Tìm kiếm:

> Nếu Thiên Đường Có Anh
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:03
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Tác Giả : Lâm Mĩ Thi

Khép lại cuốn tiểu thuyết "Nếu Thiên Đường Có Anh", Lương Vũ Tranh quay sang bên cạnh hỏi Hạ Quân Dật:
- Nếu có thiên đường là có thật thì anh có muốn được sống ở đó không?
- Thiên đường… Có lẽ em sẽ ở đấy, nhưng tôi thì kho
- Tại sao?
- Anh nhớ hình như có người luôn muốn anh xuống địa ngục mà?
Phải, đúng là cô rất muốn đẩy anh xuống địa ngục. Nhưng nếu thiên đường có anh thì sẽ thế nào?
Chia sẻ:
Tags: co anh duong co neu thien thien duong
Xem Video: co anh duong co neu thien thien duong Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Hé lộ đảo “thiên đường” ông Obama sẽ ở để viết hồi ký Nhà Trắng
Bagan – thiên đường của mặt trời
Đường cong nóng bỏng của siêu mẫu ‘cuồng’ Mourinho
Rạo rực trước những đường cong quyến rũ của Alexis Ren
Ngã xuống đường, cô gái trẻ bị xe đầu kéo tông tử vong
Elly Trần khoe đường cong với bikini, Lam Trường hạnh phúc bên con gái mới sinh
Không thể có anh một cách trọn vẹn, bởi tôi chỉ là người đến sau
Toàn cảnh đám cưới thiên đường của MC Thành Trung
Những khu rừng xanh mướt đẹp tựa thiên đường
‘Mẫu béo hot nhất thế giới’ tự tin phô diễn đường cong
Sao nam ‘Phi thường hoàn mỹ′ cover ‘Nơi này có anh’ của Sơn Tùng
Ngọc Trinh khoe đường cong quyến rũ, Miu Lê hội ngộ ‘người tình màn ảnh’
Những đường cong “nhân tạo” mướt mắt nhất thế giới
Chứng minh thư nhân dân 9 số có ảnh hưởng thi đại học?
Chứng minh thư nhân dân 9 số có ảnh hưởng thi đại học?
Đường cong bốc lửa của Katsia Zingarevich
Youtube Sơn Tùng có thể thu về hơn 10 tỷ đồng 1 tháng sau phát hành ‘Nơi này có anh’
Cha đánh con giữa đường, công an phải giải cứu
Đường cong sexy của 3 cô bồ “tài tử sát gái số 1 TVB”
Đường cong nóng bỏng của nữ golf thủ xinh đẹp nhất thế giới


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
20 Pages V « < 18 19 20  
Reply to this topicStart new topic
Replies(190 - 197)
freemanga
bài viết 28 Nov 16 08:39
    Gửi vào: #191
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 190: Bắt Cóc (3)


Về phía Hạ Quân Dật, anh tiếp tục lái xe đi, vừa lái xe vừa cố gắng gọi điện thoại. Nhưng đây là vùng không có tín hiệu nên anh không tài nào liên lạc được với Tống Cường.

Sắp đến giờ, Hạ Quân Dật không còn thời gian nữa.

.........................................

Tên bắt cóc nhìn đồng hồ, sắp đến 8 giờ rồi mà Hạ Quân Dật vẫn chưa đến. Ông ta bắt đầu có chút bất an.

- Tôi đã nói mà, Quân Dật chắc chắn sẽ không đến đâu. Ông đừng tưởng là ông thông minh...

- Nếu như hắn ta không muốn chết thì tôi sẽ để cho cô chết thay vậy, sau đó tìm Hạ Quân Dật sau.

Lương Vũ Tranh bỗng nghe thấy tiếng xe ô tô, tiếng xe quen thuộc, là xe của Hạ Quân Dật. Không thể nào. Anh không thể đến đây được.

Hạ Quân Dật dừng xe ngay trước cửa căn nhà, từ từ xuống xe.

Hàn Bính Sinh ngó ra lỗ nhỏ chỗ cửa số. Ông ta mỉm cười thỏa mãn.

- Thấy chưa, tôi đã nói với cô rồi Hạ Phu nhân, Hạ Quân Dật chắc chắn sẽ đến được đây.

Hạ Quân Dật đẩy cửa.

Trước mặt anh là hình ảnh Hàn Bính Sinh chĩa khẩu súng vào đầu Lương Vũ Tranh. Anh cố gắng giữ bình tĩnh.

Không có lấy một tiếng động nào.

- Hạ Quân Dật, mày quả nhiên rất đúng hẹn. Những ám hiệu mà tao để lại cho mày chỉ có 1 số 5, sao mày biết là căn nhà đường số 5?

- Căn nhà đường số 3 đã bị phá hủy, căn nhà đường số 4 không có ai, vậy thì chỉ còn đường số 5 này thôi. Tôi biết ngay là ông chẳng có ý tốt gì đâu, cho dù tôi có lập sẵn kế hoạch trước với cảnh sát thì tình huống này cũng thật khó đối phó.

Hạ Quân Dật bình tĩnh nói chuyện với Hàn Bính Sinh. Bỗng dưng Lương Vũ Tranh càng lo hơn cho Hạ Quân Dật.

- Mày quá thông minh rồi.

"Đoàng"

Tiếng súng vang lên. Lương Vũ Tranh kinh ngạc. Hàn Bính Sinh bắn một phát súng vào vai phải anh, máu bắt đầu chảy ra.

- Làm thế nào thì ông mới thả Lương Vũ Tranh?

- Phải xem xem thành ý của mày thế nào đã.

"Đoàng"

Tiếng súng nữa lại vang lên. Hắn bắn vào chân của Hạ Quân Dật khiến anh đứng không vững mà phải quỳ xuống.

- Dừng lại, ông dừng lại cho tôi, đừng làm tổn thương anh ấy.

- Cô câm miệng, nếu không tôi sẽ giết hắn.

- Hàn Bính Sinh, mục tiêu của ông chẳng phải là tôi hay sao? Thả Lương Vũ Tranh đi, nhanh lên.

- Đừng...

……………………………….

Căn nhà đường số 4.

Tống Cường cùng Thẩm Gia Tuấn và cảnh sát đã đến. Bọn họ phát hiện ra trong căn nhà này không có ai cả.

- Làm thế nào bây giờ? Không lẽ tên bắt cóc đó biết có cảnh sát nên đã đưa người đến chỗ khác rồi sao? - Tống Cường lo lắng.

Một viên cảnh sát cầm theo điện thoại của Hạ Quân Dật từ căn nhà đi ra, đưa cho Thẩm Gia Tuấn.

- Đội phó, chúng tôi chỉ phát hiện chiếc điện thoại này.

- Là điện thoại của Hạ tiên sinh. - Tống Cường thốt lên.

