mặt Lạnh đã xác nhận, người đó chính là Tiểu Diêu, trợ lý của Từ Tư Bạch. Mấy hôm trước, tổ Khiên Đen nhận được thông tin, đã phát hiện ra tung tích của Tiểu Diêu tại một thị trấn nhỏ ở miền Nam. Có lẽ chẳng bao lâu nữa, cậu ta sẽ bị bắt về chịu tội trước pháp luật. Nghe tin này, trong lòng Lải Nhải không đặc biệt vui mừng, mà chỉ có cảm giác bụi trần lắng đọng, tất cả thật sự kết thúc.

Đúng lúc này, xe taxi dừng lại trước khách sạn đã hẹn. Lải Nhải xuống xe, con gió lạnh khiến tinh thần của anh ta trở nên phấn chấn.

Nhắc đến mới nói, anh ta từng đi coi mắt nhiều lần nhưng đều không thành công. Thậm chí có lần anh ta cảm thán ở văn phòng, “Tôi cảm thấy, người thích hợp với tôi nhất trên cõi đời này chính là Mặt Lạnh. Chỉ Mặt Lạnh mới chịu được cái miệng của tôi.” Mặt Lạnh liền cất giọng quả quyết, “Câm miệng!”

Hừm, mỗi lần coi mắt là một lần chiến đấu. Lải Nhải soi mặt vào cửa kính mờ mịt, chỉnh lại tóc tai và quần áo, khóe miệng nhếch lên. Hôm nay, anh ta nhất định tỏ ra khí thế để chinh phục đối phương. Cho dù cuối cùng cô gái không thích anh ta, anh ta cũng phải để lại ấn tượng là một người đàn ông chân chính cho cô.

“Lải Nhải! Cậu giỏi nhất trên đời!” Anh ta giơ nắm đấm, thể hiện quyết tâm trước cửa kính.

Đúng lúc này, một bàn tay trắng nõn ở bên trong lau hơi nước trên cửa kính. Sau đó, một người phụ nữ với thân hình mảnh mai hiện ra trong tầm mắt Lải Nhải. Trên tay cô cầm tờ báo chiều của thành phố Lam, chính là ám hiệu của hai người. Cô nhìn Lải Nhải qua tấm kính, vẻ mặt cho thấy vừa rồi đã chứng toàn bộ cử chỉ của anh ta, khóe mắt cô cong cong.

Bắt gặp nụ cười của cô gái, Lải Nhải đờ người trong giây lát. Trời ạ! Sao tự nhiên anh cảm thấy hết sức ngượng ngùng?

Lải Nhải ra về một lúc, Châu Tiểu Triện mới thu dọn đồ rời khỏi văn phòng. Bên ngoài tuyết rơi trắng xóa, cậu ta so vai, kéo vạt áo khoác. Những hôm thời tiết giá lạnh thế này, Châu Tiểu Triện thường mặc lớp trong lớp ngoài như cái bánh chưng.

Lúc xuống tầng dưới, đi ngang qua phòng Hồ sơ, cậu ta hơi khựng lại. Em gái hoa khôi đã có bạn trai rồi. Vào buổi tối Giáng sinh mấy hôm trước, khi xuống cổng cơ quan, Châu Tiểu Triện nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, mặt mũi khôi ngô lái xe sang đến đón cô. Hôm đó, cô mặc bộ váy dài, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, nhìn rất xinh đẹp.

Châu Tiểu Triện mừng thay cho cô, nhưng trong lòng cũng hơi buồn. Thật ra, hai người không phải không có cơ hội. Cậu từng mời cô ăn cơm mấy lần, đi xem phim hai lần. Cô cũng ăn mặc, trang điểm đẹp, ánh mắt nhìn cậu không phải lạnh lùng hay vô tình.

Chỉ là, công việc của cậu quá bận rộn nên hoàn toàn gạt cô khỏi đầu óc. Sau khi nhóm sát thủ kết thúc, Châu Tiểu Triện mới nhớ ra, hai người đã hơn hai tháng không liên lạc. “Con rùa vàng” này chắc nhân dịp đó nhảy vào tán cô.

Châu Tiểu Triện chỉ buồn một lúc rồi lấy lại tinh thần, tiếp tục đi ra ngoài. Cậu nghĩ bụng, có lẽ mình và em gái hoa khôi không duyên không phận. Người đàn ông kia chắc có nhiều thời gian ở bên cô hơn, đối xử với cô tốt hơn.

Đúng lúc này, điện thoại kêu tít tít, báo hiệu một loạt tin nhắn mới:

“Tiểu Triện! Chúc mừng năm mới!”

