Tìm kiếm:

> Nếu Thiên Đường Có Anh
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:03
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Tác Giả : Lâm Mĩ Thi

Khép lại cuốn tiểu thuyết "Nếu Thiên Đường Có Anh", Lương Vũ Tranh quay sang bên cạnh hỏi Hạ Quân Dật:
- Nếu có thiên đường là có thật thì anh có muốn được sống ở đó không?
- Thiên đường… Có lẽ em sẽ ở đấy, nhưng tôi thì kho
- Tại sao?
- Anh nhớ hình như có người luôn muốn anh xuống địa ngục mà?
Phải, đúng là cô rất muốn đẩy anh xuống địa ngục. Nhưng nếu thiên đường có anh thì sẽ thế nào?
Chia sẻ:
Tags: co anh duong co neu thien thien duong
Xem Video: co anh duong co neu thien thien duong Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
An Dĩ Hiên ‘nhá hàng’ ảnh cưới siêu gợi cảm tại thiên đường Maldives
Mùa hè về thiên đường sinh thái Măng Đen
“Lạc hồn” vì đường cong siêu tưởng của gái đẹp phòng tập
Quấn kín như xác ướp, Dương Mịch vẫn ‘hút hồn’ nhờ đường cong gợi cảm
Đường cong cuộn sóng của 9X giàu nhất Hollywood có 3 vòng “trời ban”
Mặc váy cưới vấy đầy máu bước vào lễ đường, cô dâu vạch trần vị hôn phu …
6 idol Kpop có anh chị em khác giới giống đến ngỡ ngàng
Á Hậu Hương Lê diện váy xuyên thấu khoe đường cong nóng bỏng sau đăng quang
Trương Nhi khoe đường cong với váy dạ hội
Bác sĩ bị đập cốc vào đầu có nguy cơ ảnh hưởng trí nhớ
Bác sĩ bị đập cốc vào đầu có nguy cơ ảnh hưởng trí nhớ
Mỹ nhân Philippines khoe đường cong uốn lượn
Tổng thống Putin lọt top 100 nhân vật có ảnh hưởng nhất thế giới
Kỹ sư gốc Trung hút triệu fan nhờ đường cong siêu tưởng
Siêu mẫu đường đua khoe đường cong ấn tượng trên Instagram
Quấn chăn bông, cây vẫn chết trên “đường cong mềm mại” ở HN
Duterte dẫn đầu trong thăm dò người có ảnh hưởng nhất thế giới
Đường cong nóng bỏng của “nữ thần hộ mệnh” Juve
Không tổ chức thi hoa hậu trong động Thiên Đường là khôn ngoan
Đường cong gợi cảm của Francesca Eastwood


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
20 Pages V < 1 2 3 4 5 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(20 - 29)
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:13
    Gửi vào: #21
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 20: Giải Tỏa Mọi Chuyện


Phải đến sáng sớm hôm nay, Lương Vũ Tranh mới có thể ngủ được. Đến khi cô tỉnh lại thì cũng đã 9 giờ sáng. Bên cạnh lạnh lẽo, Hạ Quân Dật đã đi làm từ lâu nhưng mùi hương của anh vẫn còn thoang thoảng trong căn phòng này.

Lương Vũ Tranh gọi điện cho Vương Nhã Đồng hỏi tình hình của cô thế nào, cô ấy nói rằng vẫn ổn. Thấy giọng bình thường của Vương Nhã Đồng, cô cảm thấy yên tâm hơn.

………………………………

Cả chiều hôm qua không ăn gì, Lương Vũ Tranh cảm thấy hơi đói. Cô bảo Tiểu Hoa gọi đặt cho mình một chiếc pizza hải sản. Mọi chuyện dù sao cũng đã qua, Lương Vũ Tranh cũng chẳng muốn nghĩ nhiều đến nó nữa.

Lương Vũ Tranh ăn sáng xong thì đúng lúc đó thím Lý đi chợ về.

- Thím Lý, sao thím mua nhiều đồ quá vậy?

- Tiên sinh sáng nay có dặn tôi, bảo tôi nấu nhiều món một chút để tẩm bổ cho tiểu thư.

- Không cần phải làm như vậy đâu ạ.

Lương Vũ Tranh giúp thím Lý nhặt rau, còn Tiểu Hoa đang rửa đồ chuẩn bị nấu bữa trưa.

- Lương tiểu thư, cô và tiên sinh không có xích mích gì chứ?

- Không có ạ.

- Thật ra, hôm qua lúc nhận được cuộc gọi nghe tin tiểu thư bị bắt cóc, tiên sinh đã rất lo lắng.

Bàn tay đang nhặt rau của Lương Vũ Tranh bỗng dừng lại khi cô nghe thấy thím Lý nói.

- Tiên sinh đã nhanh chóng gọi điện cho trợ lý Trần Kiên và người trợ thủ đắc lực Tống Cường, bảo bọn họ dù có phải lật tung cả thành phố B này lên cũng phải đưa cô an toàn trở về. Khi những người đi tìm gọi điện thông báo cho tiên sinh là họ không tìm thấy cô, tiên sinh suýt nữa đã đập vỡ chiếc điện thoại.

Lương Vũ Tranh thật không ngờ, Hạ Quân Dật anh cũng có những hành động như vậy. Hóa ra, anh cũng thật sự lo lắng cho cô. Không hiểu sao, trong lòng của Lương Vũ Tranh lúc này cảm thấy ấm áp vô cùng.

- Vậy nên Lương tiểu thư, tôi biết là giữa cô và tiên sinh chắc chắn có khúc mắc. Tiên sinh không phải là không lo lắng cho cô đâu. Trước đây, bên cạnh tiên sinh có rất nhiều phụ nữ, nhưng chưa có một ai khiến cậu ấy lo lắng như cô.

- Cảm ơn thím, cháu biết rồi.

……………………………………….

Trưa hôm đấy, bỗng dưng Hạ Quân Dật trở về Minh viên. Anh nói rằng anh muốn ăn cơm với Lương Vũ Tranh.

- Em ăn nhiều vào, trông gầy quá. – Vừa nói Hạ Quân Dật vừa gặp một miếng sườn vào bát cho Lương Vũ Tranh.

- Hạ Quân Dật, tôi…

Hạ Quân Dật ngẩng đầu nhìn Lương Vũ Tranh, không đoán ra được cô muốn nói gì.

- Tôi xin lỗi.

- Em làm gì mà phải xin lỗi tôi?

- Xin lỗi vì đã hiểu lầm anh. Hôm qua tôi không biết anh vì muốn cứu tôi nên mới nói nhưng lời như vậy. Buổi sáng nay tôi có nghe thím Lý nói, thật ra khi biết tôi bị bắt cóc anh đã rất lo lắng.

- Ừ.

Tiếng “Ừ” này của Hạ Quân Dật khiến Lương Vũ Tranh nhíu mày. Anh quả thật rất kiệm lời.

- “Ừ” của anh nghĩa là gì thế?

- Không có gì. Coi như là tôi đã nhận lời xin lỗi của em. Như vậy đã vừa ý của em chưa?

- Anh chấp nhận lời xin lỗi của tôi?

Hạ Quân Dật gật đầu. Lương Vũ Tranh cảm thấy trong lòng thoải mải hơn rất nhiều.

- Nhưng sao hôm nay anh lại về nhà ăn cơm?

- Vì muốn gặp em thôi.

- Nói linh tinh. À phải, chiều nay anh nhớ về sớm một chút nhé, tôi sẽ nấu cho anh một bữa cơm thật ngon.

Hạ Quân Dật nghe vậy thì cười hỏi:

- Em cũng biết nấu cơm à?

- Nghe giọng của anh có phải là coi thường tôi quá hay không? Tôi nấu ăn rất ngon đấy.