- Nhưng khu vực này không có sóng.

Tống Cường bỗng nhiên bấm nhầm vào một trên điện thoại, màn hình sáng lên, đập vào mắt anh là dòng chữ Hạ Quân Dật để lại:

- Sếp à, chúng ta mau đến căn nhà ở đường số 5, bọn họ đang ở đấy. Hạ tiên sinh có để lại manh mối cho chúng ta.

- Mau đến căn nhà đường số 5, làm theo kế hoạch trước đó.

- Rõ.

Tống Cường cùng một hạm đội cảnh sát gồm 30 người mau chóng đến căn nhà đường số 5.

……………………………

"Đoàng đoàng"

Hai phát súng vang lên. Hàn Bính Sinh bắn vào bụng Hạ Quân Dật khiến máu chảy ra càng nhiều hơn.

- Là mày đã giết Hàn Minh, tao không để cho mày sống được Hạ Quân Dật.

- Không phải tôi giết Hàn Minh, chính ông vì thù hận mà đổ hết mọi chuyện lên đầu tôi. - Hạ Quân Dật cố gắng nói.

- Bỏ tay ra...

Lương Vũ Tranh bỏ tay của Hàn Bính Sinh ra, chạy đến chỗ Hạ Quân Dật:

- Quân Dật, anh không sao chứ?

- Không sao,... anh không sao...

Hạ Quân Dật cố gắng nói ra, nói một cách khó khăn... Rồi đột nhiên anh ôm lấy Lương Vũ Tranh...



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 08:39
    Gửi vào: #192
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


"Đoàng"

Phát súng thứ 5 định bắn Lương Vũ Tranh nhưng không ngờ Hạ Quân Dật lại đỡ nó thay cho cô.

- Quân Dật, Quân Dật, đừng mà, đừng... Tôi cầu xin ông đấy, đừng giết anh ấy...

- Lương Vũ Tranh, cô nghĩ hắn ta còn sống được nữa sao? 5 phát đạn, hắn chỉ còn sống được nhiều nhất là vài tiếng nữa thôi. Nhưng cô yên tâm đi, trong này tôi vẫn còn 2 viên đạn, tôi sẽ cho cô đi cùng hắn.

Ôm Hạ Quân Dật đang hôn mê trong lòng, Lương Vũ Tranh chẳng sợ gì nữa, chết cũng chẳng sao.

Hàn Bính Sinh giơ khẩu súng chĩa thẳng đầu Lương Vũ Tranh...

"Đoàng đoàng đoàng"

Những tiếng súng liên tiếp vang lên, Lương Vũ Tranh nhắm mắt lại. Lúc mở mắt ra, Hàn Bính Sinh đã chết rồi.

Tống Cường và Thẩm Gia Tuấn cùng đám cảnh sát vội vàng chạy vào, đưa Hạ Quân Dật và Lương Vũ Tranh đi bệnh viện.

............................................

Trên xe lúc ấy, Lương Vũ Tranh vẫn đang ôm Hạ Quân Dật, nước mắt cô không ngừng chảy.

- Làm ơn, làm ơn đi nhanh hơn nữa đi. - Giọng cô van nài viên cảnh sát đang lái xe.

- Phu nhân...

- Quân Dật, xin anh, xin anh đừng làm sao cả. Van xin anh đấy Hạ Quân Dật. Xin anh đừng xảy ra chuyện gì...

Không khí trên xe đầy sự đau thương.

Tống Cường thở dài, Thẩm Gia Tuấn nghe vậy cũng đau buồn, còn viên cảnh sát kia cố gắng lái xe nhanh đến bệnh viện.

Chuyện Hạ Quân Dật bị thương nặng rồi đưa vào bệnh viện sống chết chưa rõ Tống Cường đã nhanh chóng sai người che đậy hết toàn bộ thông tin, chỉ báo cho những người quan trọng. Lực lượng vệ sĩ được điều động hết đến bệnh viện. Trợ lý Trần cũng nhanh chóng có mặt.

Đã 3 tiếng trôi qua. Chưa có bất kỳ thông tin gì về tình hình của Hạ Quân Dật. Tôn Hạo mãi cũng chưa đi ra. Trình Minh Viễn, vợ chồng Lưu Cảnh Dương - Hạ Tuyết Tâm, Triệu Minh Thành - Hạ Tuyết Dao rồi cả Tống Thừa Huân cũng đã đến đầy đủ.

1 giờ sáng.

Ca phẫu thuật vẫn chưa xong, cùng lúc đó Từ Dịch Phàm cũng đến nơi. Anh im lặng ngồi xuống bên cạnh đó, không nói gì cả.

……………………….

Thời gian phẫu thuật đã kéo dài đến 10 tiếng và cuối cùng Hạ Quân Dật cũng đã được đưa ra.

- Tôn Hạo… Tôn Hạo… Quân Dật hiện giờ thế nào rồi?

Lương Vũ Tranh nhìn Hạ Quân Dật đang nằm trên giường, anh phải sử dụng ống thở, máy trợ tim và một đống dây dợ khác.

- Vũ Tranh, Quân Dật trúng những 5 phát đạn, 1 ở vai phải, 1 ở chân phải, 2 ở bụng và 1 ở sau lưng. 2 phát đạn ở bụng và ở lưng là nguy hiểm nhất, khiến cậu ấy mất máu nhiều nhất. Hiện tại tình trạng của cậu ấy vô cùng yếu, bọn anh cũng đã truyền thêm máu, và đã phẫu thuật lấy đạn ra. Nhưng mà...

- Nhưng mà cái gì?

- Có lẽ chúng ta nên nghĩ đến tình huống xấu nhất. Phẫu thuật tuy đã xong nhưng nguy hiểm vẫn còn.

- Không thể nào.

Lương Vũ Tranh nghe như vậy, kích động quá đến mức ngất xỉu. Từ Dịch Phàm đứng bên cạnh nhanh chóng đỡ cô.

- Vũ Tranh, chị tỉnh dậy đi,…

- Vũ Tranh…

- Mau đưa cô ấy đến phòng bệnh ngay.

Mọi người lo lắng, vội vàng đưa Lương Vũ Tranh rời khỏi chỗ này đến phòng bệnh.

………………………………

Đã hơn 1 tiếng trôi qua nhưng Lương Vũ Tranh vẫn chưa tỉnh lại. Mọi người vẫn ngồi bên ngoài phòng chờ Tôn Hạo.

Cùng lúc đó, Tôn Hạo cầm tờ giấy xét nghiệm của Lương Vũ Tranh đi đến. Hạ Tuyết Tâm thấy anh liền vội đứng dậy hỏi:

- Tôn Hạo, sao rồi? Tình hình của Vũ Tranh ổn chứ?

