Tìm kiếm:

> Truyện Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo ngoại truyện full text
islandgc
bài viết 02 Jan 16 02:33
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Truyện Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo tác giả Ức Tích Nhan là một truyện dí dỏm và khá thú vị truyện cũng không mang nhiều chất lãng mạn, nhưng cũng có một chút hương vị tình yêu . Đây là truyện tình cảm của hai người tưởng chừng không có điểm cuối. Còn nhiều bất ngờ trong truyện mời các bạn khám phá nhé.

Cô là con gái cưng của một gia đình giàu có bậc nhất tại thành phố A, nhỏ nhắn xinh xắn như một búp bê Lolita, tính tình bướng bỉnh thường hay gây rối, ham vui rất yêu thích đi du lịch đây đó cuộc sống không buồn không lo nhưng lại rất lém lỉnh! Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo luôn đưa chúng ra từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Anh là cậu cả nhà họ Lăng, một gia đình lừng lẫy khét tiếng ở Kinh Đô. Mặt mũi lúc nào cũng lạnh lùng khép kín, lòng dạ khó đoán, cứ như một ông chú già khó tính! Nhưng anh lại chính là ân nhân cứu mạng cô, tuy nhiên ở trong mắt cô cũng chính là ‘ông chú già’ khó khăn thường hay gây khó dễ cho cô ở mọi lúc mọi nơi!

Bất thình lình hay tin có người tới nhà ngỏ lời cầu hôn, sắc mặt Úc Tử Duyệt đen như đáy nồi cười cười mà như mếu, mình mới có hai mươi tuổi thôi mà! Hơn nữa đối tượng cầu hôn ấy lại chính là Lăng Bắc Hàn, người đã từng gây thù chuốc oán với mình?
Tổng hợp: http://www.viwrr.ac.vn/giai-tri/42-truyen/...n-full-prc.html
Chia sẻ:
Tags: ba dao co vo con cua cua lang dao ngoai full text lang thieu ngoai truyen thieu ba tre con truyen co truyen full vo tre
Xem Video: ba dao co vo con cua cua lang dao ngoai full text lang thieu ngoai truyen thieu ba tre con truyen co truyen full vo tre Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Cảnh gông cùm của những anh chồng có vợ ghen bệnh hoạn
Bó tay những kiểu tóc bá đạo của Yu-Gi-Oh ngoài đời thật
Hot boy nhà Becks khoe xe cổ với hai cô bạn
Đứa bé 6 tuổi, con của một cô hàng rau khiến cả đội ngũ bác sỹ phải cúi đầu cảm phục
Chelsea – Southampton: Cặp song sát bá đạo nhất Premier League
Trump chúc mừng sinh nhật vợ trên Twitter
Mẹ chồng đánh ghen thay cho con dâu cực bá đạo!
OverWatch: Bức xúc vì Mei quá “bá đạo”, Reaper kiện ra tòa nhưng…
Làm thiếu bài tập, học sinh bị giáo viên đánh bầm tím tay
Châu Tinh Trì và những cảnh quay bá đạo: Hollywood cũng phải chào thua
Nhạc sĩ Đức Huy diện vest kẻ trẻ trung đi cùng vợ trẻ kém 44 tuổi
Vừa khử sạch mùi hôi nách, vừa dọn sạch cỏ với hỗn hợp chưa đến 10 ngàn đồng
Cái kết không ngờ của người chồng ích kỷ, đối xử tệ bạc với cô vợ vừa mới sinh con
Chỉ có vợ ‘đần’ mới bảo chồng vào phòng sinh vượt cạn cùng…
Hành động kỳ lạ của cô vợ ngay trong đêm tân hôn khiến chồng chết đứng
Có vợ nóng bỏng đến thế này, bảo sao Messi thăng hoa
Có vợ nóng bỏng thế này, bảo sao Messi thăng hoa
Dùng bệnh hiểm nghèo thử chồng, cô vợ ôm nỗi đau suốt đời
Karin Jimenez – cô vợ siêu quyến rũ của sao PSV
Kiều Minh Tuấn làm ông trùm trong phim ‘Chí Phèo ngoại truyện’


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
48 Pages V  1 2 3 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(1 - 9)
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:13
    Gửi vào: #2
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 1: Cứu cô một mạng

"Chú ơi, chào chú ạ! Cháu có thể chụp chú một tấm hình được không?" Cô bé đầu đội mũ lưỡi trai tay cầm chiếc máy ảnh cơ, trên lưng đeo túi ba lô du lịch cao cỡ chừng ngang một người. Nở nụ cười thật thà chất phác chạy đến trước mặt một người Tây Tạng ăn mặc theo kiểu đồ truyền thống trùm kín mít có làn da ngăm đen đang đi ngang qua nhiệt tình nói.

Người Tây Tạng nọ lịch sự gật đầu lại với cô bé, tươi cười phúc hậu lộ ra hàm răng trắng sáng để cô chụp hình.

"OK! Cảm ơn chú nhiều ạ!" Úc Tử Duyệt đáp trả bằng nụ cười biết ơn rồi vẫy tay từ biệt với người Tây Tạng.

Người Tây Tạng nọ dùng tiếng phổ thông nhưng không rành lắm nói với cô gái quốc lộ ở phía trước đã bị sạt lún rồi rất là nguy hiểm.

Nhưng mà, đối với một người từ khi sinh ra đã sống ở nước ngoài cho đến lớn như Úc Tử Duyệt mà nói, căn bản là nghe không hiểu tiếng phổ thông sứt sẹo của người Tây Tạng kia. Chỉ cười gật đầu với người Tây Tạng ấy rồi xốc lên hành lý tiếp tục đi về phía trước.

Sau trận mưa lớn, bầu trời Tây Tạng càng thêm trong suốt không nhiễm một chút tạp chất nào.

Màu xanh da trời rất thuần khiết, xanh đến thâm thúy, xanh đến óng ánh trong suốt, không hề có một áng mây mờ nào trộn lẫn vào trong đó.

Do ảnh hưởng bởi trận mưa to nên quốc lộ phía trước đã bị đất đá từ trên núi rơi xuống làm cho sụp lún cả con đường, tạm thời không cách nào đi qua được, đoàn người chỉ có thể đổi qua đi bằng con đường nhỏ dốc đứng.

Động tác của Úc Tử Duyệt rất nhanh nhẹn đi theo mọi người tiến lên phía trước, đi qua khỏi con đường đầy đá vụn và gồ ghề uốn lượn, sau đó mọi người cùng nhau dừng lại nghỉ chân trước một con sông khô cạn.

"Muốn đi qua thì phải nhanh lên một chút! Sạt lở đất sắp chảy xuống tới nơi rồi!" Cách đó không xa vang lên tiếng ầm ầm vang dội, sau đó mọi người đem ba lô ném tới bờ bên kia, có người rất nhanh chóng nhảy qua đó cũng có người còn do dự không dám.

Úc Tử Duyệt cất chiếc máy ảnh vào trong túi ba lô, dùng quần áo quấn lại thật chặt sợ không may làm rơi nó bị hự, sau đó dùng sức ném nó về phía trước, chiếc ba lô nặng hơn mười cân lại hoàn toàn bị cô thành công thảy qua bên kia.

"Cẩn thận…….Nếu còn không mau qua đây! Đất lở đến nơi rồi đó….."

Ngay lúc cô nhấc chân chuẩn bị xông lên trước thì bạn đồng hành ở bờ bên kia nhìn tới chỗ cô quát lên thật to, cô đứng sững sờ nhìn tới một mảng lớn đá vụn hỗn hợp với bùn đất tối đen cuồn cuộn thổi quét về phía mình......

"Á.......” Dù cô có lớn gan hơn nữa, dũng cảm hơn nữa, nhưng với một cô gái mới 19 tuổi thì vẫn bị cảnh tượng này dọa cho choáng váng. Cứ ngây người như phỗng mà đứng ở nơi đó.

