Tìm kiếm:

> Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta
freemanga
bài viết 13 Sep 16 06:33
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger

Cô con gái nhà nghèo, nhưng thân phận là một nhị tiểu thư giàu có. Được cha mẹ nuôi thương yêu và tin tưởng vào tình cảm gia đình. Nhưng từ khi bước vô cuộc sống giàu có, cô mới bắt đầu lớn lên và nhìn rõ về tình yêu, gia đình và những người xung quanh.
Giới thiệu nhân vật:
Nguyễn Hà My ( 20t ):tên thường gọi là Rin, nhị tiểu thư nhà họ Trịnh ( vì lí do sau này sẽ rõ nên được cha mẹ nuôi dưỡng dục tói 20t). Nhà họ Trinh là người đứng đầu về lĩnh vực thương mại dịch vụ, các trung tâm thương ma, nhà hàng khách sạn đều chịu sự chi phối mạnh mẽ của tập đoàn gia đình cô. Sau này cô được đỗi tên thành Trịnh Hà My.
Phan Minh Thư ( 20t) tên thường gọi là Pi, bạn thân của Rin, gia đình kinh doanh nhỏ, học chung trường DH MT với Rin.
Trịnh Thiên Kim ( 20t) là chị gái song sinh với Rin, được nuông chiều từ bé nên tính tính chua ngoa, gian xảo và nhiều lần làm hại chính em gái của mình.
Trần Minh Trí ( 30t) Giám đốc tập toàn tài chính Royal, trước là chồng hứa hôn của Thiên Kim, nhưng sau lại muốn cô em. tập toàn có sức ảnh hưởng khắp cả nước, kinh doanh và hầu hết các lĩnh vực như ngân hàng, du lịch, khách sạn nhà hàng, trung tâm thương mại. Tình cách hồi sau sẽ rõ
Phạm Lê Hoàng ( 22t): du học Mỹ về nước, học cùng trường với Rin. Người bị Rin ghét cay ghét đắng. Nhưng về sau thì 2 ng này khó nói lắm.
Cao Hoàng Minh ( 22t): mối tình đầu của Rin. Lòng người khó đoán.
Chia sẻ:
Tags: em se nhi tieu se thuoc thu em thuoc ve tieu thu ve ta
Xem Video: em se nhi tieu se thuoc thu em thuoc ve tieu thu ve ta Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Quảng Ngãi: Mới đầu vụ nhưng tiêu thụ ớt, dưa hấu đã ngắc ngoải
Áo kiểu nữ tay bồng tiểu thư SID58490
Khi ngoại tình đã thuộc về bản tính, thì sự kì diệu của tình yêu cũng không thể cứu nổi!
99% chị em sẽ mang chanh bên mình nếu biết điều này
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận 7,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwave Panasonic quậ
Khi đã thuộc về bản tính, thì sự kì diệu của tình yêu chưa chắc đã phát huy tác dụng
Tội phạm dâm ô đối với trẻ em sẽ chịu mức hình phạt thế nào?
Sự thông minh của cô vợ xấu lật thế cờ kéo chồng về tay mình
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận 12,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwave Panasoni
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận 11,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwave Panas
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận 10,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwave Panason
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận 7,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwave Panasoni
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận 6,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwave Panaso
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận 5,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwave Panaso
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận 4,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwave Panas
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận 3,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwave Panasonic
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận 2,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwave Panasoni
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận 1,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwave Pana
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận phú nhuận,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwav
{Hotline:0909852022}Sửa lò vi sóng Microwave tận nhà quận bình thạnh,Trung tâm sửa lò vi sóng viba Microwave


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
16 Pages V < 1 2 3 4 5 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(20 - 29)
freemanga
bài viết 13 Sep 16 06:43
    Gửi vào: #21
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta
Chương 20: Hôn sự với Phạm gia


Buổi sáng hôm sau, Rin ngủ đậy liền xuống nhà thấy mẹ cô đang ngồi trên sô pha xem tin tức, vẻ mặt buồn bã và đầy lo lắng. Cô đi đến bên bà.

- Mẹ không khoẻ sao ạ?

- Không, mẹ khoẻ. Con gái mau đến đây ngồi với ta.

Cô ngồi bên cạnh bà nhưng cảm thấy lạnh lẽo không ấm áp như khi nằm trong lòng người mẹ dưới quê của cô. Cô không biết nói gì, cũng chú ý xem tin tức trên tivi. Trên tivi đang nói về việc Trịnh gia có nguy cơ phá sản và cổ phiếu đang rớt giá thê thảm. Có lẽ vì vậy mà mẹ cô buồn đến như vậy, cái tên Minh Trí này đúng là nói sẽ làm thật. Trịnh gia to lớn như vậy, hắn có thể phá tan được, xem ra hắn ta thật sự có tài ( ngta làm phá sản nhà mình mà còn khen)

- Mẹ, chúng ta có cách giải quyết chứ. - Cô tỏ vè lo lắng hỏi mẹ

- Ba con đang tìm cách, nhưng ông ấy nói khó có khả năng. Có thể ông ây sẽ vào tù. - Gương mặt mẹ cô càng lúc càng tệ, hai dòng lệ khẽ tuông.

- Mẹ, mẹ đừng buồn nữa, con nghĩ Trần gia dù sao cũng có quan hệ với nhà chúng ta, họ sẽ không tuyệt tình như vậy. - Cô an ủi mẹ cô như vậy, nhưng cũng không biết anh ta sẽ còn làm gì

Mẹ cô cứ thế mà khóc trên vai cô, trên lầu Thiên Kim đi xuống liền nói:

- Cũng tại mày mang xui xẻo về nhà này, nếu không có mày thì mọi việc đã tốt rồi.

Cô không hiểu gì, mẹ cô nói trong nước mắt: Thiên Kim, con không được nói như vậy.

- Con nói có gì sai, gia đình ta đang thật tốt, bỗng dưng nó xuật hiện thì lập tức phá sản. Nó vẫn mãi là vận đen cho gia đình ta.

Mẹ cô cứ thế mà càng khóc nhiều hơn, cô im lặng không dám lên tiếng. Nghĩ lại thì lời Thiên Kim nói không sai, từ khi cô về Trịnh gia, họ lại gặp chuyện này thì xem cô là vận đen cũng không có gì quá đáng. Phía ngoài cửa có tiếng chuông, cô người làm chạy ra mở cửa thì hai chiếc xe chạy vào sân nhà cô. Chiếc BMW đầu tiên là của gia đình nhà cô, còn chiếc ferrari màu đỏ kia trông thật quen hình như đã nhìn thấy ở đâu đó ( chị Rin à, chị đã ngồi lên xe đó lun rồi á).

Trên chiếc BMW bước xuống là cha cô và một người đàn ông trung tuổi, phía sau trên chiếc ferrari bước xuống một chàng trai lịch lãm, ăn mặc năng động gương mặt không ai xa lạ chính là Ken. Cô ngạc nhiên vì sao Ken lại đến nhà cô cùng lúc với ba cô. Họ cùng bước vào nhà với sự niềm nở của hai người Trịnh - Phạm.

Vừa bước vào nhà, ánh mắt Ken đã nhìn vào cô không dời, cô cũng lạnh lùng nhìn anh rồi quay mặt đi.

- Haha, Phạm lão mời ông ngồi. - Trịnh Đạt niềm nở đón tiếp Phạm Phó Quang.

- Được, ông cứ để tôi tự nhiên. - Phạm lão trả lời.

- Kìa Ken, cháu mau đến đây ngồi xuống. - Trịnh lão tiếp tục mời anh ta.

Sau khi trà được rót vào ly mỗi người, cha cô lên tiếng:

- Phạm lão, chúng ta có nên bàn luôn về hôn lễ của bọn chúng.

- Trịnh lão, không cần vội vậy. Phải hỏi xem ý kiến của tiểu thư nhà ông. - Phạm Phó Quang trả lời

- Không cần, là con gái cần phải nghe lời cha mẹ. - Cha cô lại nói,

Hôn lể sao, chẳng lẽ Ken lại muốn lấy Thiên Kim sao ( chị Rin nghĩ thật ngây thơ :v ), chẵng lẽ cha cô không gã chị cho Minh Trí được liền gả cho Ken. Cô bổng cảm thấy tội nghiệp chị gái mình mặc dù trong thâm tâm không hề thích chị ấy.

- Hà My, Thiên Kim hai con còn không mau ra chào Phạm lão gia và Ken thiếu gia. - Cha cô nghiêm giọng

- Dạ con là Thiên Kim, rất vui khi Phạm lão gia và Ken thiếu gia đến nhà chơi. - Thiên Kim tươi cười chào hỏi.

- Dạ chào Phạm lão già. - Sau đó quay sang nhìn Ken. - Chào anh.

- Trịnh gia ông thật có phúc, lại có hai cô con gái xinh như mộng này. Tôi thật không thể phân biệt đâu là chị đâu là em nữa rồi. - Phạm lão cười to mà nói.

- Haha, rồi chúng cũng phải lấy chồng và bỏ hai vợ chồng già tôi cô quạnh thôi. - cha cô vui vẻ nói.

Phạm Phó Quang quay sang Ken mà lên tiếng.

- Ken, con nói xem con có phân biệt được ai sẽ là vợ sau này của con.

- Vợ con chính là nhị tiểu thư Hà My, dù hai người bọn họ thật sự giống nhau nhưng con vẫn sẽ nhận ra người trong lòng mình. - Ken nhìn Hà My mà dịu dảng nói.

- Được, vậy hôn sự này coi như con tán thành.- Phạm lão lại hỏi

- Ngay từ đâu con đã không hề phản đối. Con muốn nhị tiểu thư Trịnh Hà My sẽ là cô dâu của con. - Ken lại lạnh lùng đáp

Sau lời nói của Ken, Rin cứng đơ người, hai lỗ tai như bị ai nhét đầy bông gòn nên rất lùng bùng không nghe rõ điều gì nữa. Chuyện này thật nực cười, cô và Ken sẽ lấy nhau sao, không tình yêu không thề náo chấp nhận. Cô cố gắng bình tĩnh mà nói.

- Thật xin lỗi làm mọi người mất vui, nhưng hôn sự này con xin phép từ chối.

- Con không được phép từ chối. - Cha cô tức giận nói lớn

- Tại sao chứ, con chỉ muốn lấy người con yêu thương, con không yêu anh ta. - Nước mắt cô không thể kìm nén lại được.

- Đây là cha mẹ đã quyết định, phận làm con phải nghe lời. - Sau đó ông quay sang Phạm lão gia đang ngồi xem kịch hay. - Phạm lão và Ken thiếu gia, hai người bỏ qua cho Hà My, trước đây sống ngoài đời cơ cực nên chưa học được hết lễ giào gia phong còn tỏ ra ương bướng. Thật xấu hổ với Phạm gia.

- Không sao, ông cứ từ từ khuyên con gái mình, ta rất thích đứa con dâu này. Ta và Ken về trước, định ngày được chúng ta sẽ nói chuyện tiếp. - Phạm lão nói rồi cáo từ ra về.

Chiếc Ferrari màu đỏ đời đi ra khỏi căn biệt thự nhà Trịnh gia. Cha cô nhìn cô rồi nói lớn

- Ta nói cho con biết, con phải làm dâu nhà họ Phạm. Việc này cha đã quyết định rồi.

- Vì sao con phải lấy anh ta trong khi con không hề yêu anh ta. Con nhất định không lấy. - Cô cứng gắng trả lời.

- Nếu con không lấy, em trai con cũng sẽ chẳng thể đi nước ngoài điều trị, gia đình ta phá sản, ta vào tù thì mẹ con con sẽ đi về đâu. - Cha cô dùng biên pháp.

- Ý ba là, ba đang bán con cho Phạm Lê Hoàng. - Cô dần dần ý thức được những việc đang xảy ra, trong lòng vô cùng đau đớn.

- Phạm gia có gì không tốt, gia đình họ giàu có, xem ra Ken thiếu gia cũng rất yêu thương con, ta cũng muốn tốt cho con.

- Giàu có, các người chỉ nghĩ đến giàu có thì con sẽ hạnh phúc sao. Con thà sống một cuộc sống cơ cực như ngày xưa còn hơn bước chân vào cái thế giới mua bán cả con gái của mình.

Cô vừa dứt lời, năm ngón tay của Trịnh Đạt đã tát vào mặt cô. Cô sửng sốt ôm mặt bỏ chạy ra khỏi biệt thự Trịnh gia.

- Sao anh lại đánh con bé, nó nói thật sự có phần đúng, chúng ta ngày xưa đã có lỗi với nó nay lại đối xữ với nó như vậy.- Trịnh phu nhân nói torng nước mắt.

- Mẹ, chẳng phải ba chỉ vì gia đình ta thôi sao. Không còn cách nào khác cả, mẹ không nên trách ba. - Thiên Kim vui mừng trong lòng

Cha cô không nói gì, tức giận bỏ lên lầu.

Cô cứ thế chạy ra khỏi Trịnh gia trong nước mắt..

Hôm đó cô không về nhà, cô qua nhà Pi ngủ nhờ. Tâm trạng cô đang rất tệ nên cũng không để ý rằng Pi cũng như người mất hồn. Bình thường hai cô sẽ ríu rít trò chuyện đến gần sáng mới chịu ngủ, nhưng giờ đây cả hai đang nằm trên một chiếc giường nhỏ, mang những nổi niềm tâm sự khác nhau mà suy nghĩ rồi khẽ rơi nước mắt. Rồi cả hai chìm vào giấc ngủ trong sự đau thương, mất mác và mệt mỏi….



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 13 Sep 16 06:43
    Gửi vào: #22
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Sáng, ánh nắng ấm sáng trải dài trên mọi nèo đường. Từng tia nắng chui qua khe cửa số đánh thức Pi và Rin.

Cô khẽ mở mắt, quay sang nhìn Pi vẫn còn trong giấc ngủ, vẻ mặt của Pi mang một nỗi buồn cô đơn chưa bao giờ thấy. Pi mà cô quen biết là người luôn vui vẻ, mạnh mẽ dù có bất cứ khó khăn nào thì Pi cũng là người dìu dắt cô vượt qua. Vậy mà bây giờ Pi lại mệt mỏi như vậy, cô khẽ động người ngồi dậy thì Pi cũng tỉnh giấc.

- Cậu đã dậy rồi à.- Pi mở mắt nhìn Rin nói.

- Ừ, mình đi làm vscn trước đây. Cậu mau dậy đi, chúng ta hôm nay có tiết Chính Trị. - Cô mệt mỏi đứng dậy.

- Hôm nay chúng ta cúp một ngày được không. - Pi mệt mỏi nhắm mắt lại.

- Haha, hôm nay Pi siêng năng hăng hái biến đâu mất rồi, tại sao lại rủ rê mình cúp học chứ. - Cô cười mệt mỏi

- Hôm nay mình thật sự rất mệt. - Pi không mở mắt mà trả lời.

- Cậu bệnh sao, đau chổ nào mình sẽ mua thuốc cho cậu. - Rin lo lắng

- Không sao, mình cảm thấy mệt trong cơ thể thôi. Nghĩ ngơi một chút là khoẻ. - Pi lúc này đã mở mắt và ngồi dậy.

Rin làm vscn xong bước ra thì thấy Pi đang ngồi nhìn ra cửa sổ như một người mất hồn, vẻ mặt thanh tú của Pi được ánh nắng soi vào như một thiên thần, nhưng ánh mắt ấy lại mang một nỗi buồn hay một sự cô đơn. Cô bước đến gần Pi hỏi

- Pi, cậu có việc gì buồn sao?

- Rin à, khi cậu và anh Minh chia tay, cảm giác của cậu như thế nào? - Pi cứ nhìn về phía cửa sổ mà nói

- Pi, cậu có bạn trai khi nào mà mình không biết? - Cô ngạc nhiên

- Không, mình chỉ muốn hỏi thế thôi.

- Khi đó mình thật sự rất buồn, mình nghĩ cả thế giới đang quay lưng lại với mình nhưng bây giờ mình đã nguôi đi rồi, mình nghĩ anh ấy không xứng đáng để mình phải khóc nhiều như vậy. Anh ấy của hôm nay đã khác. - Cô cười buồn nhìn Pi mà nói

- Thật tốt, cậu đã nhận ra thật tốt. - Pi hé nở một nụ cười.

- Pi, hôm nay cậu thật lạ, mau dậy chuẩn bị quần áo. Lát nữa mình và cậu sẽ cùng nhau đi dạo phố, lâu rồi chúng ta chưa cùng nhau ra công viên.

- Rin, cậu không về nhà sao? À, hôm qua sao cậu lại chạy qua nhà mình với bộ dạng ấy, nhà cậu có chuyện gì sao? - Giờ thì Pi đã quay sang nhìn Rin mà lo lắng hỏi.

- Pi à, cha mẹ mình ép hôn mình, mình đã cải nhau với cha. - Cô nhớ lại chuyện hôm qua mà đau lòng.

- Ép hôn cậu sao, vừa mới nhận cậu về đã muốn gả đi. Cậu biết nguyên do không. - Pi tỏ vẻ tức giận.

- Do cái tên Minh Trí từ hôn chị tớ, sau đó cha tớ huỷ hết hợp đồng với RoYal, nguy cơ gia đình tớ có thể phá sản.- Cô buồn bã nói.

- Vậy là cha mẹ cậu muốn gả cậu cho gia đình giàu có khác để có chổ dựa giúp đỡ bọn họ sao? - Pi suy đoán

- Đúng vậy, tớ thật không muốn lấy người tớ yêu. - Rin đau khổ.

Thấy Rin như sắp khóc,Pi đi tới tủ lạnh gót một ly nước mang mang đến cho Rin.

- Pi, cậu biết gia đình tớ muốn gả tớ cho ai không? - Rin nhìn theo dáng Pi buồn bã

Pi cầm ly nước, bước tới phía Rin vừa hỏi: Ai, một lão già sao?

- Không, cậu cũng biết người đó, chính là Ken, học cùng trường chúng ta.

Rin vừa nói xong, ly nước trên tay Pi cũng rơi xuống nghe một tiếng choang, Rin hoảng hốt quay lại.

- Pi, cậu không sao chứ.

- À, không sao, mình bị trượt tay, cậu đừng tới đây, mình sẽ dọn dẹp mảnh vỡ này. - Pi vội vàng nói vì cô không muốn Rin thấy đôi mắt cô đang đỏ hoe.

