Tìm kiếm:

> Truyện Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc đã hoàn thành ebook
islandgc
bài viết 07 Jan 16 11:56
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Truyện ngôn tình sủng Nguoi Phu Nu Cua Tong Giam Doc của tác giả Minh Châu Hoàn đưa chúng ta tới một cuộc tình đầy lãng mạn. Một cuộc tình trong mơ với tổng giám đốc đẹp trai của nữ nhân vật chính Hứa Hoạn Nhan, và thành viên thứ 3 ra đời như kết quả minh chứng cho tình yêu của họ. Nhưng tất cả chỉ mới là sự bắt đầu…

Chỉ với một sự hiểu lầm tai hại dẫn đến cuộc chia tay đầy nước mắt của cặp đôi “hoàn hảo” mặc dù Người Phụ Nữ Của Giám Đốc đã níu kéo và giải thích rất nhiều nhưng “chia tay” chính là đáp án mà Thân Tống Hạo chọn. Anh cho rằng cô đã ngoại tình và đứa bé đó không phải là con của anh nhưng chỉ mình Hứa Hoạn Nhan biết sự thật về đứa con đang nằm trong bụng cô.

Những sống gió cuộc đời lần lượt chà đạp lên bà mẹ trẻ với cái thai hơn 3 tháng khiến cô dần quỵ đi, tuy nhiên bằng bản năng sinh tồn và tình yêu con mãnh liệt của một bà mẹ đã khiến cô vượt lên trên mọi hoàn cảnh và có một cuộc tình mới với người thương yêu cô hết mực.

Cứ tưởng hạnh phúc đã đến với cô nhưng khoảng khắc của số phận lại một lần nữa đưa cô chạm mặt với giám đốc cũng là chồng cũ của cô Thân Tống Hạo , cứ tưởng thời gian sẽ xóa nhòa những ký ức nhưng cũng chính nó mang lại những rắc rối cho họ.
Theo: http://www.vnrc.org.vn/giai-tri/63-truyen/...m-doc-full.html
Chia sẻ:
Tags: cua tong da hoan doc da giam doc hoan thanh nguoi phu nu cua phu nu thanh ebook tong giam truyen nguoi
Xem Video: cua tong da hoan doc da giam doc hoan thanh nguoi phu nu cua phu nu thanh ebook tong giam truyen nguoi Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Phụ nữ có 10 điểm này, đàn ông sẽ yêu quên lối về
Phụ nữ chỉ cần ăn món này hễ ‘yêu là lên đỉnh’
Phụ nữ sẽ dễ ‘cực khoái’ hơn khi quan hệ với người đàn ông có điều này
Cô dâu giới thiệu người phụ nữ mù ngồi xe lăn kia là mẹ em
Lộ diện siêu xe limousine của Tổng thống Nga Putin
Phụ nữ có 10 điểm này, đàn ông sẽ si mê quên lối về
Phụ nữ chỉ điều này chồng sẽ vô cùng thích thú khi ‘yêu’ và luôn cảm thấy mê mẩn vợ
Cựu binh Thế chiến II chuyển giới thành phụ nữ ở tuổi 90
Bí mật giữ gìn nhan sắc của phụ nữ Pháp
Lấy phải 7 kiểu đàn ông này, phụ nữ chẳng sớm thì muộn cũng “dứt áo ra đi” mà thôi!
Người phụ nữ có đặc điểm này khiến đàn ông si mê ngay từ lần đầu gặp gỡ
Siêu xe mới của tổng thống Nga lộ diện
Vì sao phụ nữ sau sinh không ‘cuồng nhiệt’ như thời con gái?
Tại sao đàn ông thích chuyện đó vào buổi sáng, còn phụ nữ lại say sưa vào ban đêm?
Giám đốc Sở cảnh báo nạn ‘chảy máu’ gốc chè hoa vàng qua Facebook
Nữ phó giám đốc bị tù chung thân sau 6 năm tạm giam
Đà Nẵng giải thích việc cách chức Phó Giám đốc Sở Ngoại vụ
Điểm nổi bật chỉ có ở ghế giám đốc Nội thất Miền bắc
Con gái Trump được thủ tướng Đức mời dự hội nghị về phụ nữ
Những dấu hiệu của ung thư phụ khoa phụ nữ cần lưu ý


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
48 Pages V  1 2 3 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(1 - 9)
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:10
    Gửi vào: #2
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger



Một cơn mưa hạ nhỏ, Hoan Nhan đi tới đầu hẻm ngập ngừng một chút, đứng dưới mái hiên nhà người khác, nhìn cơn mưa tơ bạc, tóc cô có một chút vàng óng, vừa vặn chạm vai, tóc cắt ngang trán có hơi dài, che lông mi ở phía trên, đôi mắt như phủ sương mù. Làm sao có thể tốt đây? Quần áo nếu như ướt buổi chiều làm sao quay về trường học? Ngày hôm qua thay quần áo ở nhà trọ còn chưa có thời gian để tắm... Hoan Nhan cúi đầu nhìn giày trên chân một chút, cuối cùng khẽ cắn môi, đem cặp sách giơ lên đỉnh đầu hướng nhà ngõ hẻm sâu mà chạy.

Đẩy cửa rỉ sét đầy lỗ thủng, lập tức nghe giọng mẹ kế Hoàng Thư Quyên đang cãi nhau đến dọa người ở trong phòng: "Uống, uống đi, sớm muộn gì có ngày ông chết vì rượu, xem ai có thể chăm sóc người thân ông trước lúc ông chết".

