Tìm kiếm:

> Nếu Thiên Đường Có Anh
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:03
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Tác Giả : Lâm Mĩ Thi

Khép lại cuốn tiểu thuyết "Nếu Thiên Đường Có Anh", Lương Vũ Tranh quay sang bên cạnh hỏi Hạ Quân Dật:
- Nếu có thiên đường là có thật thì anh có muốn được sống ở đó không?
- Thiên đường… Có lẽ em sẽ ở đấy, nhưng tôi thì kho
- Tại sao?
- Anh nhớ hình như có người luôn muốn anh xuống địa ngục mà?
Phải, đúng là cô rất muốn đẩy anh xuống địa ngục. Nhưng nếu thiên đường có anh thì sẽ thế nào?
Chia sẻ:
Tags: co anh duong co neu thien thien duong
Xem Video: co anh duong co neu thien thien duong Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
An Dĩ Hiên ‘nhá hàng’ ảnh cưới siêu gợi cảm tại thiên đường Maldives
Mùa hè về thiên đường sinh thái Măng Đen
“Lạc hồn” vì đường cong siêu tưởng của gái đẹp phòng tập
Quấn kín như xác ướp, Dương Mịch vẫn ‘hút hồn’ nhờ đường cong gợi cảm
Đường cong cuộn sóng của 9X giàu nhất Hollywood có 3 vòng “trời ban”
Mặc váy cưới vấy đầy máu bước vào lễ đường, cô dâu vạch trần vị hôn phu …
6 idol Kpop có anh chị em khác giới giống đến ngỡ ngàng
Á Hậu Hương Lê diện váy xuyên thấu khoe đường cong nóng bỏng sau đăng quang
Trương Nhi khoe đường cong với váy dạ hội
Bác sĩ bị đập cốc vào đầu có nguy cơ ảnh hưởng trí nhớ
Bác sĩ bị đập cốc vào đầu có nguy cơ ảnh hưởng trí nhớ
Mỹ nhân Philippines khoe đường cong uốn lượn
Tổng thống Putin lọt top 100 nhân vật có ảnh hưởng nhất thế giới
Kỹ sư gốc Trung hút triệu fan nhờ đường cong siêu tưởng
Siêu mẫu đường đua khoe đường cong ấn tượng trên Instagram
Quấn chăn bông, cây vẫn chết trên “đường cong mềm mại” ở HN
Duterte dẫn đầu trong thăm dò người có ảnh hưởng nhất thế giới
Đường cong nóng bỏng của “nữ thần hộ mệnh” Juve
Không tổ chức thi hoa hậu trong động Thiên Đường là khôn ngoan
Đường cong gợi cảm của Francesca Eastwood


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
20 Pages V < 1 2 3 4 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(10 - 19)
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:07
    Gửi vào: #11
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 10: Em chính là như vậy


Khi Lương Vũ Tranh mở cửa phòng tắm ra thì bỗng thấy Hạ Quân Dật ngồi ngay đấy khiến cô giật mình mà hét lên.

- Á…..

- Làm cái gì mà hét lên như thế, tôi có phải là ma quỷ gì đâu? Cứ làm quá mọi chuyện lên. – Hạ Quân Dật vừa nói vừa đứng dậy khỏi chỗ bàn máy tính.

- Anh cũng có khác gì ma quỷ đâu, nhất là đêm hôm thế này. – Lương Vũ Tranh vừa lau tóc vừa đi ra, miệng lẩm bẩm.

- Em nói cái gì?

Hạ Quân Dật nhấn mạnh từng chữ. Rõ ràng là anh chẳng nghe ra câu lẩm bẩm kia của Lương Vũ Tranh.

Đi đến trước máy tính, Lương Vũ Tranh mới phát hiện ra việc cô chưa tắt máy tính. Ngước nhìn Hạ Quân Dật thì lại được anh đáp trả lại bằng nụ cười nhẹ nhàng:

- Nữ sinh L bị cho là gái bao đã lên tiếng phản biện về tin đồn. Những câu nói của em nghe cũng thật hay đấy.

- Anh đọc hết rồi à?

- Đọc hết rồi, không sót một chữ.

Tự dưng lúc này, Lương Vũ Tranh lại cảm thấy có chút gì đó… chột dạ. Chắc anh cũng đã biết việc cô lôi anh ra làm lá chắn, nói anh là bạn trai cô rồi.

- Từ khi nào mà em đã nhận định tôi chính là bạn trai của em vậy? Ngay từ ngày đầu khi em ở bên tôi à?

- Cái này… Thật ra lúc đấy tôi không còn cách nào khác nên mới đành nói như thế thôi.

- Sao không nói thật ra? Em chính là như vậy mà. Điều này là sự thật không thể thay đổi.

Nghe Hạ Quân Dật nói thế, Lương Vũ Tranh đích thị có tức giận thật mặc dù anh nói rất phải.

- Giận rồi à? Nhưng mà cũng như có như không thôi. Bây giờ thì ai chẳng coi em là bạn gái của tôi rồi.

- Chỉ là bên ngoài thôi. Còn sự thật như thế nào thì cả tôi và anh cũng đều biết rõ quá rồi.

Lương Vũ Tranh tắt máy tính đi. Cô mang khăn lau tóc vào trong nhà tắm, chải qua đầu một lần nữa rồi bước ra.

- Em cũng sắp tốt nghiệp đại học rồi nhỉ? Đã tìm được công việc chưa hay muốn nghỉ luôn ở nhà để tôi nuôi đây?

- Tôi không thích phải sống dựa vào người khác. Mặc dù bây giờ tôi đang sống dựa vào anh, nhưng tôi cũng biết chắc chắn một điều, không sớm thì muộn anh cũng sẽ nhanh chóng đá tôi đi thôi. Bệnh tình của mẹ tôi bây giờ chẳng rõ ràng được, tốt nhất tôi nên tự kiếm một công việc. Sau này nếu có bị anh đá đi, tôi cũng sẽ không chết đói.

Hạ Quân Dật vẫn nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của Lương Vũ Tranh, phải một hồi sau anh mới nói:

- Lại đây.

Lương Vũ Tranh cũng không phản đối gì, cô ngay lập tức ngồi xuống giường, bên cạnh Hạ Quân Dật.

- Đúng như em nói, rồi có ngày tôi cũng sẽ chán em. Nhưng em yên tâm đi, lúc đấy tôi sẽ trả cho em thêm một khoản tiền nữa. Nếu như chúng ta chia tay trong hòa bình, về sau em mà gặp phải vấn đề gì thì cứ đến gặp tôi, tôi sẽ giúp em, như là về tiền chẳng hạn.

- Anh cũng hào phóng với cả người cũ quá nhỉ?

- Vậy ban đầu em nghĩ tôi hẹp hòi lắm à? Nhưng mà với tình hình hiện tại thì em cũng đừng lo, chắc phải mất một thời gian dài nữa tôi mới chán em đấy.

Lương Vũ Tranh chẳng nói gì, Hạ Quân Dật lại lên tiếng nói tiếp:

- Sắp tốt nghiệp rồi, muốn vào tập đoàn của tôi làm việc không?

- Cảm ơn thành ý của anh, nhưng tôi không muốn đi cửa sau đâu.

- Cái gì mà cửa sau? Em suy nghĩ cũng trong sáng quá nhỉ? Cứ nộp hồ sơ vào đi, tôi sẽ kiểm tra bằng chứng năng lực thật sự của em chứ không phải năng lực trên giường của em đâu.

Nghe câu này của Hạ Quân Dật, Lương Vũ Tranh hơi đỏ mặt vì ngượng. Sao anh có thể thản nhiên nói ra những câu như vậy chứ?

- Nhìn mặt em kìa, ngượng cái gì?

- Không phải.

