Tìm kiếm:

> Người Mẹ Vị Thành Niên
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:30
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Truyện gửi đến bạn đọc một thông điệp về sự cẩn trọng, về tình yêu, về ý thức trách nhiệm; truyện cũng giống như lời nhắn nhủ trong truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17. Tuổi trẻ bước vào đời với nhiều cạm bẫy, nhưng lo lắng và cả sự lỡ làng nhưng tất cả rồi sẽ vượt qua được, hãy thận trong và suy nghĩ thật chín chắn, đọc truyện ngôn tình này và rồi bạn sẽ hiểu rõ điều này.
Nàng là Lâm Duyệt, một người nghèo vừa học vừa làm, nàng từng nghĩ sao mình có một cuộc đời quá thê thảm bi thương như vậy. Đột nhiên một ngày, bốn người đàn ông mặc đồ đen đi vào phòng học, trước mặt tất cả học sinh cung kính kêu nàng một tiếng “thiếu phu nhân”, cũng đưa nàng vào trong một biệt thự to nhưng quỷ dị.
Ở nơi này, nàng gặp được người xưng là chồng của nàng, người đàn ông đẹp trai đến yêu mị, còn có... một bé gái hai tuổi giống nàng như đúc. Mà bé gái hai tuổi kia hưng phấn gọi “Mẹ”, Lâm Duyệt thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh! Trời ạ! Nàng mới 18 tuổi, học sinh cấp ba, không nên có con gái lớn như vậy chứ? Còn nữa... nàng kết hôn từ khi nào chứ?
Hắn là Mạc Lặc Nghị Phàm, một sát thủ lãnh khốc vô tình, người lãnh đạo tối cao của tập đoàn Thụy Tạp. Vài năm trước hắn bị một tiểu nữ sinh làm cho thầm mến dẫn đến một phút cả hai cũng đồng điệu, xuất phát từ trách nhiệm, hắn mang đi tiểu nữ sinh... ngoài ý muốn có được đứa nhỏ. Hạnh phúc không bao lâu, sau ngày nàng sinh con bị người thần bí mắt cóc, từ đó về sau bặt vô âm tín. Sau ba năm tái ngộ, nàng đã quên hắn...
Truyện sẽ còn tiếp diễn đến đâu nữa, mời bạn đón đọc truyện và đi tìm câu trả lời.
Chia sẻ:
Tags: me vi nguoi me thanh nien vi thanh
Xem Video: me vi nguoi me thanh nien vi thanh Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Rủ đi thăm bệnh, nam thanh niên giao cấu với bé gái 14 tuổi
Nhóm thanh niên cướp tiệm vàng giữa ban ngày lãnh án
Nỗi đau của người mẹ sau ly hôn bị con trai hỗn láo
Đã xác định lai lịch nhóm thanh niên đập phá quán kem ở trung tâm Sài Gòn
Cả chục thanh niên mang hung khí đập phá quán kem ở trung tâm Sài Gòn
Nam thanh niên chết lặng ôm thi thể bạn gái sau TNGT
Nam thanh niên suýt bị nhốt vào chuồng chó vì sàm sỡ nữ sinh
Vào quán net hết ghế, thanh niên quỳ gối cho bạn gái ngồi lên người chơi game
Xuýt xoa thân hình ‘vạn người mê’ ở tuổi U50 của sao nam Việt
Mâu thuẫn trả tiền karaoke, thanh niên bị đâm gục
Nghẹn ngào dòng tâm thư cô bé lớp 9 gửi người mẹ quá cố
Giật túi xách, hai thanh niên khiến nạn nhân vỡ gan
G7 phản đối mạnh mẽ việc quân sự hóa Biển Đông
Ngắm body “vạn người mê” của WAGs số 1 làng Golf
Vườn rau thủy canh “vạn người mê” trên nóc nhà của ông bố Nha Trang
Buồn chán vì bệnh tật, nam thanh niên nhảy cầu tự tử
Buồn chán vì bệnh tật, nam thanh niên nhảy cầu tự tử
Hai nhóm thanh niên truy sát nhau trong đêm
Căn nhà lơ lửng vạn người mê trong “Up” bất ngờ xuất hiện trong game, game thủ đua nhau tìm kiếm
Huyền Thoại Võ Lâm – Game Việt đậm chất võ lâm ra mắt cuối tháng 3


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
17 Pages V  1 2 3 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(1 - 9)
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:31
    Gửi vào: #2
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger




Nước Mĩ,



Ban đêm ởLas Vegas, nhiều ánh đèn chói sáng chiếu rọi xuống nơi xa hoa trụy lạc, không ít âm mưu của thế giới. Bởi vì đêm quá khuya, trên đường xe qua lại thưa thớt. Một người đàn ông khóe miệng nhếch lên, bước chân bình thản đi trên đường cái, bóng người phủ dài, đi vào một tòa nhà.



Ở trong một gian phòng xa hoa rộng lớn, hắn gặp được người bí ẩn hẹn hắn, tuy rằng không thấy rõ gương mặt hắn, nhưng theo màu da, màu tóc, dáng người cùng giọng nói, hắn là một người Hoa rất khôi ngô.



Người tới đề cao cảnh giác, trực giác nói cho hắn biết, người này vô cùng kỳ quái, phải thật cẩn thận. Người bí ẩn cảm giác được hắn cảnh giác. Giọng nói có chút run run, lại hết sức hấp tấp nói



“Nghị, ngươi…..ngươi hãy nghe cho kỹ, ta không có nhiều thời gian lắm, người sẽ cảm thấy kỳ quái vì sao ta lại biết ngươi , vì sao lại mang ngươi tới nơi này. Trước hết ta có lời muốn nói, xin hãy nghe rõ, nhưng đừng ngắt lời ta, không nên hỏi vì sao, có thể chứ?”.



Nghị nhận thấy đôi người trước mắt này có chút mất đi nhẫn nại, thô lỗ như thế, còn dám can đảm đêm khuya hẹn hắn đến gặp mặt, nhưng gợi lên lòng hiếu kỳ của hắn, lông mi hơi nhíu lại gật gật đầu, người bí ẩn dường như cũng nhận ra Nghị bất mãn.