“Chúc năm mới vui vẻ! Anh đang làm gì thế?”

“Anh Tiểu Triện đang làm gì thế ạ? Tối nay, anh có đi xem bắn pháo hoa không?”

Tin nhắn được gửi từ mấy cô gái trẻ độc thân trong hệ thống công kiểm pháp của thành phố. Châu Tiểu Triện có quen biết sơ sơ nhưng không ngờ lại có người hẹn cậu trong buổi tối cuối cùng của năm, còn gọi cậu là anh nữa. Cậu nhớ, hình như cô gái đó lớn hơn cậu mấy tháng, sao lại gọi cậu là anh nhỉ?

Tuy đầu óc hơi chậm hiểu nhưng Châu Tiểu Triện cũng cảm nhận được sự mờ ám từ những tin nhắn này. Cậu vừa xúc động vừa căng thẳng, cũng có chút luống cuống. Lải Nhải quả nhiên nói không sai, trong hệ thống công kiểm pháp có không ít cô gái ái mộ thành viên nam của tổ Khiên Đen. Từ trước đến nay, Châu Tiểu Triện luôn cho rằng sự ái mộ đó chẳng liên quan đến mình. Không ngờ họ cũng chú ý tới cậu.

Châu Tiểu Triện hưng phấn một lúc mới lấy lại bình tĩnh, trả lời tin nhắn. Cuối cùng, cậu từ chối lời mời của các cô gái. Trong một đêm đẹp đẽ như vậy, cậu một mình đi bộ về ký túc xá. Cậu chợt nhớ đến Tô Miên và Hàn Trầm. Nếu có ở đây, chắc họ sẽ đưa cậu đi chơi cùng.

Mấy hôm sau đi làm, nghe nói Châu Tiểu Triện từ chối lời mời đi chơi của mấy cô gái trong buổi tối cuối cùng của năm, Lải Nhải và Mặt Lạnh đều sửng sốt.

Lải Nhải, “Trời! Chú mày lên cơn hâm đấy à? Bình thường thằng nào suốt ngày ca thán không có con gái thích mình hả?”

Mặt Lạnh suy nghĩ sâu xa hơn, “Cậu vẫn chưa quên cô bé đó phải không?”

Hai người cùng nhìn Châu Tiểu Triện, trong đầu có chung ý nghĩ: Nhìn không ra thằng nhóc này si tình đến vậy.

Ai ngờ Châu Tiểu Triện lắc đầu, “Tôi đã quên cô ấy từ lâu rồi…” Cậu gãi đầu, cất giọng có chút ngượng ngùng và xúc động, “Sau khi vụ án tổ chức bảy người kết thúc, tôi đã suy nghĩ nghiêm túc về cuộc đời. Họ yêu mến tôi, tất nhiên tôi cũng rất vui. Nhưng tôi cảm thấy mình vẫn còn ít tuổi, nên nỗ lực làm việc, chuyện chung thân đại sự tính sau…”

Châu Tiểu Triện chưa dứt lời, Mặt Lạnh đã quay đi làm việc của mình, Lải Nhải vừa tức vừa buồn cười, “Chú mày đâu chỉ ít tuổi mà tâm lý cũng như học sinh tiểu học ấy. Thảo nào chẳng có bạn gái.”


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 14 Sep 16 04:34
    Gửi vào: #104
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Một ngày cuối tuần nắng đẹp, Tô Miên và Hàn Trầm ở trong khách sạn làm những chuyện vụn vặt và ngọt ngào như ăn cơm, xem tivi, tâm sự… Đến buổi chiều, cô muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành. Hàn Trầm nói, “Anh đưa em tới một nơi.”

Lần này, hai người về Bắc Kinh thăm người thân kết hợp nghỉ ngơi chứ không có kế hoạch đi đâu chơi. Họ cảm thấy, chỉ cần cả ngày ở bên nhau thì làm gì cũng được. Vì vậy, khi nghe Hàn Trầm nói sẽ dẫn mình đi chơi, Tô Miên liền vui vẻ đồng ý.

Tô Miên không ngờ Hàn Trầm đưa cô đến một phòng tập bắn súng mới khai trương. Có lẽ đây là trờ chơi mới mẻ nên giữa mùa đông giá lạnh, phòng tập vẫn rất đông người, phần lớn là thanh niên nam nữ, tiếng súng không ngớt. Nếu ai đó bắn trúng bia, mọi người sẽ vỗ tay hoan hô, còn bắn trượt mục tiêu, xung quanh vang lên tiếng cười nói động viên. Bầu không khí rất sôi nổi và náo nhiệt.