- À phải, tối ngày mai tôi sẽ tham gia một bữa tiệc đính hôn nên em chuẩn bị để đi cùng tôi. Sáng mai tôi sẽ cho người mang mấy bộ đồ đến cho em. Nhớ mặc bộ nào nổi bật vào một chút.

- Tôi biết rồi.

Đàm đạo xong về chuyện tham gia tiệc cưới, Hạ Quân Dật liền ôm Lương Vũ Tranh đi ngủ. Quả thật Lương Vũ Tranh không khiến cho Hạ Quân Dật tức giận nên anh cũng nhẹ nhàng với cô hơn. Hạ Quân Dật nói, sẽ còn rất lâu nữa anh sẽ chán cô. Nhưng với bản tính của anh, Lương Vũ Tranh không tin là anh sẽ giữ cô ở bên anh lâu dài.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:08
    Gửi vào: #12
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


Khi Lương Vũ Tranh chạy về đến Minh viên thì cũng đã tầm 4 rưỡi. Lúc đang định chạy lên lầu tắm rửa chuẩn bị đi dự tiệc đính hôn thì bị Hạ Quân Dật ngồi ở phòng khách gọi lại.

- Sao bây giờ em mới về? Chẳng phải tôi đã bảo em phải về trước 4 giờ còn gì?

- Tiết học bị chậm nên mới về muộn thôi.

- Sáng nay tôi đã bảo là em nên nghỉ học, nhưng mà…

Hạ Quân Dật chưa kịp nói hết câu thì đã bị Lương Vũ Tranh chặn ngang bằng cái giọng thở hổn hển không ra hơi:

- Bây giờ tôi đang vội, có chuyện gì nói sau nhé.

- Ơ…

Nhìn vẻ vội vàng của Lương Vũ Tranh, Hạ Quân Dật chỉ có thể lắc đầu. Anh không phủ nhận một điều, cô là người rất hậu đậu và thường không để ý nhiều đến thời gian.

………………

Trong phòng ngủ.

Lương Vũ Tranh nhìn đi nhìn lại trong gương rồi chải lại tóc, mái tóc xoăn dài để xõa. Tối hôm qua Hạ Quân Dật đã nói, hôm nay anh sẽ đến tham dự một bữa tiệc đính hôn, muốn cô đi cùng. Hạ Quân Dật nói Lương Vũ Tranh nên mặc bộ đồ nào nổi bật một chút nhưng cô không làm theo. Trong tủ quần áo với một đống đồ mới chưa mặc lần nào kia và cả đồ mới được chuyển đến sáng nay, Lương Vũ Tranh nhìn thấy một chiếc đầm trắng dài. Cô nhanh chóng lựa chọn chiếc váy ấy mặc vào, trang điểm nhẹ nhàng và để tóc xõa xuống chứ chẳng búi gọn lên. Cầm theo chiếc ví, Lương Vũ Tranh nhẹ nhàng đi xuống lầu.

Trong lúc ngồi chờ Lương Vũ Tranh, Hạ Quân Dật ngồi xem TV nhưng anh cứ bấm qua bấm lại và chẳng vừa ý với kênh nào cả. Đúng lúc nghe thấy tiếng giày cao gót, Hạ Quân Dật ngẩng đầu lên và nhìn thấy Lương Vũ Tranh đang đi xuống. Hạ Quân Dật bất ngờ đứng dậy nhìn chằm chằm vào Lương Vũ Tranh, không khỏi nhíu mày.

- Lương tiểu thư, trông cô hôm nay đẹp quá.

- Đúng vậy ạ.

Thím Lý và Tiểu Hoa từ trong bếp đi ra thì nhìn thấy Lương Vũ Tranh, họ nhanh chóng khen ngợi. Thím Lý làm việc ở Minh viên này đã lâu, cũng đã ngoài 50 rồi. Còn Tiểu Hoa vừa mới đến đây không lâu, sau khi Lương Vũ Tranh đến Minh viên được vài ngày.

- Cảm ơn 2 người.

- Chẳng phải tôi bảo em nên chọn bộ đồ nào nổi bật hay sao? Sao lại chọn bộ này?

Hạ Quân Dật đi đến bên cạnh Lương Vũ Tranh, nhìn kỹ cô một lần rồi lên tiếng hỏi.

- Anh bảo tham gia tiệc đính hôn còn gì, tôi nghĩ bộ này là thích hợp nhất. Khách mời tốt nhất không nên nổi bật hơn chủ làm gì. Nhưng nếu anh muốn tôi thay, tôi sẽ đi ngay.

- Bây giờ em nói thay thì làm được gì nữa chứ? Đi thôi, sắp muộn đến nơi rồi đấy.

Nói xong, Hạ Quân Dật đi ra bên ngoài. Lương Vũ Tranh nói vài câu với thím Lý và Tiểu Hoa xong cũng đi ra luôn.

…………………………………

Xe từ từ chuyển bánh, Lương Vũ Tranh vội đóng cửa kính lại vì sợ gió lùa vào sẽ làm rối tóc. Cô bất ngờ quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Quân Dật. Không thể phủ nhận, anh là người đẹp trai hoàn hảo, ngay cả góc nghiêng cũng đẹp như vậy. Lương Vũ Tranh cứ nhìn chằm chằm gương mặt của Hạ Quân Dật đến mức thất thần.

- Tôi đẹp trai đến mức đấy sao mà em nhìn chăm chú vậy? Mọi ngày ngắm chưa đủ à?

Câu nói của Hạ Quân Dật khiến Lương Vũ Tranh giật mình. Anh không nhìn mà vẫn biết cô đang dán mắt vào anh.

- Tôi không nhìn anh, tôi nhìn cảnh bên anh cơ. - Cô đang ngụy biện cho mọi hành động vừa rồi của mình.

- Tôi không tin.

- Hả?

Hạ Quân Dật quay đầu nhìn Lương Vũ Tranh, nở một nụ cười nhẹ nhàng khiến người ta kinh ngạc. Lương Vũ Tranh vội vàng hỏi ngay sang một chuyện khác:

- Chẳng phải anh bảo hôm nay đi tham dự tiệc đính hôn sao? Của ai vậy? Trước đây tôi từng nhìn thấy người ta mời anh đi dự đám cưới nhưng anh có đi đâu.

Từ sau khi chuyển đến sống ở nhà của Hạ Quân Dật, Lương Vũ Tranh mới biết thêm một chuyện, Hạ Quân Dật anh từ trước đến nay chẳng đi dự đám cưới, tiệc đính hôn hay tiệc sinh nhật gì. Nhưng tự dưng hôm nay anh lại đi đến tiệc đính hôn của ai đó, thật sự rất lạ. Theo cô thấy, người mà đính hôn lần này chắc phải quyền cao chức trọng trên hoặc ngang ngửa Hạ Quân Dật thì anh mới chịu phá bỏ nguyên tắc mà đi. Nhưng ở thành phố B này ai có thể khiến Hạ Quân Dật phá bỏ nguyên tắc đây? Không lẽ là một quan chức cấp cao trong chính phủ?


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:08
    Gửi vào: #13
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 12: Tiệc Đính Hôn (2)


Trong lúc Lương Vũ Tranh vẫn đang tò mò về người thần bí tổ chức đính hôn kia thì Hạ Quân Dật bỗng nói:

- Tiệc đính hôn ngày hôm nay là của Trình Minh Viễn và Tiêu Tuyết Vân. Tôi có thể không tham gia đám cưới của bất kỳ ai nhưng Trình Minh Viễn thì bắt buộc phải đến.

- Trình Minh Viễn? Anh đang nói đến Tổng giám đốc của tập đoàn Tài chính Trình Thị sao?

- Ừ. Cậu ấy là bạn thân của tôi từ hồi còn nhỏ. Mối quan hệ như vậy không đến e là không được.

