Tìm kiếm:

> Người Mẹ Vị Thành Niên
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:30
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Truyện gửi đến bạn đọc một thông điệp về sự cẩn trọng, về tình yêu, về ý thức trách nhiệm; truyện cũng giống như lời nhắn nhủ trong truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17. Tuổi trẻ bước vào đời với nhiều cạm bẫy, nhưng lo lắng và cả sự lỡ làng nhưng tất cả rồi sẽ vượt qua được, hãy thận trong và suy nghĩ thật chín chắn, đọc truyện ngôn tình này và rồi bạn sẽ hiểu rõ điều này.
Nàng là Lâm Duyệt, một người nghèo vừa học vừa làm, nàng từng nghĩ sao mình có một cuộc đời quá thê thảm bi thương như vậy. Đột nhiên một ngày, bốn người đàn ông mặc đồ đen đi vào phòng học, trước mặt tất cả học sinh cung kính kêu nàng một tiếng “thiếu phu nhân”, cũng đưa nàng vào trong một biệt thự to nhưng quỷ dị.
Ở nơi này, nàng gặp được người xưng là chồng của nàng, người đàn ông đẹp trai đến yêu mị, còn có... một bé gái hai tuổi giống nàng như đúc. Mà bé gái hai tuổi kia hưng phấn gọi “Mẹ”, Lâm Duyệt thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh! Trời ạ! Nàng mới 18 tuổi, học sinh cấp ba, không nên có con gái lớn như vậy chứ? Còn nữa... nàng kết hôn từ khi nào chứ?
Hắn là Mạc Lặc Nghị Phàm, một sát thủ lãnh khốc vô tình, người lãnh đạo tối cao của tập đoàn Thụy Tạp. Vài năm trước hắn bị một tiểu nữ sinh làm cho thầm mến dẫn đến một phút cả hai cũng đồng điệu, xuất phát từ trách nhiệm, hắn mang đi tiểu nữ sinh... ngoài ý muốn có được đứa nhỏ. Hạnh phúc không bao lâu, sau ngày nàng sinh con bị người thần bí mắt cóc, từ đó về sau bặt vô âm tín. Sau ba năm tái ngộ, nàng đã quên hắn...
Truyện sẽ còn tiếp diễn đến đâu nữa, mời bạn đón đọc truyện và đi tìm câu trả lời.
Chia sẻ:
Tags: me vi nguoi me thanh nien vi thanh
Xem Video: me vi nguoi me thanh nien vi thanh Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Giật túi xách, hai thanh niên khiến nạn nhân vỡ gan
G7 phản đối mạnh mẽ việc quân sự hóa Biển Đông
Ngắm body “vạn người mê” của WAGs số 1 làng Golf
Vườn rau thủy canh “vạn người mê” trên nóc nhà của ông bố Nha Trang
Buồn chán vì bệnh tật, nam thanh niên nhảy cầu tự tử
Buồn chán vì bệnh tật, nam thanh niên nhảy cầu tự tử
Hai nhóm thanh niên truy sát nhau trong đêm
Căn nhà lơ lửng vạn người mê trong “Up” bất ngờ xuất hiện trong game, game thủ đua nhau tìm kiếm
Huyền Thoại Võ Lâm – Game Việt đậm chất võ lâm ra mắt cuối tháng 3
Bắt giam thanh niên “quan hệ” với bé gái 15 tuổi trong nhà vệ sinh
Lời hấp hối của con trai 6 tuổi khiến người mẹ có vấn đề về thính giác nghe lại được
Cận cảnh nhan sắc vạn người mê của bạn gái Quế Ngọc Hải
Bé Harper thả tim hát mừng sinh nhật mẹ Vic
TP.HCM: Hàng chục cảnh sát giải cứu nam thanh niên nghi ngáo đá đu mình trên dây điện
[Trực Tiếp] Lạc Trôi cùng Thủy Tiên, nữ streamer xinh đẹp vạn người mê
Tôi không thể quỳ gối xin lỗi một người mẹ chồng sai rành rành!
Hai thanh niên chết bí ẩn dưới mương nước
Phẫn nộ mẹ vì tiền nhắm mắt tạo cơ hội cho nhân tình chiếm đoạt con gái
Đâm vào thành cầu, 2 thanh niên rơi xuống kênh đen
Vĩ thanh của Nguyễn Phi Phi Anh


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
17 Pages V < 1 2 3 4 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(10 - 19)
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:35
    Gửi vào: #11
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 10




Mạc Lặc Nghị Phàm ánh mắt cũng chuyển khỏi người cô, hai năm qua, cô đẹp, cao và đầy đặn hơn so với trước! Cô có biết hắn nhớ cô biết bao không? Mạc Lặc Nghị Phàm bề ngoài bình tĩnh cất giấu nội tâm rung động không thôi, đôi môi gợi cảm giật giật:

“Cậu đi xuống trước đi”

“Được, tạm biệt” Lâm Duyệt quay người lại định trốn.

“Cục cưng, anh không bảo em đi xuống” giọng nói nhẹ nhàng trầm thấp vang lên ở phía sau, Lâm Duyệt không thể không dừng chân, một lần nữa quay người lại.

Hai chân thon dài Mạc Lặc Nghị Phàm hướng chỗ Lâm Nguyệt đứng đi đến, bàn tay dịu dàng nâng cằm của cô, khẽ mở miệng nói

“Duyệt Nhi, rốt cuộc tìm được em”

Lâm Duyệt rốt cuộc thấy rõ khuôn mặt của hắn, khuôn mặt đẹp giống như một bức tượng, đôi môi gợi cảm, mũi cao thẳng, mê người nhất chính là cặp mắt màu lam của hắn. Giờ phút này đang tỏa ra màu tím nhạt, là một đôi mắt khác hắn với người bình thường.

“Tôi không biết anh” Lâm Duyệt hoảng sợ, lắc đầu không biết vì sao, vẻ mặt hắn rõ ràng là dịu dàng, rõ ràng là hắn đang cười, khiến cô có thể được cảm giác áp bách đến từ trên người hắn khiến cô tới mức không thở nổi.

Người đàn ồn này vừa thấy biết ngay là người nguy hiểm, cô sao có thể quen biết người như thế chứ?