- Mọi người cứ bình tĩnh trước đã. Theo như kết quả mà tôi mới lấy được thì hiện tại Vũ Tranh đang mang thai. Vì sức khỏe quá yếu và bị kích động mạnh nên mới ngất xỉu.

- Cái gì? Vũ Tranh mang thai rồi?

- Phải, 4 tuần tuổi.

Trong lúc Hạ Quân Dật đang trong tình trạng nguy cấp, Lương Vũ Tranh lại mang thai. Không biết nên vui hay nên buồn nữa.

- Hiện tại vẫn phải truyền chất cho cô ấy, sức khỏe cô ấy yếu quá rồi. Còn bây giờ thì cứ để cô ấy ngủ đi.

- Ừ.

Mọi người đều nhìn vào trong phòng bệnh của Lương Vũ Tranh, mệt mỏi thở dài.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 08:40
    Gửi vào: #193
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 192: Niềm Vui Hay Nỗi Buồn


Phải hơn một tiếng sau Lương Vũ Tranh mới tỉnh lại. Vương Nhã Đồng nhìn thấy thì rất vui mừng, vội vàng đi đến:

- Vũ Tranh, cậu tỉnh rồi, thật là may quá. Lúc nghe tin cậu mình lo lắng gần chết. Thế nào rồi, thấy đỡ hơn chưa?

- Quân Dật...

Vương Nhã Đồng vẫn nghe rõ lời nói thều thào này của Lương Vũ Tranh. Thấy Lương Vũ Tranh muốn ngồi dậy, Vương Nhã Đồng vội nhanh chóng đỡ cô.

- Sức khỏe của cậu đang yếu, cứ nằm xuống đi trước đã.

- Nhã Đồng, mình ngủ lâu chưa? Thế còn Quân Dật, anh ấy thế nào rồi? Không sao chứ?

- Cậu yên tâm, tuy Quân Dật vẫn chưa tỉnh lại nhưng cũng chưa có dấu hiệu gặp nguy hiểm nào. Với lại...

Thấy Vương Nhã Đồng ấp úng như thế, Lương Vũ Tranh lại càng thấy lo lắng hơn, vội hỏi:

- Sao vậy?

- Vũ Tranh, bác sĩ vừa rồi khám cho cậu, nói rằng cậu đã mang thai rồi. Được 1 tháng.

- Cái gì?

Lương Vũ Tranh nhìn xuống bụng của mình, tay bỗng dưng đặt lên phần bụng vẫn chưa nhô lên kia. Cô vẫn chưa cảm nhận được sự tồn tại của đứa bé. Nhưng cô mang thai lúc này, là niềm vui hay là nỗi buồn?

- Cậu sao vậy?

- Tự nhiên mình sợ quá. Nhã Đồng, có thể đưa mình đến phòng của Quân Dật không?

- Hay cậu cứ tạm nghỉ trước đi, khi nào ổn định rồi hãy đi.

Nhưng Vương Nhã Đồng vẫn không ngăn cản được Lương Vũ Tranh. Cuối cùng Vương Nhã Đồng phải đưa Lương Vũ Tranh đến phòng bệnh của Hạ Quân Dật.

...............................................

Lương Vũ Tranh được Vương Nhã Đồng đưa đến chỗ phòng bệnh của Hạ Quân Dật. Từ phía xa, Lương Vũ Tranh đã nhìn thấy Từ Dịch Phàm, Lưu Cảnh Dương và Hạ Tuyết Dao ngồi ở bên ngoài.

- Vũ Tranh, sao chị lại đến đây? Sức khỏe của chị không tốt, nên nghỉ ngơi nhiều một chút.

- Chị không sao.

Lương Vũ Tranh đứng nhìn Hạ Quân Dật từ bên ngoài. Phòng bệnh của anh, cô và những người khác đều không thể vào.

- Bác sĩ có nói gì không?

- Bác sĩ bảo nếu Quân Dật vẫn có thể bình thường sau 24 giờ thì sẽ không sao. Vũ Tranh, đừng lo lắng quá, Quân Dật sẽ không sao đâu. Cậu ấy chắc chắn sẽ vì mẹ con em mà cố gắng cho đến cùng.

Lương Vũ Tranh quay lại nhìn Từ Dịch Phàm, cố gắng kiềm chế không để cho nước mắt rơi xuống:

- Em không cầu mong điều gì cả, chỉ mong anh ấy có thể bình an vô sự. Em cũng tin, anh ấy sẽ vượt qua khó khăn lần này.

Bất giác, Lương Vũ Tranh lại đặt tay lên bụng, nước mắt cô cũng không ngăn được nữa mà rơi xuống:

- Quân Dật chắc chắn sẽ không bỏ em và con đâu. Anh ấy đã hứa sẽ mãi mãi ở bên em, yêu thương và bảo vệ em suốt đời.

Lưu Cảnh Dương đặt tay lên vai của Lương Vũ Tranh như muốn nói cô hãy bình tâm trở lại. Lương Vũ Tranh đương nhiên là hiểu rõ ý này của Lưu Cảnh Dương.

- Vũ Tranh, những lúc thế này em phải thật mạnh mẽ lên. Bác sĩ bảo sức khỏe của em không được tốt lắm nên những ngày này em cứ ở lại bệnh viện đi. Tuyết Dao cũng đã gọi điện về bảo thím Lý nấu đồ cho em, cũng bảo Tiểu Hoa đến đây chăm sóc em rồi.

- Vâng. Vậy còn... Hàn Bính Sinh?

Hạ Tuyết Dao nghe thấy cái tên "Hàn Bính Sinh" kia thì sự tức giận hiện rõ trên gương mặt:

- Ông ta chết rồi. Nếu như mà ông ta còn sống, em đảm bảo sẽ xé xác ông ta ra.

- DCL không sao chứ? Tuy rằng chúng ta đã phong tỏa tin tức nhưng e rằng giấy không gói được lửa.

- Em yên tâm, dù mọi chuyện có vỡ lở ra thì chúng ta vẫn có thể giải quyết được. Đừng lo.

- Vậy thì tốt rồi. Bây giờ, điều quan trọng nhất vẫn là Quân Dật có thể tỉnh lại.

Lương Vũ Tranh bỗng nhiên chú ý đến Từ Dịch Phàm đang ngồi ở ghế. Tình hình của Hạ Quân Dật với vợ của anh - Phùng Lộ Phi chẳng khác nhau là mấy. Hạ Quân Dật cũng từng nói với Lương Vũ Tranh, anh và Từ Dịch Phàm có mối quan hệ vô cùng thân thiết và chính Từ Dịch Phàm cũng rất trân trọng tình bạn này.