- Được, chiều hôm nay tôi sẽ về sớm để thưởng thức tay nghề nấu ăn của em.

Thấy Lương Vũ Tranh cười, Hạ Quân Dật cảm thấy rất dễ chịu.

- Sao em còn không ăn đi, đồ ăn nguội hết bây giờ. Nhìn em thế này, tôi sẽ bảo thím Lý làm thật nhiều đồ ăn ngon cho em, để em mau béo lên, gầy quá, xương cốt yếu, ở trên giường chán lắm.

- Hạ Quân Dật anh…

Mặt Lương Vũ Tranh đỏ bừng lên. Biết cô đang ngượng nhưng Hạ Quân Dật vẫn cứ cười vui vẻ.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:13
    Gửi vào: #22
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Chiều hôm đó, Lương Vũ Tranh đi chợ từ sớm mua đồ để nấu nướng. Cũng may có Tiểu Hoa đi cùng nếu không với đống đồ như thế này, Lương Vũ Tranh chẳng thể nào mang nổi về nhà.

- Tiểu thư, cô định nấu món gì cho tiên sinh vậy?

Tiểu Hoa giúp Lương Vũ Tranh bày biện đồ đã mua ra sẵn bàn, vừa làm vừa hỏi.

- Món canh thập cẩm ấy mà. Ngày trước chị với Vương Nhã Đồng, bạn thân của chị ấy, trong lúc đói bụng chẳng biết nấu gì ăn thì đột nhiên “sáng chế” ra món này. Nhưng mà Nhã Đồng nấu ngon hơn chị nhiều. Mà món canh này nhìn trông cũng đơn giản nên đương nhiên chị tin chắc là mình sẽ nấu ngon thôi.

- Tiểu thư có cần em giúp gì không?

- Không cần đâu, em ra ngoài trước đi, có gì chị sẽ gọi.

Tiểu Hoa để đồ ở trong bếp rồi đi ra ngoài. Thấy thím Lý ở ngoài cửa, cô kéo tay bà đi luôn.

…………………………………

Vì đã hứa với Lương Vũ Tranh là sẽ về sớm nên dù chưa hết giờ làm việc, anh đã chạy về nhà. Hỏi Tiểu Hoa và thím Lý thì mới biết, Lương Vũ Tranh hiện đang ở trong nhà bếp. Không quá vội vàng, Hạ Quân Dật lên phòng thay một bộ đơn giản rồi đi xuống.

Khi Hạ Quân Dật vừa xuống đến bếp thì thấy Tiểu Hoa và thím Lý ở ngoài, Lương Vũ Tranh ở bên trong với cái nồi trên bếp. Hơn nữa, cô còn đang hắt xì liên tục.

- Em sao vậy?

Lương Vũ Tranh vừa hắt xì vừa quay lưng lại. Hạ Quân Dật nhìn thấy cảnh tượng lúc này chỉ muốn cười cô một trận. Hắt xì, nước mắt giàn dụa, tay cô vẫn cầm gói gì đó.

- Anh về rồi à? Sớm thế? Có thể lấy giúp tôi hộp giấy ở phía sau lưng anh không?

“Hắt xì…”

Hạ Quân Dật nhìn thấy phía sau lưng anh có một hộp giấy, nhanh chóng vào bên trong lấy ra đưa cho Lương Vũ Tranh. Cô bịt mũi lại, lâu hết nước mắt đi.

- Nấu nướng gì để rồi ra nông nỗi này?

- Vì hạt tiêu nặng mùi quá nên mới thế thôi.

Thấy Hạ Quân Dật nhìn ngó nồi canh với ánh mắt đầy nghi ngờ, Lương Vũ Tranh vội nói:

- Nghi ngờ trình độ nấu ăn của tôi hả? Đợi đấy rồi tôi cho anh thấy tôi nấu ăn ngon như thế nào.

- Nhìn em nấu mà cũng ăn được sao? Mau chóng đổ ngay nó đi đi, ăn vào lại đau dạ dày, muốn ăn gì bảo thím Lý làm cho.

Sau đó, Hạ Quân Dật nhìn ra phía cửa, bảo thím Lý:

- Thím Lý, lát nữa cô ấy nấu xong cái món canh gì kia thì thím cùng Tiểu Hoa vào dọn dẹp lại bếp rồi nấu một bữa ăn khác luôn đi.

- Vâng, tiên sinh, tôi biết rồi.

……………………………………….

Nấu xong món canh, Lương Vũ Tranh nhanh chóng bê ngay ra ngoài phòng ăn. Thím Lý và Tiểu Hoa cũng vào bếp thu xếp lại chiến trường mà cô đã bày biện ra.

Mùi canh nhanh chóng hấp dẫn Hạ Quân Dật, nhưng nhìn bát canh này anh thấy đủ các thể loại. Canh hỗn tạp sao? Có rau có thịt, nhìn giống một món canh bình dân chứ chẳng phải đồ cao cấp gì.

- Anh ăn thử xem tôi nấu thế nào.

- Em học làm cái món canh hỗn tạp này ở đâu vậy? Tôi chưa từng thấy bao giờ.

- Canh hỗn tạp hả? Đây là canh thập cẩm đấy Hạ tổng.

Lương Vũ Tranh thản nhiên ăn. Hạ Quân Dật mãi mới cầm được thìa, đưa một ít canh vào miệng đã vội nhăn mặt.

- Anh sao vậy?

- Đồ ăn của em thật tệ quá đi.

Hạ Quân Dật vội rót ngay cốc nước lọc uống.

- Thật sự là, em cho bao nhiêu tiêu vào trong?

- Hôm nay đặc biệt cao hứng nên lỡ tay đổ quá. Những lần trước nấu cùng với Nhã Đồng đều cho rất vừa.

- Cao hứng đổ quá sao?

- Ừm. Nhưng không sao. Tôi ăn được cay mà.

Anh nhắm mắt, thở dài, nói:

- Em tốt nhất đừng bao giờ ăn những món như thế này hoặc những món cay, ảnh hưởng không tốt đến dạ dày.

- Biết rồi, có phải ngày nào tôi cũng ăn cay đâu.

- Ăn ít thôi, để lát nữa còn ăn bữa tối.

- Ừ.

Vì cay quá nên Hạ Quân Dật không ăn nhiều, anh ngồi đối diện xem Lương Vũ Tranh ăn. Người con gái này, có rất nhiều điểm thú vị khác hẳn với những người phụ nữ đã từng bên anh trước đây.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:14
    Gửi vào: #23
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 22: Gặp Lại


Vì Vương Nhã Đồng được chị họ tặng cho 2 vé đi xem triển lãm tranh cao cấp nên cô đã rủ Lương Vũ Tranh đi cùng. Lương Vũ Tranh cũng là người thích hội họa nên cô cũng chẳng từ chối.

- Vũ Tranh à, những bức họa ở đây đẹp quá đi. Đúng là tác phẩm của những họa sĩ nổi tiếng có khác.

- Chủ đề “Tình yêu” thì có thể khai thác được nhiều thứ lắm.

Cả hai bỗng dừng chân trước một bức tranh có tựa đề là “Anh và em” của một họa sĩ có tên là Anna. Bức tranh là hình của một chàng trai đang ôm một cô gái ngồi trên ghế đu, còn cô gái thì dựa đầu vào vai của chàng trai, cả hai cùng ngắm bình minh trên bờ biển.

- Nhã Đồng, bức tranh này thật sự rất đẹp, cách phối màu cũng rất xuất sắc. Nhưng họa sĩ Anna này là ai nhỉ? Mình chưa nghe thấy tên của người này bao giờ.