“Anh gọi là Mạc Lặc Nghị Phàm? Cameron, mà em là vợ của anh, Cytheria – Morgan, em thực sự không nhớ rõ anh sao?” đôi mắt màu lam nhạt của Mạc Lặc Nghị Phàm hiện lên một tia đau buồn, gắt gao dừng ở trước mặt người mà hắn tìm gần ba năm qua.

“Tôi không biết anh, cho tới bây giờ tôi không quen biết ai là Mạc Lặc Nghị Phàm, anh nhận sai người rồi, tôi không phải là người mà anh muốn tìm”. Lâm Duyệt căm giận mở miệng nói:

“Tôi còn là học sinh trung học, xin anh không cần đem danh hiệu thiếu phu nhân cao quý đặt lên đầu tôi, nếu bị trường học chứng thực, tôi sẽ bị đuổi học, anh có giúp tôi được không?” Nghĩ đến khả năng bị trường học đuổi học, cô từ sợ hãi liền chuyển tức giận lên hắn

“Anh không có nhận sai người” Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn chằm chằm cô nói.

“Chú à, tôi mới mười tám tuổi, mong chú hiểu rõ, thấy thế nào cũng không như là phu nhân của chú đi?” Lâm Nguyệt chịu không nổi trợn đôi mắt lên, trên đời này làm sao có thể có người ngu ngốc như vậy.

“Duyệt Nhi, anh sẽ khiến em nhớ lại anh” Ngón tay hắn chạy xuống cằm cô, dịu dàng, giống như vuốt ve kỳ trân dị bảo. Cô đã quên hắn, hắn lại không có biện pháp quên cô…….

“Bệnh thần kinh” Lâm Duyệt lui về phía sau vài bước, né tránh sự dịu dàng của hắn (sự đụng chạm của anh A Nghị với tỷ ấy…..hihi)

Mạc Lặc Nghị Phàm duỗi cánh tay ra, đem cô ôm vào lòng làm thân thể cô gắt gao dán trên người hắn. Cúi đầu ấn đôi môi ấm áp lên môi cô. Ngang ngược mà thân thiết hôn đôi môi đỏ mọng của cô, hương vị hắn quen thuộc, hương vị hắn nhớ mãi không quên……Giờ phút này cảm xúc của hắn tràn ra, kích động toàn thân hắn đều run run.

Lâm Duyệt cả kinh trợn hai mắt lên, nhìn chằm chằm khuôn mặt được phóng đại trước mắt mình, hắn cư nhiên hôn cô? Có lầm hay không? Lần đầu tiên gặp mặt chiếm tiện nghi cô, hôm nay còn…!

Khi Mạc Lặc Nghị Phàm hôn cô chăm chú, đột nhiên Lâm Nguyệt cắn môi hắn một cái, chiêu này quả nhiên hữu hiệu, hắn sửng sốt một chút, buông môi cô ra.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:36
    Gửi vào: #12
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger




“A —! Cháu không cần lại đây!” Lâm Duyệt hét chói tai hướng dịch phía bên kia giường, ‘Phanh’ một tiếng, bởi dịch quá đà, thân mình nặng nề ngã xuống sàn nhà, may mắn sàn nhà có thảm, nếu không…..



“Mẹ, sao mẹ không để ý đến con và ba ba?” tiểu nữ oa từ cuối giường đi qua, ngồi xổm trước mặt cô nói.



Lâm Duyệt thét chói tai la lớn:



“Cô không phải mẹ cháu! Cháu mau ra ngoài! Cút ngay!”vừa kêu vừa đứng dậy hướng cửa phóng đi.



“Ba ba nói người là mẹ cháu, ba ba nói mẹ cháu tên là Lâm Duyệt, ba ba nói bức ảnh trên tường chính là mẹ cháu…”



“Ba cháu là kẻ biến thái, bị bệnh thần kinh, cháu đi tìm người khác đi, cô không gánh nổi nha!!” Lâm Duyệt hô một tiếng kéo cánh cửa gỗ có chạm trổ, vừa chạy được bước đầu tiên liền đụng đầu vào một lồng ngực lớn, theo phản xạ bị đẩy ra.



Mạc Lặc Nghị Phàm duỗi cánh tay ra, mang cô tiến vào trong lòng, mới khiến cô lần nữa không bị ngã.



Lâm Duyệt ngẩng đầu liền gặp ánh mắt màu lam khiến cô vừa hận lại e ngại, cuống quít rời khỏi sự ôm ấp của hắn, lớn tiếng nổi giận nói:



“Anh thả tôi đi! Tôi muốn về nhà!”.



“Nơi này chính là nhà của em” Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn chăm chú vào cô nói.



“Nơi này không phải nhà của tôi! Sớm biết sẽ như vậy, lúc trước tôi không nên cứu anh, cho anh chết ở trên đường luôn!” Lâm Duyệt nổi giận mắng, làm chuyện tốt cứu hắn, cư nhiên đổi lấy kết cục hôm nay như vậy.



“Cảm ơn em đã cứu anh” Mạc Lặc Nghị Phàm nâng mặt cô lên, nhìn thật sâu vào. Đúng vậy, hắn nên cảm tạ cô đã cứu hắn, bằng không hắn đã sớm mất mạng.



Bị trúng hai phát súng trí mạng mà không chết, quả thật là một kỳ tích, kỳ tích này có công lao của cô.



“Ba ba, mẹ không cần Thư Tình…” Đứa nhỏ lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương mở miệng nói.



Lâm Duyệt quay lại liếc nhìn đứa trẻ, trong lòng đột nhiên không sợ hãi nữa, nhưng cô quả thật là mẹ của con bé sao. Ba năm trước còn đang học cấp hai, hơn nữa bản thân đã làm gì đều nhớ rõ tất cả, làm sao có thể có một đứa con gái lớn như vậy?



Nhưng vì sao cô bé lại giống mình như vậy.



Mạc Lặc Nghị Phàm cúi người ôm tiểu Thu Tình ở dưới, dịu dàng nói:



“Mẹ không phải là không cần con, chỉ là mẹ không nhớ rõ con thôi”.



