Tìm kiếm:

> Truyện Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc đã hoàn thành ebook
islandgc
bài viết 07 Jan 16 11:56
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Truyện ngôn tình sủng Nguoi Phu Nu Cua Tong Giam Doc của tác giả Minh Châu Hoàn đưa chúng ta tới một cuộc tình đầy lãng mạn. Một cuộc tình trong mơ với tổng giám đốc đẹp trai của nữ nhân vật chính Hứa Hoạn Nhan, và thành viên thứ 3 ra đời như kết quả minh chứng cho tình yêu của họ. Nhưng tất cả chỉ mới là sự bắt đầu…

Chỉ với một sự hiểu lầm tai hại dẫn đến cuộc chia tay đầy nước mắt của cặp đôi “hoàn hảo” mặc dù Người Phụ Nữ Của Giám Đốc đã níu kéo và giải thích rất nhiều nhưng “chia tay” chính là đáp án mà Thân Tống Hạo chọn. Anh cho rằng cô đã ngoại tình và đứa bé đó không phải là con của anh nhưng chỉ mình Hứa Hoạn Nhan biết sự thật về đứa con đang nằm trong bụng cô.

Những sống gió cuộc đời lần lượt chà đạp lên bà mẹ trẻ với cái thai hơn 3 tháng khiến cô dần quỵ đi, tuy nhiên bằng bản năng sinh tồn và tình yêu con mãnh liệt của một bà mẹ đã khiến cô vượt lên trên mọi hoàn cảnh và có một cuộc tình mới với người thương yêu cô hết mực.

Cứ tưởng hạnh phúc đã đến với cô nhưng khoảng khắc của số phận lại một lần nữa đưa cô chạm mặt với giám đốc cũng là chồng cũ của cô Thân Tống Hạo , cứ tưởng thời gian sẽ xóa nhòa những ký ức nhưng cũng chính nó mang lại những rắc rối cho họ.
Theo: http://www.vnrc.org.vn/giai-tri/63-truyen/...m-doc-full.html
Chia sẻ:
Tags: cua tong da hoan doc da giam doc hoan thanh nguoi phu nu cua phu nu thanh ebook tong giam truyen nguoi
Xem Video: cua tong da hoan doc da giam doc hoan thanh nguoi phu nu cua phu nu thanh ebook tong giam truyen nguoi Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Piaggio Việt Nam có tổng giám đốc mới
Mẫu phụ nữ đã có bạn trai nhưng vẫn muốn ‘thả thính bắt cá nhiều tay’ là niềm vui
Là phụ nữ, đừng để khi đàn ông kiên nhẫn
Chuyện tình cổ tích của chàng trai 24 tuổi và người phụ nữ 47 tuổi gây bão mạng
Phụ nữ đừng cố tỏ ra quyến rũ bằng cách này nữa, các ông chỉ thấy ‘rợn người’ thôi!
Kiến nghị xử phạt Phó giám đốc Sở xúc phạm nhà báo
Giám đốc Đài Vĩnh Long tiếp tục phát ngôn gây tranh cãi vụ Trấn Thành ‘cấm sóng’
Phụ nữ Tuấn Đạo: Hạt nhân xây dựng nông thôn mới
Tổng giám đốc công ty nhập khẩu ôtô BMW bị bắt
Ông Tây tiết lộ lý do kêu oan cho nữ Phó tổng giám đốc ở Bình Dương
CĐV tái hiện kiểu giơ áo độc đáo của Messi
Giám đốc bãi xử lý rác cúi đầu xin lỗi dân vì gây ô nhiễm
Tổng giám đốc công ty nhập khẩu ôtô BMW bị bắt
Phụ nữ nhịn giỏi hơn đàn ông?
Thủ dâm quá nhiều ở phụ nữ gây hại gì không?
Phụ nữ mạnh mẽ tuyệt đối không làm điều này vì đàn ông
Tổng Giám đốc xây biệt thự “chui” tự nhận mức kỷ luật khiển trách
Phụ nữ biết 5 bí quyết này đảm bảo chồng yêu suốt đời suốt kiếp
Vì sao Giám đốc điều hành Newcastle bị bắt giữ?
Giám đốc Sở Giao thông TP HCM: ‘Chắc chắn kiểm soát xe cá nhân’


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
48 Pages V < 1 2 3 4 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(10 - 19)
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:11
    Gửi vào: #11
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 10: Vấn đề bạn gái



"Tùy anh" Hoan Nhan trừng anh một cái, đưa đôi tay trắng ngần ra: "Bây giờ, Đại thiếu gia anh nên thanh toán rồi".

Bên môi Thân Tống Hạo vẫn là ý vị suy ngẫm, hứng thú lập tức biến mất đứng lên, ánh mắt của anh lướt qua trên đỉnh đầu cô, trực tiếp đi qua bên người cô đi tìm chi phiếu.

"Tôi đối với xử nữ từ trước đến nay vô cùng hào phóng....".

"Tôi chỉ muốn mười vạn tiền" Hoan Nhan không chút do dự cắt đứt lời của anh, vẫn đuổi theo anh, duy trì tư thế đưa tay.

Khóe môi Thân Tống Hạo cong cong, vẻ mặt không đàng hoàng: "Tùy cô, tôi trước nay đối với phụ nữ nói sao nghe vậy...." Khóe miệng anh vẫn ngậm điếu thuốc thoạt nhìn thật không đứng đắn, Hoan Nhan chán ghét, cũng may, sau này không bao giờ gặp lại nữa!

Anh lấy chi phiếu ra, lúc đang muốn ghi, điện thoại di động ở một bên vang lên, Thân Tống Hạo nhíu mày, một tay cầm điện thoại di động tới, đợi thấy màn hình hiện ra một dãy số, không khỏi bực bội vặn lông mày, đưa tay cầm điếu thuốc để trên cái gạt tàn thuốc thủy tinh....

"Này, ông nội" Anh mở miệng, lập tức cầm điện thoại di động cách xa bên tai.

"Còn biết ông là ông nội con? Thằng nhóc kia, con tối ngày hôm qua sao không trở về nhà? Có phải hay không lại đang ở bên ngoài chơi bời?".

Ông cụ tức giận mười phần mắng chửi truyền đến rõ ràng, Hoan Nhan nín cười, bả vai cũng run run lên.

"Ông nội, con tối qua làm thêm giờ....".

"Câm miệng! Ông mặc kệ, hôm nay là thứ hai quy tắc bữa ăn cùng dòng họ, con tuần trước từng nói dẫn bạn gái về nhà, xú tiểu tử Thân Tống Hạo kia ông cảnh cáo con, lần này, ông cái gì cũng không quản, con nếu như không dẫn bạn gái về nhà, sau này vĩnh viễn đừng nghĩ vào cửa nhà họ Thân! Tạm biệt!".

Điện thoại cắt đứt liên lạc, mặt Thân Tống Hạo đen đến dọa người đem điện thoại cúp, hai đôi lông mày đẹp nhíu chặt lại.