Rin đứng lên dự định đi tới nhưng Pi nói vậy nên cô chỉ đứng im, Pi ngồi xuống dọn dẹp những mảnh vỡ của chiếc ly thuỷ tinh, tựa như mảnh vỡ trong tim Pi vậy. Không cẩn thận một tia máu trên tay cô rơi xuống, Pi không tự chủ á lên một tiếng , Rin từ phía xa chạy đến nhìn vết thương trên tay Pi liền hoảng hốt.

- Pi, cậu không sao chứ, mau đứng lên, mình sẽ dọn dẹp phần còn lại. - Cô nhìn vết thương rồi nhìn Pi, sau đó cảm thấy khỏ hiểu.- Pi, cậu đau lắm sao?

Rõ ràng vết thương chỉ là một vết xước trên tay, vậy mà hai mắt Pi đã đỏ hoe, nước mắt từ trên hàng mi đã khẽ rơi xuống trên bờ má. Rin cảm thấy rất rất ngạc nhiên vì điều này, từ sáng đến giờ Pi thật sự rất kì lạ.

- Pi, nói ình biết chuyện gì đã xảy ra với cậu. - Cô nắm chặt tay Pi mà hỏi.

- Không có gì cả, mình thấy tức giận về việc cha mẹ cậu ép hôn cậu thôi. - Pi thật sự muốn giấu sự thật này mãi mãi.

- Thật vậy?

- Thật, chúng ta là bạn thân mà, mình phải lo lắng cho cậu chứ. Rin, cậu tính sẽ làm như thế nào với hôn sự này. - Pi khẽ nhìn Rin rồi lại nhìn vết thương.

- Mình không biết phải làm sao, nếu không lấy Ken gia đình mình sẽ phá sản, cha mình có thể sẽ vào tù. Và, em trai mình cũng sẽ không đủ tiền để điều trị bệnh. - Rin nghĩ về mọi việc mà hai dòng nước mắt chảy ra.

- Rin, Ken yêu cậu, hãy thử tiếp nhận anh ấy. Cũng sẽ giải quyết được nhiều chuyện như vậy, nếu là một người khác mình sẽ ngăn cản nhưng là Ken, mình tin tưởng anh ấy là người tốt. - Pi giấu nước mắt và nổi đau vào lòng mà đau xót nói.

- Mình biết anh ta có ý với mình, nhưng mình… mình thật sự không có cảm giác với Ken.

- Rin, cậu hãy cho anh ấy cơ hội tiến vào tim cậu. Nếu cậu chưa sẵn sàng, hãy yêu cầu hai bên gia đình có thể cho hai người thời gian tìm hiểu.

- Pi, cậu thật sự thấy mình và Ken có thể sao? Thậm chí trước kia mình rất ghét anh ta, bây giờ thì không ghét nhưng chắc chắn không hề yêu.

- Rin, tin mình, Ken là người tốt, rồi chân tình của anh ấy sẽ khiến cậu cảm động.

- Được, vậy hẹn câu khi khác chúng ta sẽ cùng nhau đi dạo. Mình sẽ giải quyết chuyện này trước.

Rin đi rồi, chỉ còn lại một mình Pi với gương mặt lạnh lẽo và cô đơn. Cô ngồi trước cửa sổ, nhìn v phía xa xôi miệng khẽ cười nói : Ken, anh phải thật hạnh phúc, vì anh hạnh phúc thì em cũng sẽ hạnh phúc. Trên má cô, hai dòng nước mắt lăn dài.

Rin gọi một chiếc taxi, sau đó quay lại Trịnh gia. Bác Hoa nói với cô rằng Trịnh lão gia rất tức giận và đang cùng Trịnh phu nhân ngồi ở phòng khách, họ đã gọi cho cô rất nhiều lần nhưng đều không liên lạc được. Cô chỉ gật đầu rồi chào bác để đi vào phòng khách.

- Cha, mẹ con đã về. - Rin cúi đầu nói

- Con gái, cả đêm con đã đi đâu, tại sao không thể gọi cho con, ta rất lo lắng. - Mẹ cô xót xa nói

- Dạ, con sang nhà bạn con để ổn định và suy nghĩ những gì đã xảy ra. - Cô nhìn qua phía cha cô có vẻ rất tức giận mà nói.

- Suy nghĩ, ta đã nói con phải lấy Phạm Lê Hoàng là nhất định phải lấy cậu ta. - Cha cô lại to tiếng.

- Thưa cha, con sẽ không thể lấy người con không yêu, cho nên… . - Cô chưa kịp nói hết

- Con không được phép lựa chọn, ta và Phạm gia sẽ xem ngày cho con. - Cha cô lại nói.

- Kìa, anh, hãy để con bé noí hết suy nghĩ của mình. Hà My, con hãy nói con nghĩ gì. - Mẹ cô lên tiếng.

- Vâng, cho nên xin cha hãy cho con và Phạm thiếu gia một khoảng thời gian gặp gỡ, con muốn mình cùng anh ấy đến với nhau vì tình yêu, không phải là ép hôn. - Cô nhẹ nhàng nói.

Cha cô im lặng suy nghĩ, mẹ cô nghe rồi lên tiếng.

- Anh à, con bé nói cũng đúng, chúng ta nên cho Hà My thời gian để tìm hiểu Phạm thiếu gia. Dù sao cũng là chuyện cả đời của con bé.

- Ta sẽ bàn bạc chuyện này lại với Phạm gia. Nhưng ta nói cho con biết, nếu bây giờ không có tổ chức hôn lễ, thì cũng sẽ có lễ đính ước của hai gia đình.

Trên lầu, Thiên Kim đi xuống trên tay cầm một tờ báo vui mừng nói.

- Cha, hôm nay trên báo đăng tin gia đình ta và Phạm gia sẽ trở thành thông gia, tin này là cha hay bên Phạm gia đưa cho nhà báo.

- Có lẽ Phạm gia rất muốn đứa con dâu này nên thật khẩn trương như vậy. - Trịnh Đạt cười đắc ý.

- Như vậy có thể cổ phiếu công ty ta sẽ không còn rớt giá nữa, nếu ta và Phạm gia là thông gia thì chắc chắn Phạm gia sẽ ra tay giúp đỡ chúng ta. - Thiên Kim vui vẻ tươi cười.

- Hừ, tên Trần Minh Trí đó, xem hắn lợi hại hay ta lợi hại. - Trịnh Đạt đắc thắng

Rin không nói gì đi về phòng, trong lòng rối bời khi cha cô nhắc đến tên Trần Minh Trí.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 13 Sep 16 06:44
    Gửi vào: #23
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Sau khi đồng ý hẹn hò cùng Ken, sau đó là một lễ đính ước của hai gia đình về hôn sự, sau một năm nữa thì bọn họ sẽ chính thức trở thành vợ chồng. Bây giờ đã ba tháng trôi qua, cô đối với Ken không thể nói là tình yêu nhưng cũng có một sự quý mến. Có rất nhiều chuyện xảy ra, cô không còn liên lạc được với Pi dù đi tìm Pi khắp nơi, cả người nhà Pi cũng không biết Pi đã bỏ đi nơi nào. P đã xin bảo lưu ở trường mà bỏ đi không một lời từ biệt với cô và không thể biết một lí do nào đó.

Từ ngày tạm biệt Minh Trí thì anh cũng không còn xuất hiện trước mặt cô nữa, giống như một cơn gió thoảng qua cuộc đời cô rồi bay đi mất, trong lòng cô có một chút luyến tiếc và cô vẫn hay nhớ đến anh. Gia đình cô vì được Phạm gia giúp đỡ nên đã khôi phục lại nhưng không thể được như ngày xưa, vì khi cổ phiếu nhà cô tụt giá, đã có một người ẩn danh thu mua khá nhiều, người này có số cổ phiếu cao hơn cả gia đình cô nhưng lại vẫn để cho cha cô điều hành công ty Trịnh Kim.

Ngày hôm nay, cô sẽ cùng Ken đi chọn quà để đến buổi tiệc sinh nhật của một vị phu nhân danh giá nào đó, vì không để tâm lắm nên cô không thể nhớ được. Cô mặc một bộ trang phục đơn giản bước xuống lầu thì chị gái cô cùng lúc bước ra. Hai người chạm mặt, cô biết chị gái luôn không thích mình nên cô tránh sang một bên để chị ấy đi trước, nhưng Thiên Kim lại gây hấn.

- Đâu dám, mời Phạm thiếu phu nhân đi trước. - Thiên Kim ra vẻ khing thường

- Chị không cần phải nhắc nhở em rằng nhờ có vị trí này nên chị mới có thể đứng tại đây. - Cô nói rồi lạnh lùng bước xuống.

- Mày, mày đừng vênh váo, tao sẽ là con dâu nhà Trần gia, đối với Trần gia thì Phạm gia chẳng là cái gì. - Thiên Kim tức giận nói.

Cô quay mặt lại nhìn Thiên Kim rồi cười: Chị gái, chị lại quên rằng Trần gia đã huỷ hôn rồi, vì chuyện này mà nhà ta chút nữa phá sản. Chị còn lại muốn gả về Trần gia, thật em không thể nghĩ ra. Chưa nói Trần Minh Trí cũng không hề có ý với chị.

Cô cứ thế mà bước đi không để ý đến Thiên Kim đang tức giận phía sau. Ngoài cửa, chiếc ferrari của Ken đã đậu sẵn trước cửa đón Rin, vừa nhìn thấy Rin anh liền xuống xe lịch thiệp mà mở cửa cho cô. Cô quay sang nói: Cảm ơn

Anh quay về ghế ngồi của mình, nhìn ngắm cô rồi tỏ vẻ không hài lòng nói

- Rin, đã nhiều lần anh nói em không được nói cảm ơn anh rồi.

- À, thật xin lỗi, em quên.- Cô bèn trả lời

- Và cả câu xin lỗi. - Lần này thì anh hơi khó chịu.

- À, được, em sẽ ghi nhớ.

Ken chạy xe đến Trung tâm thương mại Royal, nơi đây đặt một điểm bán hàng của Toàn Cầu. Cả hai đang sánh bước đi về đang trưng bày rất nhiều trang sức bằng đá quý, cô cảm giác như có ai đó đang nhìn về phía cô. Cô quay lại phía sau chỉ thấy dòng người qua lại, rồi cô tiếp tục cùng Ken đi về phía trước.

- Rin, em nghĩ cúng ta nên tặng gì cho Đoàn phu nhân. - Ken dịu dàng hỏi cô

- Em thật không thể nghĩ ra, anh cứ tuỳ ý lựa chọn. - Cô đưa mắt nhìn qua toàn bộ cửa hàng lớn này trả lời.

- Anh là đàn ông, làm sao khéo chọn bằng em. Em hãy chọn một sợi dây chuyền để tặng cho bà ấy. - Anh gợi ý

- Được, vậy chúng ta lấy sợi đang treo trong kia. - Cô chỉ đại một sợi dây chuyền đính đá đang treo trong tủ kính.

Một cô nhân viên trẻ nhận ra Ken liền nở nụ cười.

- Lê Hoàng thiếu gia, hôm nay dẫn tiểu thư đến chọn trang sức ạ, hai anh chị đã chon được gì chưa ạ?

- Cô lấy cho tôi sợi dây chuyền đang treo ở tủ. - Ken lạnh lùng chỉ tay về phía tủ kính

- Ôi, thiếu gia thật khéo chọn, đó là mẫu mới của chúng ta, thật rất hợp với tiểu thư. - Cô ta nịnh nọt.

- Thật là hợp với tôi sao? - Rin không nhịn được cười mà hỏi

- Vâng, sợi dây này được thiết kế theo hướng sang trọng mà dịu dàng. Nó giúp người đeo tôn lên vẻ quý phái và nổi bật hơn hết. - Cô nhân viên tiếp tục giới thiệu.

- Tiếc là nó không phải dành cho tôi, chúng tôi mua làm quà tặng? - Rin nói tiếp. - Là một phụ nữ đã có tuổi, chị nói xem nó có hợp với bà ấy.

Ken thấy Rin trêc chọc cô nhân viên thì cũng ngẫu hứng trêu ghẹo.

- Cô nói xem, nếu như sợi dây này tôi mua tặng cho bà ấy đeo thật sự hợp, tôi sẽ lên chức cho cô. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc cô bảo tiểu thư đây cũng đã già rồi nên rất hợp với trang sức dánh cho quý bà.

- Tôi… tôi. - Cô nhân viên ấp úng.

Rin thấy thật tội cô ấy nên thôi trêu chọc.

- Thôi được rồi, chúng tôi lấy sợi dây này, cô cũng không cần phải trả lời anh ta.

Cô nhân viên nghe vậy mừng rỡ chạy đi gói sợi dậy chuyền vào một chiếc hộp màu đỏ sang trọng. Ken quay sang hỏi Rin.

- Quà đã mua xong, em muốn đi đâu?

- Em muốn đến nhà Pi.

Nghe đến Pi, chân mày Ken hơi nhíu lại nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường nói: Không phải em nói cô ấy đã bỏ đi rồi sao?

- Em muốn đến xem cô ấy đã quay về chưa, em rất nhớ Pi.

- Được, anh đưa em đi.

Trên xe, anh quay sang dùng tay mình nắm lấy bàn tay cô nhưng bị Rin rụt lại Ken lên tiếng:

- Rin, anh muốn chúng ta kết hôn sớm hôn dự định?

- Vì sao? - Cô ngạc nhiên hỏi anh

- Vì anh không muốn chờ đợi nữa, anh muốn chúng ta sống chung một gia đình? - Anh nhẹ nhàng lên tiếng

- Em vẫn chưa sẵn sàng . - Cô nhìn ra phía đường dành cho người đi bộ, thấy một bóng dáng trông thật giống Pi, liền kêu to: Dừng xe.

Nghe cô hét, Ken liền thắng gấp lại, cô không nói gì cứ thế mở cửa xe chạy đi.

Bóng dáng phía trước cứ thế mà đi không quay lại, cô chạy theo đến một con hẻm vắng thì mất dấu, Rin nhìn quanh nhưng chẳng thấy ai định dời bước đi về nơi lúc nãy thì phía sau có một chiếc khăn bịt miệng cô lại. Rin cố gắng vùng vẫy nhưng thuốc mê từ từ thấm vào cơ thể, làm cả người cô mềm những không một chút sức lực rồi từ từ thiếp đi.

Ken cho xe dời vào ven đường, sau đó đuổi theo cô nhưng không còn thấy cô nữa, theo hướng cô chạy mà tìm nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu. Tìm mãi và gọi điện cho cô không được nên anh lặng lẽ lái xe ra về trong đầu vẫn nghĩ Rin đang trốn tránh anh.

Buổi tối, Ken ăn mặc lịch lãm lái xe đến Trịnh gia đón Rin đi dự tiệc sinh nhật của Đoàn phu nhân, lái xe đến Trịnh gia anh bấm chuông vài tiếng thì có người làm trong nhà ra mở cửa mời anh vào nhà.

- Chào hai bác, cháu sang đón Rin đi dự tiệc sinh nhật.

- Không phải con bé từ sáng đến giờ đi cùng cậu. - Trịnh phu nhân ngạc nhiên hỏi

- Cô ấy vẫn chưa về sao? - Anh lo lắng

- Đúng vậy, ta cứ tưởng Hà My đi cùng cậu nên không gọi cho con bé.- Trịnh phu nhân hỏi Ken

- Em mau gọi điện thoại cho con bé hỏi nó đang ở đâu. - Trịnh Đạt lo lắng.

Trịnh phu nhân gọi cho Rin nhưng không thể liên lạc được, cả ba người như ngồi trong nổi nước sôi mà lo lắng. Ken ra xe chạy thẳng đến nhà Pi tìm nhưng ba mẹ Pi nòi Rin không hề đến nhà họ.

Tại cao ốc RoYal, Minh Trí đang ngồi trong phòng làm việc thì điện thoại reo lên, sau khi nhìn thấy số điện thoại anh liền nhấc máy

- Thưa thiếu gia, nhị tiểu thư Trịnh gia đã bị bắt cóc. - Người trong điện thoại báo cáo.

- Đã xác định là ai? - Anh lạnh lùng trả lời

- Thưa thiếu gia, là Đoàn Tuyết Diễm, con gái của ngân hàng Đoàn Thị. Cô ấy có tình ý với Phạm Lê Hoàng của Toàn Cầu, nhưng nhị tiểu thư Trịnh gia đang là hôn thê của Phạm Lê Hoàng, nên có thể nghi ngở là bắt cóc vì tình cảm. - Tiếp tục báo cáo

- Được, bao vây nơi bọn chúng giữ người, nhắn cho tôi địa chỉ.

Anh lạnh lùng ra khỏi cao ốc Royal, sau đó liền đi đến địa điểm giam người.

Rin tỉnh lại sau giấc ngủ say do thuốc mê kéo dài, cô mở mắt ra thì thấy tay chân đã bị trói lại, bên trong rất tối không thể xác định mình đang ở đâu. Cô nhớ lúc nãy cô trông thấy một người rất giống Pi liền đuổi theo, đến khi mất dấu của người ấy thì bị ai đó bắt đến đây. Thật ki lạ, mình trước giờ không thù oán với ai tại sao lại bắt mình. Hay là bắt cóc tống tiền giống như trên phim, vì giờ cô đã là người nhà họ Trịnh. Đang suy nghĩ thì cánh cửa phía trước mở ra, ánh sáng thi nhau chen vào căn phòng tăm tối nay đã sáng lên đôi chút. Cô nhìn thấy phía trước là một người con gái cùng một số người đàn ông phía sau đang đi về phía mình, mắt cô nhoè đi khi bất ngờ tiếp xúc với ánh sáng nên không nhìn rõ mặt bọn họ. Sau khi đèn mở lên, cửa phòng đóng lại thì cô mới nhìn rõ mặt cô gái phía trước trong thật quen mặt. Cô ta lên tiếng

- Sao nhị tiểu thư, cô đã quên tôi sao?

- Cô là ai?

- Lần trước đã cảnh cáo cô tránh xa Ken ra, thế mà lại không biết nghe lời. - Đoàn Tuyết Diễm cười nham hiểm

- Cô là người lúc trước ở trường? - Rin ngạc nhiên

- Đúng, mày đã nhớ ra rồi sao, mày còn nhờ những gì tao đã nói chứ. Ken là của tao.

- Cô tại sao lại bắt tôi, Ken không yêu cô thì cô vì sao phải miễn cưỡng chính bản thân mình.

- Là do mày Ken mới không yêu tao, nếu mày chết đi Ken sẽ là của tao.

- Cô điên rồi, dù cô có giết chết tôi Ken cũng sẽ không yêu cô.

