Tìm kiếm:

> Tôi muốn em là của tôi! (complete)
Takeshi
bài viết 15 May 09 08:33
    Gửi vào: #1
†ä¶«€§¶¬ï ¶«µDø Thành viên thứ: 95260 Tiền mặt: 389331292
Group Icon Tham gia: 24-March 08 Được cám ơn: 578
Nhóm: Members Bài viết: 2497 No Yahoo Messenger
Summary: Nắng thu nhè nhẹ trải lên một vùng thung lũng êm đềm. Anh ấy nằm đấy... mặt không mở... đôi mắt đẹp của chàng trai cứ thế, nhắm lại. Cô gái quì xuống, nước mắt tuôn rơi như những viên ngọc chân trâu... Bàn tay lành lạnh của chàng trai vẫn nắm chặt tay cô gái... Ngẩng đầu nhìn lên, thì ra, thiên đường là ở ngay đây...
Warnings: đừng com khi bạn chưa thực sự đọc và hiểu được nội dung truyện của tôi.
Rating: 16 tuổi trở lên.
Spoiler: tình yêu và hi vọng.
Pairings: Nhi và Tùng
Category: Tình yêu tuổi học trò.
Status: on going


Tôi muốn em là của tôi!!!



Chap 1:

Con bé đứng bên lùm hoa lay ơn, đôi mắt khẽ lúng liếng, mái đầu xinh xinh...

Thằng bé đứng từ sau gốc cây... nhìn trộm... hai bên má đỏ ứng như vừa bôi thuốc, mắt không chớp... "soi" con bé trắng trợn.

Các ông bà phụ huynh, ngồi trong nhà, nhâm nhi cùng nhau chén trà nóng, nhìn thấy cảnh tượng ngộ nghĩnh trên, không ai bảo ai, đồng loạt cười rộ...

- Lớn lên cho hai đứa nó lấy nhau hợp đấy! - Mẹ con bé lên tiếng, không giấu khỏi nụ cười.
- Được thôi!

...

Chuông báo thức reo inh ỏi...

Không có một tín hiệu gì rằng nó sẽ được tắt đi...

Một con bé... à không... lớn rồi.. gọi là một cô gái... nằm co quắp trong tấm chăn mỏng

Nắng sớm trải dần xuống căn phòng in đậm màu hồng xinh đẹp và quyến rũ...

- Công chúa bé bỏng! Dậy đi nào... - Mẹ nó mở cửa phòng, tắt vội cái đồng hồ báo thức.
- Ư... con buốn ngủ lắm ma ma ơi...
- Thôi nào! hôm nay phải đến trường mới đấy!
Nó vội vàng bật dậy... "chết rồi! Quên khuấy mất.."

Mái tóc dài màu nâu đỏ được nó chải chuốt, đồng phục váy xếp li, một chiếc nơ xinh xắn ở cổ áo... Hoàn chỉnh, nó mỉm cười, tự hào về chính mình. Nó là một cô công chúa xinh đẹp, ngoan ngoãn và dịu dàng.

Chiếc xe ô tô mang biển kiểm soát 30N- 8888 lao đi trên đường, nó hồi hộp nhìn ra ngoài, đây là lần đầu tiên nó đến trường. Vâng, chính xác là lần đầu tiên. Từ nó vì sức khỏe nó yếu ớt, nên ba mẹ luôn bắt nó học tại gia... Và đã 18 năm nay, chưa có một người bạn, thật sự là một người bạn, không thể tính quản gia và mấy cô hầu gái.

- Tiểu thư! Đến rồi ạ. - Tên vệ sĩ mở cửa xe cho nó, không quên cúi đầu.
- Vâng. Cảm ơn chú. 5h đón cháu nhé! - Nó mỉm cười xua tan sự lịch thiệp và cẩn trọng không cần thiết.
- Vâng.

Nó bước vào sân trường, tiếng sì sào, bàn tán, chỉ trỏ cứ bám theo gót nó chẳng chịu rời.
- A! Xinh quá mày ơi!
- Con nhà đại gia đấy!
- xinh gì cái loại đấy! chắc chắn chảnh...
- Con kia mới vào trường mà kiêu vãi.
....

Nó bước vào phòng giáo viên, một cô giáo trẻ bước tới và bắt tay nó, dẫn nó vào lớp. Cảm giác được đi cùng một người khác sẽ làm ta an tâm hơn khi phải đi một mình, chỉ một mình mà thôi.

- Giới thiệu với các em, đây là bạn Vương Huyền Nhi, hi vọng các em sẽ giúp bạn.

Cả lớp ồ lên như một cơn bão tạt qua. Nhiều ngôn ngữ... đã được tung ra làm nó lạnh gáy. Bước xuống cuối lớp, nó chọn một chiếc bàn không có ai ngồi, im lặng, trên môi vẫn nở một nụ cười.

- Thằng Tùng sẽ không thích mày ngồi đấy đâu. - Một con bé giọng chua ngoa hất hàm.
Nó chẳng hiểu cô ta nói gì, chỉ im lặng...

Tiết 1 qua, rồi tiết 2... mọi thứ vẫn sẽ yên ổn nếu không có sự xuất hiện của một cậu trai. Ngang tàng và hống hách là từ mà nó có thể biểu hiện. Cậu ta không đẹp, không hào nhoáng, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của cậu ta luôn tỏa ra một thứ cảm xúc khó diễn tả, đầy bí ẩn. Cậu ta bước lại bên bàn nó, lườm nó, rồi đặt cái cặp lên tập vở nó đang viết, cậu ta ngồi xuống, bình thản.