“Không cần khẩn trương (lo lắng), ta nói ta không phải là kẻ thù của ngươi, cũng sẽ không thể gây bất lợi đối với ngươi, thả lỏng chút, hơn nữa ta nhắc lại lần nữa không cần ngắt lời ta nói, thời gian của ta không nhiều lắm. Ta đã mất rất nhiều ký ức, tương lai càng ngày sẽ quên càng nhiều…” Nói xong người bí ẩn đột nhiên run rẩy đứng lên, giống như chứng động kinh phát tác, khuôn mặt bắt đầu vặn vẹo, ước chừng nửa phút, người bí ẩn hồi phục bình thường, nhưng vẫn hơi run run như cũ, khó khăn tiếp tục nói:



“Nghe đi, không nên hỏi ta là ai, chúng ta đã điều tra qua hoàn cảnh của ngươi, cảm thấy người vẫn còn là người lương tri, như vậy bây giờ ta xin người giúp đỡ, đem vật này mang về Trung Quốc, giao cho người của chính phủ Trung Quốc, một nam nhân tên là Mã Sĩ Kiệt”.



Nói xong người nọ run run từ túi bên phải thong thả lấy ra một vòng cổ vàng, động tác chậm rãi hầu như không thể phân biệt được là có di chuyển, bởi vì người bí ẩn biết rõ, nhất cử nhất động giờ phút này, nếu có hơi sơ ý, có khả năng kinh động đến sát thủ mặt lạnh đứng đối diện hắn nổ súng.



Mạc Lặc Nghị Phàm nhận vòng cổ, cầm ở trong tay, lật qua lật lại nhìn trong chốc lát, vòng cổ cũng không có gì đặc biệt, một vòng cổ nữ, kiểu dáng có chút lạc hậu.



Người bí ẩn tiếp tục nói:



“Lúc đầu, ta tính tìm Lãnh Phong giúp ta việc này, nhưng là Lãnh Phong đã chết bốn năm trước rồi”. Khi nói chuyện trong mắt người bí ẩn hiện lên một tia thương cảm mà người bên ngoài khó thể thấy, dường như đối với cái chết của Lãnh Phong có một cảm giác vô cùng thương tiếc.



“Việc này…..việc này liên quan đến vận mệnh và an toàn của quốc gia, hi vọng ngươi vẫn còn là người có lương tri, mật mã vòng cổ là…..là…”, đột nhiên toàn thân người bí ẩn run rẩy kịch liệt, sau khi run rẩy một lúc hai mắt trợn lên, té ngã xuống đất.



Mạc Lạc Nghị Phàm do dự một chút, lạnh lùng như hắn, thậm chí dìu hắn một chút cũng không có.



Sinh mệnh của người bí ẩn cứ như vậy mà chấm dứt. Làn da thối rữa, sắc mặt màu tím, hẳn là trúng kịch độc.





Chuyến bay đến thành phố F của Trung Quốc chậm rãi đáp xuống đường trượt, lúc này vừa vặn bốn giờ chiều, hai chân thon dài Mạc Lặc Nghị Phàm đi ra khỏi sân bay. Lấy xe do người lái xe đưa tới sân bay, cởi áo khoác ngoài ra để ở ghế sau, tự mình lái xe trên đường.



Mạc Lặc Nghị Phàm một thân thoải mái, thành thạo lái chiếc BMW đi vào trong thành phố, trong lúc lơ đãng, một chuyện kỳ quái đã xảy ra…



Một chiếc Texi từ phía sau bên trái nhanh như bay, xe chạy với tốc độ kinh người, ngay cả khi trong nháy mắt xe đi qua Mạc Lặc Nghị Phàm, chỗ ngồi ghế sau qua cửa sổ chìa ra một nòng súng, Đùng đùng hai phát súng bắn ra có giảm thanh, Nghị cảm thấy ở bụng truyền đến một trận đau đớn, mà chiếc xe Texi chạy vọt đi, không một dấu vết.



Mạc Lặc Nghị Phàm bị đau, ngoặt xe, thiếu chút nữa là đánh sang xe bên cạnh, máu từ bụng hắn chảy ra càng lúc càng nhiều, nháy mắt đã nhiễm đỏ ghế ngồi.



Đau đớn như những con sóng lớn, như có thể dời núi lấp biển hướng về phía hắn ập tới. Ý thức Mạc Lặc Nghị Phàm dần dần mơ hồ, nhưng vẫn dùng hết sức lực nắm chặt tay lái. Lúc mơ hồ, hắn tinh tế phát hiện vụ tai nạn này đúng là do người bí ẩn kia gây ra cho hắn.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:31
    Gửi vào: #3
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 2




Trên đường cái nhộn nhịp, hai cô gái trẻ vui vẻ đi giữa đám đông, một người hơi béo nắm tay của người kia, cười hì hì nói:



“Lâm Nguyệt, nghe nói Tiêu thị đang cần tìm người mẫu tạm thời, tớ rất muốn đi nha!”



“Người mẫu?” Lâm Duyệt quay đầu nhìn bạn, đánh giá nàng từ trên xuống dưới, đột nhiên cười ha ha:



”Người mẫu? Cậu đi sao? Ha ha….cười chết lão nương………!”



Đã sớm biết bị nàng nói không có giá trị Lưu Tuyết cũng không tức giận, cười ha ha nói:



“Ý của tớ là cậu đi nộp đơn, tớ đi cùng cậu, tớ chỉ muốn nhìn vị Tổng tài Tiêu thị Tiêu Kí Phàm trong truyền thuyết thì được rồi”.



“Tiêu Ký Phàm?” Lâm Duyệt liếc cô một cái, đảo cặp mắt trắng dã “người ta đã có người thành đôi, thật không tiền đồ!”.



“Chán ghét, cậu không thể không đả kích tớ sao?” Lưu Tuyết ai oán, mặc hắn có nữ nhân rồi hay không, dù sao thì hắn cũng là người tình trong mộng của cô, kiếp này mà không thấy mặt hắn một lần, cô chết mà vẫn hối tiếc nha!