- Ừ, công nhận bức này vừa đẹp vừa lãng mạn thật đấy. Bức này mà treo ở đầu giường thì tuyệt đẹp.

- Cậu không để ý à, họ chỉ cho chúng ta xem tranh thôi chứ không đem ra bán đâu.

- Tiếc nhỉ.

Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng vừa đi được vài bước thì bỗng dừng lại. Lương Vũ Tranh nói nhỏ với Vương Nhã Đồng:

- Cậu có nhìn thấy người đàn ông đứng bên kia không? Chính là Tổng giám đốc của Trình Thị Trình Minh Viễn đấy. Anh ta cũng là một người bạn rất thân của Hạ Quân Dật. Lần trước Hạ Quân Dật đã đưa mình đến dự tiệc đính hôn của anh ta.

- Thật hả? Ôi chao, nhìn bên ngoài, Trình Minh Viễn đẹp trai quá đi, hơn cả trong ảnh. Đúng chất của đại soái ca luôn.

Trình Minh Viễn quả thật đẹp trai đến mức hoàn hảo, nếu không thì Vương Nhã Đồng cũng không khen anh ta nhiều như vậy.

Rồi Lương Vũ Tranh để ý thấy Trình Minh Viễn đi đến chỗ bức tranh “Anh và em” của họa sĩ Anna mà bọn họ vừa xem. Anh ta cứ nhìn chằm chằm vào bức tranh một hồi rất lâu, có vẻ như đã thích nó rồi.

Lương Vũ Tranh cũng nghe thấy Trình Minh Viễn gọi người quản lý ra, hỏi mua bức tranh này nhưng người quản lý nói không bán. Anh ta nói anh ta sẽ bỏ ra bất cứ giá nào để mua tranh. Người quản lý nói rằng, bọn họ sẽ liên hệ với họa sĩ, nếu họa sĩ đồng ý bán thì sẽ bán.

- Này, những bức tranh được bày ở đây thì hẳn phải có cái giá rất cao. Trình Minh Viễn dường như rất thích bức tranh ấy.

Vương Nhã Đồng vừa nhìn Trình Minh Viễn vừa nói nhỏ với Lương Vũ Tranh.

- Nhưng liệu tác giả có muốn bán không nhỉ? – Lương Vũ Tranh cũng tò mò hỏi lại.

- Cậu không nghe thấy à, Trình Minh Viễn bảo sẽ ra bất cứ giá nào để mua bức tranh ấy. Đề ra một cái giá cao như vậy, tác giả chắc sẽ không chịu thiệt mà giữ lại đâu.

- Cũng phải.

Nhưng khi vừa quay đầu định đi, Lương Vũ Tranh bỗng đứng sững lại. Cả Vương Nhã Đồng cũng rất ngạc nhiên.

- Lâm Kiệt? Sao anh lại ở đây? Anh về nước bao lâu rồi?

Vương Nhã Đồng nhìn thấy người đàn ông điển trai đang đứng trước mặt bọn họ, không khỏi ngạc nhiên bèn hỏi.

- Vừa mới về không lâu.

Cả Vương Nhã Đồng và Lâm Kiệt đều quay sang nhìn Lương Vũ Tranh, thấy cô ấy đang cúi gằm mặt xuống không nói gì cả.

- Vũ Tranh, lâu rồi không gặp em. Em có thể cùng anh nói chuyện một lát không?

Lúc này, Lương Vũ Tranh mới ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông tên Lâm Kiệt kia.

- Em… thật ra em…

- Vũ Tranh, có rất nhiều chuyện anh muốn được nghe em đích thân giải thích.

Lương Vũ Tranh quay sang nhìn Vương Nhã Đồng, thấy cô ấy gật đầu, cô lại quay sang nhìn Lâm Kiệt.

- Vậy Vũ Tranh, cậu với Lâm Kiệt cứ nói chuyện đi, mình sẽ đợi cậu, có gì gọi cho mình.

- Nhã Đồng, cậu cứ về trước đi, không cần phải đợi mình đâu. Lát nữa mình sẽ tự về.

- Cũng được.

Vương Nhã Đồng nhìn Lương Vũ Tranh rồi lại quay sang nhìn Lâm Kiệt, cô nhanh chóng rời khỏi khu triển lãm tranh.

- Chúng ta sang quán café nói chuyện đi, ở chỗ này nói chuyện e là không tiện lắm.

- Vâng.

Lương Vũ Tranh lặng lẽ đi theo Lâm Kiệt, Tay cô bỗng chốc run lên, trong lòng cũng lo sợ hơn, gương mặt cũng không còn được tự nhiên như trước nữa.

Lâm Kiệt, cuối cùng anh cũng đã trở về!


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:14
    Gửi vào: #24
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 23: Lâm Kiệt


Lương Vũ Tranh gọi một cốc café sữa nhưng cô lại không uống, chỉ ngồi cúi gằm mặt xuống. Còn Lâm Kiệt thì ngồi đối diện nhìn cô, cũng chẳng nói gì, không khí trở nên ảm đảm hơn bao giờ hết.

- Em vẫn khỏe chứ?

Phải một hồi lâu sau Lâm Kiệt mới lên tiếng. Một câu hỏi đơn giản nhưng khiến Lương Vũ Tranh cảm thấy rất nặng nề.

- Em… vẫn tốt.

Lúc này cô mới ngẩng đầu lên nhìn Lâm Kiệt, câu trả lời cũng không mấy tự nhiên.

- Tại sao chuyện của gia đình em như vậy, em không nói cho anh biết? Tại sao lại cứ hứng chịu một mình? Lúc đấy em có coi anh là bạn trai của em hay không?

- Em…

Đâu phải Lương Vũ Tranh không muốn nhờ đến sự giúp đỡ của Lâm Kiệt? Hai năm ở bên anh, cô từ lâu đã có tính dựa dẫm, ỷ lại vào anh. Vào lúc khó khăn nhất, cô đã đi tìm gặp Lâm Kiệt nhưng không gặp được, cuối cùng lại gặp được mẹ của anh.

- Lương Vũ Tranh, cô còn muốn nhờ Kiệt giúp cô sao? Cô lấy thân phận gì chứ? Cô có biết bây giờ công việc của Kiệt đang gặp rắc rối hay không? Cô còn muốn tạo thêm áp lực cho nó nữa à? Nếu cô vẫn còn là thiên kim đại tiểu thư thì chuyện của cô và Kiệt, tôi chẳng phản đối. Nhưng bây giờ, cô chẳng xứng với Kiệt nữa rồi. Ở bên Kiệt bao nhiêu lâu, cô đã bao giờ nghĩ cho nó chưa? Nó càng nhường nhịn cô, cô lại càng được nước lấn tới. Cô chỉ nghĩ cho bản thân cô thôi.

- Ý của cô là gì ạ?

- Không phải cô nên chia tay với Kiệt đi à? Cô đã khiến Kiệt buồn bao nhiêu lần rồi cô biết không? Cô chỉ biết có bản thân mình mà chẳng thèm quan tâm đến suy nghĩ của ai khác.

Lời nói của mẹ Lâm Kiệt khi ấy như một con dao đâm thẳng vào trái tim của Lương Vũ Tranh. Lúc ấy cô nghĩ, hóa ra Lâm Kiệt ở bên cô cũng phải chịu rất nhiều áp lực. Dù cô đúng hay sai, Lâm Kiệt vẫn sẵn sàng nhường nhịn cô, vẫn quan tâm cô rất nhiều.

Lương Vũ Tranh đã từng suy nghĩ rất nhiều, liệu cô ở bên Lâm Kiệt là đúng hay sao? Gia đình cô đã phá sản, cô còn xứng với Lâm Kiệt nữa hay sao? Anh đã từng làm nhiều điều vì cô mà cô chưa làm cho anh một việc đúng nghĩa nào.