Mọi người có mặt tại hiện trường cho là cô sẽ bị lớp đất đá ấy nhấn chìm chết thì phần eo bỗng được tiếp xúc với một sức lực rất mạnh, ngay sau đó cả người bị ôm chặt nhấc bổng lên! Sau một hồi trời đất quay cuồng, chỉ có cảm giác cơ thể lăn tròn mấy vòng trên mặt đất, hơn nữa ở bên dưới còn có một ‘tấm đệm’ vô cùng rắn chắc.

"Á……Hú hú……Mình chưa có chết, mình thật sự chưa chết! Bầu trời xanh thẳm vẫn còn xanh thế đó, bầu không khí cũng vẫn còn trong lành như thế kia. Mình thật chưa có chết!" Được nằm trên ‘tấm đệm’ rắn chắc, Úc Tử Duyệt ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm, đưa tay nhéo mạnh một cái vào chiếc eo nhỏ của mình thì thào tự nói!

"Cô bị dọa đến ngốc luôn rồi sao?"

Giọng nói nam tính trầm ấm nhưng rất hùng hậu và dễ nghe vang lên ở dưới người. Đúng vậy, tiếng nói đó vọng lên từ hướng phía dưới cơ thể ở đối diện với mình, ngay sau đó cô bị người ta đẩy ngồi bật dậy!

"Ối!" Hóa ra vừa rồi mình nằm đè lên không phải là ‘tấm đệm’ mà là người, một người đàn ông? Hơn nữa còn là…..Một quân nhân!

Úc Tử Duyệt ngồi bệt dưới đất ngẩng đầu ngu ngơ nhìn tới người đàn ông cao lớn cường tráng mặc bộ đồ đồ rằn ri màu xanh lá cây nọ. Anh ta đang đi chân không, bỏ lại đôi giày cao su trên mặt bùn đất.

"Mới vừa rồi…..Là, là anh đã cứu tôi?" Úc Tử Duyệt hậu tri hậu giác đứng dậy, chạy đến sau lưng anh chàng quân nhân vui vẻ nói.

Người lính ấy quay lại cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đứng còn chưa tới ngực mình, tóc tai cô bé xốc xếch, trên gương mặt nhỏ nhắn màu lúa mì còn dính vài vệt bùn nhão, dáng vẻ mảnh khảnh nhu nhược. Mới nhìn giống như một cô gái trẻ còn chưa đến tuổi trưởng thành.

Đôi mắt sáng to tròn đen nhánh long lanh nước ấy cứ bất động nhìn chằm chằm vào anh.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:13
    Gửi vào: #3
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 2: Ai chưa đủ tuổi trưởng thành chứ

Mặt lạnh kiên định, đường nét góc cạnh rõ ràng, sở hữu làn da màu nâu sẫm, dáng người nhìn vô cùng khỏe mạnh. Anh chàng quân nhân này chẵng những không xấu mà còn rất khôi ngô, hơn nữa trông rất ngầu gần như có thể so với người mẫu nam trên tạp chí.

Úc Tử Duyệt dùng khiếu thẩm mỹ tiêu chuẩn hà khắc để quan sát kỹ lưỡng vị quân nhân trước mắt đã cứu mình một mạng này.

Ngay từ bé cô đã được lớn lên giữa rừng trai đẹp, thật lòng mà nói thì đối với mấy anh đẹp trai cô đã bị miễn dịch. Nhưng đối với ân nhân cứu mạng mình thì đương nhiên phải nhìn kĩ hơn rồi, huống chi hình tượng người quân nhân bấy lâu nay luôn chiếm một vị trí rất quan trọng trong lòng cô!

"Chú quân nhân, xin cảm ơn ân cứu mạng của chú ạ!" Úc Tử Duyệt tươi cười nói xong, thẳng người hướng về phía vị quân nhân nọ cúi rạp người xuống 90 độ để chào.

Nhìn điệu bộ cười ngây ngô lại còn cúi người chào ấy của cô, Lăng Bắc Hàn suýt nữa bật cười ra tiếng, anh mím mím môi để che giấu đi biểu cảm trên mặt, "Cô bé, nơi này rất nguy hiểm, mau về nhà đi!" Lúc anh mở miệng, giọng điệu giống như một phụ huynh đang dạy dỗ con em nhà mình vậy.

"Này!"

"Báo cáo Doanh trưởng! Những đất bùn trên đường lớn đã được dọn dẹp sạch sẽ hết rồi ạ!" Vào lúc Úc Tử Duyệt vừa định mở miệng nói thì có một người chiến sĩ chạy tới, hành lễ báo cáo với Lăng Bắc Hàn.

Doanh trưởng? Thì ra anh ta chính là Doanh trưởng? Úc Tử Duyệt âm thầm suy đoán.

"Thông báo với trưởng ban Vương Soái!" Kế tiếp, chỉ nghe vị Doanh trưởng kia cất giọng bằng âm thanh hùng hậu vang dội nói.

Giọng nói có lực ấy làm cho thân hình nhỏ bé của Úc Tử Duyệt chấn động giật mình, tinh thần phấn chấn như được trở về thời kì quân huấn hồi học cao trung!

"Có mặt!"

"Đường sông bên này bị đất đá sạt lỡ chặn lại rồi, mau gọi người của liên một và liên hai tới đây dọn dẹp!" Người quân nhân nọ lại dùng giọng trầm ấm hùng hậu ra lệnh.

"Rõ!" Tên chiến sĩ kia đáp lại xong xoay người chạy bước nhỏ rời đi. Ngay sau đó, người quân nhân ấy cũng điềm tĩnh vững vàng cất bước bỏ đi.

"Ơ kìa……Này……Chú quân nhân ơi? Chú chờ một chút ạ….." Úc Tử Duyệt vội vàng chạy lên phía trước, ra sức gọi đồng thời kéo lại cánh tay của chú quân nhân.

Đây là lần thứ hai Lăng Bắc Hàn nghe thấy cô gái nhỏ này gọi mình là “chú” anh dừng chân mím chặt đôi môi mỏng nhìn cô bằng nửa con mắt.

"Chuyện gì?" Đường cong khéo léo của đôi môi mỏng khẽ nhếch, hai hàng mày kiếm đậm đen của Lăng Bắc Hàn chau lên hỏi.

"Hì hì. . . .Chú quân nhân à, thật là cảm ơn ân cứu mạng của chú rất nhiều ạ!" Cô vừa cười ngu ngơ vừa nói.

"Tôi là một chiến sĩ nhân dân, bảo vệ an toàn cho tính mạng và tài sản người dân là trách nhiệm của tôi!" Lăng Bắc Hàn nói như thể đây là chuyện tất nhiên nên làm.

"Vậy, vậy……Nếu đã như vậy thì…..Chú à, cái túi xách của cháu ấy, chiếc ba lô du lịch của cháu vẫn còn bị chôn ở bên dưới đấy ạ! Chú có thể gọi người giúp cháu đào lấy nó lên được không hả?" Nhìn thấy nét mặt vị sĩ quan nọ không có biểu lộ chút cảm tình nào. Sao lúc mình nói chuyện đầu lưỡi cứ như bị thắt lại ấy nhỉ?

Chú? Mình thật sự là già như vậy ư? Lăng Bắc Hàn cúi đầu liếc nhìn thật kỹ cô gái nhỏ có dáng người thon gầy đầu tóc rối bời trông có vẻ còn chưa đến tuổi trưởng thành kia, thần sắc trong mắt trở nên sâu lắng xa xôi.

Lăng Bắc Hàn trầm giọng nói, "Cô đi theo tôi!" Nói xong liền cất bước dẫn đầu đi trước.