“Hơn nữa, nếu chẳng may cậu trúng tuyển, cũng có thể kiếm thêm một khoản thu nhập nha, cậu đỡ phải chết đói” Lưu Tuyết không tha, dụ dỗ nói.



“Tớ có một công việc đã rất vất vả rồi, vẫn tiếp tục như vậy đi” Lâm Duyệt hết hi vọng, bởi vì nếu cô không giành nhiều để học tập một chút, có thể tốt nghiệp trung học hay không cũng là một vấn đề, còn đại học, cô cơ bản đã không còn trông mong gì.



“Nhưng…”



“Tớ rất đói bụng” Lâm Duyệt dừng chân lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào quán ăn vặt đối diện bên đường, các loại thức ăn đầy dầu mỡ trực tiếp dụ dỗ nước miếng của cô.



“Nếu cậu đi nộp đơn như tớ nói, tớ sẽ mời cậu ăn” Lưu Tuyết chớp hai mắt, dụ dỗ nói.



Thật không tiền đồ, Lâm Duyệt hưng phấn mà gật đầu, chỉ cần có ăn, cho dù bắt cô làm gì hay là lên núi đao xuống biển lửa, đồng ý trước rồi nói sau. Lưu Tuyết hướng cô dùng tay làm một động tác cố lên, đắc ý hướng quán ăn vặt đi đến.

Bởi vì muốn thịt chiên, bước chậm lại một chút, bụng Lâm Duyệt đang kêu to, cô đứng ở bên đường chờ. Thỉnh thoảng trước mắt xe lại chạy lướt qua mặt cô.



“Có xe thật tốt, có tiền thật tốt, tớ muốn tiền….!” Lâm Duyệt nói thầm, nhưng vẫn ai thán vận mệnh của bản thân. Đột nhiên một tia sáng trắng chợt lóe ở trước mặt, hướng nàng thẳng vọt tới.



Lâm Nguyệt hét lên một tiếng, rất nhanh chóng bước sang một bên, sắc mặt nháy mắt trắng bạch. Mà quái vật ánh sáng trắng kia cư nhiên là một chiếc xe BMW màu bạc cao cấp, viền xe màu xanh, dừng ngay ở bên cạnh chân cô, nếu vừa rồi cô không có kịp thời phản ứng, như vậy cô đã sang thế giới bên kia, không bao giờ phải chịu đói nữa.



Bên trong xe không có phản ứng, Lâm Duyệt nhanh chóng khôi phục lại, đánh giá chiếc xe trước mặt. Nụ cười gian lập tức thay thế bằng hoảng sợ, ban đầu nghĩ rằng người chủ có tiền, cơ hội tống tiền tới!About these ads


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:32
    Gửi vào: #4
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 3




Đắc ý đi tới, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, một cước đá vào cửa xe, khí thế muốn thắng đối phương trước, đây là giai đoạn nóng thân trước.



Sau đó cúi đầu, mắng ầm một trận lên với người đàn ông trong xe



“Này, tiên sinh anh đụng vào tôi.”



“Anh nghe thấy không?! Anh đụng vào tôi”. Mặc kệ cô trách móc thế nào, trên xe vẫn không có động tĩnh, không biết xấu hổ? Lâm Duyệt căm giận nghĩ, ‘Vụt” một tiếng cửa xe kéo ra, còn chưa kịp mắng chửi lần nữa, lại bị cảnh tượng trước mắt làm cô sợ hãi!



Chỉ thấy một người đàn ông áo đen thống khổ dựa trên tay lái, máu từ bụng hắn chảy xuống, trên ghế ngồi, dưới chân đã bị ướt do máu rỉ ra.



Bởi vì hắn úp mặt trên tay lái cho nên không rõ tuổi tác, không thấy rõ dung mạo…



Lâm Duyệt luống cuống, vội vàng vẫy vẫy hai tay, lắp bắp nói:



“Bị đụng vốn là tôi, không nghĩ tới anh lại bị thương, nếu là như vậy, tôi….tôi không cần anh bồi thường, tái tạm biệt….!”



Lúc đang muốn đóng cửa xe chạy đi, đột nhiên cánh tay bị cái gì kéo lại, xoay một vòng, nàng bị kéo vào xe, và ngồi lên chiếc ghế thấm đẫm máu.



“Anh đang làm cái gì?” Lâm Duyệt sợ hãi, kêu lên:



“Thực xin lỗi, mới vừa rồi là tôi không đúng, tôi không nên đá xe của anh, không nên…..”



“Đưa tôi đến biệt thự Bạn Sơn” Người đàn ông đem hết toàn bộ sức lực mà thốt lên.



“Cái gì?” Lâm Duyệt sửng sốt nhìn hắn, lần này nàng nhìn rõ diện mạo của hắn, đẹp đến yêu mị, ngũ quan như được gọt dũa nhưng bởi vì đau đớn mà vặn vẹo, hai tròng mắt nhắm chặt, một lần nữa bị mất âm thanh.



“Tôi…..tôi đưa anh đi bệnh viện nha” Lâm Duyệt chân tay luống cuống quay tay lái, lâu lắm không lái xe, động tác của cô không thuần thục lắm, đem xe từ vỉa hè lui ra.



“Đưa tôi đến biệt thự Bạn Sơn” giọng nói lạnh lùng càng lạnh thêm vài phần.



“Anh bị thương, không đi bệnh viện sẽ chết!” Lâm Duyệt kiên trì nói, hắn đều bị thương thành như vậy, còn đi biệt thự cái gì chứ! Đương nhiên phải đi bệnh viện nha!



“Biệt thự Bạn Sơn” Người đàn ông lại ngồi dậy, túm lấy cổ của nàng rống giận uy hiếp nói.



Lâm Duyệt bị hắn túm như vậy, thiếu chút nữa đụng vào xe phía trước, vội kêu lên



“Biệt thự Bạn Sơn! Biệt thự Bạn Sơn! A……..buông tay! Tôi đi là được”



Người đàn ông rốt cuộc buông tay, một lần nữa ngồi lại trên ghế.