Cơ thể ông nội vừa mới khỏe lại, anh quả thực không nên chọc ông tức giận, chỉ là, bạn gái? Quỷ tha ma bắt đầu óc anh rút gân mới có thể hứa hẹn mang phụ nữ về nhà?

Tô Lai sau khi đi, phụ nữ ở trong mắt anh, chính là một công cụ phát tiết!

Bạn, bạn gái.... Thân Tống Hạo cảm thấy đầu óc mình muốn thắt lại, ánh mắt của anh lay động một vòng, lại rơi vào trên người Hoan Nhan, mắt lập tức sáng lên.

Hoan Nhan bất giác lui về phía sau từng bước, trợn to hai mắt nhìn anh: "Anh, anh nghĩ quỵt nợ sao?".

"Cô đoán đúng rồi!" Anh xấu xa cười một tiếng, dứt khoát đem chi phiếu chưa ghi cất lại, một bộ đoán chừng nét mặt của cô.

_______________________________

"Thoạt nhìn phải ngoan, hiền lành, lương thiện, dĩ nhiên cũng không thể quá xấu, Ngải Khẳng xem rồi chỉnh đi" Thân Tống Hạo hai chân bắt chéo, mãn nguyện ngồi ở trên ghế sa lon, đem Hoan Nhan đẩy tới trước mặt một người đàn ông tuổi còn trẻ.

Người đàn ông bị gọi là Ngải Khẳng hai hàng lông mày nâng cao: "Thân thiếu gia, gợi cảm, thùy mị thanh nhã tôi cũng có thể, nhưng mà hiền lành? Anh xác định không phải là gây khó khăn cho tôi?".

"Ừ...." Thân Tống Hạo suy nghĩ một lát, khóe môi rạng rỡ cong cong: "Dựa theo người phụ nữ hai mươi năm trước chỉnh là được".

"Anh xác định?" Ngải Khẳng lông mày càng nâng cao hơn, mặt Hoan Nhan cũng không chút thay đổi, ngón tay lướt qua mấy bộ quần áo, cô xem thử anh ta muốn làm gì, đầu óc cô bây giờ đều là mười vạn tiền.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:11
    Gửi vào: #12
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 11: Có lẽ em nên chúc mừng



"Anh xác định?" Ngải Khẳng lông mày càng nâng cao hơn, mặt Hoan Nhan cũng không chút thay đổi, ngón tay lướt qua mấy bộ quần áo, cô xem thử anh ta muốn làm gì, đầu óc cô bâygiờ đều là mười vạn tiền.

Nửa giờ sau, cô búi tóc thấp, Hoan Nhan mặc sườn xám đến đầu gối đã bị Ngải Khẳng mang ra ngoài. Lông mày côđược vẽ tinh tế thật dài, cổ áo bên trong sườn xám cao lên, lộ ra cáicằm thon, thoạt nhìn cô giống như người trong tranh.

Thân TốngHạo không tự chủ được đứng lên, anh bị dẫn dắt đi tới trước mặt cô, ngón cái cùng ngón trỏ đem cằm cô cầm lên, con mắt rạng rỡ của anh rất sâu,giống như là giếng trong vắt, phía sau lưng Hoan Nhan cứng lại.

"Lấy hoa tai ngọc trai" Anh mở miệng thật thấp, bàn tay hướng về Ngải Khẳng, ánh mắt rơi vào trên mặt Hoan Nhan, vẫn không nhúc nhích.

"Tôi,tôi không có lỗ tai...." Hoan Nhan đẩy anh ra, cả khuôn mặt cũng đỏ lên, ngay cả vành tai cũng hồng lên giống như sắp chảy máu.

Anh như là lập tức sáng mắt, ánh mắt vốn sâu xa nay thay bằng ngả ngớn: "Đi thôi".

Anh đi thẳng ra cửa, Hoan Nhan cắn cắn môi, như cũ đi theo sau, lần đầutiên co mang giày cao gót, có chút không thích ứng, đi nghiêng ngả.

Lên xe, anh mở một bài hát, Vương Tiếu Vong.

Hoan Nhan có chút sững sờ, đây là bài các cô gái yêu thích, bài này cùng với anh ta thật là không hợp.

Cô ở một bên, bị tiếng hát thu hút: từ khóc vì ghen tỵ, biến thành cườihâm mộ, thời gian như thế nào nắm chặt mình, chỉ có mình rõ ràngnhất....

"Tống Gia Minh, có lẽ em nên chúc mừng" Cô không đầukhông đuôi nói một câu, phát hiện xe đã dừng lại, anh liếc cô một cái,rõ ràng đối với thứ gì đó của cô không cảm thấy hứng thú.

Xuốngxe, anh nâng cằm cô lên, trước sau như một ngả ngớn cùng cương quyết:"Cô chỉ cần cùng tôi đi vào một phút, tôi sẽ trả công cho cô gấp đôi".

Anh cất bước đi vào, trang viên rất là sang trọng, Hoan Nhan cả đời cũng không dám tưởng tượng chỗ như vậy.

Mọi người trên bàn, cũng nhìn bọn họ chầm chậm tiến vào, Hoan Nhan sợ đếntay chân run lên, nhưng thoáng cái cả người rơi vào một lồng ngực, bịngười ôm thắt lưng mảnh khảnh: "Bạn gái mới của con, Hứa Hoan Nhan".

Thanh âm anh rất dịu dàng, Hoan Nhan bị một người nhìn chăm chú, mặt đỏ sắp nổ tung.

Ông cụ xem ra thần sắc rất tốt, Hoan Nhan mất tự nhiên cùng ngượng ngùng,nhìn cô gái thanh khiết kia rõ ràng có chút hồi hộp làm ông có chút yênlòng, đứa nhỏ này thoạt nhìn giống như là người phụ nữ trong sạch.

"Ông nội, ông vừa lòng không?" Thân Tống Hạo cười một tiếng, nhưng mà cố ýbỏ qua ánh mắt thân thiết hai người, anh xoay người: "Mọi người chậmdùng, con cùng Nhan Nhi muốn đi hẹn hò".

Anh ôm cô bước đi, cô lập tức mất hồn, Nhan Nhi, Nhan Nhi.... Rõ ràng là chỉ có duy nhất Tống Gia Minh gọi cô như vậy a!

Một lát sau, cơ thể ấm áp bỗng chốc biến mất, Hoan Nhan vẫn ngơ ngác, ThânTống Hạo cùng cô kéo khoảng cách, tiện tay từ trong túi rút ra chiphiếu, bắt đầu ghi.

Hoan Nhan lập tức tỉnh táo lại, cô trợn tohai mắt để ý anh, thì ra mới vừa rồi là cô mất hồn tất cả dịu dàng kiađều là giả, anh ta chẳng qua lợi dụng cô diễn một tuồng kịch mà thôi, mà cô, cũng chẳng qua là chỉ muốn mười vạn tiền....

