Tìm kiếm:

> Truyện Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo ngoại truyện full text
islandgc
bài viết 02 Jan 16 02:33
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Truyện Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo tác giả Ức Tích Nhan là một truyện dí dỏm và khá thú vị truyện cũng không mang nhiều chất lãng mạn, nhưng cũng có một chút hương vị tình yêu . Đây là truyện tình cảm của hai người tưởng chừng không có điểm cuối. Còn nhiều bất ngờ trong truyện mời các bạn khám phá nhé.

Cô là con gái cưng của một gia đình giàu có bậc nhất tại thành phố A, nhỏ nhắn xinh xắn như một búp bê Lolita, tính tình bướng bỉnh thường hay gây rối, ham vui rất yêu thích đi du lịch đây đó cuộc sống không buồn không lo nhưng lại rất lém lỉnh! Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo luôn đưa chúng ra từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Anh là cậu cả nhà họ Lăng, một gia đình lừng lẫy khét tiếng ở Kinh Đô. Mặt mũi lúc nào cũng lạnh lùng khép kín, lòng dạ khó đoán, cứ như một ông chú già khó tính! Nhưng anh lại chính là ân nhân cứu mạng cô, tuy nhiên ở trong mắt cô cũng chính là ‘ông chú già’ khó khăn thường hay gây khó dễ cho cô ở mọi lúc mọi nơi!

Bất thình lình hay tin có người tới nhà ngỏ lời cầu hôn, sắc mặt Úc Tử Duyệt đen như đáy nồi cười cười mà như mếu, mình mới có hai mươi tuổi thôi mà! Hơn nữa đối tượng cầu hôn ấy lại chính là Lăng Bắc Hàn, người đã từng gây thù chuốc oán với mình?
Tổng hợp: http://www.viwrr.ac.vn/giai-tri/42-truyen/...n-full-prc.html
Chia sẻ:
Tags: ba dao co vo con cua cua lang dao ngoai full text lang thieu ngoai truyen thieu ba tre con truyen co truyen full vo tre
Xem Video: ba dao co vo con cua cua lang dao ngoai full text lang thieu ngoai truyen thieu ba tre con truyen co truyen full vo tre Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Tiền đạo Ngoại hạng Anh gây bất ngờ, bạn gái ôm chầm không dứt
Cô gái nhận con của người ăn mày về nuôi như con ruột và cái kết sau 10 năm
Tom Ford: Gã đồng tính tài hoa và chung thủy của làng mốt
​Công Vinh giúp con của CĐV Nguyễn Bá Kỳ chữa bệnh
Vừa biết anh có vợ thì tôi phát hiện mình có thai
Chồng ngỡ con của tôi và người khác là con của mình
Bí mật cay đắng đằng sau việc cô vợ xinh đẹp chưa chịu sinh con
‘Cười ngất’ với đôi vợ chồng liên tục cầu cứu tòa án như trẻ con
Đoạt mạng vợ trẻ vì không chịu về sống chung
Đọc bài này để hiểu nguyên nhân vì sao con gái thích đàn ông có vợ
Theo chân chồng đi khám dạ dày ở nhà nghỉ, người vợ trẻ có màn trả đũa vô cùng cá tính
Cái kết cười ra nước mắt sau 9 tháng ly hôn của đôi vợ chồng trẻ con
Sau đêm ‘lỡ làng’ ấy, tôi mê mệt cô gái làng chơi dù có vợ đẹp con ngoan
Cô vợ trẻ bỏ đi ngay đêm tân hôn và chuỗi lý do khiến chồng không muốn vợ quay trở lại
Kiếm đâu ra người anh chồng thuộc hàng “bá đạo” như nhà mình?!
Top 5 vị tướng cực kỳ bá đạo nhưng nếu không biết tận dụng địa hình thì max phế trong LMHT
Tôi sống như tội phạm khi đứa thứ ba không phải con của chồng
Cô vợ trẻ bỏ đi ngay sau đêm tân hôn và chuỗi lý do bất ngờ khiến chồng không muốn vợ quay trở lại
Nỗi đau chết lặng của người đàn ông luôn tự hào có vợ trẻ đẹp
Nhân tình xinh đẹp nóng bỏng làm tôi chán nản cô vợ sắp cưới


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
48 Pages V < 1 2 3 4 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(10 - 19)
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:14
    Gửi vào: #11
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 10: Kiên cường và trách nhiệm



Editor: TiêuKhang

Đợi nước sôi chuyển sang ấm, anh dùng muỗng đút cho cô uống từng thìa một, bị tràn ra thì anh lau đi. Cô cũng phối hợp đưa đầu lưỡi mềm mại liếm đi ướt át trên môi.

"Lệ Mộ Phàm.......Lệ Mộ Phàm......” Đang muốn đút cho cô uống tiếp, ai ngờ, cô lại lắc đầu, miệng lầm bầm gọi tên cậu nhóc nam sinh mà anh cũng đã từng có nghe qua.

Màu mắt Lăng Bắc Hàn tối đi, môi mỏng mím thành một đường thẳng đứng dậy, lúc này nhóm binh sĩ giải cứu đã trở lại. Tiếng bước chân chỉnh tề có lực là lời nhắn trực tiếp nhất.

"Lão Lăng cậu.......” Chính trị viên Trương nhìn thấy anh hét to, lại thấy Lăng Bắc Hàn trầm mặt ý bảo anh ta nhỏ giọng. Anh ta rón rén ra khỏi lều, , động tác nhanh nhẹn hạ màn cửa xuống.

"Thế này là sao? Giấu ai ở trong đó hả?” Chính trị viên Trương ném cho anh một điếu thuốc, đưa mắt nhướng nhìn vào lều anh nhưng lại bị Lăng Bắc Hàn đẩy ra.

"Chuyện bên trường tiểu học nói thế nào rồi?” Lăng Bắc Hàn rít một hơi thuốc, trầm giọng hỏi. Ánh mắt sâu thẳm nhìn ráng chiều đỏ thẫm ở phía Tây lúc này đang có một con chim diều hâu bay qua.

"Tiểu tử cậu, tôi còn chưa nói cậu đâu! Ngay trước mặt nhiều quan chức như vậy cũng không cho thư ký Lưu chút thể diện nào!” Trong doanh trại, chỉ có anh ta là cấp trên của Lăng Bắc Hàn, bình thường quen gọi Lăng Bắc Hàn là "Lão Lăng” nhưng nếu tính ra thì hẳn là hơn Lăng Bắc Hàn mười mấy tuổi.

"Sao tôi phải nể mặt anh ta?” Lăng Bắc Hàn hỏi ngược lại. Dáng vẻ kiêu ngạo này như chim Ưng bay lượn trên bầu trời.

"Ha..... Tiểu tử cậu!” Chính trị viên Trương chỉ chỉ anh, bị anh làm cho tức đến mặt đỏ bừng lên, nhưng lại không nói được gì. Những gì Lăng Bắc Hàn nói trong hội nghị đều là sự thật, nhưng mà tính khí cậu ta đó giờ kiêu căng là thế.

Cũng khó trách, cậu ta sinh ra trong gia đình là quân nhân, bốn đời vẻ vang tiếng tăm lừng lẫy tại quân khu phía Bắc. Máu chảy trong người đàn ông nhà họ Lăng chính là sự kiên cường và trách nhiệm, sao lại sợ một thư ký ở bộ phận thuộc khu phía Tây?

"Họ định bồi thường cho mỗi nhà bao nhiêu?” Lăng Bắc Hàn trầm giọng hỏi. Mười bảy mạng sống bị mất đi, có nhiều tiền cỡ nào cũng không đền nổi!

"Tuy chưa trả lời công khai, nhưng nghe nói mỗi nhà cũng được bồi thường mười mấy vạn!” Chính trị viên Trương hít một hơi thuốc, trầm giọng nói.