Tim Hoan Nhan đau xót, cúi đầu bước chân nhẹ nhàng trở về phòng của mình, lại bị ánh mắt sắc bén của Hoàng Thư Quyên nhìn thấy, lập tức đến trước mặt cô vênh váo tự đắc kêu la: "Hứa Hoan Nhan, cô không làm việc nhà mà muốn trốn tránh sao?".

Hứa Hoan Nhan không thể làm gì khác hơn là dừng lại bước chân, cúi đầu lẩm bẩm một tiếng: "Mẹ, ba".

Hoàng Thư Quyên hừ cô một cái, từ trong phòng bếp bưng thức ăn đặt ở trên bàn: "Còn không qua đây giúp một tay? Tôi không phải nuôi không rồi lỗ vốn".

"Con có đưa tiền sinh hoạt" Hoan Nhan có chút tức giận nhìn mẹ kế, mỗi tháng cũng đưa cho hơn một ngàn vạn, cô thế nhưng chưa thấy mẹ kế làm thức ăn.

Rầm! Hoàng Thư Quyên quăng mâm cơm đi, cặp mắt trừng lớn dọa người: "Cô có biết hay không giá cả đang tăng lên? Cô có biết hay không thịt bao nhiêu tiền một kg, cá giá bao nhiêu tiền? Tiền nước, tiền điện, tiền ga biết bao nhiêu là chi phí? Cô mỗi ngày về nhà nấu nước tắm, giặt quần áo gội đầu, mua đồng phục học sinh tiền ở đâu? Cô và tôi tính toán, tôi mới là người cùng cô tính toán đây?".

Hoan Nhan lông mày càng lúc càng xiết lại, cô uất ức nhìn ba say bí tỉ, cuối cùng lui về phía sau từng bước: "Con cũng không có ăn nhiều, dùng nước vẫn tiết kiệm....".

"Tiết kiệm? Cô đừng nói Hứa Hoan Nhan, tôi gả tới đây tám năm, không biết cấp của hồi môn biết bao nhiêu? Ngày hôm nay tôi cũng không cùng cô nói quanh co...." Hoàng Thư quyên kéo cái ghế một bên ngồi xuống, Hứa Mễ Dương trang điểm xinh đẹp từ trong phòng đi ra cười tươi một cái: "Cô lại chọc mẹ tức giận? Thật là phiền phức!".

"Cô sang năm tốt nghiệp, tuổi không còn nhỏ hàng xóm đều ở đây phàn nàn, cô cũng nên đính hôn, Vương Thẩm ở bên cạnh làm mai cho cô, là ông chủ cửa hàng điện, năm nay bất quá chừng bốn mươi tuổi, vừa mới có vợ chết, cô gả qua đó chính là bà chủ cũng coi như là bám vào kẻ quyền quý, mang vàng mang bạc coi như là chút lòng thành, còn có thể giúp đỡ em gái cô tìm công việc tốt gả cho nhà tốt....".

"Nếu như vậy con có thể nhường Mễ Dương gả qua bên đó? Con đã có bạn trai" Hoan Nhan vừa nghe xong hít vài ngụm không khí, làm mai làm mai, còn không phải vì số tiền bán cô!

"Mễ Dương mới lớn? Hơn nữa sao có thể để Mễ Dương làm vợ bé?" Hoàng Thư Quyên vừa nghe lập tức giống như con gà nhổ lông đứng dậy chỉ vào mũi Hoan Nhan mắng!

"Hứa Hoan Nhan, cô có tư cách gì hả? Để cho tôi gả một tên ông chủ hói đầu? Cô thật là xấu xa a!" Hứa Mễ Dương giận điên người, cũng đi theo sau lưng Hoàng Thư Quyên làm ồn!

"Mễ Dương không thể làm vợ bé, tại sao con làm vợ bé? Mễ Dương không muốn gả người hói đầu, tại sao con phải gả? Con gái người không gả tại sao lại đẩy qua con!" Hoan Nhan không phục ngẩng đầu, tức giận cả khuôn mặt cũng đỏ bừng, hai tay không từ chủ nắm chặt thành quyền, cô không muốn lấy chồng! Cô còn có Gia Minh!

Được chỉnh sửa bởi islandgc on 13 Sep 16 09:10


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:10
    Gửi vào: #3
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 2: Thích Hoan Nhan hay là em?



"Mễ Dương không thể làm vợbé, tại sao con làm vợ bé? Mễ Dương không muốn gả người hói đầu, tại sao con phải gả? Con gái người không gả tại sao lại đẩy qua con!" Hoan Nhan không phục ngẩng đầu, tức giận cả khuôn mặt cũng đỏ bừng, hai tay không từ chủ nắm chặt thành quyền, cô không muốn lấy chồng! Cô còn có GiaMinh!

"Được được, cô thế nhưng học được cãi lại!" Hoàng Thư Quyên tức giận cầm chổi lông gà đánh xuống, Hoan Nhan sợ lùi về sau mấy bước, nhưng mà loạng choạng vấp chân ở cánh cửa ngã trên mặt đất, cánh tay và trên lưng bị đánh mấy cái, đau nhức toàn thân, cô tránh không kịp, chỉđành phải lớn tiếng hướng về phía ba kêu cứu: "Ba....".

Hứa Hướng Cảnh bị ầm ĩ càu nhàu vài tiếng, ở trên ghế dựa trở mình làm đánh đổchai rượu lại nặng nề ngủ tiếp, Hoan Nhan bất đắc dĩ ôm lấy mặt, co rotrên mặt đất, đợi cho có người ló đầu ra bên trong cửa nhìn, Hoàng ThưQuyên mới nói kháy ngừng tay: "Tôi cảnh cáo cô, mười vạn tiền của ôngchủ Đinh tôi đã nhận, tiêu hết hơn phân nửa, cô nếu là không lấy chồng,tôi chỉ có thể đem cô cùng ba cô đuổi ra ngoài, đem nhà này bán đi chongười ta!".