Rin vừa nói xong liền nhận một cái tát từ Tuyết Diễm, cô ta liền hét: Mày câm miệng cho tao, gia đình tao và gia đình anh ấy đã từng nói về chuyện giữa tao và anh ấy. Chỉ vì mày xen vào nên anh ấy mới cố chấp không đồng ý. Mày phải chết đi, mày đừng trách tao ác độc, tao đã cảnh cáo mày trước rồi.

Rin đau đến chảy máu trên khoé miệng, cô sợ run lên từng cơn. Mạng sống con người thật bé nhỏ đối với họ, chỉ vì một người đàn ông mà họ có thể cướp đoạt mạng mống của người khác. Cô im lặng như không nghe lời Tuyết Diễm đang mắng xả.

- Nhị tiểu thư, trước khi chết, tôi ban cho cô một đặc ân hưởng thụ. Cô rất thích đàn ông đúng không vì vậy mới chạy theo Ken, Ken nổi tiếng đa tình và khả năng trên giường rất triền miên với các cô gái.

- Tôi không cần, cô muốn giết thì mai ra tay đi. - Cô lo sợ trong đầu cô gái này đang nghĩ ra trò độc ác.

- Sao lại không cần, cô không cần nhưng người của tôi cần, 5 người phía sau tôi đủ cho cô hưởng thụ chứ, haha. - Cô ta quay về phía 5 người đàn ông cao to cười ghê tởm

- Cô điên rồi, muốn giết thì cứ giết đi, tôi không muốn. - Nhìn 5 tên dơ bẩn mà cô sợ hãi.

- Có thật cô không muốn, xem ra thuốc trong người cô vẫn chưa thấm nên vẫn còn to miệng.

- Cô… cô cho tôi uống thuốc gì.

- Haha, loại thuốc này thật đặc biệt, khiến cho cô thật sự sung sướng.

Nói rồi Đoàn Tuyết Diễm quay sang 5 tên đàn ông phía sau nói: Tôi không huỷ dung nhan cô ta để các anh hưởng trọn niềm vui, nhưng nhớ làm xong thì giải quyết sạch sẽ. Tiền tôi sẽ chuyển vào tk củ các anh, giờ thì tôi phải về chúc mừng sinh nhật của mẹ tôi rồi haha. Nói xong liền quay ra cửa

Trong người Rin bỗng nóng lên, cơ thể cựa quậy khó chịu dâng lên. 5 tên đàn ông cười đê tiện đi tới cởi dây trói ra khỏi cơ người cô sau đó dùng bàn tay dơ bẩn sờ lên người cô.

- Không, các người mau cút hết cho cho, lấy bàn tay dơ bẩn ra khỏi người tôi.

- Cô em xinh đẹp thật mạnh miệng, một chút nữa đừng cầu xin các anh nha.- Một tên cao lớn cất giọng hạ lưu sau đó xé chiếc váy trên người cô lộ ra da thịt trắng mịn trong tiếng cười ghê tỡm của cả 5 tên. Cô khóc ngất nhưng cơ thể ngày một nóng lên khó chịu.

Ầm một tiếng, cửa ra vào bị bật tung, năm người đàn ông phía dưới hoảng hốt nhìn một đám người mặc quần áo màu đen dùng súng chĩa thẳng vào đầu 5 người. Nhanh chóng cả 5 tên liền bị bắt ra ngoài, Minh Trí bước vào cởi chiếc áo da đang mặc che chắn thân hình mềm mại của cô, cô mở mắt nhìn thấy Minh Trí liền kêu to: Cứu tôi, bọn họ muốn hại tôi

- Được rồi, bé ngoan, mọi việc đã ổn.

- Nóng quá, tôi rất nóng. - Cô vứt chiếc áo da của anh ra khỏi cơ thể.

Khí hậu mùa này khá lạnh, ra ngoài mọi người còn phải mặc áo ấm huống chi trong một nhà kho bỏ trống này thì nhiệt độ càng lạnh hơn. Vậy mà cô gái này lại kêu nóng, thân thể mồ hôi đã ướt hết toàn thân.

- Anh, tôi muốn uống nước, nóng quá.

- Ở đây không có nước, mau ra xe, tôi cho cô nước. - Sau đó anh choàng lại chiếc áo da lên người cô rồi bế cô ra xe.

Trong xe, anh mở máy lạnh nhiệt độ thấp nhất khiến anh là người chịu lạnh rất giỏi nhưng vẫn thấy lạnh rung, Trần Hậu cũng họ khụ vài tiếng nhưng cô gái này liên tục kêu nóng. Anh lấy nước cho Rin uống, sau khi uống hết một chai nước cô liền nói.

- Bọn họ nói đã cho tôi uống loại thuốc gì đó, bây giờ tôi rất nóng, có phải là độc dược và tôi sắp chết.

- Cô đã uống phải độc dược sao? - Minh Tri hoảng hốt nhìn cô.

- Tôi không biết, tôi rất nóng, cơ thể rất khó chịu.

Trần Hậu nghe được những lời cô nói liền đoán được, quay sang nói với Minh Trí

- Thiếu gia, có lẽ tiểu thư đã uống phải thuốc kích dục rồi. ( t/g thật sự không biết gọi tên lái của nó là gì =.=)

Minh Trí ngạc nhiên nhìn vẻ mặt của Rin liền khẳng định rằng cô đã uống phải loại thuốc này, liền nói với Trần Hậu: Mang cô ta nhúng xuống biển có thể tan thuốc không

Trần Hậu hiểu ý liền nói: Loại thuốc này thật dễ làm nó tan biến, thiếu hôm nay tôi có việc đi trước, thiếu gia có thể tự về. Sau đó liền lái xe đi đến một nơi vắng người rồi đi xuống tản bộ ra về.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 13 Sep 16 06:44
    Gửi vào: #24
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta
Chương 23: Cô sẽ là tình nhân của tôi


Ken lo lắng tìm kiếm cô khắp nơi, đi đến những nơi cô có thể đến nhưng tìm mãi mà không thấy Rin ở nơi đâu. Trong lòng Ken nóng như lửa đốt từng đợt lo lắng cho Rin xảy ra chuyện không hay. Điện thoại trong túi Ken reo lên, anh vội vàng nghe nghe máy.

- Alo, Rin hả?

- Không, là ta. Sao giờ này con chưa đến tiệc mừng của Đoàn phu nhân. - Phạm Phó Quang nói.

- Cha, Rin đã mất tích rồi, con đang đi tìm cô ấy. - Ken lo lắng

- Có thể con bé không thích buổi tiệc nên chạy trốn nơi nào đó thôi, đừng quá lo lắng. Đoàn gia và ta có mối quan hệ thân tình từ trước đến nay, con mau đến đây. - Cha Ken không vui nói.

- Nhưng Rin…. . - Ken do dự

- Con bé ấy đã muốn trốn thì con có lật tung cả thành phố cũng không thể tìm. Nếu hôm nay con làm ta mất mặt đến trễ, hôn sự của con ta phải xem lại. Ngày trước nếu không vì khăng khăng đòi ta phải thông gia với họ Trịnh thì còn lâu nhà họ Trịnh mới được ta giúp đỡ, chuyện lần đó Đoàn gia rất tức giận nhưng vì mối thân tình đến nay đã bỏ qua. Lần nay con đến trễ xem như không nể mặt họ, con xem ta phải ăn nói thế nào. - Phạm Phó Quang rất không hài lòng

- Được rồi, con sẽ tới ngay thưa cha.

Ken nhìn quanh bên hai con đường vắng trong khu biệt thự này, nơi mà anh nhìn thấy một cô gái tung tăng đi bộ trên đường, vừa đi vừa hát đã làm trái tim anh rộn nhịp và kéo anh vào tình yêu mà anh chưa từng trải qua. Ken buồn bã đạp ga cho xe đi đến bữa tiệc Đoàn gia.

……………………………………………..

Tại một góc khuất nhỏ trên đoạn đường vắng, khí hậu bên ngoài khá lạnh từng hàng cây khẽ lay động theo những cơn gió mùa thu. Trên con đường vắng kia, từng chiếc lá khô bay bay theo cơn gió cuốn về một nơi vô tận nào đó. Ánh đèn đường chập chờn xuyên thấu qua tấm gương màu đen bên ngoài chiếc xe hơi đang đứng yên nơi đó, bên trong có bóng dáng một người đàn ông và một người con gái, cơ thể dưới nhiệt độ máy lạnh 16 độ nhưng cơ thể họ lại đang nóng dần lên.

Rin nóng khắp cơ thể, trong cơ thể nảy sinh một cảm giác rất lạ thường mà cô không thể biết được cảm giác ấy là gì. Chiếc áo da Minh Trí đắp trên người cô bị cô vứt phía sau để lộ ra làn da thịt trắng mịn trên cơ thể, chiếc váy đã bị một trong 5 tên côn đồ kia xé ra, bây giờ trên người cô chỉ còn một bộ đồ lót nhỏ nhắn. Cơ thể lại một cơn ham muốn dâng lên khiến cô không ý thức mà sờ soạng trên người.

Minh Trí nhìn cô đã thấm thuốc không thể nào khống chế được nữa, bàn tay anh khẽ động vào hai bờ má của cô rồi khẽ nói: Nhị tiểu thư, cô làm sao vậy?

Trong cơn ham muốn tột trào, có một bàn tay ấm nóng động lên bờ má của mình cô như kích động kéo bàn tay anh thật mạnh, khiến cả thân thể Minh Trí như nằm đè lên cô. Cô không còn lí trí nữa, đôi môi mềm mỏng của mình chủ động ép sát vào bờ môi của anh. Anh khẽ bất ngờ nhưng rồi hai mắt nhắm khẽ mà bật lại thế chủ động hôn cô một cách bá đạo nhất, lưỡi của anh tìm kiếm lấy đầu lưỡi của cô mà mút lấy, bờ ngực săn chắc của anh ép sát vào bầu ngực của cô. Cô cứ thế mà nhắm mắt đáp trả nụ hôn cuồng nhiệt ấy, bàn tay liền từng chút một cởi chiếc áo sơ mi trên người anh để lộ nhưng cơ bắp săn chắc trên người anh.

Đội nhiên Minh Trí rời bờ môi của cô, khẽ nói vào đôi tai của cô: Nhị tiểu thư, cô đang kích tình trước mặt tôi sao.

Rin bỗng giật mình trước lời nói của anh, cô mở to mắt, lí trí áp đảo liền đẩy Minh Trí ra: Á, tôi… tôi xin lỗi, anh mau tránh ra. Nhưng bàn tay vừa động vào bộ ngực trên người anh liền bị kích động mà cáng lúc càng khó chịu.

Minh Trí cũng nóng ran trong người khi nhìn thấy thân thể bé nhỏ trắng mịn này, anh không muốn trêu chọc cô nữa mà chủ động hôn cô thêm một lần nữa,. Lúc đầu cô hơi vùng vẫy nhưng thuốc trong người Rin lại tăng lên một cơn kích động, thân thể cô khô nóng, nụ hôn của hắn làm cô cảm thấy bớt khó chịu trong thân liền từ từ mà đáp trả. Lần này anh không bá đạo hôn cô mà thật nhẹ nhàng như đùa giỡn trên đôi môi đầy sự kích tình.

Minh Trí từ từ loại bỏ hết tất cả những vật cản trở trên người của cả hai, bàn tay không yên phận liền sờ nắn trên bầu sữa căng tròn trên người cô, rồi từ từ cuối xuống dùng đầu lưỡi của mình mà hút lấy nơi phấn hồng trên người cô. Cô mơ màng như bị thiêu đốt, cô biết điều gì đang xảy ra nhưng không thể nào chóng lại được, cô đang hưởng thụ những gì hắn đang triền miên trên thân thể mình.

Anh cứ thế mà triên miên trên thân thể của Rin, hai bàn tay cứ thế mà cọ sát trên hai bầu sữa nóng trên cơ thể Rin khiến cô phải kêu nhỏ ra tiếng trên bờ môi. Cô như không thể kìm chế nỗi nữa, tất cả lì trí đã dùng cạn, hai bàn tay cô luồng qua phía sau hắn mà ôm lấy cơ thẻểrắn chắc này. Bỗng nhiên cô cảm giác đôi bàn tay hắn đang nắm lấy đôi chân mình khẽ tách ra, rồi một cơn đau phía hạ thân khiến cô kêu lên.

- Đau, dừng lại. Minh Trí, anh mau dừng lại.

Minh Trí nhìn giọt nước mắt từ khoé mắt cô mà rơi xuống, hai bàn tay đã nắm chặt nệm trên xe, anh không vội vàng mà nhẹ nhàng hơn đưa cả hai thân thể hoá thành một.

Ngoài trời gió thổi càng mạnh, từng chiếc lá khô cuốn trôi về phía trước, không biết chúng sẽ bị cuốn đi đến nơi nào? Một nơi có thể làm cho cuộc đời của chúng tốt hơn hay đen tối hơn là do cơn gió làm chủ. Trong xe, một nam một nữ triên miên chưa biết đã bao lâu, hai cơ thể nóng hực không muốn dừng lại mà cứ thế ôm siết nhau, họ không phải hai con người đang yêu nhau và cuộc đời cô gái ấy sẽ đi về đâu khi trao lần đầu của mình ột người đàn ông không phải người chồng đang có hôn ước.

Suốt một đêm triền miên trên xe, cả cô và anh đều thấm mệt. Cô cứ thế nằm trên người anh mà ngủ say như được được nằm trên một chiếc nệm ấm áp, bàn tay to lớn của anh cũng ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của cô. Họ cứ thế như những người yêu nhau mà ngủ cho đến khi mặt trời lên cao.

Rin thức dậy thì thấy mình đang nằm trong một chiếc xe, cơ thể đau nhức không muốn cử động. Cô dường như đang muốn ngủ tiếp thì bỗng nhớ đến những chuyện đêm qua tựa như một giấc mơ, nhìn xuống thân thể mình không còn một mảnh vải, chỉ che tạm bợ một chiếc áo da qua người.

- Á á á aaaaaaaaaaaaaa. - Cô hét

- Nhị tiểu thư, có việc gì sao. - Minh Trí đang ngồi phía trước nhìn cô mà nói.

- Anh… hôm qua, anh…. - Cô nghẹn lời, hai mắt đã thấm nước.

- Hôm qua tôi đã giúp cô giải độc.- Anh lạnh lùng trả lời

- Tôi… anh…. - Cô không biết phải nói gì.

- Quần áo cô đây, bộ đầm hôm qua của cô đã bị những tên kia xé rách. - Anh lạnh lùng đưa cho cô một túi đồ.

Buổi sáng thức dậy, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống ghế, dùng chiếc áo da che chắn cơ thể cô, sau đó gọi điện cho Trần Hậu chuẩn bị một bô quần áo cho cô thay. Nhớ lại đêm hôm qua ở cùng một chổ với cô gài này, liền không biết phải giải quyết chuyện này như thế nào.

- Tại sao còn không mặc vào? - Anh nhìn chằm chằm khi cô cứ ôm lấy thân thể mà không cử động.

- Anh… anh cứ nhìn chắm chằm tôi, sao tôi có thể thay. - Hai mắt ngấn lệ mà nói.

- Hôm qua không phải cái gì cũng thấy rồi sao, nhị tiểu thư cần gì phải e ngại. - Anh nhìn cô khẽ cười như không.

- Anh… mau quay mặt sang nơi khác cho tôi. - Cô tức giận.

Minh Trí mỉm cười rồi quay mặt sang nơi khác. Thân thể của Rin mỏi rã rời, cô nhanh chóng mặc vào bộ quần áo mà anh chuẩn bị liền nói: Sao anh biết tôi mặc size gì mà mua vừa vặn vậy - Vừa nói xong liền hối hận.

- Tôi dùng tay đo. - Minh Trí cười nham hiểm

- Anh… đồ hạ lưu. - Cô tức giận nhìn anh.

Sau khi cô mặc xong quần áo, anh ra hiệu cho Trần Hậu vào vị trí lái xe như bình thường, cô nhìn anh liền nói

- Hôm qua cảm ơn anh đã cứu mạng tôi khỏi bọn họ.

- Bây giờ cô đã là người của tôi rồi, không cần phải nói cảm ơn. - Anh không nhìn cô mà đáp

- Ai… ai là người của anh. - Cô bất ngờ nhìn Minh Trí.

- Chuyện đêm qua, tôi với cô triền miên đến gần sáng. Không phải cô không còn nhớ gì chứ, có cần tôi phải nhắc lại.

- Đêm qua vì tôi bị bỏ thuốc, tôi… tôi….là...

- Cô định nói mình là con dâu nhà Phạm gia? - Anh cười khinh bỉ. - Họ sẽ chấp nhận cô khi biết những gì đêm qua chúng ta trải qua.

- Anh, anh sẽ nói cho họ biết. - Cô hoảng hốt.

- Nếu cô không muốn Trịnh gia mất mặt, mau huỷ bỏ đính ước với Phạm Lê Hoàng. Dù hắn ta co chấp nhận cô nhưng lão già Phạm Phó Quang sẽ phản đối vì sĩ diện. Nhị tiểu thư, cô nói xem lúc ấy mọi người đều đau lòng.

- Vì sao anh cứu tôi, rồi lại muốn hại tôi? - Cô không thể ngờ cô đã xem anh ta như ân nhân cứu mạng.

- Vì cô phải là của tôi, nhị tiểu thư! - Minh Trí kéo chặt tay Rin

- Anh… anh muốn làm gì. - Cô đau đớn kéo tay mình lại

- Từ hôm nay, cô sẽ là nhân tình của tôi, nên nhớ cô không được phép nghĩ đến người đàn ông khác khi ở bên cạnh tôi.

- Vì sao tôi phải nghe lời anh, nếu anh nói ra chuyện này thì anh cũng sẽ bị chỉ trích, cả hai đều bất lợi, vì sao tôi phải nghe lời anh chứ. - Cô chống đối.

- Cô thật quá ngây thơ rồi. - Anh đưa cho Rin một tấm hình chụp, chụp khi cô bị 5 tên côn đồ quay quanh và một tên đang xé váy đầm của cô. - Tôi không thể vì một nhn tình bé nhỏ này mà đổi lấy uy tín của tôi trên thương trường được.

- Anh muốn cho báo chí biết tôi đã bị 5 tên này cưỡng bức trước khi về Phạm gia? - Cô không thể tin hoảng loạn hỏi anh.

- Bây giờ thì cô thông minh hơn một tý rồi. Trong ngày mai, tôi muốn báo chí đưa tin cô và Phạm Lê Hoàng huỷ hôn ước.