Ngày hôm sau, Lâm Kiệt đã gọi điện cho Lương Vũ Tranh. Qua điện thoại, Lương Vũ Tranh nói muốn chia tay với anh. Lâm Kiệt còn tưởng cô đùa, hóa ra lại là thật.

- Khi ấy công việc ở nước ngoài của anh xảy ra biến cố, cùng lúc lại nghe chuyện của gia đình em. Anh gọi điện cho em, ý muốn bảo em hãy chờ anh, anh sẽ nhanh chóng quay về với em. Nào ngờ, em lại bảo muốn chia tay với anh. Em có biết khi nghe những lời ấy anh đã lo sợ như thế nào không? Anh chẳng quan tâm công việc nữa, vội vội vàng vàng trở về.

- Lâm Kiệt, em…

- Nhưng em có biết không? Khi anh trở về thì em bỗng dưng biến mất như một làn khói vậy. Anh gọi điện cho Vương Nhã Đồng hỏi tình hình của em nhưng cô ấy bảo cô ấy cũng không biết em đã đi đâu.

Lương Vũ Tranh nắm chặt 2 bàn tay đang đặt trên đùi, tim cô lúc này đập nhanh hơn bao giờ hết.

- Phải mãi gần đây anh mới tra ra được tin tức của em. Hiện giờ em đang ở bên cạnh Hạ Quân Dật sao? Em không có tiền thì tại sao không bảo với anh, tại sao em lại chịu làm cái việc ấy để có tiền cơ chứ?

Câu nói này của Lâm Kiệt khiến Lương Vũ Tranh cảm thấy buồn cười chính mình. Đúng vậy, cô đã bán thân thể của mình cho Hạ Quân Dật để đổi lấy tiền từ anh.

- Em hãy rời khỏi Hạ Quân Dật đi. Bây giờ anh đã trở về rồi, em không cần phải lo nữa.

Lương Vũ Tranh giật mình nhìn Lâm Kiệt. Rốt cuộc anh đang nói cái gì vậy? Nghe nực cười quá đúng không? Khi bản thân vẫn còn trong sạch, Lương Vũ Tranh đã cảm thấy mình không xứng với Lâm Kiệt. Nay cô đã là một tờ giấy trắng bị vấy bẩn, cô càng không xứng với tình cảm của Lâm Kiệt.

- Vũ Tranh, em biết mà, em biết tất cả mọi thứ. Đến bây giờ, anh vẫn còn yêu em.

Một câu “yêu em” kia của Lâm Kiệt khiến Lương Vũ Tranh rất bối rối. Cô cố gắng bình tĩnh nói:

- Anh chấp nhận em của bây giờ sao?

- Phải.

- Nhưng em không chấp nhận nổi bản thân mình. Lâm Kiệt, còn có rất nhiều người con gái khác xứng đáng với anh hơn em.

Lương Vũ Tranh vội đứng dậy, Lâm Kiệt vội vàng nắm lấy cánh tay cô. Gương mặt buồn bã của Lâm Kiệt càng khiến cho Lương Vũ Tranh mềm lòng.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:15
    Gửi vào: #25
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 24: Phải Làm Thế Nào?


Mặc dù rất muốn khóc nhưng Lương Vũ Tranh không thể nào khóc được. Cô vẫn cứ đứng yên như thế, để mặc cho Lâm Kiệt nắm chặt tay mình đến ửng đỏ.

- Vũ Tranh, anh không quan tâm quá khứ của em như thế nào, bởi điều đấy đối với anh không còn quan trọng nữa rồi. Hãy trở về bên cạnh anh đi, chỉ có anh mới có thể cho em hạnh phúc mà thôi.

Lúc này, Lương Vũ Tranh mới đẩy bàn tay đang nắm chặt của Lâm Kiệt ra, giọng có chút nghẹn ngào:

- Anh không quan tâm đến quá khứ của em nhưng em thì không thể không quan tâm được. Trước đây thì có thể, nhưng bây giờ, em không còn xứng với anh nữa rồi. Vậy nên Lâm Kiệt à, đoạn tình này coi như chỉ là giấc mơ thoáng qua thôi. Em cảm thấy cuộc sống bây giờ của em rất tốt. Em vẫn có thể đi học, vẫn có thể chăm sóc mẹ.

- Em đang nói dối phải không? Lương Vũ Tranh sẽ chẳng bao giờ nói ra những lời này. Hay là, em đã yêu Hạ Quân Dật rồi?

Lại thêm một câu nói nữa khiến cho Lương Vũ Tranh giật mình. Cô yêu Hạ Quân Dật ư? Điều đó là không thể nào.

- Dù có như thế nào đi chăng nữa, em nghĩ mọi chuyện của chúng ta nên dừng ở đây thôi.

Lương Vũ Tranh vội vàng cầm lấy túi xách chạy ra ngoài. Lâm Kiệt đuổi theo cô nhưng không kịp, cô đã lên taxi đi mất rồi.

Lâm Kiệt đứng thừ người ra nhìn chiếc xe taxi chở Lương Vũ Tranh, gương mặt anh thật sự rất bi thương.

………………………………………..

Trở về Minh viên, Lương Vũ Tranh đã chạm mặt Hạ Quân Dật ngay tại phòng khách. Thấy gương mặt không ổn của Lương Vũ Tranh, Hạ Quân Dật có phần lo lắng nên hỏi:

- Em làm sao thế? Sao gương mặt bí xị thế kia? Gặp phải chuyện gì không vui hay là ốm rồi?

Hạ Quân Dật đưa tay sờ lên trán Lương Vũ Tranh, lúc này cô mới ngẩng đầu lên nhìn anh.

- Trán vẫn bình thường, có vẻ như không ốm đau gì. Lại bị người ta bắt nạt như vụ ở trường lần trước à?

- Không có gì.

- Hôm nay em thật lạ. Thôi, mau ngồi xuống ăn cơm đi, thím Lý làm mấy món ngon lắm.

- Anh cứ ăn đi, em không đói.

Rồi Lương Vũ Tranh lẳng lặng đi lên trên lầu. Hạ Quân Dật nhíu mày nhìn theo bóng lưng của cô.

………………………………………

Mệt mỏi trở ra khỏi phòng tắm, Lương Vũ Tranh thấy Hạ Quân Dật đang ngồi trên giường xem gì đó trên điện thoại. Nghe thấy tiếng cửa nhà tắm mở ra, Hạ Quân Dật ngẩng đầu lên nhìn, anh cũng nhanh chóng bỏ chiếc điện thoại xuống tủ đầu giường.

Anh cầm cốc sữa ở trên bàn đưa cho Lương Vũ Tranh, giọng nói rất nhẹ nhàng hỏi:

- Em mau uống cốc sữa này đi. Tôi đã bảo thím Lý để phần lại đồ ăn cho em rồi.

- Cảm ơn anh.

Lương Vũ Tranh nhận lấy cốc sữa từ tay của Hạ Quân Dật, uống một ngụm nhỏ rồi lại đặt xuống bàn.

- Em ở bên cạnh tôi hơn 2 tháng rồi, nhưng tôi chưa từng thấy em lạ như hôm nay đấy. Rốt cuộc là em đã gặp phải chuyện gì vậy? Nói ra đi, có khi tôi lại giúp được em.

- Anh làm sao giúp em được chứ?

- Chẳng biết được thế nào đâu.

Lương Vũ Tranh không tin là Hạ Quân Dật có thể giúp đỡ mình trong chuyện này. Cô đi lên giường rồi lại ngồi thừ ra đấy. Hạ Quân Dật cũng leo lên giường, ngồi bên cạnh cô.