- Cô nghĩ gì mà ngồi vào chỗ này thế hả? - Sau một lúc lâu, hắn mới mở mồm.
- Đây là chỗ còn trống duy nhất trong lớp.
- Ngồi lên bàn con chủ nhiệm kia kìa... tôi tưởng cô là vip. - Hắn hất mặt, nụ cười đểu giả nở trên môi... Nó khẽ sợ. Một chút thôi.
- Tôi nghĩ là với những người được giáo dục đầy đủ sẽ không bao giờ làm như thế hoặc nói như thế về người đã dạy dỗ mình.
Hắn cười sặc sụa, giáo viên nhìn hắn, nhưng rồi cũng lảng ra chỗ khác.
- Tôi nghĩ là cô đã quá ngây thơ!
- Không, tôi không nghĩ thế, đối với một kẻ như anh thì hai từ đó không thích hợp.
- Kẻ như tôi làm sao? - Hắn quát lớn, cả lớp học rùng mình, quay lại nhìn.
- Vô văn hóa và thiếu lễ độ. - Có chút run sợ trong lí trí, nhưng nó quyết đinh vứt sang một bên vì lòng tự trọng.
Hắn quắc đôi mắt, túm cổ áo cô gái, bốn mắt nhìn nhau, một thoáng bối rối hiện lên trong mắt chàng trai, cô gái vươn mình, không run sợ.
- Con này mày chán sống à.
Bốp. Bàn tay hắn in trên má nó, con nhỏ ngơ ngác...
- Anh bị điên à?! Đánh con gái?! Anh điên thật rồi. - Nó quát ầm lên.
- Thằng này điên đấy! Có phiền gì đến mày không?!
Nó giận tái mặt, đôi mắt xinh đẹp ngân ngấn nước, môi run lên.
- Anh... anh...
Hắn ta quay đầu về phía nó, thấy nước mắt nó lã chã tuôn rơi...
- Con điên. Khóc đéo gì mà khóc. Đồ thần kinh.
Chiếc cặp được xách lên, kẻ xấu xa bước ra khỏi phòng lớp học, mọi người vẫn cố tỏ ra không quan tâm, giáo viên thở dài.

Mọi thứ đều đã bị xáo trộn...
Chia sẻ:
Tags: cua toi em la la cua muon em toi muon
Xem Video: cua toi em la la cua muon em toi muon Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Liệu có phải con của tôi khi em sống với chồng?
Hình như anh đang đùa giỡn với tình cảm của tôi
Xin lỗi hai người phụ nữ của tôi.
Hai con của tôi đã làm chuyện người lớn với nhau
Anh nghi ngờ sự trong trắng của tôi
Em là hoa thơm, tìm anh tình một đêm
Xót xa cảnh trẻ em lặn ngụp mò quặng thiếc để sản xuất iPhone
Chán chồng tôi muốn theo tình cũ
Đầm mặc nhà cổ yếm Lala
Người Hà Nội co ro bên “bếp lửa” trong đêm lạnh
Chồng của tôi trốn “yêu”
Sức ép gia đình chồng… tôi muốn ly hôn
KÉM LẠNH((0986253639))Sửa tủ lạnh không xả tuyết tại nhà quận phú nhuận,Bơm ga tủ lạnh quận phú nhuận-ĐIỆN
KÉM LẠNH((0986253639))Sửa tủ lạnh không xả tuyết tại nhà quận tân bình,Bơm ga tủ lạnh quận tân bình-ĐIỆN LẠ
KÉM LẠNH((0986253639))Sửa tủ lạnh không xả tuyết tại nhà quận gò vấp,
KÉM LẠNH((0986253639))Sửa tủ lạnh không xả tuyết tại nhà quận 11,Bơm ga tủ lạnh quận 11-ĐIỆN LẠNH THẾ VINH
KÉM LẠNH((0986253639))Sửa tủ lạnh không xả tuyết tại nhà quận 10,Bơm ga tủ lạnh quận 10-ĐIỆN LẠNH THẾ VINH
KÉM LẠNH((0986253639))Sửa tủ lạnh không xả tuyết tại nhà quận gò vấp,Bơm ga tủ lạnh quận gò vấp-ĐIỆN LẠNH
KÉM LẠNH((0986253639))Sửa tủ lạnh không xả tuyết tại nhà quận 8,Bơm ga tủ lạnh quận 8-ĐIỆN LẠNH THẾ VINH LINH
KÉM LẠNH((0986253639))Sửa tủ lạnh không xả tuyết tại nhà quận 7,Bơm ga tủ lạnh quận 7-ĐIỆN LẠNH THẾ VINH LINH

Tài sản:


[Xem tất cả tài sản]
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
4 Pages V < 1 2 3 4 >  
Reply to this topicStart new topic
Replies(20 - 29)
kelly Yen
bài viết 17 May 09 02:51
    Gửi vào: #21
Dân Sành Điệu Thành viên thứ: 259608 Tiền mặt: 10035110
Group Icon Tham gia: 17-April 09 Được cám ơn: 16
Nhóm: Members Bài viết: 224 No Yahoo Messenger
truyện ngộ nhỉ? sức khỏe Nhi yếu nên phải học ở nhà vậy mà lại đánh nhau giỏi, cô công chúa ngoan ngoãn, hiền lành zậy mà lại chữi bậy và đi bar nữa chứ. ngộ thiệt 89.gif ko logic lắm.đó chỉ là thắc mắc tý thôi. chúc các bạn đọc truyện zui zẻ