Nhìn ánh mắt của Từ Dịch Phàm, Lương Vũ Tranh biết anh cũng đang rất lo lắng cho Hạ Quân Dật. Phùng Lộ Phi ngày trước và Hạ Quân Dật của bây giờ đều giống nhau. Lương Vũ Tranh hiểu tâm trạng của Từ Dịch Phàm, bởi hoàn cảnh của anh, cô cũng vừa trải qua rồi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chỉ mong Hạ Quân Dật có thể bình bình an an mà tỉnh lại, Lương Vũ Tranh nguyện làm tất cả mọi thứ.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 08:40
    Gửi vào: #194
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 193: Ép Cưới


Tia sáng mặt trời yếu ớt chiếu qua cửa sổ làm hiện rõ phần nào gương mặt nhợt nhạt của Hạ Quân Dật. Tay anh động đậy nhẹ, mí mắt cũng từ từ mở ra. Tuy rằng hai ngày qua Hạ Quân Dật hôn mê không tỉnh, nhưng Tôn Hạo nói tình hình của anh đã tốt hơn ngoài sức mong đợi, cũng không cần phải dùng đến ống thở nữa.

Hạ Quân Dật liếc nhìn thấy Lương Vũ Tranh đang nắm chặt tay anh, gục đầu xuống cạnh giường. Bờ môi anh bỗng hơi nhếch lên, bàn tay nhẹ nhàng xoa lên đầu cô, giọng hơi yếu vang lên:

- Vũ Tranh… Vũ Tranh…

Tiếng gọi yếu ớt kia của anh Lương Vũ Tranh đã nghe thấy. Ngẩng đầu lên nhìn Hạ Quân Dật đã tỉnh, Lương Vũ Tranh mừng rỡ càng nắm chặt tay của anh hơn:

- Quân Dật, thật may quá, cuối cùng anh cũng đã tỉnh lại rồi. Anh hôn mê hai ngày nay không tỉnh, anh có biết em lo lắm không?

- Bây giờ anh tỉnh rồi, đừng lo nữa… Nhưng, em không sao chứ? Có bị thương không?

- Không sao, em không sao.

Lương Vũ Tranh nghe rõ từng câu nói của Hạ Quân Dật. Anh vừa mới tỉnh, sức khỏe lại yếu nên không đủ sức để nói rõ ràng một câu.

- Để em gọi điện cho Tôn Hạo, báo cho anh ấy biết.

Lấy chiếc điện thoại ở tủ nhỏ đầu giường, Lương Vũ Tranh vội vàng gọi điện thông báo cho Tôn Hạo biết. Trùng hợp là hôm nay, Tôn Hạo phải trực ở bệnh viện nên khi nhận được điện thoại của Lương Vũ Tranh, anh vội đến phòng bệnh của Hạ Quân Dật ngay.

Sau một hồi kiểm tra, Tôn Hạo nói:

- Nhịp tim đã ổn định hơn rồi nên em cũng không cần phải lo đâu. Điều quan trọng là bây giờ cần phải để cho Quân Dật tĩnh dưỡng, như vậy vết thương mới nhanh hồi phục được. Vì cậu ấy có tận 5 vết thương nên thời gian hồi phục cũng hơi lâu.

- Vậy là tốt rồi, tốt rồi.

- Quân Dật, thời gian này cậu nghỉ ngơi nhiều vào. À phải Vũ Tranh, anh có chút việc nên phải đi, nếu có gì thì em gọi điện cho anh hoặc bác sĩ Phạm cũng được.

- Em biết rồi.

Tôn Hạo nhanh chóng rời khỏi căn phòng rồi đóng cửa lại. Trong phòng lúc này chỉ còn có Hạ Quân Dật và Lương Vũ Tranh.

- Thấy đau đầu lắm đúng không?

Hạ Quân Dật nhìn Lương Vũ Tranh, bàn tay chạm lên trán cô, mỉm cười nhẹ nhàng hỏi.

- Anh cũng biết à?

- Sao lại không biết. Giường có phải là không có đâu mà em phải nằm gục ở bên cạnh anh làm gì. Ngồi như thế mệt lắm.

- Cũng không biết nữa. Tối qua em ngồi bên cạnh anh, chẳng biết ngủ quên lúc nào nữa.

- Vũ Tranh, nếu em mệt thì cứ về Minh viên nghỉ ngơi, ở đây có người chăm sóc anh rồi.

Lương Vũ Tranh lại nắm lấy bàn tay của Hạ Quân Dật, hơi tỳ cằm lên tay, nhìn anh nói:

- Hạ Quân Dật, em hạ lệnh cho anh, anh phải tập trung tĩnh dưỡng. Trước tháng sau anh phải cùng em vào lễ đường làm đám cưới, nếu lâu hơn thì em mặc váy cưới không được đẹp đâu, phải để sang năm đấy.

- Em mang thai?

- Phải, con của chúng ta được 1 tháng tuổi rồi. Em nói cho anh biết, em không thích sinh xong mới làm đám cưới đâu.

Biết Lương Vũ Tranh đang mang thai, Hạ Quân Dật thật sự rất hạnh phúc. Cuối cùng sau bao nhiêu lâu chờ đợi, anh cũng sắp được lên chức bố rồi. Quả là một niềm hạnh phúc khó tả.

Lúc này, anh chạm tay lên gương mặt của Lương Vũ Tranh, mỉm người gật đầu với cô:

- Em yên tâm, vì em và cũng là vì con, anh sẽ cố gắng dưỡng bệnh thật tốt để rồi đưa em vào lễ đường tổ chức đám cưới. Em không biết đâu, đã từ lâu anh rất muốn nhìn thấy em mặc váy cưới. Những bộ đồ bình thường em mặc đã đẹp rồi, mặc váy cưới chắc còn đẹp hơn, đúng không?

- Bị bệnh mà miệng anh vẫn còn ngọt nhỉ? Nhưng mà đúng, cô dâu nào mặc váy cưới mà chẳng đẹp, em cũng thế thôi.

- Vũ Tranh, trông em gầy đi nhiều đấy. Ăn uống không ngon miệng à? Em nên nhớ là bây giờ em ăn cho hai người. Với lại, gầy thế này mặc váy cưới cũng không đẹp đâu.

Nụ cười trên môi của Lương Vũ Tranh trở nên rạng rõ hơn:

- Em biết rồi, em sẽ ăn uống đầy đủ để tăng thêm cân, mặc váy cưới cho đẹp. Quan trọng hơn là muốn cho con của chúng ta phải thật khỏe mạnh cho đến ngày chào đời.

- Phải, em nghĩ phải đấy.

- Cũng sáng rồi, chắc mọi người cũng sắp đến. Em đi rửa mặt đã, anh nghỉ ngơi một lúc đi.

- Ừ.