Hạ Quân Dật và Trình Minh Viễn là bạn thân từ hồi còn nhỏ, thảo nào mà anh lại đến tiệc đính hôn của anh ta.

- À đúng rồi, tập đoàn DCL của anh vẫn đang tuyển nhân sự cho phòng quan hệ công chúng đúng không?

- Có lẽ là vậy. Nhưng mà sao? Cuối cùng em cũng quyết định đến tập đoàn của tôi làm việc rồi à?

Hạ Quân Dật nhìn Lương Vũ Tranh hỏi. Thấy quyết định này của cô, tự dưng anh cảm thấy trong lòng khá vui.

- Đến tập đoàn làm việc hả? Chẳng phải anh bảo sẽ chẳng can thiệp vào việc đi phỏng vấn của tôi à? Chưa gì đã biết tôi có thể vào làm rồi. Nhưng tôi vẫn chưa tốt nghiệp, làm sao tập đoàn của anh sẽ nhận lời phỏng vấn tôi chứ? Nghe bảo vào tập đoàn của anh khó lắm, tôi không chắc liệu tôi có vào nổi không nữa.

- Chuyện này cũng đơn giản thôi. Em chỉ cần đưa bảng thành tích 4 năm học cùng với dấu xác nhận em đang chờ tốt nghiệp, nộp theo hồ sơ xin việc là được. Đúng là hôm qua tôi đã nói sẽ không can dự vào việc phỏng vấn của em thì sẽ không can thiệp. Nếu em tự tin thì cứ đi phỏng vấn xem sao. Còn không thì đến nơi khác.

- Nghe giọng anh như đang mỉa mai coi thường tôi thế. Anh cho rằng tôi không vào được tập đoàn của anh sao?

Hạ Quân Dật nghe vậy thì tỏ vẻ khá hờ hững không quan tâm. Lương Vũ Tranh nghĩ anh coi thường mình nên hùng hồn tuyên bố:

- Hạ Quân Dật, anh nghe cho rõ đây, chắc chắn tôi sẽ vào được tập đoàn của anh, đừng có coi thường tôi.

- Được, tôi sẽ ngồi chờ xem thành tích của em như thế nào.

- Anh cứ đợi đấy.

Lương Vũ Tranh khẳng định chắc chắn với Hạ Quân Dật. Sau này nghĩ lại, cô cảm thấy bản thân lúc ấy thật sự rất trẻ con. Nhưng đó vốn là cái bản tính từ nhỏ của cô.

……………………………

Khách sạn Hoàng Thiên.

Tiệc đính hôn của một Tổng giám đốc Tập đoàn Trình Thị và một Thiên kim giàu có quả thật rất xa hoa hoành tráng. Vừa mới bước xuống khỏi xe, có cả vệ sĩ lẫn nhân viên cúi đầu chào đón. Mặc dù rất không thích đụng chạm với Hạ Quân Dật nhưng Lương Vũ Tranh vẫn phải khoác tay anh đi vào bên trong.

Từ lúc bước vào, Lương Vũ Tranh đều nhìn ngó khắp nơi. Tất cả những vị khách ngày hôm nay đều là những người có vai vế, có địa vị. Cô cũng biết một số người trong đám khách quý này.

Khi vừa bước vào hội trường chính, đã rất nhanh có người nhận ra Hạ Quân Dật. Họ vội vàng đến chào hỏi anh rồi nói này nói nọ. Lương Vũ Tranh thấy vậy thì tránh ra chỗ khác, tìm chút nước để uống.

Một hồi sau, Hạ Quân Dật mới thoát khỏi đám người nịnh bợ kia, tay cầm một ly rượu đi đến bên cạnh Lương Vũ Tranh.

- Nhìn cái gì vậy?

- Chỉ muốn nhìn một chút tiệc đính hôn của những người thượng lưu sẽ như thế nào mà thôi.

- Bây giờ em đã nhìn đủ chưa vậy? Nếu đủ rồi thì ra bên kia ngồi đi, đứng mãi đau hết cả chân.

Cả hai người cùng ngồi xuống một bàn tiệc. Ngồi chưa ấm chỗ, Lương Vũ Tranh đã nghe thấy giọng của một người phụ nữ từ phía xa:

- Quân Dật, anh đến rồi à?

Cả Lương Vũ Tranh và Hạ Quân Dật đều ngẩng đầu lên nhìn. Lương Vũ Tranh lập tức nhìn thấy Triệu Minh Thành, giáo sư đại học của cô. Anh đi cùng một cô gái rất xinh đẹp, quyến rũ. Cô mặc một bộ đồ tím trông càng gợi cảm hơn. Mặc dù Lương Vũ Tranh cũng rất xinh đẹp, nhưng khi đứng cạnh người phụ nữ đó, chính bản thân cô cũng cảm thấy bản thân có phần lép vế. Hôm nay cô diện bộ đồ màu trắng này trông đơn giản quá, không lép vế mới lạ.

Hơn nữa, nhìn thấy Triệu Minh Thành và người phụ nữ kia rất tình cảm, Lương Vũ Tranh đoán ngay ra được cô gái này chính là người vợ mà Triệu Minh Thành nhắc đến hôm nọ. Nhìn cô gái này rất quen nhưng Lương Vũ Tranh nhất thời không thể nhận ra cô. Hôm nọ Triệu Minh Thành cũng nói, vợ của anh là em họ của Hạ Quân Dật khiến cô nghĩ đến mối quan hệ sâu rộng của bọn họ.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:09
    Gửi vào: #14
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 13: Tiệc Đính Hôn (3)


Dù thế nào đi chăng nữa, Triệu Minh Thành cũng là giáo sư của Lương Vũ Tranh nên khi thấy anh, cô cũng vội đứng dậy chào:

- Giáo sư Triệu.

- À, sinh viên Lương, thật trùng hợp quá.

- Vâng ạ.

Người phụ nữ đứng bên cạnh Triệu Minh Thành cảm thấy rất ngạc nhiên còn Hạ Quân Dật thì rất bình thản không nói gì.

- Ông xã, anh và cô ấy quen nhau sao?

- Phải, cô ấy là sinh viên của anh.

- Thật không ngờ đó nha.

- Tuyết Dao, em đến lâu chưa? Lúc bước vào anh chẳng thấy em với Minh Thành đâu, còn Tuyết Tâm và Cảnh Dương hôm nay chắc cũng phải đến chứ nhỉ?

Ngồi im một hồi lâu, lúc này Hạ Quân Dật mới lên tiếng. Nghe thấy anh gọi vợ của Triệu Minh Thành là Tuyết Dao thì Lương Vũ Tranh mới chợt nhớ ra, thì ra cô gái này chính là Hạ Tuyết Dao, Tổng giám đốc của tập đoàn Hạ Thị. Lương Vũ Tranh còn nhớ, Hạ Tuyết Dao trước đây hay để tóc ngắn, gương mặt lúc nào cũng hết sức lạnh lùng. Hôm nay gặp mới thấy, Hạ Tuyết Dao cũng là một người rất thân thiện đó chứ.

- Em với Minh Thành đến từ lâu rồi, có vào phòng trong chào hỏi Minh Viễn và Tuyết Vân. Bây giờ Tuyết Tâm với anh rể tương lai vẫn còn đang ở trong đấy. À phải, Lương tiểu thư đây là sinh viên của Minh Thành thì Quân Dật, anh không phải đang hẹn hò với sinh viên đấy chứ? Sinh viên đâu phải là sở thích của anh đâu?

- Sinh viên thì sao chứ? Rất thú vị.

Hạ Quân Dật bình thản trả lời. Hạ Tuyết Dao lúc này mới quay sang hỏi Lương Vũ Tranh:

- Mà cô ở bên cạnh Quân Dật bao nhiêu lâu rồi?

- Khoảng 2 tháng.

- Ngắn thế thôi à? Liệu đến đám cưới của Tuyết Tâm tháng sau người anh dẫn đến có còn là cô ấy nữa không nhỉ?

