Tìm kiếm:

> [Truyện hot] Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư
islandgc
bài viết 12 Sep 16 03:06
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư
Tác giả: Cơ Thủy Linh


Giới thiệu truyên Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư:
Vì tính mạng của cha mình, cô không thể không khuất phục âm mưu của mẹ kế, ngụy tạo “chứng cớ xử nữ” thuận lợi để cô thế thân cho em gái gả cho Tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Lạc thị.
Của hồi môn bên nhà mẹ đẻ tặng cho cô là một trăm vạn Đô-la, cộng thêm một cô em nuôi vẫn còn “xử nữ” để đền bù sự “thua thiệt” đối với chồng của cô.
Sau khi cưới, mẹ chồng cay nghiệt, tiểu tam phách lối, chồng vô tình, cô có lòng mà không có sức.
"Chị, anh rể nói sức khỏe của chị không tốt, cho nên em sẽ giúp chị “chăm sóc” cho anh rể nhé!" Cô em nuôi nở nụ cười, vẻ mặt ngây thơ, thân mật khoác cánh tay anh đi từ phòng ngủ của bọn họ ra ngoài.
Một ly trà nóng bỏng hắt vào mặt cô, thần sắc của mẹ chồng rất thản nhiên: "Bây giờ tôi cũng đã già rồi, tay không còn linh hoạt nữa, chẳng lẽ cô lại ghi hận với một người già như tôi sao?"
Nửa đêm, có một đôi bàn tay che lấy miệng của cô, một lần lại một lần đoạt lấy thân thể cô một cách thô lỗ. Đôi môi lạnh lẽo ghé sát vào bên vành tai của cô nói vẻ khinh thường: "Chẳng qua cô cũng chỉ là một kỹ nữ cao cấp một chút, cô đã dám gả cho tôi, sẽ phải trả một giá cao đấy."

Được chỉnh sửa bởi islandgc on 12 Sep 16 03:07
Chia sẻ:
Tags: anh that doc anh giam doc hot tong la hu that la tong giam truyen hot
Xem Video: anh that doc anh giam doc hot tong la hu that la tong giam truyen hot Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Giám đốc Sở cảnh báo nạn ‘chảy máu’ gốc chè hoa vàng qua Facebook
Nữ phó giám đốc bị tù chung thân sau 6 năm tạm giam
Hạ Vi – Cường Đô La huỷ kết bạn, bỏ theo dõi ngầm khẳng định chia tay
Đà Nẵng giải thích việc cách chức Phó Giám đốc Sở Ngoại vụ
Điểm nổi bật chỉ có ở ghế giám đốc Nội thất Miền bắc
Khởi tố giám đốc công ty sập cần cẩu khiến học sinh lớp 10 tử vong
Khoe bố làm giám đốc nhưng đi ăn lại thấy bố đang dọn bàn
Lâm Khánh Chi: ‘Dùng hàng nhái mà tuyên bố hàng thật là không nên’
Tim tôi như thắt lại khi đọc dòng chữ vợ viết trước ngày bỏ đi cùng gã đàn ông ấy
Sự chân thật là bí quyết đầu tiên của hạnh phúc.
Hoãn phiên xét xử cựu giám đốc cảng vụ Đà Nẵng
Nếu có thể thành thật, chỉ ước gì ta chưa bao giờ gặp nhau
Trả hồ sơ vụ giám đốc ngân hàng chiếm đoạt 2.660 lượng vàng
Quảng Trị: Một giám đốc xây tường rào sát mép đường, không có phép
Nữ giám đốc ngân hàng tham ô 2.600 cây vàng bị điều tra lại
“Cà phê sáng”, nghe ông Giám đốc Sở nói về “cuộc chiến” vỉa hè
Làm giả hồ sơ vay, giám đốc ngân hàng “lận” 2.700 lượng vàng làm của riêng
Giám đốc Sở Nội vụ đặc cách bổ nhiệm con trai: ‘Mọi giải thích chỉ là nguỵ biện’
Tới Bà Nà Hills mà ko thử qua hết trải nghiệm dưới đây thì thật là khuyết điểm
Giám đốc Sở Công thương tỉnh Thanh Hóa bị phê bình


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
57 Pages V < 1 2 3 4 5 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(20 - 29)
islandgc
bài viết 13 Sep 16 01:40
    Gửi vào: #21
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 20: Màu đỏ và màu hồng



Hoàng Minh Nguyệt cầm chi phiếu , hưng phấn hôn lên gò má của Lạc Ngạo Thực


Ngồi ở bàn ăn , Lạc Ngạo Thực cũng không đẩy nàng ra , trên mặt ra vẻ cưng chìu cười ."Chỉ cần em thích là tốt rồi !"


Hoàng Minh Nguyệt ngồi trở lại vị trí của mình , Khuôn mặt xinh đẹp hiện lên một chút đau khổ, giọng nói run rẩy :"Anh à , không phải muốn cười nhạo em chứ . Không phải là em thích số tiền này , mà quả thật là nó quá nhiều để có thể trợ giúp em . Thế này thì em chẳng cần phải xin tiền của cha em nữa . Anh sẽ không biết là người bình thường như chúng tôi kiếm tiền khó khăn cỡ nào đâu !"

"À ?!"

"Em cũng không phải là trụy lạc nên mới tìm đến nơi này , em chỉ muốn cha của mình sẽ không còn cực khổ nữa , tuổi tác của ông ấy cũng đã lớn"

"Em thật là một cô gái rất hiểu chuyện" Lạc Ngạo Thực uống xong một hớp cà phê rồi nói

"Cám ơn anh đã không xem thường em !" Hoàng Minh Nguyệt lệ rơi đầy mặt nói.


Vũ Nghê đi tới trước bàn ăn vừa lúc thấy một màn như vậy . Lạc Ngạo Thực ra vẻ chua xót nhìn vẻ mặt đáng thương của Hoàng Minh Nguyệt . Anh à ?! Thật là nhanh , trước không phải gọi là anh rể ?!

"Chị à , sớm vậy ?! Nhanh ngồi xuống đây cùng nhau ăn điểm tâm đi , cũng không biết chị có thích hay không!" Hoàng Minh Nguyệt vội vàng đứng dậy kéo ghế ra cho Vũ Nghê


Hoàng Minh Nguyệt tựa như chủ nhân nhiệt tình chào hỏi . Còn Vũ Nghê thì giống khách ghé thăm


Chìa tay ra đón lấy ghế mà khuôn mặt phải khổ sở tươi cười . Biết rõ cô gái này là giành chồng mình , mà mình thì lại có thể giả bộ thân thiện ngồi xuống


Lạc Ngạo Thực nhìn về phía vợ :"Vũ Nghê , em nếm thử một chút , hương vị rất ngon . Minh Nguyệt sáng sớm đã làm !"

