Tìm kiếm:

> Truyện Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo ngoại truyện full text
islandgc
bài viết 02 Jan 16 02:33
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Truyện Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo tác giả Ức Tích Nhan là một truyện dí dỏm và khá thú vị truyện cũng không mang nhiều chất lãng mạn, nhưng cũng có một chút hương vị tình yêu . Đây là truyện tình cảm của hai người tưởng chừng không có điểm cuối. Còn nhiều bất ngờ trong truyện mời các bạn khám phá nhé.

Cô là con gái cưng của một gia đình giàu có bậc nhất tại thành phố A, nhỏ nhắn xinh xắn như một búp bê Lolita, tính tình bướng bỉnh thường hay gây rối, ham vui rất yêu thích đi du lịch đây đó cuộc sống không buồn không lo nhưng lại rất lém lỉnh! Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo luôn đưa chúng ra từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Anh là cậu cả nhà họ Lăng, một gia đình lừng lẫy khét tiếng ở Kinh Đô. Mặt mũi lúc nào cũng lạnh lùng khép kín, lòng dạ khó đoán, cứ như một ông chú già khó tính! Nhưng anh lại chính là ân nhân cứu mạng cô, tuy nhiên ở trong mắt cô cũng chính là ‘ông chú già’ khó khăn thường hay gây khó dễ cho cô ở mọi lúc mọi nơi!

Bất thình lình hay tin có người tới nhà ngỏ lời cầu hôn, sắc mặt Úc Tử Duyệt đen như đáy nồi cười cười mà như mếu, mình mới có hai mươi tuổi thôi mà! Hơn nữa đối tượng cầu hôn ấy lại chính là Lăng Bắc Hàn, người đã từng gây thù chuốc oán với mình?
Tổng hợp: http://www.viwrr.ac.vn/giai-tri/42-truyen/...n-full-prc.html
Chia sẻ:
Tags: ba dao co vo con cua cua lang dao ngoai full text lang thieu ngoai truyen thieu ba tre con truyen co truyen full vo tre
Xem Video: ba dao co vo con cua cua lang dao ngoai full text lang thieu ngoai truyen thieu ba tre con truyen co truyen full vo tre Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Cảnh gông cùm của những anh chồng có vợ ghen bệnh hoạn
Bó tay những kiểu tóc bá đạo của Yu-Gi-Oh ngoài đời thật
Hot boy nhà Becks khoe xe cổ với hai cô bạn
Đứa bé 6 tuổi, con của một cô hàng rau khiến cả đội ngũ bác sỹ phải cúi đầu cảm phục
Chelsea – Southampton: Cặp song sát bá đạo nhất Premier League
Trump chúc mừng sinh nhật vợ trên Twitter
Mẹ chồng đánh ghen thay cho con dâu cực bá đạo!
OverWatch: Bức xúc vì Mei quá “bá đạo”, Reaper kiện ra tòa nhưng…
Làm thiếu bài tập, học sinh bị giáo viên đánh bầm tím tay
Châu Tinh Trì và những cảnh quay bá đạo: Hollywood cũng phải chào thua
Nhạc sĩ Đức Huy diện vest kẻ trẻ trung đi cùng vợ trẻ kém 44 tuổi
Vừa khử sạch mùi hôi nách, vừa dọn sạch cỏ với hỗn hợp chưa đến 10 ngàn đồng
Cái kết không ngờ của người chồng ích kỷ, đối xử tệ bạc với cô vợ vừa mới sinh con
Chỉ có vợ ‘đần’ mới bảo chồng vào phòng sinh vượt cạn cùng…
Hành động kỳ lạ của cô vợ ngay trong đêm tân hôn khiến chồng chết đứng
Có vợ nóng bỏng đến thế này, bảo sao Messi thăng hoa
Có vợ nóng bỏng thế này, bảo sao Messi thăng hoa
Dùng bệnh hiểm nghèo thử chồng, cô vợ ôm nỗi đau suốt đời
Karin Jimenez – cô vợ siêu quyến rũ của sao PSV
Kiều Minh Tuấn làm ông trùm trong phim ‘Chí Phèo ngoại truyện’


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
48 Pages V < 1 2 3 4 5 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(20 - 29)
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:16
    Gửi vào: #21
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 20: Muốn nhóm lửa sao



Editor: TiêuKhang

"Biến thái!" Vừa vào cửa, Úc Tử Duyệt vội vàng buông cánh tay Lăng Bắc Hàn ra, thở phì phò để ba lô xuống mắng. Trong đầu hiện lên hình ảnh Lệ Mộ Phàm ôm cô gái đó.

Trong lòng buồn bã, cô cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy.

Là người từng trải, Lăng Bắc Hàn đương nhiên biết cô đang ghen, "Úc Tử Duyệt, tôi có thể đi được chưa?" Anh không rảnh rỗi cùng những đứa bé này chơi trò chơi, có chút không kiên nhẫn nói.

"Này! Chú, chưa được! Dù có chết chú cũng không thể đi được! Nếu không tôi sẽ bị vạch trần đấy! Cái tên khốn kiếp đó sẽ càng thêm xem thường tôi!" Úc Tử Duyệt nghe Lăng Bắc Hàn muốn đi liền vội vàng tiến lên, lại ôm chặt lấy cánh tay anh, gương mặt tức giận nhìn anh cau mày nói.

"Chuyện này thì có liên quan gì đến tôi?" Lăng Bắc Hàn trầm mặt, nhìn khuôn mặt nhỏ của Úc Tử Duyệt thở phì phò hỏi ngược lại.

Đúng rồi! Chuyện này có liên quan gì đến người ta? Tại sao người ta phải giúp mình?

Úc Tử Duyệt bị Lăng Bắc Hàn hỏi lại một câu thì trong chốc lát không biết trả lời thế nào, "Cộc, cộc, cộc....." Lúc này, cửa phòng bị gõ, Úc Tử Duyệt vội vàng nhón chân lên, đưa tay muốn cởi cúc áo trên quân trang của Lăng Bắc Hàn.

Bàn tay to của Lăng Bắc bắt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, nghiêm mặt nhìn cô chằm chằm, nhóc con này muốn châm lửa sao?

Nói gì đi nữa thì anh cũng là một người đàn ông trưởng thành chân chính!

"Hàn à.....Em giúp anh cởi áo nha....." Úc Tử Duyệt một mặt nhìn Lăng Bắc Hàn như khẩn cầu van xin, mặt khác lại rướn cổ lên nói to về phía cửa, lời vô nói cùng mập mờ.

Đôi tay nhỏ bé linh hoạt kia đã mở được vài cái cúc áo của Lăng Bắc Hàn.

Lệ Mộ Phàm ở bên ngoài nghe thấy giọng của cô mà ngực căng thẳng, "Cốc, cốc, cốc....” Dùng hết sức để đập cửa, "Úc Tử Duyệt, mau mở cửa cho tôi?"

Quả thật là tên khốn kiếp đó, Úc Tử Duyệt ôm lấy thắt lưng tráng kiện của Lăng Bắc Hàn, một tay nhỏ bé đặt trên lồng ngực màu đồng của anh, một tay mở cửa, "Ai vậy ....."

"Rầm ....."

"Á ....." Cửa phòng vừa được mở, Lệ Mộ Phàm dùng sức đẩy vào. Bờ eo thon nhỏ của Úc Tử Duyệt bị Lăng Bắc Hàn dùng sức tóm nhẹ xoay người, hai người thuận thế lại ôm chằm nhau.

Khuôn mặt nhỏ của Úc Tử Duyệt dán chặt trên lồng ngực nóng bỏng của Lăng Bắc Hàn, cảm thấy nhiệt độ của anh khiến má mình nóng rực lên. Mà lúc này, Lệ Mộ Phàm ôm Giảo Giảo kia đang đứng ở cửa. Anh ta sững sờ nhìn hai người họ ôm nhau mà vẻ mặt không thể tin được.