- Tuyết Tâm Tuyết Tâm, ai đang nhắc đến tôi ấy nhỉ?

Lương Vũ Tranh lại nghe thấy thêm giọng của một người phụ nữ khác vang lên. Người phụ nữ này cũng đẹp không kém gì Hạ Tuyết Dao, mặc bộ đồ màu đỏ, cách trang điểm và đồ trang sức của cô ấy có phần cầu kỳ hơn nhiều Hạ Tuyết Dao. Lương Vũ Tranh cũng nhận ra ngay, đó chính là nhà thiết kế đồ trang sức nổi tiếng Lâm Nhã Tình. Người đàn ông bên cạnh cô ấy chính là Tổng giám đốc của tập đoàn đá quý Lưu Thị Lưu Cảnh Dương. Bọn họ sánh bước bên nhau trông thật đẹp đôi.

- Vừa mới nhắc đến tên chị là đã đến ngay rồi. Tuyết Tâm à, chị bắt sóng cũng giỏi thật đấy.

- Thì chẳng phải em nhắc đến tên chị sao? Không xuất hiện nhanh, em lại cho chị là chảnh chọe.

- Không dám không dám.

Tất cả bọn họ chào hỏi lẫn nhau, Lương Vũ Tranh cũng chẳng làm gì ngoài việc ngồi nghe bọn họ nói chuyện. Bỗng dưng Lâm Nhã Tình quay sang bên cô mà nói rằng:

- Cô bé à, cô chắc không biết Quân Dật nhà chúng tôi đây thay tình nhân như thay áo, chẳng có cô gái nào có thể ở bên cạnh anh ấy quá 3 tháng đâu. Tôi cũng tò mò như Tuyết Dao, không biết liệu tháng sau đám cưới tôi còn có thể nhìn thấy cô hay không nữa.

- Hay chúng ta đặt cược thử xem sao.

- Ờ, nghe cũng hay đó.

Hạ Quân Dật nghe thế thì lắc đầu. Anh nhìn Lưu Cảnh Dương rồi lại lướt qua Triệu Minh Thành, nói:

- Cảnh Dương, Minh Thành à, tôi cũng thật tò mò không hiểu các cậu làm sao có thể chịu được tính cách 2 cô em gái này của tôi đây? Mắc chứng sợ vợ hết rồi à?

- Quân Dật, anh đừng có nói thế chứ? Đến lúc anh kết hôn rồi thì sẽ rõ tình huống của em với Minh Thành lúc này đấy.

- Để xem xem anh tương lai thế nào.

Lương Vũ Tranh nghe thế thì bật cười. Hạ Quân Dật quay sang liếc cô một cái, ý không muốn cho cô cười. Nhưng dù cố nhịn cười như thế nào, Lương Vũ Tranh cũng chẳng thể nào nhịn nổi. Cô thật sự rất muốn biết, người phụ nữ nào có thể khiến Hạ Quân Dật phải hạ thấp mình như thế.

- Chuẩn bị bắt đầu tiệc rồi.

- Ừ phải.

- Hôm nay Minh Viễn đã đính hôn, còn Quân Dật của chúng ta thì chẳng biết khi nào nữa. Nhưng mà, Minh Viễn đính hôn với Tiêu Tuyết Vân, em cảm thấy hơi lạ đấy. Bọn họ trông còn chẳng giống bạn bè nữa là.

Vợ chồng Triệu Minh Thành – Hạ Tuyết Dao, Lưu Cảnh Dương – Lâm Nhã Tình nhanh chóng ngồi xuống bàn tiệc.

Hai nhân vật chính bước lên bục, bữa tiệc đính hôn chính thức bắt đầu rồi.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:10
    Gửi vào: #15
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 14: Tiệc Đính Hôn (4)


Tiệc đính hôn vừa mới bắt đầu. Bên trên Trình Minh Viễn và Tiêu Tuyết Vân vẫn đang nói về chuyện đính hôn, bên dưới Hạ Quân Dật ngồi nói chuyện với Lương Vũ Tranh.

- Mặc dù tôi không quá quan tâm Trình Minh Viễn sẽ lấy ai, nhưng tôi không nghĩ cậu ấy nên lấy Tiêu Tuyết Vân.

- Thế không phải Tổng giám đốc Trình và Tiêu tiểu thư kia yêu nhau lâu năm à?

Lương Vũ Tranh khá ngạc nhiên trước câu nói của Hạ Quân Dật nên hỏi lại. Câu này của anh có ý gì đây chẳng biết.

- Trình Minh Viễn và Tiêu Tuyết Vân yêu nhau từ lâu rồi nhưng sau đó chia tay. Trong thời gian học đại học, Minh Viễn có hẹn hò với một cô gái nào đó học thiết kế nội thất, tên là gì thì tôi chẳng nhớ. Có lần tôi sang nhà cậu ta thấy nội thất trong nhà thiết kế cũng không tồi, mới hỏi xem là ai thiết kế. Biết là cô gái đó nên tôi đã nhờ cô ta thiết kế cho Minh viên. Những nội thất trong Minh viên mà em đang ở là do tình cũ của Trình Minh Viễn thiết kế đấy.

- Vậy à? Nhưng mà Tổng giám đốc Trình này có vẻ là người chung tình lắm thì phải.

- Em bảo cậu ta chung tình sao? Em có biết ngày xưa cậu ta đào hoa lắm không? Đến tôi cũng phải nể phục vài phần đấy.

Nghe Hạ Quân Dật nói vậy, chính Lương Vũ Tranh cũng cảm thấy khó tin. Nếu trên đời còn có người đào hoa hơn Hạ Quân Dật thì quả đúng là trời sẽ sập thật.

- À phải, nhà thiết kế đồ trang sức nổi tiếng Lâm Nhã Tình cũng là em họ của anh hả? Vừa nãy tôi nghe thấy Hạ tiểu thư gọi cô ấy là Tuyết Tâm.

- Nhã Tình vốn là chị em sinh đôi khác trứng của Tuyết Dao, tên là Tuyết Tâm. 24 năm trước, Tuyết Tâm bị bắt cóc, nhà họ Hạ lại tưởng cô ấy đã chết rồi. Tuyết Tâm được một cặp vợ chồng nhận nuôi. Năm ngoái mới rõ ràng chuyện cô ấy còn sống.

- Nhưng sao bố anh lại phải tự thành lập tập đoàn DCL vậy?

Hạ Quân Dật vẫn bình tĩnh trả lời câu hỏi của Lương Vũ Tranh:

- Ngày trước, tập đoàn Hạ Thị được giao cho cả bố tôi và chú tôi, tức là bố của Tuyết Tâm và Tuyết Dao ấy. Nhưng bố tôi không thích ngành Tài chính mà muốn thành lập một công ty về công nghệ. Hồi đó, ông nội tôi đưa cho bố tôi một khoản tiền, tương đương với số cổ phần của bố sẽ được thừa kế ở Hạ Thị. Bố tôi nhận số tiền ấy, đồng nghĩa với việc không có liên hệ gì với Hạ Thị nữa, tự mình lập ra DCL.

- Thì ra là vậy à?

- Được rồi, sau bữa tiệc, tôi đưa em đến một chỗ.

- Chỗ nào?

Lương Vũ Tranh nhìn Hạ Quân Dật nhưng anh chỉ mỉm cười mà không nói gì. Dù vậy, nhưng Lương Vũ Tranh cũng chẳng mấy tò mò lắm.

……………………………….

Sau khi Trình Minh Viễn và Tiêu Tuyết Vân phát biểu xong về việc đính hôn xong thì anh đi xuống bên dưới, tìm Hạ Quân Dật nói chuyện. Hai người họ đứng ở góc khuất, nói những gì thì ngay chính Lương Vũ Tranh cũng chẳng rõ.