"Anh à , anh không cần phải khích lệ em , lại làm em hổ thẹn"

"Ha ha , đương nhiên là phải khen ngợi chứ . Tối qua em cũng mệt mỏi còn gì . Đã thế hôm nay còn phải dậy sớm chuẩn bị !" Hắn đem tầm mắt cưng chìu nhìn trên gương mặt Hoàng Minh Nguyệt

"Đó là những gì em nên làm mà . Dì và dượng để em tới đây , chính là chăm sóc chị Nghê cùng anh đấy !"


Còn chưa kịp ăn một chút gì , Vũ Nghê đã liền thở không nổi . Bưng ly sữa tươi trong tay , khống chế không được khẽ run rẩy.


Mệt mỏi ư ?! Hắn là không mất mặt tý nào , công khai nói cho vợ mình biết cái gọi là hắn khiến Hoàng Minh Nguyệt mệt mỏi ! Chăm sóc ư ?! Nói thật hay . Tại sao không trực tiếp nói rõ một chút . Là tới để làm quà bồi thường ?! Cô bây giờ có thể chịu đựng được tất cả mọi thứ !


Không phải sao ?! Giờ đây cô không có lý do gì tức giận cả . Chẳng qua cũng chỉ là một ‘danh phận’ . Một ';danh phận’ thì có tư cách gì để đau lòng ?!


Vũ Nghê vẫn còn đang suy nghĩ lung tung , thì Lạc Ngạo Thực và Hoàng Minh Nguyệt đã vui vẻ ăn xong , nhàn nhã uống cà phê , nói chuyện phiếm.

"Anh à , có phải anh đối với chị của em là vừa thấy đã yêu không đấy ?!"


Hắn mỉm cười và lắc đầu , giống như đang đứng giữa tình thế khó khăn ."Yêu ư ?! Tôi và cô ấy dường như không phải !"

"Không yêu thì làm sao mà kết hôn đây ?! Chị à ? Chị cũng không thích Anh sao ?!" Hoàng Minh Nguyệt quay đầu , cố giả vờ hỏi Vũ Nghê.


Vũ Nghê đặt ly sữa xuống , nhìn về phía chồng mình . "Tôi no rồi . Chúng ta nên đi bái kiến cha mẹ đi anh !"

"Được rồi , chúng ta đi thôi" Lạc Ngạo Thực lau chùi miệng , đứng lên nhìn về phía bên tay phải ."Minh Nguyệt , em cũng nên đi theo !"

"Vâng . À mà anh xem em ăn mặc như vậy có được không ?!" Hoàng Minh Nguyệt chỉ chỉ chiếc váy màu hồng , như thể cố tình phối hợp với bộ áo màu đỏ của Vũ Nghê.

"Không tệ !" Lạc Ngạo Thực gật đầu một cái


Vũ Nghê không thể tin vào tai của mình . Chẳng lẽ ở trước mặt người nhà của hắn , hắn cũng không chừa cho cô một chút thể diện sao ?!



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 01:40
    Gửi vào: #22
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 21: Tư tưởng sâu xa



Tân hôn ngày thứ hai , ba người cùng đi bái kiến cha mẹ chồng , chẳng lẽ đang thời cổ đại sao ?!


Lạc Ngạo Thực cư nhiên đem theo hai mỹ nữ đến trình diện trước mặt toàn thể mọi người trong Lạc gia , ngoài mặt ai nấy cũng bình thường , nhưng là vẫn có chút xấu hổ.


Vũ Nghê có thể cảm giác đến mẹ chồng , bà đối với cô rất không hài lòng.

"Vũ Nghê , cha của con thật đúng là cưng chìu con . Đến Lạc gia còn không yên lòng , phải để cho em gái cùng theo ~ làm mẹ chồng như ta đây còn thấy bội phần áp lực !" Chu Hân Lan điềm đạm nói (đọc đến đoạn này Cỏ cứ nhầm bà này với mẹ kế của Vũ Nghê , tại 2 người đó cùng họ Chu T____T)

"Mẹ à , thật ra thì ba của con chỉ lo là con vụng về , lỡ khi thiếu sót lại chọc Ngạo Thực tức giận . Mấy ngày nữa , Minh Nguyệt sẽ về nhà thôi mẹ !" Vũ Nghê mỉm cười giải thích . Thật ra thì trong lòng cô khẩn trương vô cùng , bàn tay đều là mồ hôi

"Ha ha , ông xui đúng là biết cách quá ~~ Tư tưởng thật sâu xa" bà Lạc hừ hừ cười một tiếng ! "Rất thú vị , Phó gia rất hiểu chuyện !"


Nhìn bộ mặt chế giễu của mẹ chồng , Vũ Nghê chỉ biết là dù có chết cô cũng không được khóc . Còn đối với một đám người xa lạ , theo bản năng cô nhìn về phía người quen là Lạc Ngạo Thực


Còn cha chồng thì đang trò chuyện gì đó cùng mọi người trong nhà , thậm chí cũng không có nhìn về phía này . Hoặc giả , hắn là đang cố ý ! Vũ Nghê cảm giác trợ trọi , chỉ có thể nắm chặt tay ngơ ngác quay đầu , tìm cơ hội né tránh tất cả . "Mẹ , con xin lỗi , con muốn đi vào nhà vệ sinh một chút !"

"Ừ , con đi đi !" Mặc dù có con dâu không như mong muốn, nhưng là cũng không thể ngăn cản người khác ! Đi vào trong phòng vệ sinh , đôi mắt Vũ Nghê liền nhanh chóng đỏ , nước mắt không ngừng lộ ra ngoài . Không giống với sự thờ ơ của Lạc Ngạo Thực , cái loại áp lực đến từ gia đình này làm cho cô thật sợ hãi , không cách nào chịu đựng nổi.


Ước chừng trong phòng vệ sinh khóc năm phút . Vũ Nghê dội nước lạnh hướng trên ánh mắt , để làm giảm bớt sưng đỏ , sau đó trang điểm lại . Vũ Nghê xoay cửa mở ra.


Vừa mới đến khúc quanh , một thanh âm dịu dàng vang lên.

"Chị dâu , chị khóc à ?!"

"Tôi không có ..." Vũ Nghê nhận ra người đó , lắc đầu một cái mà nói.


Người nói chuyện là em rể của Lạc Ngạo Thực , tên Lâm Hiên , cao chừng 1m80 , khuôn mặt đeo kiếng , nhìn rất lịch sự.


Không giống với bộ mặt đầy nam tính của Lạc Ngạo Thực . Lâm Hiên nhìn có vẻ ôn nhu , làm người đối diện cảm thấy thân thiện hơn

"Mới vừa rồi tôi có nghe được lời mẹ nói . Nhưng tôi nghĩ bà không có ác ý gì , chẳng qua bà rất tốt"


Lâm Hiên trấn an nói , khiến tâm trạng Vũ Nghê trở nên ấm áp . "Cám ơn cậu , tôi cũng nghĩ là do tôi chưa đủ tốt trong mọi việc !" Kết hôn còn đem theo ‘em gái’ , chuyện này nghe vốn buồn cười , nếu như là ai thì cũng sẽ ngạc nhiên thế thôi


Cô còn không thể chấp nhận , thì làm sao dám trách mẹ chồng nói móc.