“Tiên sinh, anh thật sự nhận nhầm người, tôi không phải là người mà anh muốn tìm, xin anh thả cho tôi trở về đi” Lâm Duyệt hạ thấp giọng, sử dụng chiêu cầu xin.



“Em đói bụng rồi, chúng ta đi ăn cơm trước” Mạc Lặc Nghị Phàm một tay ôm tiểu Thư Tình, một tay ôm lấy Lâm Duyệt hướng nhà ăn ở lầu một đi đến.



Ai nói cô đói bụng, hắn làm sao có thể bá đạo tuyên bố cô đói bụng, nghĩ đến ăn cô mới giật mình thấy bản thân thật sự là đói bụng lắm. Nhưng vì giữ tự tôn bản thân khỏi sự đáng thương, cô không cam lòng, bỏ tay hắn ra, giương giọng nói:



“Tôi không đói bụng, tôi chỉ muốn về nhà”.



Mạc Lặc Nghị Phàm cũng không cho cô có cơ hội, một lần nữa kéo cô vào trong lòng, chân bước trầm ổn hướng nhà ăn đi đến.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:36
    Gửi vào: #13
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 13: Bữa ăn xa xỉ




Trên bàn ăn đã sớm bày đầy các loại thức ăn, dường như đều là những món mà Lâm Duyệt thích ăn, vài người chờ ở bàn ăn kéo ghế ra, Lâm Duyệt nhanh chóng ngồi xuống.

Miệng cố nuốt nước miếng sắp chảy ra, thật tốt, thật nhiều đồ ăn, đồ ăn thơm quá. Cô thật sự muốn bái vị đầu bếp nơi này làm thần, một bàn tràn đầy đều có thể thỏa mãn khẩu vị của cô.



Từ khi lão cha biến thái ném bỏ cô, cô vốn chưa có một bữa ăn nào xa xỉ như vậy, bình thường ngay cả mì gói nàng cũng không có mà ăn, vậy còn quản tự tôn cái gì, lấp đầy bụng mới là thượng sách!



Cô hưng phấn mà gắp một con tôm hùm, định bỏ vào miệng, mới phát hiện hai người một lớn một nhỏ ở đối diện nhìn chằm chằm vào cô. Do đó tay cô chuyển hướng đem con tôm hùm bỏ vào bát của tiểu Thư Tình, cười tủm tỉm nói:



“Đây là của tiểu quỷ”.



“Cảm ơn mẹ, nhưng con không phải tiểu quỷ, tên con là Vương Thư Tình” Tiểu Thư Tình cười hì hì giải thích nói.



“Ừ…ha ha, Vương Thư Tình, tên nghe rất hay…” Lâm Duyệt vừa ca ngợi vừa thưởng thức món ăn ngon.



“Là em đặt tên cho con bé” Vẫn không nói tiếng nào, Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn nàng nói.



“Hả?” Lâm Duyệt sửng sốt, ngẩng đầu nhìn hắn, gượng cười nói:



“Không phải tôi, tôi ngay cả sách cũng chưa đọc được vài năm, làm sao đặt tên hay như vậy”.



Tiếp tục vùi đầu vào thức ăn trong bát, Mạc Lặc Nghị Phàmnhìn cô ăn uống vui vẻ, đôi môi gợi cảm mỉm cười nhàn nhạt. Cô thích ăn cơm Trung Quốc, thích ăn những thức ăn này, hắn cố ý bảo đầu bếp chuẩn bị, hai năm qua, khẩu vị của cô vẫn như cũ không thay đổi.



Lâm Duyệt bị hắn nhìn có chút ngượng ngùng, lại mắc cỡn cười một tiếng



“Anh đừng nhìn tôi, ăn đi, mọi người cùng nhau ăn thôi” Chỉ có một mình cô ăn, thật ngại quá.



“Mẹ, tối nay có ngủ cùng con được không? Có thể kể chuyện cổ tích cho con không?” Tiểu Thư Tình chớp đôi mắt to xinh đẹp hào hứng bừng bừng hỏi.



“Co….cô chỉ biết kể chuyện ma” Lâm Duyệt xin lỗi cười nói.



Tiểu Thư Tình lại thoải mái vỗ tay



“Được nha! Cháu thích nghe chuyện ma! Mẹ thật đáng yêu!”



Lâm Duyệt đối với đứa nhỏ như thiên sứ này chỉ có thể cười cười có lỗi, không đành lòng cự tuyệt con bé. Cô chỉ đi một lúc rồi trở về, ngày mai còn muốn lên lớp, còn đi làm, cũng không biết người đàn ông biến thái này có cho cô đi hay không.



Nghĩ vậy cô cúi đầu sâu hơn, vụng trộm liếc nhìn Mạc Lặc Nghị Phàm ở đối diện, đối phương tao nhã ăn thức ăn trong bát. Ai, người đàn ông này thật hoàn mĩ, động tác ăn cơm cũng mê người như vậy.



So với học trưởng Phạm Tư Ân còn mê người hơn, nếu hắn không phải đại gian đại ác như vậy, cô nhất định sẽ bị mê hoặc!



Cơm nước xong, tiểu Thư Tình được nữ giúp việc đưa đi, Lâm Duyệt đi theo phía sau Mạc Lặc Nghị Phàm vào trong phòng khách, ngồi vào sô pha trước, nữ giúp việc bưng trà lên uống một ngụm.



Lâm Duyệt đứng bên cạnh nhìn một loạt động tác của hắn, tuy rằng nhìn rất mê người nhưng –! Cô hiện tại không rảnh thưởng thức! Không thể nhịn được nữa, cuối cùng mạnh miệng nói:



“Xin hỏi, tôi có thể trở về nhà chưa?”.



Mạc Lặc Nghị Phàm nâng ánh mắt, cười mà như không cười nhìn cô một cái, cánh tay vươn ra, vòng qua lưng cô, thân mình Lâm Duyệt xoay chuyển, một cái giật nhẹ tiến vào trong lòng hắn.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:37
    Gửi vào: #14
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 14: Cô nợ hắn vòng cổ




Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nóng lên, vội vàng nghĩ muốn rời khỏi ở trong lòng hắn, nhưng không động đậy được chút nào. Trời ạ! Người đàn ông biến thái này thế nào luôn thích chiếm tiện nghi của cô, ỷ vào bản thân có thân thể khỏe mạnh, khi dễ cô một thiếu nữ, rất đáng giận!