"Đây" Anh cầmchi phiếu vươn tay ra, trong đầu Hoan Nhan thoáng qua ý nghĩ một giây,muốn, rất muốn tờ chi phiếu này, nhưng mà tay của cô, lại theo bản năngđẩy ra….



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:12
    Gửi vào: #13
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 12: Không thiếu nợ nhau



"Đây" Anh cầm chiphiếu vươn tay ra, trong đầu Hoan Nhan thoáng qua ý nghĩ một giây, muốn, rất muốn tờ chi phiếu này, nhưng mà tay của cô, lại theo bản năng đẩyra….

Khóe môi Thân Tống Hạo mang ý cười làm biếng, ngón tay thondài của anh buông lỏng, chi phiếu nhẹ nhàng chạm ngón tay Hoan Nhan rơitrên mặt đất, dừng ở đôi giày cao gót đẹp của cô.

"Anh!" Cô trợn mắt nhìn anh, theo bản năng vung tay ra....

Mà anh giống như tên vô lại bĩu môi một cái, không chút nhẹ tay chế trụđộng tác của cô, xem thường cười một tiếng: "Thế nào? Số tiền như vậymua một đêm của cô, Hứa tiểu thư còn không thỏa mãn? Hay là cô....".

Anh cúi đầu, môi tà tứ trực tiếp lướt qua môi rồi dừng bên tai cô: "Hứatiểu thư cũng giống như những người đàn kia, đều muốn câu cá lớn?".

"Không biết xấu hổ!" Hoan Nhan tức giận như muốn nổ tung, cô chưa bao giờ mắng người nửa ngày chỉ nặn ra bốn chữ (Vân Vân: tiếng trung chỉ có ba chữthôi, nhưng dịch ra thành bốn chữ), đúng như dự đoán, anh ngẩn người ra, lập tức tuôn ra một trận cười to.

Hoan Nhan gắt gao cắn môi,trừng nhìn người đàn ông kiêu ngạo trước mặt, , một lát sau, cảm giácbực mình trong lồng ngực bớt đi nhiều, cô mới dùng dáng vẻ kiêu ngạonhất đem chi phiếu kia nhặt lên, hít một hơi thật sâu, cô cuối cùng lạnh lùng liếc anh một cái: "Thân tiên sinh, sợ là không được như ngài mongmuốn, tôi về sau không muốn nghĩ đến ngài, cũng không hy vọng nhìn ngàilần nữa, bắt đầu từ bây giờ, chúng ta không thiếu nợ nhau".

Côcầm chi phiếu trong tay, xoay người sống lưng thẳng tắp từng bước đi vềphía trước, nước mắt, giống như con đê bị vỡ mãnh liệt chảy xuống, chodù là bị mẹ kế đánh chửi đến tuyệt vọng, còn cảm thấy sống thật mãnnguyện, cô cũng chưa từng khó chịu như vậy, mất mặt như vậy.

Thân Tống Hạo híp mắt nhìn cô một lát, vẫn cười một tiếng, nếu như người đàn bà này dùng lạt mềm buộc chặt, anh ngược lại cảm thấy tâm tư cô ta sâuđến đáng sợ!

_______________________________________

Không biết đi một mình bao lâu, Hoan Nhan dò khắp trên người lấy tiền xu rađi vào nhà vệ sinh công cộng, đem quần áo trên người đổi lại, cô nhìnsười xám trong tay đến lộng lẫy, cuối cùng đem vứt đi.

Giày caogót đổi thành giày vải, Hứa Hoan Nhan bỗng nhiên cảm thấy thực tế. Khivề đến nhà chính là buổi trưa, Hoàng Thư Quyên ở trong sân phơi nắng,xung quanh có mấy người phụ nữ hàng xóm đang cùng nhau hăng say nóichuyện.

Lúc Hoan Nhan đi tới, mọi người đồng hời mở to hai mắtnhìn cô, có người còn mở miệng nói: "Hoan Nhan nhà cô gả cho ông chủkia, chính là một khoản của hồi môn lớn nha....".

Hoan Nhan hítsâu một hơi, cô cầm chi phiếu trong tay đưa tới, bỏ trên người Hoàng Thư Quyên: "Số tiền này cho mẹ, từ nay về sau con và mẹ không còn liênquan, mẹ nếu muốn bán người thì tìm con gái mẹ đi".

"Còn có" Hoan Nhan hướng phòng mình đến lớn tiếng nói: "Bắt đầu từ hôm nay con chuyển đi, nhưng mà mẹ yên tâm, mỗi tháng con vẫn sẽ cho mẹ một ngàn vạn, làmtiền sinh hoạt cho ba, xin mẹ đối với ông tốt hơn một chút".

Cửaphòng nặng nề đóng lại, Hoàng Thư Quyên thở hổn hển hét lớn cũng bị nhốt ở ngoài phòng, Hoan Nhan nhìn một vòng xung quanh căn phòng sơ sài, ánh mắt dừng lại trên bức ảnh trên đầu giường, phía trên có người phụ nữmỉm cười nhìn cô, dường như muốn nói, Hoan Nhan, con cuối cùng cũngtrưởng thành....

Hoan Nhan nhắm mắt lại, ngẩng mặt nhìn chiếcgiường năm hai mươi mấy năm, khăn phủ gối phảng phốt mùi hương của mẹ,tay kia xiết chặt lại như muốn giữ hương vị kia.

Từ nay về sau, không còn có nhà, từ nay về sau, Hứa Hoan Nhan trên đời này lẻ loi một mình, không có ai yêu Hứa Hoan Nhan.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:12
    Gửi vào: #14
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 13: Chiến tranh phụ nữ



"Hứa Hoan Nhan, em đi ra cho chị!" Cửa khu nhà trọ bị người đạp, Hoan Nhan đang miệt mài giặt quần áo thì giật mình, quay mặt lại, lại vừa lúc chạm khuôn mặt đang nổi cơn thịnh nộ.

Cô vội vàng đem vòi nước để xuống đi tới, nặn ra vẻ mặt tươi cười: "Văn Tịnh, sao chị lại đến đây".

"Chị làm sao đến hả? Chị định sẽ không trở về, em người phụ nữ ngốc đáng chết này không phải bị đôi cẩu nam nữ kia ức hiếp chứ?" Văn Tịnh nắm thắt lưng, tức giận chỉ mũi Hoan Nhan mắng, cô dáng người xinh đẹp lại gợi cảm, áo gợn sóng đến ngang hông, còn cố tình rêu rao mặc váy đỏ thẫm, càng thêm đoạt ánh mắt người khác.

"Tốt lắm, đã không sao?" Hoan Nhan kéo tay của cô, cưởi mỉm nói, quả nhiên, cô nũng nịu một cái, cơn giận Văn Tịnh tiêu hơn phân nửa, lại vẫn giận cô không tranh giành lườm một cái: "Em làm gì mà không điện thoại cho chị? Nếu Văn Tịnh chị ở đó, cái đồ Lâm Thiến không biết xấu hổ kia cô ta dám lớn lối như vậy sao?".