"Không , tôi thấy cô rất tốt , lại đẹp người , thêm cả dịu dàng đấy chứ !" Lâm Hiên nhìn thẳng ánh mắt Vũ Nghê , rất chân thành nói ."Là do anh rể quá đáng , cho nên mới đem theo nữ nhân khác ! Chị dâu à , tôi đây nói em gái chị thế , chị cũng đừng nên để ý nhé ?!"

"Không phải là do Ngạo Thực , là tôi để em gái theo tới thôi !" Nếu để cho người khác biết là Lạc Ngạo Thực kéo Hoàng Minh Nguyệt tới , Vũ Nghê sẽ lúng túng hơn.

"Nếu là như vậy , chị dâu cũng đừng nên khóc . Ha ha, chúng ta đều là người một nhà , thật ra thì không có gì phải giấu diếm !" . Tay Lâm Hiên cắm vào trong túi quần , cười nhẹ nói . "Chị dâu , không bằng tôi đi khuyên nhủ anh rể cho !"

"Cám ơn cậu , nhưng là tôi muốn chuyện này tự mình xử lý sẽ hay hơn !" Vũ Nghê cảm kích cười một tiếng , sau đó lịch sự từ chối . "Tôi phải trở về phòng khách rồi !"

"Chị dâu cũng không cần vội vàng thế !" Lâm Hiên níu lấy cánh tay Vũ Nghê , vượt qua đằng trước cô


Nhất thời vị trí của hai người bọn họ ở trong tư thế tương đối mập mờ.


/P.S : Cỏ edit tập này mà thật sự thấy Vũ Nghê tội nghiệp T____T . Tập sau có người ghen


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 01:40
    Gửi vào: #23
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 22: Đã sớm có kinh nghiệm




"Xin buông tôi ra !"

"À , xin lỗi . Tôi có chút nóng nảy !" Lâm Hiên vội vàng buông cánh tay Vũ Nghê ra , lúng túng nói :"Mắt chị dâu đang sưng đỏ . Cho dù là ai , nhìn vào đều có thể đoán ra là chị dâu đang khóc , theo ý tôi thì tý nữa hãy trở về !"

Vũ Nghê vội vàng sờ sờ hai mắt của mình , không xác định nói :"Thật rất đỏ sao . Vậy. . . . . . Vậy làm sao bây giờ ?!"

"Không vần đề gì cả . Chỉ cần nói chuyện vui vẻ một tý , sẽ nhanh tốt thôi ! Bằng không để tôi kể cho chị dâu nghe một câu chuyện cười" Lâm Hiên đề nghị

Một là không tiện cự tuyệt , hai là muốn cho mắt giảm sưng . Vũ Nghê gật đầu một cái . "Được , cậu kể đi !"

Lâm Hiên làm một cử chỉ ‘OK’ , mang theo vẻ mặt tươi cười . Trong một cuộc hội nghị tại thảo cầm viên , người chủ trì hỏi : "Mèo có thể hay không leo cây?" , Lão Ưng giơ tay trả lời : "Có chứ!" . Người chủ trì nói : "Xin nêu ví dụ nói rõ !" . Lão Ưng rưng rưng nói :"Năm ấy tôi ngủ say , mèo nhà tôi leo lên cây của tôi . . . . . . Thế là sau này lại có thêm con cú mèo. . . . . ." (Chuyện cười này phải đọc kỹ mới hiểu nhá

"Hiểu lầm ?!" Lạc Ngạo Thực đè thấp gương mặt mỉm cười , ở bên tai Vũ Nghê không đứng đắn lẩm bẩm :"Tôi là đã sớm có kinh nghiệm về em . Loại người có sức hấp dẫn đàn ông như em , thì hiểu lầm như thế nào được !"


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 01:40
    Gửi vào: #24
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 23: Theo sát phía sau


"Không , tôi không có !" Vũ Nghê kích động hô lên một tiếng , nước mắt lã chã rơi xuống . "Anh , buông tôi ra"


Tay Lạc Ngạo Thực vòng chắc bên eo của Vũ Nghê , ở bên tai cô nhẹ , phà nhẹ hơi nóng :"Vào phòng vệ sinh đi , tôi liền thỏa mãn em , dè dặt em tìm kiếm nam nhân khắp nơi !"

"Tôi không muốn , anh buông tôi ra !" Vũ Nghê bị hắn làm nhục phải mở to hai mắt , tròng mắt lộ ra căm thù


Thấy bộ dạng của cô tỏ ra nóng nảy , Lạc Ngạo Thực càng thêm hứng thú , càng muốn có được . "Ha ha , em thật thú vị . Trước đây tôi không chú ý tới em , em liền liều mạng để có được tôi ở trên giường . Bây giờ chúng ta đã là vợ chồng , em thế mà cự tuyệt tôi"


Dấu vân tay của hắn in trên khuôn mặt gần má lúm đồng tiền của Vũ Nghê , khéo léo trở nên hồng hồng.

"Anh đang vũ nhục tôi , tôi sẽ không cho anh được như ý nguyện !" Vũ Nghê quay mặt , không muốn nhìn đến hắn.

"Em nói tôi vũ nhục em ?! Ha ha , không phải là tôi nói quá đúng sự thật sao . Chúng ta ở trong khách sạn , xảy ra quan hệ không phải do em mưu mô ?! Còn mới vừa rồi . Lâm Hiên không phải là vì em ra mặt ?!" Lạc Ngạo Thực cười nhạo nói.

"Anh ..." Vũ Nghê giận đến phát run . Đúng thế , hai chuyện này cô đều không thể phủ nhận.


Nhưng là ——

"Lạc Ngạo Thực , mới vừa rồi tôi chỉ là cùng Lâm Hiên nói chuyện phiếm , hắn là em rể của anh , tôi làm vậy là bởi vì nể mặt anh . Chẳng lẽ chỉ vì thế , mà anh phải xúc phạm tôi mới được sao ?! Nếu anh cảm thấy điều đó là đúng , thì phiền anh động não đầu óc , hành động đúng đắn một chút , để người ta còn cảm thấy khâm phục , chứ đừng làm mọi người nhìn vào , lại liên tưởng anh là thứ lưu manh khốn nạn"

"Nói hay lắm . Ha ha , nhưng tôi thực sự thích kiểu trò chuyện này , cũng muốn nếm thử nụ hôn của kẻ mạnh miệng , như thế sẽ được thoải mái hơn !"


Nói xong , hai tay hắn hướng phía Vũ Nghê . Dùng sức mà ấn cô xuống dưới háng của mình . Hai cơ thể dính sát vào cùng nhau.