"Lệ Mộ Phàm! Cậu làm gì chứ? Không thấy người ta đang bận sao? Có hiểu lễ phép hay không hả?" Úc Tử Duyệt làm bộ như hoảng sợ lao nhanh ra khỏi lòng Lăng Bắc Hàn, còn cố ý chỉnh lại vạt áo T-shirt vuốt vuốt mái tóc rối bù, đỏ mặt nhìn bọn họ quát.

Nhìn Úc Tử Duyệt như vậy, trong lòng Lệ Mộ Phàm càng thêm luống cuống, chẳng lẽ là thật?

Lăng Bắc Hàn quần áo xộc xệch lúc này xoay người qua, cài lại từng chiếc cúc áo, vừa nãy bị nhóc con giày vò chỉ một lúc mà nơi nào đó đã không tự chủ căng lên.

"Col¬in.....Chúng ta về phòng thôi.....Không nên quấy rầy người ta....." Lúc này, bình hoa bên cạnh Lệ Mộ Phàm cuối cùng cũng mở miệng nũng nịu nói.

Lệ Mộ Phàm không cam lòng chỉ có thể ôm lấy cô gái kia rời đi, "Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, đừng nên để lãng phí....." Lệ Mộ Phàm lớn tiếng sâu xa nói.

Cửa phòng lần nữa đóng lại. Úc Tử Duyệt đỏ mắt nhìn chằm chằm cánh cửa, chóp mũi hơi cay cay, sau đó nước mắt không thể tiếp tục khống chế được nữa, từng giọt lăn xuống.

"Bây giờ tôi có thể đi....."Lăng Bắc Hàn mới vừa nói muốn đi, ai ngờ lại trông thấy khuôn mặt đầy nước mắt của cô!


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:16
    Gửi vào: #22
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 21: Chú ơi, đến đây đi…

Giọt nước mắt lóng lánh trong suốt dính trên hàng lông mi dày mà đen dài, chậm rãi chảy xuống đôi gò má mềm mại. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy nhóc con không sầu không lo này khóc, hơn nữa còn là dáng vẻ đau lòng như vậy. Lăng Bắc Hàn sững sờ, lòng không khỏi có chút phiền muộn.

"Khóc cái gì?" Anh mở miệng nặng giọng quát.

Úc Tử Duyệt xoay người lại, vội vàng chạy đến tủ cạnh đầu giường rút giấy ăn không ngừng lau nước mắt, "Chú, chú cứ coi như không nhìn thấy đi, cũng không được nói với người khác đó!" Cô đã khôi phục lại bình thường còn ngang ngược nói với anh.

Rõ là một bé con quật cường!

Lăng Bắc Hàn thầm nghĩ, cô không chỉ có quật cường mà còn cực kỳ sĩ diện.

"Diễn xong rồi, bây giờ tôi có thể đi được chưa?" Lăng Bắc Hàn ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ trên tay, đôi con ngươi đen sâu thẳm lại liếc sang cô hỏi.

"Á.....Ôi.....Colin....." Lúc này, từ sát vách truyền đến tiếng phụ nữ yêu mị rất nhỏ nhưng lại rõ ràng khiến Úc Tử Duyệt nhíu mày tim run lên. Cho dù cô mới 19 tuổi, cho dù cô còn là con gái nheo nhẽo cũng hiểu được âm thanh kia đại biểu cho cái gì!

Lệ Mộ Phàm! Cái tên ngựa đực này! Sao không thể kiềm chế chứ, đột tử tại chỗ luôn đi?

Lồng ngực Úc Tử Duyệt run lên thình thịch, kích động đến muốn giết người.

"Không cho! Không cho chú đi!" Úc Tử Duyệt trừng mắt giận dữ nhìn Lăng Bắc Hàn, ngang ngược quát lên bước tới túm lấy Lăng Bắc Hàn đẩy anh lên giường.

Lăng Bắc Hàn vì bị cô đẩy bất ngờ mà thân thể ngã xuống giường lớn, đã vậy cơ thể nhỏ nhắn của cô còn trực tiếp nằm đè lên người anh.

Lúc đó đang là mùa hè, trên người Lăng Bắc Hàn chỉ mặc một bộ quân trang tay ngắn rất mỏng. Úc Tử Duyệt mặc trên người một cái áo cánh dơi cũng mỏng, anh có thể cảm nhận được có hai khối ấm áp mềm mại áp sát ở trước ngực mình, nơi nào đó lại căng lên, cổ họng không tự chủ được nhúc nhích. Mùi hương tươi mát chỉ có trên người cô gái này xông vào mũi làm lòng người xao động không thôi.

"A.... Hàn..... Nhanh lên chút.....Cho em đi....." Lúc này, Úc Tử Duyệt đang nằm trên người anh nhưng đầu nhỏ lại ngẩng lên há miệng bắt chước giọng nữ nũng nịu kia cũng tự mình hô lớn.

Đáng chết!

Lăng Bắc Hàn cảm giác bắp thịt cả người mình vì tiếng mời gọi này của cô mà căng thẳng lên. Da thịt hai người dính sát vào nhau, cùng với tiếng kêu gọi của cô, hai khối mềm mại kia còn cọ qua cọ lại ở trước ngực anh, chợt cảm thấy tình thế như sắp lau súng cướp cò!

"A..... Hàn.....Lớn quá.....Ưm....." Úc Tử Duyệt lại hả hê kêu lên, càng kêu càng nhập tâm diễn y như thật!

"Ưm.....Colin, nhanh lên! Nhanh....."

Hai cô gái như đang thi đấu với nhau, phòng khách sạn vốn đã cách âm không tốt, lần này.....

Lăng Bắc Hàn quả thật dở khóc dở cười. Anh không phải là thánh nhân, chỉ là đàn ông bình thường! Anh ngồi dậy, hai tay giữ chặt eo của nhóc con.

"Chú, chú muốn làm gì?" Úc Tử Duyệt dừng lại tiếng "mời gọi quyến rũ" nhỏ giọng hỏi Lăng Bắc Hàn.

"Cô còn đè tôi nữa...Tôi không thể bảo đảm mình diễn giả làm thật đâu?" Ngón tay dài thô ráp giữ lấy chiếc cằm tinh tế của cô. Trong con ngươi Lăng Bắc Hàn lóe ra ánh lửa, nhìn kỹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tinh quái nói.

Úc Tử Duyệt giật mình bừng tĩnh hiểu ra, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc đỏ lên.

"Ôi....Colin, nhanh, mạnh một chút, á....."

"Làm thì làm! Ai sợ ai! Chú ơi, đến đây đi!" Úc Tử Duyệt bị âm thanh sát vách kích thích, cố nén tủi hờn trong lòng nổi giận nói.

Nhảy phóc qua, cô giạng chân ngồi lên ngực anh. Một bàn tay to của anh vẫn giữ chặt eo của cô. Ngón tay dài giữ chặt cằm của cô. Cô đỏ mặt vươn bàn tay nhỏ bé bắt đầu cởi cúc áo trước ngực anh.....


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:16
    Gửi vào: #23
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 22: Đừng có làm càn

Nói cho cùng, chú quân nhân này không xấu, trong ánh mắt soi mói của cô anh là một trai đẹp thượng đẳng, vừa chính chắn lại còn rất man! So với bình hoa Lệ Mộ Phàm kia thì rất có tố chất! Mình có phát sinh quan hệ với anh ta cũng chẳng có thiệt thòi gì!