Đồ điên! Người này nhất định là điên! Sắc mặt Lâm Duyệt trắng xanh, liếc mắt nhìn hắn một cái, quay đầu xe hướng biệt thự Bạn Sơn chạy đi như bay.



Hôm nay là nàng gặp xui cực lớn, tưởng dọa được người khác, kết quả lại bị người dọa. Cô vừa nãy nên mặc kệ hắn, trực tiếp xuống xe chạy lấy người, dù sao hắn cũng không đánh lại cô!



Ai! Đều là do tính tình tốt bụng gây họa! Nhưng kỳ quái là vì sao người đàn ông này không chịu đi bệnh viện? Còn nữa…..chỗ hắn bị thương rất lạ, chỉ là bị đâm xe sao lại bị thương ở bụng…….



Tâm trí dừng ở trên đường, lúc xe chạy đến biệt thự Bạn Sơn, cửa tự động mở ra, Lâm Duyệt không có tâm tình thưởng thức cảnh đẹp của biệt thự còn đẹp hơn công viên này, trực tiếp đem xe đi tới ngôi nhà chính.



Kỳ quái, sao một người hầu cũng không có? Tâm trạng Lâm Duyệt buồn bực, để xe ở trước ngôi nhà chính, đi ra ngoài. Đối với căn nhà lộng lẫy hét lớn



“Có người không?”



Không ai đáp lại, nàng đành phải vòng đến bên kia xe, liếc mắt một cái nhìn người đàn ông đã bất tỉnh, tim đập mạnh dữ dội, không phải đã chết rồi chứ? Lặng lẽ đưa ngón tay tới trước mũi hắn, may mắn hơi thở còn yếu.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:32
    Gửi vào: #5
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 4




“Này, đến biệt thự rồi!” Lâm Duyệt lớn tiếng nói, đem hết sức lực đưa hắn từ trong xe mang ra, thân mình hắn khỏe mạnh cao lớn, cô thì gầy yếu hơn nữa lại đói bụng hoàn toàn không có cách nào dìu hắn đi.



Thân mình người đàn ông vặn một cái, như một ngọn núi lớn dựa trên lưng cô mà đi.



“Ôi….ôi mẹ ơi!” ‘Phanh’ một tiếng, phía sau lưng Lâm Duyệt, thân thể hắn ép cô xuống đất. Trời ạ! Đây là cảm giác ở trời sập sao?



Bị đè tới mức không thở nổi, tay chân nàng vùng vẫy, đỏ mặt hét lên :



”Cứu mạng nha! Cứu mạng…..!” Ô….không ai tới cứu cô, cô cũng bị người đàn ông này đè chết, cùng hắn đi gặp Diêm Vương.



Người đàn ông thoáng cái khó khăn mở mắt ra, đôi mắt màu lam nhạt tỏa ra tia vui sướng, khóe môi gợi lên vui sướng, hướng cô lộ ra một nụ cười mơ hồ mà không thể thấy rõ, dịu dàng cười:



“Duyệt nhi……rốt cuộc em đã trở lại….”



Lâm Duyệt sửng sốt, hắn nói cái gì? Duyệt nhi? Làm sao hắn biết tên của cô? Hai tay vô thức sờ lên tấm thẻ trước ngực, trên đó không chỉ có lớp nàng học, còn có tên nàng…….



“Anh đè chết tôi rồi, anh…….mau xuống khỏi người tôi.” Lâm Duyệt tức giận mở miệng nói.



Khóe môi người đàn ông kia hơi giật giật, một câu cũng không nói ra được, khó khăn lắm mới có thể nhấc tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng phủ lên mặt cô, thân thể hắn đang run rẩy, tay cũng run rẩy.



Lâm Duyệt bị hắn chạm vào khiến tim đập liên hồi, sững sờ nhìn vào đôi mắt màu lam của hắn, đôi mắt đó thật giống màu nước trong suốt của Lưỡng Hồ (chỉ Hồ Bắc và Hồ Nam, Trung Quốc), gợn sóng, dường như có thể đem tất cả hồn phách của cô hút vào trong đó.



“Thiếu gia” một tiếng hét lên kinh hãi đem Lâm Duyệt từ trong mơ mộng trở về thực tại, cô ra sức đánh một quyền, không lưu tình chút nào nện vào mũi người đàn ông này, mắng



“Sắc lang!”



Bỗng người đàn ông trước mặt này tối sầm, đầu gục xuống, ghé đầu vào vai của nàng, nhưng chỉ một khắc sau được hai người đàn ông áo đen kéo ra. Lâm Duyệt không kịp phản ứng lại, nhóm người đã nhanh chóng hướng phòng trong đi đến.



Không hiểu gì cả! Lâm Duyệt từ dưới đất đứng lên, xoa xoa chỗ xương tay, chân bị đau. Nhìn quanh tòa nhà quỷ dị này một vòng, nơi này thật yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng gió vù vù, một bóng người cũng không có, vừa mới xuất hiện vài người áo đen lại cư nhiên giống quỷ đột ngột biến mất.



Lâm Duyệt không khỏi run lên, trong lòng một trận sợ hãi nổi lên. Cô xoay người chuẩn bị chạy trốn hết sức, đột nhiên phía sau vang lên tiếng của một người đàn ông:



“Tiểu thư, xin dừng bước”.



Đứa ngốc mới dừng bước! Lâm Duyệt ở trong lòng thầm kêu, ai biết bọn họ là loại người nào? Sẽ làm gì với cô? Nguy rồi, sẽ không phải vì cô biết chỗ của bọn họ, nên sẽ mang cô đi diệt khẩu chứ? Nghĩ đến đây cô không tự chủ được bước chân nhanh hơn.



“Tiểu thư, chỉ bằng đôi chân của cô không ra khỏi nơi này được đâu””. Người đàn ông ở phía sau lại lần nữa mở miệng, trong lòng Lâm Duyệt khiếp sợ, đúng rồi, lúc cô mới lái xe vào con đường ven biển, dọc đường đi không có một chiếc xe nào, vừa nhìn là biết đường của tư nhân.