- Phạm gia giúp đỡ Trịnh gia rất nhiếu mới duy trì đến ngày hôm nay, tôi không thể vô ơn với họ được.

- Ngày mai, Trịnh Kim sẽ không còn nữa, Phạm gia và Trịnh gia huỷ hôn thì cũng đẩy Trịnh gia xuống bờ vực. Cô không phải lo lắng ơn nghĩa với họ, Trịnh Kim sẽ làm chi nhánh của Trần gia, cha cô vẫn sẽ được làm trưởng chi nhánh tại đó. Dù sao cô là tình nhân của tôi, tôi nên đối xữ tốt với người nha cô một chút.

- Anh không yêu tôi, tại sao lại muốn bắt tôi *** nhân.

- Vì tôi thích mùi vị trên người cô, *** nhân khi nào chán tôi sẽ bỏ cô dễ dàng hơn.

- Bao lâu thì anh sẽ chán?

- Có thể là vài tháng, vài năm, hay cả đời cô sẽ phải *** nhân của tôi.

Chiếc xe dừng trước cửa Trịnh gia, Minh Trí liền đi cùng Rin đi vào trong

- Hà My, con đi đâu cả đêm, tại sao lại về cùng cậu ấy? - Mẹ cô lo lắng nhìn cô.

- Mẹ, ba đâu, con có chuyện muốn nói? - Cô nhìn Minh Trí đang ngồi trên ghế sopha

Từ trên lầu, Trịnh Đạt đi xuống nhìn thấy mọi chuyện liền cất giọng.

- Vì sao hôm nay rồng đến nhà tôm thế này, Trần thiếu gia có việc gì lại đến Trịnh gia tôi.

- Hôm nay tôi đến có hai việc. Việc thứ nhất là để đưa nhị tiểu thư đi, việc thứ hai là tôi muốn thông báo với ngài rằng Trịnh gia tử bây giờ sẽ là chi nhánh của Trần gia tôi. - Anh lạnh lùng đáp

- Hoang đường, từ khi nào Trịnh gia có liên quan đến Trần gia. - Cha cô tức giận.

- Người nắm giữ cổ phần cao nhất Trịnh Kim là Trần Minh Trí tôi, nay tôi tái hợp lại cũng không có gì lạ.- Anh đáp

- Hà My, tại sao Hà My chúng tôi phải theo anh đi. - Mẹ cô hỏi

- Vì cô ấy yêu tôi, muốn về sống với tôi. Đúng chứ nhị tiểu thư

Rin cuối mặt, mở miệng: Đúng, hôm nay con về đây muốn nói với cha mẹ rằng con yêu Trần thiếu gia, con sẽ huỷ đính ước với Phạm thiếu gia.

- Cái gì, mày nói cái gì, ai cho phép mày có quyền quyết định. - Trịnh Đạt tức giận dơ tay định tát Rin thì bị tay của Minh Trí ngăn lại.

- Từ giờ Hà My là của tôi, các người không được phép đụng tới cô ấy.

- Nó là con gái tao, mày không có quyền mang đi. Còn chuyện Trịnh Kim, tao sẽ cho hợp hội đồng quản trị, mày dù là cổ đông lớn cũng không có quyền sát nhập lại, Trịnh Kim là một tay tao tạo nên. - Trịnh Đạt giận dữ

- Xin lỗi giám đốc Trịnh, nhưng toàn bộ hội đồng quản trị đã kí biên bản đồng ý sát nhập Trần gia rồi, vì Royal là một tập đoàn lớn sát nhập vào chỉ có lợi nên tôi có lời khen ông rằng có những cộng sự thật thông minh. - Minh Trí cười đắc thắng

- Mày, mày đằng sau tao đã lén lút làm mọi chuyện. - Trịnh Đạt không tin vào tai mình ngồi phịch xuống ghế

Rin không nói gì, lặng lẽ bỏ lên phòng thu xếp quần áo. Thật ra cũng cô theo Minh Trí không hẳn vì anh ta ép cô, nhưng cô cũng muốn chạy trốn cuộc hôn nhân lho6ng tình yêu với Ken, muốn trốn ra khỏi căn nhà không tình cảm gia đình này. Cô muốn đánh liều để thay đổi cuộc sống, mặc dù cô biết cuộc sống bên cạnh Minh Trí không hề đơn giản. Cô tin nếu như cô lạnh lùng vô cảm với anh ta thì anh ta sẽ mau chóng chán cô rồi vứt bỏ cô đi. Cô sẽ được tự do tung bay mà không phải chịu sự ép buộc từ ai.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 13 Sep 16 06:45
    Gửi vào: #25
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta
Chương 24: Cô tốt nhất đừng yêu tôi.


Rin cầm trên tay túi xách một đựng một số linh tinh và một ít quần áo, bước vào phòng khách nơi Minh Trí đang ngồi đợi. Cô cúi chào vợ chồng Trịnh gia.

- Cha, mẹ con sẽ đến sống cùng Minh Trí. - Cô không dám nhìn khẽ nói

- Còn Lê Hoàng, chúng ta phải nói gì với cậu ấy. - Mẹ cô bàng hoàng nói

- Mẹ, gửi lời xin lỗi anh ấy. Hôn ước này con muốn huỷ, con sẽ đi theo Trần thiếu gia.

- Con thật sự yêu thương cậu ta thì chúng ta sẽ không ép con lấy Phạm thiếu gia, cho phép con qua lại với Trần thiếu gia. Con là con gái Trịnh gia, đâu thể bỏ đi cùng người đán ông khác như vậy.

- Ta không cho phép con qua lại với tên khốn này, nếu con qua lại với hắn thì đừng xem ta là cha nữa.- Trịnh Đạt tức giận quát.

- Trịnh lão gia không nên nóng giận, tôi sẽ dẫn nhị tiểu thư đi dù ngài có xem cô ấy là con gái hay không. - Sau đó ra lệnh. - Trần Hậu, cậu đưa tiểu thư ra xe trước.

Trần Hậu xách túi cho Rin rồi đưa cô ra xe. Cô quay đầu lại nhìn cha mẹ, hai dòng nước mắt rơi xuống. - Cha, mẹ giữ gìn sức khoẻ, con đi sẽ về thăm hai người.

- Mày đã quyết định chọn nó thì mau cút đi, đừng bao giờ về đây nữa.- Cha cô hét to.

Cô lặng lẽ theo Trần Hậu ra xe.

- Trịnh lão gia không nên tức giận, từ nay Hà My là người của tôi. Mong ông nhớ điều này, đụng đến Trần gia, ông sẽ không có kết quả tốt. - Minh Trí đe doạ.

- Mày, ý mày là gì? - Trịnh Đạt giật mình nhìn Minh Trí.

- Ý tôi là gì thì ông và phu nhân đây hiểu rõ nhất, tôi nhắc lại cho ông nhớ nếu ông dám động đến Hà My thì kết quả của ông sẽ tồi tệ hơn những gì ông tưởng tượng.- Nói xong Minh Trí quay bước ra khỏi Trịnh gia.

Vì suốt đêm không thể liên lạc với Rin nên Ken rất lo lắng. Buổi sáng, anh đã nhanh chóng lái xe đến Trịnh gia để hỏi thăm về tình hình của Rin. Khi xe chạy đến cổng nhà Trịnh gia liền thấy một tên đàn ông xa lạ đang mở cửa cho Rin bước lên một chiếc xe màu đen bóng loáng.

Ken vội cho xe dừng lại bước xuống, liền thấy phía cửa nhà Trịnh gia Minh Trí bước ra đi về phía chiếc xe mà Rin đã bước lên. Trong lòng lửa nóng bóc lên, Ken đi về phía Minh Trí

- Trần thiếu gia, muốn đưa vợ tôi đi nơi nào? - Giọng Ken đầy tức giận

- À, hôn lễ của cậu và nhị tiểu thư đã tổ chức khi nào mà không mời Trần gia chúng tôi? - Minh Trí tỏ ra ngạc nhiên.

- Chúng tôi đã đính hôn vài tháng trước, cô ấy hẳn nhiên là vợ sắp cưới của tôi. - Giọng Ken đã đầy sự phẫn nộ.

Rin trên xe nhìn ra ngoài thấy Ken liền vội vàng bước xuống xe.

- Ken, em có việc muốn nói với anh. - Cô lên tiếng

- Rin, đêm qua em đã đi đâu? CẢ đêm anh đều gọi cho em nhưng không được. - Ken dịu dàng nói với cô.

- Ken, không quan trọng nữa, em muốn huỷ bỏ đính ước của hai gia đình chúng ta, em không thể lấy anh. - Rin không dám nhìn Ken mà nói.

Ken im lặng một hồi lâu nhìn Rin, sau đó nhẹ nhàng hỏi: Vì sao? Anh đã làm gì sai khiến em phải rời bỏ anh.

- Anh không làm gì sai cả, là em sai, là em không thể yêu anh, em không thể lấy một người em không yêu. - Hai dòng nước mắt cô rơi xuống.

Minh Trí nhìn thấy cô khóc vì Ken thì khó chịu liền nói: Nhị tiểu thư, chúng ta có thể đi chưa, mọi chuyện đã giải quyết xong rồi.

- Em cùng hắn ta đi đâu? - Ken tỏ ra lo lắng

- Ken, em yêu anh ấy, em sẽ về sống cùng Trần thiếu gia. - Vì muốn Ken hết hy vọng vào tình yêu đối với Rin, nên cô đành nói ra câu đau lòng cho Ken.

Ken đứng im không tin vào những gì mình đang nghe, nhìn Rin đã lên chiếc xe phía trước liền hét lớn: Rin, hãy suy nghĩ lại. Anh yêu em, đừng rời bỏ anh.

- Phạm thiếu gia, tình cảm không thể cưỡng ép được. Cô ấy yêu tôi, mãi mãi sẽ thuộc về tôi. Chúng tôi đi trước. - Minh Trí đắc thắng bỏ lên xe.

Chiếc xe lăn bánh đi bỏ lại Ken đang đứng đó nhìn theo bóng dáng càng nhỏ dần của cô gái nhỏ đang ngồi trong ấy. Trái tim của Ken tan vỡ ra từng mảnh, cứ ngỡ rằng cô gái nhỏ ấy sẽ thuộc về anh, anh sẽ dùng hết tất cả tình yêu thương của mình mà chiều chuộng cô thì có môt ngày cô sẽ đáp trả tỉnh cảm chân thành của anh. Bóng đáng KEn cô đơn, hai bàn tay nắm chặt tạo thành một cú đấm, anh muốn đập nát hết mọi thứ. Ken nhìn vế phía mất hút của chiếc xe liền cười nhếch mép: Rin, em sẽ phải hối hận

Trên xe, ánh mắt Rin cũng mang một nổi buồn khó tả, cô biết mình không hề yêu Ken nhưng khi thấy Ken đau khổ vì cô bỏ đi liền có cảm giác tội lỗi với anh ta. Cô ngồi im lặng nhìn về hai bên đường, không biết con đường phía trước sẽ là địa ngục hay thiên đường.

- Nhị tiểu thư, cô thấy hối hận khi đi cùng tôi, luyến tiếc cậu ta? - Minh Trí lạnh lùng hỏi

- Đi cùng anh hay ở lại, đối với tôi không còn ý nghĩa. Từ khi về Trịnh gia, bản thân tôi chỉ là công cụ mua bán của các người. - Cô đáp không cảm xúc.

Minh Trí không hài lòng với cách nói chuyện của cô liền nắm chặt lấy đôi tay nhỏ nhắn của cô mà nói: Nếu cô thấy hối hận, có thể quay về tìm cậu ta, nhưng chuyện đau lòng sẽ không kết thúc như thế này.

- Tôi đã làm theo những gì anh muốn, anh còn chưa hài lòng, sao lại cứ mỉa mai tôi. - Cô tức giận khi Minh Trí làm cô đau.

- Tất nhiên tôi chưa hài lòng, tôi đã nói, ở bên cạnh tôi cô tuyệt đối không được nghĩ về người đàn ông khác. - Anh ép mặt vào mặt cô mà nói.

- Tôi không hề nghĩ về người đàn ông khác. - Cô không nhận

- Cô đang không phải nghĩ về Phạm thiếu gia.- Ánh mắt Minh Trí giận dữ

- Tôi chỉ thấy có lỗi với anh ấy, anh ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều và ít nhất anh ấy chưa bao giờ dùng vũ lực với tôi, tất nhiên không ép tôi như anh.- Cô không sợ mà đáp.

- Cô yêu cậu ta sao? - Lúc này anh bỏ tay cô ra lạnh lùng hỏi

- Tôi đã thật sự rất quý anh ấy, nhưng đó không phải là tình yêu. - Cô thành thật

- Vậy còn tôi, cô áo yêu tôi không? - Ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt cô.

Nghe câu hỏi của Minh Trí, cô thoáng đỏ mặt, không biết phải trả lời như thế nào.

- Tại sao không trả lời tôi, hay cô sợ tôi sẽ ăn thịt cô? - Anh cười cợt nhã

- Tôi… tôi không yêu anh…

- Haha, rất tốt, cô tốt nhất đừng yêu tôi, một tình nhân nhỏ bé đem trái tim trao cho chủ nhân thì cô tình nhân nhỏ sẽ gặp nhìu tổn thương. - Anh cười rồi tựa lưng vào ghế khẽ nhắm mắt.

Rin nhìn Minh Trí, trái tim bỗng khẽ đau nhói khi nghe lời anh nói. Cô nắm chặt đôi tay mình, vì sao anh ta lại đối với cô như vậy, cô đâu làm gì tổn thương anh ta. Nếu cô không vào Trịnh gia thì chắc chắn cô và Minh Trí sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gặp nhau. Cuộc sống của Rin, đã thay đổi từ khi cô bước vào Trịnh gia, nếu như cô mãi là một Hà My bình thường, không phải là một tiểu thư Trịnh gia thì mọi sự bất hạnh này sẽ chẳng thể xảy ra. Cô như đang bước vào một địa ngục khác, cô xác định nó là địa ngục khi nghe anh nói câu ấy mà cô lại cảm thấy đau lòng như vậy. Ngay cả lần đầu tiên cũng bị đánh thuốc mà cho anh, rồi đây cuộc đời cô sẽ đi về đâu khi đối với anh cô chỉ là một tình nhân nhỏ bé không hề có một ý nghĩa trong tim anh.

Xe dừng trước một căn biệt thư nguy nga lộng lẫy, Trần Hậu xuống xe mở cửa mời anh và cô bước xuống. Trong nhà rất nhiều người ra đón xếp thành hai bên, có một người trông đã có tuổi đi lại gần anh khẽ nói.

- Thưa cậu chủ, tất cả mọi người trong nhà đã được tập hợp lại theo lệnh cậu.

- Được, mọi người nghe rõ đây. - Sau đó nhìn sang cô, rồi quay sang mọi người. - Đây là nhị tiểu thư Trịnh Hà My, từ nay sẽ là chủ nhân thứ hai của ngôi nhà này. Mọi việc nhị tiểu thư muốn đều là tôi muốn. Các người nghe rõ chưa.

- Dạ, thưa cậu chủ, kính chào tiểu thư. - Tất cả mọi người đồng thanh như được tập trước rất lâu.

Rin theo Minh Trí đến phòng ngủ, cô đứng trước phòng không vào mà nói

- Đây là phòng của anh sao, vậy còn phòng tôi ở đâu?

- Một tình nhân lại muốn ngủ khác phòng với tôi? - Anh ngạc nhiên nhìn cô rồi cười khó hiểu.

- Nhưng… tôi… tôi… không thể ở chung phòng? - Cô không biết phải từ chối thế nào.

- Cô không muốn. - Sau đó đi tới phía Rin, kéo tay cô vào phòng, thuận tiện đóng cửa phòng. - Cô là tình nhân của tôi, lại không muốn ở một chổ cùng tôi. Xem ra cô gái nỏ này không biết nghe lời rồi, tôi phải từ từ dạy bào lại cô thôi. - Bàn tay Minh Trí ôm chặt lấy Rin, đôi môi hạ xuống chiếm lấy đôi môi nóng bỏng trước mắt.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 13 Sep 16 06:45
    Gửi vào: #26
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Đôi môi cô bị anh chiếm giữ không buông, cả người cô anh đã ôm chặt cô muốn vùng vẫy cũng không thể. Rin tức giận khi Minh Trí tiếp tục cưỡng hôn cô nên dùng răng cắn đôi môi anh thật mạnh bật máu, Minh Trí liền đẩy cô ra.

- Nhị tiểu thư, cô nghĩ làm cách này sẽ thoát được tôi sao. - Minh Trí dùng khăn lau vệt máu nhoẻn miệng cười

- Nếu như anh tiếp tục làm như vậy, tôi cũng không ngại nếm mùi vị máu của anh. - Rin chạy ra phía cửa.

- Cô không biết nhiệm vụ của tình nhân là gì sao? - Anh mỉa mai cô

- Tôi biết nhưng… nhưng hôm qua đến nay tôi vẫn chưa tắm. - Rin thật không biết làm cách nào từ trốn được anh ta.

Minh Trí nhìn cô cười nham hiểm sau đó liền đi ra cửa, mạnh bạo ôm toàn thân cô lên vai đi về phía phòng tắm liền nói: Haha, thật không ngờ nhị tiểu thư lại thích được ân ái tại phòng tắm, xem ra cô tình nhân này thật không tệ như tôi nghĩ.

Rin bất ngờ bị Minh Trí nhấc lên vai liền hét: Anh mau thả tôi xuống, tôi nói tôi muốn đi tắm, không phải ý đó, mau thả tôi xuống. - Cô vừa hét vừa dùng hết sức đập vào bờ lưng thẳng rắn chắc của anh.

Mặc cho cô hét và đánh, Minh Trí vẫn cứ thế mà đi đến cửa phòng tắm, dùng chân đạp tung cửa vác cô đi vào trong. Phòng tắm to và rộng hơn cả phòng ở Trịnh gia, một tay giữ cô trên vai, một tay cho nước vào bồn tắm rộng lớn phía trước mặt. Nước dâng đầy bồn liền quăng nhẹ cô xuống làn nước, Rin tức giận đứng lên nhưng cả người cô ướt sũng, bô đầm trắng in hết đường cong trên cơ thể mê người làm Minh Trí từ trêu đùa lại muốn làm thật.

- Cô đang dùng cơ thể này mê hoặc tôi. - Minh Trí nhìn toàn thân ướt sũng của cô mà kiềm chế trêu chọc.