"Cái đám mắc dịch này!” Lăng Bắc Hàn tức giận vứt tàn thuốc xuống dùng lòng bàn chân nghiền mạnh rồi khẽ mắng.

"Lão Lăng này, chuyện kiểu này chúng ta nhìn thấy còn chưa đủ nhiều sao? Tôi không lo nổi.......” Chính trị viên Trương chỉ có thể bất đắc dĩ khuyên nhủ nhưng Lăng Bắc Hàn đã sải bước đi.

***

Khi Úc Tử Duyệt tỉnh lại đã là nửa đêm, mơ mơ màng màng nhìn căn phòng tối om. Cô vốn có lá gan rất lớn nhưng có lẽ vì vừa mới hết bệnh nên lúc này trong lòng bỗng cảm thấy có phần hơi sờ sợ.

"Đây là đâu vậy?" Nói thầm trong lòng, tóm lấy chăn mỏng thật chặt nhưng cả người cô đều là mồ hôi, lại cảm thấy thật là nóng! Một mùi thuốc lá thoang thoảng khiến cho lòng cô yên tâm hơn không ít, đầu óc cũng hơi tỉnh táo lại.

Quân doanh! Đúng rồi, là ở quân doanh!

"Cộp.......”

"Á.....Có ma!" Bất ngờ vang lên tiếng động, cô vội vã trốn vào trong chăn hét to lên.

Lăng Bắc Hàn đi vào thì nhìn thấy cô đang quấn chặt lấy cái chăn.

"Có ma! Đừng đến đây, không được đến đây! Tôi...Tôi là người tốt! Tôi là người tốt đó! Á.....” Úc Tử Duyệt trốn ở trong chăn, sợ đến mức không ngừng hét to, giống như càng kêu lớn càng tăng thêm can đảm cho mình dọa cho con ma kia chạy mất.

Lăng Bắc Hàn thấy cô đã khôi phục lại bình thường, khóe miệng hơi cười cười, bước nhanh lên phía trước vươn tay dùng sức kéo….

"Á......” Lúc này, chỉ trông thấy cô gái nhỏ trên giường dùng hai tay bịt mặt lại, giọng lanh lảnh quát ầm lên.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:14
    Gửi vào: #12
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 11: Gọi anh là ông chú già



Editor: TiêuKhang

"Kêu la cái gì!” Lăng Bắc Hàn trầm giọng quát, đặt hộp cơm lên bàn.

Hai tay len lén mở ra, không biết trong lều đã sáng trưng từ lúc nào. Nhìn qua khe hở, cô nhìn tới trên vách tường đối diện đang treo một bộ quân trang phẳng phiu. Nhớ đến giọng nói quen thuộc vừa rồi, tâm trạng cũng dần dần tỉnh táo lại.

"Chú, chú muốn hù chết tôi à!" Cô bỏ tay ra nhìn tới hình cao lớn của Lăng Bắc Hàn đứng ở cạnh bàn.

"Oa, thơm quá!" Ngửi thấy mùi thơm bụng liền kêu ùng ục, Úc Tử Duyệt ngồi dậy nói với vẻ tham ăn.

Lăng Bắc Hàn đưa lưng về phía cô cười khẽ. Nhóc con này đói đến phát hoảng rồi! "Còn không qua đây ăn cơm!" Anh trầm giọng nói, xoay người lại nghiêm túc nhìn cô.

"Là cho tôi ăn à?" Úc Tử Duyệt xúc động hỏi, ngay sau đó bước xuống giường, thân thể lảo đảo suýt chút nữa đã ngã xuống. Lăng Bắc Hàn đưa tay bắt được cánh tay mảnh khảnh của cô.

"Cảm ơn chú!" Úc Tử Duyệt cười ngọt ngào cảm kích nói rồi ngồi xuống ghế.

Thịt kho tàu, ôi chao! Nhìn màu cơm trắng và hai miếng thịt kho nạc mỡ vừa phải trong hộp cơm màu bạc, cô nuốt nước miếng thầm nói trong lòng, hoàn toàn không để mắt đến món rau bên cạnh.

Một câu "cám ơn" của cô làm anh bất ngờ. Nhìn cô ở đó ăn say sưa ngon lành, khóe miệng Lăng Bắc Hàn bất giác nhếch lên, nhóc con này không ngại với người lạ chút nào!

Một ly nước ấm được đặt lên bàn, cô vội vã cầm lên uống từng chút từng chút, uống xong nghĩ thầm chú quân nhân này cũng rất chu đáo, biết mình ăn sắp nghẹn chết rồi.

"Cảm ơn chú!" Úc Tử Duyệt xoay người lại nhìn bóng dáng cao lớn mặc quần dài màu xanh thẫm, áo ngắn tay màu rằn ri cúi người sửa sang lại giường đệm ngọt ngào nói lần nữa.

"Há miệng mắc quai, lấy đồ của người thì mềm tay" nên lời hay cũng không thể thiếu. Huống chi Lăng Bắc Hàn này cũng là một người tốt, ngoại trừ, ngoại trừ hơi dữ với mình một chút!

Nhớ buổi sáng anh hung ác với cô ở hiện trường tai nạn, trong lòng cô liền cảm thấy tức tối.

"Chú, bây giờ chú muốn đuổi tôi đi ư......” Úc Tử Duyệt vẫn chưa biết mình bị sốt, chỉ cảm thấy cả người dinh dính vì thời tiết quá nóng, dường như còn chảy rất nhiều mồ hôi.

Nhìn trời ngoài cửa sổ tối đen như mực, hiện cô cũng không dám ra đường. Nếu anh ta muốn đuổi mình đi, mình nhất định phải sống chết nhờ vả, cho dù là ngồi cả đêm!

Lăng Bắc Hàn đứng dậy, quay đầu nhìn cô nói, "Cô đi theo tôi!" Lời vừa dứt anh đã ra khỏi lều.

"Ê.....Chú muốn đuổi tôi đi thật á, tôi không đi!" Cô dẩu môi lên nói, vẻ mặt cũng không tình nguyện.

"Dẫn cô đi tắm rửa!" Lăng Bắc Hàn đứng ngoài cửa nhẹ giọng quát.

"Á! Tốt quá! Tôi...Tôi tìm quần áo đã!" Cô mừng rỡ nói xong chạy đến bên ba lô đặt dưới đất, sờ vào bên trong lấy ra một cái túi nén, trong ấy chính là đồ lót của cô! Rồi lấy khăn lông, áo ngủ, còn có một túi đồ rửa mặt.

Chú quân nhân thật chu đáo, mình đang lo cả người dinh dính khó chịu đây......

Anh đưa cô đến trước một cái lều, "Mau vào đi, tôi ở đây coi chừng cho!" Lăng Bắc Hàn trầm giọng nói.

"Chú coi chừng?" Khuôn mặt nhỏ của Úc Tử Duyệt tràn đầy nghi ngờ, nghĩ thầm "anh ta sẽ không nhìn lén chứ"?

Nhìn vẻ mặt đó của cô, Lăng Bắc Hàn hiểu ngay cô đang nghĩ gì, "Yên tâm đi, tôi không có hứng thú với một con nhóc chưa dậy thì!" Anh rít thuốc trầm giọng nói.

Anh vừa nói xong, Úc Tử Duyệt giận suýt chút nữa thì hét lên. Nhưng nửa đêm canh ba, cô nhịn, không đành lòng quấy rầy những binh sĩ đang ngủ say.

"Ha ha.....Chú, so với ông chú già hơn ba mươi tuổi như chú, đương nhiên tôi là nhóc con rồi!" Trong đêm tối, cô vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nói với anh, ôm một đống đồ đi vào lều!

Ông chú già?

Bóng đêm đã che đi vẻ mặt phức tạp của Lăng Bắc Hàn!