Phút chốc xoay người, nghĩ mà sợ trừng mắt người áo đen. Người đàn ông thấy cô sợ hãi, mỉm cười nói:



“Tiểu thư, cô không cần sợ, chúng tôi rất cảm ơn cô đưa thiếu gia trở về, tôi sẽ phái người đưa cô xuống núi, nhưng……”


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:33
    Gửi vào: #6
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 5




“Chỉ là cái gì?” Lâm Duyệt ngắt lời hắn, sự lo lắng đều để ở cổ họng. Người đàn ông vẫn một mặt ôn hòa cười, đánh giá quần áo dính đầy vết máu, nói:



“Tiểu thư, có phải nên tắm rửa trước một chút rồi rời đi hay không ?”



Lâm Duyệt theo ánh mắt hắn cúi đầu nhìn bản thân, quần áo loang lổ vết máu, cứ như vậy đi ra ngoài đúng là không ổn, người ta tưởng rằng nàng làm sao. Nhưng muốn lưu lại, cô không cần, chỗ này rất khủng bố.



Ánh mắt đảo qua chiếc BMW bạc, đột nhiên hai mắt sáng ngời, bước qua một cách nhanh chóng. Lấy chiếc áo khoác đen để ở phía sau, mặc lên người, vừa khéo có thể che đến chân nàng, âm thầm cảm thấy kinh ngạc người đàn ông kia (chỉ anh A nghị đó) thật đúng là cao hơn bình thường!



“Tốt lắm, như vậy là có thể” Lâm Duyệt hướng người đàn ông nói.



Người đàn ông hơi chần chừ vài giây, liền gật đầu, lấy ra một cái bộ đàm, sau khi phân phó một tiếng. Lại lần nữa cảm kích đối với Lâm Nguyệt nói:



“Lần nữa thực sự cảm ơn tiểu thư”



“Chờ anh đem người chết kia cứu sống lại rồi cảm tạ tôi đi” Lâm Duyệt cười một tiếng, xoay người vừa đúng lúc có thể lên xe đậu ngay bên cạnh nàng. Đúng là tử sắc quỷ (Câu này LD tỷ mắng anh A Nghị….ha ha)! Sắp chết còn không quên chiếm tiện nghi của cô, thật ghê tởm!



Xe chạy nhanh trên con đường núi quanh co, phía sau Lâm Duyệt gắt gao giữ chặt tay vịn, sợ bị đẩy khỏi xe. Vụng trộm đánh giá tòa nhà cảnh giác người lái xe.



Khi tới cuối con đường núi, lái xe mới lễ phép hỏi:



“Tiểu thư xin hỏi cô đến chỗ nào?”



“Ách, đến nội thành, anh tùy tiện tìm một chỗ thả tôi xuống” Cô mới không ngốc như vậy, cho hắn biết bản thân ở đâu, ngày nào đó hối hận thả cô ra!



“Tiểu thư, tôi có thể trực tiếp đưa cô đến tận cửa” Lái xe thật lòng đề nghị nói.



“Không cần, cảm ơn” Cự tuyệt không chút do dự!



Cuối cùng trở lại nhà của nàng, Lâm Duyệt thoát khỏi chủ cho thuê nhà đang chờ nàng đòi nợ. ‘Vù vù’ hướng tầng cao nhất chạy tới. Khi nàng xuất hiện tại phòng thuê, Lưu Tuyết đang nhấm nháp dồ ăn vặt bị hoảng sợ.



Đánh giá Lâm Duyệt trước mặt mặc áo choàng đen, nghi hoặc nói:



“Cậu vừa đi trình diễn ở đâu về thế?”



“Ô…tớ vừa mới gặp tai nạn xe cộ!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Duyệt nhíu lại, vừa khóc lóc nức nở kêu thảm, thuận tay đem áo choàng trên người xuống.



“A…!” Lưu Tuyết hét lên một tiếng, nhìn chằm chằm cả người nàng đều toàn là máu, cả kinh không biết làm gì:



“Cậu bị thương chỗ nào? Trời ạ! Không đi bệnh viện chạy về nhà làm cái gì?”



“Máu này không phải của tớ…..oa…..tớ muốn tắm rửa” Cả người Lâm Duyệt ủ rũ, vừa bước nhanh hướng phòng tắm đi đến, vừa khẩn cấp đem quần áo đầy máu cởi sạch, dùng nước ấm rửa vết máu còn lưu lại trên người.



Ngoài cửa, Lưu Tuyết giương giọng hỏi:



“Đối phương bồi thường tiền cho cậu không? Bao nhiêu? Một thân đây máu như vậy ít nhất là năm mươi vạn đi?”



“Đừng nói nữa…..sao tớ lại xiu xẻo như vậy chứ” Tiếng gào lẫn tiếng nước chảy tràn ngập bên trong phòng tắm. Còn bồi thường gì! Còn năm mươi vạn gì! Cô có thể sống trở về cũng đã là hạnh phúc rồi.



“Được, được, tớ không đề cập tới nữa” Lưu Tuyết vội mở miệng nói, lui về bên cạnh bàn tiếp tục ăn đồ ăn của cô. Cửa gỗ đột nhiên bị người đập mạnh, Lưu tuyết cả kinh, âm thầm kêu khổ, kiểu gõ này trừ bỏ chủ cho thuê nhà còn ai nữa.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:33
    Gửi vào: #7
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 6: Đánh mất vòng cổ




Không biết, không thèm để ý. Làm như không có nghe thấy!

Tiếng đập cửa càng ngày càng lớn, tiếp theo là thanh âm của chủ cho thuê nhà:

“Tiểu quỷ! Nếu không mở cửa, tôi sẽ khóa niêm phong cửa bên ngoài đó!”

“Đến đây, đến đây!” vừa nghe đến niêm phong cửa, Lưu Tuyết vội chạy ra kéo cửa gỗ, cười ha ha làm lành nói:

“Xin lỗi, vừa rồi không có nghe thấy”

Chủ cho thuê nhà đã bốn mươi, người hơi béo, đôi mắt híp lại bắn thẳng về cánh cửa phòng tắm đang đóng, cười tủm tỉm hỏi:

“Duyệt Duyệt đang tắm sao?”