Vũ Nghê thậm chí cảm giác được mạch máu ';chỗ ấy'; của hắn nhảy dựng lên , khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc đỏ bừng nóng bỏng . "Buông tôi ra !"

"Ha ha , Vũ nghê . Như lời em nói , em không muốn tôi mất mặt . Vậy thì ngay tại đây , chồng em muốn em , em lại cự tuyệt là sao ?! Ha ha , xem ra ngoại trừ tôi thì em chính là luôn thân thiết cùng nam nhân khác , có phải hay không ?!" Hắn bằng vào ưu thế mạnh hơn , cầm hai tay của Vũ Nghê , ép lấy cô hướng mặt vào vách tường.

"Không đúng , làm sao anh có thể nhập một mà nói ?! Tôi cùng Lâm Hiên chẳng qua là nói chuyện phiếm , nếu như cả nói chuyện phiếm , tôi cũng có thể nói cùng anh !" Vũ Nghê giận đến đầu lưỡi co thắt lại , hắn quá ngụy biện !

"Em có lầm hay không ?! tôi là chồng của em , đương nhiên là người khác không có đặc quyền , làm cho em thỏa mãn là nghĩa vụ của tôi !" Trên gương mặt anh tuấn của hắn lộ ra nụ cười tà mị


Lạc Ngạo Thực một tay đem cô cố định , một tay dùng sức kéo chân dài của cô ra , vòng bên eo của hắn.

"Anh ——" phó Vũ Nghê vừa thẹn vừa cáu nước mắt chảy ra . "Anh không thể làm như vậy , người nhà anh sẽ nghĩ tôi thế nào ?! Cầu xin anh , không cần phải như vậy"

"Nếu như em không muốn *** trong phòng vệ sinh , vậy thì chúng ta cứ thế ở nơi này ! Tôi sẽ không để cho bọn họ phát hiện . Cho dù có phát hiện , họ cũng sẽ vờ như không thấy !" . Hắn nhìn chằm chằm cô mà nói


Lần này , Vũ Nghê hoàn toàn đầu hàng , ánh mắt ẩn chứa tức giận hỏi hắn . "Đến phòng của anh , có được hay không ?!"

"Thật phiền toái , đến lúc đó bọn họ cũng sẽ thấy chúng ta lên lầu ——" Hắn đến gần , liếm lên môi mỏng của cô cười hỏi :"Chẳng lẽ , em muốn cho tất cả mọi người đều biết chúng ta đang làm cái gì à ?!"


Vũ Nghê cắn môi dưới , dùng sức đẩy hắn ra , xoay người đi vào phòng vệ sinh ——


Lạc Ngạo Thực nhìn bóng lưng của Vũ Nghê , hài lòng nâng khóe môi , theo sát phía sau !


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 01:41
    Gửi vào: #25
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 24: Còn ra thể thống gì




Hưởng thụ qua lại hai lần , rốt cuộc hắn cũng thỏa mãn bỏ qua

Ánh mắt Vũ Nghê đọng đầy nước , nhưng là cô vẫn cố gắng kiềm chế không để chảy ra . Hắn căn bản không thương tiếc cô . Cô khóc , cũng chỉ làm hắn đắc ý hơn . Lạc Ngạo Thực sửa sang lại bộ dạng của mình

Xoay người vừa muốn đi ra . Lúc này , hắn mới chú ý tới Vũ Nghê vẫn còn ngẩn người ngồi trên bồn cầu

"Thế nào ?! Nếu như chúng ta còn không mau ra ngoài , mọi người trong phòng nhất định lo lắng !" Lạc Ngạo Thực đứng lại hỏi thăm.

Vũ Nghê cúi thấp đầu , ngồi trên bồn cầu không nhúc nhích.

Lạc Ngạo Thực đi theo tầm mắt của cô , thấy vớ rách và ren ném trên bề mặt gạch đen . "Còn không ném vào thùng rác ?! Chúng ta phải đi ra ngoài , chẳng lẽ em còn thương tiếc chúng hay sao ?!"

"Đi ra ngoài ?! Người giúp việc nhất định sẽ nghĩ đến chúng ta ở chỗ này. . . . . . Không muốn !" Vũ Nghê lắc đầu . Làm thế nào để người ta xem như không có gì đã xảy ra ở đây ??

Hơn nữa mẹ chồng đã ấn tượng không tốt về cô , nếu như biết như vậy nữa chắc chắn còn tồi tệ hơn.

"Bây giờ phải làm sao ?! Từ đây đi ra ngoài có cửa sau không . Tôi có thể tìm một chỗ để giấu mấy thứ này không ?!" Cô sốt ruột hỏi , hai chân khống chế không được run run.

"Chúng ta là vợ chồng , em ở đây sợ hãi cái gì ?! Dáng vẻ em bây giờ thật giống như tôi đang vụng trộm. . . . . . Tôi không thích em như vậy !"

"Nhưng phải giấu chúng ở đâu mới không bị phát hiện ?!" Cô cúi đầu , vẫn còn rối rắm.

Lạc Ngạo Thực tung hoành tình trường nhiều năm như vậy , hôm nay lại hành động một chuyện mà hắn chưa từng làm . Nhặt những thứ trên mặt đất lên , hắn bắt đầu chia ra rồi nhét vào hai bên túi quần

Sau đó vỗ nhẹ vào túi , coi như là OK.

"Đã xong chưa , giờ em đi được rồi đấy !" Hắn hỏi như chưa có chuyện gì xảy ra . Sự lo lắng của cô hoàn toàn là dư thừa , bởi vì bọn họ biến mất lâu như vậy , người bên trong chí ít cũng biết bọn họ đang làm chuyện gì

Khuôn mặt nhợt nhạt của Vũ Nghê cuối cùng đã hồi phục , cô từ từ đứng lên ——

*****************************************************

Vị trí trong của phòng ăn được bày biện lại , những người trong Lạc gia đã ngồi vào bàn , chờ bắt đầu bữa trưa . Nhưng mà mọi người vẫn phải đợi . Một giờ trôi qua , rốt cuộc Lạc Ngạo Thực và Vũ Nghê cũng xuất hiện

Vũ Nghê cúi đầu , cũng không dám ngẩng lên , mặc cho Lạc Ngạo Thực dắt cô vào trong chỗ ngồi.

"Phòng bếp đã sớm đem bữa trưa chuẩn bị xong , vì chờ đợi các con , kết quả các con khiến mọi người bị đói . Các con chẳng lẽ một chút áy náy cũng không có sao ?!" mẹ chồng Chu Hân Lan nghiêm nghị nói nói.

Cạch ——

Đồ đạc trên bàn rơi xuống mặt đất , phát ra một tiếng vang thanh thúy.

"Thật xin lỗi , con không cẩn thận đem nĩa đụng phải trên đất rồi !" Nói xong , Vũ Nghê lập tức khom lưng chuẩn bị nhặt lên.