"Không được!" Hoan Nhan nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đầynước mắt: "Chuyện tiền bạc con có thể nghĩ biện pháp, chỉ cần mẹ cho con thêm một thời gian".

Hoàng Thư Quyên cười nhìn lại cô: "Nghĩbiện pháp? Cô có biện pháp gì? Tôi xem bây giờ cô tốt nhất ngoan ngoãnlấy chồng, ông chủ Đinh kia còn có thể cho thêm nhà chúng ta một số tiền lớn nữa!".

Hoan Nhan đứng lên, che cánh tay đã bị đánh nổi đỏlên, ngang ngược nhìn lại Hoàng Thư Quyên: "Tóm lại mẹ cho con thờigian, con sẽ đưa mẹ mười vạn tiền".

Cô cầm cặp sách, cũng khôngquay đầu lại chạy ra khỏi phòng, trời đang còn mưa, nhưng mà đành phảivậy, cô muốn đi tìm Gia Minh, cô biết trong gia đình Gia Minh có kinhdoanh, cô có thể mượn tiền, chờ sau khi đi làm đủ rồi trả lại cho anh!

Trong người chỉ vẻn vẹn tiền ngồi xe bus trở về trường học, chợt nhớ đến hômnay còn là chủ nhật, buổi tối Gia Minh mới có thể trở về trường, khôngsao, Hoan Nhan hạ quyết tâm, ở ký túc xá dưới lầu chờ.

Xuống xe,trời mưa càng lớn, Hoan Nhan lưỡng lự một lát, nhìn quần áo trên ngườiướt át, rốt cục vẫn phải một lần nữa chạy trong mưa, chạy đến ký túc xácủa Gia Minh, Hoan Nhan đem nước mắt trên mặt lau khô sạch sẽ, mới không còn sức lực dựa vào trên tường, quần áo toàn bộ ẩm ướt, dính vào trênngười, đêm nay cô chỉ có thể đem quần áo trong ký túc xá sấy khô, ngàymai mới có thể tiếp tục mặc.

"A, là Hoan Nhan?" Chợt có thanh âm ở bên tai cô vang lên, Hoan Nhan giật mình, quay mặt sang mới nhìn rõ làhọc sinh nam cùng ký túc xá với Gia Minh - Âu Tử Dương, cô lễ phép cườimột tiếng, gật đầu một cái.

"Em tìm Gia Minh sao? Cậu ấy hôm naycó gọi điện thoại đến là không có tới...." Âu Tử Dương nhìn cô, ánh mắtcó chút kỳ lạ, Hoan Nhan sững sờ một chút, ngược lại nghĩ hôm nay cứ vềký túc xá sấy khô quần áo, ngày mai nhất định có thể nhìn thấy Gia Minh, cũng không muộn.

"Cám ơn anh, vậy em đi trước".

"Anh tiễn em...." Âu Tử Dương nhiệt tình mở miệng, Hoa Nhan lắc đầu một cái, lạimột lần nữa chạy vào trong mưa, Âu Tử Dương nhìn bóng dáng nho nhỏ củacô, không khỏi lắc đầu một cái, nội tâm cũng có mấy phần thương tiếc.

Hô.... Hoan Nhan ôm cặp sách ướt đẫm từng bước một leo lên cầu thang, cô ở kýtúc xá tầng ba, mà cô bây giờ, ngay cả sức lực đi trên đất bằng phẳng cơ hồ đều không có....

"Anh thích Hoan Nhan hay là thích em?" Thanh âm hờn dỗi cơ hồ có thể đem người hòa tan, Hoan Nhan giật mình, tại sao có người nhắc tới cô? Cô sững sờ vách tường phía sau, lặng lẽ thò đầura hướng hành lang bên kia nhìn lại....



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:10
    Gửi vào: #4
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 3: Bạn trai cô bắt cá hai tay



"Anh thích Hoan Nhan hay là thích em?" Thanh âm hờn dỗi cơ hồ có thể đemngười hòa tan, Hoan Nhan giật mình, tại sao có người nhắc tới cô? Côsững sờ vách tường phía sau, lặng lẽ thò đầu ra hướng hành lang bên kianhìn lại....

Bởi vì trời mua, ánh sáng trong hành lang rất tối,vẫn có thể nhìn thấy một người học sinh nam cao lớn trong ngực lộ ra một khuôn mặt cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn, là hoa hậu của lớp nghệthuật bên cạnh - Lâm Thiến.

Nhưng mà, tại sao cô ta lại nhắc đếnmình? Hoan Nhan có chút không hiểu, nhẹ nhàng nỉn thở: "Đương nhiên làem a!" Thanh âm có chút từ tính của học sinh nam truyền đến.

"Ghét...." Lân Thiến nắm chặt tay đấm ngực học sinh nam, sau đó là tiếng cười khanh khách chói tai truyền đến.

Hoan Nhan kinh ngạc sửng sốt, trong tay cặp sách ướt đẫm lập tức rơi trênmặt đất, cô phản xạ có điều kiện đứng lên, đem cả người mình trốn ở vách tường sau..... Mu bàn tay ở trên mặt nhợt nhạt, không biết là nước mưahay là nước mắt, người phát ra thanh âm kia, là Tống Gia Minh, bạn trainửa nam ở cùng một chỗ với cô.

_______________________________________

"Là ai?" Thanh âm dễ nghe Lâm Thiến lập tức vang lên, tiếp theo là tiếngbước chân tới đây, Hoan Nhan thật nhanh lau đi nước trên mặt, đem tóclộn xộn của mình sửa sang lại một cái, mới nở ra nụ cười nhợt nhạt, xoay người đi ra.