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Tuan_Lan1o2
bài viết 17 May 09 05:33
    Gửi vào: #22
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 265331 Tiền mặt: 10005010
Group Icon Tham gia: 17-May 09 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 4 No Yahoo Messenger
truyện cũng hay đấy.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Takeshi
bài viết 18 May 09 09:35
    Gửi vào: #23
†ä¶«€§¶¬ï ¶«µDø Thành viên thứ: 95260 Tiền mặt: 389331292
Group Icon Tham gia: 24-March 08 Được cám ơn: 578
Nhóm: Members Bài viết: 2497 No Yahoo Messenger
Nhi ôm lấy Tùng... nó không khóc nữa. Không phải nó vô tâm... mà là nước mắt của nó đã cạn rồi. Tùng biết. Tùng biết. Tùng chấp nhận. Cái chết ư? Thực ra nó không hẳn đau đớn, nhưng nó làm cho người ta tiếc nuối về cuộc sống hiện tại... về tất cả những gì họ đang có... Nếu chết đi, họ sẽ mất tất cả...
...
Nước Mĩ năm 1995...
- A... tuyết rơi kìa... - Con bé lúng liếng nhìn thằng bé, cười cười, bàn tay nhỏ bé đang đỏ ửng lên vì lạnh. Tuyết mùa đông.
- Cẩn thận lạnh chứ... Tuyết trơn lắm, ngã bây giờ.- Thằng bé đứng đấy, nhìn con bé chơi đùa...
- Á...a.. - Con bé hò hét inh ỏi, rồi bỗng nhiên trượt ngã...
- Đau không?
- Không. - Hàm răng trắng nó nhoẻn ra... Hai mắt híp lại... ra vẻ rằng mình rất vui vẻ.
- Máu kia kìa... không đau gì?
- Á... máu...- Đầu gối nó đang chảy máu, máu đỏ tươi... tưới lên làn tuyết trắng xóa xinh đẹp. Nó khóc. Nước mắt lã chã rơi. Nó đang sợ.
- Huyền Nhi đừng khóc...
...

Nó cùng ba mẹ đến nhà Tùng chơi... căn nhà biệt thự màu trắng sữa, sang trọng nhưng cực kì bắt mắt. Bên những luống hoa hồng sặc sỡ là những cây hoa sữa cao gầy, đung đưa trong nắng mai. Cái hòn núi nhân tạo đặt chiễm chệ trong sân vườn... nước khẽ róc rách chảy qua như dòng thác nhỏ... Đẹp đến kì lạ.
- Con lên phòng thằng Tùng chơi đi nhé! - Bác gái nói với nó, vẻ mặt thân thiện.
- Dạ.
Nó bước vào phòng Tùng, căn phòng chỉ độc hai màu xanh và trắng... Nhẹ nhàng và dịu dàng.
Bàn học của hắn gọn gàng, sạch sẽ... không một dấu tích gì chứng tỏ thằng con trai quậy nhất trường đang ở đây, sống trong căn phòng này.
Bức ảnh.
Một chút biến sắc hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp của nó.
Cô gái ấy.
Cô ta xinh đẹp và kiêu sa... cô ta có nụ cười hiền lành rất mực... cô ấy nắm tay người mà nó yêu.
Cô gái đó có đôi mắt màu nâu nhạt, trầm buồn... nhưng lại rất thân thiện...
Cô gái đó có mái tóc màu đen tuyền... nước da trắng trẻo...
Và Tùng đang khoác vai cô ấy. Rất dịu dàng...
Hắn nhìn cô ta với ánh mắt mà nó chưa từng biết...
Hắn khoác vai cô ấy... hắn chưa bao giờ khoác vai nó như thế...
Đôi chân nó khịu xuống nền đất lạnh. Ôi! Than ôi! Giá như nó không nhìn thấy tấm ảnh này, nó sẽ vẫn vui vẻ hơn bao giờ hết. Bây giờ nó đang đau. Đau lắm.

Cô ấy tên Mai. Cô ấy là người hắn yêu. Cô ấy xinh đẹp và rực rỡ, tươi sáng. Cô ấy mãi mãi là một người không thể thay thế.
Cô ấy chết rồi.

- Nhi... đang làm gì đấy? - Hắn ta nhìn nó... bước vào căn phòng... ánh mắt dừng lại trước bức ảnh nó đang cầm.
Choang...
Tiếng vỡ xé lòng người. Xé tàn cả mảnh kí ức. Xé tàn cả nỗi hi vọng.
Khung ảnh vỡ tan nằm dưới đất.... Nó không cố ý...
- Xin... xin lỗi. - Nó ngước mắt lên nhìn hắn... còn hắn thì nhìn vào người con gái trong tấm ảnh...
Đôi mắt hắn buồn. Mái đầu hắn chênh chếch về phía trước. Đôi môi hắn bặm lại, vẻ như đang suy nghĩ.
Nó đứng dậy và ra ngoài. Khép lại cánh cửa sau lưng. Những mảnh vỡ kia sẽ chẳng bao giờ có thể ghép lại. Trái tim cũng vậy. Nó đã hiểu... và thể là nó bước đi...