"Cô chủ , người đừng động tay , cứ để tôi !" Một người giúp việc đi lên nhặt lại

Chu Hân Lan tức giận trợn trừng mắt nhìn con dâu , sức mạnh tràn đầy mà nói :"Con đột nhiên biến mất , bây giờ trở lại cũng không thấy nói xin lỗi mọi người ?!"

Bị mẹ chồng chỉ đích danh . Vũ Nghê càng không biết nói sao , chỉ biết cúi đầu :"Con xin lỗi ——"

"Bây giờ mới nói xin lỗi? Trước nên nghĩ đến . Muốn làm nũng cùng chồng , thì cũng phải chú ý tùy trường hợp . Lạc gia chúng tôi cũng không giống như ở nhà con !"

Vũ Nghê cảm giác mắt mình cay cay , lệ nóng không cách nào khống chế chảy xuống "Con thật sự xin lỗi ——"

"Được rồi . Mẹ , ăn cơm . Mẹ cứ nói Vũ Nghê thì có ích lợi gì . Mẹ biết rõ là do con , là con bắt cô ấy không có mặt sớm được đấy !" Lạc Ngạo Thực bực mình mà nói.

"Hừ , Còn nữa... cái cô em gái gì gì đó . Ngạo Thực à , con không thể để cô ta ở cùng nhà được , vậy còn ra thể thống gì !" Chu Hân Lan tức giận quát.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 01:41
    Gửi vào: #26
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 25: Chờ hắn về nhà



Hôm nay là ngày kết hôn thứ sáu , từ hôm bái kiến cha mẹ đến nay , vẫn không thấy Lạc Ngạo Thực xuất hiện


Sau khi dùng xong bữa ăn sáng , Vũ Nghê đi ra khỏi phòng , đến khuôn viên để hít thở không khí trong lành


Cô không ngừng cảm thán nơi đây . Quả thật làm cho cô phải mở rộng tầm mắt . Khu nhà lớn không tả nổi , sân vườn thiết kế rất trang nhã , thậm chí còn có đường đua ngựa ngoài trời . Một mảng cỏ xanh mơn mởn trải dài , một vài con ngựa mạnh mẽ đang đi dạo trong sân.


Nhìn từ trên xuống dưới , không khó để nhận biết những con ngựa này hoàn toàn có giá trị . Cái "Nhà" này quá lớn , so với nhà của mình , ở đây như là Cung điện Hoàng gia . Mặc dù nhà mình cũng là mở công ty , nhưng căn bản không thể so sánh với Lạc thị


Đứng ngay cạnh bể bơi , Vũ Nghê âm thầm thở dài một cái . Cho dù nơi này có hoàn mỹ thế nào , thì người đàn ông đó vẫn là không yêu cô . Bất quá hắn chỉ cho cô một ';danh phận’

"Cô chủ , là điện thoại của cô !" . Người giúp việc đưa điện thoại tới

"Của tôi ?!" Vũ Nghê cầm điện thoại trong tay , xem lại cuộc gọi gần đây.


Đồng thời người giúp việc ở một bên nói :"Là cha của cô chủ gọi đến , Phó tiên sinh bảo là cô chủ gọi lại cho ông ấy ngay !"


Vũ Nghê gật đầu một cái , bắt đầu bấm số.

"Ừ , Vũ Nghê !"

"Cha , con đang định sáng sớm ngày mai về nhà thăm cha !"


Trước đó cha cô bởi vì trở bệnh đột nhiên nằm viện , dù ông đối với cô không được tốt lắm , nhưng phận làm con , cô sao có thể không để ý tới ông cho được

"Vũ Nghê , con đừng quên dẫn Ngạo Thực đi cùng !" Thanh âm của Phó Quảng Nguyên có chút cấp bách.

"Cha , đã xảy ra chuyện gì ?!" Nghe giọng điệu không ổn của ông , Vũ Nghê lo lắng.

"Chuyện này ——" Phó Quảng Nguyên dừng một chút , cuối cùng vẫn nói :"Ngày mai con trở về , chúng ta bàn sau"

"Vâng" Vũ Nghê dịu dàng đáp ứng .

"Nhớ , nhất định phải dẫn Ngạo Thực theo cùng !" Giọng nói có vẻ ra lệnh . Vũ Nghê lại ngẩn người . "Nhưng là dạo này chồng con dường như đang bận rộn công việc"

"Bận rộn công việc . Con nói gì vậy ?! Các con mới cưới nhau , thì con rể cũng phải cùng con về nhà cha mẹ vợ một chuyến , cho dù các con ——"

"Cha , con hỏi ý kiến hắn đã" Cô vội vàng cắt đứt lời nói của cha mình . Cúp điện thoại xuống , tâm tình Vũ Nghê bắt đầu nặng nề . Hắn có thể theo cô về nhà mình sao ?!


Ở nhà chờ đợi một ngày , vẫn không thấy hắn trở lại . Trái tim cảm thấy bất an , Vũ Nghê rốt cuộc nhấn số , nhưng lại không tìm được lý do


Nghe tiếng nhạc thật lâu , rốt cuộc cũng có người bắt máy . "Alô , xin hỏi là ai ?!"


Giọng nói của người trợ lý vang lên . Vũ Nghê nghe được thanh âm của hắn liền hỏi :"Chào trợ lý Lưu , tôi là Phó Vũ Nghê , cho hỏi chồng tôi có ở đây không ?!"

"Bà Lạc ——" Lưu phụ tá lập tức lễ phép gọi , sau đó giải thích mờ nhạt :"Tổng giám đốc đang họp , sợ rằng không thuận tiện trả lời điện thoại"

"Đi họp ?! Đã trễ thế này , Ngạo Thực vẫn chưa ăn tối sao ?!"


Đối phương dừng lại ba giây . "Cũng là chưa ăn , tuy nhiên thư ký sẽ chuẩn bị đồ ăn nhẹ cho tổng giám đốc , xin bà Lạc cứ yên tâm" Trợ lý Lưu giọng điệu thoáng nhu hòa

"Vậy được rồi" . Vũ Nghê chần chờ chốc lát , sau đó mới nói :"Cậu có thể giúp tôi đem điện thoại chuyển cho Ngạo Thực không ?! Chỉ cần một chút thôi , tôi bảo đảm sẽ không lãng phí thời gian của anh ấy ——"


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 01:41
    Gửi vào: #27
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 26: Chờ cửa




"Lạc tiên sinh thật sự bất tiện để trả lời điện thoại" . Trợ lý Lưu cắt đứt lời nói của Vũ Nghê , ngữ điệu nhẹ nhàng nhất có thể

"Nhưng tôi có chuyện rất quan trọng , phiền cậu giúp tôi được không ?!" . Hắn là năm ngày không có về nhà rồi

Trợ lý Lưu dừng lại mấy giây , tựa hồ đang do dự . "Được rồi , để tôi thử một lần"

"Cám ơn cậu" . Biết mình làm người khác khó chịu , Vũ Nghê tự đáy lòng cảm kích hắn

Đợi một hồi thật lâu , máy nội bộ chuyển tới

"Alô" đầu dây bên kia im lặng gần nửa phút . Vũ Nghê cơ hồ cho là không có ai , cô chần chờ mở miệng hỏi

Ống nói như bị che lại , ba giây sau , rốt cuộc cũng có tiếng trả lời – "Em có chuyện gì sao ?!" thanh âm thờ ơ , lạnh lùng hỏi

"Thật xin lỗi , tôi không muốn quấy rầy anh , nhưng là ––––"

"Có gì em cứ nói thẳng , hiện tại tôi bề bộn nhiều việc" . Hắn ngắt lời , giọng nói rất lạnh.