"Hả?" Úc Tử Duyệt mờ mịt chẳng hiểu gì chỉ sửng sốt ngạc nhiên thốt lên một tiếng, ngay sau đó chạy bộ bước nhỏ đuổi theo cái người quân nhân có dáng dấp vô cùng khôi ngô cường tráng kia.

"Ối trời ơi, mệt chết tôi rồi!" Rốt cuộc cũng theo kịp người ấy chạy đến quân doanh của họ. Đầu đổ đầy mồ hôi, cô thở hồng hộc vội vã ngồi xuống một tảng đá lớn ở kế bên cạnh, tên quân nhân này đi bộ mà tưởng chừng còn muốn nhanh hơn mình chạy nữa ấy!

Cởi chiếc giày thể thao trên chân xuống, rút miếng băng vệ sinh ướt sũng từ trong chiếc giầy ra, cô bịt mũi lại nhìn ngó chung quanh bốn phía mà không biết ném nó đi đâu bây giờ. . . .?

"Cô bé, xin chào, tôi là Lục Khải ban trưởng ban cấp dưỡng*!" Ngay Lúc này, một anh chiến sĩ nhìn còn rất trẻ chạy tới chỗ cô, đứng trước mặt cô mộc mạc thật thà vừa cười vừa nói. (quản lý khâu nấu nướng)

Khi nhìn thấy miếng băng vệ sinh trong tay Úc Tử Duyệt thì hai gò má anh chiến sĩ trẻ ngay lập tức xấu hổ đỏ bừng lên.

"Hi, chào anh!" Úc Tử Duyệt ngước lên khuôn mặt nhỏ nhắn lễ phép chào lại, lộ ra hai hàng răng trắng sáng xinh xinh, vẫn dửng dưng tự nhiên mà giơ lên miếng băng vệ sinh trong tay.

"Cô bé, đợi đến sáng sớm ngày mai, tôi sẽ đưa cô về lại khu chợ bằng xe của tôi, đến lúc đó gọi người chiến sĩ nào phụ trách cô để đưa giúp cô đến trạm xe ở gần đó!"

"Này, đợi một chút….. Anh.....Anh nói vậy là có ý gì?"

"Cô bé, Doanh trưởng chúng tôi nói, cô là cô bé còn vị thành niên, ở nơi này không được an toàn cho lắm, vì vậy chúng tôi phải có trách nhiệm đưa cô về đến tận nhà!"

"Chưa đến tuổi vị thành niên á? Ai chưa đến tuổi trưởng thành hả? Ai nói muốn về nhà? Tôi còn muốn đi bộ đến Lhasa* nữa đấy!" Úc Tử Duyệt nghe xong lời của anh chiến sĩ trẻ nọ nói, lập tức nhảy dựng lên, một chân không có mang giày vắt lên một chân đang mang giày, ngẩng đầu ưỡn ngực mà rống lên nói.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:13
    Gửi vào: #4
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 3: Bị đả kích

Thân hình mảnh khảnh như cây gậy trúc của Úc Tử Duyệt đứng lung lay không vững. Còn có điệu bộ một chân chấm đất một chân không chấm, cộng thêm khí thế của dáng vẻ ngẩng đầu ưỡn ngực như muốn cãi lộn kia đã làm cho Lục Khải thiếu chút nữa phải bật cười ra tiếng.

Nhận thấy mình đứng như vậy có vẻ không ổn lắm, Úc Tử Duyệt để chân xuống giẫm lên một chiếc giầy còn lại. Đôi mắt đen nhánh sáng ngời băn khoăn nhìn tới một dãy lều quân doanh màu xanh lá cây ở cách đó không xa.

Dường như đang tìm kiếm người đầu sỏ nào đó đã gây nên chuyện! Tên quân nhân đáng ghét kia còn dám nói mình chưa đến tuổi trưởng thành? Rõ ràng mình đã 19 tuổi rồi, không phải sao?

"Cô bé à, doanh trưởng chúng tôi cũng là vì lo lắng và muốn tốt cho cô thôi. Cô hãy nghĩ xem, một cô gái vị thành niên như cô mà một mình đi trên con đường này thì rất nguy hiểm!” Lục Khải nghẹn cười khuyên bảo Úc Tử Duyệt.

Khách du lịch đi bộ từ tuyến đường Tứ Xuyên qua Tây Tạng anh thấy nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy một cô gái nhỏ bé gầy teo như thế, trông như chưa được phát triển hoàn toàn vậy.

"Anh hai à! Anh nghe không rõ lời tôi nói hay sao? Tôi không phải là vị thành niên mà tôi năm nay đã 19 tuổi, 19 rồi đấy!” Úc Tử Duyệt nổi sùng lên hét lớn quát lại Lục Khải, bàn tay nhỏ nanh kích động vung vẫy loạn xạ, miếng băng vệ sinh trong tay còn phất qua phất lại, nhìn thì rất bất nhã nhưng lại có chút buồn cười.

Cũng hết cách, ai bảo bọn họ cứ nhắm vào nỗi đau ấy của mình chứ.

Cuộc đời Úc Tử Duyệt ghét nhất là bị người ta hiểu lầm mình chưa đủ tuổi trưởng thành, nhất là cái “tên khốn kiếp” lúc nào cũng làm mình vừa tức vừa giận kia, cũng chính là người mà cô luôn chôn chặt ở đáy lòng.

Ánh mắt Lục Khải rơi vào trên miếng băng vệ sinh trong tay Úc Tử Duyệt, đối với một người thường hay xấu hổ như anh thì làn da rám nắng trên mặt ngay tức khắc ửng lên hai vầng đỏ ửng.

"Ban trưởng ban cấp dưỡng Lục Khải!"

“Có mặt!”

Ngay lúc Lục Khải đang muốn bật cười lên thì từ sau lưng truyền đến một giọng nói vang dội, Lục Khải vội vàng xoay người lại hô to.

"Tên quân nhân xấu xa kia! Chú dựa vào đâu mà nói tôi là chưa đến tuổi trưởng thành hả? Tôi tên là Úc Tử Duyệt, năm nay 19 tuổi, số chứng minh thư là XXXXXXXXXX. . . . .Không tin chú có thể tự đi điều tra! Trong túi của tôi còn có thẻ căn cước đấy!” Úc Tử Duyệt nhìn thấy Lăng Bắc Hàn đi đến vội vàng đi giày vào vọt tới trước mặt anh nói lốp bốp rôm rả như pháo nổ.

"Lục Khải, giờ đã mấy giờ rồi mà còn chưa đi chuẩn bị cơm tối?” Lăng Bắc Hàn coi như không có mặt Úc Tử Duyệt nhìn thẳng về phía Lục Khải lạnh giọng quát, âm thanh đó rất là nghiêm nghị và hùng tráng.

“Rõ!” Lục Khải rống lên thật to đáp lại sau đó động tác lưu loát chạy bước nhỏ về lại nơi trú quân.

Cừ thật, làm lính như bọn họ nói chuyện đều rống như vậy sao? Sau khi Lục Khải đi rồi, Úc Tử Duyệt mới mở đôi tay nhỏ nanh trên lỗ tai mình ra.

Đôi con ngươi thâm thúy và sắc bén của Lăng Bắc Hàn lướt qua Úc Tử Duyệt vài lần. Đứng nhìn cô đang ngồi xuống tảng đá lớn ở kế bên rồi để miếng băng vệ sinh trong tay sang một bên, sau đó cởi luôn chiếc giày thể thao Adidas còn lại, tiếp tục rút thêm miếng băng vệ sinh từ trong ấy ra.

Nhóc con này cũng rất thông minh, còn biết dùng băng vệ sinh để làm đệm giày, vừa không bị bong da vừa hút được cả mồ hôi chân.

Năng lực tự giải quyết như cầu riêng cũng không tệ lắm!