Úc Tử Duyệt giận dỗi nghĩ như vậy, tay cũng đã cởi hết cúc áo sơ mi của Lăng Bắc Hàn. Bên trong lộ ra lồng ngực lớn màu đồng, cùng với cơ bụng sáu múi hoàn mỹ, thật sự hoàn mỹ! Không hề có miếng thịt mỡ dư thừa nào!

Trong đầu trào lên dòng nhiệt nóng. Bàn tay nhỏ bé của cô không tự chủ xoa bụng anh, từng đầu ngón tay hơi tái nhẹ nhàng sờ sờ, hình như là đang thử dò xét xem những bắp thịt kia có phải là thật hay không.

Bụng bị ngưa ngứa, Lăng Bắc Hàn cúi đầu xuống nhìn thì thấy bàn tay nhỏ bé của cô như móng mèo nhỏ đang gãi gãi bụng mình, nhóc con này lại đang nhóm lửa?

"Oa cơ bắp.....Là thật nha!" Úc Tử Duyệt thèm thuồng nhìn cơ bụng sáu múi Lăng Bắc Hàn, nước miếng suýt nữa đã chảy ra ngoài.

"....." Lăng Bắc Hàn cúi đầu không nói gì nhìn vẻ háo sắc đó của cô.

"Đừng có làm càn!" Tay anh giữ chặt eo cô, nhỏ giọng quát, một tay kéo cô xuống giường, còn mình thì đứng lên.

"Này! Chú! Sao chú lại bỏ cuộc nửa đường chứ?" Nghe âm thanh sát vách truyền ra, Úc Tử Duyệt vội vã, nhỏ giọng hỏi.

"Thích cậu ta thì cứ nói rõ cho cậu ta biết, đừng làm những chuyện như thế này để rồi mình phải hối hận!" Lăng Bắc Hàn hơi cúi đầu nhìn cô trầm giọng răn dạy.

Anh cảm thấy hai người này đang phung phí tuổi trẻ, vì sự tự ái của mỗi người mà làm lãng phí thời gian không đáng. Đến khi để mất mau nhau rồi lúc đó mới biết hối hận thì đã muộn.

"Thích? Ai thích cậu ta? Chú, chú không biết đâu, cậu ta là đối thủ một mất một còn từ nhỏ đến lớn của tôi đấy! Cậu ta là tên ngựa đực, đổi bạn gái còn chịu khó hơn thay quần áo!" Chỉ là, trong mắt cậu ấy, đó giờ chưa từng xem cô là phụ nữ, đương nhiên là cậu ta không có thèm rồi.

Hừ! Cậu ta không thèm mình, tất nhiên mình cũng chẳng cần tới cậu ta làm gì!

Trong lòng Úc Tử Duyệt chua xót nghĩ.

"Không đúng.....Chú, trong mắt chú, có phải tôi cũng không phải là phụ nữ không.....Nếu không, nếu không tại sao tôi đưa tới tận miệng cho chú ăn, mà chú lại....." Úc Tử Duyệt chợt nhận ra được một vấn đề rất nghiêm trọng. Hơn nữa, nhìn thấy Lăng Bắc Hàn bình tĩnh như không gì xảy ra, trong lòng cảm thấy hơi bị tổn thương!

Đang nói nửa chừng, cổ họng như bị nghẹn lại không nói được gì nữa.....

Úc Tử Duyệt, chẳng lẽ mày quên rồi sao? Anh ta từng nói mình là cô gái mới lớn chưa dậy thì! Không có hứng thú với mình!

Lăng Bắc Hàn cúi đầu nhìn cô, rất muốn phản bác lời của cô, nhưng cũng không thể nói anh không hề có chút cảm giác nào với cô được!

"Tôi còn có việc!" Anh nặng nề mở miệng, nói xong cầm túi của mình đi ra cửa.

Úc Tử Duyệt không nhìn anh lấy một cái. Âm thanh sát vách vẫn còn kéo dài khiến cho trong lòng buồn bã. Lúc này, cô thật muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

"Tên lính xấu xa! Chú cũng là bình hoa nông cạn!" Sau khi Lăng Bắc Hàn đóng cửa lại, cô oán hận nhìn cánh cửa chằm chằm, lòng chua xót mà hét lên.

Không chịu được tiếng phụ nữ quyến rũ kêu lên truyền từ sát vách, Úc Tử Duyệt nhốt mình vào trong phòng tắm, mở vòi hoa sen không thèm cởi quần áo cứ thế để cho nước xối ướt người mình, kỳ thật dưới bề ngoài quật cường ấy là một trái tim bị tổn thương.

Lăng Bắc Hàn vừa lái xe, vừa hút thuốc, vô cùng phiền muộn vì khi nãy bản thân suýt nữa đã làm một việc sai lầm.

Nếu quả thật không kìm chế được mà xảy ra quan hệ với nhóc con kia, chắc hẳn là Úc Tử Duyệt sẽ rất hận chết mình? Nhìn ra được, người cô thích là Lệ Mộ Phàm kia. . . . .

Ảo não lắc lắc đầu, như muốn vứt đi sự nóng nảy trong lòng không muốn nghĩ nhiều nữa.

Úc Tử Duyệt vừa ra khỏi phòng tắm. Cửa phòng lại bị gõ lần nữa, trông thấy Lệ Mộ Phàm mặc một bộ áo ngủ sang trọng đứng ở ngưỡng cửa hả hê nhìn cô…..


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:17
    Gửi vào: #24
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 23: Anh ấy sẽ cưới tôi



Editor: TiêuKhang

Tuy chỉ mặc một bộ đồ ngủ sang trọng nhưng cũng thể hiện được ra hết dáng dấp vóc người cao lớn. Trên mái tóc màu đen còn vương lấm tấm ánh nước, giống như mới vừa tắm xong, trong con ngươi trong suốt màu lam nhạt trên ngũ quan tinh tế ấy còn mang theo vẻ đắc ý.

Bờ môi mỏng quyến rũ hơi nhếch lên, "Bạn trai cậu đâu? Đi rồi hả? Hay đó vốn chỉ là diễn viên tạm thời cậu mời đến?" Đóng cửa lại, anh đi đến gần Úc Tử Duyệt, đưa tay vịn lấy cằm cô, cúi xuống nhìn cô hỏi bằng giọng trêu tức.

"Bỏ cái bàn tay thúi của cậu ra đi!" Úc Tử Duyệt tức giận quẫy người né trách sự đụng chạm của anh, mùi bạc hà nhẹ nhàng thanh mát thoang thoảng lan tỏa xung quanh cô, cô vội vã lui về sau hai bước trợn to mắt nhìn anh lớn tiếng quát.

"Bingo! Bị tôi nói trúng rồi!" Lệ Mộ Phàm búng tay cái chóc hả hê nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đang giận dữ thở hổn hển cười nói.

"Còn lâu đó! Anh ấy là quân nhân nên anh ấy rất bận, không thể ở lại đây qua đêm với tôi được! Hai chúng tôi cững vừa mới làm xong đó!" Úc Tử Duyệt thấy trên lồng ngực đang để hở của Lệ Mộ Phàm có vài dấu tròn hồng hồng liền tức giận phản bác, khuôn mặt nhỏ cũng nóng nảy đỏ bừng.

"Úc Tử Duyệt!" Lời nói tùy tiện của cô đã kích thích được anh, nhất là câu “chúng tôi cững vừa mới làm xong” mà cô vừa nói ra kia, khi nãy ở sát vách anh cũng đã nghe thấy rất rõ ràng. Lệ Mộ Phàm bước nhanh lên phía trước, đưa tay nhốt lại vòng eo thon mảnh khảnh của cô, tay còn lại giữ chặt chiếc cằm thon gọn của cô, oán hận gào thét tên tên cô.