“Không phải, là một người quen” Lưu Tuyết cười ha ha nói, chèn ép vẻ mặt của hắn

“Chú có chuyện gì sao?”

“Chuyện gì? Còn phải hỏi sao? Đã ba tháng nay chưa nộp tiền nhà” Chủ nhà tức giận mắng:

“Nếu không nộp tôi phải đuổi người đó.”

“Thật xin lỗi, có thể cho thư thả hai ngày hay không ? Hai ngày là được rồi”

“Những lời này tháng nào ta cũng nghe, đã đến lần thứ 15. Không muốn nghe nữa” Chủ cho thuê nhà vung tay lên, không chút lưu tình nào nói:

“Bây giờ lập tức đưa tiền cho ta, bằng không đêm nay ngươi chỉ có thể chạy lấy người”

“Nhưng chúng ta thật sự không có……” Lưu Tuyết lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương nói:

“Chú ơi, ngài có thể thư thư vài ngày đi, tuần sau chúng ta được phát lương”

“Một phút cũng không được! Ngay bây giờ!” Chủ cho thuê nhà đe dọa nói, giơ giơ chìa khóa trong tay lên không trung

“Nhanh chút, đừng lẵng phí thời gian của ta, nếu như không có tiền ta liền khóa cửa rồi đi

“Đừng….đừng…..” Lưu Tuyết cuống quýt xua tay

“Cháu đi tìm cho chú” Nói xong xoay người đi vào trong phòng, nhìn chằm chằm vào căn phòng đơn sơ tới cực điểm, tìm ra một chút thứ gì.

Làm sao bây giờ? Đưa tiền mặt cho hắn? Xong rồi, xong rồi! E rắng Lâm Duyệt cũng không có khả năng, tên kia rõ ràng không cho cô ấy tiền.

Ánh mắt đảo qua áo choàng đen Lâm Nguyệt ném ở trên ghế, nàng không ôm hi vọng từ giữa có thể xảy ra cái gì kinh hỉ.

“Rốt cuộc có hay không có tiền a? Tôi còn muốn đi xuống trông nhà……” chủ nhà không nhẫn nại thúc giục nói.

Lưu Tuyết kiên trì không để ý tới hắn, tiếp tục không ôm hi vọng tìm kiếm, tay nhỏ bé đột nhiên ở trong túi đụng phải cái gì đó lành lạnh. Cô nghi hoặc cầm ra, cư nhiên là một cái vòng cổ màu trắng.

Đồ chết tiệt, không có tiền còn mua vòng cổ đeo, trong lòng Lưu Tuyết đem Lâm Duyệt mắng một tiếng. Hai người luôn luôn thích đi dạo ở cửa hàng trang sức, mua trang sức phải mấy vạn, cho nên nàng đương nhiên muốn đem vòng cổ màu bạc này trao đổi.

Không biết có thể đem qua cho hắn trước hay không ? Lưu Tuyết do dự rồi đi, đem vòng cổ trong tay đến trước mặt chủ nhà:

“Đại thúc, ta cũng không có đồ không thể tốt hơn, khi nào có tiền ta đi chuộc lại” Khi nói chuyện còn biểu hiện ra bộ dáng thực không nỡ.

Chủ cho thuê nhà với tay lấy vòng cỏ, chiếu dưới ánh đèn, quăng trả vào tay nàng mắng:

“Ngươi viếng mồ mà đốt giấy, lừa quỷ đi? Lấy một thứ rách nát lừa gạt ta?”

Cái vòng cổ kia thoạt nhìn rất thật, nhưng mà đánh chết hắn cũng không tin hai đứa quỷ này có vòng cổ vàng, hơn nữa vòng cổ này có mặt dây chuyền hình trái tim, điểm hơi lớn, nếu là vàng thật thì cũng phải mấy vạn.

“Chú à, người xem Duyệt Duyệt chúng ta lại đưa hàng giả sao? Đây là hôm nay một vị lão bản đưa cho nàng, không tin người có thể hỏi người khác, khẳng định là thật” Lưu Tuyết nghiêm trang giải thích nói, mặc kệ lừa hắn trước rồi nói sau, nói không chừng sau khi hắn xuống lúc sau lười không lên lầu chín đòi nợ nữa.

“Thật sự?” Chủ cho thuê nhà chỉ dùng tay niết vòng cổ tỉ mỉ đánh giá rồi cho vào túi áo, nói:

“Ta xuống tìm người xem, nếu là giả…..hừ hừ” Sau tiếng hừ xoay người hướng dưới lầu đi.

Lưu Tuyết nhổ một bãi nước bọt với bóng dáng hắn, ‘Phanh’ một tiếng đóng cửa gỗ lại, trở lại phòng tiếp tục ăn.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:34
    Gửi vào: #8
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 7: Người mặc áo đen quái dị




Một tháng sau.

Một tháng qua này sóng yên biển lặng, chủ cho thuê nhà không đến đòi nợ, Lưu Tuyết nghĩ đúng là ông ta sinh lòng từ bi, chuyện vòng cổ đã sớm bị lãng quên.



Lâm Duyệt suốt ngày ở trường và công ty, chạy đi chạy lại hai nơi, lại không có tâm tư chú ý chủ nhà đột nhiên thay đổi thái độ.



Thời tiết đầu hè có chút nóng, ánh mặt trời màu vàng bao phủ khắp trường trung học, hết sức hài hòa. Giọng đọc sách từ các cửa sổ truyền ra, ồn ào, lại làm cho người ta nghe mà cảm thấy thoải mái.



Một chiếc xe hơi đen cao cấp chậm rãi dừng ở cửa trường học, bốn cửa xe đồng thời mở, bốn người đàn ông cùng đi ra, trang phục giống nhau, chiều cao như nhau, còn có khuôn mặt lạnh cũng giống nhau.



Thậm chí bước chân dài ngắn cũng giống nhau, vững vàng hướng cổng trường đến.