"Hoan Nhan?" Thanh âm Tống Gia Minh có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không có lúng túng hay bối rối, ngay cả.....

Hoan Nhan hơi chuyển người một cái, dừng trên cánh tay ngang hông ở trênngười Lâm Thiến, anh ta ngay cả động tác đó đều không có, không, ngay cả bản năng trốn tránh cũng không có.....

Trái tim Hoan Nhan, lập tức rơi vào đáy cốc.

"Hoan Nhan, hôm nay là chủ nhật, cô tới sớm thật" Lâm Thiến dựa vào trongngực Tống Gia Minh, mềm mại nói, ánh mắt nhưng là từ trên cao nhìn xuống đỉnh đầu Hoan Nhan, dừng ở đôi giày ướt đẫm của cô.....

Cô LâmThiến quần áo xa xỉ, trang điểm cho xinh đẹp, dáng người duyên dáng,trong tay vẫn còn cầm tay người đàn ông của Hứa Hoan Nhan, dù là bất kỳlà người phụ nữ nào, trong con mắt một cách tự nhiên kia sẽ có khinhthường.....

Hoan Nhan mẫn cảm nhắm đôi mắt, nhợt nhạt cười: "Em có chút chuyện, vì vậy tới sớm.....".

"Vậy thì hay quá, Hoan Nhan anh và Lâm Thiến đang có chuyện muốn nói cùngem, chúng ta ra ngoài đi" Thanh âm Tống Gia Minh rất nhẹ, ôm người đẹphăm hở ra ngoài.

Hoan Nhan cắn môi một cái, tinh tế mở miệng: "Được".

Cô xoay người, như con rối đi về phía trước, đem lời thân mật hai ngườivứt bỏ ở hai lỗ tai, vẫn là cảm thấy, bước chân, nặng nề, thật nặngnề.....


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:10
    Gửi vào: #5
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 4: Xe taxi

Đi xuống cầu thang, Tống Gia Minh thân mật sờ lên tóc Lâm Thiến: "Em chờ một lát, anh đem xe lái tới".

Lâm Thiên hờn dỗi nhón chân lên nhẹ nhàng hôn lên mặt, gật đầu một cái.

Hoan Nhan lờ đi nhìn cơn mưa, kia giống như là cây kim, từng chút từng chút, chậm chạp, giống như tra tấn, ghim trên ngực của cô.

Cô ôm chặt cánh tay, cảnh thấy lạnh không chịu nổi, ngay cả hàm răng cũng bắt đầu run rẩy.

Xe dừng ở bên cạnh ký túc xá, Tống Gia Minh cầm ô ôm Lâm Thiến, vừa muốn đi lại thấy Hoan Nhan hình như mềm lòng một chút, dừng bước: "Hoan Nhan, bọn anh sẽ trở lại đón em....".

Hoan Nhan vừa muốn mở miệng, ánh mắt lợi hại Lâm Thiến lại một lần nữa quét tới, cô cong miệng, yểu điệu nói: "Gia Minh, anh xem trên người Hoan Nhan cũng ướt đẫm, lại bẩn, thế nào lên xe a?".

"Anh, anh có khả năng tự mình chạy tới.... Vẫn là quán bar cũ phải không?".

Hoan Nhan kinh ngạc ngẩng đầu lên, hốc mắt dường như có cây kim đâm vào, cô nhìn Tống Gia Minh ngập ngừng một lát sau đó gật đầu, lập tức ôm cặp sách lại một lần nữa chạy vào trong mưa.... Cô tự nguyện ở trong mưa đem mình dầm ướt đẫm, cũng không muốn nhìn người đàn ông của mình cùng người khác anh anh em em, coi như là, anh ta đã trở thành bạn trai của người khác!

Tiếng kèn xe ở trong mưa vang lên, Hoan Nhan theo bản năng muốn nhảy quam xe hơi kia lại vẫn ép vào vũng nước, bắn tung tóe lên người cô....

Hoan Nhan giật mình, nhìn chiếc xe kia nghênh ngang đi, còn Lâm Thiến cười duyên một cái....

Cô ta và Tống Gia Minh quen nhau ở quán bar.

Hoan Nhan hít sâu một hơi, ôm cặp sách đi vào, lập tức nhìn thấy Lâm Thiến nhiệt tình vẫy tay: "Hoan Nhan, ở đây!".

Hoan Nhan xuyên qua đám người đi đến, trên bàn một chai rượu Hennessy(*) đã được mở.

(*)Rượu Hennessy: Jas Hennessy


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:10
    Gửi vào: #6
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 5: Tôi tên là Hứa Hoan Nhan

Hoan Nhan kích động đứng lên,ôm cặp sách của mình, cười lạnh nhìn Tống Gia Minh đang sững sờ, côkhông chịu khuất phục nâng cằm lên, trong đôi mắt tràn đầy giễu cợt, côvốn là không muốn, nhưng bây giờ cô uống say sao? Cô gằn từng tiếng mởmiệng: "Tống Gia Minh, chúc mừng anh, tìm được một chiếc xe taxi".

"Hứa Hoan Nhan, cô dám nói xấu tôi!" Lâm Thiến đương nhiên không chịu nhục,bỗng đứng lên, nắm tóc cô kéo ngồi lại vị trí trước, hung hăng đánh mộtbạt tai: "Cô có tư cách gì hả? Có năng lực để Tống Gia Minh thích côđừng nói tôi là xe taxi!".