"Không cần nữa đâu Văn Tịnh, vậy cũng là chuyệt tốt, chí ít...." Hoan Nhan rũ lông mi thật dài, khóe môi cũng là ngoan cố nâng lên: "Chí ít cũng để em xem rõ ràng, Tống Gia Minh không phải là người đàn ông đáng trả giá".

"Nhan Nhi" Văn Tịnh có chút lo lắng nhìn lại cô, lấy tư cách là bạn bè lâu như vậy, cô đương nhiên biết tầm quan trọng Tống Gia Minh đối với Hoan Nhan, e rằng cả đời này, Nhan Nhi không thể quên Tống Gia Minh đi.

"Em thật sự không sao Văn Tịnh, đã là quá khứ...." Hoan Nhan ôm lấy cánh tay Văn Tịnh, đem nước mắt trong mắt gạt xuống, cô mỉm cười: "Này, chị đi ra ngoài đã lâu, tối nay chúng ta tụ tập đi".

Vừa nghe đến tụ tập, hai mắt Văn Tịnh lập tức sáng lên, cô nhảy dựng lên: "Thành giao, tối nay em ở quán bar gần trường học, chị gọi Kaka lên, chúng ta uống say không nghỉ mới thôi".

Hoan Nhan vừa định từ chối, bởi vì đó là chỗ Tống Gia Minh thường đi, mà cô, một chút cũng không muốn nhìn anh ta nữa, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng vui mừng Văn Tịnh đi gọi điện thoại, cô vẫn là không nói, thôi, thuận theo tự nhiên mới là tốt nhất, nếu như cố ý trốn tránh anh ta, chỉ sợ mình không quên được.

Văn Tịnh và Hoan Nhan chạy xe tới gần quán bar, còn chưa xuống xe, thì nghe tiếng Kaka thét chói tai, ba người các cô là bạn bè, cho dù là một đoạn thời gian chưa gặp mặt, lập tức cũng sẽ thay đổi thân thiết vô cùng, ba người kề vai sát cánh đi vào, Hoan Nhan tuy ngày thường rất thùy mị, cùng các cô ở cùng một chỗ cũng là tùy ý không ràng buộc.

"Mẹ nó!" Vừa muốn đi vào ghế ngồi, lại nghe thấy Văn Tịnh chửi một tiếng, dừng bước, Hoan Nhan giật mình quay đầu nhìn lại, tay chân lập tức trở nên lạnh ngắt, là Tống Gia Minh và Lâm Thiến.

"Kaka, chúng ta đi qua!" Văn Tịnh nắm tay Hoan Nhan và Kaka tiến lên, chuyện Hoan Nhan trong điện thoại Kaka đã biết, bây giờ lập tức không chút do dự xắn tay áo lên đi tới.

"Lâm hoa khôi của khoa, thế nào, bạn trai của người khác ôm thoải mái không?" Văn Tịnh ôm lấy cánh tay, ngón tay còn đang kẹp điếu thuốc, cô khẽ híp mắt một cái, đôi mắt phượng thoạt nhìn rất quyến rũ và xảo quyệt.

"Tôi tưởng là ai đây, hóa ra là đàn chị lớp trên danh tiếng lẫy lừng Văn Tịnh a!" Lâm Thiến đẩy tay Tống Gia Minh, không chút yếu thế đứng lên, cô tuy rằng lớn lên xinh đẹp, chiều cao không thể nào so với chiều cao 1m7 của Văn Tịnh, vì vậy thoạt nhìn khí thế đã thua một đoạn.

"Không dám, tôi Văn Tịnh cũng không có đàn em lớp dưới Lâm hoa khôi của khoa không biết xấu hổ, đừng có nhận quan hệ lung tung, đàn em tôi chỉ nhận Nhan Nhi" Văn Tịnh ôm cánh tay Hoan Nhan, làm bộ dáng bạn bè xấu.

Hoan Nhan gần như khó xử đến muốn khóc, vừa ngẩng đầu, lại vừa đúng chạm hai hàng lông mày sâu Tống Gia Minh, trong mắt còn có xem thường, quả nhiên....



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:12
    Gửi vào: #15
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 14: Nhẹ nhàng vui vẻ mắng to



Hoan Nhan gần như khó xử đếnmuốn khóc, vừa ngẩng đầu, lại vừa đúng chạm hai hàng lông mày sâu TốngGia Minh, trong mắt còn có xem thường, quả nhiên....

"Hoan Nhan, em như thế nào vẫn cùng người phụ nữ Văn Tịnh này ở cùng một chỗ? Thảo nào em bây giờ trở thành như vậy!".

Thanh âm trầm thấp Tống Gia Minh đúng lúc vang lên, Hoan Nhan lập tức ngẩngđầu lên, đang muốn mở miệng, Văn tịnh lập tức đem cô kéo ở sau lưng, cầm ly rượu trước mặt không chút nghĩ ngợi hắt lên mặt Tống Gia Minh.

"Tống Gia Minh, cậu còn có lương tâm hay không? Cậu có biết hay không NhanNhi có bao nhiêu yêu cậu? Cậu là mối tình đầu Nhan Nhi, em ấy thật lòngvới cậu, đã làm chuyện có lỗi với cậu sao?".

"Không có" Tống Gia Minh lau sạch rượu trên mặt, con mắt buồn rầu nhìn lại Hoan Nhan, một chút cũng không có sai.

"Nếu không có, cậu tại sao lại hai chân? Lâm Thiến có gì tốt so với HoanNhan? Cô ta cùng bao nhiêu đàn ông lên giường cậu không rõ ràng lắm sao?

Văn Tịnh có chút không khống chế được mắng to, trong quán bar không ítngười bị lực chú ý hấp dẫn mà đến, tại ánh mắt kia, Hoan Nhan gắt gaonhắm mắt, nước mắt cũng không cầm được rơi xuống.

Lúc không nhìnthấy, còn chưa đau lòng như vậy, một khi nhìn thấy, cùng anh ta ở chungmột chỗ, hóa ra tâm vẫn đau, hóa ra, cô cũng chưa từng buông xuống, mộtphút cũng chưa từng....

"Chuyện này là tôi có lỗi với Nhan Nhi,nói chung tôi nợ cô ấy, sau này cho dù cô ấy muốn tôi làm gì, tôi cũngsẽ không từ chối".

Tống Gia Minh để ý ánh mắt Hoan Nha gần như đem cô hòa tan, Hoan Nhan nhưng cũng không chú ý, nơi đó còn lại cực nóng.

"Nhưng mà bây giờ, Lâm Thiến là bạn gái tôi, Văn Tịnh cô nên nói chuyện lễ độmột chút" Tống Gia Minh thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt nói.

"Tống Gia Minh, cậu con mẹ nói thật không biết xấu hổ!" Văn Tịnh định tiến tới đánh, lại bị người nhỏ sau lưng gắt gao kéo....