Lương Vũ Tranh vẫn nở nụ cười hạnh phúc cho đến khi vào phòng rửa mặt.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 08:41
    Gửi vào: #195
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 194: Mọi Chuyện Đã Kết Thúc


Lại hai ngày nữa trôi qua, sức khỏe của Hạ Quân Dật bình phục khá nhanh. Quả nhiên là anh đang cố gắng tĩnh dưỡng để khỏe lại sớm rồi cùng Lương Vũ Tranh tổ chức đám cưới.

Vừa bước ra khỏi cửa phòng bệnh, Lương Vũ Tranh đã gặp Tống Thừa Huân, Thẩm Gia Tuấn và hai cảnh sát nữa. Thấy bên phía cảnh sát đến, Lương Vũ Tranh biết rõ là có liên quan đến vụ việc Hạ Bính Sinh bắt cóc cô mấy hôm trước.

- Bọn họ muốn hỏi em và Quân Dật tình hình hôm em bị bắt cóc ấy. Có được không?

Tống Thừa Huân lên tiếng bắt đầu cuộc trò chuyện.

- Em nghĩ là mọi việc đã kết thúc được rồi chứ, còn gì để hỏi nữa đâu. Hàn Bính Sinh không phải đã chết rồi à?

- Lương tiểu thư, đúng là Hạ Bính Sinh đã chết rồi. Nhưng chúng tôi đến đây lấy khẩu cung của hai người chỉ là làm việc theo đúng trình tự thôi. Có khẩu cung thì mới có thể khép lại vụ án. Không biết tình hình của Hạ tiên sinh có cho phép hay không? – Không cần đợi Tống Thừa Huân nói gì thêm, Thẩm Gia Tuấn đã nói thẳng vào vấn đề.

- Cảnh sát Thẩm, anh hãy đợi một chút, để tôi vào hỏi Quân Dật xem anh ấy có muốn gặp không.

- Làm phiền cô rồi.

Thẩm Gia Tuấn đứng bên ngoài nhìn vào trong, thấy biểu hiện của Hạ Quân Dật, anh cũng biết là Hạ Quân Dật đã đồng ý để cho bọn họ vào hỏi cung rồi.

Lương Vũ Tranh mở hẳn cửa ra, để cho những người bên ngoài vào hết. Cô cũng bảo Tiểu Hoa pha café cho bọn họ.

- Hạ tiên sinh, sức khỏe của anh vẫn ổn chứ?

- Tốt hơn ngày đầu. Nhìn thấy anh là tôi biết anh muốn đến hỏi chuyện ngày hôm trước. Có gì thì anh cứ hỏi đi.

- Cảm ơn Hạ tiên sinh và Lương tiểu thư đã hợp tác.

Viên cảnh sát đi theo Thẩm Gia Tuấn lấy máy ghi âm ra, bấm nút thu âm cuộc nói chuyện.

Lương Vũ Tranh cũng kể lại đầu đuôi cho Thẩm Gia Tuấn nghe, từ việc cô đến siêu thị mua đồ cho đến khi bị Hàn Bính Sinh bắt cóc ở một ngõ vắng. Lời này của cô và tài xế cũng y chang như nhau.

Sau khi hỏi cung Lương Vũ Tranh xong, Thẩm Gia Tuấn lại hỏi đến Hạ Quân Dật.

- Mọi chuyện bắt đầu là từ con trai của Hàn Bính Sinh, Hàn Minh. Hàn Minh và tôi cũng học đại học, khá thân thiết. Mối quan hệ của Hạ gia và Hàn gia cũng rất tốt đẹp. Có một lần xe của tôi bị hỏng, tôi đã mượn xe của Hàn Minh để đi, vì hôm ấy tôi có chuyện rất gấp. Hàn Minh lúc ấy đã giúp tôi đem xe đi sửa, rồi nhân tiện thì đi xe đó luôn.

Lương Vũ Tranh nghe Hạ Quân Dật nói, câu chuyện này anh đã từng kể cho cô nghe và cô vẫn còn nhớ rất rõ.

- Cảnh sát Thẩm, anh cũng biết đấy, Hạ gia chúng tôi mạnh như thế, đương nhiên là luôn bị những tên bắt cóc, thậm chí là sát thủ nhòm ngó tới. Vốn dĩ 10 năm trước, người mà bọn sát thủ muốn giết là tôi. Nhưng vì khi ấy Hàn Minh lái xe của tôi mới khiến bọn chúng nhìn nhầm. Chính vì thế mà Hàn Minh đã bị bọn chúng giết chết chứ không phải tôi. Bao nhiêu năm nay tôi vẫn day dứt vì chuyện ấy. Còn Hàn Bính Sinh thì cứ nghĩ chính tôi mới là hung thủ hại chết con ông ta. Ông ta trở về thành phố B cũng là muốn giết tôi báo thù cho con trai.

- Hạ tiên sinh, chúng tôi cũng đã điều tra về vụ lần trước máy bay của anh bị gài bom. Lâm Kiệt đã nghe theo lời xúi giục của Hàn Bính Sinh, mạo hiểm gài bom lên máy bay của anh. Những vũ việc gây ảnh hưởng đến tập đoàn DCL cũng do Hàn Bính Sinh cả.

- Tôi biết DCL gặp không ít rắc rối đều là do Hàn Bính Sinh gây nên nhưng vẫn cố gắng để cho ông ta một lối thoát. Nhưng Hàn Bính Sinh vẫn không chịu buông tha cho tôi nên tôi cũng đành phải ra tay để tự bảo vệ cho mình thôi.

Thẩm Gia Tuấn lúc này quay sang hai viên cảnh sát:

- Đã ghi âm và ghi chép đầy đủ chưa?

- Dạ rồi ạ.

- Phiền Hạ tiên sinh và Lương tiểu thư hãy ký vào bản khẩu cung này. Tôi sẽ mang bản khẩu cung về nộp cho cấp trên, chức thức khép lại vụ án này. Hai người còn gì muốn nói nữa không?

- Không còn nữa.

Mọi thủ tục về khẩu cung cũng đã hoàn thành, Thẩm Gia Tuấn và người của anh ta cũng nhanh chóng rời khỏi.

- Hàn Bính Sinh đã chết, mọi việc cũng đã kết thúc rồi. Hai người cũng yên tâm mà thả lỏng đi. Quân Dật, cậu nhớ tĩnh dưỡng cho khỏe hẳn lại, nếu không thì em gái Lương mặc váy cưới xấu lắm đấy.

- Biết rồi.

- Haizzz… Thiệp cưới cũng đã in ấn xong và phát đi rồi. Nhưng cậu có chắc là sẽ hồi phục được vào trước ngày cưới không?

Tống Thừa Huân hơi nhíu mày nhìn Hạ Quân Dật và Lương Vũ Tranh. Hạ Quân Dật bị thương nặng thế này, nằm tĩnh dưỡng 1 tháng liệu có thể khỏi hay không đây?