Bỗng dưng Lương Vũ Tranh quay sang nhìn Hạ Quân Dật, giọng nói không được bình tĩnh cho lắm:

- Hạ Quân Dật, anh đã từng yêu người con gái nào chưa?

- Yêu hả? À, không phải em muốn nói với tôi rằng, em đã yêu tôi rồi đấy chứ?

- Thấy chưa, hỏi anh những vấn đề này cũng vô dụng thôi. Ở bên cạnh anh có nhiều phụ nữ như thế, bản tính anh lại đào hoa, thay phụ nữ như thay áo thì sao có thể cảm nhận được tình yêu chứ?

Hạ Quân Dật nhíu mày nhìn Lương Vũ Tranh, hỏi:

- Nhưng sao em lại hỏi vấn đề này?

- Đấy là chuyện khó mà em đang gặp phải đấy.

- Nói rõ ra hơn đi.

- Hạ Quân Dật, em… Bạn trai cũ của em trở về rồi, anh ấy muốn cùng em làm lại từ đầu. Anh nói thử xem, em phải làm thế nào đây?

Lương Vũ Tranh lại cố nén nước mắt, ngước nhìn Hạ Quân Dật. Bây giờ thì anh đã hiểu rõ mọi chuyện rồi.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:15
    Gửi vào: #26
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 25: 2 Tháng Thôi


Hạ Quân Dật nhìn Lương Vũ Tranh, gương mặt anh lạnh lùng đến mức đáng sợ. Lương Vũ Tranh bỗng run lên.

- Ý của em là, bạn trai em đã về nên em muốn rời khỏi tôi hay sao? Đúng như vậy không?

- Em…

- Em thật sự muốn rời khỏi tôi à?

Lương Vũ Tranh bỗng bật cười:

- Anh có biết không, em đã từng rất yêu anh ấy và bây giờ cũng không thay đổi. Nhưng mà, mẹ anh ấy nói với em rằng, hóa ra anh ấy ở bên em rất áp lực, rất khó chịu. Lúc đó, em cảm thấy rất có lỗi với anh ấy, em đã không hiểu anh ấy nên mới nói lời chia tay. Khi biết anh ấy muốn quay lại với em, thật ra trong lòng em có chút vui mừng, nhưng cũng lo lắng. Bây giờ em đã như thế này rồi mà anh ấy nói anh ấy không quan tâm. Lời của anh ấy nghe thì rất cảm động nhưng em không làm được, em vốn chẳng xứng với tình cảm của anh ấy.

Hạ Quân Dật kiên nhẫn nghe hết lời nói của Lương Vũ Tranh, bỗng dưng nói:

- Ngày mai là ngày phỏng vấn, em cứ đến tập đoàn phỏng vấn bình thường đi. Tôi biết lý do vì sao em vẫn muốn đi học đại học, chẳng phải là có được tấm bằng để tương lai xin việc dễ dàng hơn sao? Chắc chắn em đã nghĩ, rồi sớm rồi muộn tôi cũng sẽ bỏ em và dù có bỏ em, em vẫn có thể tự xoay sở cuộc sống sau này của mình, đúng không?

Lương Vũ Tranh cảm thấy rất ngạc nhiên và cũng buồn cười, hóa ra những suy nghĩ của cô, Hạ Quân Dật đã sớm đoán ra hết cả rồi. Anh cũng thật giỏi đoán lòng người.

- Yên tâm đi, tôi sẽ không dùng quy tắc ngầm với em đâu. Tôi đã đọc qua thành tích học tập của em rồi, rất tốt. Tin chắc khả năng của em, em sẽ xin vào được DCL.

- Cảm ơn anh. Nhưng mà…

- 2 tháng thôi.

- Cái gì?

Hạ Quân Dật dường như rất thích tạo những bất ngờ cho người khác. Câu nói của anh cũng rất khó hiểu.

- Tôi muốn em ở bên cạnh tôi 2 tháng nữa. Sau 2 tháng, tôi sẽ để em đi, để em muốn làm gì thì làm.

- Hạ Quân Dật, anh…

Lương Vũ Tranh thấy nụ cười trên gương mặt của Hạ Quân Dật, một nụ cười lạnh lùng như có như không.

- Em đã tính tới chuyện xin việc để đảm bảo cho tương lai thì cũng có nghĩa, em thật sự muốn rời khỏi tôi. Nếu em không muốn ở bên cạnh tôi, tôi cũng chẳng ép em làm gì.

- Anh thật sự tốt như vậy à?

- Vậy từ trước đến nay em nghĩ tôi xấu xa lắm sao?

Lương Vũ Tranh không thể phủ nhận, ở bên Hạ Quân Dật hơn 2 tháng, anh đối xử với cô rất tốt. Nhưng việc anh gia hạn thời gian cho cô ở bên anh, hình như không giống anh chút nào.

- Tôi muốn em ở bên tôi 2 tháng, sau đó em có thể về bên bạn trai em cũng được. Nhưng trong thời gian ở bên cạnh tôi, em tốt nhất đừng nên cắm sừng tôi, nếu không hậu quả em không lường được đâu.

- Anh… thật lạ.

- Cũng chẳng có gì lạ, tôi biết là sẽ có ngày tôi chán em. 2 tháng nữa chắc đủ khiến cho tôi chán em rồi.

Lương Vũ Tranh bỗng mỉm cười:

- Ở bên anh hơn 2 tháng, em không rõ tính cách thật sự của anh như thế nào. Nhưng dù có thế nào, em thật sự rất cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã giúp em trong lúc em khó khăn nhất.

- Không cần phải cảm ơn tôi đâu. Chẳng phải giữa chúng ta chỉ là giao dịch thôi à? Tôi đưa tiền cho em, em trả lại cho tôi thứ mà tôi cần. Thực chất mọi chuyện cũng đơn giản lắm.

- Thật ra, anh là một người rất tốt đấy, người phụ nữ nào lấy được anh, người đó hẳn sẽ rất hạnh phúc.

Hạ Quân Dật nở một nụ cười thoải mái:

- Em nghĩ như vậy à? Có muốn thử không?

- Có lẽ không cần đâu. Nhưng đó là lời nói thật đấy, ban đầu em không nghĩ là anh sẽ tốt như vậy đâu.

- Tôi có nên cảm ơn những lời này của em không?

Bỗng nhiên Lương Vũ Tranh chủ động dang tay ra ôm lấy Hạ Quân Dật, anh cũng ôm chặt lấy eo của cô.

- Một lần nữa cảm ơn anh. Nếu anh đã muốn như thế thì em sẽ ở bên cạnh 2 tháng nữa. Quan hệ giữa chúng ta là như thế, dù ở bên nhau 1 ngày cũng chỉ như thế mà thôi.

- Ừ.

Trong khi Lương Vũ Tranh nở nụ cười thoải mái, tự nhiên và ấm áp thì gương mặt của Hạ Quân Dật bỗng trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết. Trong ánh mắt sâu thẳm kia là hàng loạt những suy nghĩ mà chẳng ai có thể đoán ra được.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:16
    Gửi vào: #27
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 26: Điều Tra


Tập đoàn DCL.

Đang ngồi xem xét tài liệu thì Hạ Quân Dật nghe thấy tiếng gõ cửa. Anh bình thản lên tiếng:

- Vào đi.

Người vừa vào chính là Trần Kiên, trợ lý thân cận nhất của Hạ Quân Dật. Trần Kiên hai tay đặt lên bàn làm việc của Hạ Quân Dật một tập tài liệu rồi nói:

- Tổng giám đốc, tôi đã điều tra kỹ về Lâm Kiệt rồi ạ.

- Rất tốt. Nói thử xem nào.