- Này, cậu quyết định kết hôn với Tiêu Tuyết Vân thật sao? Nhìn cậu hôm nay đứng cùng Tiêu Tuyết Vân, nét mặt cậu trông cứ như là đang bị ép cưới ấy.

- Chuyện hôn nhân mình cũng chẳng quan trọng lắm, lấy ai cũng như nhau cả thôi.

- Còn nhớ cô bé tình cũ thời đại học của cậu không? Mình thấy cô ta hợp với cậu hơn Tiêu Tuyết Vân.

Khi Hạ Quân Dật nhắc đến “cô bé thời đại học” kia, ánh mắt của Trình Minh Viễn thay đổi rõ rệt. Sau đó Trình Minh Viễn cũng hướng mắt đến chỗ Lương Vũ Tranh, hỏi Hạ Quân Dật:

- Thế còn cậu thì sao? Cô bé đại học này có vẻ như rất hợp ý cậu đấy. Có muốn tính lâu dài hay không?

- Lương Vũ Tranh ấy hả? Cậu nghĩ cô ấy hợp với mình theo cách nào? Mặc dù rất biết nghe lời nhưng ở trên giường, cô ấy vụng về lắm. Nhưng đụng vào một trinh nữ như Lương Vũ Tranh cũng rất thú vị. Cậu cũng hiểu rõ tính mình mà, những người phụ nữ như Lương Vũ Tranh, không sớm thì muộn mình cũng đá thôi.

- Mình thấy Hạ Quân Dật cậu có vẻ như chuyên tâm vào người con gái này hơn những người khác đấy.

Hạ Quân Dật cũng dừng mắt trên người Lương Vũ Tranh. Quả thật đối với anh, Lương Vũ Tranh có cái gì đó rất đặc biệt.

- Có lẽ cậu không nên nói với mình nhiều như vậy. Cậu đã cứ quyết lấy Tiêu Tuyết Vân, mình cũng chẳng góp ý gì nhiều đâu. Dù sao tình cảm của cậu và cô ấy cũng phai nhạt từ 5 năm trước rồi.

- Không biết nữa.

Hạ Quân Dật chuyển hướng nhìn sang Trình Minh Viễn. Anh biết Trình Minh Viễn từ rất lâu, anh là một người tính toán rất kỹ lưỡng. Nhưng việc Trình Minh Viễn lấy Tiêu Tuyết Vân khiến Hạ Quân Dật nghĩ, người bạn này đã không còn kỹ lưỡng như trước nữa rồi.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:10
    Gửi vào: #16
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 15: Em Đang Quyến Rũ Tôi Đấy


Kết thúc bữa tiệc đính hôn, Hạ Quân Dật liền nhanh chóng cùng Lương Vũ Tranh rời đi. Xe cứ đi, đi mãi, Lương Vũ Tranh cũng chẳng hỏi Hạ Quân Dật muốn đưa cô đi đâu. Khi xe dừng trước một rạp chiếu phim, Hạ Quân Dật lên tiếng:

- Xuống xe đi.

- Anh muốn đưa tôi đi xem phim à?

- Đi xem phim thì làm sao?

- Không có gì.

Lương Vũ Tranh còn nhớ, ngày trước cô rất hay đến đây xem phim. Nhưng kể từ sau khi gia đình gặp biến cố, cô cũng không còn đến đây nữa. Nhiều lần có đi qua nhưng cũng chỉ nhìn mà không vào.

Hạ Quân Dật kéo tay Lương Vũ Tranh vào bên trong, không có ai cả. Chỉ thấy màn hình rộng chuẩn bị chiếu phim thôi.

- Anh đưa tôi đến đây làm gì? – Lương Vũ Tranh vừa ngồi xuống bên cạnh Hạ Quân Dật vừa hỏi.

- Lần trước tôi thấy trong máy em có bộ phim Phía trước là lửa. Nghe nói phim tái chiếu nên đưa em đi xem.

- Đúng là tôi rất thích bộ phim đấy, nhưng đã rất lâu rồi phim không tái chiếu. Nhưng lần trước tôi xem trên các diễn đàn, thấy người mua vé nhiều lắm mà, sao ở đây chẳng có ai thế?

- Có gì lạ đâu. Tôi đã thuê toàn bộ rạp này rồi.

Lương Vũ Tranh bật cười, cô rất cảm kích Hạ Quân Dật vì hành động này của anh. Những người giàu như anh đúng là chỉ có thể dùng tiền để giải quyết mọi chuyện. Theo như tính cách của Hạ Quân Dật, chắc chắn đến 9 phần nếu như anh đi xem phim sẽ không bao giờ ngồi cùng với mọi người để phải chịu ánh mắt soi mói của người ta đâu.

Phim bắt đầu chiếu, Lương Vũ Tranh chăm chú nhìn lên màn hình rộng. Hạ Quân Dật thì không xem phim, thi thoảng anh vẫn quay sang nhìn Lương Vũ Tranh.

- Thật quyến rũ.

- Quyến rũ? Quyến rũ cái gì?

- Ý tôi bảo là nữ chính trong phim thật sự rất quyến rũ. Vẻ đẹp của cô ấy đúng thật là hiếm có.

- Còn em đang quyến rũ tôi đấy.

Lương Vũ Tranh quay đầu lại, chưa kịp nói gì thì đã được Hạ Quân Dật tặng cho một nụ hôn. Nụ hôn của anh nhẹ nhàng, dù là cưỡng hôn đấy nhưng chẳng có tính bạo lực nào cả.

Khi Hạ Quân Dật ngừng hôn, anh nhìn gương mặt của Lương Vũ Tranh mà cảm thấy rất buồn cười. Cô ngồi thừ người ra vì quá kinh ngạc về nụ hôn lúc nãy của Hạ Quân Dật.

- Lương Vũ Tranh… Vũ Tranh…

- Hả?

Lương Vũ Tranh ngây người ra, bị tiếng gọi của Hạ Quân Dật làm bừng tỉnh. Cô bỗng đỏ mặt lên, ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác, tránh ánh mắt của Hạ Quân Dật.

- Chỉ là một nụ hôn thôi mà, em có cần phải xúc động như thế không?

- Không phải tôi xúc động. Tại vì anh… bất ngờ quá nên tôi mới không kịp phản ứng thôi.

Hạ Quân Dật nghe thế thì cảm thấy rất buồn cười.

Ngồi xem nốt 2/3 phim mà Lương Vũ Tranh chẳng thể nào tập trung được. Hình ảnh về nụ hôn vừa rồi của Hạ Quân Dật cứ lảng vảng mãi ở trong đầu cô.

………………………………………………….

Khi về đến Minh viên thì cũng đã 11 rưỡi đêm. Tiếng xe ở bên ngoài khiến cho cả thím Lý lẫn Tiểu Hoa đang ngủ cũng phải tỉnh dậy.

Hạ Quân Dật cùng Lương Vũ Tranh đi lên trên lầu. Anh cởi áo vest ra, quay sang hỏi Lương Vũ Tranh:

- Bộ phim hôm nay hay chứ?

- Ừm, rất hay.

- Nhưng sao tôi thấy em có vẻ như không chuyên tâm xem phim lắm nhỉ? Vẫn suy nghĩ mãi về nụ hôn của tôi à?

Nhắc đến nụ hôn, Lương Vũ Tranh lại cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt của Hạ Quân Dật nữa.

- Cũng muộn rồi, em đi tắm đi rồi còn nghỉ ngơi. Chẳng phải ngày mai em còn phải đi học à.

- À đúng rồi, mai tôi phải đi học.

Lương Vũ Tranh nhanh chóng đặt chiếc ví xuống giường, mở tủ ra lấy chiếc áo choàng lụa màu xanh da trời rồi chạy vào trong nhà tắm.