"Lâm Thiến, đừng náo" Tống Gia Minhnghe xong, vẻ mặt càng u ám ngồi dậy, ngăn Lâm Thiến lại, lạnh lùng nhìn Hoan Nhan té ngồi trên ghế: "Hứa Hoan Nhan, Lâm Thiên bây giờ đã là bạn gái của anh, anh không cho phép em làm nhục cô ấy, em mau tới chỗ cô ấy nói xin lỗi".

"Tại sao?" Hoan Nhan ngẩng đầu lên, đôi mắt rực rỡ như ngọc lưu ly: "Tại sao bị người khác giành bạn trai mà còn hướng đến người thứ ba xin lỗi?".

"Hoan Nhan, xin lỗi" Tống Gia Minh chần chừ một lát, cuối cùng không nhịn được nhìn lại cô nói.

Hoan Nhan đứng lên, tiện tay chỉnh tóc rối loạn kéo sau tai, cô tự giễu cười một tiếng: "Tống Gia Minh, anh cho rằng tôi giống như trước kia khôngcó linh hồn như búp bê vải mặc cho anh điều khiển, bây giờ các người như vậy thì tôi có thể ngoan ngoãn nghe lời anh nói sao?".

Tống GiaMinh nhìn cô gái trước mặt không còn anh định đoạt nữa, mi tâm khôngkhỏi xiết chặt lại: "Hoan Nhan, em khi nào thì thay đổi như vậy hùng hổdọa người không nói đạo lý hả?".

Hoan Nhan nhìn lại, bụng đầy uất ức, không cam chịu, lại bị dồn ép chất vấn một chữ cũng không nói rađược, cô đứng lên, không còn sức lực mở miệng: "Thật xin lỗi, Lâm đạitiểu thư, tôi chúc hai người hạnh phúc đầm ấm đến già, vĩnh viễn khônggặp được người thứ ba" (Vân Vân: *bật ngón cái* chửi hay lắm)

Xoay người, cô bước chân không hề do dự, bị Tống Gia Minh bỏ cô không sợ, bị người thứ ba khi dễ cô cũng không sợ, cô chỉ lo lắng, ngày mai làm saocầm mười vạn tiền, thế nào cũng bị mẹ kế bán đi!

Lúc đi ra quánbar, trời mưa càng lớn, dù sao đã ướt đẫm, Hoan Nhan không chú ý nữa,dưới ánh mắt hoảng sợ người qua đường từng bước đi vào trong mưa.

Một ly rượu đầy, lúc này xem như phát huy tác dụng của nó, Hoan Nhan bắtđầu đi không vững, bước chân cũng bắt đầu nghiêng ngả....

"HứaHoan Nhan, kiên trì.... Không được chết ở đường phố, không được chếtthảm hại như vậy, đôi cẩu nam nữ kia sẽ cười nhạo....".

Hoan Nhan lẩm bẩm dừng bước, nước mưa đem đường phố rửa sạch sẽ, cô chờ ở venđường, đưa tay vẫy đón xe, cô muốn về nhà, không, không phải là ngôi nhà lạnh ngắt đó, tắm vượt qua hai mươi phút sẽ bị mắng, không phải là nhàđó, là ngôi nhà mà có thể yên ổn ngủ một giấc mà không bị người khác làm ồn....

Từng chiếc xe vội vã từ bên người cô chạy qua, đối vớiviệc cô vẫy tay giống như là chưa từng nhìn thấy, Hoan Nhan chửi mắngmột câu, dứt khoát đến giữa đường phố, ngăn chặn được một chiếc xe....

Đèn xe phát sáng cơ hồ đem ánh mắt cô đau đớn, chậm rãi ngừng lại, HoanNhan nhìn qua các đốt ngón tay, vừa nhìn thấy chính là chiếc xe xa hoa,trong đầu Hoan Nhan cũng là bột nhão, cô trực tiếp tiến lên, hai tay vịn trên kính trong suốt ở tay lái, hướng về phía người đàn ông bên trongtối cười thật to: "Này, tôi tên là Hứa Hoan Nhan, có thể hay không đưatôi về nhà....".



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:11
    Gửi vào: #7
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 6: Anh có phải hay không rất có tiền?



Cô trực tiếp tiến lên, hai tay vịn trên kính trong suốt ở tay lái, hướngvề phía người đàn ông bên trong tối cười thật to: "Này, tôi tên là HứaHoan Nhan, có thể hay không đưa tôi về nhà....".

Người đàn ônglấy tay tháo kính đen xuống, lộ đôi mắt hoa anh đào rạng rỡ, trong mắtkia tràn đầy ngả ngớn cùng xem thường, nhìn lại cô gái nhếch nhác trongmưa kia.

Cô nửa đêm ở đầu đường, sắc mặt nhợt nhạt giống quỷ, ngăn chặn xe của anh lại, muốn anh đưa cô về nhà?

Thân Tống Hạo khóe môi khinh thường nâng lên, tầm thường như vậy, gái đứngđường cũng nên về nhà nghỉ ngơi a! Cô ta thật đúng là chuyên nghiệp.

Anh không để ý tới, lại một lần nữa đạp chân ga, xe gầm một tiếng rời đi,vẻ mặt tươi cười lập tức biến mất, ở phía sau kính, Thân Tống Hạo lờ mờthấy bóng dáng kia từ ngã ở vũng nước, rất lâu cũng không thấy nhúcnhích....

Hoan Nhan nằm ở vũng nước, nước lạnh buốt dội vào mắtmũi miệng cô, dường như muốn xua tan đi thần trí mơ màng không rõ, côlàm gì? Một người đơn giản trẻ trung, cùng Tống Gia Minh ở cùng một chỗnửa năm chỉ cầm tay, Hứa Hoan Nhan vậy mà ở trên đường tùy tiện cản xengười đàn ông?