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:15
    Gửi vào: #13
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 12: Mắng anh là đồ háo sắc



Editor: TiêuKhang

Mới vừa vào lều, thấy một bồn nước lớn màu xanh đặt ở giữa, sương mù mờ mịt từ bên trong bốc lên, bên cạnh còn có một thùng nước màu xanh cũng đang bốc hơi nóng, bên trong có một chậu rửa mặt bằng thép màu vàng.

Trong lều trừ hai thứ này và nhang muỗi ở góc tường, thì chẳng còn gì, xem ra hình như là xây tạm.

Úc Tử Duyệt không biết, lều này thật sự do Lăng Bắc Hàn dựng tạm, hơn nữa nước nóng cũng tự anh đun, không làm phiền một người lính nào.

Cô hơi lo lắng nhìn về phía màn cửa, ngay sau đó hạ quyết tâm đưa lưng về phía cửa nhanh chóng cởi quần áo ra, hai chân nhanh nhẹn bước vào bồn lớn. Nước nóng vừa đủ ấm, cô vội vàng ngồi xuống, có không ít nước tràn ra vì động tác của cô.

"Thật thoải mái.......” Ngồi trong nước nóng, cầm khăn lông chà lau người, chỉ chốc lát đã cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều, cô sảng khoái nhẹ giọng nói. Trong hoàn cảnh gian khổ như vậy, có thể có nước nóng tắm, còn thoải mái hơn mát sa trong bồn tắm lớn xa hoa ở nhà mình nữa.

Từ trong lều truyền ra tiếng nước chảy ào ào, Lăng Bắc Hàn di duyển hai bước nhỏ đi về phía trước, một con muỗi để mắt tới cánh tay anh, anh nhanh nhẹn đập chết nó.

Trong bóng tối, hai mắt lơ đãng bị đom đóm bay lượn giữa không trung hấp dẫn, trong đầu hiện lên một hình ảnh thời niên thiếu.

Giữa đêm hè, chàng trai và cô gái sóng vai ngồi với nhau ở bờ sông, đom đóm bay múa, ve kêu không ngừng......

***

"Á....” Từ trong lều truyền ra một tiếng thét chói tai làm anh hoàn hồn, ngay sau đó, bóng dáng cao lớn nhanh nhẹn cấp tốc chạy vào lều!

"Xảy ra chuyện gì?" Lăng Bắc Hàn xông vào trong lớn giọng hỏi.

"Á....Đồ háo sắc kia! Chú.....Chú mau ra ngoài!" Úc Tử Duyệt ngồi trong bồn nước lớn tóc xõa còn ướt sũng, đôi vai nhỏ trơn bóng trắng mịn lộ ra không che đậy với bờ xương vai gợi cảm, khăn lông canh ở trước ngực, đầu tóc ướt nhẹp hét to với Lăng Bắc Hàn đứng ở cửa.

Khoảnh khoắc đó, Lăng Bắc Hàn hơi ngẩn người, ngay sau đó vội vàng xoay người đi! Chết tiệt! Sao mình lại xông vào đây!

"Cô la cái gì!" Anh tức giận gầm nhẹ, danh tiết của mình đều bị nhóc con này phá hủy rồi!

Nhưng trong đầu bây giờ lại không ngừng hiện lên một màn "kiều diễm như hoa" mới vừa rồi nhìn thấy.

"Tên lính xấu xa! Đồ dê xồm thối! Chú núp sau cửa sổ rình tôi có đúng không?" Úc Tử Duyệt tức giận hét to với bóng lưng cao lớn đứng ở cửa.

Mình đã bị anh ta nhìn thấy sạch sẽ rồi!

Lần thứ hai trong đời bị đàn ông nhìn thấy hết, hơn nữa còn là đàn ông thành thục chân chính!

Trong lòng Úc Tử Duyệt tức giận gào lên. Trong đầu hiện lên gương mặt của Lệ Mộ Phàm, trong lòng càng tức giận hơn!

"Doanh, doanh trưởng?" Lúc này, từ ngoài cửa truyền đến giọng nói của một binh lính, Lăng Bắc Hàn nhanh chân bước ra ngoài.

"Lục Khải? Cậu ở đây làm gì?" Lăng Bắc Hàn nhìn thấy Lục Khải, ở ngoài cửa nhỏ giọng hỏi.

"Em, vừa nãy em đi vệ sinh, nghe thấy tiếng phụ nữ la hét làm em sợ muốn chết.......” Lục Khải thật thà nói đồng thời hai mắt tò mò nhìn tới căn lều sau lưng Lăng Bắc Hàn không biết mọc lên từ lúc nào.

"Không có chuyện của cậu! Mau về đi!" Lăng Bắc Hàn nhỏ giọng quát, mày rậm nhíu chặt, không ngờ nhóc con kia hiểu lầm tưởng mình rình trộm?

Lục Khải không dám hỏi nhiều, xoay người rời đi.

Bóng Lục Khải vừa mới biến mất, thì thấy một cái bóng nghiêng phản chiếu trên đất tạo ra vầng sáng sáng lên từ phía sau, làn hương thơm xông vào mũi, Lăng Bắc Hàn quay đầu lại......

"Đồ dê xồm!" Úc Tử Duyệt mặc áo ngủ có hình cartoon rất dài, tóc còn ướt xõa ra đứng ở cửa trống nhìn anh chằm chằm, tức giận mắng.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:15
    Gửi vào: #14
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 13: Lo lắng cho cô làm gì



Editor: TiêuKhang

Lăng Bắc Hàn cất bước đi lên, Úc Tử Duyệt theo bản năng lùi lại phía sau, lo sợ anh làm gì đó với mình! Đêm hôm khuya khoắt, đường đường một người đàn ông cao lớn như anh muốn làm gì với cô cô cũng không có cách nào chống cự.

"Đồ dê xồm, chú.......”

"Câm miệng! Đừng quấy rầy lính của tôi nghỉ ngơi, họ mệt cả ngày rồi!" Lăng Bắc Hàn rất muốn nói, cả ngày nay anh cũng mệt mỏi lắm rồi, đêm hôm khuya khoắt dựng lều, đun nước nóng cho cô, cô còn không biết điều mắng anh là đồ dê xồm?

Mình cũng thật sự uống nhầm thuốc rồi, lo lắng cho cô ta làm gì!

Dưới ánh đèn, thấy anh hung tợn trừng mắt nhìn mình trống ngực cô chợt căng thẳng, Úc Tử Duyệt bị sợ đến rụt người lại, "Đêm nay bỏ qua cho chú trước đã!" Cô cũng không quên thở phì phò trừng mắt lườm anh một cái, ngay sau đó bỏ đi vào lều.

Mình còn phải giặt quần áo nữa đấy.

Lăng Bắc Hàn thầm nghĩ sao nhóc con này không đi ngủ đi còn lách ca lách cách ở trong đấy làm gì, đẩy cửa thì thấy cô đang đứng bên bồn lớn, một tay cầm xà phòng, một tay đang cầm áo ngực màu trắng vò vò.....

Động tác cũng lưu loát, chịu khó, xem ra cũng hay làm chuyện này rồi.

Nhóc con này cũng không đến mức được chiều sinh hư.

"Cô nhỏ tiếng một chút! Giặt xong thì về lều trại ngủ đi, đừng làm phiền lính của tôi!" Lăng Bắc Hàn trầm giọng nói xong, xoay người ra khỏi lều.

"Hung dữ cái gì chứ!" Cô lầm bầm nói, thở phì phò ra sức chà chà vò áo ngực cup B, "Rõ ràng người ta bị chú nhìn thấy hết mà còn quát to hùng hồn như thế!" Càng nghĩ càng thấy tức.

Dù gì mình cũng còn là một cô gái nheo nhẽo, vậy mà bị một lão già thấy sạch bách rồi, bảo sau này mình làm sao còn dám đi lấy chồng đây!