Dáng vẻ khẩn trương, có chút vội vàng của Lương Vũ Tranh khiến Hạ Quân Dật buồn cười.

Còn bên trong nhà tắm, Lương Vũ Tranh nhanh tay đóng cửa phòng tắm lại. Cô bất giác đưa tay sờ lên môi, tự dưng lại nở một nụ cười hạnh phúc và rất thoải mái.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:11
    Gửi vào: #17
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 16: Bắt Cóc (1)


Một ngày chủ nhật trời đẹp, Lương Vũ Tranh đi mua sắm với Vương Nhã Đồng. Hôm nay thấy Hạ Quân Dật ở nhà, Lương Vũ Tranh cảm thấy hơi ngạc nhiên. Từ trước đến nay, chẳng cần phải ngày làm việc, ngay cả thứ 7 chủ nhật anh cũng ra ngoài. Lương Vũ Tranh có nói qua với anh về việc hôm nay cô ra ngoài cùng Vương Nhã Đồng, anh nhanh chóng đồng ý để cô đi mà không nói gì thêm.

- Vũ Tranh, cậu thật sự muốn vào DCL làm đấy hả? Mình chỉ nói đùa thôi, không ngờ cậu làm thật.

Vương Nhã Đồng một tay cầm túi đồ, một tay cầm cốc socola, vừa đi vừa quay sang nói với Lương Vũ Tranh.

- Làm ở chỗ của Hạ Quân Dật, cũng không phải là điều gì lạ quá. Với lại anh ta bảo mình là sẽ không can thiệp vào chuyện phỏng vấn, để mình tự thi bằng chính khả năng của mình.

- Thật không vậy? Mình thấy Hạ Quân Dật là một người đàn ông có vẻ như rất trọng sĩ diện. Nói cho cùng thì bây giờ cậu cũng là người của anh ta, anh ta chịu để cậu đi làm một nhân viên quèn à?

- Anh ta sẽ chẳng quan tâm đâu. Một ngày nào đó anh ta sẽ bỏ mình, khéo lúc ấy đến nhìn mặt anh ta cũng chẳng thèm ấy chứ.

- Chẳng biết như thế nào đâu nha. Không khéo cậu và Hạ Quân Dật lại trở thành một cặp cũng nên.

Lương Vũ Tranh nghe vậy thì bĩu môi:

- Thôi đi cô, đọc nhiều tiểu thuyết ngôn tình quá nên giờ bị “tẩu hỏa nhập ma” rồi à? Nói thẳng cho cậu biết, mình và Hạ Quân Dật vốn dĩ là không thể nào đâu.

- Cứ chờ xem sao.

Cả hai người vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ. Bỗng từ đâu xuất hiện một chiếc xe đen tầm 8 chỗ gì đấy, bên trên có 3 người đàn ông mặc đồ đen nhanh chóng lao xuống, bắt Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng đưa lên xe.

- Bỏ tôi ra, bỏ tôi ra…

- Cứu tôi với…

Tôi kêu cứu thất thanh của Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng những người xung quanh đều nghe thấy. Nhưng tình hình lúc đó xảy ra quá nhanh khiến những người đó đều chẳng làm được gì.

………………………………..

Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng bị đẩy vào ngồi giữa, bên cạnh là 2 người đàn ông mặc áo đen lạ mặt.

- Các người là ai? Tại sao lại bắt cóc bọn tôi. Mau thả bọn tôi ra ngay. Các người sẽ không được yên đâu, chắc chắn mọi người ngoài đường đã nhìn thấy, họ sẽ báo cảnh sát ngay thôi.

Mặc dù rất run sợ nhưng Lương Vũ Tranh vẫn cố gắng nói ra những lời này. Cô và Vương Nhã Đồng chỉ là những cô gái hết sức bình thường, đã đắc tội với ai để bị bắt cóc thế này?

- Cô em không chỉ xinh đẹp mà cũng mồm mép gớm nhỉ? Đợi anh đây làm xong việc rồi, sẽ đem cả 2 cô em ra hưởng thụ. Có cả phần của chúng mày nữa.

- Haha… Cảm ơn đại ca.

Ba tên áo đen đều gọi tên đang lái xe là đại ca. Lương Vũ Tranh cố gắng nhìn mặt của tên đại ca đó nhưng không thể nhớ ra là có từng gặp hắn ở đâu không để đến nỗi đắc tội với bọn chúng.

- Mau thả bọn tôi ra, đồ khốn kiếp.

Vương Nhã Đồng tức giận hét lớn. Lương Vũ Tranh đã run sợ, Vương Nhã Đồng càng sợ hơn.

- Tức làm gì hả cô em? Tí nữa bọn anh sẽ để cho cô em hưởng thụ giây phút “lên đỉnh” là như thế nào.

- Mẹ kiếp, lắm mồm thế. Này mày, trói chúng nó lại rồi lấy giẻ bịt miệng để tránh vướng tay vướng chân.

Tên đại ca đang lái xe hạ lệnh xuống.

- Đại ca nói phải. Trói chúng nó lại.

Bọn chúng lôi ra 2 chiếc dây thừng dài buộc tay của Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng lại. Cả 2 cô gái đều cố giằng co nhưng không được. Trói xong, bọn chúng lấy giẻ nhét vào miệng Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng.

……………………………………

Chiếc xe đen rất bình thường này lao vun vút trên đường lớn và chẳng ai để ý đến nó. Lương Vũ Tranh rất muốn thoát khỏi những tên này nhưng hiện tại là không thể.

Một hồi lâu sau thì xe dừng lại trước một ngôi nhà đổ nát. Lương Vũ Tranh đoán ra ngay đây chính là khu vực ngoại thành.

Bọn bắt cóc lôi Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng vào trong căn nhà đổ nát đó. Sợi dây thừng thít chặt vào cổ tay khiến tay của Lương Vũ Tranh đỏ ửng lên, máu bắt đầu rớm ra.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:11
    Gửi vào: #18
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 17: Bắt Cóc (2)


Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng bị đẩy ngã ngồi xuống đất. Tên đại ca lục trong túi xách của Lương Vũ Tranh lấy ra điện thoại. Hắn đang mò mẫm tìm cái gì đó trong điện thoại, có lẽ là số điện thoại của ai đó.

Cả Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng không chịu ngồi yên mà cứ ngọ nguậy, miệng bị nhét giẻ cứ rên rỉ kêu.

- Bỏ giẻ ra cho chúng nó.

- Vâng.

Chiếc giẻ nhanh chóng được bỏ ra. Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng đều thở bình thường lại.

Tên đại ca dừng tay trên số điện thoại có đề tên Hạ Quân Dật. Hắn liếc nhìn Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng, sau đó nhìn qua 3 tên đàn em, giọng rất dâm đãng:

- Bây giờ là lúc nên gọi cho Hạ Quân Dật để xem hắn xử lý thế nào chuyện người phụ nữ của hắn bị bắt cóc đây.

Lương Vũ Tranh nghe đến tên của Hạ Quân Dật thì giật mình. Bọn chúng biết cô là tình nhân của Hạ Quân Dật nên mới bắt để uy hiếp anh, đòi anh trả tiền chuộc sao?

- Các người định gọi cho Hạ Quân Dật sao?

Lương Vũ Tranh ngước nhìn tên đại ca kia, cố gắng giữ cho bản thân thật bình tĩnh.

- Bắt cô em đương nhiên là phải gọi điện cho Hạ Quân Dật rồi, không gọi thì quả thật là ngu. Hơn nữa cô em chẳng phải người phụ nữ đang ở bên cạnh Hạ Quân Dật hay sao?

- Cái gì mà người phụ nữ chứ? Tôi chỉ là người được Hạ Quân Dật bao nuôi thôi. Các anh nghĩ gì mà lại dám bắt cóc tôi để đe dọa Hạ Quân Dật? Đừng tưởng anh ta sẽ làm theo lời các người nói.