"Quên đi, Văn Tịnh.... Xin chị, chúng ta đi thôi...." Nước mắt Hoan Nhankhông ngừng chảy xuống, Văn Tịnh sợ hãi, vội vã xoay người đỡ Hoan Nhan: “Em không sao chứ? Được được được, chúng ta đi, bây giờ liền đi....".

"Văn Tịnh tôi cho cô biết, đừng khoe khoang giỏi mà thay người ra mặt, mặckệ thế nào Tống Gia Minh bây giờ cũng là người đàn ông của tôi, Hứa Hoan Nhan từ đầu đến cuối chính là người thất bại!".

Lâm Thiến ngạomạn nói xong, thuận thế ngồi trên đùi Tống Gia Minh, cô nũng nịu ôm cổcủa hắn ta, mắt cũng cố ý hướng về phía Hoan Nhan, ra oai mở miệng: "Gia Minh, người ta muốn ăn cái kia....".

"Mẹ nó!" Kaka vẫn chưa nóivào cuối cùng không nhịn được mở miệng, cô vô lại sờ sờ cằm, nghiêng mắt nhìn Lâm Thiến: "Hoa khôi của khoa, cô con mẹ nó lúc quyến rũ đàn ôngcó hay không sáng ý? Đừng có dựa hơi vào người nhà, xin nhờ, đừng có giả bộ làm gái trinh có được hay không? Cô lại không trong trắng, phỏngchừng phía dưới cũng có thể làm đường hầm, còn người nhà cái rắm a! Tôicũng thay cô xấu hổ!".

Kaka nói một hơi xong, cũng mang vẻ mặt kỳ quái nhìn vẻ mặt đen dọa người của Tống Gia Minh: "Em trai à, bạn gáicủa cậu là người phụ nữ dũng mãnh như vậy, cậu một ngày nào đó cẩn thậnmột chút lúc đường ray trật đường hầm, vậy rất mất thể diện!". (Vân Vân: chị này nói ko "chừa đường sống" cho thằng nhỏ )

"Cô!" Lâm Thiến vẻ mặt tức giận đỏ bừng, quơ lấy chai rượu bên cạnh muốn némđi, con ngươi chuyển động muốn khóc, vặn vẹo trong ngực Tống Gia Minh:"Gia Minh.... Cô ấy khi dễ em....".



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:12
    Gửi vào: #16
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 15: Rốt cuộc là ai tàn nhẫn



Ha ha ha ha.... Xung quanh mấy tên côn đồ lập tức cười lớn, Kaka cũng sờmái tóc ngắn, không nhịn được "phụt" một tiếng: "Phải phải, Lâm hoa khôi của khoa, tôi thực sự là thua cô, xem ra cô một ngày không giả bộ trong trắng thì một ngày không nói tiếng người, kia không nói được tiếngngười cũng không phải là người rồi, phải, chúng tôi là trở ngại, em trai à, sủng vật của cậu xách trở về coi được rồi đó, đừng ra ngoài làmngười khác chú ý mà xấu mặt....".

"Cô, Gia Minh...." Lâm Thiếnxấu hổ mà khóc lên, không thể ở bên ngoài Tống Gia Minh lộ ra bản tính,làm nũng đùa nghịch kéo ống tay áo Tống Gia Minh: "Cô ấy lại khi dễngười ta....".

"Đủ rồi! Cô còn không ngại mất mặt!" Tống Gia Minh đứng lên, tức giận, gầm nhẹ một tiếng, Lâm Thiến nhìn vẻ mặt hắn thựcsự tức giận, buồn bực không cam lòng đành phải đứng ở một bên, ánh mắtkia quét qua ba người Kaka, Văn Tĩnh, Hoan Nhan có thể giết chết nhiềulần.

Tống Gia Minh tính tiền, kéo Lâm Thiến hướng ra phía ngoàiđi, nhìn qua Hoan Nhan, Hoan Nhan lập tức cúi đầu, không dám nhìn khuônmặt tức giận kia, Tống Gia Minh hung hăng liếc nhìn cô một cái: "HứaHoan Nhan, cô điên rồi".

Câu nói vừa dứt, xoay người cùng LâmThiến biến mất ở cửa quán bar, Hoan Nhan giống như là tượng ngơ ngẩn, cô tàn nhẫn? Anh ta cho rằng cô cố ý đến làm nhục anh ta sao? Anh ta chorằng cô tưởng muốn nhìn bọn họ sao? Tống Gia Minh, anh sai rồi, anh saihoàn toàn, anh sai không đúng lẽ thường.

Tôi - Hứa Hoan Nhan con mẹ nó kiếp sau không muốn phải nhìn thấy anh nữa! Vĩnh viễn không muốn!

"Em không có say, Văn Tịnh chị để cho em uống, em thật không có say...."Hoan Nhan ôm lấy chai rượu, cả người cũng bắt đầu nói ngọng, sắc mặthồng hồng giống như sắp rỉ máu, vẫn là khoa tay múa chân la hét.

"Nhan Nhi, chị là không được.... Ngày mai đau đầu, đừng có trách chị không ngăn em....".

Văn Tịnh uống đến hai mắt đỏ bừng, nói xong, liền phù phù một tiếng ở trên bàn, lờ mờ ngủ....

Kaka buông tay, nhìn bộ dạng hai người say bí tỉ, từ trên người Văn Tịnh tìm ra chìa khóa xe, cô mới đỡ Văn Tịnh đứng lên đối với Hoan Nhan nói:"Nhan Nhi, em ngoan ngoãn ở đây chờ chị, chị đem Văn Tịnh đưa lên xetrước ha".

"Đi đi, em sẽ ngoan ngoãn" Hoan Nhan cười thật to, hai mắt cũng đã mất tiêu cự nâng ly lung tung lên mặt bàn.

Kaka sờ mặt của cô: "Ngoan, không được đi đâu, ban đêm rất nguy hiểm".

Hoan Nhan dùng sức gật đầu một cái, giả bộ làm bộ dạng bé cưng ngoan ngoãn,Kaka quay người lại, cô lại cầm ly rượu hướng trong miệng uống.

Uống ly rượu lạnh ngắt, kích thích dạ dày lo lắng, lòng dạ nảy lên một trậngây tê sảng khoái, cứ như vậu uống chết, dứt khoát uống chết là được....

"Hứa Hoan Nhan, cô đi ra cho tôi!" Ly rượu trong tay bỗng nhiên bị ngườikhác cướp đi, tiếp đến cánh tay bị người nọ bắt, gắt gao hướng ra phíangoài kéo, Hoan Nhan trợn to hai mắt say lờ đờ đến mơ màng, trước mắtxuất hiện không biết bao nhiêu gương mặt chồng nhau.... Hé ra khuôn mặtquen thuộc.

"Buông tôi ra.... Anh kéo tôi làm gì?" Hoan Nhan luivề phía sau, lại bị người nọ túm chặt hơn, ngay cả xương cũng bị anh tanắm gần như muốn vỡ.