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 08:41
    Gửi vào: #196
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 195: Thoải Mái


Nghe những lời mà Tống Thừa Huân nói, Hạ Quân Dật bật cười, nắm lấy tay Lương Vũ Tranh mà nói:

- Cậu yên tâm đi. Nhất định đám cưới hôm đấy, cậu sẽ được thấy một Hạ Quân Dật hoàn hảo tại lễ đường.

- Được rồi được rồi, mình biết rồi. Mình biết cậu đang cố hết sức vì em gái Lương và đứa bé. Mình chỉ là…

Tống Thừa Huân vẫn chưa nói hết câu thì thấy bên ngoài khá ồn ào. Hội bạn thân của Hạ Quân Dật đã đến.

- Quân Dật, trông anh khỏe lên rồi đấy.

- Quả nhiên là mấy ngày qua có em gái Lương ở bên cạnh chăm sóc có khác. Nhìn xem, tinh thần cũng tăng lại mấy bậc rồi.

- Đương nhiên, chẳng cần thuốc của bác sĩ, em gái Lương đây chính là liều thuốc tốt nhất.

Những lời này khiến cho cả Hạ Quân Dật và Lương Vũ Tranh đều bật cười. Nhìn qua hội bạn thân này, đến đủ hết, chỉ thiếu có Từ Dịch Phàm, Tôn Hạo và Triệu Minh Thành thôi.

- Em vừa thấy Thẩm Gia Tuấn đến đây, họ lấy khẩu cung của anh và Vũ Tranh để khép lại vụ án đúng không?

Hạ Tuyết Tâm vừa nói vừa đến kéo hết rèm cửa ra, để cho ánh nắng mặt trời chiếu sáng cả căn phòng.

- Ừ. Cũng chỉ hỏi vài câu cho có lệ thôi. Dù sao mọi chuyện cũng đã rõ như ban ngày rồi.

- Nhưng chắc cũng phải kể đến công của Minh Viễn nhỉ? Dù sao Thẩm Gia Tuấn cũng là em vợ của anh mà.

Trình Minh Viễn nhận thấy rõ ý châm chọc của Hạ Tuyết Dao trong câu nói vừa rồi:

- Tất nhiên, chúng tôi có mối quan hệ gần như thế mà.

- Nghe mấy người nói cứ như là đi cửa sau ấy. Cửa sau, so với việc làm giả giấy tờ của tôi cũng không thua kém gì đâu.

- Này Tống Thừa Huân, cậu vẫn còn mặt dày mà kể ra chuyện làm giả giấy tờ ấy được hả? Còn bao nhiêu cách tốt không làm, lại đi làm cái việc trái pháp luật ấy.

- Dù sao cũng là con đường đi dễ nhất mà.

Bị Hạ Quân Dật nói, Tống Thừa Huân chỉ còn cách cười trừ và biện minh. Dù chẳng biết trong lời của Hạ Quân Dật nói có cách nào êm đẹp hơn, nhưng anh ta vẫn cảm thấy việc mình làm ngày hôm ấy cũng đã phần nào giúp cho Hạ Quân Dật.

- Được rồi, Hàn Bính Sinh đã chết, tất cả mọi chuyện cũng đã qua hết rồi. Bây giờ là lúc thoải mái nhất. Từ Dịch Phàm cho mượn khách sạn lớn nhất của Từ Thị ở thành phố B này để cho cậu và em gái Lương tổ chức đám cưới. Bọn mình cũng ở bên giúp phụ một tay. Bây giờ chỉ còn chờ ngày cậu khỏe lại và làm đám cưới thôi.

- Nhưng mà mình thấy, hay để em gái Lương sinh con trước, hai người làm đám cưới sau cũng được. Bây giờ có biết bao nhiêu người làm như thế đấy. Đến lượt hai người cũng chẳng lạ gì đâu.

- Cảnh Dương nói phải. Em nghĩ là anh không cần phải cố sức như thế đâu. Cứ nghỉ ngơi cho đến lúc hoàn toàn bình phục.

Không đợi Lương Vũ Tranh phải lên tiếng, Hạ Quân Dật đã đứng ra nói thay cô:

- Mình không thích. Thật sự thì mình rất muốn được nhìn thấy lúc Lương Vũ Tranh mặc váy cưới. Không đợi được nữa.

- Mặc váy cưới thôi, có gì đâu. Em gái Lương à, để anh bảo người đến cửa hàng váy cưới mang đến đây cho em cả chục bộ. Lúc đấy em tha hồ mà mặc cho Quân Dật xem.

- Này Tống Thừa Huân, cậu là luật sư mà không hiểu ý của người ta à? Ý mình là mình muốn làm đám cưới.

Trình Minh Viễn đứng bên cạnh cười lớn:

- Người ta muốn sớm được làm chú rể nên thôi, chúng ta đừng có ngăn nữa, mà có ngăn cũng chẳng ngăn được. Tháng sau mà không làm được chú rể thì chẳng biết Hạ Quân Dật sẽ tức giận đến mức nào. Đến lúc ấy, chúng ta lại phải chịu cơn tức của cậu ta. Thôi Thừa Huân, cứ ủng hộ cậu ta làm chú rể đi.

- Đấy Thừa Huân, anh trai em á, không nghe lời ai đâu, bây giờ chỉ nghe lời của Vũ Tranh thôi, có gì thì anh nói với chị ấy đi.

Tống Thừa Huân quay sang nhìn Lương Vũ Tranh:

- Em gái Lương à…

- Em không biết, chuyện này em can dự không được đâu. Nếu như Quân Dật đã quyết định như thế thì em cũng không tiện thay đổi. Mời anh đúng ngày đến dự đám cưới của bọn em.

- Thấy chưa, có được đâu. Hay cậu lo là không có tiền mua quà mừng cho bọn mình nên muốn “hoãn”?

- Có đúng thế không hả Thừa Huân? Tiền phí luật sư của cậu là đắt nhất trong giới luật hiện nay đấy. Thế mà không có tiền sao? Cậu mà không có tiền thì mình cũng phá sản từ lâu rồi.

Cả đám người tập trung trêu ghẹo Tống Thừa Huân. Thời gian này xảy ra nhiều chuyện quá khiến tâm trạng của mọi người không thể thoải mái. Đã khá lâu họ không nói cười vui vẻ như thế này rồi.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 08:42
    Gửi vào: #197
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 196: Đám Cưới (1)


Ngày mà Hạ Quân Dật và Lương Vũ Tranh mong đợi cuối cùng cũng đã đến. Sau 3 tuần nghỉ ngơi điều dưỡng, cuối cùng Hạ Quân Dật cũng đã có thể đưa Lương Vũ Tranh cùng tiến vào lễ đường.