- Lâm Kiệt là sinh viên của trường đại học B, cùng trường với Lương tiểu thư. Hai năm trước, cậu ta cùng với Lương tiểu thư hẹn hò với nhau nhưng 3 tháng trước không hiểu sao lại chia tay. Lâm Kiệt có thể nói là một thiên tài trong lĩnh vực công nghệ thông tin, năm thứ 3 đại học, cậu ta đã tự tạo ra một game, đó chính là “Đại chiến giang hồ”. Sau thành công không tưởng của “Đại chiến giang hồ”, Lâm Kiệt tự mình mở công ty, gọi là Lâm Thịnh. Hai năm nay, Lâm Thịnh phất lên như diều gặp gió, là một cái tên đáng gờm mới của giới công nghệ thông tin. Tháng trước, Lâm Kiệt đã thành công trong việc đưa Lâm Thịnh lên sàn giao dịch chứng khoán.

Trần Kiên nói xong thì thấy nụ cười nhếch mép của Hạ Quân Dật. Chính bản thân anh ta dù ở bên Hạ Quân Dật đã lâu nhưng cũng không rõ nụ cười này của anh có ý nghĩa là gì nữa.

- Lâm Kiệt… Cũng là một cái tên rất đáng để chú ý đấy. Khoảng thời gian ngắn như vậy đã có thể tạo dựng cho mình một công ty, lại còn có thể lên sàn giao dịch chứng khoán nữa.

- Tổng giám đốc, việc đấu thầu công ty điện tử DIREC vào thứ 2 tuần tới, Lâm Thịnh cũng tham gia.

- Giới công nghệ hiện giờ, ai mà chẳng muốn có được DIREC chứ. Nếu có được công ty điện tử này, Lâm Thịnh chắc chắn sẽ có bước nhảy vọt mới. Và đương nhiên, chuyện này không thể xảy ra được.

Trần Kiên nghe vậy thì gật đầu, nói thêm:

- So về nguồn vốn sẵn có, DCL của chúng ta chẳng có đối thủ nên Tổng giám đốc yên tâm, Lâm Kiệt này sẽ chẳng có được DIREC đâu ạ. Trên thương trường, cậu ta còn quá non trẻ.

Hạ Quân Dật nở một nụ cười như có như không khác, đứng dậy nhìn Trần Kiên:

- Trần Kiên, từ bao giờ mà cậu lại trở nên khinh địch như thế này? Chưa từng nghe câu “có tiền mà không biết tính toán thì đều vô dụng hết” à? Có thể chúng ta có rất nhiều tiền, nhưng nếu không biết bày mưu tính kế thì tiền cũng chẳng giúp được gì đâu.

Hạ Quân Dật đi ra chỗ cửa sổ sát đất, từ tầng cao nhất có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố bên dưới.

- Hiện giờ, các công ty công nghệ thông tin, kể cả DCL của chúng ta đều muốn có được DIREC. Vừa rồi tôi đã nói, nếu Lâm Thịnh có được DIREC thì sẽ là một thành quả lớn. Nếu tôi đã rõ chuyện này như thế thì Lâm Kiệt càng hiểu được ý nghĩa sâu xa của việc có được DIREC. Dù ra bất cứ giá nào, cậu ta cũng sẽ muốn có DIREC bằng được. Trên các trang báo đều đưa ra khẳng định, DCL sẽ giành được DIREC. Nếu như tuần sau mà có tin Lâm Thịnh vượt mặt DCL và giành được DIREC, Lâm Kiệt hẳn sẽ vui sướng lắm đây.

- Tổng giám đốc, dù có như thế nào, DIREC cũng phải thuộc về DCL chúng ta.

- Nếu như Lâm Thịnh chuẩn bị sẵn sàng thì chúng ta cũng sẵn sàng.

- Nhưng mà… Lương tiểu thư…

Hạ Quân Dật quay lại nhìn Trần Kiên, gương mặt của anh vẫn cứ lạnh lùng như vậy:

- Lương Vũ Tranh, Lương Vũ Tranh thì làm sao chứ? Ý đồ của Lâm Kiệt, tôi đã rất rõ ràng rồi. Muốn cả Lương Vũ Tranh lẫn DIREC rồi khiến cho tôi mất mặt ư? Cậu ta không có được bản lĩnh ấy đâu.

- Vâng. Với lại, hôm nay là ngày phỏng vấn tìm nhân viên. Vừa nãy tôi có nhìn thấy Lương tiểu thư ở đại sảnh ạ.

- Nếu Lương Vũ Tranh đã muốn thi bình thường thì cứ để mặc cô ấy. Nhưng cậu hãy sắp xếp một chút, bắt buộc phải để cho Lương Vũ Tranh vào được DCL.

- Tôi biết rồi ạ.

Bỗng tiếng chuông điện thoại bàn reo lên, Hạ Quân Dật đi đến nhấn máy:

- Có chuyện gì vậy?

- Tổng giám đốc, Trình tổng đã đến rồi ạ.

- Được rồi, để cậu ấy vào đi.

Hạ Quân Dật tắt máy, nói với Trần Kiên:

- Cậu ra ngoài làm việc đi.

- Vâng.

Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra. Trần Kiên cúi người chào Trình Minh Viễn. Hạ Quân Dật nhìn Trình Minh Viễn thì nở một nụ cười hết sức khó hiểu, thậm chí ngay cả Trình Minh Viễn cũng không thể nhận ra ý tứ thật sự trong nụ cười này.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:16
    Gửi vào: #28
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 27: Lo Lắng


Đi ra khỏi phòng phỏng vấn, Lương Vũ Tranh thở dài. Một cô gái đang chờ phỏng vấn ngồi ngoài thấy Lương Vũ Tranh bước ra bèn nhanh chóng chạy đến hỏi:

- Cô phỏng vấn có tốt không? Câu hỏi bọn họ đưa ra dễ chứ?

- Câu hỏi cũng không khó lắm, là kiến thức chuyên môn thôi. Cô cứ yên tâm đi.

- Nhưng trông cô có vẻ không ổn lắm. Không phải là do lo lắng quá nên trả lời sai đấy chứ?

Lương Vũ Tranh mỉm cười, lúc này mới bình tĩnh lại:

- Tôi không sao, phần phỏng vấn cũng khá tốt.

- Thế thì tốt.

Rồi có một người phụ nữ từ trong phòng phỏng vấn đi ra, gọi tên người tiếp theo và cũng chính là cô gái đang nói chuyện với Lương Vũ Tranh. Cô gái đó nghe thấy tên thì sợ quá, giọng run lên:

- Tôi sợ quá, lo quá.

- Đừng lo. Mau vào đi.

- Ừ.

Cô gái kia vào trong rồi, Lương Vũ Tranh cũng chẳng có lý do gì ở lại nữa. Cô cũng nhanh chóng rời khỏi đây.

……………………………………

Khi vừa đi đến đại sảnh thì điện thoại reo lên. Mở điện thoại ra, thì ra là Hạ Quân Dật gọi.

- “Em đang ở đâu đấy?” – Vẫn là giọng nói bình thản và có phần quan tâm ấy.

- Em đang ở đại sảnh của DCL, đang chuẩn bị đi về.

- “Cũng sắp đến giờ ăn trưa rồi, em ở bên ngoài đợi tôi, chúng ta cùng đi ăn. Được không?”

Nhìn đồng hồ trên tay, cũng sắp 11 rưỡi rồi. Nhưng lời mời này của Hạ Quân Dật có vẻ như… không được đàng hoàng lắm.

- “Sao vậy? Sao chẳng nói gì?”

- Em đến tập đoàn của anh phỏng vấn, ra đến cửa thì lại ngồi xe của anh. Làm như vậy có khác gì đi cửa sau không?