Trong đầu bỗng hiện lên gương mặt Mộ Lệ Phàm khiến trong lòng Úc Tử Duyệt càng phiền muộn hơn, chỉ có thể trút giận lên quần áo! Không bao lâu, giặt sạch sẽ xong một bộ đồ lót, một áo T-SHIRT, còn có một bộ quần áo xung kích kiểu đồ thể thao, một mình bê cả chậu quần áo đi tìm dây phơi quần áo ở trong đơn vị rồi treo lên.

Trở lại lều, lấy điện thoại di động trong túi ra, thấy có mấy tin nhắn của Lệ Mộ Phàm gửi đến, cô giận dỗi không thèm đọc xóa sạch luôn.

Có lẽ cũng chính vì giận dỗi trong lúc nhất thời như thế, mà bọn họ đã để lỡ mất cơ hội......

***

Trời còn chưa sáng hẳn. Ráng mây phía Đông vừa mới dâng lên một luồng đỏ ửng, nhóm lính đã lần lượt thức dậy, nhìn lên dây phơi quần áo đột nhiên ở đâu xuất hiện một đống quần áo của phụ nữ. Mới sáng sớm, mọi người đã ở đó đoán bóng đoán gió ầm lên.

"Sao lại có quần áo của phụ nữ ở đây?”

"Chẳng lẽ chị dâu Trương đến thăm chính trị viên Trương hả?”

"Không phải, cậu xem size nhỏ thế này mà là của chị dâu Trương sao....”

"Tiểu tử cậu thiệt là, đồ quỷ!"

"Bíp, bíp, bíp......" Lúc này, tiếng còi báo khẩn cấp vang lên, binh lính còn đang đùa giỡn nhanh chóng tập họp. Không tới năm giây, bốn năm trăm người đã tập hợp xong.

Ngậm còi nhìn đoán thời gian, cả người Lăng Bắc Hàn nghiêm như cây tùng đứng đó. Thời gian vừa đúng, anh ngẩng đầu lên, sau đó tất cả liên đội bắt đầu theo thông lệ điểm số.

"Một, hai, ba, bốn......" Sáng sớm từng đợt âm thanh vang vọng mà chỉnh tề phá tan bầu không khí yên tĩnh, chấn động đến bầy chim nghỉ chân không biết từ đâu bay ra tụ thành đàn bay về phía bầu trời bao la trong xanh rộng lớn.

Úc Tử Duyệt bị âm thanh to của đám lính đánh thức, "Ưm.....Ồn ào quá.....” Lười biếng trở mình qua lại ở trên giường mấy lần, cô ngáp một cái rồi thở phì phò nói mà vẫn chưa muốn dậy.

Chỉ chốc lát sau, tiếng bước chân lộp cộp làm cô hoàn toàn tỉnh táo, mặc váy ngủ, khoác áo khoác, ra khỏi lều trại, nhìn thấy nhóm lính đã chạy vào lối đi bộ, chắc là đi tập luyện buổi sáng đây.

"Úc Tử Duyệt!" Lúc này, một giọng nói to vang lên, trông thấy một người lính rất quen mặt, người lính đó thật thà đàng hoàng đi đến chỗ cô.

Đầu nhỏ của cô nghĩ tới nghĩ lui cả buổi mà vẫn không nhớ ra vị này là ai.

"Không nhớ tôi là ai à? Chính là Lục Khải bị cô lừa lần trước đây!" Lục Khải nhìn cô chằm chằm, trầm giọng nói.

Ngay tức khắc khuôn mặt nhỏ to bằng bàn tay của Úc Tử Duyệt lập tức hiện lên hai vệt ửng hồng xấu hổ......


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:15
    Gửi vào: #15
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 14: Hiểu lầm anh



Editor: TiêuKhang

Ối! Mất mặt quá!

Không ngờ lại có thể gặp được anh lính thật thà đáng yêu này! Úc Tử Duyệt cảm thấy rất xấu hổ, lần trước mình đúng thật là đã lừa anh ta! Không giống như Lăng Bắc Hàn, trong lòng cô cảm thấy hổ thẹn khi đã lừa gạt một anh lính dễ thương và đàng hoàng như thế này!

Đầu óc nhanh chóng xoay chuyển một vòng, Úc Tử Duyệt cười khúc khích nhìn Lục Khải, "Ha ha.....Anh lính này, tôi.....Lần trước tôi tạm thời có chuyện.....Á mà này! Sao anh không đi chạy bộ? Có phải dậy muộn đúng không?" Úc Tử Duyệt nói tới nói lui liền chuyển đề tài, nghiêm mặt có vẻ như trách cứ mà nói với Lục Khải.

"Ai, ai dậy muộn đâu chứ! Sáng sớm tôi đã dậy rồi, tôi là ban cấp dưỡng, chịu trách nhiệm nấu cơm cho anh em mà!" Lục Khải luôn cảm thấy khó chịu khi người khác nói mình lười biếng, vội vàng phản bác, rất nhanh đã quên luôn việc còn đang chất vấn Úc Tử Duyệt.

"Hơn nữa, nếu có dậy muộn cũng đã bị doanh trưởng của bọn tôi phạt đi tư thế hành quân từ lâu rồi !" Lục Khải trợn mắt nhìn Úc Tử Duyệt thở hồng hộc nói.

"Được rồi, được rồi, tôi đã hiểu lầm anh, tôi thật sự xin lỗi anh!" Úc Tử Duyệt bắt chước giọng điệu của Lục Khải, càng không ngừng cúi đầu khom lưng chịu nhận lỗi với Lục Khải.

"Thì ra đêm qua là cô tắm à, làm tôi sợ muốn chết. Thảo nào, tôi thấy lạ, không biết tại sao doanh trưởng lại ngủ suốt đêm ở trên xe vật tư, không ngờ anh ấy nhường lều cho cô!" Lục Khải hơi đau lòng dùm cho doanh trưởng của bọn họ, nhíu mày nói với Úc Tử Duyệt, trong giọng nói còn mang chút oán trách.

"Cái gì? Anh biết đêm qua tôi tắm á....” Úc Tử Duyệt mờ mịt nhìn Lục Khải, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lập tức khôi phục tỉnh táo.

"Đúng vậy, tôi đi tiê......À đi nhà vệ sinh thì nghe thấy tiếng cô la hét lên ầm ĩ, tôi còn tưởng rằng là ma nữ nữa ấy!" Lục Khải nói xong đi đến bên giếng nước.

"Vậy người đêm qua trốn ngoài cửa sổ rình tôi là anh hả?" Úc Tử Duyệt hét to chạy đến chỗ Lục Khải hỏi.

"Cô bé à! Ai thèm nhìn trộm cô! Đừng có hủy đi danh tiết của tôi! Tôi còn phải lấy vợ đấy!" Bị đổ oan như vậy, Lục Khải nóng nảy trừng mắt nhìn Úc Tử Duyệt đang tức đỏ mặt hét với mình.

Úc Tử Duyệt biết Lục Khải thật thà sẽ không làm chuyên hạ lưu này, chẳng qua là cảm thấy có lẽ mình đã đổ oan cho Lăng Bắc Hàn, trong lòng hơi có chút chút xấu hổ, lại nghĩ tới Lục Khải nói anh ngủ suốt đêm ở trên xe vật tư......

Sao lại đối xử tốt với mình như thế chứ?

"Ha ha....Tôi sai rồi, tôi biết anh là người tốt mà, ha ha....." Úc Tử Duyệt cười đùa nói xin lỗi với Lục Khải, di chuyển bước chân chạy đến dây phơi quần áo, rút lấy quần áo đã khô của mình xuống.

Thật mất mặt, vừa nãy chắc đã bị anh lính này nhìn thấy rồi, mình phải ra khỏi đây nhanh mới được.