"Tống Gia Minh, anh buông tôi ra!" Hoan Nhan bị anh ta kéo dạ dày dâng lên một trận buồn nôn, cả người không thăngbằng bị anh ta kéo ra khỏi quán bar, trực tiếp nhét vào xe!

Hắntrầm mặt không nói một câu, đem cô ra chỗ ngồi phía sau, khởi động xe,hung hăng đạp chân ga xe "Oành" một tiếng đi ra ngoài!

Hoan Nhanbị tốc độ xe chạy mau đến kinh người thiếu chút nữa bật ra, cô thống khổ nhăn lông mày, vừa muốn mở miệng, xe cũng bỗng nhiên dừng lại, HoanNhan không phòng bị, cái trán lập tức nặng nề đụng vào trên cửa xe, nước mắt của cô, lập tức chảy ra ngoài....

Tống Gia Minh từ trongkính thấy gương mặt cô chảy nước mắt, cũng không nhúc nhích, hắn giươngmắt nhìn phía trước, là một quảng trường nhỏ, dứt khoát xuống xe, đem cô đẩy ra ngoài.

"Anh tìm tôi làm gì?" Hoan Nhan cố gắng nặn ra nụ cười nhạt, giọng mạnh mẽ một chút cũng không để ý.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:12
    Gửi vào: #17
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 16: Cắt ngang vở kịch hay



Tống Gia Minh ho khan một tiếng, chậm rãi mở miệng: "Nhan Nhi, anh biết trong lòng em khó chịu, đúng, là anh không xứng với em, em oán anh hận anh đều là phải, nhưng mà, anh đã cùng Lâm Thiến ở cùng một chỗ, sự thật này không thể thay đổi, mặc kệ cô ấy là hạng người gì, chỉ là chuyện của anh, cho nên....".

"Cho nên sao?" Hoan Nhan cũng không nhịn được nữa, nước mắt giống như là đê vỡ chảy xuống.

Tống Gia Minh mím môi, gương mặt nhã nhặn khôi ngô mang theo chút khẩn cầu bất đắc dĩ: "Cho nên, Nhan Nhi em đừng mơ tưởng chửi mắng cô ấy và anh hòa thuận, còn có, cũng không cần bạn bè kia của em lại đến làm phiền bọn anh".

"Anh tới tìm tôi, chỉ là vì những thứ này sao?" Tim Hoan Nhan giống như bị cắt thành từng mảnh, đau đến tận tâm can, cô bỗng nhiên ngẩng đầu, khóe mắt hơi rũ xuống để cho cô vẻ mặt lúc này thoạt nhìn vô tội khiến động lòng mọi người, Tống Gia Minh xoay mặt, dùng sức gật đầu một cái.

"Vậy tôi có thể hỏi một chuyện không?" Hoan Nhan gật đầu một cái, có chút mệt mỏi miễn cưỡng chống đỡ bản thân mình.

"Em nói" Anh nhíu mày, cũng bắt đầu nhìn đổng hồ cổ tay.

"Anh khi nào cùng cô ta ở cùng một chỗ, bỗng nhiên tại sao như vậy, bất thình lình như vậy, anh và cô ta.... Như vậy mà thân mật" Hoan Nhan gắt gao nắm chặt tay, không để mình chịu thua kém rơi lệ.

"Năm tháng trước anh biết cô ấy, vẫn có liên lạc, mà xách định ở cùng một chỗ, bất quá chỉ một tuần trước, cô ấy làm mất con của anh, anh nhất định phải chịu trách nhiệm, Nhan Nhi, em hiểu lầm Lâm Thiến rồi, cô ấy là xử nữ, lúc anh và cô ấy ở cùng một chỗ, cô ấy là lần đầu tiên, cô ấy sạch sẽ, không giống như những người khác nói cái gì chịu không nổi".

Tống Gia Minh cũng chân thành, không e dè trả lời thắc mắc của cô.

Hoan Nhan nghe xong, chỉ cảm thấy tim như bị người khác đánh một quyền, hồi lâu chưa thở nổi.

Cô cùng anh ta ở cùng một chỗ nửa năm, anh ta cũng đã dây dưa cùng Lâm Thiến năm tháng!

Cô ta còn có đứa con của anh ta, cô ta là xử nữ! Hoan Nhan thật sự muốn cười, thật muốn chỉ vào mũi Tống Gia Minh hung hăng chế giễu anh ta căn bản là cái đồ ngu ngốc!

Nhưng mà bây giờ, sau khi nói xong cô chỉ là mệt mỏi, không bao giờ muốn nhìn mặt anh ta nữa, nếu nói là tâm lạnh, như vậy từ giây phút này bắt đầu đi.

"Anh đi đi, anh yên tâm, từ nay về sau chỗ Tống Gia Minh anh và Lâm Thiến qua lại, Hứa Hoan Nhan tôi nhất định tránh ba thước" Hoan Nhan khoát tay, loạng choạng xoay người: "Tống Gia Minh, cảm ơn anh, để cho tôi hoàn toàn chết tâm, tạm biệt".

Cô thấp giọng mở miệng, cố gắng để cho mình đứng thẳng đi về phía trước, cho đến khi ra khỏi tầm mắt của anh ta, cô mềm nhũn ngồi xổm xuống, không biết là nước mắt hay nước mũi, tóm lại là làm váy trên người ướt hết.

Không biết ôm lấy đầu khóc bao lâu, Hoan Nhan đứng lên, vừa hay nhìn thấy cách không xa có một chiếc xe, cô đi tới, hướng về gương cẩn thận đem nước mắt trên mặt lau sạch, sửa lại mái tóc lộn xộn, mới ngơ ngác nhìn cô gái trong đó....

Cô nhếch nhác như vậy, ánh mắt sưng đỏ, mặt khóc cũng sưng lên, bộ dạng chính là bị người khác vứt bỏ.

"Đi tìm chết đi, cái gì mà chó má xử nữ! Đi tìm chết đi...." Hoan Nhan giơ chân lên không khống chế được hung hăng đá vào trên cửa xe.

Chiếc xe tối như mực kia, cửa sổ phía sau xe bỗng nhiên chậm rãi mở xuống, lộ ra gương mặt người đàn ông đang tức giận.

Hoan Nhan ngơ ngẩn, xoay người, lại thấy bên trong xe chính là một mảnh chiến trường hỗn độn, người phụ nữ không mảnh vải quấn trên thân người đàn ông, con mắt người con gái lẳng lơ bất mãn nhìn cô từ trên xuống dưới....


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:12
    Gửi vào: #18
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 17: Chúng ta lại gặp mặt

Hoan Nhan ngơ ngẩn, xoayngười, lại thấy bên trong xe chính là một mảnh chiến trường hỗn độn,người phụ nữ không mảnh vải quấn trên thân người đàn ông, con mắt ngườicon gái lẳng lơ bất mãn nhìn cô từ trên xuống dưới....

Cô rượu đã tỉnh hơn nửa, ánh mắt không vừa lòng từ mặt người đàn ông lung lay,nhưng mà một điểm động cũng không có, đáy mắt Thân Tống Hạo tức giậnnhưng lại níu chặt vài phần.