Tài sản:


[Xem tất cả tài sản]
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Takeshi
bài viết 18 May 09 09:36
    Gửi vào: #24
†ä¶«€§¶¬ï ¶«µDø Thành viên thứ: 95260 Tiền mặt: 389331292
Group Icon Tham gia: 24-March 08 Được cám ơn: 578
Nhóm: Members Bài viết: 2497 No Yahoo Messenger
- Nhi! Sao con ăn ít thế? - Mẹ hắn nhìn nó... hỏi han.
- À... không có gì đâu ạ - Nó cười cười, ra vẻ cắm cúi ăn, nó không muốn mình trở nên mất tự nhiên đến thế. Hắn đang nhìn nó, cái nhìn buồn lạ...
- Tùng... con cũng ăn đi chứ.
- Con đau bụng quá mẹ ạ... - Hắn nhăn nhó, hai tay ôm bụng xoa xoa... vẻ đau đớn lắm.
- Có... có sao không? Có đau lắm không? - Mẹ nó bất chợt quýnh cả lên... đôi mắt bà ươn ướt... Nó biết bà đang sợ hãi điều gì. Hắn cũng thế. Hắn cũng biết.
- Mọi người biết cả rồi phải không? - Hắn chợt nghiêm mặt... nhìn thẳng vào từng người, bàn ăn bỗng chốc trở nên yên ắng.
- Biết gì..? - Ba nó nhìn hắn... mặt tái đi. Chỉ có nó, ngồi yên và ngẫm nghĩ.
- Con bị HIV. - Thời gian như ngưng đọng lại, tiếng khóc của mẹ hắn chỉ như mảy may trong gió... Tai nó ù đi. Nó thực sự sợ hắn nói ra điều này. Kể cả nó đã được chuẩn bị sẵn về mặt tinh thần.
- Tùng... Tùng à... Con biết khi nào?
- Từ hôm con vào viện.
À! Thì ra là như thế. Đây là lí do mà Tú cũng biết Tùng bị bệnh. Trớ trêu thay...
- Con xin phép lên phòng. - Hắn bước đi... bát cơm còn dang dở, như thể chưa ai động vào vậy. Hắn bước đi. Tấm lưng to bản của hắn cô đơn và lạnh lùng. Hắn ta sẽ chết. Chết theo người con gái hắn yêu nhất. Mai! Mai! Phải rồi. Chúc hai người hạnh phúc.
Cuối cùng nó cũng hiểu. Nó chấp nhận. Rằng : nó mãi mãi chỉ là kẻ thứ 3, nó không thể chen chân vào họ, dù họ có cách hai hai bờ âm phủ.
- Nhi à! Đừng có buồn mà... - Vân đến bên nó, an ủi nó... nó càng cảm thấy mình đáng thương.
- Có buốn đầu. - Nó nhoẻn miệng cười. Nhưng nhạt nhẽo.
- Mà thằng Tùng không đi học nữa à? Hai tuần nay tao không thấy nó đi học. - Cái Vân nghiêng đầu, ẩn cặp kính dày vào vị trí.
- Ừhm... nghỉ rồi. - Nó thở dài, nhìn ra ngoài khoảng không xung quanh, cửa số... cái bàn... tất cả đều làm nó nhớ hắn. Hà!!... thì ra khi yêu người ta đau khổ đến vậy.....

....
Hắn nằm trên chiếc gường màu trắng... tay đầy những kim truyền. Đôi mắt hắn nhắm chặt. Cửa sổ mở toang... những tia nắng gay gắt chiếu xuống gường bệnh. Gió lùa. Rèm cửa bay phấp phới.

Nhưng đây chưa phải là kết thúc...

...

Tài sản:


[Xem tất cả tài sản]
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Takeshi
bài viết 18 May 09 09:37
    Gửi vào: #25
†ä¶«€§¶¬ï ¶«µDø Thành viên thứ: 95260 Tiền mặt: 389331292
Group Icon Tham gia: 24-March 08 Được cám ơn: 578
Nhóm: Members Bài viết: 2497 No Yahoo Messenger
Mẹ hắn bước vào căn phòng màu trắng ấy... hai mắt bà quầng thâm, nước da trắng trẻo nay đã tái xạm đi cả...
- Tùng, con không sao chứ? - Mẹ hắn bước đến gần hắn, đôi bàn tay gầy gầy khẽ khàng vuốt những sợi tóc hạt dẻ... Thở dài.
- Con muốn đi ra khỏi đây. - Hắn bất lực nhìn ra ngoài cửa sổ, những chú chim non tíu tít hát trên bầu trời cao vời vợi, nắng lấp lánh len lỏi qua lùm cây xanh. Ôi! Than ôi! Hắn ta mãi mãi chẳng muốn ở trong cái nơi tù túng này chút nào.
- Bao giờ con khỏi bệnh... gia đình chúng ta lại đi chơi nhé! - Mẹ hắn nói, nghẹn ngào. Hắn nhìn bà. Ánh nhìn lộ rõ lời ai oán, trách móc, từ nhỏ hắn đã phải sống một cách độc lập, chưa từng được ba mẹ dắt đi chơi công viên hay đi du lịch. Một cuộc sống khép kín trong bốn bức tường dày. Cho đến một ngày... gặp cô ấy.
Nhi.
Phải rồi...
Giờ này Nhi ở đâu?
Giờ này Nhi đang làm gì?
À... Thôi...
Quên Nhi đi... quên đi...
Đừng nghĩ đến nữa. Mày yêu Nhi chỉ toàn làm cô ấy đau khổ mà thôi. Mày đáng chết lắm. Mà cuối cùng mày cũng chết con gì. Chết đi. Mày là một thằng không đáng sống, Tùng ạ.

....

Mặt trời vẫn chói chang...