Lương Vũ Tranh đã nghĩ đến lúc mà bản thân mình sẽ kết hôn, nhưng không ngờ lại thế này. Cô cũng không nghĩ rồi có ngày mình mang thai trước khi cưới. Mọi chuyện đúng là đã đi quá mức so với những suy nghĩ ban đầu của cô. Nhưng không sao, cô vẫn hạnh phúc.

- Tuyết Dao, mới gần hai tháng thôi mà bụng chị đã lớn thế này rồi, mặc váy vào liệu có bị lộ không?

- Yên tâm đi, chiếc váy này thiết kế rất đặc biệt, sẽ giúp chị che đi được bụng bầu thôi. Mau vào trong mặc đi.

Sau khi loay hoay trong phòng thay đồ gần 10 phút, cuối cùng Lương Vũ Tranh cũng đã bước ra ngoài. Thẩm Băng Tâm thấy thế thì nhanh chóng đi đến, nhìn một lượt rồi nói:

- Vũ Tranh, em mặc bộ này vào, nhìn không ra là em đang mang thai đấy. Hai chị thấy có phải không?

- Đúng rồi đấy Vũ Tranh. Chị xem này, thiết kế kiểu này rất phù hợp với những người muốn che bụng bầu. Quả thật là rất đẹp.

- Nhìn lại thì cũng đúng.

Lúc này, Vương Nhã Đồng từ bên ngoài đi vào. Hôm nay Vương Nhã Đồng trở thành phù dâu của Lương Vũ Tranh, còn Tôn Hạo sẽ đảm nhiệm vai trò phù rể của Hạ Quân Dật.

- Đẹp quá Vũ Tranh. Mình nhìn vào cũng nghĩ là cậu không mang bầu đấy. Nhưng cũng không thể phủ nhận là bụng của cậu hơi lớn so với bình thường. Không phải là song sinh đấy chứ?

- Nghe cũng có lý đấy. Vũ Tranh, kể từ tháng trước ở bệnh viện khám ra chị mang thai, chị có đi kiểm tra lần nào nữa không? Thai nhi đã gần 2 tháng, nhìn là biết có phải là song sinh không cũng dễ lắm.

Lương Vũ Tranh nghe vậy thì nhún vai:

- Chuyện này… Vì chuyện của Quân Dật nên chị vẫn chưa đi khám thêm lần nào. Định để đủ 2 tháng thì đi luôn, coi như khám định kỳ.

- Nhưng mà Nhã Đồng nói đúng đấy, Vũ Tranh, rất có thể là chị mang thai đôi. Thế thì hay quá rồi.

- Một trai một gái thì quá đẹp.

- Được rồi, chuyện trai gái này nói sau. Cũng sắp đến giờ rồi, để cho stylish trang điểm cho Vũ Tranh đi không lại muộn bây giờ.

Mọi người lúc ấy đều ngồi xuống sofa, xem stylish trang điểm cho Lương Vũ Tranh. Tuy trang điểm nhẹ nhàng nhưng trong Lương Vũ Tranh vẫn rất xinh đẹp và nổi bật. Chiếc khăn voan dài phía sau càng khiến cô thêm lộng lẫy, trở thành tâm điểm trong ngày hôm nay.

- Hạ phu nhân, ban đầu tôi định đưa cho cô đôi giày cao gót 10 cm, nhưng Hạ tiểu thư lại nói cô đang mang thai nên chuyển sang cho cô đôi 5 cm. Mặc dù có thai đi giày cao gót khá nguy hiểm nhưng cô yên tâm, 5 cm là mức giày khá hợp lý, nếu cô bước đi cẩn thận thì sẽ không sao.

- Khi bước vào lễ đường là chị khoác tay Quân Dật đi vào trong, có gì thì anh ấy sẽ đỡ chị nên không lo đâu.

- Được rồi.

- Cô dâu à, thời gian đã đến.

Lương Vũ Tranh quay đầu lại thì thấy Hạ Quân Dật đang đứng ở trước cửa. Anh mặc bộ vest màu đen trông thật sự rất đẹp. Nhất là bộ vest ấy lại là vest chú rể, càng khiến anh nổi bật hơn.

- Bà xã của anh, trông em hôm nay thật sự rất đẹp. Bình thường em vốn đã đẹp rồi, mặc váy cưới lại càng đẹp hơn. Trời ơi, càng ngày anh càng yêu em đến mức tắc dây thần kinh rồi.

- Miệng anh bôi mật đấy à?

- Vợ chồng hai người ghê quá. Có biết ở đây còn bao nhiều người không?

- Em gái à, hôm nay là ngày vui của anh trai em, cho anh tự do một chút đi. Nếu thích thì em về cũng cùng Minh Thành nói mấy câu ngọt ngào đi. À mà anh nhớ, em với Minh Thành hôm đám cưới còn nói mấy câu “sến” hơn của anh nhiều mà. Trình độ ấy, chắc anh phải học bọn em.

Hạ Tuyết Dao bĩu môi nhìn cặp vợ chồng kia. Thẩm Băng Tâm nhìn đồng hồ rồi nói:

- Cũng đến giờ rồi, hai người mau chuẩn bị đi.

- Được rồi. Vũ Tranh, em yên tâm mà khoác tay anh vào trong, em sẽ không bị ngã đâu.

- Em biết rồi. Em biết là anh sẽ không bao giờ để cho em ngã đâu. Vì thế nên em rất yên tâm.

- Chúng ta đi thôi.

Lương Vũ Tranh khoác tay của Hạ Quân Dật, cầm lấy bó hoa cưới từ tay của Vương Nhã Đồng. Khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời của cô, chính là cùng anh bước vào lễ đường, cùng anh nói lời tuyên thệ, cùng hứa hẹn sẽ ở bên anh suốt đời.

Lương Vũ Tranh nghĩ gì, Hạ Quân Dật cũng nghĩ như thế. Anh chưa từng nghĩ rồi sẽ có ngày mình toàn tâm toàn ý muốn kết hôn. Anh chưa từng nghĩ một người con gái như Lương Vũ Tranh lại có thể khiến anh thay đổi đến như vậy. Anh chưa từng nghĩ rồi sẽ có ngày anh được cùng cô tiến vào lễ đường, cùng cô hạnh phúc đến trọn đời. Có rất nhiều điều anh chưa từng nghĩ đến, nhưng bây giờ đã trở thành hiện thực hết rồi.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 08:42
    Gửi vào: #198
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 197: Đám Cưới (2)


Cánh cửa mở ra, Lương Vũ Tranh khoác tay Hạ Quân Dật đi vào. Trên môi của hai người là những nụ cười mỉm rất hạnh phúc.