“Bốp”

Tên đại ca nhanh chóng tát mạnh vào mặt của Lương Vũ Tranh. Máu từ khóe miệng cô chảy ra.

- Vũ Tranh, cậu không sao chứ?

Lương Vũ Tranh liếc mắt nhìn tên đại ca với vẻ rất tức giận và đầy hận thù. Hắn thấy vậy tức quá quát lớn:

- Mẹ nó, mày im miệng lại cho tao. Sau khi hoàn thành công việc, tao sẽ cho mày nếm sự lợi hại của tao.

Tên đó ấn ngay điện thoại gọi cho Hạ Quân Dật. Sau 3 lần đổ chuông, cuối cùng anh cũng nghe máy.

- “Ừ.”

Lương Vũ Tranh có thể nghe rõ giọng nói không lớn không nhỏ lại rất bình thản của Hạ Quân Dật. Cô rất ít khi gọi điện cho Hạ Quân Dật, nhưng nếu có gọi, khi nghe máy, anh chỉ đáp bằng một từ “Ừ” rất đơn giản. Không hiểu sao lúc này, Lương Vũ Tranh cảm thấy rất lo lắng.

- Mày là Hạ Quân Dật đúng không? – Tên đại ca lên tiếng.

- “Mày là ai?”

Nghe giọng của Hạ Quân Dật, Lương Vũ Tranh có thể cảm nhận được vẻ mặt của anh lúc này. Nghe thấy giọng của một tên đàn ông nào đó phát ra từ máy của cô, anh ắt hẳn rất tức giận, nhíu mày lại.

- Con đàn bà của mày hiện đang nằm trong tay tao. Khôn hồn thì mang 30 triệu USD đến đây, nếu không thì tao sẽ giết nó.

Tên đại ca hùng hồn ra lệnh cho Hạ Quân Dật. Bỗng dưng Lương Vũ Tranh hét lớn:

- Bỏ tôi ra, Hạ Quân Dật, cứu tôi với…

- Nghe thấy giọng con đàn bà của mày chưa? Ngoan ngoãn đem 30 triệu đến đây cho tao.

- “Tại sao tao phải mang tiền đến cho mày?”

Giọng của Hạ Quân Dật bỗng trở nên lạnh lùng. Lương Vũ Tranh nghe vậy thì hết sức kinh ngạc. Vương Nhã Đồng ở bên cạnh cũng hốt hoảng, quay sang nhìn cô.

- Mày điếc à, con đàn bà của mày đang ở trong tay tao. – Tên đại ca không kìm nén được tức giận nên hét lớn vào điện thoại.

- “Ừ, nhưng thế thì sao?”

Câu nói hờ hững này của Hạ Quân Dật như một nhát dao đâm thẳng vào Lương Vũ Tranh. Anh thật lạnh lùng và vô tình. Nhưng cũng phải, cô chỉ là người được Hạ Quân Dật anh bao nuôi, lấy thân phận gì ra để bảo anh cứu cô hả?

- Mày không muốn cứu con đàn bà của mày à? Được lắm, trông nó cũng đẹp đấy, hiếp trước giết sau cũng chưa muộn.

- Vậy mày cứ từ từ đi. Tao tắt máy đây.

Tiếng “tút” dài nhanh chóng vang lên. Trên gương mặt của Lương Vũ Tranh rõ ràng là một nỗi thất vọng.

Tại sao anh lại đối xử với cô như vậy chứ? Anh vô tâm lạnh lùng đến mức sẵn lòng để người phụ nữ của mình bị chà đạp như vậy hay sao? Cuối cùng, Lương Vũ Tranh cô cũng đã hiểu được bản chất thật sự của Hạ Quân Dật. Cô tự trách mình, sao mấy hôm trước cô còn rung động trước người đàn ông máu lạnh này?


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:12
    Gửi vào: #19
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 18: Bắt Cóc (3)


Một tên áo đen đi đến bên cạnh tên đại ca, hỏi:

- Đại ca, giờ làm thế nào bây giờ? Không ngờ tên Hạ Quân Dật đó lại không đến cứu con bé này.

- Để tao gọi điện cho boss hỏi xem.

Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng nhìn chằm chằm vào tên đại ca kia. Hóa ra vẫn có người đứng sau hắn trong vụ này.

Tên đại ca rút điện thoại trong túi ra, ấn vào một dãy số rồi gọi đi. Lương Vũ Tranh nghe thấy rõ hắn hỏi người bên đầu dây là “Hạ Quân Dật không thèm cứu người, vậy 2 đứa kia tính thế nào?” Vì chẳng nghe thấy người đầu dây kia nói gì nên Lương Vũ Tranh cũng chẳng biết cô và Vương Nhã Đồng sẽ bị bọn chúng làm gì.

Sau tiếng “Dạ” đầy vẻ kính trọng, tên đại ca tắt máy rồi nhét lại vào túi, quay sang nói với bọn đàn em:

- Boss nói, thả 2 đứa này ra.

- Nhưng mà chúng ta vẫn chưa được thưởng thức…

- ***, boss bảo không được động vào chúng nó, phi vụ hoàn thành rồi.

Cả Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng đều rất kinh ngạc. Bọn họ đã được thả đi rồi sao?

…………………………………..

Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng bị bọn bắt cóc thả ở đường cái. Vì trời tối, đường lại vắng vẻ nên không có taxi hay xe nào đi qua, cả 2 chỉ có thể đi bộ ra quốc lộ.

Ra đến quốc lộ, Lương Vũ Tranh và Vương Nhã Đồng bắt một chiếc taxi. Ngồi trên xe, Vương Nhã Đồng có thể thấy rõ gương mặt thất thần của Lương Vũ Tranh.

Đưa Vương Nhã Đồng về nhà, Lương Vũ Tranh bảo tài xế taxi đưa mình về Minh viên.

Dù rất ghét Hạ Quân Dật nhưng cô không thể không trở về được.

…………………………………..

Chuông cửa vang lên, thím Lý ngay lập tức ra mở cửa. Thấy Lương Vũ Tranh, bà vui mừng nắm cánh tay cô:

- Lương tiểu thư, rốt cuộc cô cũng đã về, may quá.

Thím Lý mừng quá, sau đó còn gọi lớn:

- Tiên sinh, tiên sinh, Lương tiểu thư đã về.

Tiếng gọi của thím Lý vang vọng khắp nhà. Tiểu Hoa từ trong phòng bếp cũng vội vàng đi ra.

Hạ Quân Dật từ trên lầu đi xuống, bên cạnh anh là 2 người đàn ông nữa. Một người là trợ lý Trần Kiên, cô đã từng gặp anh ta một lần. Còn người đàn ông kia, cô không biết là ai.

Hạ Quân Dật thấy Lương Vũ Tranh nhìn chằm chằm mình, anh không khỏi đau lòng. Má phải của cô sưng lên, khóe miệng dính máu, quần áo xộc xệch, cả người cô có cả những vết thương, cả lớn cả nhỏ.

Trong căn phòng khách rộng lớn ấy bỗng chốc yên tĩnh đến lạ thường. Lương Vũ Tranh không nhìn Hạ Quân Dật nữa, cô bước nhanh lên bên trên, lướt qua anh. Hạ Quân Dật cứ nhìn theo bóng lưng của Lương Vũ Tranh cho đến khi cô vào tận trong phòng.

- Không còn việc gì nữa, hai cậu cũng về đi.

- Vâng.

Hai người đàn ông kia cũng chẳng dám nói nhiều, cúi đầu chào Hạ Quân Dật rồi đi luôn.

Đóng cửa lại, thím Lý nhìn Hạ Quân Dật rồi nói:

- Tiên sinh, Lương tiểu thư bị thương như vậy, có cần phải đưa cô ấy đến bệnh viện không ạ?