Nó bước trên con đường cái dài... dài mãi...
Thung lũng Vàng.
Bây giờ nó đã hiểu vì sao nơi đây được đặt tên là thung lũng Vàng. Màu vàng tươi dát tất thảy thung lũng... kể cả những cái cây xanh tốt cũng được bao trùm bởi màu vàng kì bí và kiêu sa. Nó cảm thấy bình yên.
Nó tiến lại gần gốc cây sà cừ... có tiếng khóc. Thằng con trai có màu tóc hạt dẻ, cao cao, khuôn mặt đẹp, nhưng nước mắt cứ thế không ngừng chảy xuống. Cậu ta đang nhìn nó.
- Tú....
Nó gọi tên cậu ấy. Cậu ta lau nước mắt.
- Sao thế? - Nó hỏi, ngồi cạnh cậu ta.
- Mi... Mi ... Tiểu Mi chết rồi... - Hàng ngàn tiếng xé vang lên trong tim mỗi người. Nó không biết Tiểu Mi là ai... nhưng nó khóc.
- Tại sao cô ấy chết?
- Cô ấy... cô ấy là người thực vật... cô ấy sống cũng như chết... nhưng gia đình đã sa sút, không thể tiếp tục điều trị nữa... Thế là họ ngắt ống truyền của cô ấy... Chính bọn khốn nạn ấy đã hại chết cô ấy. Lẽ ra, lẽ ra... cô ấy có thể tỉnh lại, cô ấy sẽ là cô dâu xinh đẹp. Cô ấy có thể tỉnh lại, tôi biết, tôi biết mà...
Tú nói, đứt coãng... Hắn tưởng như có cái gì chèn chẹn nơi cổ... Trái tim như bị ai vò nát, băm vằm thành trăm mảnh.

Người đã chết. Trái tim đã ngừng đập. Nhưng nỗi đau là còn mãi, nước mắt vẫn sẽ cứ rơi hoài. Chết? Liệu ấy có phải là cách giải thoát? Liệu người chết có thể mỉm cười ở bên kia thế giới hay tiếc nuối cuộc sống trần gian...

- Tùng thế nào rồi hả Nhi? - Tú nghiêng đầu, hỏi nó, nhìn thẳng vào mắt nó như thể cảnh báo rằng : Tôi chỉ muốn nghe sự thực, đừng có nói dối tôi.
- chuyển sang giai đoạn AIDS rồi. - Nó nói, thấy mình quặn thắt. Khó thở quá.
- Có nghĩa là... cậu ta sắp...
- Phải. Chết. Chết theo người con gái cậu ấy yêu nhất.
- Đừng nói như thế. Hắn ta yêu Nhi hơn cả mà. - Tú lại nhìn nó...
- Không đâu. Cậu ấy không hề yêu tôi. Tôi chỉ là một vật thay thế mà thôi. - Nước mắt chảy từ khóe mắt... đến nỗi nó thấy tất thảy cảnh xung quanh đều nhòe đi... Không tìm thấy con đường để trở về.
- Không phải như vậy đâu....

Tài sản:


[Xem tất cả tài sản]
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Takeshi
bài viết 19 May 09 07:46
    Gửi vào: #26
†ä¶«€§¶¬ï ¶«µDø Thành viên thứ: 95260 Tiền mặt: 389331292
Group Icon Tham gia: 24-March 08 Được cám ơn: 578
Nhóm: Members Bài viết: 2497 No Yahoo Messenger
- Là như vậy mà... - Nó thở hắt ra, nhìn xa xăm.
- Không. Hắn ta thực sự yêu cô... Chẳng qua vì bệnh tình vậy nên mới... Hắn ta là một con người đáng thương...
Nó cười. Nụ cười nhẹ nhàng, dịu dàng dưới nắng mai... Ánh mắt trời chiếu xuống mắt nó, nó không cảm thấy ánh sáng cháy bỏng ấy... vì nước mắt nó cứ thế rơi. Nó đan chặt hai tay vào nhau, đôi môi bặm lại, vẻ như đang suy nghĩ gì khó khăn lắm.
- Tôi phải vào bệnh viện. - Nhi nhìn Tú, hắn ta có đôi mắt buồn... Tình yêu hắn dành cho Tiểu Mi nhiều bao nhiêu, nỗi đau trong lòng hắn lúc này càng nhiều bấy nhiêu.
- Uhm. Đi đi.
Nó cứ thế chạy nhanh trên con đường cái. Mặc cho đôi chân đau nhói. Tóc nó bị gió thổi bay. Cứ thế... cứ thế, nó chạy ngược chiều gió, tìm về con đường của mình. Đây rồi. Ánh sáng của nó đây rồi.... lối thoát của nó đây rồi.
Thở dốc.
Ánh đèn đỏ hiu hắt chiếu dọi khắp căn phòng.
Bíp bíp....
Tiếng máy huyết áp đầu giường bệnh cứ kêu lên đầy mỏi mệt.
- Nhi???
- Uhm.
- T... Tùng muốn... đến thung lũng... - Hắn thở hổn hển... cơn đau trong ngực quặn thắt.
- Sáng mai, chúng ta sẽ đến đó. Được không? - Nó ngồi xuống bên giường bệnh, nhìn hắn. Nó tưởng mình sẽ khóc. Nhưng không, nó không khóc, nó vẫn mỉm cười với hắn.
- Nhi... có nhớ lúc nhỏ không?
- Có chứ... sao lại không nhớ.
- Nhớ lúc mà Nhi ngã không? Lúc ấy nhìn Nhi tội nghiệp lắm... cứ khóc hoài. Mà Tùng ghét Nhi khóc lắm chứ... nhưng công nhận hồi đó Nhi rất dễ thương, luôn thích nắm tay Tùng và ở bên Tùng mãi thôi...
- Uhm... lúc ấy Tùng cũng rất dễ thương, đâu có đầu gấu như bây giờ. - Nó cố pha một chút trò cười.
- Haha... nhớ lúc Tùng nói với Nhi rằng... uhm... lớn lên Tùng muốn lấy Nhi làm vợ... xin lỗi... T... Tùng không thể... không thể giữ được lời hứa. - Câu nói của Tùng vấp váp và nghẹn ngào, Nhi vẫn nghe rõ bên tai, cảm giác yên lòng xen lẫn lo sợ.
- Tùng có thể mà...
- Không. Đừng cố nói như vậy. Tùng biết mà... xin lỗi Nhi, Tùng xin lỗi, xin lỗi...
Căn phòng chỉ độc một ánh đèn mờ mờ... ... tiếng máy đo huyết áp vẫn kêu, kêu inh ỏi... Cái cảm giác não lòng làm cho người ta thấy mỏi mệt hơn bao giờ hết.
Nước mắt ngừng rơi. Trái tim ngừng đập. Nhưng tình yêu vẫn còn ở đây... kể cả có mất nhau....