"Cậu buông tôi ra!" Úc Tử Duyệt hất đầu sang một bên tức giận quát, nhớ tới người này mới vừa ôm xong người phụ nữ khác đã cảm thấy kinh tởm không thôi!

Thấy cô tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, từ trước đến giờ Lệ Mộ Phàm đều lấy sự trêu ghẹo cô để làm niềm vui, vẻ mặt vừa mới nổi giận ngay tức khắc chuyển thành cợt nhã cười nói, "Ông chú kia đã vứt lại cậu ở đây rồi đúng không? Duyệt Duyệt, hay là để mình thế vào chỗ đó giúp cậu nếm trải thử mùi vị của đàn ông nha, cậu thấy thế nào?" Lệ Mộ Phàm cười xấu xa ranh mãnh nói, môi mỏng còn phà hơi nóng mê hoặc lên gương mặt cô.

"Cậu cút ngay đi!" Lời của anh vừa nói xong, Úc Tử Duyệt vung ra quả đấm nện vào bụng anh một cái thật mạnh, Lệ Mộ Phàm bị đau lui ngược lại mấy bước, Úc Tử Duyệt nhấc chân định đạp anh thêm một đá nhưng đã bị Lệ Mộ Phàm nhanh nhẹn né tránh.

"Chậc chậc ..... Bị mình nói dúng chỗ đau rồi sao? Mình đã nói rồi, nhóc con thối muốn dáng người không có dáng người, muốn xinh đẹp không đủ xinh đẹp, còn phơi nắng đến thành cục than đen như cậu, đàn ông nhìn thấy cậu nào còn ai có thể nổi lên ham muốn nữa!" Lệ Mộ Phàm cười gian ác mỉa mai cô.

Bị chọc đúng chỗ đau, trong bụng Úc Tử Duyệt càng phát hỏa, nhưng lại không có rống như lúc đầu nữa, cô cũng gian xảo cười cười, " Lăng Bắc Hàn nhà tôi yêu chính là con người của tôi, anh ấy không bao giờ quan tâm đến vẻ ngoài của tôi! Cũng không giống như một số loài động vật nào đó chỉ biết dùng nửa người dưới để suy xét! Anh ấy nói rồi, trong năm nay anh ấy sẽ cưới tôi, Lệ Mộ Phàm, anh đợi uống rượu mừng của tôi đi!" Úc Tử Duyệt ngoài miệng cười nói thơn thớt nhưng trong bụng lại vắt một bồ dao găm.

Nói xong, còn dùng sức đẩy Lệ Mộ Phàm đi ra ngoài cửa.

"Ha ha ha......" Lệ Mộ Phàm chống tay ở cửa ra vào, ngửa mặt lên cười to ba tiếng, giống như vừa nghe được một câu chuyện buồn cười nhất thế gian, cũng không để ý đến hình tượng, "Úc Tử Duyệt, mình chờ rượu mừng của cậu! Nhớ đó, là trong năm nay nha, chúc cho cậu trước ngày 31-12-2012 được thành công gả đi nha, nếu không thì......" Lệ Mộ Phàm cười cười nói.

"Về nhà ngồi chờ thiệp mừng đi!" Úc Tử Duyệt phóng lao đành phải theo lao nói, đẩy anh ra khỏi khe cửa, kế tiếp là đóng mạnh cửa một cái "rầm".

Sau khi đóng cửa lại cô liền thấy hối hận!

Trời ạ! Mình lại điên đến nỗi cùng cái tên khốn Lệ Mộ Phàm kia cược một ván cờ mà không có khả năng thắng nổi!

Cũng tại vì khi nãy mình quá mức tức giận, trong lúc nóng giận nhất thời mới hờn dỗi nói ra cho đỡ tức vậy thôi!


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:17
    Gửi vào: #25
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 24: Đối tượng kết thông gia



Editor: TiêuKhang

"Bốp....." Một bàn tay già nua nhưng sức vỗ lên chiếc bàn được làm từ gỗ đàn hương thì vô cùng mạnh mẽ, chấn động đến cả ly trà trên bàn cũng run run, nước trà màu xanh sẫm cũng bắn ra ngoài.

"Lăng Chí Tiêu!" Giọng nói già nua nhưng tràn trề sức sống lại vang lên, chỉ thấy một bà lão tóc đã hoa râm đang đứng ở cạnh bàn, sắc mặt nghiêm túc trừng mắt nhìn người đàn ông trung niên mặc quân trang quát lên. Người đang đứng cạnh bên người đàn ông trung niên chính là một người phụ nữ trung niên mặc một bộ váy dài toàn thân màu đen, nhìn có vẻ chững chạc nhưng lại vô cùng đoan trang.

"Có mặt! Lưu tư lệnh, người có chỉ thị gì ạ!" Người đàn ông trung niên hướng về phía bà cụ trầm giọng hỏi, đồng thời cũng ngượng ngùng liếc nhìn sang vợ mình đang ở ngay bên cạnh, hai người đương nhiên hiểu rõ tại sao bà lão này lại nổi giận.

Còn có chuyện gì ngoài hôn sự của thằng cháu trai - Lăng Bắc Hàn năm nay đã đến tuổi lập gia đình chứ? Bà cụ bất mãn lại trợn mắt nhìn tới hai người.

"Mẹ! Xin mẹ bớt giận đi, ba ngày nổi giận, hai ngày hờn dỗi, mẹ nên giữ gìn sức khỏe ạ!" Bổn phận làm dâu Tiếu Dĩnh liền vội vàng tiến lên cười nói.

"Tức chết thì có! Chờ ta chết rồi, để tên tiểu tử thúi Lăng Bắc Hàn kia trở thành tội nhân thiên cổ của nhà họ Lăng chúng ta!" Bà lão tức giận rống lên nói, thở hổn hển ngồi xuống chiếc ghế bằng gỗ son.

Tiếu Dĩnh vội vàng cầm cây quạt đứng ở trước mặt bà cụ liên tục quạt mát cho bà.

"Mẹ! Không phải Bắc Hàn đã nói tùy chúng ta làm chủ rồi sao? Hai ngày nay con và lão Lăng cũng đã lựa chọn kỹ càng đối tượng kết thân rồi!" Tiếu Dĩnh khéo léo nói với vẻ mặt tươi cười, nói xong, hướng về phía Lăng Chí Tiêu dùng mắt ra dấu.

"Đúng vậy! Mẹ, hay là vầy. Cháu dâu tương lai của mẹ là giới quân đội, giới chính trị hay giới thương mại gì đó cũng đều do mẹ quyết định hết!" Lăng Chí Tiêu đáp tiếp lời vợ.

Thực ra, với thực lực của nhà họ Lăng ở giới quân đội của chính phủ, đối tượng mong muốn được kết thân với nhà ông hẳn là đếm không xuể, muốn tìm vợ cho Lăng Bắc Hàn không phải là rất dễ hay sao? Chỉ là trong lòng nó còn vướng bận nên mới lần lựa không quyết.

Mấy chuyện này, trong lòng họ ai cũng hiểu.

"Tiểu tử kia rốt cuộc cũng chịu rồi?" Bà cụ thở phào nhẹ nhõm dịu giọng hỏi.

"Dạ." Tiếu Dĩnh cười nhẹ nói. Bà cũng không ngờ Lăng Bắc Hàn lại thật sự đồng ý.

"Vậy thì chọn giới thương mại đi, địa vị nhà họ Lăng ta ở giới quân đội và chính phủ là không thể rung chuyển rồi......Hai đứa cứ chọn, hiền lành và đàng hoàng chút là được!" Bà cụ tuy tuổi gần 80 nhưng đầu óc cực kỳ minh mẫn. Dù chỉ tùy tiện tìm một đứa cháu dâu nhưng cũng phải nghĩ đến mặt mũi nhà họ Lăng.