- Anh… mau cút ra ngoài, tôi… tôi không cho phép anh nhìn. - Cô dùng hai tay che bầu ngực lại ngồi xuống làn nước trong veo.

Minh Trí bất ngờ thấy toàn thân nóng hổi khi nhìn thấy thân thể của Rin, hai bàn tay nắm chặt lại quay lưng bỏ ra ngoài, không quên tức giận đóng cửa thật mạnh.

- Anh ta thật là lạ. - Cô nhìn Minh Trí đã bước ra khỏi cửa liền nói.

Minh Trí bước ra khỏi cửa phòng tắm thì toàn thân nóng lên, dục vọng trong cơ thể thật lâu nay đều có thể kiềm chế nhưng hôm nay lại tăng lên khó cưỡng. Anh tức giận chính bản thân lại không thể động vào cô. Anh bỏ qua phòng làm việc mở máy tính trên bàn làm việc, trên màn hình hiện lên hình ảnh một cô bé đang tươi cười khiến tâm tìn anh có phần tốt hơn. Anh cứ thế ngồi nhìn vào màn hình máy tính đến khi điện thoại anh chợt rung lên. Đưa mắt nhìn điện thoại anh nhấc máy.

- Thưa thiếu gia, việc ngày hôm qua đang đợi lệnh thiếu gia. - Trong điện thoại đợi lệnh.

- Cứ theo luật mà xử lí. - Anh nhắm mắt nói

- Vậy còn Đoàn Tuyết Diễm, thiếu gia muốn xử lí cô ta thế nào?

- Tôi sẽ tự có cách của mình, các anh vất vả rồi, tiền tôi sẽ chuyển vào tài khoản.

- Dạ, cảm ơn thiếu gia.

Anh khẽ mở mắt nhìn hình ảnh cô gái phía trước miệng khẽ nói: Em là ai, vì sao tôi không thể nhớ em.

Rin tắm xong liền thấy mình không có mang quần áo vào trong nhưng không dám gọi Minh Trí sợ anh ta lại làm càng, cô phát hiện khăn tắm trong nhà này thật to liền lấy khăn quắn ngang người nhưng thấy vẫn không ổn. - Lỡ ra ngoài ấy gặp hắn, chỉ cần kéo một phát cả thân mình sẽ không còn gì trước mắt anh ta sao. Nghĩ đi nghĩ lại mà cô không dám bước ra khỏi cửa, đến lúc đã chịu không ni không khí ẩm ướt bên trong, cô rón rén đi về phía cánh cửa lắng tai nghe bên ngoài. Bên ngoài im lặng không một tiếng động nhỏ, có lẽ anh ta đang ngủ hay đã ra ngoài rồi, cô đánh liều hơi hé cánh cửa nhìn ra nhưng không thấy ai liền thở phào nhẹ nhõm. Cô mở to cửa đi ra thì có tiếng người vang lên.

- Tiểu thư, cậu chủ sai em mang quần áo đến cho tiểu thư. - Cô người làm nhẹ nhàng lên tiếng.

- Hả, à… à cảm ơn.- Cô giật mình quay lại

- Tiểu thư có sai biểu gì không ạ?

- À không, không có chuyện gì cả. - Cô nhận lấy quần áo trên tay cô gái phía trước rồi chui lại vào phòng tắm.

Sau khi thay quần áo xong, cô bước ra ngoài thì thấy cô gái lúc nãy còn đứng đó.

- Thưa tiểu thư, cậu chủ bảo tiểu thư thay quần áo xong thì mời cô xuống dùng bữa trưa. - Cô gái cúi đầu nói.

- À, tôi không đói, nói anh ta cứ ăn đi. - Cô không muốn nhìn thấy anh.

- Cậu chủ nói từ sáng cô đã chưa ăn gì, nếu cô không xuống thì em cũng không được phép xuống. - Cô người làm nhỏ giọng.

Hừ, cái tên Minh Trí này rõ ràng muốn dùng người làm mà làm khó cô mà, biết không thể từ chối nên cô đành theo bước cô người làm đi xuống bàn ăn. Trên bàn ăn bày đầy một bàn lớn rất nhiều món ăn, cô không phải là chưa từng thấy nhiều món ăn như vậy từ khi vào Trịnh gia, nhưng với bàn ăn này thật sự dành cho hai người ăn thì thật là lãng phí mà. Trong khi ngày xưa gia đình cô phải kếm ăn từng ngày, cô còn phải vất vả kiếm tiền từng giờ để tiếp tục việc học. Một người đang đứng phía sau thấy cô đi đến liền nhấc ghế.

- Mời nhị tiểu thư dùng bữa. - Người đó nói.

- Cảm ơn cô. - Cô quay sang nhìn cười gượng.

Phía đối diện cô là Minh Trí, anh ta đang ngồi dùng ipad để coi gì đó. Sau khi cô ngồi xuống liền đưa ipad cho người hầu kế bên nhìn sang Rin liền nói.

- Mời nhị tiểu thư dùng bữa, tôi không biết cô thích món nào nên đã kêu tất cả món ăn từ nhà hàng Ciz của Trần gia tôi. - Anh kiêu ngạo nói.

- Không cần phải lãng phí như vậy, tôi món gì cũng có thể ăn được. - Cô lạnh nhạt không quan tâm.

Sau khi dùng bữa trưa xong, cô liền nói.

- Minh Trí, một lát nữa tôi có tiết học tại trường.

- Tôi sẽ để Trần Hậu đưa đón cô nhưng cô nên nhớ bây giờ cô là người của tôi. - Minh Trí lạnh lùng nói.

- Tôi biết, tôi sẽ không gặp Ken nữa. Anh yên tâm. - Cô lạnh mặt đáp.

- Theo tôi biết thì cô từng có bạn trai học cùng trường, tôi đang suy nghĩ có nên đổi trường cho cô.

- Anh điều tra tôi sao, vậy chắc anh cũng biết rõ là chúng tôi đã chia tay từ lâu rồi.

- Haha, cô còn nhớ điều đó là tốt, tôi nói tốt nhất cô không nên tiếp cận với họ nếu không hậu quả sẽ khó lường trước.

- Được, tôi hứa sẽ không tiếp xúc với bọn họ.

……………………………………………………….

Rin ngồi trên xe đến trường, hiện tại chỉ vì không dám đối diện với Minh Trí nên cô mới lấy cớ đến trường. Cô nhớ về Pi, không biết cậu ấy đang ở đâu và vì sao phải bỏ đi mà không hề nói một lời. Cô nhớ đến hôm trước gặp một người thật giống Pi rồi bị Đoàn Tuyết Diễm bắt đi, nếu đó là Pi thật thì có lẽ cậu ấy cũng chỉ ở đâu đó xung quanh đây mà thôi.

- Hà My tiểu thư, đã đến trường của cô. - Trần Hậu khẽ gọi.

- À vâng, cảm ơn anh lắm. Khi nào học xong tôi sẽ gọi cho anh nhé. - Cô cười đáp

- Vâng, tiểu thư đi hoc vui. - Trần Hậu cười đáp lại cô

Cô xuống xe liền nhìn thấy Ken thì vội vàng lơ đi rồi đi thẳng vào cổng trường. Cô sợ đối diện với Ken, càng sợ vì tiếp xúc với anh ta Minh Trí sẽ nóng giận mà làm càng.

- Rin. - Ken gọi.

Rin vẫn lơ Ken tiếp tục đi như chạy. KEn chạy đến phía Rin kéo tay cô.

- Rin, anh muốn nói chuyện với em.

- Ken, bỏ tay em ra, em không có gì để nói với anh cả. Chào anh, em về lớp. - Cô rút tay ra khỏi tay Ken vội muốn bỏ đi.

- Không, anh cần nói chuyện với em. Em vì sao có thể yêu hắn ta, hắn ta từng khiến gia đình em phá sản, nay hắn lại thâu tóm cả Trịnh Kim cùa Trịnh gia em. - Kem không buông tay cô mà tiếp tục nói.

- Em yêu anh ấy, em không quan tâm mọi chuyện khác. - Cô đáp

- Em nói dối, mau nói cho anh biết hắn ta dùng chuyện gì để ép em, anh sẽ giải quyết tất cả mọi chuyện. - Ken tức giận nói

- Anh ấy không ép em, em tự nguyện theo anh ấy. Anh mau buông em ra, nếu anh ấy biết em nói chuyện với anh sẽ không vui. - Cô dùng lời đau lòng này để dứt khoát với Ken.

Phía xa, Trần Hậu đi về phía hai người họ.

- Phạm thiếu gia, phiền cậu buông Hà My tiểu thư ra. Cô ấy giờ là người của Trần gia, cậu không thể xem cô ấy như trước đây. - Trần Hậu cúi đầu nói.

- Chuyện của tao, Trần gia không có quyền xen vào, mau cút đi. - Ken tức giận xong vào đấm vào mặt Trần Hậu.

Trần Hậu vì bất ngờ mà không kịp né liền ngã xuống đất. Rin thấy vậy chạy đến đỡ Trần Hậu đứng lên.

- Tiểu thư, không sao tôi có thể tự ngồi dậy. - Trần Hậu nhìn Rin rồi nói sau đó quay sang Ken. - Phạm thiếu gia, ngài đã hả giận rồi thì phiền cậu không làm phiền tiểu thư của chúng tôi.

Ken nhìn Trần Hậu liền hừ lạnh bỏ đi, Rin nhìn Trần Hậu bị chảy ra vệt máu nhỏ liền dùng khăn đưa cho anh ta.

- Miệng anh bị chảy máu rồi, đây anh mau lau đi. - Cô đưa chiếc khăn cho Trần Hậu.

- Cảm ơn tiểu thư. - Đưa tay nhận lấy chiếc khăn rồi nói tiếp. - Tiểu thư vào lớp đi, sắp đến giờ rồi.

- À, chuyện lần này anh đừng nói lại với Minh Trí, anh ta sẽ phát tiết vì tôi đã không giữ lời hứa cho xem. - Cô cháp hai tay như vái lạy mà năn nỉ

- Vâng, chuyện lần này không phải do tiểu thư muốn, tôi sẽ không báo lại với thiếu gia. - Nhìn thấy bộ dạng đáng yêu của Rin, Trân Hậu không khỏi rung động.

- Cảm ơn anh. - Liền cười tươi

Cô bước vào lớp và bắt đầu tiết học trong nhiều suy nghĩ. Cô có cảm giác thật sự có lỗi với Ken, nhưng tình cảm của cô không dành cho anh thì càng từ bỏ sớm thì anh sẽ bớt đau khổ hơn. Trong tình yêu phải xuất phát từ hai phía, cô phát hiện cô đang thật nhớ Minh Trí, không biết giờ này anh ta đang làm gì ở nhà. Dù muốn trốn tránh những hành động bá đạo của anh nhưng khi vừa xa anh lại thấy nhớ đến anh ta. Nhưng anh ta đã nói, cô là tình nhân của anh, là tình nhân tất nhiên khác so với người yêu. Anh ta chỉ em cô là tình nhân, tình nhân, tình nhân. Cô bèn khẽ nói:

- Rin à, mày phải học cách khống chế tình cảm thôi. Khi nó chưa cháy lớn thì hãy mau dập tắt đi.

Trên xe, Trần Hậu ngắm nhìn chiếc khăn mà Rin đưa cho anh đến khi điện thoại reo thì giật mình, là Minh Trí gọi cho cậu ta.

- Vâng thưa thiếu gia. - Trần Hậu trả lời

- Mọi chuyện vẫn ổn. - Minh Trí hỏi

- Vâng thưa thiếu gia, tiểu thư đã vào lớp học, tôi đang đứng ngoài đợi tiểu thư ra vê. - Trần Hậu che giấu chuyện Ken

- Được, rất tốt. Cậu không được để bất cứ ai tiếp xúc quá gần với cô ta, nếu cần thì hãy động thủ trước. - Minh Trí dặn dò

- Vâng! Thiếu gia yên tâm, tôi sẽ bảo vệ tiểu thư.

Minh Trí cúp máy, trong lòng một phần yên tâm vì Trần Hậu là cận vệ võ công cùng tài nghệ bắn súng của anh ta rất tốt. Anh uống một hớp rượu trên bàn, màn hình vi tính lại sáng lên hình ảnh một cô bé đang nở một nụ cười thật rạng ngời. Anh liền khẽ nói: Anh biết cô ta không phải là em, nhưng vì sao nhìn cô ta anh lại nghĩ cô ta chính là em. Nhưng em yên tâm, anh sẽ không yêu cô ta, anh sẽ không sai lầm mà nghĩ cô ta là em nữa.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 13 Sep 16 06:46
    Gửi vào: #27
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Tình yêu đến khi nào thường thì ta không hề hay biết, lí trí thường không thắng nổi con tim. Nhưng yêu bằng cả con tim sẽ khiến ta dễ đau lòng.

Kết thúc buổi học, Rin khẽ nhìn qua chỗ ngồi của Pi mà lòng buồn khôn xiết, đã hai tháng rồi cô không được gặp Pi. Tình cảm của hai người còn hơn cả bạn bè giống như chị em tốt trong nhà, cô nghĩ mãi mà không thể hiểu được lí do vì sao Pi lại bỏ đi như vậy. Gia đình Pi đã ra sức tìm kiếm nhưng chỉ nhận được một cuộc gọi từ Pi nói rằng đừng tìm cô và từ ấy đến nay mọi thông tin về cô đèu đi vào ngõ cụt. Một cô gái nhỏ trốn trong một thành phố lớn, một mình cô thật khó có thể tìm kiếm được.

- Tiểu thư, tan học vì sao còn chưa về. Tất cả mọi người đều ra về cả rồi, tôi thấy lo nên đến đây tìm cô. - Trần Hậu có vẻ lo lắng.

- À, tôi xin lỗi, tôi mãi suy nghĩ nên để anh phải đợi rồi. - ánh mắt Rin buồn bã vẫn nhìn về chỗ ngồi của Pi.

- Tiểu thư có gì phiền lòng sao? - Nhìn thấy Rin như vậy, Trần Hậu đoán chắc cô có chuyện buồn phiền.

- Một người bạn thân của tôi đã bỏ đi, tôi rất nhớ cô ấy. - Cô nhìn Trần Hậu chia sẻ

- Cô muốn đi tìm cô ấy không?

- Tôi đã đi tìm rất nhiều nơi, nhưng mãi vẫn không thể tìm thấy.

- Nếu cô nhờ thiếu gia, cậu ấy sẽ giúp cô tìm người.

- Anh ta có thể tìm được sao. Tôi không tin chuyện gì anh ấy cũng có thể làm được. - Cô nghi ngờ.

Trần Hậu không nói gì nhìn cô cười, cô chợt nhớ ra người cứu cô hôm trước là Trần Minh Trí, vì sao anh ta lại biết cô bị bắt cóc mà lại đến cứu cô như vậy xem ra anh ta thật sự có thể giúp cô tìm Pi, nhưng liệu anh ta có chịu giúp cô hay không?

- Anh nghĩ thiếu gia các anh có chịu giúp tôi không? Tôi nghĩ anh ta sẽ chẳng chịu giúp tôi - Cô ngồi trên xe hỏi Trần Hậu.

- Cô không thử thì làm sao biết thiếu gia không muốn giúp cô? - Trần Hậu lái xe đáp.

Xe chạy về đến Trần gia, bước xuống xe gặp một người giúp việc trong nhà, cô khẽ hỏi:

- Thiếu gia có nhà không chị?

- Thưa nhị tiểu thư, thiếu gia đang trong phòng đọc sách. - Cô người làm cúi đầu trả lời.

- Vâng, em cảm ơn.

Anh ta quản cả một tập đoàn Royal thế mà hôm nay làm sao lại không đi làm nhỉ, cô thấy cửa phòng làm việc của Minh Trí đang hé mở cửa sẵn nên rón rén đi vào. Anh ta đang ngồi trên bàn máy tính, chai rượu trên bàn đã vơi đi một nữa, mắt anh ta đã nhắm lại ngồi trên ghế gương mặt hướng về phía chiếc máy tính trước mặt. Cô định sẽ đến nhờ anh ta đi tìm Pi nhưng có lẽ hiện tại anh ta đang say như vậy có lẽ không phải thời điểm thích hợp. Cô định mang chai rượu và ly trên bàn cất đi, bàn tay khẽ chạm vào chuột máy tính, màn hình đột nhiên sáng lên Rin khẽ đưa mắt qua màn hình máy tính, một cô bé với nụ cười rạng ngời trên miệng, đôi mắt trong sáng như hai viên bi to tròn long lanh. Cô bé ấy theo Rin đoán chừng 16 đến 17 tuổi, vì sao anh ta lại để hình một cô bé làm hình nền trong máy nhỉ. Cô bé ấy là em gái anh ta sao, hay là nhân tình như cô thôi, không phải chứ nhân tình bé thế này thì hẳn anh ta thật biến thái. Cô khẽ chạm tay tắt màn hình, sau đó thu dọn ly trên bàn liền qua phòng ngủ lấy một chiếc chăn mỏng quay lại phòng làm việc nhẹ nhàng đắp lên thân hình to lớn của anh. Minh Trí khẽ mở mắt thấy Rin đang quan tâm đến liền cảm động ôm, đưa tay ôm chặt cô vào lòng.

- Á, mau buông tôi ra. - Rin bất ngờ hét lớn

- Cô đang làm gì ở đây? - Bàn tay Minh Trí siết chặt cô hơn

- Tôi tìm anh có việc cần nhờ anh. - Rin không vùng vẫy nữa nhìn Minh Trí nói

- Cô có việc cần nhờ tôi. - Minh Trí nhìn cô, rồi nhìn sang màn hình đã bị Rin tắt đi. - Cô động vào máy của tôi.

- À, tôi thấy anh đã ngủ, tôi chỉ tắt màn hình đi thôi chưa off máy hẳn. - Cô quay sang nhìn trên bàn rồi quay sang nói. - Anh có thể buông tôi ra được không?

- Cô muốn nhờ tôi chuyện gì? - Minh Trí buông lỏng tay nhưng vẫn ôm cô.

- Tôi muốn nhờ anh tìm giúp tôi một người. - Cô nhờ vả nên không dám chống cự anh.

- Tìm người, người đó mắc nợ cô sao? - Anh trêu chọc.

- Không, là bạn thân của tôi, cô ấy bỏ đi 2 tháng trước. Tôi rất lo lắng cho cậu ấy. - Cô nhẹ giọng, ánh mắt buồn

- Vì sao tôi phải giúp cô? - Anh buông tay ra lạnh lùng nói.