Úc Tử Duyệt không nói gì với Lục Khải nữa, vội vàng chạy vào lều, nhanh chóng thay quần áo khô, nhanh chóng thu dọn sửa sang lại ba lô của mình.

"Lộp cộp….Lộp cộp.......” Tiếng bước chân chỉnh tề có lực từ xa truyền đến gần. Trong lòng Úc Tử Duyệt kêu to không ổn rồi. Lo sợ lại bị Lăng Bắc Hàn nhìn thấy rồi đuổi cô đi về theo tuyến đường từ Tứ Xuyên đến Tây Tạng.

Cô không nhịn nổi cảm thấy Lăng Bắc Hàn này thật khó hiểu, tại sao cứ bám lấy mình không buông?

Vác theo hành lý, hùng hồn bước ra khỏi lều, cô không tin ở trước mặt nhiều binh lính như vậy mà anh ta có thể làm gì cô!

"Nghiêm! Nghỉ! Bên trái quay! Lấy liên đội làm chuẩn, các liên tự về nơi đóng quân của mình!" Từng hàng binh sĩ mặc trang phục màu xanh lá giống như cây tùng đứng trên mặt đất bằng. Sau tiếng nói vang vọng có lực của Lăng Bắc Hàn vang lên, binh lính chân bước chỉnh tề đi về nơi đóng quân của từng người.

Úc Tử Duyệt rón ra rón rén đeo ba lô lên lưng, len lỏi vào trong đội ngũ cố ý muốn lẩn tránh đôi con mắt sắc bén như chim Ưng của Lăng Bắc Hàn, lủi đi về phía con đường lớn.

"Huýt!" Tiếng còi to chẳng xa lạ gì bỗng chốc vang lên, Úc Tử Duyệt theo bản năng dậm chân đứng nghiêm lại…..


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:15
    Gửi vào: #16
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 15: Thả cô đi



Editor: TiêuKhang

Thân thể nhỏ bé vì tiếng còi vang vọng này mà chấn động giật nảy người lên như lần trước!

Không phải là ông chú già đó chứ?

Úc Tử Duyệt thầm hô to không ổn, mặc dù biết là hiểu lầm anh, nhưng mà lúc này muốn cô bỏ hết mặt mũi nhận lỗi với anh ta thì thà cô bỏ chạy cho xong!

"Định đi đâu?" Lăng Bắc Hàn không ngờ nhóc con này trời vừa mới sáng đã muốn chuồn êm rồi, trầm giọng quát lên với bóng lưng cô.

Sặc! Thật sự là ông chú già!

Lòng Úc Tử Duyệt lại hô không ổn, chẳng lẽ anh ta định gọi người bắt mình về như lần trước! Thật là còn quản nhiều hơn cả ba mình nữa, ai da!

"Chú....Ha ha....." Cô xoay người lại nhìn Lăng Bắc Hàn ngượng ngùng cười cười.

Khuôn mặt nhỏ cỡ bàn tay bị phơi nắng thành màu lúa mì mang theo nụ cười, Lăng Bắc Hàn nhìn cô, trong đầu lại bất giác hiện lên hình ảnh " Kiều diễm như hoa" của đêm qua.....

"Quay về cho tôi!" Lăng Bắc Hàn mở miệng hét lên như muốn xóa bỏ cảnh không nên nghĩ trong đầu đi. Bàn tay to lớn bắt lấy cánh tay cô, kéo thân người nhỏ nhắn lí lắt đi nhanh đến lều trại.

"Này! Chú! Chú thả tôi ra coi!" Úc Tử Duyệt tức giận hét to, không biết rốt cuộc cái tên lính thối này muốn thế nào! Cô cũng chỉ là một hành khách đi du lịch bình thường thôi, có đi bộ đến Tây Tạng thì mắc mớ gì đến anh ta chứ?

Đám binh sĩ ngồi dưới đất ở phía xa nhìn doanh trưởng mặt sắt của họ đang lôi lôi kéo kéo với một cô bé, không khỏi trợn to mắt nhìn.

Thậm chí ở trong lòng nghi ngờ cô bé này có quan hệ thế nào với anh.

"Tên lính xấu xa! Sao chú cứ bám lấy tôi không buông thế hả? Rốt cuộc tôi đã chọc gì tới chú?" Anh bị cô kéo vào lều, Úc Tử Duyệt không vui hét to với anh.

Vì anh mà hai ngày nay cô đã làm chậm trễ quá lâu cuộc hành trình rồi!

Lăng Bắc Hàn đưa lưng về phía cô, cúi người đứng bên giường, mở ra cái chăn bị cô gấp chẳng ra hình dạng gì. Động tác của anh nhanh nhẹn tỉ mỉ xếp lại từng nếp gấp, căn bản không để ý tới Úc Tử Duyệt.

Cô ngạc nhiên nhìn anh gấp cái chăn lộn xộn trên giường thành ra góc cạnh rõ ràng, ngay ngắn vuông vắn như miếng đậu phụ.

Ôh! Thiệt là khâm phục nha! Trong lúc nhất thời quên luôn cơn tức giận.

"Đi về nhà đi, đừng chạy theo người ta tham gia hành trình nguy hiểm này nữa!" Lăng Bắc Hàn dọn giường xong, xoay người lại, nhìn cô trầm giọng nói.

"Không phải tôi hùa theo người ta mà tôi bị thất tình, tôi tới đây để lưu đày không được sao? Hơn nữa, chuyện này thì có liên quan gì đến chú? Ba mẹ tôi còn không quản tôi, sao chú lại quản tôi?" Úc Tử Duyệt ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Lăng Bắc Hàn tức giận nói.

Những câu này khiến Lăng Bắc Hàn không thể phản bác. Đúng vậy, anh quản cô làm gì? Dựa vào cái gì mà quản?

Trong lòng trỗi lên nỗi buồn phiền, anh lạnh lùng liếc nhìn lại cô, "Lập tức cút ngay!" Anh không khách khí chút nào lạnh lùng gầm nhẹ nói, bàn tay to chỉ ra ngoài cửa.

Cô nhìn gương mặt tuấn tú của anh như hắc ám, cộng thêm ánh mắt hung dữ, còn có cả chữ "cút" nữa, trong lòng không hiểu sao thấy vô cùng tủi thân.

"Cút thì cút, ai thèm! Lính thối, hung dữ như thế, thảo nào không tìm được vợ......" Úc Tử Duyệt đeo túi lên lưng lẩm nhẩm nói thầm một câu, ngay sau đó nhanh chóng vọt ra khỏi lều trại.

Lăng Bắc Hàn sững sờ tại chỗ vì câu nói cuối cùng của cô, rất lâu không kịp phản ứng, cho đến khi tiếng quát tháo của cô truyền vào từ ngoài cửa: "Anh Lục, hẹn gặp lại! Sau này có đến thành phố A thì nhớ đến tìm tôi chơi nhé......" Chỉ chốc lát sau giọng nói vui sướng kia đã biến mất.

Khóe miệng Lăng Bắc Hàn giương lên chút ý cười tự giễu, nhận thấy đúng thật là khi không mình lại xen vào việc của người khác!


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:15
    Gửi vào: #17
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 16: Bênh vực kẻ yếu



Editor: TiêuKhang

Hơn một tháng sau.....

Trên con phố Lhasa cực kỳ náo nhiệt.

Trước một cửa hàng bán bánh ngọt có mấy cô gái dân tộc Uighur đang mua bánh ngọt.

"Cái gì, có bao nhiêu đây mà đòi tới 120 tệ?" Một cô gái khó tin chỉ vào miếng bánh cắt* hỏi. Lúc này, mấy người tộc Uighur mặc áo dài màu trắng, đội mũ màu trắng bên cạnh dần dần đến gần họ.