Hơi thở của hắn, mùi nước hoa nhàn nhạt trên người hắn, giống như chiêu gọi hồn lảng vảng ở trong mũi cô, mê hoặc thần kinh yếu đuối của cô, làm cho cô có chút si mê.

Mạc Lặc Nghị Phàm cúi đầu, để khuôn mặt lên cổ cô, hít sâu mùi hương tự nhiên trên người cô, khiến trong lòng Lâm Duyệt rung động. Bên tai truyền đến lời nói trầm thấp gợi cảm của hắn:

“Duyệt Nhi, em thích kim cương, đá quý, vàng, bạc ta đều có thể mua cho em, tùy em muốn bao nhiêu”.

Lâm Duyệt hơi hơi sửng sốt, không rõ hắn vì sao đột nhiên nói ra những lời này, chỉ có thể cười ha ha nói:

“Tôi biết ngươi có tiền, nhưng …..”.

“Duyệt Nhi, đem vòng cổ trả lại cho anh, anh mang em đi mua nhiều thứ hấp dẫn khác”. giọng nói một lần nữa vang lên cắt ngang lời của cô. Mạc Lặc Nghị Phàm hơi ngẩng đầu, bàn tay ấm áp khéo léo vuốt ve cô, lẳng lặng dừng ở trên người cô.

“Cái gì?” Lâm Duyệt lần nữa lại sửng sốt, vòng cổ nào? Cô lấy vòng cổ của hắn khi nào?

“Anh cần cái vòng cổ kia” Mạc Lặc Nghị Phàm thu hết nghi hoặc của cô vào đáy mắt, lại mở miệng nói.

“Tôi cầu xin anh! Nói rõ ràng một lần” Lâm Duyệt định trong lòng hắn đứng lên, lại bị hắn ấn ngồi trên đùi, trốn không thoát, chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn:

“Vòng cổ nào? Tôi lấy vòng cổ của anh khi nào? Anh đừng đổ tội bậy bạ!”.

“Vòng cổ ở trong túi áo khoác lần trước em lấy mặc” Mạc Lặc Nghị Phàm thấy cô phản ứng dữ như vậy, nghĩ rằng có lẽ cô không phát hiện ra vòng cổ, hi vọng cô không có đem áo khoác vứt đi là tốt rồi.

Lâm Duyệt đột nhiên tỉnh ngộ hẳn, lần đó cô đem áo khoác giặt, còn kiểm tra một lượt, hoàn toàn không phát hiện cái vòng cổ nào. Xoay mặt nhìn hắn cười lạnh nói:

“Hóa ra anh bắt tôi tới là vì muốn vòng cổ”. Bắt thì bắt, sao còn phải trước mặt giáo viên và các bạn thô lỗ bắt cô. Còn ở trước mặt mọi người kêu cô là thiếu phu nhân, ý định muốn cho cô khó xử đúng không?

“Bảo bối em hiểu lầm rồi, vòng cổ không quan trọng, đón em về nhà mới là trọng điểm” Mạc Lặc Nghị Phàm giải thích nói, thật vất vả tìm được cô, hắn đương nhiên muốn đem cô về nhà.

“Trong túi áo không có vòng cổ, lúc tôi giặt, có kiểm tra qua” Lâm Duyệt nói.

Mạc Lặc Nghị Phàm tinh tế đánh giá khuôn mặt tươi cười của cô, đôi mắt màu lam nhạt càng ngày càng sắc bén, thẳng tắp nhìn vào mắt cô, nghiên cứu tính chân thật những lời của cô.

Lâm Duyệt cả kinh, cuống quít tránh đi tầm mắt hắn, cô không có nói dối, dám biểu hiện giống như nói dối. Ánh mắt người đàn ông này rất sắc bén, cô sợ!

“Túi nhỏ trong tay phải, anh phái người đưa em trở về tìm lại xem, nhất định có” Mạc Lặc Nghị Phàm quyết định nói, vòng cổ quả thật ở trong túi tiền, mà chiếc áo lại bị cô lấy mặc đi, đương nhiên không có lý do gì không có.

Lâm Duyệt gật đầu:

“Được….được, tôi trở về tìm kỹ lại, tìm được rồi nhất định trả lại cho anh”.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:37
    Gửi vào: #15
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 15




“Bảo bối ngoan” Mạc Lạc Nghị Phàm nắm cằm của cô, không cho cô nhúc nhích, môi ấn xuống thật sâu, hôn lên đôi môi mềm mại đỏ mọng của cô.



Lâm Duyệt biết rõ giãy giụa vô dụng, nhưng vẫn không ngừng vặn vẹo thân mình, ôi…, nụ hôn đầu tiên của cô. Cứ như vậy bị tên đàn ông này cướp đi, (đây đâu phải nụ hôn đầu của chị đâu…..ha ha…..), hơn nữa trong vòng một ngày bị hôn hai lần!



“Anh! Vương bát đản” Sau khi môi được tự do, câu đầu tiên của cô là trách móc.



Mà người bị trách móc một chút cũng không để ý, các cơ trên mặt thể hiện rõ ý cười, giống như vĩnh viễn đều không đủ, ánh mắt thâm tình nhìn cô.



Lâm Duyệt trừng mắt nhìn hắn lần thứ n, nhắc lại nói: “Tôi muốn về nhà”



“Từ hôm nay trở đi, nới này chính là nhà của em” Mạc Lặc Nghị Phàm bá đạo tuyên bố.



“Tôi không cân, tôi muốn về với cuộc sống hàng ngày của tôi, bằng không tôi chết trước mặt anh” Lâm Duyệt hung tợn uy hiếp nói.



Đúng vậy, Mạc Lặc Nghị Phàm ngay cả một cọng tóc cũng không động vào cô, nên làm sao có thể để cô chết được? Uy hiếp của cô khiến sắc mặt hắn bắt đầu đông lại.



Thấy hiệu quả, Lâm Duyệt lại tiếp tục kế hoạch, nói: “Hiện tại anh đưa tôi trở về, không tôi…..” vừa nhìn quanh bốn phía vừa tìm cách, may trên mặt bàn có con dao gọt hoa quả, hướng lên cổ.