- “Haha…”

Lương Vũ Tranh có thể nghe thấy rõ nụ cười của Hạ Quân Dật cũng như gương mặt đầy cảm xúc của anh lúc này.

- Anh cười cái gì chứ? Không đúng à? Cứ để tự em về thôi, dính dáng đến anh, người ta lại ở sau lưng bàn tán.

- “Tôi sẽ lái xe lên trên một chút. Em tự đi bộ lên được không?”

- Được.

- “Ừ.”

Ngay sau đó, Lương Vũ Tranh tắt máy. Cô đứng ra phía trước cửa tập đoàn thì thấy xe của Hạ Quân Dật đi lướt qua. Lương Vũ Tranh nhanh chóng đi lên phía trên, nơi Hạ Quân Dật vừa đỗ xe lại.

………………………………….

Hạ Quân Dật lái xe đưa Lương Vũ Tranh đến một nhà hàng cao cấp nằm ở giữa trung tâm thành phố.

Các món ăn đã được dọn ra hết nhưng lần này Lương Vũ Tranh không còn “ăn sống ăn chết” như lần trước nữa. Hạ Quân Dật thấy vậy thì buồn cười hỏi:

- Lần trước thấy em ăn như chết đói mấy ngày liền ấy. Cuối cùng hôm nay cũng đã chịu giữ lại hình tượng cho bản thân rồi à?

- Phải, giữ hình tượng. Chẳng phải anh bảo đừng làm mất mặt anh còn gì nữa.

- Hôm nay phỏng vấn thế nào, có tốt không?

Lương Vũ Tranh vừa ăn vừa gật đầu thay cho một câu trả lời.

- Có nghĩ bản thân sẽ được nhận vào làm không?

- Nếu như có anh tác động phía sau thì 100% sẽ được nhận vào làm việc thôi.

- Muốn tôi làm như vậy thật à? Được, để tôi gọi điện cho trợ lý Trần dặn dò một chút.

Lời nói này của Hạ Quân Dật khiến Lương Vũ Tranh ngẩng đầu lên nhìn anh với ánh mắt tò mò:

- Anh muốn gọi điện sao? Em chỉ đùa thôi mà.

- Thật ra tôi cũng không ngại chuyện em đi cửa sau đâu.

- Chẳng phải em đã nói rồi còn gì, em thích làm mọi việc bằng chính thực lực của mình.

Hạ Quân Dật gắp đồ ăn cho Lương Vũ Tranh, hỏi tiếp:

- Áp lực có lớn quá không?

- Cũng bình thường thôi. Chỉ là bọn họ chú ý nhiều đến em vì em trẻ tuổi nhất, lại chưa có bằng tốt nghiệp nữa.

- Chính vì bị bọn họ soi mói như thế nên tôi tin chắc, em sẽ càng có lý do để thể hiện được năng lực của bản thân.

- Đương nhiên. Mà anh ăn đi chứ, nói nhiều như vậy làm gì? Anh không đói à?

Hạ Quân Dật mỉm cười, lúc này anh mới bắt đầu ăn cơm.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:17
    Gửi vào: #29
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 28: Ai Hơn Ai?


Sau khi thanh toán tiền bữa trưa xong, Hạ Quân Dật đưa Lương Vũ Tranh về Minh viên. Nhưng chưa kịp ra khỏi cửa nhà hàng thì Lương Vũ Tranh đã đụng ngay phải Lâm Kiệt. Nhìn mấy người đi cùng Lâm Kiệt, có lẽ anh vừa tiếp khách xong. Nụ cười tươi rói trên môi của Lương Vũ Tranh lúc này cũng tắt ngấm.

Lâm Kiệt dù hơi sững sờ nhưng vẫn cố gắng nói được hết lời tạm biệt với những vị khách kia. Đứng bên cạnh Lương Vũ Tranh, Hạ Quân Dật có thể thấy rõ gương mặt bất thường của cô.

- Vũ Tranh?

Vẫn như vậy, Lâm Kiệt lại là người mở lời trước. Rồi anh lại quay sang nhìn Hạ Quân Dật.

- Hóa ra Hạ tổng cũng ở đây, thất lễ rồi.

- Phải, đưa bạn gái đi dùng cơm trưa. Không ngờ cũng có thể gặp Lâm Kiệt cậu ở đây.

Một lời nói của Hạ Quân Dật cũng đủ khiến cho Lương Vũ Tranh thót tim và Lâm Kiệt thì tức giận, nhưng vẫn cố nén lại.

- À, cũng sắp đến giờ làm rồi, anh về tập đoàn trước đi. Em có thể tự đi một mình. – Lương Vũ Tranh nhẹ giọng nói với Hạ Quân Dật.

- Nếu em muốn tự đi một mình thì tôi cũng không ép. Có gì tối nay về nói chuyện sau.

Chẳng cần nói thêm gì nữa, Hạ Quân Dật bình thản bước ra khỏi nhà hàng với vẻ mặt đầy thắng lợi.

Còn bên trong kia, Lương Vũ Tranh chẳng biết phải đối mặt với Lâm Kiệt như thế nào.

………………………………..

Lương Vũ Tranh lại cùng Lâm Kiệt đến quán café đối diện nói chuyện. Lần này, Lương Vũ Tranh lên tiếng trước:

- Anh không có gì muốn hỏi à?

- Tình cảm của em và Hạ Quân Dật có vẻ rất tốt nhỉ. Từ bao giờ em lại trở thành bạn gái của anh ta thế?

- Em…

Chính bản thân của Lương Vũ Tranh cũng rất bất ngờ khi Hạ Quân Dật gọi cô là bạn gái của anh ngay trước mặt Lâm Kiệt. Lương Vũ Tranh cũng chưa từng nói cho Hạ Quân Dật biết bạn trai của cô chính là Lâm Kiệt. Nhưng với cách ứng xử hôm nay, một người thông minh như Hạ Quân Dật không thể không đoán ra.

- Hôm qua anh có nói với em, muốn em hãy quay trở về bên anh. Em đã suy nghĩ kỹ chưa?

Quả thật lời nói hôm qua của Lương Vũ Tranh không đủ để khiến cho Lâm Kiệt có thể từ bỏ. Và cũng hôm qua, Lương Vũ Tranh đã kể chuyện của mình cho Hạ Quân Dật nghe. Hạ Quân Dật cũng nói với Lương Vũ Tranh, chỉ cần cô ở bên anh 2 tháng nữa, anh sẽ để cho cô được tự do.

Ngay lúc này, Lương Vũ Tranh rất muốn nói cho Lâm Kiệt biết, bảo anh hãy đợi cô 2 tháng, sau 2 tháng, cô sẽ trở về bên cạnh anh. Nhưng nghĩ lại, Lương Vũ Tranh cảm thấy, có lẽ cô không nên nói với Lâm Kiệt trước việc này. Cô nhận lời Hạ Quân Dật rồi lại nói sẽ quay về với Lâm Kiệt, vậy Lâm Kiệt làm sao có thể chấp nhận được việc 2 tháng này cô ngày nào cũng ở bên Hạ Quân Dật chứ?

- Có vẻ như em vẫn không muốn rời xa Hạ Quân Dật thì phải. Vũ Tranh, hôm qua anh có hỏi em một câu nhưng mà em vẫn chưa trả lời anh. Có phải… có phải em đã yêu Hạ Quân Dật rồi hay không?

- Lâm Kiệt, anh nghĩ bây giờ em có thể yêu được ai nữa chứ? Chẳng dám yêu và cũng không thể yêu.

Lâm Kiệt bỗng thở dài. Nghe thấy tiếng thở dài ấy của anh, cô cảm thấy rất đau lòng.

- Nói đi nói lại, em vẫn không muốn bỏ Hạ Quân Dật và quay về bên anh? Rốt cuộc em đang nghĩ gì?