Trong lòng Lăng Bắc Hàn thầm đánh giá nhưng nghĩ đến khi nãy suýt nữa cô đã bị nhấm chìm dưới lớp bùn đất, thần sắc trong mắt anh bỗng trở nên nặng nề. 7, 8 tháng qua, tuyến đường từ Tứ Xuyên qua Tây Tạng có thể so với Quỷ Môn Quan, cô nhóc này chỉ có một thân một mình mà cũng dám xông đến nơi này? Đã bị cái gì kích thích?

Giận dỗi với cha mẹ? Thất tình? Hay là kì thi bị thất bại?

Tuy trong lòng Lăng Bắc Hàn nghĩ như thế nhưng thân là một lính Trinh sát vì vậy chẳng mấy chốc lại cảm thấy mình đã suy nghĩ quá nhiều.

"Không cần biết cô có đủ tuổi trưởng thành hay chưa, sáng sớm ngày mai cô mới được rời khỏi đây!” Anh không hài lòng trợn mắt lườm cô trầm giọng nói.

"Êh! Cái tên quân nhân đáng ghét này! Chú dựa vào cái gì chứ? Con đường này là nhà của chú hay sao?” Úc Tử Duyệt nghe Lăng Bắc Hàn nói vậy thì tức giận kích động nhảy tưng tưng lên, trừng mắt nhìn anh thét to đến chói tai.

Đồ đáng ghét! Đồ quân nhân thối tha! Đừng tưởng rằng mình đã cứu tôi một mạng là có thể chỉ tay năm ngón với tôi nhá!


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:13
    Gửi vào: #5
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 4: Lại bị thúc cưới



Editor: TiêuKhang

Điệu bộ hung dữ không khuất phục ấy khiến cô càng thêm tràn đầy sức sống và tinh thần vô cùng phấn chấn.

Lúc này, rầm rộ tiếng bước chân chỉnh tề âm vang có lực vang lên cuốn theo từng trận cát bụi tung bay.

"Úi….Ối…..Khụ khụ…..” Úc Tử Duyệt bị sặc đến phải ho khan vài tiếng.

Một vị quân nhân dẫn đầu đi tới trước mặt Lăng Bắc Hàn, quay mặt hành lễ báo cáo với anh ta, đưa lên một chiếc túi du lịch giao cho Lăng Bắc Hàn.

"Túi xách của tôi!"

"Dựa vào chiếc túi xách của cô đang ở trong tay tôi!” Lăng Bắc Hàn giơ túi du lịch lên cao. Cô nhóc này cũng thật may mắn, túi du lịch vậy mà không hề bị cuốn đi, hơn nữa hình như vẫn còn nguyên vẹn không sức mẻ gì, chỉ bị văng lên một ít bùn đất.

"Này…..Quân nhân các ngươi là cường đạo hay sao? Trả ba lô lại cho tôi!” Úc Tử Duyệt bước lên hét lớn muốn đoạt lại túi du lịch trong tay Lăng Bắc Hàn. Ai ngờ, Lăng Bắc Hàn đã cất bước đi nhanh về hướng quân doanh.

"Êh! Trả cái túi lại cho tôi!” Nhìn theo bóng lưng cao lớn của Lăng Bắc Hàn cô rống lên thật to, đang muốn cất bước đuổi theo nhưng vì phải khom người nhặt miếng băng vệ sinh trên đất lên.

Bởi vì cô chính là một người công dân tốt biết giữ gìn bảo vệ môi trường!

Nhưng khi đứng dậy thì đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Lăng Bắc Hàn đâu nữa, cô chỉ đành chạy đi về hướng quân doanh.

Khi chạy đến nơi đóng quân dựng bằng lều vải quân dụng thì trong quân doanh đang chuẩn bị cơm chiều. Nhóm nhóm chiến sĩ đang xếp hàng chỉnh tề thành đội ngũ để đợi lấy cơm.

Cặp mắt đen sáng quắc của Úc Tử Duyệt linh loạt ngó dáo dác trong đám người họ một hồi lâu, nhưng cũng không tìm ra được bóng dáng của người sĩ quan kia!

***

"Cậu Lăng, bà cụ Tư lệnh nhà cậu hôm nay đã gọi điện thoại cho cậu rất nhiều lần rồi đấy, mau mau gọi lại cho bà cụ ấy một cuộc điện thoại đi!” Lăng Bắc Hàn vừa mới bước vào lều trại, chính trị viên Trương liền trầm giọng nói với anh rồi chỉ chỉ tới điện thoại ở trên bàn.

"Bà cũng thật là, tôi đã tắt máy rồi vậy mà còn gọi đến tận đây!” Hai hàng lông mày của Lăng Bắc Hàn chau lại, anh để chiếc túi xuống nhận lấy điếu thuốc lá từ chính trị viên Trương đưa tới, tự châm lửa rít vào một hơi nhả ra từng đợt khói rồi nói,

"Tôi nói này cậu Lăng, cậu năm nay cũng đã 30 rồi, khó trách ông bà cụ sốt ruột như vậy, ông bà cụ đang mong đợi được bế cháu đấy!” Chính trị viên Trương hít một hơi thuốc rồi trầm giọng nói với Lăng Bắc Hàn đang đứng thẳng tắp như cây tùng ở bên cạnh.

Lăng Bắc Hàn đương nhiên hiểu lời của chính trị viên Trương vừa nói, bởi vì hai vị nhà anh đã làm việc qua tư tưởng với anh rồi!

Lăng Bắc Hàn liếc xéo chính trị viên Trương đang ngồi ở cạnh bên, vừa định mở miệng nói chuyện ai ngờ một bài nhạc Rock'n Roll hết sức chói tai không biết từ đâu vang lên.

Chính trị viên Trương sững người ngó dáo dác một vòng trong lều trại. Chợt thấy Lăng Bắc Hàn mở ra chiếc túi ba lô du lịch kia, lục lọi ở trong đó một hồi rồi móc ra một cái điện thoại di động.

‘Tên khốn kiếp?’ Lăng Bắc Hàn nhìn tên cuộc gọi đến trên màn hình điện thoại, còn có tấm hình gọi tới là một gương mặt bị đánh dấu chéo đỏ chói. Phía sau dấu gạch chéo màu đỏ ấy là gương mặt của một người thanh niên đang mím môi lại còn hơi nhíu mày.

Úc Tử Duyệt lần theo tiếng chuông gọi đến cho điện thoại di động của mình mà tìm được Lăng Bắc Hàn, "Ôi! Điện thoại của mình đây rồi!” Cô chẳng thèm để ý đến hình tượng mà xông thẳng vào trong lều, nhón chân lên muốn đoạt lấy chiếc điện thoại từ tay của Lăng Bắc Hàn.

"Ồ! Cô bé này ở đâu ra thế?” Chính trị viên Trương cười nhẹ hỏi.

Lúc này Lăng Bắc Hàn mới trả điện thoại lại cho Úc Tử Duyệt, đứng nhìn cô sau khi lấy được điện thoại rồi vội vàng chạy ra khỏi lều.

"Vừa qua khỏi sông, thiếu chút nữa đã bị thuồng luồng nuốt rồi đó.”

Ánh mắt Lăng Bắc Hàn đang nhìn ra ngoài từ hướng khung cửa sổ nhỏ của lều vải, vừa hay nhìn thấy Úc Tử Duyệt đang gọi điện thoại, âm thanh của cô rất lớn, anh đứng tại chỗ này mà vẫn có thể nghe được loáng thoáng, sau đó anh kể lại câu chuyện khi nãy cho chính trị viên Trương nghe.

"Vậy dựa theo những điều cậu nói thì chính là anh hùng cứu mỹ nhân rồi, lần này con dâu của ngài Tư lệnh đã kiếm được rồi, ha ha. . ..” Chính trị viên Trương đứng dậy cười sảng khoái thốt ra lời trêu ghẹo, sau đó đội mũ lên đi ra khỏi lều, chuẩn bị đi dùng cơm chiều.