"Xin lỗi, xin lỗi, các người cứ tiếp tục...." Hoan Nhan cúi đầu không ngừng nói xin lỗi, xoay người loạng choạng chạy.

Chạy mãi đến khi ra xa, Hoan Nhan mới dừng bước, cô thở hổn hển cúi ngườichống đỡ đầu gối, cô thật là quá xui xẻo rồi! Ngẫm lại vừa rồi một mànHoạt Sắc Sinh Hương kia, làm cô thấy xấu hổ, cô vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, tìm được một chỗ trạm xe bus, tựa vào chỗ đó.

Ánhtrăng nhạt, yên lặng như nước, tâm tình cô lúc này, không hợp như vậy,lúc trở lại ký túc xá trường học, đã 10 giờ, Hoan Nhan đơn giản rửa mặt, nặng nề đi ngủ.

Một đêm nằm mơ liên tục, thế nhưng giấc mơ kiasao chân thực như vậy, Tống gia minh châm biếm, khuôn mặt Lâm Thiến đắc ý tươi cười, mẹ kế đánh chửi (đánh đập chửi mắng), ngay cả ở trong mộng cũng đau, cô đau đến nước mắt chảy xuống....

"Hứa Hoan Nhan, mày còn ngủ! Mày còn không đứng dậy, ba già của mày nên gặp Diêm Vươngrồi!" Có người thô lỗ xô đẩy thân thể Hoan Nhan, tiếng mắng thét chóitai mắng rõ ràng làm lỗ tai cô như bị kim đâm, mờ mịt mở mắt ra, trướcmặt là khuôn mặt tức giận của mẹ kế.....

Hoan Nhan ngồi dậy, nghe không rõ mẹ kế chán ghét chửi rủa và mắng, bộ dáng như điên cô chạy tới bệnh viện....

"Ba, ba không sao chứ, ba...." Nhưng nhìn thấy toàn thân máu tươi hướng vềphòng giải phẫu, chân cô mềm nhũn, bổ nhào lúc cửa phẫu thuật đóng, côgiống như bùn ngã trên mặt đất.....

"Uống uống uống, bây giờ thìtốt rồi, ông ta bị đâm chết a! Đâm chết không cần tiền thuốc men, khôngcần cho chúng ta thêm phiền phức!".

"Bà ít nói vài câu đượckhông? Ba đã như vậy rồi...." Hoan Nhan quay đầu lại, không còn sức lựcquay về phía Hoàng Thư Quyên gầm nhẹ.

"Ít nói vài câu? Ba côkhông bị đâm chết, nhưng lại đem xe mấy trăm vạn người ta hỏng rồi, HứaHoan Nhan, cô bây giờ làm sao? Hay đem nhà bán đi, cũng biết không đếnmấy trăm vạn, tôi mặc kệ, chủ nợ ngay tại bên ngoài, cô đi đi, đi xử lýđi, nằm bên trong chính là ba cô, cùng tôi không có quan hệ!".

Hoàng Thư Quyên hùng hổ đem thân thể nhỏ gầy Hoan Nhan kéo ra ngoài, ánh mặttrời chói mắt dội vào mặt, người đàn ông trong xe, kiêu ngạo nâng cằmlên, nhìn thấy một người đàn bà mập lôi kéo thân thể nho nhỏ, ánh mắt tà tứ xoay quanh nở nụ cười nhạt.

Chân tay Hoan Nhan lúng túng đứng ở chiếc xe hoa lệ bên cạnh, Hoàng Thư Quyên sớm bỏ trốn mất dạng, núprất xa, tóm lại chuyện xấu như vậy, cô tự nhiên có thể trốn thật xa thìtrốn thật xa.

Ánh mặt trời gần như đem làn da trong suốt của cônướng lên, cô thử tham dò đưa tay chạm vào xe, cửa kính chậm rãi hạxuống, mặt Thân Tống Hạo vẫn là mang theo ý cười không nghiêm túc, mộtchút lộ ra.

"Hứa Hoan Nhan, rất không may, chúng ta lại gặp mặt"Anh dương môi mỏng, đôi mắt lẳng lơ đánh giá con mồi, gần như đem cảngười Hoan Nhan nhìn thấu.....


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:13
    Gửi vào: #19
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 18: Đến bước đường cùng



Chương 18: Đến bước đường cùng

"Hứa Hoan Nhan, rất khôngmay, chúng ta lại gặp mặt" Anh dương môi mỏng, đôi mắt lẳng lơ đánh giácon mồi, gần như đem cả người Hoan Nhan nhìnthấu.....

"Là, là anh?" Hoan Nhan suy nghĩ rất lâu, mới nhìn rõkhuôn mặt trước mắt này, cô lập tức hô nhỏ, cả kinh lui về phía sau vàibước.....

Người trước mặt này, dĩ nhiên là người đàn ông cùng cô giao dịch một đêm kia!

"Thế nào? Cô có vẻ xem ra cực kỳ kích động, Hứa Hoan Nhan tiểu thư....." Anh dương môi, đi xuống xe, đưa tay đút vào trong túi quần, một tay tùy ýcầm áo khoác để trên vai, ánh mặt trời chiếu lên hình dáng lên tạo nênbóng mờ, làm cho người ta thấy không rõ lắm, vẻ mặt anh lúc này là thếnào.....

"Anh, xe bị đụng là xe của anh sao?" Hoan Nhan ấp úng mở miệng, có chút khẩn trương đánh giá anh, cảnh sát chỗ đó đã nói rõ, làba cô say rượu vượt đèn đỏ, tạo thành tai nạn giao thông, tất cả tráchnhiệm đều do bọn họ trách nhiệm.

"Cô nghĩ sao a?" Anh nhún vai, tiếc hận buông tay.

Hoan Nhan lập tức cúi đầu, cô ở cửa hàng bánh ngọt làm việc, một tháng cóhai ngàn tiền, một ngàn đưa là phí sinh hoạt cho ba, sáu trăm là để mình dùng, còn lại là bốn trăm, tiền thuốc men của ba đều là vấn đề, bây giờ nên làm cái gì bây giờ?

"Xin hỏi, tôi có thể biết được, tôi rốt cuộc nên bồi thường cho anh bao nhiêu tiền?" Hoan Nhan lấy hết dũng khí hỏi.

"Không nhiều lắm, ba trăm vạn mà thôi" Giọng điệu của anh như một playboy,Hoan Nhan lập tức há to mồm, ngơ ngác nhìn anh không thốt nên lời.....

Vẻ mặt của cô, ở trong mắt anh hiểu lầm, cô kinh ngạc như vậy, là bởi vì đánh cá lớn như vậy mà hưng phấn sao?

"Thân tiên sinh, tình hình trong nhà chúng tôi anh cũng thấy đấy, bây giờ tôi bồi thường cho anh không nổi, bất quá anh yên tâm, anh ghi giấy nợ chotôi, tô từng tháng làm việc kiếm tiền trả nợ lại cho anh, được không?".