Trong lòng vẫn là để ý đi, để ý người phản bội kia, để ý người kia không nể mặt làm nhục, để ý cô bỏ ra tất cả tình cảm....

Đèn xe lại một lần nữa sáng lên, Hoan Nhan cố sức mở mắt, vẫn là chiếc xemới vừa rồi kia, cửa xe bên cạnh cô cũng mở ra, người đàn ông kia, kiêungạo nâng cằm: "Này, lên xe, cô muốn chết ở chỗ này sao?".

Hoan Nhan vùng vẫy đứng lên, trên đầu gối đau nhức, cô bất lực gục ở nơi này, cắn môi, không nói một câu.

Thân Tống Hạo vỗ vô-lăng, trong miệng chửi một câu rồi mở cửa xe ra, hẳn làdây thần kinh đáp sai rồi, mới tới coi người phụ nữ không hiểu này?

Được rồi, kỳ thực anh là một đại thiếu gia, không muốn thêm vụ tai tiếng,hoặc là xảy ra án mạng để cho ông già nhà anh râu riu dựng lên đi!

Một tay đem cô đứng lên trực tiếp ném ở chỗ ngồi. Shit! Anh ngày mai phải đổi xe!

"Cô đi đâu vậy?" Anh cầm khăn lông xoa xoa trên tóc cô còn đọng nước, lại đem khăn ném trên người cô.

Hoan Nhan do dự một chút, trong đầu vụng về hoạt động, nhà? Nhất định khôngthể quay về, ký túc xa? Đã sớm khóa cửa đi.... Trên người cô ngay cảtiền xu cũng không có, còn đi được nơi nào?

Cô nắm khăn lông run rẩy lau mặt, cảm giác được bên trong xe ấm áp lến, hẳn là mở lò sưởi....

"Tôi, tôi không biết...." Hoan Nhan giống như con mèo lang thang, co lại chỗngồi phía sau, khóe mắt cụp xuống, càng lộ ra ánh mắt tội nghiệp....

"Làm ơn đi tiểu thư, nhà cô ở nơi nào cô hẳn phải biết chứ!" Thân Tống Hạotràn đầy tức giận đứng lên, buổi tối tốt đẹp như vậy, lại bị người phụnữ đáng chết này phá hoại hết!

"Tôi trở về sẽ bị mẹ mắng chết.... Làm ơn, anh tùy tiện giúp tôi tìm một khách sạn, tôi sẽ trả tiền lại cho anh....".

Hoan Nhan hổ thẹn cúi đầu, mặt bắt đầu nóng lên, đối với một người khôngquen biết vay tiền, cô cũng không dám mở miệng như vậy, đêm nay phá lệ,thật sự là rất nhiều!

Anh im lặng không lên tiếng, Hoan Nhan dứtkhoát lấy hết dũng khí, lại một lần nữa hỏi: "Tiên sinh, anh có phải hay không rất có tiền?".

Cô nhất định, nhất định phải có được mườivạn tiền, chờ khi tốt nghiệp, cô có thể rời khỏi chỗ này, bắt đầu cuộcsống mới, không bao giờ.... trở về ngôi nhà này nữa!



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:11
    Gửi vào: #8
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 7: Ngốc giống nhau

Cô nhất định, nhất định phải có được mười vạn tiền, chờ khi tốt nghiệp, cô có thể rời khỏi chỗ này, bắt đầu cuộc sống mới, không bao giờ.... trở về ngôi nhà này nữa!

Lông mày xinh đẹp Thân Tống Hạo nâng lên, trong mắt xem thường càng lúc càng sâu.

Đây là khách sạn năm sao cao cấp, phòng đắt tiền nhất, anh quen thuộc đi lên thang máy dành cho khách quý đi lên tầng trên cùng, tầng được nối thông với nhau, tự do an toàn mà lại thoải mái.

Nhân viên phục vụ mở cửa, anh trực tiếp kéo cà-vạt vứt bộ âu phục trên ghế sa lon, đi tới tủ rượu rót một ly rượu, lúc giơ ly rượu lên vừa vặn chạm ánh mắt bất an của cô, cô đứng phía ngoài phòng sang trọng, tay chân lo lắng, cô lấy hai chân là chỗ trung tâm, người ướt một mảnh, tạo thành hình tròn không luật lệ....

Mi tâm anh xiết chặt lại, nhín tấm thân gầy như tờ giấy, sắc mặt tái nhợt vật vã, bỗng nhiên có chút phiền muộn, anh tối nay không lẽ đói lòng sung chát cũng ăn(*)?

(*)Đói lòng sung chát cũng ăn: ý của anh muốn nói là người xấu mà cũng muốn "ăn" ^^

"Vào đây" Anh cũng đã mở miệng, ánh mắt nhìn bộ dạng như con nai của cô, ném qua áo choàng tắm: "Đi tắm".

Anh không để ý vết thương trên đầu gối cô, lập tức đi vào phòng tắm khác.

Đến khi anh hài lòng quấn khăn tắm ra ngoài, vẫn thấy cô đứng ở trong phòng, thấy anh ra ngoài, cô lập tức đứng thẳng, có chút khẩn trương lướt nhìn qua mặt của anh: "Tôi, tôi không biết dùng phòng tắm....".

Mặt cô nóng lên, mới vừa rồi đi vào phòng tắm, cô phát hiện ngay cả sử dụng bồn tắm cô cũng không biết....

"Xem ra khách của cô không đủ hào phóng!" Anh cười chế nhạo, đi tới trước mặt cô mở miệng đè thấp âm thanh xem thường, đầu anh ướt sũng, giọt nước theo đường nét trước ngực anh chảy xuống, Hoan Nhan cảm giác đầu mình càng lúc đau nhức....