Mỹ nhân? Đôi môi mỏng của Lăng Bắc Hàn hơi hơi nhếch lên, hoàn toàn xem lời nói của chính trị viên Trương chỉ là đùa cho vui.

"Lệ Mộ Phàm! Cái tên khốn kiếp này!”

Vừa ra khỏi lều liền nghe được từ nơi không xa truyền tới tiếng rống giận dữ chói tay của một cô gái.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:13
    Gửi vào: #6
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 5: Tôi đau bụng quá



Editor: TiêuKhang

"Úc Tử Duyệt! Cậu hung dữ như thế, mai này còn ai dám cưới cậu đây?” Trong loa điện thoại vang lên lời nhạo báng của Lệ Mộ Phàm cũng chính là oan gia đối đầu một mất một còn với cô từ nhỏ đến lớn, Úc Tử Duyệt tức giận đến khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ sẵn giờ phút này lại càng đỏ hơn.

"Lệ Mộ Phàm! Dù cho Úc Tử Duyệt tôi có làm ni cô đi chăng nữa cũng sẽ không bao giờ lấy cậu đâu!” Úc Tử Duyệt tức quá chỉ biết gào lên thật to sau đó liền cúp điện thoại, suýt nữa dằn không được mà toan vứt luôn chiếc điện thoại di động.

"Đồ khốn kiếp…..Đồ khốn kiếp xấu xa….” Một chân đang đá liên tục lên mặt cỏ, miêng thì không ngừng lẩm bẩm mắng chửi, nghĩ tới mình khi nãy suýt chút nữa đã mất mạng vậy mà ở trong điện thoại còn bị cậu ta giễu cợt, lồng ngực liền buồn bực khó chịu, lại còn tủi thân, thật là khó chịu!

Mình thực sự căm ghét cái cảm giác khó chịu này!

Vẫn im lặng đứng gần một nơi gần đó, Lăng Bắc Hàn dường như đã hiểu ra được điều gì, té ra nhóc con này cũng có lúc cau có không vui, cất bước vững vàng ổn định đi về hướng cô.

"Úc Tử Duyệt!"

“Có mặt!”

Bỗng đâu một giọng nói hùng hậu to lớn đầy từ tính vang lên, trong lòng vốn đang tủi thân khó chịu Úc Tử Duyệt liền tỉnh táo tinh thần hẳn lên, phản xạ có điều kiện mà trả lời. Khi xoay người lại về phía sau thì lại đối diện với gương mặt cương nghị của Lăng Bắc Hàn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc xụ xuống, "Chú à, làm ơn tha cho tôi đi.......Hiện tôi không có tâm tình để đấu võ mồm với chú đâu......” Bờ vai nhỏ nhắn cũng rụt lại, chẵng những người mệt mỏi mà lòng cô cũng rất mệt mỏi.

Nhóc con này lại gọi mình là chú?

Nhưng khi nhìn thấy kiểu cách dễ dàng buông xuôi ấy của cô Lăng Bắc Hàn ngược lại hơi bất ngờ, "Tôi cũng không có thời gian nói nhảm với cô, nhanh đi rửa tay ăn cơm!” Lăng Bắc Hàn nói xong liền xoay người bước đi về hướng quân doanh.

Hứ! Giọng điệu miệng lưỡi nói chuyện của người này sao lại giống y hệt như cha già thân yêu ở nhà của mình vậy chứ?

Trong lòng Úc Tử Duyệt thầm nghĩ vậy tâm tình cũng cảm thấy tốt hơn nhiều.

***

Tối đến, cô được nhân viên cần vụ sắp xếp cho ngủ lại ở một lều trướng trong quân doanh. Cũng nhờ thông qua vị đồng chí nhân viên cần vụ tốt bụng nhiệt tình mới biết được, cái người doanh trưởng gì đó tên là Lăng Bắc Hàn quân hàm là Trung tá.

Doanh trại này của bọn họ là được quân khu tạm thời điều tới trợ giúp.

"Lăng Bắc Hàn. . . .Trả lại chiếc túi cho tôi. . . . Tôi còn phải đi Lhasa đấy. . ..” Ngã xuống tấm ván giường thô cứng, Úc Tử Duyệt mơ mơ màng màng nói sau đó dần dần chìm vào giấc ngủ.

***

Sáng sớm ngày hôm sau, Úc Tử Duyệt mới vừa rời giường thì đã bị ban trưởng ban cấp dưỡng Lục Khải lôi kéo lên xe chuyển vận để bắt đầu xuất phát.

"Anh hai à! Này ông anh, tôi…..Tôi thật sự là 19 tuổi rồi !” Úc Tử Duyệt ngồi trong xe, chốc lát thì nhìn ngó ra ngoài cửa sổ, chốc lát thì quay lại nhìn Lục Khải đang rất nghiêm túc chuyên tâm lái xe sốt ruột giải thích.

"Cô bé! Doanh trưởng chúng tôi nói rồi, không cần biết cô có phải là vị thành niên hay chưa, hôm nay nhất định cô phải an toàn về đến nhà!” Lục Khải cũng không có nhìn sang cô mà chỉ trầm giọng nói, có vẻ như nói nhưng không cho người ta phản bác lại.

"Doanh trưởng chúng tôi, doanh trưởng chúng tôi, bộ người đó là cha của anh sao? Anh tin anh ta đến nỗi ngay cả chứng minh thư của tôi cũng không chịu xem? Không nhận sự cầu xin từ người khác là tác phong quân nhân của các người sao?” Úc Tử Duyệt sắp bị đám quân nhân này làm cho tức chết rồi, trơ mắt ngồi nhìn xe chạy càng lúc càng xa, trong lòng cô nôn nóng như lửa thiêu đốt!

"Tất cả hành động nghe theo chỉ huy! Doanh trưởng nói thế nào thì tôi liền làm theo thế đó! Nhất định phải nghe theo!”

Lúc nghe Lục Khải rống to hô một câu, lần này Úc Tử Duyệt không bịt lỗ tai nữa mà len lén vác chiếc túi ba lô của mình lên.

"Ây da…..Đau quá….."

"Này! Cô bé, cô làm sao vậy?"

"Anh hai à, bụng của tôi, bụng tôi, đau quá. . . . Híc. . . .Tôi muốn, muốn đi toilet......” Hai tay Úc Tử Duyệt ôm chặt lấy bụng nhăn mặt khổ sở nói.

"Két…."

Lục Khải thật thà vội vàng đạp xuống thắng xe lo âu nhìn sang cô hỏi, "Cô….Cô không có lừa tôi đây chứ?"

"Tôi xin thề với Mao chủ tịch! Tuyệt đối không có!” Úc Tử Duyệt lớn tiếng tuyên bố xong đưa tay mò tới chốt cửa mở cửa xe nhảy xuống……

Kếp tiếp, Lục Khải cũng nhảy xuống theo cô.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:14
    Gửi vào: #7
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 6: Lại gặp mặt



Editor: TiêuKhang

"Anh hai à, tôi...Tôi đi ngoài mà anh cũng muốn đi theo hả?” Úc Tử Duyệt vừa định chạy trốn nhưng thấy Lục Khải cứ đuổi theo mình, cô nhanh nhẹn núp ở phía sau một tảng đá lớn làm bộ muốn cởi quần ra, chỉ ló lên khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn về hướng Lục Khải hét lớn.

"Tôi, tôi không nhìn thấy gì đâu!” Lục Khải thật thà vội vàng xoay người đưa lưng về phía cô.

Úc Tử Duyệt che miệng cười trộm, anh lính này thật là đáng yêu nha, “Vậy, vậy anh không được nhìn lén đâu đó!” Cô lại lớn tiếng quát lên, sau đó rụt đầu nhỏ xuống, hai mắt ngó dáo dác chung quanh vùng thôn quê hoang vu một vòng, ngay sau đó cong chân bỏ chạy thật nhanh.