(Bánh cắt còn có tên là bánh ngọt cắt là đồ ăn nhẹ của vùng Tân Cương, là món ăn đặc trưng truyền thống của tộc Uighur. Bánh được làm từ quả óc chó, xi-rô ngô, nho khô, nước ép nho, hạt mè, hoa hồng, Bataan mơ. Bởi vì khi nấu ra thành phẩm nó có hình dạng rất to, khi bán thường phải dùng dao cắt từ dưới lên thành từng miếng nhỏ vì vậy mà nó mới có tên gọi là bánh cắt. Hình mình đăng ở cuối bài, các bạn xem qua cho biết ^^)

"Phải! Một cân rưỡi, 8 tệ một lạng, 120 tệ là đúng rồi!" Chủ cửa hàng tộc Uighur dùng tiếng phổ thông sứt sẹo nói, còn hoa chân múa tay ra dấu.

"Cái gì? Rõ ràng chú vừa nói 8 tệ một cân!" Mấy cô gái đều đồng thanh nói, trực giác cho biết mình đã bị người bán bánh cắt lừa.

"Đúng! Vừa nãy tôi cũng nghe rõ anh nói 8 đồng một cân!" Lúc này, Úc Tử Duyệt vẫn đứng một bên hóng mát dưới tàng cây, máy ảnh treo trên cổ tiến lên quát to bênh vực kẻ yếu.

Cũng lúc này, mấy người tộc Uighur trong tay đều cầm dao sắc bén ngót ôm ngực bao vây các cô.

"8 tệ một lạng!" Người bán bánh cắt không công nhận nói với họ.

"Vậy bánh cắt này chúng tôi không cần nữa được chưa?" Cô gái khoát khoát tay nói, kéo hai người bạn khác bước đi. Nào ngờ, khi quay đầu lại thì gặp phải ba bốn người đàn ông bán bánh cắt.

"Không mua sao được! Tôi đã cắt hết rồi!" Người bán bánh cắt đứng ở phía sau lưng nói.

"Nè! Các người định ép mua buộc bán có phải không? Tôi sẽ chụp hình đưa các người lên báo đó!" Úc Tử Duyệt cầm máy ảnh lên, bấm chụp liên tục đám người tộc Uighur đang quây quanh mấy cô gái nọ.

"Không được chụp......" Lúc này, bè phái bánh cắt đang cầm dao trong tay chỉ vào Úc Tử Duyệt nói.

Úc Tử Duyệt trừng mắt nhìn bọn họ, lại chụp thêm hai phát, "Các cô chạy mau!" Cô hét to với ba cô gái kia, hét xong, mình cũng nhanh chân bỏ chạy.

Bên kia đường có cảnh sát nhân dân cô không sợ.

"Này.....Đứng lại...." Bè phái bánh cắt sải bước đuổi theo cô. Úc Tử Duyệt thở hồng hộc liều mạng chạy, hoàn toàn không chú ý đến đèn xanh đèn đỏ.....

"Két....."

"Á....."

Tiếng xe thắng gấp kèm theo tiếng thét chói tai vang lên, người đi đường run sợ đứng lại nhìn cảnh tượng Úc Tử Duyệt đang quỳ xổm trên mặt đất.

Chiếc xe việt dã quân dụng đã thắng lại kịp lúc, chỉ thiếu chút nữa thôi đã đụng trúng người đang quỳ ở trên đất.

Băng đảng bán bánh cắt ở bên đường nhìn thấy đó là xe của quân đội thì lập tức bỏ dao trong tay xuống, ngoan ngoãn trở lại quầy hàng của mình.

"Híc.... Đau quá....." Trên đầu gối truyền tới cơn đau rát, Úc Tử Duyệt nhíu mày hít hà một hơi.

Lúc này, một người mặc quân trang cao lớn nhảy từ trên xe xuống, chạy vội đến bên cạnh Úc Tử Duyệt.

"Đồng chí cô....." Lăng Bắc Hàn vừa mở miệng lo lắng hỏi, ai ngờ, đối diện lại là một khuôn mặt quen thuộc.

Úc Tử Duyệt ngẩng đầu nhìn người quân nhân đội mũ lính, mặc áo sơm mi ngắn tay màu xanh thẫm, lắc lắc đầu vài cái, sau đó như nhớ ra gì đấy lập tức hét to lên, "Là chú à, chú lính thối!"

"Có đụng vào cô không?" Hàng lông mày rậm đen của Lăng Bắc Hàn nhíu lại vì cái câu “Lính thối” đã lâu không nghe kia của cô, rướn người tới nhìn cô, sợ đã đụng làm cô bị thương chỗ nào rồi nên không dám chạm bừa mà chỉ trầm giọng hỏi.

Lúc này, trên đường lớn đang vang lên tiếng còi ỏm tỏi thúc giục. Bởi vì hai người họ với một chiếc xe Jeep quân dụng nằm chắn ngang chính giữa đường đi gây cản trở lưu thông.

"À, tôi không sao....." Úc Tử Duyệt giật mình vội vàng đứng lên, "Ai da....." Nhưng vì đầu gối đau quá suýt nữa cô đã bị ngã, cũng may là Lăng Bắc Hàn kịp thời đỡ cô đứng vững lại!



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:16
    Gửi vào: #18
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 17: Chú thật thô lỗ



Editor: TiêuKhang

Cảnh sát giao thông đi đến nhìn thấy Lăng Bắc Hàn ngay lập tức hành lễ. Lăng Bắc Hàn cũng đứng nghiêm chào lại cảnh sát giao thông, báo cáo lại chuyện vừa mới xảy ra. Úc Tử Duyệt cũng thừa nhận khi nãy mình nhất thời nóng vội, không nhìn kỹ đèn xanh đèn đỏ.

Sau đó Lăng Bắc Hàn đỡ Úc Tử Duyệt lên xe mình, rồi cũng tự mình nhảy lên, khởi động máy nghênh ngang rời đi.

"Lính thối.....À không, này chú......"

"Tên của tôi là Lăng Bắc Hàn!" Úc Tử Duyệt ngồi ở ghế phụ vừa mở miệng liền gọi “Lính thối” nhưng cô đã kịp thời dừng lại, cảm thấy cứ gọi như vậy thật sự không được, vì vậy vội vàng sửa lời. Ai ngờ hai mắt Lăng Bắc Hàn vẫn luôn nhìn thẳng phía trước, đang chuyên chú lái xe mà vẫn mấp máy đôi môi mỏng trầm giọng nói.

Dưới chiếc mũ lính màu xanh là đường cong gò má cương nghị, góc cạnh rõ ràng. Trên bờ vai mặc quân phục màu xanh ngắn tay là quân hàm hai sao hai vạch phát ra tia sáng chói mắt.

Cô quay đầu lại nhìn anh. Môi hơi nhếch lên, kinh ngạc nhìn đến ngẩn người, không biết là bị khí chất hay vẻ đẹp của anh hấp dẫn nữa.

"Ha ha.....Vậy tôi vẫn nên gọi chú là chú quân nhân thì hơn!" Chốc lát sau, cô mới cười đùa nói, nghĩ thầm thật đúng là oan gia ngõ hẹp, ở Lhasa mà cũng có thể gặp anh ta!

Lăng Bắc Hàn hơi nhíu mày, khóe miệng giật giật.

Chú, chú, mình thật sự già vậy sao? Vừa mới tròn ba mươi tuổi thôi mà.

Nhưng nhớ ra bà ngày nào cũng giục mình lấy vợ, anh cảm thấy mình thật sự đã già rồi.

Thoáng cái đã mười năm trôi qua. Trong đầu bỗng hiện lên một khuôn mặt nhã nhặn tao nhã dịu dàng.

Sau khi hoàn hồn thì đã đến bệnh viện tư nhân, tìm chỗ đậu xe rồi cho xe dừng lại. Sau đó anh nhảy xuống, Úc Tử Duyệt mở cửa xe cũng muốn nhảy xuống theo, nhưng anh lại đưa tay đỡ lấy cơ thể mảnh khảnh nặng chưa đến 90 pounds của cô.