Anh ta xem cô là gái đứng đường, cô có chút không vui, nhưng không có phản bác, như vậy cũng tốt, mới có thể quang minh chính đại mặc cả.

Hoan Nhan lần đầu phát hiện, nguyên lai mình là người phàm tục như vậy! Cùng những người phụ nữa kia, không có gì khác biệt.

Sau đó đi ra, anh đã ở mép gường, đối diện nhìn cô, anh vẫy tay, cô có chút bất an, lê bước chân đi tới, mặt càng ngày càng nóng.

"Cũng không phải là lần đầu tiên, có cần thiết giả bộ sao?".

Anh giọng ngả ngớn, Hoan Nhan trong lòng nhận định, anh ta nhất định có thói quen làm chuyện như vậy, không phải người đứng đắn.

Anh đem cô đẩy ngã trên giường, cô cứng ngắc thẳng đờ ngã xuống, chỉ cảm thấy tâm như muốn nhảy ra ngoài....

Đôi mắt trừng lớn hơn, hồi hộp chăm chú nhìn từng hành động của anh, ngón tay nắm chặt cổ áo choàng tắm, càng lúc càng chặt.

Anh đem tay cô bỏ ra, khoảng cách lập tức kéo gần lại, ánh mắt anh nhanh chóng nhảy một cái, tiếp theo có chút thô lỗ vén lên trên trán xem, lộ ra trán săng chắc sáng bóng, tim Thân Tống Hạo bỗng nhiên đình chỉ, mở miệng theo bản năng: "Tiểu Lai".

Hoan Nhan chóng mặt không biết anh nói gì, theo bản năng ừ một tiếng, anh cành thêm thô lỗ kéo áo choàng tắm của cô xuống, đem cô đặt ở dưới thân.

Anh phóng túng cắn cô, Hoan Nhan không còn sức lực chống đẩy, người đàn ông mới vừa rồi còn cao cao tại thượng, bộ dạng bất đắc dĩ, thế nào bỗng nhiên thay đổi thành người khác?

Áo choàng tắm bị anh xé đi, cô rõ ràng cảm nhận được cùng anh nóng bỏng da thịt, cùng cô chặt chẽ dán vào nhau, cô cái gì cũng không bận tâm nữa, chậm rãi nhắm hai mắt lại.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:11
    Gửi vào: #9
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 8: Không phải là gái đứng đường



Áo choàng tắm bị anh xéđi, cô rõ ràng cảm nhận được cùng anh nóng bỏng da thịt, cùng cô chặtchẽ dán vào nhau, cô cái gì cũng không bận tâm nữa, chậm rãi nhắm haimắt lại.

Anh bỗng nhiên cùng cơ thể tách ra, sau đó là thanh âmngăn kéo vang lên, tiếp theo là tiếng xé nhựa plastic, Hoan Nhan tuổikhông còn nhỏ, 21 tuổi, cô hiểu anh ta đang làm cái gì.

Anh ta ngại cô bẩn, đương nhiên, cô thân phận bây giờ là gái đứng đường.

Hô hấp anh lần nữa tới, nội tâm Hoan Nhan nghĩ, cô nếu không phải cùngđường, mới không cùng người đàn ông như vậy ở cùng một chỗ, một nửa kiacủa cô, nhất định không được ong bướm.

"Nếu không phải gương mặtnày, tôi tuyệt đối sẽ không chạm cô...." Giọng nam trầm thấp khàn khàn,tiếp theo là đau nhức kéo tới, Hoan Nhan lập tức thanh thản vô cùng.

Cô nhìn anh, thân phận của anh ta sợ rằng ghê tởm cô đi.

Cô gắt gao cắn hàm răng, không phát ra một thanh âm, giống như là một tượng gỗ.

Anh hôn cô rất mạnh, giống như là đang phát tiết một loại cắn xé, động tác tiến lên cũng chậm lại, thậm chí, là dịu dàng?

Hoan Nhan không biết, cô chỉ cảm thấy trên mặt lạnh ngắt, tại cuối cùng củacuối cùng, cô giống như thấp giọng kêu tên, Tống Gia Minh.

Đúng, người đàn ông đầu tiên trong đời mà cô yêu, muốn giao phó cuộc đời cho người đàn ông đó.

Cô trợn to hai mắt, nhìn trần nhà, anh ta chỉ sợ bây giờ cùng Lâm Thiến dây dưa cùng một chỗ đi.

Anh ta không phải là đòi hỏi quá phương diện kia, là Hoan Nhan sống chếtkhông muốn, một lòng một dạ định đợi lúc kết hôn, cho anh ta một HứaHoan Nhan sạch sẽ, nếu biết tỉnh hình bây giờ, cô thực không nên làm cái gì gọi là cô gái trong trắng.

"Cô là lần đầu tiên?".

Âm thanh chất vấn của anh lạnh nhạt, có chút ngạc nhiên bỗng dưng gặp phải một xử nữ.

Hoan Nhan xoay người, đem mình kéo chỗ mép giường, chiếm giữ một mảnh đấtnho nhỏ, cô nhắm mắt lại nỉ non: "Tôi không phải là gái đứng đường, tôichỉ là cần tiền".

"Dù sao vẫn là ra ngoài bán đi" Thanh âm xemthường càng sâu, tiếp theo là yên tĩnh, hồi lâu sau, thân thể đều cứngđờ, Hoan Nhan mới tỉnh lại, người kia, đã ngủ thiếp đi.

Cô cũngngủ thiếp đi, trong mơ đều là Tống Gia Minh, cô kéo tay Tống Gia Minh,cô đuổi theo Tống Gia Minh, Tống Gia Minh ôm Lâm Thiến, cô gào Tống GiaMinh.

Thật đúng là xui xảo mà.