Tô Miên tỏ ra hưng phấn, nắm lấy cánh tay Hàn Trầm, “Anh bắn thử đi!”

Hàn Trầm cười cười, nhận trang bị từ nhân viên phục vụ rồi đi đến trước bục bắn súng. Tô Miên dõi theo nhất cử nhất động của anh, thầm cảm thán: Sao lại có người đẹp trai đến thế?

Hàn Trầm giơ súng, nhằm thẳng vào tấm bia cách đo không xa, “Em có chơi không?”

Tô Miên, “Trình độ bắn súng của em cũng thường thôi.”

Trong lúc trò chuyện, anh nhả năm phát đạn, đều trúng hồng tâm. Sau đó, anh chỉ mũi súng vào vị trí trống bên cạnh mình, “Lại đây, anh sẽ dạy em.”

Tô Miên vui vẻ chạy đến bên anh. Cao thủ xuất hiện, tự nhiên sẽ thu hút sự chú ý của mọi người. Tuy tính Hàn Trầm không thích khoe khoang nhưng đi cùng bạn gái, ít nhiều anh cũng có ý trổ tài, không thì anh đưa cô đến nơi này làm gì? Tô Miên vốn là người hướng ngoại, bây giờ được chứng kiến nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Hàn Trầm, cô càng thấy tự hào.

Đúng lúc này, đằng sau vọng tới một giọng nữ dịu dàng, “Anh kia bắn súng lợi hại thật đấy.”

Tô Miên mỉm cười, còn Hàn Trầm không bận tâm. Kết quả, một giọng nam trầm ấm dễ nghe, ngữ khí có phần ngạo mạn vang lên, “Lợi hại là một nhận xét chủ quan hết sức mơ hồ. Em nên nói anh ta đã bộc lộ trình độ nghề nghiệp cao. Em từng nói, khen ngợi người khác cần phải cụ thể như vậy,”

Mọi người đều quay về nơi phát ra tiếng nói. Tô Miên cảm thấy ngữ điệu này hơi khác người nhưng không đáng ghét. Tiếp theo, cô gái cất giọng vui vẻ, “Anh học nhanh thật đấy.”

Người đàn ông cũng cười, “Tất nhiên. Anh ta trổ tài bắn súng là để láy lòng người phụ nữ bên cạnh, còn anh học ăn nói để lấy lòng em. Đây là bản tính của đàn ông, em khỏi cần khen ngợi.”

Câu nói này hơi lòng vòng, người ở xung quanh ngớ ra một lúc mới phì cười. Tô Miên cũng không nhịn được cười. Cô gái ở phía sau quả nhiên cất giọng ngại ngùng, “Anh nói nhỏ một chút! Chúng ra đang ở nơi công cộng đấy.”

Lúc này, Hàn Trầm buông khẩu súng. Anh cũng nghe thấy cuộc trò chuyện vừa rồi. Anh có cảm giác người đàn ông kia không bình thường, toàn nói những lời nhảm nhí.

Anh và Tô Miên cùng quay đầu về phía họ, bắt gặp một đôi nam nữ rất nổi bật. Cô gái thanh tú dịu dàng, mỉm cười gật đầu với hai người. Người đàn ông bên cạnh cô cao gầy, có gương mặt trắng trẻo. Anh nhìn Hàn Trầm và Tô Miên bằng ánh mắt đầy thâm ý, không biết quan sát hay thăm dò. Hàn Trầm cũng âm thầm quan sát đối phương. Anh biết người đàn ông này không phải hạng tầm thường.

Cô gái bên cạnh Bạc Cận Ngôn chính là Giản Dao cũng nhìn đôi nam nữ xuất sắc trước mặt. Tô Miên rất xinh, một vẻ đẹp lanh lợi và thông minh, khiến Giản Dao có cảm tình ngay tức khắc. Khi liếc qua Hàn Trầm, Giản Dao bất giác ngẩn ra vài giây mới đưa mắt đi chỗ khác.

“Sao em lại đỏ mặt?” Bạc Cận Ngôn đột nhiên mở miệng, “Lần trước nhìn thấy nam diễn viên Hàn Quốc, em cũng đỏ mặt.” Anh chau mày nhìn Hàn Trầm, “Anh ta đúng là có tướng mạo hơn người nhưng hằng ngày em ngắm anh còn chưa đủ hay sao mà vẫn choáng ngợp?”

Giản Dao, Tô Miên và Hàn Trầm hết nói nổi.