"Chú quân nhân, thật sự không có gì nghiêm trọng đâu....." Bình thường Úc Tử Duyệt ghét nhất là cái mùi gay mũi của thuốc khử trùng trong bệnh viện, cũng sợ nhất bị tiêm thuốc. Nhìn chữ thập màu đỏ to đùng ở cửa bệnh viện cô liền hoảng hốt muốn tránh né Lăng Bắc Hàn để nhảy xuống.

"Không nghiêm trọng thì tự đi đi!" Lăng Bắc Hàn tưởng rằng cô mất tự nhiên, cũng tức giận với việc cô băng ngang qua đường khi nãy, bất thình lình để cô xuống. Đầu gối sưng đau khiến Úc Tử Duyệt suýt nữa ngã nhào, cô theo bản năng đưa tay bắt lấy cánh tay tráng kiện màu đồng kia.

"Chú thật thô lỗ, ây da!" Bướng bỉnh buông cánh tay anh ra, cô cậy mạnh di chuyển bước chân, "Tự đi thì tự đi!" Kiềm chế cơn đau rát ở đầu gốiÚc Tử Duyệt thở phì phò nói.

Lăng Bắc Hàn không nói gì, mặt hầm hầm đi theo sau lưng cô.....

Anh cầm chứng minh thư cô xếp hàng đăng ký cho cô, chứ không dùng đặc quyền không cần xếp hàng dành riêng cho quân nhân hay gia đình quân nhân đi cửa chuyên dụng. Sau đó đưa cô đi chụp hình, bôi thuốc, lấy thuốc. Cũng may đầu gối của cô chỉ xước da không có gì đáng ngại.

Vừa ra khỏi bệnh viện, cô liền sống lại nhảy loạn lên.

"Hôm nay tổng cộng tốn bao nhiêu tiền?" Sau khi lên xe Lăng Bắc Hàn ngồi lần nữa, Úc Tử Duyệt móc ví của mình ra lớn tiếng hỏi, cô không muốn nợ ông chú này một xu nào!

"160 tệ!" Lăng Bắc Hàn trầm giọng nói.

"À, tiền còn dư coi như tôi mời chú ăn cơm! Cảm ơn chú hôm nay đã chiếu cố tôi! Hai chúng ta không ai nợ ai nhé!" Úc Tử Duyệt móc 100 tệ trong ví ra để xuống, rất thẳng thắn nói.

"Chỉ có 40 tệ?" Lăng Bắc Hàn vừa nói xong thì xe cũng dừng lại, nhìn cô trầm giọng hỏi sau đó cầm lấy hai trăm tệ bước xuống xe.

"Vậy chú muốn bao nhiêu?" Sau khi Úc Tử Duyệt xuống xe liền chạy đuổi theo bóng dáng cao lớn của anh mà hét ầm ĩ.

"Này! Lăng Bắc Hàn, chú đi đâu chứ?"

"Không phải cô muốn mời tôi ăn cơm sao?" Lăng Bắc Hàn đứng lại nhìn quán cơm nhỏ ở đối diện bên kia đường, rồi nhìn sang cô hỏi ngược lại.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:16
    Gửi vào: #19
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 18: Bạn trai của cô



Editor: TiêuKhang

Quán ăn không lớn, cũng không phải là nhà hàng cao cấp gì, nhưng điều kiện trong quán cũng coi như lịch sự.

Lúc gọi đồ ăn, Lăng Bắc Hàn đưa thực đơn cho Úc Tử Duyệt ngồi ở đối diện, cho cô tự mình chọn để xứng với tiêu chuẩn 200 tệ.

"Này chú, hôm nay chú nghỉ phép à?" Úc Tử Duyệt uống một ngụm trà, nhỏ giọng hỏi Lăng Bắc Hàn ngồi thẳng như cây tùng ở đối diện, "Không đúng nha, chú mặc quân trang, lái xe quân dụng ra ngoài đi nghỉ phép, không phải là làm trái với kỷ luật sao, cẩn thận coi chừng tôi đến quân khu tố cáo chú đấy!" Nhìn Lăng Bắc Hàn nãy giờ toàn nghiêm mặt chẳng nói năng gì, Úc Tử Duyệt lại nói tiếp.

Trong lòng Úc Tử Duyệt, Lăng Bắc Hàn này quá buồn chán, thường xuyên chẳng nói lấy một câu. Cô ở đây nói bô bô như đồ ngốc, còn anh ta thì lại làm ra cái vẻ chẳng để ý gì đến cô!

Lăng Bắc Hàn uống một ngụm trà, cánh tay phải chống trên bàn, ly trà vẫn đặt ở khóe miệng không thèm lấy ra nhìn cô bằng nửa con mắt, "Tôi tới làm việc." Nhóc con này cũng hiểu rõ kỷ luật của quân đội đấy.

Thì ra là doanh trại của Lăng Bắc Hàn mấy hôm nay chuẩn bị về thủ đô, anh đến Lhasa làm ít thủ tục, việc vẫn chưa xong tới buổi chiều thì gặp nhóc con này trên đường, cũng khéo thật.

Quan sát người ngồi đối diện, xem ra cô gái này cũng có ý chí và nhanh nhạy, âm thầm hơi khâm phục cô thật sự đi hết được tuyến đường từ Tứ Xuyên qua Tây Tạng, hơn nữa còn bình yên vô sự. Nhưng nhớ đến vừa nãy suýt nữa cô bị xe anh đụng vào, ánh mắt chợt sa sầm xuống.

"Vậy hôm nay có làm trễ nãi công sự của chú không?" Úc Tử Duyệt nhìn anh, nhỏ giọng hỏi. Nhân viên phục vụ đặt lên bàn hai món ăn nguội, trứng muối đậu hũ và rau trộn sứa.

Úc Tử Duyệt cầm thìa lên, múc trứng muối đậu hũ cho vào miệng, con ngươi long lanh nhìn Lăng Bắc Hàn ở đối diện.

Cô không đề cập tới còn may, nhắc đến lại làm khuôn mặt không biểu cảm của Lăng Bắc Hàn hiện lên chút tức giận, trừng mắt nhìn cô, "Một mình đấu lại bọn bánh cắt? Úc Tử Duyệt, cô nghĩ cô là ai?" Lăng Bắc Hàn vừa mở miệng đã là một câu trách cứ.

Là một người luôn dò xét kín đám, lúc ấy anh đã chú ý ngay đến bọn bánh cắt.

Úc Tử Duyệt gắp một miếng nộm sứa bỏ vào miệng, bất mãn nhìn anh chằm chằm, dùng sức nhai phát ra tiếng vang rồi nuốt xuống sau đấy mới mở miệng, "Hừ.....Chú biết tôi bị bọn bánh cắt đuổi giết à? Vậy sao chú không giúp tôi bắt bọn họ lại! Bọn người đó quá ghê tởm, rõ ràng nói 8 tệ một cân, xong lại lật lọng nói là 8 tệ một lạng, lừa bịp trắng trợn!" Úc Tử Duyệt cảm thấy Lăng Bắc Hàn này không đủ nghĩa khí, lại còn trách cô bênh vực kẻ yếu!

"Đừng có nói tôi, cho dù tôi là cảnh sát cũng không trị được bọn họ, đây là vấn đề dân tộc! Lần sau cô ít gây ra chuyện một chút đi!" Lăng Bắc Hàn trợn ngược nhìn cô, lời thật mất lòng, có một số việc thật sự không phải anh có thể quản được.