Vũ Nghê do dự , tự dưng điện thoại đến công ty hắn , đột nhiên cảm thấy bất an :"Tôi , tôi là muốn hỏi anh , hôm nay có về nhà không ?! Buổi tối anh muốn ăn cái gì ?!"

Thật ra thì cô muốn nói là hắn nên về nhà , nhưng lời vừa đến khóe miệng lại thôi

"Tôi cũng chưa biết" Hắn dừng lại hai giây , sau đó lãnh đạm mà nói.

Câu trả lời của hắn , cộng với giọng nói lạnh lùng , khiến Vũ Nghê muốn kêu hắn về nhà , cuối cùng lại không thốt ra được

"Không có chuyện thì em cũng đừng gọi điện thoại đến công ty !"

Vũ Nghê ngây người . "Ừ , tôi biết rồi , thật xin lỗi anh"

Không đợi Vũ Nghê nói xong , Lạc Ngạo Thực đã cúp điện thoại . Đầu dây bên kia truyền đến tiếng ‘bíp bíp';

Cô nói những lời không nên nói thành ra lại nói nhảm . Vũ Nghê nhìn chằm chằm điện thoại trong tay , cười nhạo mình.

Đêm đã khuya , gió lạnh từ cửa sổ mở ùa vào phòng khách tráng lệ , làm lật ngược mấy trang sách . Người nằm ở trên sô pha nghỉ ngơi , thân thể khẽ cuộn lên , mấy phút sau liền mở mắt.

Quản gia Vương đi đến phía cửa sổ , chuẩn bị kéo rèm cửa thì thấy . "Cô chủ , cô nên trở về phòng . Ban đêm ở đây lạnh lắm !"

"Bà Vương , bà cứ ngủ trước đi . Tôi đang tìm một cuốn sách !" . Vũ Nghê cầm lên cuốn tiểu thuyết nhìn vào đó

Một lúc sau , bà Vương lại trở về phòng khách . Trong tay cầm một tấm chăn , trùm lên người Vũ Nghê . "Cậu chủ nếu giờ này còn chưa có mặt ở nhà , thì chắc sẽ không trở về rồi !"

Lâu rồi chưa được ai đắp chăn , Vũ Nghê tỏ vẻ xúc động . "Cám ơn bà Vương . Tôi biết rồi mà , bà cứ đi ngủ trước đi !"

"Vâng cô chủ !" . Bà Vương đau lòng nhìn Vũ Nghê một cái , mới rời khỏi phòng khách.

Trước giờ cô xem tiểu thuyết mãi vẫn không chán , nhưng bây giờ cũng đã gần 20 phút , mà ngay cả một tờ cô cũng không có đọc hết . Vũ Nghê dứt khoát đặt sách xuống , nhìn lên ánh sáng mờ ảo của trần nhà ——

Rõ ràng là hắn đã từng nói , hắn sẽ không quan tâm đến cuộc hôn nhân này . Dù cô là vợ của hắn , cô vẫn phải chấp nhận sự thờ ơ tàn nhẫn đó , đáng ra cô không nên cảm thấy đau lòng , khổ sở mới đúng . Hay do cô quá ngu ngốc . Vẫn biết kết cục là thế , nhưng cứ trơ mắt nhảy vào vòng xoáy . Mặc cho cơn đau tiếp tục tàn phá cơ thể của mình , lại không biết làm cách nào để thoát khỏi nó ——


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 01:41
    Gửi vào: #28
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 27: Mở rộng tầm mắt



Rạng sáng mười hai giờ mười phút . Lạc Ngạo Thực đẩy mỹ nữ khóc lóc nức nở ra , trên mặt không có một tia thương cảm , xoay người muốn rời đi

"Không , Ngạo Thực à , em sai rồi . Em mới trở về nước , nghe tin anh kết hôn , nhất thời không chịu nổi . Cầu xin anh , cầu xin anh đừng rời khỏi em , có được hay không ?!" Quản lý bộ tài vụ ở nước ngoài của Lạc thị , An Tiểu Nhã đang đuổi theo Lạc Ngạo Thực , từ phía sau ôm chặt lấy hắn . "Em sai rồi , sau này em hứa sẽ không nóng nảy nữa !"


Lạc Ngạo Thực cất ra tiếng cười dịu dàng . "Em không sai , là anh sai thôi . Anh thừa nhận sai lầm của mình rồi , cho nên chúng ta bây giờ là tụ họp vui vẻ , giải tán yên bình !" . Sau khi nói xong , Lạc Ngạo Thực đẩy người tình cũ ra , đi vào trong thang máy.


Hắn không ngờ tới , ngay cả An Tiểu Nhã , một người phụ nữ lý trí , mà khi biết tin hắn kết hôn , vẫn phản ứng khóc lóc , một hai đòi treo cổ —— Một chiêu lừa bịp chả ra gì


An tiểu Nhã , tuổi còn trẻ , khôn khéo , giàu kinh nghiệm , lại giỏi giao thiệp , dung mạo xinh đẹp hào phóng . Hắn tưởng rằng nữ nhân này không đến nỗi giống như các nữ nhân khác , tự nguyện làm một tình nhân im lặng . Không ngờ tới trình độ học vấn cao , dáng ngoài xinh đẹp . Lại còn ồn ào hơn so với các cô gái khác , đã vậy còn không thể nói lý ——


Quả thật hắn đã được mở rộng tầm mắt , ngoại trừ việc đó , hắn không hề có chút cảm giác nào . Hai người ở chung một chỗ , người tình tôi nguyện . Vừa mới bắt đầu nói hay lắm , không giao tâm , không nói tình . Nữ nhân đến với hắn , tuyệt nhiên hắn không từ chối , nhưng đừng trách hắn phụ tình


Ngồi vào yên xe , trong đầu Lạc Ngạo Thực nhớ đến khuôn mặt xinh đẹp kia , khóe miệng từng điểm từng điểm nâng lên ~~


Có lẽ hắn nên về nhà thôi , ngày đó đem Hoàng Minh Nguyệt đuổi đi , đưa cô trở lại biệt thự , hắn cũng chưa có gặp lại cô ~~


Hắn hạ quyết tâm , chân đạp ga , hướng nhà đi tới . Đến gần trời vừa rạng sáng thì bên ngoài truyền đến tiếng động xe hơi lái vào , từ từ dừng hẳn . Trên ghế salon Vũ Nghê trực tiếp nhảy xuống , chân đất chạy đến trước cửa . Đang lúc cô muốn kéo cửa , thì cửa bị người từ bên ngoài đẩy vào

"Ngạo Thực" Vũ Nghê đứng ở cửa , miệng có chút kích động kêu lên


Tầm mắt của cô tự nhiên rơi vào trên người hắn , áo khoác cùng cà vạt tùy ý khoác lên trên cổ tay , nút cài của áo sơ mi bị mở mất 3 nút , lộ ra lồng ngực màu đồng cường tráng . Bộ dạng không nghiêm túc này của hắn , đối với nữ nhân mà nói , mấy phần càng có lực sát thương.