Mạc Lặc Nghị Phàm nhanh tay lẹ mắt đoạt con dao trong tay cô, biết rõ là cô diễn trò, nhưng vẫn đồng ý nói



“Được, anh để em tiếp tục đến trường đi học, nhưng em phải ở nơi này”.



“Không cần! Tôi không muốn ở nơi này, tôi còn muốn đi làm, ở nơi này không thuận tiện”



“Em nghỉ việc đi”.



“Tôi sao phải nghe lời ngươi” Lâm Duyệt tức giận nói “Tôi muốn đến trường, muốn đi làm, còn muốn ở nơi ở hiện tại của tôi! Anh đừng hòng quản tôi”



“Em là vợ của tôi, là mẹ Thư Tình, chẳng nhẽ em không muốn sống cùng con bé sao?”



Hắn nhìn chằm chằm cô, đôi mắt có chút thương cảm.



Lâm Duyệt nhớ tới cô bé có bộ dạng giống mình kia, trong lòng mềm ra, đúng là cô có chút luyến tiếc. Nhưng dù sao cô bé cũng là con của người khác nha, hoàn toàn không phải là của cô (LL: tỷ có chắc thế không ạ J). Cô làm sao có thể cướp đi lão công và đứa nhỏ của người khác?



Do đó….cô thẳng lưng lên, lớn tiếng nói: “Tôi không phải vợ của anh, đứa nhỏ kia không liên quan tới tôi, bởi vậy tôi không muốn ở lại chỗ này”



Lời nói lạnh như băng của Lâm Duyệt kích thích trái tim hắn, có chút đau đớn, bất đắc dĩ khẽ thở dài, nhượng bộ lớn nhất “Hai ngày cuối tuần trở về nhà, có thể không?”



Lâm Duyệt nhìn biểu tình hắn có chút bi thương, có chút khó xử mà do dự, người đàn ông này lạnh lùng tà mị, cư nhiên sẽ đối với một người phụ nữ ăn nói khép nép như vậy, xem ra hắn thực sự yêu vợ.



Được rồi, cô đáp ứng là được, dù sao một tuần hai ngày, không đúng, một ngày rưỡi, sáng thứ 7 cô còn phải đi làm.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:38
    Gửi vào: #16
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 16: Tân tổng tài trở về [P1]




Đến lớp một lúc, một nhóm đủ các bạn nam, nữ đi lên, bảy miệng tám lời, cười hì hì hỏi:



“Lâm Duyệt, sao trong một đêm cậu lại thành thiếu phu nhân của người ta vậy?”



“Đúng, đúng, có ảnh người đàn ông kia không, thiếu gia trong miệng bọn họ bộ dạng thế nào?”



“Ôi, số cậu thật tốt nha!”



“…….”



“Ngừng!” Lâm Duyệt quát to một tiếng, tức giận nói: “Tớ không phải là thiếu phu nhân, tên biến thái kia nhận sai người, OK?” (LL: vâng anh Nghị của ‘nhận sai người’ rồi……..89.gif)



“Vậy……vị thiếu gia đẹp trai không? Ai nha……..sao người bị nhận sai không phải tớ………” Lưu Tuyết ra vẻ thất vọng kêu lên một tiếng.



Lâm Duyệt chịu không nổi liền trợn trừng mắt, nhớ tới tên biến thái kia tên Mạc Lặc Nghị Phàm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hắn nha, bộ dạng vừa lùn lại béo, mặt thì đầy rỗ, là một người đã ngoài 40 còn tự xưng thiếu gia, muốn bao nhiêu ghê tởm có bấy nhiêu ghê tởm!” (LL: edit xong đoạn này buồn cười muốn chết, nếu mà để anh A Nghị biết thì……..=]])



“Hả?” hơn mười bộ mặt thất vọng nhìn cô, đồng thời vang lên tiếng thở dài.



“Đúng vậy, là như vậy” Lâm Duyệt gật gật đầu, dám can đảm chiếm tiện nghi của cô, còn đoạt đi nụ hôn đầu, hừ! Cô cảm thấy hắn chính là lão già ghê tởm.



“Tốt lắm, tớ nên đi làm thôi” Lâm Duyệt thu dọn sách vở trên bàn nói.



“Đến giờ thể dục rồi cậu không học sao?” Lưu Tuyết nhìn cô hỏi, không phải là cô chứ?Giờ thể dục tuần này lại không tham gia? Lâm Duyệt gật đầu một cái.



“Tôi mà không xuất hiện ở công ty nữa liền không nhận được tiền lương, lúc nữa câu nghỉ phép giúp tớ, nói là tớ đến kỳ”



“Nhưng là tháng này cậu đã xin nghỉ 4 lần” lần nào cũng dùng một chiêu duy nhất, chẳng lẽ không thể đổi mới cách thức sao?



“Đến 4 lần thì sao? Tớ kinh nguyệt không đều không được sao?” Lâm Duyệt nói, xin phép tốt nhất là lấy cớ này, đặc biệt là đối với thấy giáo, mỗi lần đều rất hữu hiệu.



“Quên đi, tớ đây kinh nguyệt cũng không đều, được rồi” Lưu Tuyết hắc hắc cười nói.



“Cậu đi công ty đi làm đi, tớ thấy tớ không đi cũng không được”



Lúc Lâm Nguyệt và Lưu Tuyết đi vào công ty, liền nhìn thấy mọi người ở xung quanh dọn dẹp, Lâm Duyệt nghi hoặc nắm lấy một cô gái trẻ liền hỏi



“Chị Linh, các người đang làm gì đó?”.



Cô gái được gọi là ‘chị Linh’ cười thần bí nói “Các em hôm nay đến đúng lúc, lúc nữa tân tổng tài sẽ đền gặp mặt mọi ngươi”



“Tân tổng tài đến đây ngươi vui vẻ cái gì? Được tăng thêm lương sao?”



Lâm Duyệt càng thêm nghi hoặc hỏi, dù sao cô chỉ là nhân viên văn phòng, tân tổng tài hay tổng tài tiền nhiệm với cô mà nói không có gì khác nhau.



Vương Ức Linh lại cười thần bí “Nghe nói tân tổng tài trước kia vẫn ở nước ngoài công tác, mới 28 tuổi, bộ dạng rất suất”.