***

"Lăng Bắc Hàn! Ba đã bàn bạc xong rồi, người ta cũng đã đồng ý luôn rồi, đến ngày đi hỏi cưới con không thể thất hứa đâu đấy!" Trước khi đi ngủ, Lăng Chí Tiêu lại gọi cho con trai một cú điện thoại, nhiều lần nhấn mạnh, ngày mai hai vợ chồng ông sẽ đích thân đi hỏi vợ cho thằng con trai của mình.

"Đồng chí Lăng Chí Tiêu! Đã nói bao nhiêu lần rồi, tùy ba mẹ làm chủ đi, chỉ cần có thể hợp nhãn là được, không phải con heo cái là được rồi!" Lăng Bắc Hàn ở đầu điện thoại bên kia rống lên một câu như thế rồi cúp luôn điện thoại.

"Cái thằng mắc dịch này!" Lăng Chí Tiêu nghe tiếng bận máy “tít...tít” cũng tức giận cúp luôn điện thoại.

"Lão Lăng à, ông nói xem, cô gái họ Úc chưa tới 20 tuổi kia có thể nào là một đứa con gái lơ mơ không ra gì không hả? Nếu thực sự như vậy, e rằng sẽ không xứng với Bắc Hàn nhà chúng ta đâu." Tiếu Dĩnh mặc bộ áo ngủ đắt tiền vừa thoa lotion vừa đi tới mép giường nhìn chồng hỏi.

"Nhà họ Úc cũng là một gia đình có tiếng ở thành phố A, con gái của họ nuôi dưỡng sao có thể tệ được chứ?"

Bị Lăng Chí Tiêu hỏi ngược lại, Tiếu Dĩnh như có điều suy nghĩ gật gật đầu. Nhớ tới sự hy sinh của Lăng Bắc Hàn, trong lòng không khỏi trỗi dậy chút áy náy.

Ngày hôm sau, hai vợ chồng nhà họ Lăng không ngại thành phố A ở xa xôi mấy trăm dặm, mang theo lễ vật đến thẳng nhà họ Úc. Sở dĩ họ lựa chọn nhà họ Úc, là bởi vì địa vị của nhà họ Úc cũng không thể rung chuyển được ở trong giới thương mại!



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:17
    Gửi vào: #26
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 25: Dở khóc dở cười



Editor: Gamapdethuong

Hôm nay, sáng sớm Úc Tử Duyệt đã ra ngoài tìm việc làm, ba cùng anh trai khuyên cô đến Úc thị làm việc, nhưng cô lại có ý tưởng khác. Bản tính yêu tự do không muốn lệ thuộc vào gia đình, cô hy vọng mình có thể tìm được công việc liên quan đến ngành du lịch.

Vì công việc này cô đã tốn không ích thời gian chuẩn bị, từ khoảng hai tháng nay, cô đi chụp những phong cảnh đẹp từ Tứ Xuyên đến Tây Tạng, song song với việc chụp ảnh cô cũng chú ý ghi chép lại những nơi có đặc sản hay khu vui chơi nào đó.

Cho nên, khi vợ chồng họ Lăng đến viếng thăm họ Úc, khi đó Úc Tử Duyệt không có ở nhà.

"Chú, dì, hai người gạt con.” Nhìn đứa bé hiền hậu nhu thuận tay bưng chén trà ngồi ở ghế sofa nơi vợ chồng họ Lăng vừa ngồi uống trà xong, ngọt ngào nói.

Ánh mắt đầu tiên Tiếu Dĩnh liền thích cô bé này rồi, nhã nhặn lịch sự, hiền lành lại có tay pha trà rất ngon, mặt mũi cũng là tuyệt mỹ, trong lòng vốn là thấp thỏm lo âu nay được an tâm một chút.

Bà cho rằng cô gái nhã nhặn lịch sự trước mắt chính là Úc Tử Duyệt con gái của gia đình họ Úc. Uống một hớp trà nhìn về phía anh rể, hiểu ý ánh mắt, bày tỏ nguyện ý. Ngay sau đó, nhìn về phía vợ chồng Úc Trạch Hạo đang ngồi đối diện.

Đem mục đích chuyến đi này nói ra.

Vợ chồng Úc Trạch Hạo thật kinh hãi, vợ chồng Lăng tư lệnh lại tới cầu hôn đấy! Cho con trai quân nhân ba mươi tuổi của họ! Đối tượng là con gái bảo bối mới hai mươi tuổi Duyệt Duyệt?

Trước khi vợ chồng họ Lăng rời đi, vợ chồng Úc Trạch Hạo khách sáo nói sẽ xem xét, dù không đồng ý chuyện hôn sự này cũng phải cho họ Lăng chút mặt mũi, không thể nào từ chối ngay lần đầu gặp mặt được.

"Cái gì? Kết thân? Mẹ! Chúng ta sắp phá sản sao? Con chưa hai mươi tuổi mà! Nếu không sao ba mẹ không thương con nữa mà phải gả đi? Niềm vui tìm được việc làm chưa trọn vẹn, Úc Tử Duyệt vừa về đến nhà liền nghe chị dâu tương lai nói, hôm nay có người tới nhà cầu hôn!

Lúc ấy, Úc Tử Duyệt mới uống được một hớp coca thiếu chút nữa thì phun ra ngoài, trợn to đôi mắt sững sờ, vào lúc này, lại chạy đến trước mặt ba mẹ không phân biệt lớn nhỏ hỏi. Quả thật là dở khóc dở cười!

Ngồi đối điện chính là Tô Mạt Hề, cười nhạt lắc đầu, "Duyệt Duyệt, tới đây.....” Tô Mạt Hề kéo tay con gái bảo con gái ngồi xuống bên cạnh bà, đối diện Úc Trạch Hạo cùng anh trai Úc Tử Duyệt, Úc Tử Mặc đang xem tư liệu của gia đình họ Lăng.

"Mẹ, cuối cùng là xảy ra chuyện gì?” Mặc dù lần trước nói chuyện phiếm, cô và Lệ Mộ Phàm đã đánh cuộc, nhưng thật sự là, cô cũng chưa từng nghĩ tới mình thật phải lập gia đình.

"Hôm nay vợ chồng tư lệnh quân khu phía Bắc đến nhà, vì con trai của bọn họ, cầu hôn cho Lăng Bắc Hàn......” Tô Mạt Hề thương yêu sờ lên đầu của con gái, dịu dàng nói.

"Cái gì? Là lính trong quân đội?” Úc Tử Duyệt lần này kích động nhảy lên, không thể tin hỏi, Lệ Huyên ngồi một bên trả lời có lần nghe Úc Tử Duyệt nói "Lính quân đội” chẳng lẽ hôm nay đối tượng cầu hôn chính là loại người cô đã nghe trong truyền thuyết quân nhân?

"Duyệt Duyệt! Kích động cái gì? Nhìn em như vậy, thật không nghĩ tới họ Lăng coi trọng em chỗ nào! Đàng hoàng ngồi xuống! Lo mà học hỏi chị Lệ Huyên một chút đi!” Úc Tử Mặc đối với cô em gái từ nhỏ đến lớn hoạt bát lại nghịch ngợm này dạy dỗ.

"Mẹ nó! Úc Tử Mặc! Anh.....” Úc Tử Duyệt kích động hướng về phía anh trai vừa quát, vừa trừng mắt.

"Đừng làm ồn! Duyệt Duyệt, ba và mẹ làm sao có thể hồ đồ đem con gả đi? Chỉ cần con không đồng ý, chuyện hôn sự này ngày mai ba sẽ giúp con từ chối!” khép lại tài liệu, Úc Trạch Hạo trầm giọng nói, gương mặt tuấn tú hiền lành.