Lương Vũ Tranh có thể thấy rõ sự đau thương ẩn rõ trong đôi mắt kia của Lâm Kiệt.

- Em có biết là anh rất đau lòng không Vũ Tranh?

- Lâm Kiệt, thật ra… Anh có thể cho em thêm thời gian để suy nghĩ mọi chuyện không?

Lâm Kiệt lúc này vội ngẩng đầu lên nhìn Lương Vũ Tranh, anh cảm thấy có chút gì đó hy vọng.

- Em nói thật không?

- Hiện giờ trong lòng em có rất nhiều khúc mắc không thể giải được. Cái em cần chính là thời gian.

- Được được. Nhưng mà Vũ Tranh, em cần phải suy nghĩ nhanh lên. Em cũng biết mà, anh không thể nhẫn nại lâu được.

Nụ cười của Lâm Kiệt rất tươi sáng, khiến Lương Vũ Tranh càng cảm thấy có lỗi với anh nhiều hơn.

Nhưng ngoài việc kéo dài thời gian đến 2 tháng, Lương Vũ Tranh cô còn có thể làm gì được hơn chứ? Cô càng không thể cho Lâm Kiệt biết được thời gian giao kèo của cô với Hạ Quân Dật. Mọi chuyện tạm thời giữ kín được bao lâu thì giữ.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:17
    Gửi vào: #30
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 29: Tiết Lộ


Gặp gỡ Lâm Kiệt vào buổi trưa nay là điều mà Lương Vũ Tranh không thể ngờ tới. Chuyện lằng nhằng giữa cô với Hạ Quân Dật và Lâm Kiệt khiến cô cảm thấy rất mệt mỏi.

Nói chuyện với Lâm Kiệt xong, Lương Vũ Tranh đi lang thang khắp các đường phố, vừa đi vừa suy nghĩ mọi. Vì quá nhập tâm mà Lương Vũ Tranh chẳng rõ bản thân đã đi đến những nơi nào.

Phải đến khi tiếng chuông điện thoại báo tin nhắn reo lên, Lương Vũ Tranh mới bừng tỉnh.

Hóa ra là tin nhắn của Vương Nhã Đồng, hỏi xem Lương Vũ Tranh chiều nay có đến trường không. Lúc này Lương Vũ Tranh mới nhớ ra, cô còn phải đến trường trả mấy quyển sách mượn ở thư viện vài hôm trước nữa.

Khi nhìn mấy cửa hàng xung quanh, Lương Vũ Tranh mới nhận ra là mình đã đi quá xa. Cô vội vàng đón taxi về trường.

…………………………………….

Trả xong mấy quyển sách, Lương Vũ Tranh hẹn Vương Nhã Đồng ra hoa viên trường nói chuyện.

- Cậu cùng với Lâm Kiệt chia tay có nói qua với mình, bảo mình không nói bất cứ điều gì cho anh ấy biết. Cậu chuyển nhà đi chỗ khác, cũng dặn mình không được kể cho Lâm Kiệt nếu như anh ấy có hỏi. Lần này gặp lại Lâm Kiệt cậu định như thế nào?

- Mình cũng không biết nữa.

Lương Vũ Tranh thở dài, dựa hẳn lưng vào ghế đá, nói:

- Hôm qua mình gặp Lâm Kiệt, cậu cũng biết. Vừa rồi mình đi ăn trưa với Hạ Quân Dật, cũng đã gặp Lâm Kiệt lần nữa.

- Cái gì? Lâm Kiệt bắt gặp cậu đi cùng với Hạ Quân Dật sao? Vậy anh ấy có nghi ngờ chuyện giữa cậu và Hạ Quân Dật chứ?

- Không nghi ngờ, chỉ là Lâm Kiệt đã biết hết mọi chuyện rồi. Còn rõ hơn cả mình nữa.

Vương Nhã Đồng cũng thật sự không ngờ tới việc này. Cô cũng chỉ nghĩ hôm qua họ gặp mặt là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi.

- Lâm Kiệt nói, anh ấy muốn bọn mình bắt đầu lại.

- Haizz… Lâm Kiệt biết mối quan hệ giữa cậu và Hạ Quân Dật mà vẫn có thể nói được như vậy thì chứng tỏ, anh ấy vẫn còn rất yêu cậu đấy. Thế còn cậu, tính thế nào?

Lương Vũ Tranh cũng thở dài.

- Hôm qua lúc về, thấy tâm trạng mình không được ổn nên Hạ Quân Dật cứ gặng hỏi. Kết quả là mình đã kể cho anh ấy nghe mọi chuyện rồi.

- Hạ Quân Dật đã biết Lâm Kiệt?

- Nếu tính đến trước buổi trưa nay, có lẽ Hạ Quân Dật không biết người bạn trai mà mình nói chính là Lâm Kiệt. Nhưng vừa rồi chạm mặt, ắt hẳn Hạ Quân Dật đã hiểu rõ tình hình rồi.

Không hiểu sao tự dưng lúc này, Vương Nhã Đồng cảm thấy rất lo lắng cho Lương Vũ Tranh.

- Mọi chuyện vẫn ổn chứ?

- Thật ra hôm qua khi kể chuyện này cho Hạ Quân Dật biết, anh ấy cũng nói với mình, chỉ cần mình ở bên cạnh anh ấy 2 tháng nữa thì anh ấy sẽ để cho mình tự do.

- Hạ Quân Dật thật sự đã nói như thế.

Lương Vũ Tranh gật đầu rồi “Ừm” một tiếng.

- Cậu có chắc chắn là Hạ Quân Dật sẽ để cho cậu đi sau 2 tháng nữa hay không?

- Mình không biết và cũng chẳng rõ nữa. Nhưng Hạ Quân Dật đối tốt với mình như vậy, mình tin anh ấy sẽ chẳng cần phải nói dối những chuyện này đâu.

- Lâm Kiệt biết chưa?

Lương Vũ Tranh lắc đầu.

- Mình không dám nói cho Lâm Kiệt biết. Khi biết anh ấy vẫn còn muốn quay lại với mình, cậu không biết đâu, mình thực sự đã rất hạnh phúc và chỉ ngay lập tức muốn nói lời đồng ý thôi. Nhưng mình vẫn cứ suy nghĩ mãi về chuyện giữa mình và Hạ Quân Dật. Đến khi Hạ Quân Dật cho mình thời gian 2 tháng, tự dưng mình lại có thêm can đảm. Nhưng trước khi thời gian 2 tháng kết thúc, tốt nhất mình không nên nói cho Lâm Kiệt biết thì hơn. Anh ấy sao có thể chịu đựng nổi việc mình nhận lời ở bên Hạ Quân Dật 2 tháng nữa chứ.

- Vậy thì tốt rồi. Hạ Quân Dật đồng ý cho cậu đi, Lâm Kiệt cũng không soi mói chuyện trước kia của cậu. Mình cũng thấy vui thay cho cậu. Vũ Tranh, cậu sắp được trở lại với niềm hạnh phúc vốn có rồi.

- Cảm ơn cậu.

Rồi Vương Nhã Đồng đứng dậy, nói:

- Chiều nay mình không có tiết, nhân tiện cậu vào viện thăm dì Lương thì cho mình theo với.

- Được rồi, đi thôi.

Nói chuyện xong với Vương Nhã Đồng, gương mặt của Lương Vũ Tranh rạng rỡ hẳn lên.

Chỉ cần sau 2 tháng nữa, Lương Vũ Tranh cô có thể rời Hạ Quân Dật để quay về với Lâm Kiệt rồi!


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

20 Pages V < 1 2 3 4 5 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 28th April 2017 - 11:28 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248