Cô cầu xin nhìn lại anh, trên mặt tái nhợt là vẻ mặt bất lực.

Nhưng mà Thân Tống Hạo nhăn mày, xem thường nâng cằm lên: "Ngượng ngùng HứaHoan Nhan tiểu thư, tôi không có rảnh từng tháng cùng cô đưa tiền lẻ.... Nếu cô không có biện pháp khác, luật sự của tôi sẽ kiện toàn bộ sự việc Hứa tiên sinh.....".

"Không được!" Hoan Nhan lập tức không khống chế được nói ra tiếng....

"Mày còn chết chết đứng ở nơi này làm gì? Vừa rồi tôi đã thay cô giao tiềnthế chấp đã, lão kia còn muốn giao hơn mười vạn chi phí giải phẫu, côcòn không đi giao tiền, nếu không sẽ bị đuổi ra, tôi nói cho cô biết,tôi tuyệt đối sẽ không chăm sóc lão bại liệt này..... Còn có năm ngàntiền thế chấp cô phải đưa cho tôi, đây chính là tiền riêng của tôi....".

Hoàng Thư Quyên bỗng nhiên lại xông ra, kéo Hoan Nhan qua một bên, lớn giọngồn ào..... Thân Tống Hạo nghiêng người dựa vào xe, đôi mắt không chút để ý đảo qua hai người bọn họ, một thô lỗ vô tình, một yếu ớt bất lực, xem ra thật đúng là làm cho người ta đồng cảm a.

Điện thoại trongtúi vang lên, Thân Tống Hạo không nhìn trực tiếp nhấn nghe, đầu bên điện thoại kia truyền đến tiếng khóc nghẹn ngào của phụ nữ: "Hạo, đừng chiatay được không? Em thật sự rất yêu anh, em không thể xa anh, Hạo, khôngcó anh em sẽ chết, thật sự sẽ chết....".


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:13
    Gửi vào: #20
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 19: Dùng mình làm thế chấp



Đầu bên điện thoại kia là tiếng khóc nghẹn ngào của phụ nữ: "Hạo, đừng chia tay được không? Em thật sự rất yêu anh, em không thể xa anh, Hạo, không có anh em sẽ chết, thật sự sẽ chết....".

"Đừng ồn, hai tháng 500 vạn, số đó cũng đủ để cô thỏa mãn rồi, nhớ, tôi ghét nhất là phụ nữ phiền phức, không cần gọi lại, tôi sẽ không nghe nữa".

Anh thoải mái cúp máy, không quan tâm người phụ nữ kia đang gào khóc.... Hoan Nhan giật mình cả người run lên, cô loáng thoáng chỉ nghe mấy chữ, hai tháng, 500 vạn, 500 vạn.... Cô giống như bị ma chú ám, đẩy tay của Hoàng Thư Quyên ra, bước chân hướng Thân Tống Hạo đi tới....

"Con nhỏ kia, mày làm gì? Mày lại dám đẩy tao ra, muốn phản kháng sao...." Thân hình mập mạp Hoàng Thư Quyên không đứng vững, thiếu chút nữa ngã nhào trên mặt đất, bà ta ồn ào hô to gọi nhỏ, hướng Hoan Nhan đuổi theo....

"Bà câm miệng cho tôi! Bà nếu muốn người khác bồi thường 300 vạn, bà nếu muốn tôi giao tiền thuốc cho ba, bà cứ tiếp tục mắng đi".

Hoan Nhan bỗng quay người, cô thét rống lên. Hoàng Thư Quyên lập tức sửng sốt, hồi lâu, bà ta vặn thân hình mập mạp ngượng ngùng né tránh: "Hứa Hoan Nhan, mày được lắm, mày có gan đừng cầu xin tao quản mày".

Cho đến khi đi xa, bà ta lại tiếp tục chửi mắng.... Hoan Nhan không quan tâm đến bà ta, cô đi tới bên người Thân Tống Hạo, hai mắt cô vốn trong suốt, lúc này chỉ còn một mảnh sương. Bàn tay nhỏ ướt đẫm mồ hôi lập tức bắt lấy áo sơ mi hàng hiệu của Thân Tống Hạo, lưu lại vết tích ẩm ướt, cô cắn môi, suy nghĩ hồi lâu, bất chấp ngẩng đầu lên: "Thân tiên sinh, cầu anh, đồng ý với tôi một việc được không?".

Anh cúi đầu, cầm bàn tay cô đẩy ra, dáng vẻ ghét bỏ cùng cô kéo khoảng cách: "Cô nói!" Anh khẽ cau mày, biểu hiện không kiên nhẫn, đôi mắt sáng lên, điệu bộ hài lòng nhìn con mồi chuẩn bị mắc câu.

"Tôi, tôi có thể đổi cách khác để trả lại số tiền này...." Cô nói quanh co nửa ngày, nhưng vẫn không thể nói vào vấn đề.

"Ví dụ?" Anh nhướng mày, mất hết hào hứng duỗi lưng mỏi.

"Tôi có thể làm người giúp việc miễn phí cho anh, tôi không cần trả tiền lương, đến lúc trả hết tiền nợ mới thôi, nhưng bây giờ anh có thể hay không cho tôi mượn tiền cứu ba của tôi?" Hoan Nhan cuối cùng vẫn nói ra, cô khẩn nài nhìn lại anh, nước mắt tuyệt vọng rơi xuống....

"Nhà tôi thuê đều là những người cao cấp nhất của Philippines, cũng không cần Hứa tiểu thư hạ mình làm những việc này" Anh nâng khóe môi, trước sau như một phóng túng không chịu bị trói buộc.

"Được rồi, Hứa tiểu thư tôi còn có việc, chuyện còn lại giao cho luật sư xử lý, tạm biệt" Anh mở cửa xe, khom lưng muốn ngồi vào.

"Đợi chút" Hoan Nhan phản xạ có điều kiện kéo anh, cô dứt khoát nhắm mắt lại, dù sao đã có lần đầu tiên, còn để ý cái gì?

"Thân tiên sinh, tôi có thể dùng mình làm thế chấp, cho tôi mượn tiền cứu ba tôi?" Cô rốt cuộc cũng nói ra, thậm chí có cảm giác như trút được gánh nặng....

"Cô sao?" Thân Tống Hạo giống như nghe truyện cười, ánh mắt sắc bén của anh nhìn lên nhìn xuống đánh giá cô, dường như muốn nhìn xuyên thấu đồng phục mỏng manh của cô, mặt của Hoan Nhan càng lúc nóng....

"Hứa tiểu thư, trình độ trên giường của cô quá kém" Anh ôm lấy cánh tay, thông thạo đốt một điếu thuốc, bộ dạng giống lưu manh, mắt trong làn khói dừng ở cô, khóe môi như hài hước gợi lên.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

48 Pages V < 1 2 3 4 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 28th April 2017 - 11:34 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248