Nhưng lòng cô lại đau đớn ít nhiều , có thể đoán được hắn tuyệt đối không phải từ công ty trở về . Lạc Ngạo Thực nhìn vợ mình , trên mặt chợt lóe lên ~ chán ghét . "Tại sao còn chưa ngủ ?!" Giọng nói có chút lạnh như băng.

"Tôi có chuyện muốn nói cùng anh !" Cô thu hồi ánh mắt tưởng niệm , dịu dàng lên tiếng.

"Em biết tôi sẽ quay về ư ?!" Lạc Ngạo Thực ném áo khoác ngoài vào ghế sa lon . Ngay sau đó ngồi xuống . Bắt chéo chân , nhìn người đi tới .


Vũ Nghê lắc đầu một cái , thành thực mà nói : "Bà Vương có nói anh sẽ không về , nhưng là tôi muốn đợi đến một giờ ! Ngạo Thực à , tôi có vài lời muốn nói với anh . Thật xin lỗi , tôi cũng biết rõ giờ này anh rất mệt mỏi"

"Không gì , em cứ nói đi !" Hắn thu mắt lại , vẻ mặt trở nên nhẹ nhõm , hài hước mà nói :"Ít nhất thì vợ của tôi chờ tôi không vì mục đích gì , điểm này làm cho tôi thở phào nhẹ nhõm"


Vũ Nghê lúng túng cười một tiếng , cô hiểu ý của hắn , chính là không được tốn công dành tình cảm đối với hắn , như thế hắn sẽ chán ghét ! "Tôi muốn hỏi xem ngày mai anh có rãnh hay không ?! Có thể theo tôi về nhà một chuyến ?!"


Hắn lặng yên chốc lát :"Ngày mai sợ rằng không được , tôi có việc"


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 01:41
    Gửi vào: #29
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 28: Con người nguy hiểm



"Nhưng mai đã là ngày thứ bảy chúng ta kết hôn , dù gì cũng phải về nhà tôi chứ !"

"Tôi muốn ~~ trước đây chẳng phải chúng ta đã nói , tôi chỉ cho em một ‘danh phận’ . Hơn nữa , tôi nhớ cha rể có thể thông cảm công việc của tôi , ông ấy hẳn biết tôi rất bận !" Không phải là hắn không để thể diện cho cô , mà là hắn không muốn cô quá ảo tưởng , lại lấy cớ ‘được voi đòi tiên’ . Phó Quảng Nguyên là người biết rõ cuộc hôn nhân này như thế nào , hắn cần gì phải ';gặp mặt'; để làm điều thừa ?!

"Tôi hiểu ý của anh . Không phải là tôi không an phận , bởi vì đây cũng là lễ nghi , nên tôi cầu xin anh —— cầu xin anh , theo tôi một ngày cho tròn lễ nghĩa , có được không ?!"


Mặc dù cha cô coi trọng sự nghiệp , vì sự nghiệp có thể hy sinh con cái , nhưng dù sao ông cũng là người thân duy nhất . Cô nhớ rõ lúc nhỏ , ông rất tốt và cưng chìu cô . Thậm chí có một lần hơi than trong nhà bị rỉ , tan việc trở về ông không ngại nguy hiểm , đem cô và em gái ôm ra ngoài . Sau đó ông bị đưa vào bệnh viện cấp cứu do bị hít quá nhiều lượng ô-xít-các-bon


Chỉ bằng một phần tình cảm đó thôi , cho dù ông có làm chuyện gì với cô , cô cũng không thể trách ông !


Lạc Ngạo Thực nhìn Vũ Nghê thật lâu , hỏi một câu không liên quan :"Đây là nguyên nhân em gọi điện thoại đến công ty ?!"

"Đúng vậy !"


Lạc Ngạo Thực nửa cười nửa lắc đầu , tà oán nói :"Haizzz ~ em có biết hay không bởi vì cú điện thoại của em , mà hại tôi tổn thất một người bạn trên giường . Nàng vốn là xinh đẹp , lại hiểu chuyện . Kết quả nghe được cú điện thoại đó , trở nên hờn giận , trách móc tôi !"


Những lời này đối với Vũ Nghê mà nói , không khác gì tát thẳng vào cô , khuôn mặt má lúm đồng tiền trong nháy mắt trắng bệch . Mấy giây sau mới miễn cưỡng mỉm cười , đưa mắt nhìn gương mặt tà ác kia , bắt chước giọng nói nhẹ nhàng của hắn :"Vậy tôi xin lỗi . Bất quá , cũ không mất đi , mới sẽ không đến . Bằng thân phận của Lạc tổng giám đốc , người bạn trên giường sẽ không thiếu !"

"Ha ha , em không đố kị à ?!" Lạc Ngạo Thực giơ tay lên , bắt lấy Vũ Nghê kéo vào trong ngực


Vũ Nghê nhất thời chưa kịp phản ứng , đã bị Lạc Ngạo Thực cố định vững vàng , cô chỉ có thể đứng ở trong lòng hắn . Bất chợt cô hốt hoảng , nhanh chóng lấy lại tỉnh táo . "Đố kị ?! Nếu như có thể theo tôi về nhà một chuyến , vậy tôi liền đố kị !"

"Như thế không tốt , nữ nhân đố kị thật đáng sợ"

"Vậy nếu tôi không đố kị , anh sẽ theo tôi về nhà chứ ?!" Hiện tại cô chỉ muốn giải quyết cái vấn đề này.

"Nghê , tôi không thích cách nói chuyện này , giống như là em đang uy hiếp tôi . Em tuyệt đối không được lựa chọn phương thức này , bởi vì em đã uy hiếp tôi một lần , một lần đã là vận may của em , ngàn vạn lần không được tái diễn , không thì may mắn sẽ biến thành bất hạnh !" . Hắn vuốt lên mái tóc dài của cô , ngón tay từ từ quấn quanh.


Lòng của cô cả kinh , hắn rõ ràng là đang cảnh cáo cô !