"Ba là tốt nhất!” Úc Tử Duyệt ngồi xuống bên người ba, thân mật ôm cổ ông nói, "Để con suy nghĩ lại nha!"

"À?” Lời của cô vừa nói xong, cả nhà đều kinh hãi, vốn tưởng rằng cô sẽ trực tiếp từ chối......


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:17
    Gửi vào: #27
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 26: Con đồng ý gả



Editor: Gamapdethuong

Lăng Bắc Hàn tại sao muốn đề cập chuyện hôn sự với cô?

Đây là vấn đề lúc ăn cơm chiều Úc Tử Duyệt nghĩ mãi không ra, cái tên Lăng Bắc Hàn đó không phải rất ghét cô sao, lúc nào cũng đối nghịch với cô? Lúc trở về phòng, cô nghe trong máy vi tính skype đang có cuộc gọi đến, không cần đoán cũng biết là ai!

Úc Tử Duyệt tức giận tiến lên, mở ra, chỉ thấy gương mặt tuấn tú đẹp trai chết người không đền mạng của Lệ Mộ Phàm xuất hiện trên màn hình máy vi tính, Úc Tử Duyệttung quả đấm hướng camera làm bộ đập tới, Lệ Mộ Phàm ở phía đối diện nhìn quả đấm đập tới nhất thời quên là đang nói chuyện qua internet, lại sợ đến nỗi vội vàng né tránh.

"Ha ha...... Ngu ngốc! Lệ Mộ Phàm cái người đần độn này!” Thấy Lệ Mộ Phàm lại trúng chiêu, Úc Tử Duyệt hả hê ôm bụng cười lăn lộn.

Lệ Mộ Phàm nhìn mặt Úc Tử Duyệt cười đến hả hê, gương mặt tuấn tú đen lại trầm xuống, chỉ là cũng là thoáng qua rồi biến mất, giống như là đang nghĩ tới điều gì, hướng về phía camera, mở miệng, "Úc Tử Duyệt, bây giờ đã gần đến tháng mười, rượu mừng của cậu khi nào có đây?” Lệ Mộ Phàm hả hê giễu cợt.

Ai ngờ, vẫn không thấy được bộ dáng tức giận nổi đóa của Úc Tử Duyệt, chỉ thấy Úc Tử Duyệt mỉm cười nhìn anh, "Lệ Mộ Phàm, Lăng Bắc Hàn hôm nay đã tới nhà tôi cầu hôn!” Úc Tử Duyệt vô cùng kiêu ngạo nói.

Chú ơi là chú, tôi thật sự có chút thích chú rồi đó!

Trong lòng Úc Tử Duyệtvô cùng cảm kích đối với Lăng Bắc Hàn.

"Ha ha ha......" Chỉ thấy bộ dạng Lệ Mộ Phàm ngửa đầu cười to ba tiếng lại hiện lên ở trên màn hình máy vi tính, hàm răng trắng noãn chỉnh tề hoàn toàn lộ ra ngoài.

"Thế nào? Cậu không tin à? Không tin thì hãy chờ đi!” Giờ phút này, thật ra cô vẫn chưa có ý định sẽ đồng ý kết hôn với Lăng Bắc Hàn, dù sao cũng không thể đem chính mình gả đi ra ngoài? Cô chỉ mới mười chín tuổi thôi mà!

"Col¬in......Anh yêu, ngủ thôi.......” Nhưng thời điểm trong lòng Úc Tử Duyệt đang bồn chồn lo lắng, một dáng người nóng bỏng toàn thân mặc tơ lụa màu đen, ngay cả áo lót cũng không mặc đi đến trước mặt Lệ Mộ Phàm, hôn lên mặt anh một cái, kiều mỵ nói, theo tầm mắt của cô có thể nhìn thấy hang sâu mê người của bộ ngực ấy.

Tim cô đập loạn nhịp, chóp mũi hơi đau đau, cô sững sờ nhìn Lệ Mộ Phàm đứng dậy, ôm lấy cô gái kia, thân thể hai người dính chặt lấy nhau ở chung một chỗ .......

"Cạch.....” Cô dập mạnh màn hình máy vi tính lại, trái tim lẫn vẻ mặt đều bị tổn thương, rất đau cũng rất tức.

"Lệ Mộ Phàm......” Cô khổ sở lầm bầm gọi tên anh.

"Không, mình không thích cậu ta, chưa bao giờ thích cả......Cậu ta là thứ cặn bã, là ngựa đực! Úc Tử Duyệt mình không thể thích loại đàn ông khốn kiếp như vậy.” Cô ngồi xổm người xuống, dựa vào bên mép giường của mình, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng thì thào tự nói chính mình.

Không vui? Nếu không tại sao trong lòng lại đau khổ? Nếu không tại sao vẫn luôn hy vọng sẽ được gả cho cậu ta......

"Không! Úc Tử Duyệt! Mày không thích tên khốn kia!” Bỗng chốc, cô che lỗ tai của mình, điên rồi cô cuối đầu xuống thấp, tiếng gào thét mắc kẹt trong cổ họng, chạy ngược vào trong tim, đối với Lệ Mộ Phàm tình cảm vẫn chưa phân biệt rõ, nhưng cô luôn xem đó lại là chân tình.

***

"Con gả! Con đồng ý gả cho Lăng Bắc Hàn!"

Khi Úc Tử Duyệt dùng đôi mắt sưng đỏ, hướng về phía người nhà rống to thì cả nhà đều ngây dại.

Con bé này bị cái gì kích thích vậy?

"Duyệt Duyệt, hôn nhân không thể coi là trò đùa, huống chi là quân nhân kết hôn! Sao có thể tùy tiện như vậy? Nói cho mẹ biết, con làm sao vậy?” Tô Mạt Hề ôm con gái, đau lòng nhìn hai mắt sưng đỏ của cô, dịu dàng hỏi.

"Ba! Mẹ! Con không có nói giỡn, con rất nghiêm túc! Ba mẹ không biết đó, Lăng Bắc Hàn là của ân nhân cứu mạng con....." Úc Tử Duyệt nói xong lời này, lại hối hận, bởi vì nếu cô nói cho họ biết mình xui xẻo xém bị đất đất sạt hại chết, nhất định sẽ hù chết mọi người!

Quả nhiên, nghe được cô nói như thế, sắc mặt cả nhà đều trắng bệch nghiêm mặt.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:17
    Gửi vào: #28
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 27: Hai người gặp mặt



Editor: Gamapdethuong

Úc Tử Duyệt khoe khoang Lăng Bắc Hàn quả thực là một người đàn ông tốt hiếm thấy!

"Anh ta không chỉ đã cứu mạng con, dọc theo đường đi còn hết sức chăm sóc con nữa!” Úc Tử Duyệt trái lương tâm nói tốt cho anh, trong lòng nghĩ đến Lăng Bắc Hàn đối xử với cô "luôn gây khó dễ".

Ví dụ như sai Lục Khải tóm cô về nhà; ví dụ như cô tốt bụng muốn giúp đỡ cứu viện, thế nhưng anh lại ở trước mặt của mọi người hung dữ với cô; còn nữa, cô đã chủ động làm cái chuyện kia thế nhưng anh lại không thèm cô......

Thao thao bất tuyệt nói Lăng Bắc Hàn chăm sóc cô thế này, thế kia, người cả nhà thật là kinh ngạc, "Duyệt Duyệt, em không phải là rất ghét quân nhân sao?” Lúc này, Lệ Huyên xen miệng vào hỏi.

"Hì, chỉ là trước đây, em cảm thấy anh ta cố tình đối nghịch với em, bây giờ suy nghĩ thoáng một chút, thật ra là anh ấy muốn tốt cho em! Hơn nữa em đối với anh ấy cũng rất có cảm tình á…..” Duyệt Duyệt cúi thấp đầu, đỏ mặt nói.