- Không cần đâu. Tiểu Hoa, cô lấy cho tôi lọ thuốc trị thương, thuốc tiêu sưng, băng gạt.

- Tiên sinh, tôi sẽ lên băng bó vết thương cho tiểu thư.

- Để tôi. Hai người cũng đi nghỉ đi.

Đón lấy những món đồ trị thương, Hạ Quân Dật nhanh chóng lên trên phòng. Thím Lý và Tiểu Hoa tắt đèn dưới, kiểm tra các cửa rồi đi ngủ.

………………………………………

Lương Vũ Tranh vừa tắm xong đi ra thì gặp ngay phải Hạ Quân Dật. Cô chẳng quan tâm, cứ thế đi lướt qua chỗ anh.

- Ngồi xuống đi, để tôi xem vết thương của em như thế nào.

- Không dám làm phiền Hạ tiên sinh, vết thương của tôi chỉ là vết thương ngoài da thôi.

- Em nhìn cổ tay em xem, đây là vết thương ngoài da hả? Nếu không xử lý thì sẽ nhiễm trùng, có khi còn để lại sẹo nữa. Còn gương mặt em thì sưng vù lên, cả gương mặt mất cân đối trông chẳng ra gì.

Không nói gì nhiều, Lương Vũ Tranh ngồi xuống bên cạnh Hạ Quân Dật rồi nhìn thấy mấy thứ đồ trị thương ở bên cạnh.

- Sẽ hơi xót một chút, em chịu được không?

Lương Vũ Tranh không nói gì, cũng chẳng có hành động gì. Đây là người đàn ông vừa nãy đã từ chối không muốn cứu cô sao?


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 28 Nov 16 07:12
    Gửi vào: #20
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Nếu Thiên Đường Có Anh
Chương 19: Hiểu Lầm


Tay của Hạ Quân Dật nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của Lương Vũ Tranh, nhẹ nhàng xử lý vết thương giúp cô. Vì xót quá, Lương Vũ Tranh bỗng rụt ngay tay lại.

- Không sao chứ?

- Ừ.

- Em không có gì muốn hỏi tôi sao?

- Tôi cần phải hỏi anh chuyện gì đây? Hỏi anh tại sao bỏ mặc không cứu tôi ư? Hay hỏi anh về việc anh nói như vậy thì chắc là anh đã chán tôi, muốn đá tôi để tìm người mới?

Hạ Quân Dật bỗng dừng tay, anh nhìn thẳng vào đôi mắt của Lương Vũ Tranh. Không hiểu sao cứ nhìn cô lúc này là anh lại cảm thấy đau lòng.

- Anh không còn gì để nói nữa đúng không? À phải, tôi đã nói trúng suy nghĩ của anh rồi còn gì.

- Em nghĩ tôi như vậy hả?

- Thế anh cho rằng tôi phải nghĩ về anh thế nào?

Hạ Quân Dật đặt chai thuốc xuống bên cạnh, sau đó lấy băng gạt ra, từ từ băng bó cổ tay cho Lương Vũ Tranh.

- Tôi biết là em rất giận tôi, nhưng tôi không thể không làm như thế.

- Đương nhiên là anh phải làm như thế rồi, tôi chỉ là một người phụ nữ được anh bao nuôi mà thôi.

- Người bắt cóc em, cho dù thế nào tôi cũng sẽ điều tra ra hắn. Lúc em bị bắt cóc, tôi bắt buộc phải nói như thế với tên bắt cóc, như vậy mới có thể bảo đảm mạng sống của em và bạn em.

Lương Vũ Tranh nghe Hạ Quân Dật nói vậy thì nhíu mày lại. Sự việc đã như thế này, anh vẫn còn đưa ra lý luận vớ vẩn như thế sao?

- Không tin đúng không? Nhưng đó là sự thật. Bọn chúng bắt cóc em để uy hiếp tôi, mục đích chính cũng chỉ muốn ly gián em và tôi thôi. Em không thử nghĩ xem, bọn họ tốn công bắt cóc em để rồi cuối cùng lại dễ dàng thả em đi như vậy à?

- Cái này…

Những lời của Hạ Quân Dật nói, không hẳn là không có lý. Lương Vũ Tranh bỗng nghĩ đến việc bị bắt cóc.

- Em có cảm thấy những tên bắt cóc em có gì bất bình thường không?

- Lúc bọn chúng gọi điện cho anh nhưng không được, tên đại ca đó liền gọi điện cho boss nào đó. Sau đó, hắn bảo bọn đàn em thả chúng tôi ra, còn nói là “phi vụ đã hoàn thành”.

- Thấy chưa, bọn chúng làm vậy chỉ muốn em ghét tôi, không còn tin tưởng tôi nữa thôi.

Nghĩ lại mọi chuyện, Lương Vũ Tranh mới cảm thấy lời của Hạ Quân Dật rất đúng. Không uy hiếp được Hạ Quân Dật thì bọn chúng lại nhanh chóng thả cô đi.

Hạ Quân Dật lại lấy lọ thuốc tiêu sưng ở bên cạnh, thoa nhẹ lên má của Lương Vũ Tranh.

- Á…

- Đau lắm à? – Hạ Quân Dật nhíu mày.

- Ừ.

Thuốc tiêu sưng có hiệu quả rất nhanh, không lâu sau, Lương Vũ Tranh đã cảm thấy đỡ đau rất nhiều.

- Xong rồi, em đi nghỉ đi. Ngày mai em cứ ở nhà nghỉ ngơi, không cần phải đến trường đâu.

Lương Vũ Tranh nằm lên giường, kéo chăn lên ngang hông. Hạ Quân Dật đi rửa tay rồi ra ngoài, anh tắt điện rồi cũng nằm lên giường.

Hạ Quân Dật ôm lấy người Lương Vũ Tranh từ phía sau, áp sát lưng cô vào ngực anh. Anh lại lên tiếng, hơi thở ấm áp phả sau gáy của Lương Vũ Tranh, nhưng cô vẫn cứ nằm bất động như vậy.

- Bọn chúng có chạm vào em không?

- Chạm thì đã sao, mà không chạm thì đã sao? Anh cũng quan tâm đến những chuyện này à?

- Xem ra, dù có biết rõ chân tướng mọi chuyện nhưng em vẫn chưa muốn tha thứ cho tôi.

Lương Vũ Tranh cũng chẳng hiểu rõ bản thân đang nghĩ gì nữa. Rõ ràng Hạ Quân Dật anh làm thế để cứu cô, nhưng sao cô vẫn cứ cảm thấy khó chịu như vậy, không muốn tha thứ cho anh. Chỉ có trời mới biết, lúc đó cô mong chờ Hạ Quân Dật sẽ xuất hiện cứu mình như thế nào. Và nếu như anh xuất hiện thật, không khéo cô thật sự sẽ rung động trước anh.

Khoảnh khắc anh để cô “tự sinh tự diệt”, cô đã đau lòng như thế nào, chắc cũng chẳng ai hiểu rõ. Trong đầu cô chỉ có mỗi một suy nghĩ, anh quá độc ác, quá tàn nhẫn.

- Không rõ em nghĩ gì nhưng tôi nghĩ, chắc chẳng bao giờ em có ấn tượng tốt về tôi đâu.

- Cái này là do anh thôi.

- Yên tâm, kẻ bắt cóc em, tôi sẽ tra ra rõ ràng, nhất định sẽ khiến chúng phải trả giá. Muộn rồi, ngủ đi.

Vòng tay của Hạ Quân Dật siết chặt hơn. Một hồi lâu sau, Lương Vũ Tranh nghe thấy tiếng thở đều đều của Hạ Quân Dật, chắc anh đã ngủ say rồi. Nhưng cả đêm đó, cô không thể nào ngủ được.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

20 Pages V < 1 2 3 4 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 28th April 2017 - 11:32 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248