- Tôi biết anh sẽ không giúp, xem như tôi chưa nói gì. - Cô thất vọng, biết trước anh ta sẽ chẳng thèm giúp mình.

- Chuyện của cô tôi có thể suy nghĩ, xem thái độ của cô. - Anh đưa mắt nhìn cô, sau đó liền nắm lấy tay cô kéo vào phía mình.

Rin hốt hoảng, nghĩ Minh Trí lại tiếp tục muốn làm càng liền dùng sức mà chóng lại sức kéo của anh.

- Tôi không cần, tôi sẽ tự tìm bạn tôi không cần anh giúp nữa. Anh mau buông tay tôi ra. - Cô nói với giọng rung rung.

- Haha, cô gái nhỏ này cô không phải tình nhân của tôi sao, cô không biết tình nhân phải làm gì với tôi sao.

- Tôi không biết, cũng không cần biết. Tình nhân cái gì chứ, tôi chỉ muốn thoát khỏi Trịnh gia, thoát khỏi bị ép hôn với Phạm gia mới đồng ý theo anh đến nơi này, anh mau chán ghét mà tha cho tôi. Anh nghĩ đống hình mà anh có ép buộc được tôi sao, được anh cứ đưa hết cho báo chí cho tôi. Bây giờ Trịnh gia cũng không cần, Phạm gia tôi cũng đã từ hôn, bản thân tôi cũng đã không là gì nữa rồi.- Cô lật bài với Minh Trí mong hắn sẽ chán ghét mình.

- À, thì ra là tôi đang bị cô lợi dụng. - Minh Trí giả bộ ngạc nhiên nói với Rin.

- Đúng, tên ngu ngốc nhà anh, chính tôi lợi dụng anh để thoát khỏi những chuyện mà tôi không thích. Con người tôi gian xảo như vậy, anh chán ghét tôi phải không?

- Đúng là có chút chán ghét, nhưng tôi ghét nhất là bị lợi dụng mà mình không được lợi. Có phải cô nên cho tôi một chút lợi trước khi bị tôi đuổi đi.

Nói xong Minh Trí tiện tay ôm cô vào phòng ngủ, thân hình nhỏ bé của Rin được Minh Trí nhấc bỏng lên một cách nhẹ nhàng cô liền kêu thét.

- Mau bỏ tôi xuống, anh không được đụng vào người tôi… anh không… ưm… ưm

Minh Trí liền đặt một nụ hôn trên môi Rin, mọi kiềm chế của anh tan biến, cả người anh nóng lên do rượu hay do đắm mình trong mùi hương trên cơ thể Rin. Anh ôm cô đi đến cửa phòng, chân liền đạp cửa mở tung ra ôm cô vào trong liền dùng chân đạp ầm một tiếng đóng cửa lại.

Nhín Minh Trí như một con sói cứ điên cuồng mà hôn lên môi cô, bờ môi mỏng của cô đã đỏ lên do sự cọ sát quá thô bạo của anh. Anh buóc đến chiếc giường lớn, quăng mạnh cô lên giường. Nhờ nệm giày nếu không thì có lẽ cô gãy lưng như chơi. Cô hét lên.

- Á, anh điên rồi. Mau dừng lại Minh Trí.

Minh Trí nhanh chóng cởi bỏ chiếc ao thun mỏng đang mặc trên người nhanh chóng để thoát ra được cơn nóng trong người, anh tiến đến bên Rin liền nói.

- Tôi sẽ cho cô biết thế nào là tình nhân, thế nào là muốn lợi dụng tôi.

Nói rồi Minh Trí tiếp tục hôn lên đôi môi đỏ sưng của cô, bàn tay anh đã chạm vào đến thân thể Rin khiến Rin rung lên từng cơn. Một tay anh khống chế đôi bàn tay của cô, một tay cứ thế cởi bỏ những thứ vướng bận trên cơ thể cô.

- Minh Trí, anh dừng lại đi, tôi cầu xin anh. - Hai dòng nước mắt Rin rơi xuống.

Men say đã khống chế anh, anh điên cuồng lao vào cuộc vui không quan tâm đến nỗi đau thể xác và tinh thần mà Rin phải chịu đựng. Anh như một con sói đang ăn một con thỏ nhỏ yếu ớt không một chút sức lực mà chóng lại.

- Nhị tiểu thư, cô nói xem không phải là cô cũng đang rất phấn khích sao. - Minh Trí dùng bàn tay xoa trên bầu sữa, đôi môi không ngừng phá phách trên nụ hồng.

Rin cảm thấy cơ thể bỗng chốc nóng lên, cả người uốn éo trước bàn tay ma quái của Minh Trí. Miệng khẽ phát ra âm thanh nhỏ. Cô cảm thấy vô cùng xấu hổ khi bị anh phát hiện liền chữa thẹn.

- Minh Trí, anh mau cút đi. Nếu anh còn tiếp tục tôi sẽ hận anh.

- Lần trước không phải cầu xin tôi sao? Triền miên cả đêm trên xe cũng đã quá hiểu cơ thể nhau rồi, tôi không tin tôi không thể làm cô hưởng hụ. - Anh cười khinh khi cô.

Không đợi Rin đáp, Minh Trí loại bỏ hoàn toàn những vật vướn chân trên người anh, lao vào nơi kín đáo nhất của cô không nhẹ nhàng.

- Á, Minh Trí, dừng lại tôi đau, á rất đau, anh mau dừng lại cho tôi. - Nước mắt trên má cô rơi không xiết.

Minh Trí nhìn thấy dòng nước mắt trên đôi má đã ước của cô, nhẹ nhàng mà hôn xuống đôi bờ má của Rin, hạ thân cũng nhẹ nhàng mà ra vào.

- Nhị tiểu thư, mùi vị trên cơ thể cô quả thật không tệ. Giữ cô làm nhân tình thật không hối hận.

Rin nhìn Minh Trí, dòng nước mắt lại tiếp tục tuông ra, anh ta chỉ xem cô như một cô tình nhân bên cạnh không danh phận.

Hạ thân Rin không còn cảm giác đau đớn như trước mà thay vào đó là một cảm giác khó tả khiến khoé miệng cô không kiềm được mà khẽ kêu ra tiếng. Minh Trí nhìn biểu hiện từ Rin liền cười nhếch miệng tăng dần tốc độ dưới hạ thân.

- Xem ra cô cũng rất biết hưởng thụ.

- Tôi… tôi không có.

Hai người triền miên suốt vài giờ cho đến khi Rin mệt lã đã ngủ từ khi nào, Minh Trí lặng lẽ nằm ôm cô vào trong lòng mà nhắm mắt.

Đêm, cô tỉnh dậy thì toàn thân mệt rã rời, ở trong căn phòng rộng lớn chỉ còn một mình cô nằm đó. Cô từ từ lê bước vào phòng tắm, cô muốn rửa trôi tất cả nỗi đau mà mình phải ganh chịu.

Sau khi tắm xong, cô mặc một bô quần áo màu hồng nhạt, in hình pikachu đi xuống phía nhà bếp tìm gì đó ăn. Từ lúc về đã bị anh ta ôm lên giường mà làm càng, mệt rã rời liền ngủ đến bây giờ trong bụng vẫn chưa ăn gì. Cô khẽ mở cửa phòng thì thấy một cô người làm đứng trước cửa.

- Nhị tiểu thư, cậu chủ bảo nếu cô thức dậy thì mời cô xuống ăn tối. - Cô gái nói

- Anh ta đang ở dưới sao? - Cô thật không biết đối diện với hắn như thế nào khi vừa xảy ra chuyện vừa rồi

- Thưa tiểu thư, cậu chủ đang ngồi trong phòng làm việc.

- Vậy à, được rồi tôi sẽ xuống.

Cô nhanh chóng hoàn thàn bữa ăn hoàng tráng mà anh ta đã chuẩn bị ình. Xem ra hắn ta muốn vỗ béo cô để tiếp tục làm càng sao.

- Tiểu thư, cậu chủ nói nếu cô dùng bữa xong thì lên lầu gặp cậu chủ.- Cô người làm lúc nãy nói.

- Tôi buồn ngủ rồi, nói với anh ta tôi muốn đi ngủ. - Cô tìm cách từ chối

- Cậu chủ có nói, nếu cô đòi đi ngủ thì cậu chủ sẽ tới gặp cô tại phòng ngủ. - Cô người làm khẽ cười.

Cô tức giận lên lầu, mở cửa phòng làm việc anh ta thì thấy anh ta đang ngồi nhìn vào màn hình trên máy tính với ánh mắt khó hiểu. Cô khẽ gõ cửa, Minh Trí nhìn Rin rồi đưa tay tắt màn hình phía trước.

- Anh tìm tôi. -Cô lạnh lùng hỏi

- Cô đã dùng bữa tối chưa.

- Tôi đã ăn rồi.

- Chuyện khi chiều, xin lỗi do tôi say.

Rin tự thấy nhói trong tim, cảm xúc dâng lên liền không biết phải nói gì. Cô cúi thấp đầu trả lời: Không sao cả, tôi chỉ là tình nhân của anh.

Nói rồi cô lặng lẽ bước ra khỏi phòng.

Minh Trí nhìn theo bóng dáng Rin trong lòng chợt cảm giác khó hiểu, anh thở dài rút điện thoại gọi: Điều tra cho tôi nơi ở hiện tại của Phan Minh Thư.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 13 Sep 16 06:46
    Gửi vào: #28
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta
Chương 27: Đã tìm được Pi


 Rin bước ra khỏi cửa phòng làm việc của anh, hai dòng nước mắt trên mi lặng lẽ rơi xuống. Cô dùng tay tự lau khô chúng, lặng lẽ bỏ về phòng ngủ.

Buổi sáng, khi cô thức giấc thì trời đã gần trưa. Cả đêm hôm qua cô trằn trọc suy nghĩ mông lung nhiều việc, trái tim cô cứ thế mà loạn nhịp khi nghĩ đến Minh Trí, cô đau đớn khi biết mình đã trót yêu một người không nên yêu, nước mắt khẽ tuông rơi cô mệt mỏi vào giấc ngủ. Cô làm vscn xong, liền đi ra ngoài mở cửa phòng lại thấy cô người làm mọi hôm.

- Thưa tiểu thư, cậu chủ dặn khi cô thức giấc thì mời cô xuống ăn sáng. - Cô gái cúi đầu nói

- Anh ta bắt cô phải đứng ngoài đây đợi tôi sao? - Rin ngạc nhiên

- Vâng ạ, cậu chủ bảo đợi đến khi cô tỉnh thì mời cô xuống.- Cô gái nhỏ nhẹ đáp

- Anh ta đâu rồi? - Giọng nói Rin tức giận

- Cậu chủ đã đi làm vào sáng sớm thưa tiểu thư.

- Được rồi, lần sau mặc kệ những gì anh ta nói, cô không cần đứng ở đây đợi tôi nữa. Tôi thực sự không quen khi làm phiền cô như vậy. - Cô vừa đi xuống dưới nhà vừa nói

Cô dùng bữa sáng thì Trần Hậu đi lại phía cô chào hỏi.

- Nhị tiểu thư, tối qua cô ngủ ngon không ạ.

- Hơi lạ chổ nên tôi khó ngủ một chút. Anh đã ăn sáng chưa cùng ngồi ăn với tôi. - Cô cười mời Trần Hậu.

- Tiểu thư tự nhiên dùng, tôi ra ngoài đợi cô. - Trần Hậu cười rồi định quay đi

- Hôm nay tôi không có tiết học, không cần phải ra ngoài. - Cô nói theo phía Trần Hậu ra ngoài.

- Thiếu gia căn dặn đưa cô đến một nơi. - Trần Hậu quay đầu lại nói

- Là nơi nào? - Cô tò mò

- Thiếu gia nói cô đến nơi sẽ biết, không được phép cho cô biết trước. - Trần Hậu hơi cười

- Nói với anh ta, nếu anh ta không nói tôi sẽ không đi. - Cô tức giận đáp

- Nhị tiểu thư, quả thật Minh Trí thiếu gia rất hiểu cô. Cậu ấy đã căn dặn nếu cô không chịu đi thì tôi phải trói cô lại mang đến. Tôi thật không muốn phải trói cô mang đi, nên mong cô… - Trần Hậu không nói thêm, vẻ mặt hơi cười.

- Cái gì, cái tên Minh Trí này… đi thì đi tôi mà sợ anh sao? - Cô nói vì sợ bị trói đi.

Trần Hậu chở cô đến một khu nhà trọ cũ, xem ra nó còn cũ kĩ hơn căn phòng mà trước đây cô từng sống. Vì cô từng sống vài năm ở những nơi như vậy nên cô không tỏ ra lạ lẫm. Nhưng đối với Trần Hậu anh ta có vẻ không thích nơi này.

- Trần Hậu, anh là chở tôi đến nơi này sao? - Cô ngạc nhiên hỏi, không lẽ anh ta chán ghét mình nên thả mình vào khu nhù trọ này ( chị Rin mơ à )

- Đúng, nhưng nơi này thật khó cho xe vào. - Trần Hậu tỏ ra lúng túng.

- Anh mau tìm nơi nào đậu xe, nơi này xe lớn không thể vào được đâu.

Trần Hậu cho xe đậu phía ngoài, liền bước xuống mở cửa xe mời Rin xuống, cô nhìn xung quanh liền xoay người hỏi: Anh ta bảo anh mang tôi đến đây ở sao

- Tiểu thư đi theo tôi. - Trần Hậu không trả lời mà đi về phía trước.

Trần Hậu dẫn co đi hết dãy phòng này sang dãy phòng khác nhưng vẫn chưa đến nơi, cô liền nói: Này, thiếu gia các người muốn tôi tập thể dục sao, ở đâu mà đi mãi không đến

- Tiểu thư, xin lỗi, có vẻ tôi đã bị lạc. - Trần Hậu cuối đầu lí nhí nói

- Cái gì, thì ra nãy giờ chúng ta lạc trong này sao? - Cô thấm mệt, giọng nói nặng nề. - Mau đưa tôi xem địa chỉ.

Trần Hậu từ trong điện thoại mở ra số phòng và số nhà. Vì quen thuộc với các kiểu đặt tên phòng nên cô dễ dàng tìm được nơi mà theo địa chỉ trong sdt kia gửi cho Trần Hậu. Trước mặt cô là một căn phòng bé tý, có vẻ rất xuống cấp rồi. Không phải hắn ta chán ghét cô đến mức bắt cô phải ở căn phòng này. Ngày xưa cô tự nuôi bản thân cũng không ngược đãi mình như vậy. Cô quay sang nhìn Trần Hậu liền ấm ức nói.

- Anh xem, thiếu gia nhà anh thật biết hành hạ người khác, anh ta muốn tôi ở trong căn phòng này sao?

- Tiểu thư, ý cô là gì? - Trần Hậu ngạc nhiên

- Không phải anh ta muốn anh mang tôi đến đây để ở nơi này sao. Thật biết chọn nơi ở, trước kia phòng trọ của tôi còn đẹp hơn người thừa kế tập đoàn Royal chon. - Cô thật sự ấm ức nghẹn lời.

- Tiểu thư, có vẻ cô hiểu lầm rồi.

Rin chưa kịp hỏi thì từ phía ngoài, một đám người mặt mày dữ tợn xông vào phía họ đang đứng quát tháo.

- Có phải nó ở phòng này không, hôm nay không đòi được tiền thì phá hết đồ nó cho tao. - Một tên đi đầu tức giận hét.

- Cô gái này đứng trước cửa đây có phải quen với chủ nhà này sao? - Một tên phía sau nhìn cô đang đứng trước cửa phòng liền hỏi

- Không, tôi không biết người các anh cần tìm. - Cô hoảng sợ nói.

- Không quen biết thì mau cút cho tao làm việc. - Sau đó liền hất người Rin sang một bên.

Trần Hậu nhanh tay đi đến đỡ lấy cả người cô nên cô không phải tiếp đất. Trần Hậu ôm cô sang một bên đứng, không muốn phiền phức với lũ du côn.

Cửa phòng bị những tên đó đập gọi cửa nhưng không thấy ai mở cửa, bọn chúng tức giận liền dùng sức đạp cửa xong vào. Rin hoảng sợ liền nói: Không biết người trong ấy gây thù oán gì với chúng, nhìn bọn chúng thật hung dữ.

- Tiểu thư, những việc không liên quan đến mình cô không nên bận tâm tránh xảy mâu thuẫn không đáng có. - Trần Hậu nhìn về phía đông người nói.

Từ bên trong phòng có tiếng thét của một người con gái, Rin mở tròn mắt khi nghe tiếng thét ấy, nghe rất quen thuộc làm lòng Rin càng thêm hoảng sợ. Cô liền chạy đến bên cửa nhìn cho rõ mặt cô gái trong phòng những đã bị những gã kia bao vây lấy. Trần Hậu thấy cô chạy đi liền chạy theo gọi

- Tiểu thư, không nên vào đó chuyện này chúng ta không nên chen vào.

- Trần Hậu, tiếng thét đó, tiếng thét đo rất giống bạn tôi, mau mau cứu lấy cậu ấy. - Cô quả quyết, không thể nào sai được, cô làm sao mà quên được giọng nói của Pi.

Trần Hậu nhìn Rin có vẻ khó tin nhưng cũng bước vào phòng lên tiếng.

- Các vị đại ca, chẳng hay cô gái này làm gì mà khiến các vị tức giận. - Trần Hậu nhỏ nhẹ lên tiếng.

- Nó nợ tiền tụi tao, mày là thằng nào mà dám xen vào. - Tên đại ca lên tiếng.

Tên đại ca đi về phía Trần Hậu, liền hở ra một khe hở xung quanh người ngồi chính giữa sợ hãi. Rin nhìn vào thì thấy chính là Pi của cô đang ngồi đó, ánh mắt sợ hãi cùng nước mắt. Cô đau khổ liền chạy vào ôm lấy Pi.

- Pi, là cậu phải không? Nói ình biết chuyện gì đã xảy ra? - Rin không khỏi đau lòng mà khoé mi rơi lệ

Pi nhìn Rin rồi ôm Rin không nói lời nào mà khóc nức nở.

- Tụi mày khóc đủ chưa, con kia mau đưa số tiền trên tay đây. Bao nhiêu đó vẫn còn thiếu những gì mày nợ chúng tao. - Một tên trong đám nói.

- Rin, cứu mình, đừng để bọn họ lấy đi số tiền này. - Pi hoảng sợ ôm chặt số tiền trong người.

Rin nhìn Pi rồi quay sang bọn họ nói: - Cô ấy nợ các người bao nhiêu tiền?