Tô Miên từng thấy ảnh vợ chồng Bạc Cận Ngôn trên tạp chí nội bộ của ngành, bây giờ được nghe ngữ điệu đó nên có thể khẳng định ngay. Cô giơ tay về phía họ, “Xin chào giáo sư Bạc! Chào chị Giản Dao!”

Nghe đối phương nói vậy, Giản Dao đoán hai người này cũng thuộc ngành công an. Bạc Cận Ngôn là nhân vật nổi tiếng trong giới, bị nhận ra cũng là chuyện bình thường.

“Xin chào! Hai vị là…” Giản Dao bắt tay Tô Miên.

“Họ là Hàn Trầm và Tô Miên, thành viên tổ Khiên Đen của tỉnh K, là nạn nhân đồng thời cũng là cảnh sát phá vụ án tổ chức bảy người.” Bạc Cận Ngôn lên tiếng, “Sau khi xem xong báo cáo về vụ án, em rất có ấn tượng về họ còn gì?”

Đều nghe qua danh tiếng của nhau, sắc mặt Hàn Trầm vẫn bình thản như thường lệ. Tô Miên tỏ ra hiếu kỳ, “Giáo sư Bạc! Sao anh lại nhận ra chúng em?”

Bạc Cận Ngôn mỉm cười, “Suy luận hết sức bình thường.”

Hàn Trầm đột nhiên nhếch miệng, “Giáo sư Bạc quả là danh bất hư truyền.”

Một câu nói đầy ẩn ý thế này, Bạc Cận Ngôn chắc chắn không hiểu. Gương mặt anh thấp thoáng nụ cười kiêu ngạo, “Cảm ơn anh!” Tô Miên khẽ huých khuỷu tay vào người Hàn Trầm, tỏ ý anh không được chế giễu giáo sư Bạc, vì anh ấy là nam thần của cô.

Giản Dao đã quen với tình huống Bạc Cận Ngôn ỷ vào IQ động chạm đến người khác, rồi lại bị người ta dùng EQ chơi lại. Vì vậy, cô chỉ nở nụ cười bất lực.

Cảm thấy “hàn huyên” đã tương đối nên Bạc Cận Ngôn chuẩn bị cáo từ. Tuy nhiên, Hàn Trầm là mẫu người đàn ông không thể đàn ông hơn nên có phương thức kết bạn của mình. Anh cầm khẩu súng, đồng thời nhướng mày nhìn Bạc Cận Ngôn, “Anh có muốn chơi cùng không?”

“Có.” Hai người phụ nữ đồng thanh đáp.

Bạc Cận Ngôn chau mày, “Xác suất tôi thua tương đối lớn.”

“Không phải tương đối lớn mà chắc chắn anh sẽ thua.” Hàn Trầm tiếp lời, “Thi bắn súng với tôi, anh không cần bận tâm đến chuyện thắng thua mà quan trọng là hưởng thụ quá trình.”

Bạc Cận Ngôn, “… Được thôi.”

Thật ra, Hàn Trầm không phải cố ý “bắt nạt” Bạc Cận Ngôn. Anh chẳng vô vị đến mức đó. Chỉ là tính anh hay thích trêu chọc người khác. Ở văn phòng, thỉnh thoảng anh lại nói vài câu trêu Châu Tiểu Triện, đám bạn trước kia cũng thế, nhất là những người đầu óc không linh hoạt. Tuy nhiên, nếu họ xảy ra chuyện, anh cũng đứng ra bảo vệ họ trước tiên. Hôm nay gặp Bạc Cận Ngôn, tuy nghe nói người đàn ông này có IQ rất cao nhưng Hàn Trầm vẫn vô thức muốn trêu chọc đối phương.

Hai người cầm súng đứng vào vị trí. Hàn Trầm quay sang hỏi, “Có cần tôi nhường anh không? Tôi có thể đổi sang tay trái.”

Bạc Cận Ngôn, “Hừ!”

Kết quả không cần đoán cũng biết. Tuy trình độ bắn súng của Bạc Cận Ngôn cũng khá nhưng trước những cảnh sát như Hàn Trầm và Quý Bạch, thành tích đó chẳng là gì. Tổng số điểm của Hàn Trầm bỏ xa Bạc Cận Ngôn mấy con đường. Lúc hai bên chào tạm biệt, sắc mặt Bạc Cận Ngôn hơi khó coi.

Về đến nhà, Giản Dao đặc biệt nấu món canh cá mà anh thích nhất, đồng thời an ủi anh, “Anh đừng buồn, mỗi người có sở trường riêng. Lần trước anh chơi bi-a với Quý Bạch, cũng bị…” Khụ khụ, bị thua không ngóc đầu lên được còn gì?