Tài sản:


[Xem tất cả tài sản]
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Takeshi
bài viết 19 May 09 07:46
    Gửi vào: #27
†ä¶«€§¶¬ï ¶«µDø Thành viên thứ: 95260 Tiền mặt: 389331292
Group Icon Tham gia: 24-March 08 Được cám ơn: 578
Nhóm: Members Bài viết: 2497 No Yahoo Messenger
- Chào buổi sáng. - Nó mỉm cười nhẹ nhàng với Tùng... thằng bé nheo đôi mắt, khuôn mặt trắng bệch, trả lời:
- Ơ... Nhi ở đây cả buổi tối à? Không về nhà bác lo.
- Thì Nhi đã hứa sẽ đưa Tùng đến thung lũng mà...
- Ừ... Thung lũng...
Chiếc xe đỏ của nó lao đi xé làn không khí, nó cầm vô lăng... đôi mắt xa xăm, thở dài. Chiếc xe mui trần của nó lùa gió, chắc là tại gió, tại gió nên mắt nó nhòe đi.
- A... lâu rồi mới ra đây... hít thở không khí nơi này xong chắc là khỏe ra luôn quá. - Hắn ta nói, nhưng rõ rằng hắn giả vờ, người hắn gầy đi thấy rõ, đôi mắt quầng thâm, môi nhợt nhạt, khô quặt, thiếu sức sống. Hắn ta chẳng khỏe tí nào.
- Uhm... Thung lũng Vàng.
Nó nhanh nhẹn ngồi xuống gốc cây, hoa lay ơn nở rộ quanh nó, nó lại có cảm giác về tuổi thơ đầy thân thương. Hoa lay ơn. Cho tớ một bó hoa lay ơn... để tớ nhớ về tuổi thơ, để tớ trở về tuổi thơ.
- A.. hoa lay ơn. - Hắn có lẽ cũng cùng cảm giác với nó, hắn mỉm cười nhẹ nhàng, ngắm những bông hoa lung linh trong nắng sớm. - Nếu tớ chết? Nhi sẽ như thế nào nhỉ...
- Tùng có chết đâu mà lo mấy chuyện vớ vẩn đấy. - Nó gắt
- Này, tớ đang nói nghiêm túc đấy. Thật lòng. Nếu tớ chết... Nhi sẽ như thế nào?
- Nếu Tùng chết, có nghĩa là Tùng nhẫn tâm bỏ tớ đi, có nghĩa là Tùng phản bội Nhi, Nhi sẽ tiếp tục sống, tiếp tục yêu người khác... Và Nhi sẽ vẫn tiếp tục yêu Tùng. - Nửa câu nói đầu của Nhi đầy giọng đùa cợt... phía sau lại đầy nước mắt, nghẹn ngào.
- uhm... thôi này, phấn chấn lên... và quên Tùng đi nhé!
- Không. Không quên.
- Vậy thì cứ giữ nó nhé! Giữ ở đây này. - Hắn cười, đặt tay lên ngực Nhi. Trái tim. Phải rồi, cất giữ trong trái tim ấy... để không bao giờ quên.
* I could be your hero, baby... i can stand by you forever...* tiếng nhạc vang lên, nó lau nước mắt, quờ quạng tìm cái di động trong túi xách.
- Alô! Nhi đây.
- Vân đây! Mày nghe tin gì chưa... thằng Tùng trốn viện rồi. - Con Vân nói như hét lên.
- Tùng đang ở cạnh tao. Chút nữa tao về.
Vân thở phào:
- Ôi giời ơi! Làm tao lo muốn chết...
...
Nó ngước mắt sang bên cạnh, chàng trai cao lớn cạnh nó đang gục xuống, tay ôm ngực, quặn đau đến dữ dội.
- A... Tùng... sa.. sao thế? - Chiếc điện thoại của nó rơi xuống đất... đầu dây bên kia lo lắng không yên.
- Đau. Đau....
- Đi nào, phải về bệnh viện... - Nó đứng lên, định chạy đi...
- Không. - Hắn kéo tay nó lại, đôi mắt ánh lên vẻ cương quyết kì lạ...
- Nhưng... nhưng...
- Đừng đi đâu cả.
Nó cúi xuống nắm chặt tay hắn. Hắn ta lịm dần đi trong cơn đau. Nó không khóc. Nó nhìn hắn. Nó mỉm cười với hắn.