Năm phút đồng hồ trôi qua……

"Cô bé, xong chưa vậy?” Lục Khải thoáng nhìn xuống đồng hồ trên tay mình, vẫn đứng đưa lưng về phía khối đá lớn kia la lớn.

"......" Không có ai đáp lại.

"Cô bé à?"

"......"

Lúc này, điện thoại di động trong túi Lục Khải bỗng rung lên.

"Lục Khải!"

"Dạ, doanh trưởng!"

"Úc…..Úc Tử Duyệt đâu?"

"Cô ấy, cô ấy đang đi vệ sinh ạ!"

"......"

Lăng Bắc Hàn ở đầu điện thoại bên kia vừa nghe Lục Khải nói xong lập tức biết ngay Úc Tử Duyệt đã bỏ trốn.

Thật là khó lòng phòng bị!

Anh dự đoán được Úc Tử Duyệt sẽ bỏ trốn nên cố ý gọi điện thoại để nhắc nhở Lục Khải, không ngờ cô gái nhỏ kia còn hành động nhanh hơn mình tưởng!

***

Thành công chạy trốn, Úc Tử Duyệt lại lần nữa tiếp tục cuộc hành trình, lần này khi đến gần những đoạn đường có quân doanh đóng quân thì cô chuyển sang đi đường vòng. Dù biết là bọn họ cũng vì muốn tốt cho mình, nhưng nơi mà Úc Tử Duyệt này đã muốn đi thì nhất định phải phải đến cho bằng được.

Tuy nhiên, từ bài học lần trước, cô sẽ rất cẩn thận, rất cẩn thận, không để cho mình xảy ra nguy hiểm là được rồi.

Nhớ tới cái người quân nhân tên Lăng Bắc Hàn đó đã cứu mình một mạng, thực sự mà nói thì trong lòng cô vẫn thấy rất cảm kích anh ta.

Trời lúc này đang vào đêm, lại thêm đổ xuống trận mưa to, cũng may, cô và mấy người bạn đồng hành khác đã tìm được một nhà trọ để ngủ lại. Đợi ngày mai mưa giảm bớt rồi tiếp tục lên đường.

"Nè! Mọi người nghe tin gì chưa? Ở phía trước có một khu trường tiểu học vừa mới bị sạt lở, bị sụp đổ nát bét hết. Bên trong đó còn bị mắc kẹt hơn mười đứa trẻ cơ đấy!” Trên đường đi có bạn đồng hành thấy được cái tin tức này trên Microblogging thông qua điện thoại di động.

"Trường tiểu học? Ở đâu vậy?” Đang đi ở đằng trước Úc Tử Duyệt nghe được tin này lập tức chạy trở lại hỏi thăm.

"Đợi tôi đọc xem…..” Người nam sinh đó nhìn vào điện thoại di động, cẩn thận xem rồi nói lại cho cô biết.

Vừa nghe nam sinh đó nói ra địa chỉ thì Úc Tử Duyệt cũng liền vội lấy điện thoại di động ra, mở ra bản đồ, sau đó không chần chừ cô đeo túi ba lô lên cấp tốc chạy về phương hướng bị nạn.

Khi Úc Tử Duyệt chạy tới chỗ trường học bị núi lỡ sạt lún kia thì cô bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.

Nhóm chiến sĩ có người thì đang đào đống đổ nát, có người thì đang khiêng ra những người đã chết, hoặc có nhiều đứa bé bị thương rất nặng, còn có nhiều khối đá vẫn đang đổ xuống. . . .Cũng có tốp phụ huynh đang chạy tới, họ đều là người dân Tạng nghèo khó, bị nhóm chiến sĩ cản lại đứng sang một bên.

"Báo cáo Doanh trưởng! Phát hiện có một đứa bé ở chỗ này, bị xà nhà chắn ngang đè lên một chân!"

"Để im đó! Đừng đào nữa!” Lăng Bắc Hàn liền vội vàng tiến lên, quỳ xuống men theo khe hở mỏm đá lần mò tìm kiếm ở phía dưới, ngay sau đó dùng hai tay đào bới từng khối đá lên.

Nhóm chiến sĩ còn lại thấy anh dùng tay đào cũng rối rít quỳ xuống theo, động tác đào rất nhanh nhưng cũng không kém phần cẩn thận, chỉ có như vậy mới có thể tránh cho những đứa bé ở bên trong bị thương thêm lần nữa.

"Híc. . . . Sao lại như vậy. . . .Bọn chúng . . . .Thật, thật đáng thương quá. . ..” Úc Tử Duyệt nhìn tới đám con nít chết ra chết, bị thương ra bị thương mà bụm miệng khóc nấc lên, nước mắt không ngừng lăn xuống.

Bỗng chốc, cô như nhớ tới cái gì, móc mấy chai nước suối trong ba lô đeo lưng của mình ra, "Cho, cho nó uống nước đi…..” Nhìn hai người chiến sĩ khiêng bé trai đã bị thương cả khuôn mặt đều là bụi bẩn và vết máu tươi ra ngoài, cô tiến lắp ba lắp bắp nói.

Ánh mắt đau đớn của đứa trẻ đó làm cô gần như tan nát cõi lòng. Từ nhỏ đến lớn cô được ăn sung mặc sướng, lần đầu tiên nhìn thấy chuyện bi thảm thế này.

Chỉ chốc lát sau, cô lại xông về đống hoang tàn đổ nát, cùng nhóm chiến sĩ kia bắt đầu đào bới lên đống phế tích.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:14
    Gửi vào: #8
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 7: Làm gì mà hung dữ như vậy chứ



Editor: TiêuKhang

"Ai bảo cô tới đây?” Bỗng Lúc này, vang lên một giọng quát thật to, Úc Tử Duyệt cảm thấy mình như đang bị tập kích, đột nhiên cổ áo bị người từ phía sau túm lại, cả người gần như là được ai đó nhấc bổng lên!

Sau đó cô chợt thấy trên đầu tối sầm lại, như có thứ gì đó đè nặng lên!

"Vương Đại Hải! Lôi cô gái này ra ngoài cho tôi!” Tiếng quát to ấy lại vang lên.

Úc Tử Duyệt ngẩng đầu nhìn lên, đối diện chính là khuôn mặt xanh mét của Lăng Bắc Hàn! Mà trên đầu cô không biết từ lúc nào đã được ai đó đội lên cho cái mũ bảo hiểm!

"Êh…..Đừng có lôi kéo tôi! Tôi đang muốn cứu người mà!” Úc Tử Duyệt bị một tên binh lính giữ chặt, cô giùng giằng muốn vùng ra, miệng thì không ngừng kêu la.

"Hồ đồ! Lôi cô ta ra ngoài!” Lúc này, Lăng Bắc Hàn lại lớn quát chỉ huy tên binh lính kia, gương mặt tuấn tú xanh mét như sắp muốn giết người! Còn hung tợn trừng mắt nhìn tới cô!

Úc Tử Duyệt bị bộ mặt xanh lè xanh lét của anh dọa sợ, trong lòng bỗng thấy hơi hơi tủi thân, mình cũng chỉ là muốn đi cứu người thôi mà, anh ta…. "Anh...Anh làm gì mà hung dữ vậy chứ!” Cô trừng mắt lớn tiếng quát lại anh, thế nhưng đã bị tên lính lôi kéo đến chỗ đất bằng ở trước trường học.

Lăng Bắc Hàn không quan tâm đến cô nữa, tiếp tục tập trung vào việc cứu trợ, một vị đồng đội không quên mang tới cho anh một chiếc mũ bảo hiểm khác.

"Ai thèm nón của mấy người!” Úc Tử Duyệt lấy cái nón trên đầu xuống, giẫn dỗi rống lên nói, dáng vẻ ban nãy Lăng Bắc Hàn hung dữ với cô ở ngay trước mặt nhiều người như vậy, vẫn còn hiện rõ ở trong đầu cô.