Hoan Nhan ở trong mơ, cùng ở đây đều một bộ dạng, tại sao muốn thật lòng yêu người đó đây? Còn không bằng Lâm Thiến, chỉ cần có tiền có thể yêu, thật tốt?

Cô trước sau như một dậy sớm, coi như uống rượu, sáu giờ đúng sẽ tỉnh táo lại, vẫn là chổi lông gà của mẹ kế có tác dụng.

Nếu người đàn ông này ăn quỵt, cho dù cô ở đây, thậm chí tiền cũng không đưa, cô thật đúng là muốn chết.

Bây giờ cô định đoạt, rửa mặt, tỉnh táo ngồi bên cạnh anh, chờ anh tỉnh lại, thu phí đêm đầu tiên.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 09:11
    Gửi vào: #10
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 9: Anh nên thanh toán rồi!



Bây giờ cô định đoạt, rửa mặt, tỉnh táo ngồi bên cạnh anh, chờ anh tỉnh lại, thu phí đêm đầu tiên.

Hoan Nhan đứng lên, quần áo ướt đẫm đã giặt sạch sẽ và sấy khô, không hổ làkhách sạn lớn, Hoan Nhan cảm thán một tiếng, động tác nhanh đem mặt rửaxong, bất quá mới có năm phút đồng hồ, ở sân nhỏ bên kia bừa bộn, cô cóthói quen dùng phương pháp nhanh nhất đem dọn dẹp ổn thỏa.

Cơn mưa đã đi qua, nơi này mùa hè đến rất sớm, ngoài cửa sổ mặt trời đã ửng đỏ xuyên qua các rèm cửa sổ.

Hoan Nhan đứng ở mép giường, nhìn xung quanh một vòng dứt khoát ngồi xếp bằng trên tấm thảm Ai Cập dày.

Chỗ bị thương trên đầu gối lộ ra vết thương màu hồng, cô không cảm giác một chút xíu đau đớn, hay tay áp má, cô yên lặng giống như là không khítrong phòng, tiếng hít thở nhàn nhạt của Thân Tống Hạo nghe rất rõràng....

Hoan Nhan giống như là lâm vào ngày xưa, cả người như đi vào cõi thần tiên, lần đầu tiên cô đang yên tĩnh thì kéo đến quán bartay chân có chút luống cuống, sau đó Tống Gia Minh đến gần, anh ta ngồitrước mặt cô, cả buổi tối trò chuyện vui vẻ, như là lập tức xâm nhập vào đóng chặt tâm hồn sáng rỡ của cô.

Lần đầu tiên lúc tỏ tình, anhcó chút ngượng ngùng vui vẻ, anh ở trước mặt người khác lúc nào cũng tựnhiên cười nói, gặp phải cô thì tay chân luống cuống đến đáng yêu....

Lần đầu tiên hẹn hò, anh thử cầm tay của cô, gọi cô Nhan Nhi, cô xấu hổ từ chối anh, anh bối rối cùng lo lắng....

Hoan Nhan lập tức cười ra tiếng, cười mà nước mắt cũng đi theo rơi xuống, cô cắn môi, nhưng mà, nhưng mà Tống Gia Minh tốt như vậy, lúc ở cùng cô,bên ngoài... Tống Gia Minh, hay là trong trí nhớ người kia sao?

Thân Tống Hạo chau lông mày lại, ánh mắt híp lại thấy một bóng dáng một lát cười một lát khóc....

Khoảng chừng một phút, anh mắt của cô dừng ở trên mặt anh, dừng lại trên mặtanh rất lâu, Thân Tống Hạo ho khan một tiếng, chậm rãi ngồi dậy.

Hoan Nhan sợ đến toàn thân run lên, bối rối lau đi gương mặt đầy nước mắt,cô nhìn đi qua chỗ khác, không dám nhìn tấm thân trần của người đàn ôngkia: "Anh đã tỉnh, tôi có chuyện muốn nói".

Cô chỉ muốn nhanh rời đi chỗ này, rời đi để cho cô nằm mơ là đang ở trong gian phòng xa xỉ.

Thân Tống Hạo chậm rãi xuống giường, áo ngủ cứ như vậy tán loạn trên ngườianh, anh đi tới bên cửa sổ, kéo rèm cửa sổ ra, ánh mặt trời vàng chiếuxuống, đem cả người anh bao phủ tầng lớp màu vàng, anh lười nhát duỗithân người, không chút để ý châm điếu thuốc: "Cô nói".

Hoan Nhancũng ngây ngốc giật mình, cô nhìn góc độ khuôn mặt anh, gò má anh đẹpđến kinh ngạc, anh chớp mắt hít một hơi thuốc, quả thật cho lòng ngườiphụ nữ dao động.

"Thứ ánh mắt này của cô tôi thấy quá nhiều,người phụ nữ...." Anh tà tứ nói, cúi đầu, một lớp khó thuốc nồng nặc phả trên mặt cô, Hoan Nhan lập tức chật vật ho khan, anh nhìn cô như vậy,dường như tâm tình rất tốt, ha ha cười lớn.

Hoan Nhan tức giận nhìn lại anh, có chút căm ghét mở miệng: "Anh quá vô lễ".

"Sai, cô cũng cho động tác mới vừa rồi của tôi thành một loại khiêukhích...." Anh ôm lấy cánh tay, híp mắt ngạo nghễ nhìn cô, một bộ dạngcông tử nhà giàu.

"Tùy anh" Hoan Nhan trừng anh một cái, đưa đôi tay trắng ngần ra: "Bây giờ, Đại thiếu gia anh nên thanh toán rồi".



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

48 Pages V  1 2 3 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 30th March 2017 - 09:32 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248