Nắng thu nhè nhẹ trải lên một vùng thung lũng êm đềm. Anh ấy nằm đấy... mặt không mở... đôi mắt đẹp của chàng trai cứ thế, nhắm lại. Cô gái quì xuống, nước mắt tuôn rơi như những viên ngọc chân trâu... Bàn tay lành lạnh của chàng trai vẫn nắm chặt tay cô gái... Ngẩng đầu nhìn lên, thì ra, thiên đường là ở ngay đây...

......

Tài sản:


[Xem tất cả tài sản]
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Takeshi
bài viết 20 May 09 08:21
    Gửi vào: #28
†ä¶«€§¶¬ï ¶«µDø Thành viên thứ: 95260 Tiền mặt: 389331292
Group Icon Tham gia: 24-March 08 Được cám ơn: 578
Nhóm: Members Bài viết: 2497 No Yahoo Messenger
......................
Chiếc xe cấp cứu trở Tùng đi dần khuất bóng sau những hàng cây cổ thụ... nó lê bước trở về...
- Nhi... ba muốn nói với con một chuyện. - Ba nó nhìn nó, đôi mắt ông nghiêm nghị đến đáng sợ.
- Dạ. Sao ạ? Có gì để sau được không? Giờ con mệt quá... - Nó thở dài.
- Không được. Ngồi xuống, việc này quan trọng lắm. – Ông hắng giọng, nó ngồi xuống. – Ba muốn con đi du học.
- Cái gì kia? Con không muốn đi.
- Con phải đi. Đi Mĩ… ba đã chuẩn bị tất cả rồi, sáng thứ hai con sẽ đi. – Ba nó không nhìn nó trìu mến như mọi bận, ánh mắt ông sắc lạnh, ông đang làm nó nao nũng và sợ hãi. Nó không hiểu vì sao ông bắt nó đi du học đường đột như vậy. – Lên gác và chuẩn bị dần đi….

Nó buông mình xuống chiếc giường êm ái, mùi nước hoa hồng mà mẹ nó xịt làm nó thấy cay cay nơi sống mũi. Du học ư? Vào lúc này ư? Tại sao? Nó không thể đi khi Tùng đang cần nó ở bên, chăm sóc và an ủi…

Mà không đâu…

Nó nhận ra rằng nó cần phải thoát khỏi nỗi đau khổ này. Cát bụi sẽ trở về với cát bụi…

Nó lắc đầu… rũ bỏ hàng nước mắt lăn dài trên má….

Đi thôi…

…..

- Con đi nhớ giữ gìn sức khỏe nhé! Đừng bỏ bữa, đi chơi tí thôi… - Mẹ nó dặn đi dặn lại, bà nắm chặt lấy tay nó.
- Con ổn mà mẹ. – Nó cười xòa… nhưng nhạt nhếch và có một chút đau khổ..
Ba nó đứng bên nãy giờ, ông không mở một lời, mắt ông đưa xa xăm…
- Con đi nghen ba… - Nó đến bên ông, khẽ ôm ông… thấy những sợi bạc nơi tóc ông làm nó nhói lòng …
- Nhi này… Tùng gửi con cái này. – Ông run run giơ chiếc hộp ra. Một chiếc một gỗ, đơn giản và mộc mạc…
- Vâng… con đi nghen ba…mẹ - Giọng nó nghẹn ngào, nó khẽ nhìn ba mẹ, lòng nó dậy lên cảm xúc khó tả… Cầm chắc trong tay chiếc hộp, nó tiến bước về phía cửa, lưng nó thẳng đầy tự tin, tóc nó bay bay trong làn gió chiều thu ảm đạm.
Nó nhìn chiếc hộp trong tay mình, khẽ run. Có gì trong này nhỉ? Nó tò mò nhưng không dám mở… Làn mây trắng bên ngoài cửa kính máy bay che mờ thành phố Hà Nội thân thương. Những dãy núi trước mắt nó nhỏ nhoi làm sao…
“Tùng… Nhi xin lỗi”

Ảnh. Những bức ảnh. Ảnh nó và Tùng… nằm im lìm trong chiếc hộp kia. Ảnh lúc nó và hắn đi tham quan với lớp, ảnh lúc nó và hắn đi chơi, ảnh lúc hắn và nó ngồi trong giờ cãi nhau… bị bọn bạn chụp trộm…nhiều, nhiều lắm. Bức thư… bức thư được dán cẩn thận, nét chữ nắn nót đề bên ngoài : “ Thân gửi Nhi…”

Tài sản:


[Xem tất cả tài sản]
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Takeshi
bài viết 20 May 09 08:22
    Gửi vào: #29
†ä¶«€§¶¬ï ¶«µDø Thành viên thứ: 95260 Tiền mặt: 389331292
Group Icon Tham gia: 24-March 08 Được cám ơn: 578
Nhóm: Members Bài viết: 2497 No Yahoo Messenger
Nhi à…

Tùng không biết khi Nhi đọc bức thư này, Tùng còn trên thế gian không nữa…

Xin lỗi Nhi vì đã để Nhi phải đau khổ, phải khóc… Quên Tùng đi nhé! Được không? Hứa với Tùng đi thì Tùng mới có thể yên tâm nhắm mắt…

Xin lỗi Nhi vì Tùng cũng chẳng thực hiện được lời hứa của mình… lời hứa lúc nhỏ ấy… Tùng không xứng đáng được Nhi yêu, không xứng được sống trên đời này… Nhưng cảm ơn vì Nhi đã yêu Tùng, bất chấp sự hèn mọn và yếu kém này…

Từ khi Tùng gặp Nhi, Tùng đã thực sự thoát khỏi cô đơn và đau khổ. Tùng biết, mình là một thằng tồi, một thằng tội lỗi… một thằng khốn nạn…Cảm ơn vì đã cứu Tùng ra khỏi cái màn đêm u ám ấy, ánh sáng mà Nhi mang lại cho Tùng nhiều đến nỗi Tùng tưởng chừng mình là một người mù được chữa lành đôi mắt, để bây giờ Tùng có thể vươn mình nhìn ra thế giới bên ngoài, lạ lẫm nhưng tràn ngập niềm tin và tình yêu.