- Một trăm triệu, phải trả trong ngày hôm nay, nếu không thì nó sẽ phải đi với tụi tao để làm gái mà trả nợ. - Tên đó trả lời.

Một trăm triệu, cô làm sao có một số tiền lớn như vậy mà trả đây. Mặc dù là nhị tiểu thư Trịnh gia nhưng mọi chi phí đều có người chi trả sẵn, tiền trong tài khoản chắc có lẽ Trịnh gia cũng phong toả vì cô bỏ đi rồi. Cô thật không biết phải làm sao. Cô quay sang Pi nói: Pi, không có gì phải lo cả, mình không phải đã là con nhà giàu rồi sao, mình sẽ trả món nợ này cho cậu. Không phải lo gì cả, tiền này họ sẽ không thể động tới của cậu.

 Cô gọi Trần Hậu ra ngoài bàn bạc.

- Tiểu thư, chuyện này chỉ cần trả tiền cho bọn họ thì bọn họ sẽ không phiền vị tiểu thư kia nữa. - Trần Hậu lên tiếng

- Nhưng… nhưng số tiền lớn vậy tôi không có. - Cô lo lắng

- Hả, cô không có số tiền đó sao? - Trần Hậu ngạc nhiên.

- Có gì mà anh phải ngạc nhiên, từ khi tôi đi Trịnh gia đã phong toả tài khoản của tôi rồi. Con thiếu gia nhà các anh thật keo kiệt, tôi xem phim người ta *** nhân giám đốc nhà lầu xe hơi còn tôi một xu cũng không có. - Cô chu mỏ trách móc.

- Sao, tôi đã đối xữ tệ với cô sao? - Từ xa, Minh Trí đi tới nghe lời cô nói liền trả lời

Rin giật mình quay đầu lại thì thấy Minh Trí đang từ từ tiến lại, cô ngại ngùng cúi mặt xuống. Đáng ra chỉ nói thế thôi không hề có ý bắt anh ta mua gì ình, nhưng bây giờ cô thật sự cần tiền trả nợ cho Pi nên xoay sang trách móc vậy thôi.

- Sao anh biết mà tới đây? - Cô ngạc nhiên.

- Thật lạ, cô nhờ tôi tìm giúp bạn cô. Tôi tìm được chẳng lẽ lại không biết nơi? - Anh lạnh lùng nhìn về phía cửa phòng. - Xem ra bạn cô gặp rắc rối không nhỏ nhỉ.

- Bạn ấy nợ người ta một trăm triệu. Thật may anh vừa đến, anh có thể cho tôi mượn được không? - Cô loé lên tia hy vọng.

- Tất nhiên là không? - anh thẳng thừng đáp.

- Cái gì, anh là cái đồ ác độc, thấy chết mà không cứu. Anh làm chủ cả cái tập đoàn Royal mà lại keo kiệt với một tình nhân chỉ có một trăm triệu, chuyện này đồn ra ngoài thì sao nhỉ? - Cô hết cách đành uy hiếp.

- Haha, cô đang uy hiếp tôi sao? - Anh cười lạnh nhìn cô

- Anh mau cho tôi mượn 100tr, nếu không tôi tung tin đồn này ra ngoài, xem anh còn mặt mũi. - Cô cười hả hê.

Anh khẽ đưa đôi môi vào tai Rin khẽ nói: Nhị tiểu thư, tôi sẽ cho cô mượn 100tr, nhưng chuyện cô uy hiếp tôi hậu quả là cô sẽ nhận lấy . Nói xong liền bước chân vào căn phòng chật hẹp.

- Mày là ai, tụi mày có chịu trả tiền không? - Tên đại ca nhìn Minh Trí quát lớn.

- Chỉ một trăm triệu mà ức hiếp một cô gái, đúng là những kẻ tầm thường. - Anh lạnh lùng nhìn Pi nói.

- Mày là thằng nào mà dám hống hách. - vừa nói hắn ta vừa định đấm Minh Trí

Không đợi Minh Trí ra tay, Trần Hậu đã chạy đến tung một cước đạp tên đại ca té xuống sàn. Rin tròn mắt nhìn Trần Hậu ngưỡng mộ.

- Trần Hậu, anh biết võ công sao, anh thật giỏi quá đi. Lái xe cũng giỏi, lại giỏi võ công. - Nói rồi quay sang Minh Trí. - Ai như ai đó.

Cô chạy đến bên Pi, liền ôm Pi đang ngồi dưới sàn nhà lên chiêc ghế duy nhất trong căn phòng ngồi.

- Pi, không sao cả, mọi chuyện đã được giải quyết. Pi đừng sợ đã có Rin ở đây. - Cô ôm pi đang run sợ vào lòng.

- Các người mau đưa hắn ta đi, bảo với chủ nhân các người trong hôm nay sẽ có người chuyển đúng 100tr vào tk hắn ta. Từ nay không được làm phiền Pi tiểu thư. - Trần Hâu lớn tiếng quát đám du côn.

Đám du côn thấy đại ca bị một cước mà té xuống sàn nằm bất động liền tỏ ra vẻ sợ hãi, nghe Trần Hậu nói liền ôm tên đại ca bỏ đi hết.

- Mọi thứ đã xong, bạn cũng đã tìm được. Còn chuyện của chúng ta, tôi sẽ tính sau. - Minh Trí nhin Rin nói đầy ẩn ý.

- Dù sao cũng cảm ơn anh đã giúp. Tôi còn có một việc xin phép anh. - Rin cảm thấy rất biết ơn anh ta.

- Chuyện gì? - Anh lạnh lùng hỏi

- Tối nay tôi muốn ở lại cùng Pi. - Cô vẫn ôm Pi mà nói.

- Không được, nơi này rất mất an ninh. Nếu cô muốn trò chuyện cùng bạn cô, có thể mời cô ta về biệt thư. - Anh đã có điều tra qua Pi nên biết đây là bạn tốt của Rin.

- Tôi có thể mời cô ấy về đó sao. Minh Trí, đôi lúc anh thật tốt tôi nhìn không ra. - Cô trêu chọc.

Minh Trí không trả lời chỉ quay đầu đi ra hướng để xe của anh, trên môi hiện lên một nụ cười hiếm có.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 13 Sep 16 06:47
    Gửi vào: #29
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Trần Hậu đưa Rin và Pi về biệt thự Trần gia, cô muốn Pi thật sự bình tĩnh nên trên quảng đường về biệt thự cô chỉ nắm chặt tay Pi không hỏi gì, cô muốn Pi biết dù có chuyện gì cô vẫn sẽ mãi mãi ở bên cạnh Pi như những lần Pi luôn ở bên cạnh cô khi cô vấp ngã. Pi quay sang nhìn Rin rồi hỏi:

- Rin, câu không về Trịnh gia, sao lại về Trần gia?

- À, mình vừa chuyển đến Trần gia sống - Rin không biết giải thích như thế nào.

- Vì sao cậu lại đến Trần gia, không phải cậu và Ken sắp cưới sao? - Pi ngạc nhiên.

- Mình và Ken đã huỷ bỏ đính ước rồi, mình không yêu anh ấy? - Rin cười buồn đáp

- Cậu và Trần Minh Trí có quan hệ gì, sao lại đến nhà anh ta ở? - Pi thắc mắc.

- Quan hệ gì sao, mình cũng không biết đó gọi là quan hệ gì. Chỉ là mình cảm thấy muốn trốn khỏi Trịnh gia, mình không muốn họ lại ép gả mình nữa.

- Ken để cậu đi theo anh ta sao?

- Mình quyết định thì Ken đâu thể làm gì. Bạn nói đúng, Ken là người tốt nhưng mình không hề có tình cảm gì với anh ấy.

- Cậu yêu Trần Minh Trí sao? - Pi đoán..

- Chuyện đó không quan trọng, mình và anh ta mãi mãi không thể có tình yêu. - Rin lặng lẽ trả lời mà trái tim nhói. - Pi, hãy nói mình biết cậu đã xảy ra chuyện gì?

Pi không trả lời, ánh mắt ái ngại nhìn Trần Hậu đang lái xe phía trước, Rin hiểu ý liền gật đầu nói: Được rồi, chúng ta sẽ nói chuyện này sau. Cậu xem tại sao thân hình có vẻ mập lên nhưng gương mặt cậu lại xanh như vậy. Có phải cậu bị ốm không.

- Mình không sao cả? Chỉ hơi mệt thôi. - Pi cười buồn trả lời cô.

Xe chạy vào biệt thự Trần gia, cô và Pi bước vào nhà. Cô nói với người làm trong nhà chuẩn bị bữa trưa rồi đỡ Pi lên phòng ngủ.

- Pi, không còn ai nữa, mau nói mình biết chuyện gì đã xảy ra. - Rin vừa đóng cửa đã quay lại hỏi Pi.

- Rin, mình thật sự không biết phải nói gì với cậu. - Pi đi về phía chiếc giường ngồi xuống. - Rin, đây là phòng cậu sao?

- Không, mình vừa chuyển đến hôm trước nên chưa sắp xếp được phòng, đây là phòng của Trần Minh Trí. - Rin không muốn nói mình và anh ta phải ở chung một phòng. - Pi, sao cậu lại nợ bọn họ nhiều tiền như vậy? Gia đình cậu gặp việc gì sao?

- Không, mình bỏ đi ra ngoài sống. Mình đi tìm việc trong một quán ăn nhưng không ngờ lại là một quán trá hình, bọn chúng ép mình phục vụ một lão già. Khi chúng nhốt mình vào một phòng với lão ta, mình đã ra tay đánh lão ấy. Lão ấy tức giận bỏ đi, mình lợi dụng lúc bọn chúng không để ý thì trốn đi, sau đó bọn chúng nói lão ta mang người đến đập phá tìm mình. Họ nói thiệt hại của quán hết 100tr và bắt mình phải trả. - Pi kể lại mà con rung sợ.

-Pi, cậu thật khổ. Không sao nữa rồi, đừng sợ nữa từ bây giờ đã có mình bên cạnh. - Cô nắm chặt tay Pi an ủi.

- Rin, cảm ơn cậu, nếu không có cậu đến kịp thì mình bây giờ cũng không dám nghĩ là sẽ ra sao. Sao cậu biết được mình ở đó?

- Mình nhờ Minh Trí tìm cậu, không ngờ anh ta lại tìm cậu nhanh như vậy. Trước kia mình đã nhiều lần tìm nhưng đều không thể tìm ra. Pi, cậu hãy đến đây sống với mình, mình sẽ xin anh ta cho cậu ở đây đến khi nào cậu muốn.

- Không, mình sẽ rời đi Rin à. Mình không muốn làm phiền cậu, tiền cậu trả giúp mình mình nhất định sẽ kiếm trả lại cậu.

- Không cần, mình chỉ cần cậu bình yên thôi. Được rồi, hôm nay tạm thời cậu cứ nghĩ ngơi ở đây.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, cô liền đi ra ngoài.

- Thư tiểu thư, cơm trưa đã chuẩn bị xong, mời hai vị xuống dùng cho nóng ạ. - Cô người làm nói.

- Vâng, chúng tôi biết rồi cô cứ xuống trước chúng tôi sẽ xuống sau.- Rin nhỏ nhẹ đáp

- Dạ thưa tiểu thư.

Sau khi đợi Pi tắm xong, cô liền mang một bộ quần áo của mình đến để Pi thay trang phục. Cả hai cùng đi về phía phòng ăn cùng bàn cơm đầy ấp các thức ăn ngon, cô liền hỏi.

- Những món này là gọi ở Ciz về sao?

- Vâng thưa tiểu thư, cậu chủ đã dặn dò là tiếp đãi khách của tiểu thư chu đáo nên đã đặt những món ngon nhất tại Ciz mang về. - Một người phụ nữ đứng tuổi lên tiếng.

Cô không hỏi tiếp, thì ra anh ta cũng rất tốt dù gia đình Pi không phải là nhà quyền quý nhưng vẫn đối xữ thật tốt, chứng tỏ anh ta không hề khinh khi những kẻ nghèo khó. Trong lòng cô bỗng có một chút vui vẻ.

- Pi, cậu mau ngồi xuống ăn đi. Anh ta có lòng như vậy thì sao chúng ta từ chối được. - Rin tươi cười kéo tay Pi đi về phía bàn ăn phía trước.

- Rin, mình không được khoẻ, nhìn những món này liền cảm thấy không muốn nuốt trôi. - Pi xanh mặt khi thấy những món ăn dầu mỡ trên bàn ăn.

- Cậu không khoẻ sao, có cần mình đưa cậu đi bệnh viện nhé. - Rin lo lắng.

- Không sao, mình chỉ thấy hơi mệt, có lẽ do lúc nãy quá hoảng sợ.

- Nhưng cậu cũng phải ăn cái gì đó chứ. - Nói rồi cô gắp một ít cá trên bàn cho vào chén của Pi. - Cậu ăn món này nè, mình đã từng ăn qua đó, rất là ngon.

Pi nhìn thấy cá thì một trận buồn nôn liền đưa lên tới cổ họng, cô vội chạy đến nhà vệ sinh mà nôn khan. Rin lo lắng đừng phía ngoài liền hỏi

- Pi, cậu không sao chứ, có cần đi khám bác sĩ không?

Không nhận được tiếng trả lời, chỉ nghe tiếng nôn từ phía bên trong mà lòng Rin như lửa đốt. Rin nói với người phụ nữ đang đứng kế bên.

- Cô à, mau gọi Trần Hậu giúp cháu, cháu cần đưa bạn ấy đi khám bác sĩ. - Rin lo lắng

- Tiểu thư, bạn tiểu thư đang có thai biểu hiện nôn do ngửi mùi thức ăn là rất bình thường, cô không nên lo lắng. - Người phụ nữ đáp.

Cô lặng người nhìn người đó liền nói: Cô nói bậy gì vậy, bạn cháu làm sao có thai được chứ.

- Tiểu thư không để ý sao, dáng người cô ấy bé nhỏ nhưng vụng thì có vẻ hơi nhô lên rồi. Cùng với biểu hiện ngửi mùi thức ăn liền nôn khan không phải mang thai là gì. Nhà Trần gia có bác sĩ riêng, tôi sẽ gọi ông ấy cho cô chắc chắn.- Cô ta quả quyết.

- Có cả bác sĩ riêng sao, được cô mau gọi giúp cháu. - Rin hoang mang vì lời người này nói.

Pi sau khi nôn một trận, bước ra khỏi nvs với gương mặt xanh xao. Rin nhìn vào bụng Pi liền thấy đúng như người kia nói, quả thật có to hơn bình thường một chút. Cô chạy lên đỡ Pi ra khỏi nvs ra ngoài phòng khách.

- Pi, cậu sao vậy?

- Dạ này mình có vấn đề một chút, không sao đâu?

- Pi, mình đã gọi bác sĩ đến xem cho cậu. Trông cậu xanh xao quá.

- Không, không cần, mình không cần bác sĩ, mình sẽ không khám.

- Vì sao, cậu có bệnh thì phải khám để uống thuốc chứ. Cậu yên tâm, bác sĩ của Trần gia, chúng ta sẽ không phải trả tiền.

- Không phải, tớ thật sự không muốn khám.

- Pi, cậu giấu mình chuyện gì sao?

- Rin, đừng hỏi, mình không thể nói, đừng hỏi mình, hãy để mình đi, mình không muốn ở lại nơi này. - Pi vừa nói nước mắt đã tuông chảy ra ngoài.

- Pi, cậu có xem mình là bạn thân của cậu không, tại sao cậu lại giấu mình, dù cậu như thế nào mình cũng mãi mãi là bạn của cậu. - Rin bật khóc ôm lấy Pi. - Pi, có phải cậu đã mang thai không?

- Làm sao… sao cậu biết. - Pi ngạc nhiên buông Rin ra tròn mắt hỏi.

- Biểu hiện của cậu nói lên điều đó. Pi, là của ai, mình sẽ bắt hắn chịu trách nhiệm với cậu. - Rin tức giận.

- Rin, của ai không quan trọng, nó là con mình điều đó mới quan trọng. Mình tự nuyện nên phải tự chịu, cậu không cần phải tức giận, là mình tự nguyện mà. - Hai dòng nước mắt Pi chảy xuống, nhưng miệng vẫn hé cười.

- Pi đáng thương của mình, từ nay trở đi mình sẽ không bao giờ để cậu phải chịu khổ nữa. Mình sẽ bảo Minh Trí cho cậu ở đây với mình, nếu anh ta không chịu mình sẽ cùng cậu đi. Dù cậu ở nơi nào mình cũng sẽ ở bên cạnh cậu. - Cô cứng gắng nói

- Rin, cậu thật tốt với mình nhưng mình không thể nhận, nơi này không phù hợp với mình. - Pi ái ngại vì nơi này quá sang trọng.

- Pi mình nói cho cậu biết, cậu phải ở đây cùng mình. Cậu dù có trốn đi đâu thì mình cũng sẽ tìm cậu mà trói chân cậu về. - Cô bá đạo lên tiếng.

Pi không biết làm cách nào từ chối đành nhận lời ở lại với Rin, nhưng chưa chắc là Minh Trí cho cô ở lại. Lúc ấy cô sẽ có lí do mà ra đi, những ngưởi giàu có thường không thích những kẻ nghẻo hèn như cô, Ken là một nhân chứng sống.

Sau khi bác sĩ đến khám và dặn dò Pi phải dưỡng thai và ăn uống như thế nào thì cho Pi một ít thuốc bổ, cô và Pi nằm trên giường cùng nhau kể về những kỉ niệm ngày xưa rồi cô kể cho Pi nghe những chuyện xảy ra gần đây. Pi liền hỏi:

- Cậu đã yêu Minh Trí rồi phải không Rin.

- Mình không biết, nhưng mình đã nói, mình và anh ấy không thể có tình yêu. - Rin cười buồn.

- Tại sao không thể, hai người rất đẹp đôi mà. - Pi thả tay đang nắm bàn tay Rin ra,, quay người sang phía Rin.