“Thật sự” Lưu Tuyết và Lâm Duyệt đồng thời kinh hô ra tiếng, vui sướng nhìn chằm chằm Vương Ức Linh, Vương Ức Linh dùng sức gật đầu, chứng tỏ những điều mình nói là hoàn toàn chính xác.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:38
    Gửi vào: #17
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 17: Tân tổng tài trở về 2




“Duyệt Duyệt, tán gẫu cái gì vui vẻ vậy, lại đây giúp anh phong tương” Trong văn phòng quản lí bên cạnh truyền đến tiếng gọi, Lâm Duyệt ‘vâng’ một tiếng, đi đến văn phòng nhỏ.

“Đem chỗ tài liệu cũ này giúp anh bỏ vào thùng” Thiên vừa làm việc, vừa phân phó cô nói.

“Được, tiểu Thiên” Lâm Duyệt hoạt bát hô to một tiếng, bắt đầu sắp xếp, Thiên không vui trừng mắt liếc nhìn cô một cái:

“Không lớn, không nhỏ, gọi anh là Thiên đại ca!”

“Nhưng người ta thích gọi anh là tiểu Thiên thôi” Lâm Duyệt cười hắc hắc nói, Thiên đã không phải là lần đầu tiên sửa đúng cho cô, biết nhiều lời vô ích. Nói sang chuyện khác:

“Hôm nay lại xin phép?”

“Đúng vậy”

“Nếu em muốn thi vào cao đẳng, đừng xin phép nghỉ, anh đã nói, chờ khi nào em nghỉ hề rảnh thì lại đến”

“Không có việc gì, dù sao cũng không tốt lên được, hơn nữa em chỉ xin phép nghỉ tiết thể dục”

Thiên là anh họ xa của Lưu Tuyết, đã làm quản lí trong ngành này nhiều năm, lúc nghỉ hè năm ngoái một mình chủ định đưa cả Lâm Duyệt và Lưu Tuyết vào công ty làm nhân viên văn phòng, coi như là là lành đùm lá rách.

Ai ngờ hai nha đầu kia không thể nói được, bình thường không rảnh mấy đều thích đến nơi này, ảnh hưởng rất lớn đến thành tích học tập không nói, còn luôn xin nghỉ phép nữa.

Đóng thùng xong, Lâm Duyệt liền tự giác cầm tư liệu trở lại kho tư liệu, kho tư liệu nhỏ có hai máy tính là chuyên dành cho nhân viên dùng, còn có máy vi tính và máy photo.

Loại công việc này tuy nhàm chán, nhưng chỉ cần có tiền lương, Lâm Duyệt đều cảm thấy có dũng khí. Bất tri bất giác liền đến thời gian tan tầm, duỗi thẳng người, cô đứng dậy đi ra khỏi kho tư liệu.

Bình thường đồng nghiệp đều trò chuyện vui vẻ hôm nay có vẻ phá lệ yên tĩnh, hơn nữa đều ra sức công tác. Lâm Duyệt đánh giá nhóm người quái dị, cười hi trêu ghẹo nói

“Các anh các chị thân mến, chuyện gì khiến mọi người nghiêm túc thành như vậy?”

Vương Ức Linh ra vẻ nghiêm cẩn nói: “Lâm Duyệt, Bạch quản lí gọi cô giúp hắn mang cà phê vào, cô không nghe sao”

“Nói khi nào? Em không có nghe thấy” Lâm Duyệt liếc nhìn cánh cửa đang khép chặt, nghi hoặc nói.

“Cô có đi hay không, Bạch quản lí mà phê bình xuống thì đừng trách tôi không nhắc nhở cô”

Vương Ức Linh nhún nhún vai, mím môi không quan tâm cô. Lâm Duyệt học bộ dáng của cô mím môi, hướng phòng nước trà đi đến, lúc từ trong đi ra trên tay còn bê một ly cà phê.

Trên cửa phòng quản lý có bảng không được quấy rầy, Lâm Duyệt nâng ngón trỏ lên, nhẹ nhàng đẩy, bảng liền chuyển. Cô cười hi một tiếng, nhớ gõ hai tiếng rồi đẩy cửa đi vào.

Ngay khi thân ảnh nhỏ gầy của cô biến mất ở cạnh cửa, trong văn phòng nháy mắt tuôn ra một trận cười trộm, bắt đầu bàn tàn sôi nổi. Vương Ức Linh đem ngón trỏ đặt ở trên môi, sau đó chỉ chỉ phòng quản lí, ý bảo mọi người dừng lại nghe chuyện ầm ĩ.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:39
    Gửi vào: #18
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 18: Tân tổng tài trở về 3




Lâm Duyệt vừa bước vào văn phòng, một vật không rõ từ đâu liền hướng thẳng trên người cô đi đến, cùng với đó là một tiếng gầm nhẹ lạnh lùng “Kế hoạch này…”

Không có câu sau, tay gạt bộ ấm chén rơi xuống đâu kêu “loảng xoảng”

Lâm Duyệt kinh hô một tiếng, cuống quýt hướng một bên tránh đi, nguy hiểm thật, thiếu chút nữa liền đáp ngay trên mặt cô! Hô! Ngẩng đầu tiếp xúc ngay ánh mắt nghi hoặc của Thiên, còn có một người đàn ông suất không thể suất hơn được, sắc mặt hắn lạnh lùng mà âm tình bất định.

Lúc người đàn ông lạnh lùng nhìn về phía cô, trên mặt xuất hiện một tia kinh ngạc, nhưng chỉ được năm giây liền khôi phục như cũ, ánh mắt vẫn như cũ dừng lại trên người Lâm Duyệt.

‘‘Duyệt Duyệt, em đi vào làm cái gì ?’’ Thiên cất bước đi tới, sắc mặt ngưng trọng đánh giá nàng.

«Các chị ấy nói anh gọi cà phê, em… »

« Anh không có gọi cà phê, trước đừng động vào mảnh vỡ, đi ra ngoài đi » Thiên có chút vội vàng đem cô đẩy ra ngoài, thiếu gia đang lúc phát giận, không để người khác quấy rầy, đám nhãi nhép ngoài kia thấy loạn chưa đủ, phía sau còn dám lấy loạn làm vui, tức chết hắn!