"Vậy con và Phàm Phàm thế nào? Các con không phải......” Tô Mạt Hề mở miệng, trước đây bà cảm thấy Duyệt Duyệt rất thích Lệ Mộ Phàm, sao đột nhiên lại.......

Ngược lại Úc Trạch Hạo trợn mắt nhìn vợ, trong lòng ông Duyệt Duyệt cùng Lệ Mộ Phàm không thể nào xứng đôi.

"Mẹ! Con và cậu ta không có gì đâu, hơn nữa, con không thích cậu ta chút nào cả! Cứ quyết định như vậy đi, con đồng ý gả cho Lăng Bắc Hàn!” Úc Tử Duyệt cũng vội vàng cắt đứt lời của mẹ, vô cùng kiên quyết nói.

***

"Anh Hạo, anh thấy chúng ta có phải quá qua loa rồi không? Duyệt Duyệt chưa tới hai mươi tuổi, hơn nữa nó và Lệ Mộ Phàm vẫn......." Trước lúc ngủ, Tô Mạt Hề lo lắng hỏi.

Úc Trạch Hạo nhìn bà an tâm tâm cười cười, "Đôi oan gia kia căn bản không hợp nhau, cả ngày cãi nhau quyết liệt, làm sao có thể sống chung được! Ngược lại anh hết sức coi trọng Lăng Bắc Hàn, dĩ nhiên không phải bởi vì quyền thế của nhà họ Lăng." Úc Trạch Hạo trầm giọng nói.

"Nhưng mà, Duyệt Duyệt tính tình trẻ con, ở nhà họ Lăng không biết có bị ức hiếp không?” Nhắc tới tính cách lí lắc tùy tiện của con gái, Tô Mạt Hề chỉ sợ cô sẽ chịu nhiều thiệt thòi, lo lắng trùng trùng, bà cũng không hiểu sao tính cách của con gái lại khác thường không có chút nào giống bà.

Úc Trạch Hạo thoáng lắc lắc đầu, "Em yên tâm, mấy đời nhà họ Lăng đều là quân nhân, đàn ông nhà bọn họ chính là kiên cường cùng trách nhiệm, nhà bọn họ sẽ không bao giờ bắt nạt con gái đâu!” Nhìn vợ, Úc Trạch Hạo lại trầm giọng nói.

"Ngoài ra, địa vị của nhà họ Lăng trong quân ngũ rất vững, trừ bỏ nhiều đời từng đi bộ đội, Lăng Bắc Hàn còn có một người chú làm thư ký tỉnh ủy, đúng rồi, mẹ cậu ta lại chuyên về kinh doanh, quan hệ rất rộng, đừng nói ở đây, hay là cả nước địa vị nhà anh cũng không dễ lung lay được.” Úc Trạch Hạo nói.

"Duyệt Duyệt gả cho người như vậy, anh mới yên tâm. Cũng là thật lòng vì muốn tốt cho nó!” Úc Trạch Hạo lại nói. Tô Mạt Hề như có điều gì suy nghĩ gật đầu một cái.

***

Lăng Bắc Hàn biết nhà gái đồng ý kết thân thì vẫn còn ở trụ sở huấn luyện tự mình huấn luyện lính của anh đấy.

Bà gọi điện thoại cho anh, mệnh lệnh anh phải tự mình đi xem mắt. Tuy rằng anh không quan trọng, nhưng nhà họ Lăng rất có ý tứ, anh là người trong cuộc phải tự mình ra mặt, cũng coi như là coi trọng con gái nhà người ta. Điểm lễ này vẫn phải có, Lăng Bắc Hàn rất phối hợp.

Chỉ là, nghe nói ở thành phố A, Lăng Bắc Hàn trong lòng thất vọng đau khổ nhưng vẫn rất hồi hộp, trong đầu không giải thích được hiện lên vẻ mặt của Úc Tử Duyệt.

Anh nhớ cô cũng ở thành phố A.

Xin phép về nhà, anh nghỉ ngơi một đêm ở trụ sở quân đội, ngày thứ hai, anh ngay cả tên của đối phương cũng không nhớ, liền chạy thẳng tới thành phố A!

Mới vừa phá kén chui ra bỏ hết những thứ trẻ con trước đây, mang vào giầy xăng-đan thủy tinh cao bảy cm Úc Tử Duyệt thiếu chút nữa bị ngã nhào! Tức giận nhìn đôi giày cao gót dưới chân mình, hận không được lập tức quăng nó đi.

Mà bộ đồ hôm nay cô mặc cũng ra dáng rất nữ tính, điển hình thùy mị......



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:17
    Gửi vào: #29
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 28: Thì ra là cô ấy



Editor: Gamapdethuong

Một nhà hàng tây sang trọng ở thành phố A, người đàn ông ngồi ở trong góc mặc bộ âu phục, khi giơ tay nhấc chân tản mát ra một loại khí chất không tầm thường, khách đi vào chợt liếc nhìn anh, còn tưởng rằng nơi này là ở phim trường đấy.

Lăng Bắc Hàn hôm nay không mặc quân trang, chính là muốn phù hợp với buổi xem mắt thôi. Đối với lần xem mắt này, đến bây giờ trong lòng anh vẫn muốn nói không hơn là vui mừng, hoặc là kháng cự. Dù sao, hòa hoãn đã nhiều năm như vậy cũng nên kết thúc rồi.

Anh muốn kết hôn sớm một chút.

Úc Tử Duyệt tiến vào phòng ăn, đôi mắt đen nhánh ngóng nhìn bốn phía, tìm kiếm một vị quân nhân mặc quân trang, nhìn hết một vòng cũng không phát hiện!

Cái tên Lăng Bắc Hàn này! Làm cái gì vậy!

Cô tức giận giẫm mạnh đôi giày cao gót bảy cm của mình, đi tới một vị trí gần cửa sổ đang muốn đặt mông ngồi xuống thì cô dừng lại, sau đó rất thục nữ duy trì hình tượng dùng đôi tay che váy, ngồi xuống.

Hành động như vậy từ trước đền nay đều không có trong tự điển của cô, cực kỳ phiền phức. Đều do mẹ gây ra, còn nói lần gặp gỡ này không giống với lần gặp mặt ở Tây Tạng trước đây, nhất định phải trở thành hình tượng một thục nữ đoan trang.

Cô chỉ cảm thấy giả tạo, mình vốn cũng không phải là thục nữ, sống theo quán tính, hiện tại mang giày cao gót, mặc váy công chúa chất liệu chiffon viền hoa, tóc xõa dài, túi xách phong cách luôn cầm trong tay, cảm giác mình giống như là cái tượng gỗ con nít.

Huống chi, diện mạo thật của cô Lăng Bắc Hàn đã từng thấy, nhưng vì không để cho mẹ lo lắng, cô rất phối hợp.

Lăng Bắc Hàn nhìn đồng hồ trên cổ tay, thời gian hẹn gặp mặt cũng qua hết nữa tiếng, nhưng đối phương lại không thấy tới? Chẳng lẽ đối phương đổi ý rồi sao?

Thời bây giờ, hôn nhân tự do, có ai lại đồng ý lấy một người đàn ông chưa gặp mặt?

Ánh mắt sâu xa và nhạy bén như chim ưng có chút không kiên nhẫn quét một vòng ở phòng ăn, nhìn thấy vị trí bên cạnh cửa sổ, một bóng dáng màu trắng thì tay Lăng Bắc Hàn đang cầm ly nước đưa lên khóe miệng chợt cứng ngắc.

Là anh hoa mắt? Gương mặt của cô gái kia sao lại quen thuộc như vậy?