"Này! Dựa vào đâu mà chú ngoảnh mặt làm ngơ thì cũng muốn tôi khoanh tay đứng nhìn theo chứ? Úc Tử Duyệt tôi thích lo chuyện bao đồng như thế đấy, thì sao! Ai cần chú lo......" Cô tức giận uất ức nói xong, bị anh liếc xéo một cái lại ngoan ngoãn cúi đầu xuống bới cơm trong bát.

Câu nói phía sau kia thật đúng là yếu ớt, hôm nay nếu không có anh ta thì ai đưa mình đi bệnh viện?

"Lười phải quản cô." Lăng Bắc Hàn lạnh lùng nói, cảm thấy mình đúng thật là nhiều chuyện.

Ăn tối xong, Lăng Bắc Hàn lái xe đưa Úc Tử Duyệt về khách sạn cô ở, Lăng Bắc Hàn xách theo chiếc ba lô nhỏ của cô xuống xe, "Chú, hôm nay cám ơn chú ha...!" Xốc ba lô lên lưng, cô vẫn liến thoắng nói cảm ơn với anh.

"Đừng gây chuyện nữa, về nhà sớm đi!" Vừa nãy khi ăn cơm nghe cô nói ngày mai trở về thành phố A , rất khéo, vừa đúng ngày mai anh cũng về Bắc Kinh.

Anh như bậc phu huynh dặn dò cô.

"Chú! Chú nói như thế....." Úc Tử Duyệt liếc anh bằng một đôi mắt trắng dã, cô y hệt như một đứa trẻ con nghịch ngợm gây sự quát lên.

"Úc Tử Duyệt!" Lúc này, một giọng nói vang lên từ cửa khách sạn. Úc Tử Duyệt khó tin quay đầu lại, Lăng Bắc Hàn cũng theo tiếng gọi to ấy nhìn sang......


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:16
    Gửi vào: #20
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 19: Diễn một vở kịch



Editor: TiêuKhang

Dưới ánh đèn đường, một thanh niên trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng, quần jean màu tối đẹp trai như sao điện ảnh trong phim, tay trong tay với một cô gái dáng người nóng bỏng xinh đẹp đang đi từ từ đến chỗ họ.

Một tay của anh ta đút vào túi quần, một tay khác được hai cánh tay của cô gái giữ chặt rất thân mật. Mái tóc cắt xéo rũ xuống trán thoáng che mất đi một phần mắt của anh ta. Được ánh đèn đường chiếu xuống, đường nét ngũ quan lập thể hiện ra vô cùng rõ ràng.

"Lệ Mộ Phàm?" Là mình hoa mắt sao? Úc Tử Duyệt tập trung nhìn lại, nhìn một đôi người ngọc đi tới trước mặt mình, rốt cuộc mới chắc chắn là không phải mình hoa mắt! Tên đàn ông khốn kiếp trước mặt thật sự chính là Lệ Mộ Phàm - oan gia đối thủ một mất một còn của cô!

Bên cạnh anh ta chính là cô bạn gái tên Giảo Giảo mà cậu ấy nói trong điện thoại sao? Cơn đau không tên xa lạ quặn thắt tận tim khiến cô cảm thấy tưởng chừng như không thở nổi.

Cậu ấy gấp gáp ra uy với mình như vậy sao?

Lăng Bắc Hàn nghe được từ cái miệng nhỏ của Úc Tử Duyệt phát ra tiếng nói rất nhỏ, cái tên này cũng không phải là lần đầu tiên anh nghe thấy, anh đã lờ mờ hiểu ra.

Xoay người muốn đi, ai ngờ một cánh tay của anh bỗng chốc bị Úc Tử Duyệt ôm lấy, "Lệ Mộ Phàm! Cậu đến Lhasa làm gì?" Úc Tử Duyệt trợn mắt nhếch môi nở nụ cười đắc ý nhìn tới Lệ Mộ Phàm lớn tiếng nói, chiếc cằm nhỏ hất lên thân mật ôm cánh tay Lăng Bắc Hàn, ôm siết thật chặt giống như đang bảo Lăng Bắc Hàn hãy phối hợp diễn trò với cô.

Cô không muốn bị Lệ Mộ Phàm cười nhạo cô không tìm được đàn ông, không còn cách nào khác đành phải lôi kéo ông chú này góp mặt vậy! Hơn nữa ông chú này còn là một Trung tá đấy!

Thấy Úc Tử Duyệt thân mật ôm cánh tay một tên quân nhân xa lạ như vậy, nhớ tới khi nãy cô còn nhảy xuống từ xe người đàn ông này, ngực Lệ Mộ Phàm cũng trỗi dậy buồn buồn bực bội, đồng thời cơn ghen bỗng từ đâu ập tới, anh trừng mắt nhìn Úc Tử Duyệt.

"Tóm lấy một ông chú làm cái phao tạm bợ là có thể chứng minh cậu có thể gả đi được sao?" Lệ Mộ Phàm liếc Úc Tử Duyệt hả hê giễu cợt nói.

Lăng Bắc Hàn không nói lời nào nhìn hai người trẻ tuổi bọn họ đang chơi mấy cái trò trẻ con, nhưng cũng cảm thấy rõ ràng cơ thể Úc Tử Duyệt đang run rẩy, chẵng lẽ nhóc con này thực sự để ý người thanh niên kia?

"Ai làm dáng hả ? Anh ấy là Lăng Bắc Hàn, là quân nhân, là Trung tá, là bạn trai của tôi!" Úc Tử Duyệt ôm chặt cánh tay Lăng Bắc Hàn, nhìn Lệ Mộ Phàm trừng mắt hét to.

Cô gào xong, lại ngẩng đầu lên nhìn Lăng Bắc Hàn cười ngọt ngào, "Hàn.....Chúng ta mau về phòng đi!" Lần đầu tiên trong đời Úc Tử Duyệt dùng giọng nói dịu dàng, êm ái mà nũng nịu làm cho người ta nghe cả người nổi da gà nói với Lăng Bắc Hàn.

Lăng Bắc Hàn run lẩy bẩy da gà cũng nổi hết cả lên. Cô gọi anh như vậy, chi bằng cứ gọi anh là ông chú đi thì hơn.

Lệ Mộ Phàm nghe Úc Tử Duyệt gọi quân nhân bên cạnh cô như vậy, sắc mặt trong nháy mắt xanh mét, cũng may, bóng đêm đã che giấu đi sắc mặt anh ta. Cơn ghen trong ngực đang sục sôi gầm thét!

Cảm thấy Úc Tử Duyệt không giống đang diễn trò, nếu không sao người quân nhân kia lại không đẩy cô ra?

"Xin phép nhé, Duyệt Duyệt chúng ta đi thôi!" Đầu tiên, Lăng Bắc Hàn thoáng quét mắt nhìn tới Lệ Mộ Phàm, sau đó cố nhẹ giọng nhất có thể để nói với Úc Tử Duyệt.

Lúc này, Úc Tử Duyệt thật lòng vô cùng cảm kích Lăng Bắc Hàn, mà cô cũng hết sức hả hê nhìn Lệ Mộ Phàm. Tên khốn kiếp này, khóe mắt liếc về cô gái có dáng người nóng bỏng, gương mặt xinh đẹp kia, chắc là một con cừu non bé bỏng đây?

Trong lòng uất ức tủi thân liền thân mật lôi kéo Lăng Bắc Hàn đi đến cửa khách sạn.

Lệ Mộ Phàm tức giận hận không thể đi lên bóp chết cô, cũng chỉ có thể kéo cô gái kia đến khách sạn.

Diễn trò, chắc chắc là cô đang diễn trò với tên quân nhân kia! Lệ Mộ Phàm thầm nhủ với lòng như thế, cũng đi theo con đường mà hai người Úc Tử Duyệt đi. Mà phòng của anh ta và cô gái kia lại ngay sát vách phòng Úc Tử Duyệt đang ở!


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

48 Pages V < 1 2 3 4 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 29th March 2017 - 04:20 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248