"Cô bé! Nơi này là khu vực nguy hiểm, đâu phải chỗ để cho cô đến vui chơi? Cô không thấy tất cả mọi người đều đang bận cứu viện sao? Có gì vui để cô tới xem chứ!” Vị binh lính nhặt chiếc nón bảo hiểm trên mặt đất lên rồi nhìn cô nói lý lẽ cho cô hiểu.

"Tôi....Tôi cũng muốn giúp một tay mà!” Úc Tử Duyệt lớn tiếng nói.

"Giúp một tay? Có cô ở đó chỉ cản trở chúng tôi thêm mà thôi chứ không giúp được gì đâu!” Vị binh lính nọ nói xong liền cấp tốc chạy đi.

Úc Tử Duyệt cũng không thèm để ý đến lời của những binh sĩ kia, nếu cô không thể vào bên trong cái đống hoang tàn đó để giúp một tay, vậy thì để cô chăm sóc những đứa trẻ đáng thương kia vậy, nhưng mà khi thấy những thi thể bé nhỏ đắp tấm vải trắng nằm đó, nước mắt của cô lại giống như nước lũ không thể kiềm chế được......

Lúc này, xe cứu thương rốt cuộc cũng khoan thai đến nơi, còn có một vài nhà báo, có cả đài truyền hình địa phương, cũng có người của tỉnh, còn cả người từ trung ương.

Một vài người bạn đồng hành cũng chạy đến đây với cô, cô cùng những người bạn đó trở thành những tình nguyện viên tạm thời, lấy đồ mang theo của mỗi người ra phát cho những đứa trẻ và phụ huynh.

Ngôi trường tiểu học này có hai tầng, lúc đó có năm mươi đứa trẻ đang học thêm trong lớp, cơn sạt lở đất đột ngột ập tới khiến cho toàn bộ khu nhà bị phá sập, trước mắt những đứa trẻ đã được xác định tử vong lên đến con số 17 người!

"Mẹ nó mấy cái phòng học này đều làm từ bã đậu hay sao? Chứ sao vừa mới động một cái mà đã đổ rồi?"

"Đúng thế ! Kiểu gì cũng là bê tông cốt thép đấy! Tại sao trụ sở huyện ủy lại không sập?"

"Những đứa trẻ đó đều là những bông hoa của tổ quốc đấy, bảo vệ cái kiểu gì thế?"

Phóng viên đến phỏng vấn những người bạn đồng hành của cô, họ căm phẫn bất bình gào thét bên cạnh ống kính của đám phóng viên.

Lúc này, hành động cứu viện đã kết thúc, chỉ nhìn thấy Lăng Bắc Hàn chỉ huy một nhóm chiến sĩ lần lượt ngả mũ cúi đầu trước thi thể của mười bảy đứa trẻ.

Úc Tử Duyệt cả người nhếch nhác đứng ở nơi đó, nhìn thi thể của 17 đứa trẻ kia bật khóc lên thật to, lại nhìn thấy người nhà của những đứa trẻ đó đang vật vã khóc trên đất, trong lòng cô đau như cắt.

Lăng Bắc Hàn đau khổ nhìn những thi thể bé nhỏ đó, trái tim nhói lên đau đớn, hướng vể những người đã chết ấy, mặc niệm cho sự vinh quang của sinh mệnh, những đầu ngón tay của chiếc găng tay màu trắng đều bị mài đến mức thủng lỗ, còn có máu đang chảy.

Có phóng viên bước lên phỏng vấn anh, anh chỉ nói một câu nói: "Chúng tôi thật xin lỗi những đứa bé này!" Cùng với tất cả các chiến sĩ đang có mặt, cùng nhau cúi đầu ba cái, ngay sau đó lại tiếp tục bắt đầu loay hoay bận rộn.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:14
    Gửi vào: #9
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 8: Bám lấy không buông



Editor: TiêuKhang

Sau đó, các cấp lãnh đạo đến thị sát khu vực gặp nạn, Úc Tử Duyệt và một đám "Tạp vụ" bị đưa đến Thanh Trường làm người tình nguyện cả ngày, cô sức cùng lực kiệt ngồi ở bên lề đường, các bạn đồng hành khác nói muốn tìm nơi nghỉ lại, cô không đuổi theo.

Có thể do vẫn còn bị vây trong sự hoảng sợ và bi thương của ngày hôm nay, cô cứ mệt mỏi ngồi ở ven đường như thế. Trong đầu vẫn là những gì hôm nay đã thấy, những đứa bé đáng thương kia, những người lớn tuyệt vọng kia......

Rồi sau đó, cô lục trong túi xách ra chiếc điện thoại di động bấm số gọi cho ba mình.

"Baba.....” Vừa mới mở miệng, giọng gọi khàn khàn suýt tí nữa cô đã òa khóc.

"Duyệt Duyệt, sao vậy? Bị ai bắt nạt rồi hả? Nói cho ba nghe xem nào!” Đầu điện thoại bên kia Úc Trạch Hạo nghe thấy giọng nói khác thường của con gái vội vàng đau lòng hỏi. Thường ngày, con gái bảo bối của ông gọi điện thoại đều là vui mừng.

Nghe được giọng nói hiền lành hòa ái của ba mình, chóp mũi Úc Tử Duyệt cay cay, suýt chút nữa là òa khóc nhưng vẫn cố nén!

"Baba, con không sao, con rất ổn!” Không thể để cho ba mẹ lo lắng, cô nói thầm nói với lòng mình như thế.

"Ồ......”

"Cái đó, baba, tiền mừng tuổi lúc trước ba cho con còn giữ lại, bây giờ con lấy ra dùng được không?” Lúc này, Úc Tử Duyệt mỉm cười hỏi.

"Dĩ nhiên là được rồi! Ba đã nói, chỉ cần con tròn mười tám tuổi, khoản tiền kia tùy con muốn dùng thế nào cũng được!” Úc Trạch Hạo hòa ái nói.

"Vậy ba giúp con gọi người quyên khoản tiền kia cho khu vực ở vùng Tây Tạng xây trường tiểu học Hi Vọng có được không? Còn nữa, tuyệt đối lần đừng để mấy tên cẩu chính quyền kia ăn hối lộ nha! Con muốn mỗi một phòng học đều có phòng chống động đất, có thể ngăn chặn được đất sạt lỡ!” Nhớ tới hôm nay bởi vì công trình bã đậu mà trường học sụp xuống và những đứa bé vô tội kia, trong lòng Úc Tử Duyệt dâng lên một nỗi bi phẫn.

Úc Trạch Hạo ở đầu điện thoại bên kia vui mừng cười cười, con gái bảo bối của ông đã trưởng thành rồi, "Được, được! Ba còn sẽ thành lập một quỹ chuyên nghiệp hạng nhất, đặc biệt trợ giúp cho trẻ em vùng Tây Tạng, có được không?” Tin thời sự hôm nay ông cũng có xem.

"Dạ! Baba thật tốt! Ba là nhà từ thiện vĩ đại!” Úc Tử Duyệt gần như nhảy cẫng lên, mừng rỡ lớn tiếng nói vào loa điện thoại. Cô không để ý thấy một bóng dáng giống như cây tùng đang đi về phía mình.

Những lời vừa rồi của cô, Lăng Bắc Hàn đều nghe được.

Cúp điện thoại, Úc Tử Duyệt xoay người lại thì vừa khéo nhìn thấy khuôn mặt không cảm xúc của Lăng Bắc Hàn. Nhớ tới hôm nay anh ta hung dữ với mình, ngực cô không hiểu sao cảm thấy vô cùng tủi thân.