Những vị khách mời hôm nay đều đã đến đủ cả. Khi thấy cô dâu chú rể đi vào, họ quay sang, chú tâm nhìn vào cặp đôi chính ấy. Tuy không nói, nhưng họ đều thành tâm chúc phúc cho Lương Vũ Tranh và Hạ Quân Dật.

Mục sư ở bên trên nhìn Lương Vũ Tranh rồi lại nhìn qua Hạ Quân Dật, bắt đầu nói lời tuyên thệ:

- Hạ Quân Dật, con có đồng ý cưới Lương Vũ Tranh làm vợ không? Yêu thương cô ấy, chung thủy với cô ấy, tôn trọng và bảo vệ cô ấy, dù bệnh tật hay khốn khổ, dù giàu có hay nghèo khó, con vẫn sẽ ở bên cô ấy cho đến chết chứ?

- Con đồng ý.

Lương Vũ Tranh để ý, mục sư vừa mới nói hết câu thì Hạ Quân Dật đã nhanh chóng nói câu “Con đồng ý” kia. Cô hơi liếc nhìn sang bên anh, nở một nụ cười không thể hạnh phúc hơn.

- Lương Vũ Tranh, con có đồng ý cưới Hạ Quân Dật làm chồng không? Yêu thương anh ấy, chung thủy với anh ấy, tôn trọng và bảo vệ anh ấy, dù bệnh tật hay khốn khổ, dù giàu có hay nghèo khó, con vẫn sẽ ở bên anh ấy cho đến chết chứ?

- Con đồng ý.

Mục sư mỉm cười, nói tiếp:

- Rất tốt. Mời hai con trao nhẫn cưới.

Sau khi Hạ Quân Dật đeo nhẫn cho Lương Vũ Tranh, cô cũng đeo nhẫn cho anh. Mọi việc hoàn tất, mục sư nói:

- Ta tuyên bố, hai con chính thức trở thành vợ chồng. Chúc mừng hai con, hy vọng hai con mãi mãi hạnh phúc.

Ở bên dưới, khách mời đồng loạt vỗ tay chúc mừng cho cặp vợ chồng. Lúc này, Hạ Quân Dật bất ngờ hôn Lương Vũ Tranh khiến cô không kịp trở tay. Nhưng cũng nhanh chóng, Lương Vũ Tranh bắt nhịp được nụ hôn này của anh.

Những thủ tục quan trọng đều đã hoàn thành, đã đến lúc Lương Vũ Tranh tung bó hoa cưới. Mọi người ở bên dưới, đặc biệt là những cô gái đều rất háo hức đón chờ bó hoa cưới trong tay Lương Vũ Tranh.

Đứng quay người này, Lương Vũ Tranh có phần hơi hồi hộp rồi nhanh chóng tung bó hoa lên. Khi cô xoay người lại thì nhìn thấy, bó hoa cưới của mình đã rơi vào tay một cô gái, đó chính là nhà văn nổi tiếng Phương Tử Huyên.

Lương Vũ Tranh cũng nhận thấy, Phương Tử Huyên rất bất ngờ khi đón được bó hoa từ phía cô. Mọi người xung quanh cũng chúc mừng cô ấy.

- Phương Tử Huyên giống hệt em lúc mà em nhận được hoa cưới của Tuyết Tâm ngày trước.

- Nhưng mà anh cũng quen cô ấy à?

- Cô ấy là người đại diện cho dòng điện thoại của DCL.

Thủ tục hôn lễ đã hoàn tất, mọi người cũng nhanh chóng ngồi vào bàn để chuẩn bị cho bữa tiệc. Lương Vũ Tranh cũng nhân đó trở về phòng, thay một bộ đồ khác rồi mới đi ra. Bộ này cũng giống như váy cưới, giúp cho Lương Vũ Tranh có thể che được bụng bầu khá lớn của mình.

Sau một vòng đi mời rượu, cuối cùng Hạ Quân Dật và Lương Vũ Tranh đứng lại nói chuyện với Từ Dịch Phàm.

- Sao, khách sạn này của mình có phải là đẹp lắm đúng không?

- Phải, rất đẹp.

- Đương nhiên rồi. Bạn thân của mình kết hôn, dù có thế nào cũng phải giúp cho cậu có một đám cưới đáng nhớ nhất trong đời.

Hạ Tuyết Tâm lúc này cũng đi đến, nói:

- Quân Dật à, đám cưới hoành tráng này của anh không chỉ có công của Dịch Phàm đâu. Tất cả bọn em, ai cũng phải nhúng tay vào đấy.

- Cảm ơn tất cả mọi người. Đối với tôi thì ngày hôm nay là ngày trọng đại nhất trong cuộc đời. Mọi người đã cùng tôi giúp nó thêm ý nghĩa hơn. Đã ý nghĩa, giờ lại càng tăng thêm ý nghĩa.

Tống Thừa Huân vỗ nhẹ lên vai của Hạ Quân Dật, nói rằng:

- Thôi, khỏi cần câu nệ như thế. Chỉ cần cậu và em gái Lương có thể sống bên nhau hạnh phúc là được rồi.

- Thừa Huân nói phải, ban đầu bọn mình đều không nghĩ rồi có ngày cậu sẽ kết hôn đấy. Ai bảo cậu đào hoa cho lắm vào, đến nỗi chẳng ai tin cậu sẽ thật sự kết hôn. Bọn mình còn đang lo, cậu cứ sống kiểu hôm nay một em, ngày mai một em, chán quá lại tìm bọn mình làm phiền.

- Đúng thế, nhưng mà Quân Dật, bây giờ thì anh không làm phiền bọn em được nữa vì anh có chị dâu ở bên rồi. Vũ Tranh à, sau này thì chị cố gắng giữ anh ấy lại dùm bọn em nhé, để anh ấy chỉ làm phiền chị thôi.

- Tất nhiên rồi.

Triệu Minh Thành cũng nói:

- Quân Dật à, mình còn nhớ ngày trước cậu bảo mình và Cảnh Dương sợ vợ. Bây giờ thì cậu cũng chung hoàn cảnh rồi, khỏi thắc mắc nữa nhé. Khéo cậu còn sợ vợ hơn cả bọn mình đấy.

- Phải rồi, Minh Thành không nói thì mình cũng quên. Hãy thử nếm trải cuộc sống sợ vợ suốt nửa đời còn lại đi.

- Yên tâm đi, mình cũng có thể sợ vợ, nhưng cũng không đến nỗi như các cậu đâu. Bà xã của mình hiền lắm.

- Này, em không hiền lắm đâu.

Mọi người nói chuyện, cười nói rất vui vẻ. Bữa tiệc cưới kéo dài đến tận hơn 9 giờ tối mới kết thúc.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

20 Pages V « < 18 19 20
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 29th March 2017 - 04:11 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248