Càng cùng hắn sống chung với nhau , cô càng không được sợ hãi , người đàn ông này tương đối nguy hiểm . Hơn nữa , lời nói của hắn chưa bao giờ liên quan nhau , mỗi một câu đều là có thâm ý khác nhau !

"Anh muốn tôi đố kị , tôi đã đố kị đó thôi . Dù tôi nói thế nào , cũng không làm anh hài lòng"

"Sáng sớm ngày mai , tôi cùng em đi một chuyến . Chỉ là , tôi không hy vọng có lần sau !" . Lạc Ngạo Thực thu hồi nụ cười , vẻ mặt đầy tà khí

"Cám ơn , rất cám ơn anh !" Hắn đáp ứng , làm cho cô thở phào nhẹ nhõm.


Bàn tay to của hắn, dùng sức sờ một cái trên người cô , ám hiệu nói :"Tôi càng hy vọng , em sẽ dùng những hình thức khác để cám ơn !"

"Anh ——"


Bộ dạng hắn mập mờ , khiến Vũ Nghê lần nữa toát lên sợ sệt


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 13 Sep 16 01:41
    Gửi vào: #30
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 29: Yêu đương vụng trộm




"Đừng. . . . . ." Cô đỏ mặt , cơ thể cương lên , hoàn toàn không có biện pháp nhúc nhích , chỉ có thể di động cánh tay , phản xạ che ngang , để thân thể không tiếp cận quá mức. . . . . .

Hắn mới vừa ngông cuồng tự nói mình với nữ nhân khác , tại sao có thể xem như chưa có chuyện gì , liền muốn đoạt lấy cô ?!

"À. . . . . . Em cảm thấy em có năng lực từ chối sao ?!" Hắn nhếch môi , bắt đầu đùa cợt.

Thô lỗ kéo tay cô ra , sau đó cưỡng bách hai tay cô , cố định tại thắt lưng mình . Cố ý thay đổi khoảng cách giữa hắn và cô . Đối với cô , hắn càng có mãnh liệt tham muốn giữ lấy

Vũ Nghê mặt càng đỏ , cuống quít quay đầu nhìn quanh , chỉ sợ bị người khác nhìn thấy —— "Đừng như vậy , nơi đây là phòng khách. . . . . ."

"Sợ cái gì ?! Chỉ có bà Vương tại căn nhà này , dù bà ấy có biết thì cũng sẽ xem như không" Hắn nhếch môi.

"Vậy cũng không tốt , không nên ở chỗ này !" Vũ Nghê đỏ mặt cầu khẩn , ánh mắt nhanh chóng đọng lại , rất sợ bị bà Vương bắt gặp . "Tôi van anh , không nên ở chỗ này ——"

"Tôi cao hứng ở đâu , thì thực hành nơi đó thôi !"

Hắn cúi đầu cười mỉa , vừa nói vừa ác liệt cưỡng hôn người vợ nhút nhát của mình ——

Quái , dường như hắn rất thích trêu chọc cô

"Nhưng là ——" Vũ Nghê kháng cự , ở mép thấm ướt toàn nướt bọt của hắn . Hắn kịch liệt công chiếm , cho tới khi cô không kịp đề phòng , áo đã nhanh chóng bị tháo xuống , cô yếu ớt rên lên , nghẹn ngào khi hắn to gan xuống phía dưới . . . . . .

Phòng khách công khai hình ảnh nóng bỏng của hai người . Suốt đêm quả nhiên không có ai quấy rầy , trong phòng khách hiện rõ màn yêu đương vụng trộm . Dây dưa triền miên , hậu quả là có dùng bao nhiêu kem che khuyết điểm đi chăng nữa , vẫn không thoát khỏi hai con mắt hình dạng gấu mèo (0.0) cùng gương mặt tiều tụy.

Trái lại tinh thần Lạc Ngạo Thực là nhẹ nhàng khoan khoái , không có một tia mệt mỏi , thật ra thì lúc bình minh hắn cũng thiêm thiếp được một giấc . Xe Rolls-Royce lái chậm vào Phó gia , nếu đem ';biệt thự’ kia so sánh với nơi này , thì quả thật khác xa , nơi đây chỉ có thể coi là sân vườn của căn nhà lớn

Phó Quảng Nguyên nhiệt tình tiếp đón , nhìn con rể mình :"Con rể à , con có thể dẫn Vũ Nghê trở lại thật sự là quá tốt" . Phó Quảng Nguyên thân thiện cách mấy cũng không thu hút được sự chú ý của Lạc Ngạo Thực

"Buổi sáng công ty còn có việc , đại khái con chỉ có thể ở lại được nửa giờ" Lạc Ngạo Thực lãnh đạm nói , ánh mắt hẹp dài tỏ ra lạnh nhạt , làm cho người khác khó có thể thân cận.

Phó Quảng Nguyên ngẩn người , ngay sau đó xoa xoa tay cười :"Đừng như vậy , con nên ở lại đây ăn cơm trưa , sẵn tiện ta có lời muốn nói cùng các con ——" . Vũ Nghê đứng ở một bên , chỉ có thể yên lặng

"Có lời gì , cha cứ trực tiếp nói , con sẽ nghe" . Hai tay để vào trong túi quần , ánh mắt Lạc Ngạo Thực sắc bén , bình tĩnh nhìn chăm chú vào ‘cha vợ’ . "Cha không cần quá khách sáo" . Hắn lại cười nhạt một tiếng , nói thêm một câu . Lạc Ngạo Thực sớm biết rõ , Phó Quảng Nguyên muốn mở miệng yêu cầu cái gì ——

Công ty Phó thị đang xảy ra vấn đề , hiện cần một số tiền lớn , cũng đã khất nợ ngân hàng mấy tháng chưa trả . Và bây giờ các ngân hàng phải dùng biện pháp mạnh để chuẩn bị đòi lại các khoản vay khổng lồ lúc trước . Phó Quảng Nguyên là lợi dụng danh nghĩa của con gái , yêu cầu hắn cùng nhau đến đây , dĩ nhiên sẽ không ngoài mục đích này

Phó Quảng Nguyên cười khan mấy tiếng , ấp úng mà nói :"Thật ra thì cũng không có gì , chỉ là lo lắng về Vũ Nghê . Không biết có làm gì sai trái , gây rối với tất cả mọi người trong Lạc gia không ?!"

Lạc Ngạo Thực liếc Vũ Nghê một cái , cười hừ nói :"Cha vợ à , làm gì có chuyện đó ?! Vũ Nghê thật là người một vợ tốt , rất quan tâm chăm sóc con !"

"Vậy thì tốt , vậy thì tốt —— Ngoài ra , còn Minh Nguyệt thì sao ——" Phó Quảng Nguyên chau mày , ám chỉ Lạc Ngạo Thực

/P.S : Tập sau sẽ biết tại sao Phó Quảng Nguyên lại nhắc tới Hoàng Minh Nguyệt


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

57 Pages V < 1 2 3 4 5 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 29th March 2017 - 04:23 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248