Bên trong một phòng học, Lâm Duyệt lo lắng



“Sớm biết là những lời giảng này vô nghĩa, tớ sẽ không đến đây”



“Nhỏ giọng chút, bị giáo viên nghe được, mắng cho cậu chịu không nổi” Lưu Tuyết cảnh cáo nhắc nhở, tuy rằng cô cũng hiểu được rất nhàm chán, rất muốn ngủ.



Đứng trên bục giảng là một cô giáo ước chừng bốn mươi tuổi, chính là giáo viên chủ nhiệm lớp của cô, dường như cảm giác có chút lo lắng. Đẩy gọng kính lạnh lùng nói:



“Mọi người đừng tưởng rằng hôm nay tôi giảng giải những lời vô nghĩa, đó là những yếu tố cần thiết cho việc thi vào trường cao đẳng, mọi người nhất định phải nhớ kỹ, hiểu chưa?



“Dạ rõ” Dưới lớp hơn tám mươi học sinh trăm miệng một lời đáp. Lâm Duyệt nằm trên mặt bàn, miễn cưỡng hưởng ứng nói theo mọi người.



“Tốt, Lâm Duyệt ngươi đứng dậy!” Cố giáo nhìn chằm chằm Lâm Duyệt nói.



“A?” Lâm Duyệt sửng sốt một chút, vội đứng lên, nghĩ mà sợ, cẩn thận nhìn vị chủ nhiệm lớp trên bục, không biết cô muốn làm cái gì.



“Em giúp tôi lặp lại một chút những yếu tố cần thiết khi thi vào trường cao đẳng tôi vừa mới nói.”



“Ách…” Nói cái gì? Không xong! Cô mới vừa rồi không có nghe, cô mới nghĩ là thế sao để kiếm tiền nhiều một chút. Đúng rồi, cuộc thi nên chú ý cái gì?



Đang lúc cô đem mái tóc mềm mại trên đầu mình uốn gợn sóng thành tóc quăn, trước cửa tự nhiên xuất hiện bốn người đàn ông mặc áo đen đi vào, hướng giáo viên trên bục khom người cúi chào, thật có lỗi nói:



“Quấy rầy”.



Ha ha, không quấy rầy, không quấy rầy! Lâm Duyệt ở trong lòng thoải mái nói, chỉ cần có thể khiến tầm mắt của giáo viên chuyển ra khỏi người cô, cho dù bọn họ là thần là quỷ ở đâu cũng được.



“Xôn xao…” Toàn bộ học sinh bắt đầu kinh động một trận, đều bị những nam nhân vóc dáng cao to mặc âu phục đột nhiên xuất hiện bị hấp dẫn, tất cả đều mở to đôi mắt tò mò mà nhìn.



“Các cậu….là ai? Muốn tìm ai?” Giảng viên cũng có chút kinh hãi, e ngại đánh giá người đàn ông áo đen đột nhiên xuất hiện này.



Người đàn ông ấy không có trả lời câu hỏi của cô giáo, hai người khác rất nhanh lướt qua phòng học một lượt, ánh mắt dừng trên người Lâm Duyệt, bước chân thẳng hướng cô đi đến.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:34
    Gửi vào: #9
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 8




“Duyệt Duyệt, bọn họ……bọn họ…..là tới tìm tớ sao?” Thân mình Lưu Tuyết kinh sợ, lắp bắp nhìn hai gã đàn ông.

Hai người đàn ông đứng trước mặt Lâm Duyệt thì dừng lại, không chờ Lâm Duyệt kinh ngạc mà phản ứng lại, cúi mình chào nàng, cung kính mở miệng nói:

“Xin chào thiếu phu nhân, thiếu gia bảo chúng ta tới đón người về nhà”

Thanh âm “xôn xao” nhiều hơn từ các bạn trong lớp thoát ra, Lâm Duyệt lại cả kinh tròng mắt sắp rớt xuống đất, cứng họng nói:

“Các ngươi….các ngươi từ bệnh viện tâm thần nào chạy tới? Ha ha…..Nơi này là trường học……ha ha….”

“Thiếu phu nhân, chúng ta là được thiếu gia phái tới đón người về nhà” Một người mặt nghiêm túc nói, nửa điểm cũng không giống như đang đùa.

“Các ngươi……thiếu gia các ngươi là ai vậy?”

“Mạc Lặc Nghị Phàm? Cameron”

Lâm Duyệt xin sự giúp đỡ nhìn về phía giáo viên trên bục giảng, mang theo khóc lóc, nức nở nói:

“Cô ơi, bọn họ…….bọn họ đùa bỡn con cái nhà lành” Cái gì thiếu phu nhân, cái gì Mạc Lặc Nghị Phàm, cô hoàn toàn không biết.

Giáo viên rốt cuộc trên bục giảng đi xuống dưới, cười ha ha nói:

“Các vị tiên sinh, thật xin lỗi, chúng tôi đang ở trên lớp, cũng không thể để các ngươi….”

“Thiếu phu nhân, xin theo chúng tôi trở về đi” Giọng nói người đàn ông nhẹ đi không ít, gần như là cầu xin, mệnh lệnh thiếu gia, bọn họ không thể không làm tốt nha!

“Các anh nhận sai người rồi, tôi không là thiếu phu nhân gì cả, tôi là một học sinh trung học nghèo đến nỗi trả không nổi tiền học phí, cảm ơn!” Lâm Duyệt không thể không làm sáng tỏ nói, thật là kỳ quái, tìm thiếu phu nhân lại đến trường trung học tìm.

Nghịch ngợm cười, lại nhìn qua hai gã đàn ông nói

“Ta nghĩ các ngươi đi nhầm trường rồi, hắn là nên đến nhà trẻ tìm. Ra cửa quẹo trái, mau đi đi, thiếu phu nhân các người đang chờ các người đấy?”.

Xung quanh đều vang lên một trận cười, Lâm Duyệt cũng cười đến nghiêng trái nghiêng phải, bốn người đàn ông trước mặt vẫn như cũ một mặt nghiêm túc. Bọn họ sao không cười chứ? Không có một chút tế bào hài hước, cô ở trong lòng lẩm bẩm.