Lúc này, Bạc Cận Ngôn đang ngồi trước bàn làm việc, trầm tư suy nghĩ. Nghe cô nói vậy, anh cười, “Em cho rằng anh vì chuyện thắng thua nên bực bội sao? Không đâu, anh chẳng bực gì cả.”

Giản Dao múc một thìa canh đưa vào miệng anh, “Thế đại thần thám của em đang nghĩ gì vậy?”

Bạc Cận Ngôn hơi đỏ mặt. Anh nghĩ, tình yêu đúng là kỳ lạ. Hai người đã ở bên nhau lâu ngày, vậy mà tại sao mỗi lần cô dùng lời nói và cử chỉ để bày tỏ tình cảm với anh, ví dụ đút canh cá cho anh, trái tim anh vẫn cứ xao động?

“Hôm nay anh nhận lời thi bắn súng với anh ta là nhằm mục đích quan sát anh ta.” Bạc Cận Ngôn giải thích.

Giản Dao ngẩn người, lại nghe anh nói tiếp, “Em cũng biết đấy, hai người họ bị tổn thương rất lớn trong vụ tổ chức bảy người. Anh muốn thông qua trận đấu, quan sát tâm lý và hành vi của anh ta, xem có gì bất thường hay không? Có cần phải tư vấn và chỉ dẫn hay không? Sau khi quan sát, anh cho rằng trạng thái tâm lý của họ hoàn toàn bình thường. Hai người đó có tài năng, thuộc loại hiếm gặp, tất nhiên không hiếm gặp bằng anh. Anh cho rằng, mình nên giúp đỡ họ…”

Bạc Cận Ngôn còn chưa nói hết câu, Giản Dao đã ôm cổ, hôn lên má anh, “Anh tốt quá! Anh là tuyệt nhất!”

Bạc Cận Ngôn mỉm cười, “Tất nhiên, anh là tuyệt nhất rồi. Nhưng em có thể tạm thời đừng ôm anh mà hãy ngồi lên đùi anh, đút canh cho anh. Như vậy có thể đồng thời thỏa mã hai loại dục vọng của anh, chứ ôm thì chỉ có thể thỏa mã một loại mà thôi.”

Giản Dao, “…”

Cùng thời gian đó, Hàn Trầm và Tô Miên cũng về đến khách sạn. Nhớ tới sắc mặt xầm xì của giáo sư Bạc, Tô Miên hơi buồn cười. Cô lên tiếng, “Bạc Cận Ngôn đúng là vừa đẹp trai vừa đáng yêu.”

Hàn Trầm hồi tưởng lại quá trình thi đấu, Bạc Cận Ngôn nhìn mình bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Anh nói, “Anh ta không hẳn có EQ thấp như lời đồn.”

“Sao anh lại nghĩ vậy?” Tô Miên tỏ ra hiếu kỳ.

“Bắn súng chỉ là cái cớ để anh ta quan sát anh. Anh ta có hứng thú với chúng ta.” Hàn Trầm đáp.

“Wow!” Tô Miên vô cùng phấn khởi, “Thật vậy sao? Anh ấy là nam thần của em đấy!”

Hàn Trầm liếc cô một cái, “Nếu anh ta là nam thần của em thì anh là gì?”

“Có người nào coi bạn trai là nam thần bao giờ?”

Hàn Trầm cười cười, đả kích cô không thương tiếc, “Anh vẫn chưa nói xong. EQ nam thần của em không thấp như lời đồn nhưng chắc chắn cũng không cao.” Anh nhớ đến ánh mắt đắc ý được che giấu đằng sau vẻ mặt thản nhiên của Bạc Cận Ngôn khi cuộc thi đấu kết thúc. Ánh mắt đó như muốn nói: Thật ra, mục đích thực sự của tôi không phải chơi trò bắn súng với anh. Tôi đã đạt được ý đồ của mình. Hàn Trầm vốn là người tinh ý, chút tâm tình này mà không nhìn ra thì còn gọi gì là thần thám số một của tỉnh K.

Tô Miên đấm nhẹ vào người anh, “Anh không được bắt nạt anh ấy.”

Hàn Trầm nắm lấy tay cô, “Có phải do anh đâu. Là anh ta động chạm đến anh trước. Hay là em đi nói với nam thần của em, bảo anh ta đừng ấu trĩ như vậy.”

Tô Miên phì cười, “Sao em cảm thấy, rõ ràng anh cũng rất thích thú.”

------


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

11 Pages V « < 9 10 11
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 28th April 2017 - 11:30 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248