Cô ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, ăn mặc vô cùng ngọt ngào tươi mát xem ra là trang phục thục nữ, cầm trong tay điện thoại màu trắng, nếu như mới vừa rồi anh vẫn còn không xác định người đó chính là nhóc con, như vậy giờ phút này, vẻ mặt không kiên nhẫn, bộ dạng tức giận trước mặt làm anh lập tức xác định người này chính là .......

Úc Tử Duyệt?

Bỗng chốc, trong đầu thoáng qua một cái tên mơ hồ mà bà đã từng nói qua......

Cho dù nội tâm đang đảo lộn, nhưng anh vẫn giữ được vẻ tỉnh táo bên ngoài, đứng dậy, sải bước hướng xéo đối diện cửa sổ đi tới.

"Úc Tử Duyệt?” Úc Tử Duyệt đang cầm điện thoại di động chơi Ninja trái cây "cho hả giận” thì nghe được từ trên đỉnh đầu truyền tới giọng nói trầm thấp mà giàu từ tính vang lên thì động tác dừng lại, ngẩng mặt lên, nhìn người đứng đối diện từ trên cao nhìn xuống như canh chừng người thì cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch.

"Tên lính thối.......” Vừa hô lên, cô vội vàng che cái miệng nhỏ nhắn, chỉ thấy Lăng Bắc Hàn đã ngồi xuống đối diện với cô, cho dù không có mặc quân trang, tư thế ngồi như cũ cao lớn nghiêm chỉnh mà không mất đi vẻ ưu nhã cùng vớiphong cách nhà hàng Tây thật giống nhau.

"Không ngờ anh không mặc quân trang!” Úc Tử Duyệt không có câu nào hờn giận oán trách, có chút ngượng ngùng không dám nhìn anh, có thể là bởi vì hôm nay trang phục cô mặc không hợp với tính cách đi, như vậy xem ra mình "rất nữ tính” đột nhiên cũng có chút ngượng ngùng đối mặt với cái người mình tưng hô to gọi nhỏ chú quân nhân.

Hơn nữa, anh cũng sắp trở thành chồng của mình!

Mặt cô hồng? Lăng Bắc Hàn khó có thể tin nhìn khuôn mặt đỏ nhỏ nhắn đối diện, không khỏi lại quan sát bộ đò cô mặt lần nữa, thật sự không nghĩ tới, đối tượng kết thân lần này lại chính là cô!

Thật ra thì không phải anh không ngờ, chỉ là trước kia thật không có quan tâm.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:18
    Gửi vào: #30
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 29: Nói thật



Editor: Gamapdethuong

Không cần đến phấn trang điểm, nhưng làn da lại mềm mại vô cùng mịn màng, hoàn toàn khác biệt với lần ở Tây Tạng. Mặc váy công chúa, hai mắt đen nhánh, trong suốt, sống mũi nhỏ cao thẳng, môi hồng răng trắng, giống như một đứa con nít tập làm người lớn.

Nếu không phải trong miệng cô luôn thường trực nụ cười dí dỏm, anh thật cho là bé con trước mắt bản tính không phải là chính trực sản khoái, hoạt bát sinh động Úc Tử Duyệt!

Nhân viên phục vụ đi đến, cung kính trình lên thực đơn, cũng giống như quán cơm nhỏ Lhasa, anh đem thực đơn đưa cho cô, bản thân gọi bò bít tết một phần chính bảy phần sống.

"Cô cho tôi một phần rau dưa salad, một ly nước cam, cám ơn!” Úc Tử Duyệt không nhìn thực đơn liền nhìn nhân viên phục vụ mỉm cười nói, cô cũng không quên lờimẹ dặn dò.

"Thế nào? Đổi tính rồi hả?” Lăng Bắc Hàn nhìn cô, trầm giọng hỏi. Anh vẫn nhớ bộ dạng ăn bò bít tết ngấu nghiến lúc đầu của cô.

"Khụ khụ......Không phải chỉ là.......” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Tử Duyệt hướng về trước, nhìn Lăng Bắc Hàn nhỏ giọng nói, "Chủ yếu là, mẹ tôi nói, sợ tôi cầm dao nĩa, hành động bất nhã khiến chú chê cười!” Con bé Úc Tử Duyệt không có đầu óc này, lại đem mẹ bán đứng! Đi nói cho Lăng Bắc Hàn biết những lời Tô Mạt Hề từng dặn dò cô.

Có thể đó là bản tính ở trước mặt Lăng Bắc Hàn cô không cách nào làm bộ làm tịt được.

Lăng Bắc Hàn mím môi, "Vậy trang phục hôm nay cũng là ý của dì?” Anh nhấp một hớp nước chanh, nhỏ giọng hỏi.

"Ừm! Chú à, chú thật là hiểu rõ tôi!” Úc Tử Duyệt nghe lời của anh, vội vàng nặng nề gật đầu, giống như là gặp phải tri âm.

Lăng Bắc Hàn nhàn nhạt cười cười, nhếch miệng lên, Lúc này nhân viên phục vụ cũng vì trước mặt của anh dọn lên đồ ăn, động tác của anh ưu nhã đem khăn ăn trãi trên đầu gối.

Hiểu rõ? Còn có thể không sao, chỉ căn cứ vào phân tích đơn giản, phải biết rằng anh chính là trinh thám giỏi nhất.

"Chú này, không phải chú rất thích bộ dáng trước đây của tôi sao?” Sau khi mang đủ món ăn, Úc Tử Duyệt làm mặt dày hỏi, nếu không, tại sao anh muốn đề cập chuyện hôn sự với cô?

"E hèm......Úc Tử Duyệt, nói thật, trước đó tôi cũng không biết cô là đối tượng hẹn hò” anh thành thật nói, chỉ là, trong lòng quả thật bất ngờ.

Trong lòng Lăng Bắc Hàn luôn nghĩ, Úc Tử Duyệt là một cô gái hoạt bát lanh lợi, lần đầu tiên thấy côthiếu chút nữa gặp nạn, anh đã cảm thấy, một cô gái hoạt bát lanh lợi như vậy mà lại gặp nạn thì thật đáng tiếc.

Trong lòng hy vọng cô có thể rời khỏi nơi nguy hiểm này, ngoan ngoãn đi về nhà. Sau đó, trường tiểu học gặp thiên tai, nhìn bộ dạng đau lòng gào khóc của cô, lại nghe nói cô muốn quyên tiền, chỉ cảm thấy, cô và những cô gái khác không giống nhau, cô là một cô gái có tâm, có lòng nhân ái.

"Cộp.......” cô dùng cái nĩa gõ xuống bàn tạo thành âm thanh vang dội làm anh hồi hồn, Lăng Bắc Hàn nhìn cô cau mày.

"Chú thật không biết? Không phải chú muốn lấy tôi sao?” Cô sững sờ nhìn anh, hỏi liên tiếp hai vấn đề, bỗng nhiên trong lòng lại vô duyên vô cớ buồn bực.

Lăng Bắc Hàn nhìn cô có chút kích động gật đầu, "Cái này thì có gì khác nhau?” Anh hỏi như thể đó là chuyện tất nhiên.

"Vậy bây giờ chú biết là tôi, chú có còn muốn lấy không?” Úc Tử Duyệt cẩn thận hỏi, cảm giác tim run rẩy không giải thích được, cô thử trả lời xem, vì sao Lăng Bắc Hàn lại lấy một người mà anh ghét đây?

Ngực hơi có chút bị thương, không biết tự lượng sức mình! Bởi vì trước đây cô luôn có cảm giác Lăng Bắc Hàn cùng Lệ Mộ Phàm đáng ghét kia rất giống nhau, đều là ghét bỏ cô!



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

48 Pages V < 1 2 3 4 5 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 28th April 2017 - 11:34 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248