- Không nói chuyện của mình nữa, còn cậu, cậu yêu cha đứa bé này phải không? - Rin nhẹ nhàng hỏi

- Ừ, mình rất yêu anh ấy, nhưng tiếc là anh ấy không yêu mình. Mình mang thai đứa bé này, anh ấy cũng không biết nhưng mình nghĩ anh ấy biết thì có lẽ cũng ép mình bỏ đi. - Pi chua xót

- Không sao cả, đứa bé của cậu cũng sẽ là con mình, nó sẽ được tình thương từ hai chúng ta. - Rin cười rồi áp tay vào bụng Pi

- Nếu nó thương cậu hơn thì sẽ chết với tớ, haha. - Pi hù doạ

- Tội nghiệp con tôi, chưa gì đã bị cậu hù doạ không dám ra nữa rồi. À, đứa trẻ này được mấy tháng rồi.- Rin nhẹ nhàng xoa xoa như muốn xoa đầu một đứa trẻ thật

- Hơn hai tháng rồi, đứa trẻ này được sinh ra là nhờ có cậu Rin à. - Pi nắm lấy tay Rin, hai dòng nước mắt lại tuông ra

- Đó là con của mình, mình cần phải bảo vệ nó. Thôi cậu mau ngủ đi cho con của mình ngủ nữa. - Rin cũng nắm chặt tay Pi, nhẹ nhàng nói

- Được rồi, thì ra cậu đối xữ tốt với mình chỉ vì đứa trẻ này, huhu. - Pi cười nhưng tỏ ra vẻ đau khổ.

Cả hai cùng ôm nhau ngủ trên giường đến chiều tối.

Minh Trí ngồi trong công ty thì Ngọc Diệp từ bên ngoài gõ cửa phòng giám đốc. Minh Trí liền nói: Vào đi

- Giám đốc, anh gọi tôi.

- Cô tìm cho tôi một căn biệt thự có vị trí tốt một chút, không quan tâm giá cả. - Anh vẫn không nhìn Ngọc Diệp, hai mắt dính vào màn hình.

- Vâng, giám đốc muốn chuyển nhà sao? - Cô tò mò

- Từ khi nào cô lại muốn biết chuyện riêng của tôi như vậy. - Minh Trí ngước mắt lên lạnh lùng nhìn Ngọc Diệp.

- Tôi, tôi xin lỗi, tôi sẽ tìm anh và báo cáo cho giám đốc. - Ngọc Diệp cúi đầu nói. - Tôi xin phép ra ngoài tiếp tục làm việc.

Ngọc Diệp vừa bước ra khỏi cửa, Minh Trí khẽ nhắm mắt nghĩ ngơi lưng dựa vào ghế phía sau. Chợt hình ảnh của Rin hiện ra trong đầu, nụ cười cùng nước mắt của cô cứ thế mà xuất hiện rồi đi sâu vào tâm trí của anh từ khi nào. Anh mở mắt, lắc đầu tỉnh táo rồi tiếp tục làm việc nhưng không thể nào đánh tan hình ảnh cô ra khỏi đầu, khi đang tìm tài liệu anh bấm nhầm vào một file khác, chính là kết quả điều tra về Rin. Khoé mắt anh bỗng nhăn lên khi đọc một dòng chữ trên màn hình: Vào sinh nhật lần thứ 21, cô con gái thứ hai sẽ bị Trịnh Đạt thủ tiêu để Trịnh gia tồn tại. Anh cười nữa miệng khẽ nói: Nhị tiểu thư, tôi đã hứa sẽ chăm sóc cô. Tất nhiên sẽ không ai được phép làm hại cô.

Minh Trí cầm điện thoại gọi cho Trần Hậu.

- Thưa thiếu gia. - Trần Hậu trả lời

- Cô ta đang làm gì? - Anh lạnh lùng hỏi.

- Nhị tiểu thư cùng bạn cô ấy đang ngủ trên phòng thưa thiếu gia.

- Những ngày sau này, anh phải bám sát cô ta không cho phép ai đến gần. - Anh ra lênh. - Nếu cần thì gọi thêm người, nhất định không để cô ta có một tổn thương nào.

- Thiếu gia yên tâm, tôi sẽ luôn theo sát tiểu thư.

- Tốt, ngày đó gần đến rồi lão ta chắc chắn sẽ hành động. Cậu nên cẩn thận không đc chủ quan.

- Vâng!

Minh Trí cúp máy, Trần Hậu lặng lẽ nhìn lên căn phòng phía trên lầu tâm trạng lộn xộn nhiều cảm xúc. Đôi mắt sâu thẳm trên gương mặt trải đời liền cười buồn miệng nhấp mội: Nhị tiểu thư, xem ra cô là dành cho thiếu gia rồi. Nếu cô là một người bình thường thì thật tốt.

………………………………………………………………

Lí lịch của Trần Hậu:

tuổi: 27

Chức vụ: tài xế riêng của Minh Trí

Giỏi võ công và tài bắn súng trình độ cao.

Thân phận: con trai của một trùm xã hội đen bị đàn em thủ tiêu, được Minh Trí cứu về sau và che giấu thân phận thay đổi tên họ của anh. Sau đó để anh làm tài xế riêng của mình để tránh bọn đàn em ngày trước thủ tiêu.

Đối với Minh Trí xem như người sinh ra mình lần thứ hai, sẵn sàng chấp nhận bất cứ công việc nào Minh Trí bàn giao dù hy sinh cả tính mạng.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 13 Sep 16 06:47
    Gửi vào: #30
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta
Chương 29: Làm cơm cho Pi, không phải cho anh


Nhớ lại quá khứ chỉ làm ta thêm buồn

Nhắc lai kỉ niệm chỉ làm lòng thêm đau

Thôi thì quên mau.

Chiều muộn, Rin choàng tỉnh giấc trong khi Pi vẫn đang ngủ say với vẻ mặt rất mệt mỏi và xanh xao làm Rin càng thêm đau lòng cho cô bạn thân của mình. Khẽ xuống giường không để Pi tỉnh giấc, cô ra khỏi phòng hướng về phía bếp của căn biệt thự. Cô muốn sẽ nấu cho Pi một ít thức ăn không có hoặc thật ít dầu mỡ như theo lời bác sĩ sẽ giảm đi cơn nôn của Pi.

- Tiểu thư, cô cần gì cứ nói bọn tôi làm. - Một người làm trong nhà nói.

- À, tôi muốn nấu bữa tối. - Rin vừa mở tủ lạnh ra tìm đồ ăn vừa nói. - Trần gia các người tại sao trong tủ lạnh không có thứ gì để ăn.

- Tiểu thư, cậu chủ rất ít khi dùng cơm ở nhà nên mỗi khi cậu ấy muốn ăn đều được đầu bếp tại Ciz đến nấu hoặc đặt tại nhà hàng mang đến. - Cô người làm giải thích.

- Được rồi, tôi sẽ đi siêu thị mua một ít đồ tươi.

- Tiểu thư cần mua gì, cứ sai bảo tôi sẽ đi mua giúp người.

- À, không cần đâu tôi sẽ tự đi.

Rin đi về phía phòng ngủ, nhẹ nhàng mở cửa thấy Pi vẫn còn ngủ, cô vội mặc thêm một chiếc áo khoác để ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa chính, Trần Hậu liền bên ngoài mà đi tới.

- Nhị tiểu thư, cô muốn đi đâu tôi sẽ đưa cô đi. - Trần Hậu vừa đi tới liền nói

- Tôi chỉ muốn đi siêu thị mua một chút đồ ăn thôi, không cần anh phải đưa tôi đi. - Cô cười cười từ chối.

- Những công việc này, cô có thể sai người làm trong nhà không cần tự mình phải đi. - Trần Hậu không muốn cô ra khỏi nhà khi không cần thiết.

- Nhưng tôi muốn tự làm bữa tối nên tôi phải tự chon thực phẩm cần thiết. - Rin tỏ ra không vui.

- Nếu tiêu thư muốn đi, tôi nhất định phải đi cùng. - Trần Hậu nghiêm mặt quả quyết.

- Nói với thiếu gia các người, tôi không trốn đâu mà cứ phải theo canh chừng, hừ, đi thôi. - Cô tức giận, anh ta lại sợ cô trốn mà sai Trần Hậu bám theo sao.

Cô tức giận bỏ lên xe, đóng mạnh cửa chiếc xe màu đen nghe ầm một tiếng. Trần Hậu buồn cười cũng đi về phía tài xế mà chở cô đến siêu thị gần nhất. Đến nơi, cô muốn Trần Hậu ở lại xe đợi mình nhưng Trần Hậu muốn đi theo xách đồ giúp nên Rin cảm thấy rất không vui mà giận dỗi đi vòng vòng các khu trong siêu thị.

- Tiểu thư, cô cần tìm gì tôi sẽ tìm giúp cô đi nhiều sẽ mệt.- Trần Hậu thấy Rin đã đi ngang qua nơi này hơn 5 lần mà vẫn không mua thứ gì.

- Không có gì, chúng ta về thôi tôi mua xong hết mọi thứ rồi. - Cô vừa bước ra nơi tính tiền vừa nói nhưng chợt dừng chân nhìn thẳng phía trước,

Phía trước Rin là một dáng người quen thuộc, đó chính là một người giống y hệt cô từ dáng vóc cho đến gương mặt, chỉ là tóc cô màu đen còn người đó tóc đã nhuộm vàng. Cô gáu phía trước cũng nhìn cô, sau đó cười khinh bỉ nói:

- Đây không phải là nhị tiểu thư Trịnh gia, cự tuyệt chồng chưa cưới để đến sống với người tình sao.

Mọi ánh mắt của mọi người chưa hết kinh ngạc vì hai cô gái giống nhau như đúc, sau đó mang ánh mắt dò xét nhìn Rin. Rin vừa nghe xong, đang tức giận chuyện Trần Hậu cứ dò xét đi theo, sau đó bị người chị gái của mình nói vậy liền tức đến phát khóc. Cô uất hận trả lời.

- Chị đừng nói bậy, tôi không có như vậy.

- Còn nói không có, chính mày đã dụ dỗ chồng sắp cưới của tao. - Thiên Kim thét lên.

Mọi ánh mắt từ dò xét trên người Rin liền sau đó đổi thành ánh mắt khinh bỉ. Cô không biết phải làm thế nào, đứng im như tượng nước mắt chợt trào ra. Cô như mất hết sức lực:

- Tại sao chị lại ghét em như vậy, em đã làm gì sai chứ. Tại sao Trịnh gia các người luôn ép tôi,

Trần Hậu thấy giọt lệ rơi trên khoé mắt Rin, liền đi tới đỡ cả cơ thế yếu đuối phía trước, sau đó quay sang nhìn Thiên Kim nói: Thiên Kim tiểu thư, nên cẩn trọng lời nói việc này đến tai Trần thiếu gia thật sự không hay cho lắm.

Thiên Kim nghe đến Trần Minh Trí liền như rùa rụt cổ, nhưng trong thâm tâm không cam chịu liền chanh chua nói: Loại người như mày, trước sau gì cũng bị Minh Trí chán ghét, cứ đợi đó. - Nói xong liền bỏ đi.

Rin đứng đó, nhu một pho tượng, sau đó cười lạnh khẽ nói như chỉ một mình cô nghe được: Tôi còn mong anh ta chán ghét tôi càng sớm càng tốt

Trần Hậu dìu Rin ra xe, sau đó đi vào tính tiền những thứ cô đã mua. Cô cầm những thứ này trên tay, lòng chợt trùng xuống đáng lý ra tâm trạng thật tốt để nấu cho Pi những món bổ dưỡng này chỉ tại cô ta tâm trạng cô bậy giờ thật tệ. Nhưng những lời cô ta nói thật sự không hề vu oan cho cô, lòng cô như đau cắt đúng là cô và anh ta mãi mãi không thể yêu nhau. Tình yêu này có lẽ phải giấu vao tim đến một ngày anh ta chán ghét đá cô đi. Cô tin chắc mình sẽ mau quên anh, quên đi tất cả kí ức về một người đàn ông bá đạo lạnh lùng.

- Hôm nay tiểu thư muốn nấu bữa tối cho thiếu gia sao? - Cô đang suy nghĩ thì Trần Hậu khẽ hỏi.

- Tất nhiên là không, tôi muốn nấu một chút đồ bổ cho bạn tôi. - Cô thẳng thừng trả lời.

- Vị tiểu thư ấy chắc không thể quay lại khu nhà cũ rồi, có thể bọn côn đồ lại đến gây sự. - Trần Hậu vừa rẽ sang đường vừa nói.

- Vì sao, không phải chúng ta đã trả hết tiền cho bọn chúng rồi sao? - Cô lo lắng

- Thật ra thì thiếu gia cho người điều tra về món nợ ấy, sau đó biết rằng chủ quán kia chỉ muốn bạn cô tiếp khách nên mới bịa ra để ép cô ấy. Món nợ ấy không tồn tại. - Trần Hậu kể lại.

- Hừ, bây giờ tôi biết vì sao Trần gia thật sự giàu có rồi. - Cô khẽ hừ lạnh.

- Vâng khoảng năm năm gàn đây, Royal vươn lên mạnh mẽ là nhờ tài phán đoán và công sức của thiếu gia. Tôi thật sự rất ngưỡng mộ.

Cô không nói gì, trong lòng thầm ngưỡng mộ anh nhưng không nói ra bên ngoài vẫn tỏ thái độ dửng dưng. Xe vào bên trong Trần gia, Trần Hậu liền mở cửa xe mới Rin xuống thì thấy Pi vừa đi ra ngoài.

- Pi, cậu thức dậy rồi sao. Mình vừa đi mua một ít đồ ăn, mình sẽ nấu cho cậu vài món. - Rin thấy Pi liền tươi cười.

- Mình thức dậy không thấy cậu đâu, hỏi vài người thì biết cậu đi ra ngoài liền ra đây đợi cậu. Không có cậu ở đây với mình, mình thật sự thấy lạc lỏng khi ở nơi đây. - Pi nắm lấy tay Rin nói.

- Được rồi, mình xin lỗi sau này sẽ không để cậu một mình nữa. Chúng ta vào nhà nào, cậu xem ngày xưa mạnh mẽ sao nay lại rất yếu đuối như vậy.

Pi cười cười cùng Rin đi vào trong, cô liền vào bếp chuẩn bị những món ăn. Tiếng cửa chính mở ra, Minh Trí từ ngoài đi vào trong thấy Rin đang trong bếp mặc một chiếc tạp dề màu hồng liền cảm thấy rung động. Anh ngước mắt nhỉn rồi quay đi phía bàn ghế Pi đang ngồi chăm chú gọt một củ cà rốt. Anh khẽ đi tới ngay lúc Rin quay lại thì giật mình thấy Minh Trí đang chăm chú nhìn Pi.

- Minh Trí, anh về rồi sao? - Rin khẽ gọi

- Ừ, cô đang làm gì? - Minh Trí đưa mắt sang nhìn Rin.

- Tôi đang chuẩn bị bữa tối, nhưng có lẽ anh nên gọi đồ ăn ở nhà hàng. Có lẽ những đồ ăn tôi nấu không hợp với khẩu vị của anh.Những món này tôi làm cho Pi, không phải cho anh. - Rin tiếp tục với nồi súp.

- Cô không muốn mời tôi ăn sao? - Minh Trí tiếp tục đi tới gần Rin hơn, gương mặt cúi sát xuống mặt cô như không để ý Pi đang ở đây.

- Tôi… tôi… - Rin đỏ mặt, tim đập mạnh, lưỡi cứng đờ không nói được lời nào.

- Trần thiếu gia, chúng tôi nấu rất nhiều, tất nhiên là phải mời anh rồi, đúng không Rin? - Pi nhìn thấy bạn gặp nạn liền lên tiếng.

Minh Trí liền rời khỏi Rin, quay mặt đi về phía trên lầu liền nói: Tôi đợi các món ăn của cô, nhị tiểu thư.

Nhìn thấy vẻ mặt đỏ như gấc của Rin, Pi liền cười ra tiếng nói: Rin, xem ra các cậu không đơn giản.

Rin không tả lời, cứ thế quay sang chuẩn bị cho xong những món ăn.

Minh Trí sau khi tắm xong liền đi tới bàn ăn, trên bàn ăn toàn là những món luộc hoặc hấp không có món nào hấp dẫn mắt nhìn. Thấy thái độ của Minh Trí, Rin tỏ ra không vui.

- Tôi đã nói anh nên gọi thức ăn bên ngoài, những món này anh sẽ không thích. - Cô nói không một chút cảm xúc.

- Tôi sẽ ăn. - Minh Trí nói, sau đó ngồi vào bàn ăn mà từ từ gắp từng đũa.

Rin và Pi tỏ ra ngạc nhiên, Rin vui mừng trong lòng liền gắp hết thứ này đến thứ khác cho Pi.

- Pi, cậu ăn nhiều vào, ăn nhiều để bé con mau lớn nha. - Cô tươi cười gắp đầy đồ ăn vào chén Pi.

- Rin, cậu xem có bao nhiêu thứ sao mình ăn hết, cậu mau ăn đi. - Pi ngán ngẩm nói.

- Bé con, vị tiểu thư đây đang có tin vui sao. - Minh Trí đang ăn thì ngước mắt lên hỏi.

- Đúng vậy Minh Trí, Pi đang mang thai hiên giờ không có nơi nào để đi. Anh có thể cho bạn ấy ở lại đây không? - Rin nói ra vẻ xin xỏ

Minh Trí nhìn Pi, Pi thì cuối đầu không dám nhìn lên. Mãi không thấy Minh Trí trả lời, Rin cầm lấy bàn tay Minh Trí mà lay mạnh: Thiếu gia, tôi năn nỉ anh đó, đồng ý nha nha. Minh Trí nghe nhũng lời đáng yêu của Rin, trong lòng vui vẻ lạ thường, Sau đó liền quay sang người hầu đứng kế bên nói: Cô Hoà, mau chuẩn bị phòng cho vị tiểu thư đây.

- À, chuẩn bị phòng rộng một chút, tôi và Pi sẽ ở chung một phòng. - Cô nói theo.

- Cô cứ ở phòng cũ mà hiện tại đang ở. - Minh Trí tiếp tục ăn không nhìn cô.

- Phòng đó của anh mà, anh nhường cho tôi sao? - Cô đang vui ve vì Minh Trí đồng ý nên không còn nghĩ được gì.

- Không lẽ nhị tiểu thư muốn tôi giải thích trước mặt vị tiểu thư này. - Minh Trí khẽ cười nữa miệng đáp lời.

Pi nghe xong liền hiểu rõ mọi chuyện, cô cảm thấy Minh Trí là người tốt và vui mừng giúp Rin. Nghĩ đến Ken, cô liền thở dài sau đó ưu phiền mà ăn những thứ trong chén không một chút vị giác nào.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

16 Pages V < 1 2 3 4 5 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 29th March 2017 - 04:13 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248
IPS Driver Error

IPS Driver Error

There appears to be an error with the database.
You can try to refresh the page by clicking here.

Error Returned

We apologise for any inconvenience