Lâm Duyệt không cam không nguyện tránh tay hắn ra, chỉ vào người đàn ông lạnh lùng : «Nhưng …..hắn còn chưa giải thích với em » quăng đồ lên người cô, lại làm rớt cà phê của cô, cư nhiên một câu xin lỗi cũng không nói ? Rất kỳ cục.

« Tổ tông, buổi tối anh mời em cơm để nhận lỗi, mau đi ra đi » Thiên một phen lau mồ hôi trên trán, chỉ kém chưa quỳ xuống lạy cô.

“Thật sự?”

“Thật sự.”

“Vậy em cám ơn anh trước.” Lâm Duyệt vui sướng nở nụ cười, chuyển hướng đến người đàn ông từ đầu đến cuối cũng không nói gì một câu, không câu giải thích, còn bản thân dùng ánh mắt mất hứng nhìn người đàn ông lạnh lùng. Bất mãn phê bình nói:

“Lần sau quang đồ đến người khác nhớ rõ cùng nói một tiếng ‘Thực xin lỗi’ với người ta, đùa giỡn tàn khốc vậy không có người thích, ôi —!”

Sau một tiếng thét chói tai nằm úp xuống đất, phía sau ‘Phanh’ một tiếng đóng sầm cửa, Tử Tiểu Thiên! Cư nhiên cứ như vật đem cô ném ra ngoài !

Thiên xấu hổ liếc trộm nhìn tổng tài khuôn mặt càng thêm âm trầm, cười ha hả làm lành nói :

« Tổng tài, chúng ta có thể tiếp tục » tiếp tục trách móc ai, ai…

Ánh mắt Diệp Tường Phi vẫn thất thần như cũ dừng lại ở cánh cửa đã khép chặt, Thiên thật là tò mò, chẳng lẽ hắn quen Lâm Duyệt sao ? Làm sao có thể ? Tò mò, lại không dám hỏi nhiều.

Trong văn phòng, lại là một trận cười trộm, Lâm Duyệt căm giận trừng mắt Vương Ức Linh, mắng : « Họ Vương bát đản, chị khi dễ tôi, chịkhông phải là người ! »

Vẻ mặt Vương Ức Linh vô tội cười ha ha nói : « Cô là chưa thấy qua tân tổng tài thôi, cho cô gặp một lần nha »

Thuận tiện chỉnh ác một cái, giải tỏa không khí văn phòng một chút thôi, ha ha.

« Tân tổng tài ? Tân tổng tài !! » Lâm Duyệt một chút là đứng bật dậy từ dưới đất.

« Đúng rồi, tân tổng tài rất tuấn tú đúng không ? » Một vị đồng nghiệp cười tủm tỉm nói, Lâm Duyệt khóc không ra nước mắt, làm sao không nói rõ cho cô là tổng tài ở trong…Cô không có thấy rõ bộ dạng suất của hắn, bất quá mới vừa rồi cô thực uy phong đi giáo huấn hắn, ô….Xong đời, xong đời ! Xem ra cô sẽ nhanh thất nghiệp !


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:39
    Gửi vào: #19
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 19: Lại gặp mặt




Đã đến thời gian tan tầm, toàn bộ công ty không ai dám đi ra ngoài, Lâm Duyệt gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, bất an đến cực điểm.

Một lúc nữa lại gặp mặt, tân tổng tài nhất định sẽ khai trừ cô, ôi….., vương bát đản này, chỉ biết khi dễ cô, đáng giận đáng giận !

Lúc tất cả các nhân viên nữ trẻ tuổi đều chạy đến lễ gặp mặt, chỉ có Lâm Duyệt là tốc độ chậm rì rì. Lưu Tuyết chạy lên phía trước phát hiện người bên cạnh không có bóng dáng đâu, xoay người lại nghi hoặc dò xét cô nói :

« Cậu không phải thích nhất soái ca sao ? Nhanh chút đi »

« Nhưng tớ vừa mới đắc tội với soái ca » Lâm Duyệt lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn thê thảm kêu rên, nhớ tới khuôn mặt vị tân tổng tài xanh lét, thân mình của cô không tự chủ mà run lên.

Chờ đến lúc cô đến nơi gặp mặt, bên trong phòng chỗ ngồi đã đầy người, ở giữa và chỗ ngồi vị trí tốt đều bị các nữ đồng nghiệp chiếm hết. Bởi vì ghế ngồi không đủ, Lầm Duyệt chỉ có thể cùng các nam đồng nghiệp đứng ở đằng sau, lại còn âm thầm nghĩ thấy may mắn, đứng ở phía sau rất tốt, không có người chú ý được đến cô.

Lại phát hiện một cô gái chen chúc chỗ đàn ông đứng so với việc nữ đồng nghiệp đoạt được vị trí tốt càng thấy được.

Cứ thế, cô lặng lẽ lui về phía sau hàng người, thành công đem bản thân trốn phía sau một người con trai cao to.

Không bao lâu, tân tổng tài Diệp Tường Phi bước chân vững vàng, dáng người cao gầy, khuôn mặt khí suất mê người, đôi môi đỏ mọng nhếch lên, đôi mắt sắc bén đảo qua mọi người.

Nhóm nữ đồng nghiệp hai mắt đều tỏa sáng miệng nhịn xuống kinh hô, si ngốc nhìn người đàn ông rất suất trên đài, Lâm Duyệt cũng không ngoại lệ, đầu lộ ra mang theo bất an mà dò xét. Giương cặp mắt tò mò đánh giá hắn.

Diệp Tường Phi không nhìn sự kinh diễm trong mắt người khác, ánh mắt nghiêm khắc quét hai vòng qua đám người, lúc chuẩn bị thu hồi, không khéo dừng ở khuôn mặt nhỏ nhắn giống như đã từng quen biết.

Lâm Duyệt tiếp xúc với ánh mặt lạnh lùng của hắn, trong lòng nhất thời khiếp sợ, cuống quýt lùi người về phía người con trai cao lớn kia, trái tim ‘bang bang’ nhảy loạn lên, không rõ là nảy sinh cảm giác gì ở trong lòng cô. Là sợ hãi ? Kinh ngạc? Hay là bị tân tổng tài mê hoặc ? Chính cô cũng không rõ ràng.