Từ khi Tùng yêu Nhi, Tùng mới có thể là chính mình, Tùng có thể cười, có thể nói những gì mình cho là đúng, có thể thoải mái sống theo cách của chính mình. Lúc nhỏ, mình luôn bị cha mẹ bỏ mặc, họ bận bịu với công việc kiếm tiền mà họ cho là quan trọng...Và cũng chính cái công việc khốn nạn ấy đẩy mình sa vào bẫy bọn bắt cóc và để cuộc sống hiện tại của mình được đếm bằng ngày, giờ…

Tùng luôn có một giấc mơ… mơ về hồi ức ngày xưa…hồi ức của riêng chúng ta. Khu vườn ấy đầy tuyết trắng, tuyết phủ kín, tất cả cảnh vật trở thành màu trắng. Tùng nắm tay Nhi bước qua khu vườn ấy, hái những bông hoa màu hồng lung lay khẽ khàng. Bàn tay ấy, Tùng muốn nắm mãi, không bao giờ buông ra… nhưng chính Tùng, chính Tùng lại để tuột mất. Để rồi những cánh hoa hồng nằm ngổn ngang… tan tác, rã rời.

Cố gắng lên Nhi nhé! Tùng biết là Nhi sẽ rất thành công trong tương lai mà. Người sắp chết nói linh lắm đấy.

Cuối cùng, Tùng chỉ muốn nói với Nhi một điều này mà thôi :. Tùng đã yêu Nhi… đang yêu Nhi và sẽ mãi yêu Nhi, kể cả khi thế giới của Tùng chìm trong màu đen hoang dại, vĩnh viễn không thể trở về….

P/s: Chúc Nhi luôn luôn thành công và hạnh phúc…

Nó không biết mình đã khóc từ lúc nào… Tùng! Tùng! Nó muốn ngàn lần gọi lên cái tên ấy, gọi mãi, gọi mãi… Gọi đến lúc mỏi mệt, đến lúc gục ngã, đến lúc trái tim nó ngừng đập thì thôi.



con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác

…..
1 năm sau…

Nhi sải bước dài trên con đường rộng rợp bóng cây… Màu trắng tinh khiết và cao ngạo vẫn rắc đầy lên cảnh vật. Vội vã. Nó cần phải đến thư viện bây giờ, dự án nhóm nó làm đã gần xong rồi. Cần phải cố gắng, cần phải cố gắng… cố gắng không ngừng nghỉ…Tùng đã muốn như thế, và nó phải làm được như thế…

Bóng ai. Nó mở to đôi mắt nhìn. Chạy theo. Đôi cao gót làm chân nó tê dần.

Dừng lại…

Dừng lại…

Chờ tôi với…

- Tùng…. – Nó hét lên…
Chàng trai quay lại, nhìn nó và mỉm cười… Ánh mắt chàng trai vẫn sâu thẳm như thế, vẫn trìu mến như thế, cái dáng dấp chàng trai vẫn cao lớn và cô đơn như thế.

- Tùng… Tùng…
Cô gái lắp bắp… hai tay đưa lên miệng như cố che dấu nỗi kinh ngạc…

- Nhi.

Nó chạy lại, chạy đến bên chàng trai. Nhanh. Thật nhanh…
- Tùng… Tùng thật không?
- Tôi đã chúc em hạnh phúc…nhưng tôi muốn em là hạnh phúc của tôi… Tôi muốn em là của tôi… của tôi mà thôi…
Hương thơm phả vào mũi nó… nồng nồng, ấm áp… Nước mắt nó nhòe cả hiện tại, nhòe cả quá khứ… nhưng tương lai của nó mở ra… thật tươi đẹp…

…..

- Anh ơi… người ta tìm được thuốc chữa HIV rồi… họ… họ có thể cứu sống thằng Tùng nhà em rồi… - Người đàn bà có đôi mắt thâm quầng, khắc khổ gào lên đầy hạnh phúc…
- Thật… thật không?
- Vâng. Họ có thể cứu nó nhưng chỉ có 30% cơ hội thôi…
Họ cùng nhau mỉm cười, cười thật tươi… nụ cười rạng rỡ…

Không có điều gì là không thể thực hiện, chỉ trừ khi người ta nói rằng… “ Không! Tôi không thể”. Một căn bệnh? Một cái chết đầy thương tâm? Một tình yêu có thể sẽ bị hủy diệt? Xin đừng nói rằng bạn không thể… hãy cứu lấy những gì bạn yêu thương, đừng để nó mất đi, đừng để nó tan tác…Đừng bao giờ để mình phải hối hận.

Tài sản:


[Xem tất cả tài sản]
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Thanh_Phuong
bài viết 05 Jun 09 02:26
    Gửi vào: #30
Tập Ăn Chơi Thành viên thứ: 80751 Tiền mặt: 10012280
Group Icon Tham gia: 28-February 08 Được cám ơn: 2
Nhóm: Members Bài viết: 122 Y!M : hat with me
khóc khi đọc cái này a ạk!

Tài sản:


[Xem tất cả tài sản]
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

4 Pages V < 1 2 3 4 >
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Siêu Mua - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 23rd December 2014 - 02:25 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248