"Tên lính xấu xa! Anh tới nói xin lỗi với tôi sao? Tôi sẽ không chấp nhận đâu!” Cô nhanh trí, chặt chẽ bảo vệ balô của mình, nhìn về phía anh thở phì phò quát. Trước mặt nhiều người như vậy, không cho cô chút thể diện nào, coi cô như đứa trẻ ba tuổi mà mắng, cô nhớ kỹ chuyện này!

"Lần trước để cho cô chạy thoát, lần này.......” Nói xin lỗi? Lăng Bắc Hàn hừ lạnh trong lòng, ngay sau đó trầm giọng nói, còn chưa nói hết, Úc Tử Duyệt đã nhanh chân chạy mất. Nhưng người nào đó tiến lên hai bước, đưa tay ra, cánh tay dài kẹp lấy thân hình nhỏ bé mảnh khảnh của cô.

"Á...... Anh buông tôi ra!” Úc Tử Duyệt thét to, ngay sau đó cả người đã bị anh ném vào một chiếc xe Jeep quân đội.......

"Này! Tên lính xấu xa kia! Sao anh cứ bám lấy theo tôi thế hả?” Úc Tử Duyệt hét lớn, nhưng thấy Lăng Bắc Hàn đã ngồi vào chỗ tài xế, còn giúp cô thắt dây an toàn, sau đó đạp mạnh chân ga.....

Vừa nãy anh chống đối lãnh đạo tỉnh ở trong hội nghị, vốn đang muốn tranh chấp cùng những viên chức kia, bị chính trị viên Trương la bảo dừng lại, phạt về quân doanh viết báo cáo tư tưởng!

Bản cáo tư tưởng báo này Lăng Bắc Hàn anh chắc canh không viết, anh cũng chỉ vì những đứa bé vô tội và những sinh mạng đã mất kia nói lên sự thật!

Lăng Bắc Hàn không trả lời Úc Tử Duyệt, mặt không thay đổi lái xe chạy thẳng tới nơi đóng quân!



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 02:14
    Gửi vào: #10
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Chương 9: Phát sốt



Editor: TiêuKhang

"Á......Không chịu nổi nữa, đau đầu quá, tôi muốn ói quá! Này chú, chú lái xe kiểu gì vậy?” Trở lại nơi đóng quân, Lăng Bắc Hàn vừa mới dừng xe, Úc Tử Duyệt liền nhảy xuống xe ngồi chồm hổm nôn thốc nôn tháo.

Vừa nôn mà còn không quên oán trách Lăng Bắc Hàn. Lăng Bắc Hàn cũng không thèm để ý cô, chỉ nghĩ là cô say xe, xách balô của cô bỏ đi vào lều.

Ngồi một lúc, trong người rốt cuộc cũng thoải mái hơn rất nhiều, mơ màng đứng lên cảm thấy đầu rất choáng, thân thể lung la lung lay sắp đổ.

Lăng Bắc Hàn đi ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy thế liền bước nhanh đến phía trước, ôm cô vào lòng hỏi, "Sao vậy?” Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, anh trầm giọng hỏi, bàn tay dày rộng đặt lên trán cô.

"Tôi.......Tôi thấy chóng mặt......” Úc Tử Duyệt yếu ớt nói.

"Nói thừa! Bị sốt rồi!” Không choáng mới lạ! Lăng Bắc Hàn tức giận khẽ mắng sau đó mới nhớ ra cô cũng ở khu vực gặp nạn bận rộn cả ngày nay! Cúi người bế cô lên đi thẳng tới lều trại.

"Này.....Sao chú lại bế tôi......” Úc Tử Duyệt chóng mặt nhìn gương mặt cương nghị tuấn tú của Lăng Bắc Hàn mà suy yếu hỏi. Nhưng cũng không giãy giụa bởi vì cảm thấy được ôm thế này cũng thật thoải mái hơn.

Lăng Bắc Hàn ôm cô vào lều của mình, đi tới bên giường thì không vội thả cô xuống, mà dùng một tay đem chăn mỏng quân dụng màu xanh lá cây gấp thành khối đậu phụ trải phẳng ra. Trải xong chăn trên giường cứng mới để cô xuống.

"Nằm yên đấy cho tôi!” Anh trầm giọng ra lệnh.

Cô gái nhỏ này, có lẽ chưa tới 90 pounds, ốm yếu như vậy mà dám lao đầu vào nguy hiểm? Trong lòng Lăng Bắc Hàn không hiểu sao dâng lên một chuỗi phiền não không nói được nên lời.

Mệt mỏi cả ngày, lại thêm sốt cao, Úc Tử Duyệt được nằm ở trên giường cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Trong lúc mơ mơ màng màng, hơi thở phái nam xen lẫn mùi thuốc lá thoang thoảng xông vào mũi, mùi vị này, giống như mùi trên người ba mình nha......

Cô còn thấy một bộ quân trang màu xanh lá cây treo trên tường đối diện, mỗi một đường may đều thẳng thóm nhìn thật uy vũ.

Cô an tâm nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ thật say.

Lúc Lăng Bắc Hàn ôm chăn và dẫn theo quân y vào thì bé con trên giường đã ngủ.

"Có lẽ hôm nay đã bị sợ không ít, sốt hơi cao, cậu đo nhiệt độ cho cô ấy xem!” Lăng Bắc Hàn đắp chăn cho Úc Tử Duyệt xong rồi quay sang nhỏ giọng nói với quân y.

Quân y gật gật đầu, lấy nhiệt kế trong hòm thuốc ra, đưa cho Lăng Bắc Hàn, "Doanh trưởng! Anh làm đi!"

"Tiểu tử thối, không có tiền đồ! Cậu là bác sĩ sợ cái gì!” Biết quân y Tiểu Tôn ngại điều gì, Lăng Bắc Hàn cầm lấy nhiệt kế nhỏ giọng trách.

"Không, không phải, em đây chỉ thường xem bệnh cho đại lão gia mấy anh quen rồi, nào biết lần này lại là một người đẹp.....Hơn nữa, lỡ như bạn gái nhỏ này của anh bị làm sao rồi quay đầu lại làm khó dễ cho em......” Quân y Tiểu Tôn còn đang muốn nói thêm gì nữa nhưng đã bị Lăng Bắc Hàn hung tợn trừng mắt liếc cho một cái.

Lăng Bắc Hàn cởi áo khoác chóng lạnh của Úc Tử Duyệt ra, đặt nhiệt kế dưới nách cô. Trong lúc vô tình bàn tay to thô kệch chạm đến làn da thịt mềm mại non mịm, khiến cho lòng bàn tay anh không tự chủ được mà rịn ra mồ hôi.......

"Oa, cừ thật, 39,5 độ!” Tiểu Tôn nhìn nhiệt kế, lớn tiếng nói. Ngay sau đó chuẩn bị tiêm cho Úc Tử Duyệt.

Lăng Bắc Hàn ngồi ở bên giường, con ngươi sâu sắc nhìn người nằm ở trên giường, chân mày không khỏi nhíu lại, đầu óc bỗng hiện lên bộ dạng cô khóc lớn ở thao trường trong trường học hôm nay......

"Buổi tối ra mồ hôi sẽ hạ sốt, doanh trưởng, em đi nhé, có chuyện gì anh cứ gọi em!” Tiểu Tôn tiêm xong cho Úc Tử Duyệt, xách hòm thuốc lên nói với Lăng Bắc Hàn, nói xong liền rời đi.

"Nước..... Khát....... Tôi muốn uống nước.......” Lúc này, Úc Tử Duyệt mơ mơ màng màng la hét đòi uống nước.

"Đúng thật là một tiểu phiền toái!” Lăng Bắc Hàn nhìn chằm chằm người nằm trên giường, trầm giọng nói, khóe miệng cong lên mà ngay cả anh cũng không nhận ra.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

48 Pages V  1 2 3 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 28th April 2017 - 11:28 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248