“Thiếu phu nhân nhà chúng ta tên là Cytheria – Morgan, tên tiếng Trung là Lâm Duyệt” Một người không cười, cũng không giận, nhẫn nại giải thích.

Lâm Duyệt lại sửng sốt, đúng vậy, hai tên trên đều là của cô, nhưng là nàng làm sao có thể là thiếu phu nhân của bọn hắn? Cô mới chỉ biết thầm mến người khác, ngay cả bạn trai không có quá, là cô gái ngây thơ nha.

“Thiếu phu nhân, mời” Người đàn ông làm một tư thế lễ phép đối với cô.

Lâm Duyệt theo bản năng lui về phía sau vài bước, lắc đầu, bon họ nhất định lấy cách này đến bắt cô đi, cô mới không cần làm theo bọn họ. Nói thiếu phu nhân cái gì, có khi muốn đem nàng bán đi nơi nào làm “gái” (LL: tỷ này tưởng tượng quá nhiều….ha ha…)

Nhưng cô không có đắc tội với ai nha? Duy nhất có nợ cũng chỉ có chủ cho thuê nhà, chẳng lẽ là hắn? Không đợi cô nghĩ ra nguyên nhân gì, hai người đàn ông đột nhiên tiến lên vài bước, mỗi người một bên đem cô giũ lại, nói nhẹ:

“Thật xin lỗi thiếu phu nhân” rồi đem cô hướng cửa phòng học đi đến.

Lâm Duyệt ở lớp học bị đưa đi, vừa giãy dụa vừa la hét

“Co giáo, cứu mạng…..các bạn cứu mạng….ô…..cứu mạng…!”


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 26 Nov 16 07:35
    Gửi vào: #10
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Người Mẹ Vị Thành Niên
Chương 9




Tiếng gào khóc thảm thiết của cô vẫn quanh quẩn trong sân trường, nhưng không ai dám tiến lên cứu cô, ngay cả bảo vệ trường nhìn thấy đều sợ tới mức trốn đi, những người này dễ dàng đem cô nhét vào trong xe, chiếc xe hơi cao cấp cứ thế nghênh ngang mà đi.

Lúc xe đi đến con đường trên núi, Lâm Duyệt bắt đầu có chút hoảng, con đường này cô đã tới một lần, chính là lần trước cô đưa người vô dụng kia về nhà hắn.

Chẳng lẽ là hắn phái người đến bắt cô? Trời ạ! Lần trước cô đã từng hung hăng tặng hắn một quyền, chẳng lẽ vì một quyền kia báo thù mà đến? (ha ha……tỷ này có mức tưởng tượng thật “vĩ đại”)

Nhưng, hắn bị thương nặng như vậy có thể còn sống sao? Lần đó khi cô lái xe tìm được biệt thự Bạn Sơn, hắn đã gần tắt thở rồi, không phải sao?

Có lẽ không phải hắn phái người tới bắt nàng đâu, Lâm Nguyệt vừa nghĩ đến đây, xe cũng đã tiến vào biệt thự, lập tức phủ quyết ý nghĩ một giây trước của nàng, đúng là nhà của người đàn ông kia, ô…

“Thiếu phu nhân, mời xuống xe ạ” Một người mở cửa xe ra, lễ phép mở miệng nói.

“Rốt cuộc vì sao các anh đem tôi đến nơi này?” Lâm Duyệt gắt gao ôm chặt ghế dựa, không chịu xuống xe, sao cô lại đến nơi quỷ quái này, nơi này có loại người nào chứ.

“Thiếu phu nhân nơi này là nhà của người” Người đàn ông đó giải thích nói, không có nửa điểm chán nản.

“Các người đều là đồ điên” Lâm Duyệt lớn tiếng mắng.

“Thiếu phu nhân mời xuống xe, thiếu gia đang chờ cô đó” Người đàn ông ngay cạnh cửa xe không có biểu tình gì khác ngoại trừ nét tươi cười vẫn duy trì trên mặt.

Lâm Duyệt biết trốn không phải là biện pháp, được rồi cô cũng muốn trông thấy tên thiếu gia giả thần giả quỷ kia, nhìn hắn rốt cuộc là thần tiên phương nào.

Sau khi hạ quyết tâm, cô khom người chui ra khỏi xe, người đàn ông lễ phép hướng cô chỉ đường

“Thiếu phu nhân, xin đi theo tôi”

Lâm Duyệt hừ lạnh một tiếng, căn giận đi theo hắn vào trong nhà, phòng khách to được trang hoàng rực rỡ, thế cho nên cô đi hồi lâu mới đi đến chân cầu thang.

Định bước lên một bậc thang, đột nhiên tầm mắt Lâm Duyệt bị một bức tranh sơn dầu to hấp dẫn, bối cảnh tranh sơn dầu là biển lớn xanh thẳm, mặt cát mỏng, gợi cảm đến cực điểm, ánh sáng chiếu xiên vào một cô gái đang mỉm cười đứng trên bờ cát. Mà cô gái trong bức họa lại có bộ dáng giống cô như đúc.

Lâm Duyệt kinh ngạc nhìn chằm chằm bức tranh sơn dầu, cả kinh không nói nên lời, làm sao có thể có người có bộ dáng giống cô như vậy? Cô thề, nàng tuyệt đối không có bức họa nào vẽ như thế.

Người đàn ông cũng không thúc giục cô, chỉ ở một bên nhẫn nại chờ đợi. Chỉ khi Lâm Duyệt khôi phục lại bình thường, một lần nữa bước tiếp, hắn mới tiếp tục dẫn cô lên lầu.

Không quá bảy, tám bước rốt cuộc người đàn ông đưa nàng đến trước một căn phòng, gõ cửa cung kính mở miệng nói

“Thiếu gia, thiếu phu nhân tới”

Ánh nắng chiếu khắp phòng qua cửa sổ, làm mắt Lâm Duyệt bị chói mắt, người đàn ông đứng dựa vào cửa sổ người này này dáng người cao gầy khỏe mạnh, toàn thân tỏa ra khí chất tôn quý.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

17 Pages V  1 2 3 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 28th April 2017 - 11:33 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248