Diệp Tường Phi thấy cô lui về sau, thì đem tầm mắt thu hồi, hắn sợ bản thân khi nhìn vào khuôn mặt kia sẽ lại thất thần, khuôn mặt kia cùng với bộ dạng Diệp Giai giống nhau như đúc !

Nghĩ đến Diệp Giai, liền nhịn không được nhìn thoáng qua Lâm Duyệt, giống nhau như đúc !

Lâm Duyệt và Lưu Tuyết cười đùa giỡn trở lại chỗ ở, khi đi qua đại sảnh lầu một, Lâm Duyệt tưởng rằng chủ nhà giống như bình thường đều đi tới, cưởi tủm tỉm hô :

« Duyệt Duyệt, tan tầm ? Thế nào mà về trễ thế ? »

« Công ty tăng ca, lên nhà trước đã » Lâm Duyệt vẫy vẫy tay với hắn, lúc kéo Lưu Tuyết lên đến lầu hai, mới nhỏ giọng hỏi :

« Tên quỷ quyệt kia gần đây làm sao vậy, giống như thay đổi thành một người khác »

« Tớ làm sao mà biết » Lưu Tuyết cười tủm tỉm nói : « Như vậy không phải tốt sao, rất yên tĩnh nha »

« Hắc hắc, nói cũng phải » Lâm Duyệt cười hi hi, lấy chìa khóa ra mở cửa, về nhà việc đầu tiên là bắt đầu lấy chiếc áo khoác trong tủ của người đàn ông kia. Đặt lên trên giường, tìm kiến kỹ càng, người đàn ông quỷ dị kia nói ở trong túi áo trong có cái vòng cổ, nhưng kiểm tra ba lần bốn lượt, cô đều không có thấy ở chỗ nào nha.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:40
    Gửi vào: #20
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 20




“Hắc hắc, nói được cũng phải.” Lâm Duyệt cười hi hi, lấy ra cái chìa khóa mở cửa, về nhà việc đâu tiên là đến tủ lấy chiếc áo khoác của người đàn ông kia ra. Đặt lên trên giường cẩn thận tìm kiếm một hồi, người đàn ông quỷ dị kia nói trong túi áo có vòng cổ, nhưng kiểm tra ba lần bốn lượt, cô đều không phát hiện nơi nào có nha.

“ Duyệt Duyệt, cậu đang tìm cái gì vậy? “ Lưu Tuyết uống hai cốc nước, uống xong rồi mở miệng hỏi.

Lâm Duyệt cũng không ngẩng đầu lên nói : “ Hắn nói trong túi áo trong có vòng cổ, nhưng tớ tìm tới tìm lui đều không có”

Trong lòng Lưu Tuyết đánh mạnh một cái, không ngạc nhiên nhìn cô, dè dặt cẩn trọng hỏi : “Rất đáng giá sao ?Là ai thế? »

Không phải là cái lần trước cô lấy đi chứ, trời ạ ! Chủ nhà quái dị…. ! Một màn trong nháy mắt hiện lên trong đầu cô.

« Là vòng cổ của người đàn ông hôm qua bắt tớ đi, nhìn dáng vẻ của hắn giống như vòng cổ này rất quan trọng »

Lâm Duyệt nhớ lúc ấy Mạc Lặc Nghị Phàm tìm cô muốn vòng cổ, hắn không phải từng nói với cô là muốn gì đều có thể mua cho cô sao ? Làm sao mà để ý một cái vòng cổ ? Chẳng lẽ là vòng cổ đính ước ? Ừ, nhất định là như vậy !

« Hắn để ở chỗ nào ? »

« Hắn nói túi áo bên tay phải, nhưng tớ tìm rất nhiều lấn, đều không có nha »

Lâm Duyệt nói xong lại bắt đầu tìm kiếm lại, hoàn toàn không phát giác đến Lưu Tuyết miệng phun một ngụm nước sôi ra.

Quả nhiên là cái mà cô đưa cho chủ nhà ! Lần này xong rồi, cô làm sao kiếm tiến để chuộc lại cái vòng cổ kia ?

Do dự nửa phút, nhăn nhó nữa phút, Lưu Tuyết cuối cùng khẽ cắn môi, liền đi ra ngoài. Chủ nhà cho thuê đang ở quầy thu ngân đánh giá cô, cười ha ha nói :

« Lưu Tuyết, chuẩn bị đi ra ngoài sao ? »

« Không phải, tôi tôi là tới tìm chú » Lưu Tuyết nuốt nước bọt, có chút khó khăn mở miệng nói.

« Tìm tôi ? » Chủ nhà có chút bất an đứng lên, liền lo lắng cô chạy tới chỗ hắn muốn cái vòng cổ ngày đó, bởi vì cái vòng cổ có giá trị ít nhất là 1 vạn tiền, đủ cho các cô thuê nhà hơn hai năm, tương đương là vượt mức trả tiền thuê nhà.

Lưu Tuyết nhìn hắn, không ôm hi vọng gì, cười ngượng ngùng nói :

« Chú à, chú có thể trả cái vòng cổ kia cho cháu được không ? Duyệt Duyệt, cô ấy đang tìm nó »

Quả nhiên là muốn tới lấy vòng cổ, chủ cho thuê nhà khuôn mặt trầm xuống, nói :

« Cô có tiền trả tiền thuê nhà sao ? Thêm tháng này đã là bốn tháng, thu thêm tiền phạt gấp đôi, lấy tiền đến tôi trả lại cô »

«Hả ? Tiền phạt muốn gấp đôi ? » Lưu Tuyết kinh ngạc trừng mắt nhìn hắn, người này quá mức tham lam ? Lại nói, trên hợp đồng cũng không viết phạt như vậy. Nhưng trên hợp đồng thật ra có ghi là không được nợ tiền thuê nhà, ai ai ai…. !

« Không có tiền phải không ? Vậy không bàn nữa » Chủ cho thuê nhà đường sống một chút cũng không cho. Lưu Tuyết không có biện pháp đành phải xám mặt rời đi.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

17 Pages V < 1 2 3 4 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 23rd April 2017 - 08:52 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248