Tìm kiếm:

> Nếu anh muốn,tôi sẽ là của anh, đọc,cảm nhận và khóc...
dangkhai
bài viết 10 Nov 09 10:41
    Gửi vào: #1
Dân Sành Điệu Thành viên thứ: 21035 Tiền mặt: 5650
Group Icon Tham gia: 5-October 07 Được cám ơn: 8
Nhóm: Members Bài viết: 221 Y!M : hat with me
Lời giới thiệu:

- Bạch Ánh Linh : Nó - Yun - Nhân vật nữa chính . Con nhà đại gia nhớ , xinh đẹp , thân hình cực chuẩn , đường cong quyến rũ đến từng nanomet nhưng mờ cái mặt thì lạnh như chưa bao giờ được lạnh , ít biểu lộ cảm xúc ở trước mắt người khác ( thật ra thì vờ thôi ==" ). Sáng thì là học sinh ngoan hiền dưới cái vỏ bọc gương mẫu ... Tối thì ... , play girl chính hiệu . Nó ăn chơi và rất là sành điệu về mọi mặt nhưng mờ về tình yêu thì mù đặc , mà nó có điểm yếu là những thứ đáng yêu của con gái ... ( vì nó có sở thích quái dị là thích-những-gì-khác-người-nhất ) [ Lạy chúa ] Học lớp 11 .

- Bùi Hải Đăng : Hắn - Jun - Nhân vật nam chính . Con nhà đại gia hẳn hoi , đẹp trai học giỏi , cao 1m80 , thần đồng cúp tiết , play boy chính hảng , ( 2 đứa này hợp nhau , mai mốt yêu nhau là thành cặp đôi double play ) , quậy với hổ báo không-ai-đỡ-nổi . Nhìn em nó play boy vậy chứ tình yêu đích thực chẳng có . Năm nay học lớp 11 nốt .

- Bạch Anh Tuấn : Anh trai Linh - Chan . Là hot boy ( em xinh mà sao anh ko xinh đc ) , cao 1m85 ... chơi thể thao cực chuẩn , nhảy hiphop cực vip ... là đại ca , nắm đầu nguyên cái trường Nights ( Đặc tên trường cho có lệ thôi ) . Thằng này thì hơi phức tạp ... nói chung thì cũng là dạng thích lăng nhăng á . Là anh trai sinh đôi của Linh , học lớp 11 nốt .

- Cao Tử Lệ : Bạn thân Linh - Durin . Là hot girl , cực kì nghiêm túc trong tình yêu và suy nghĩ thì lớn hơn tuổi rất nhiều ( chắc do quá khứ ) ... là con nhà giàu , nhưng ba mẹ chỉ
là ba mẹ nuôi . Nhỏ này cũng phức tạp , lược bỏ há . =="

- Hồ Đắc Uyên Hương : vị hôn thê của hắn - Uke . Cáo gìa đội lớp nai tơ . Xinh lắm ý chứ lị , mặt thì mang vẻ hồn nhiên ngây thơ , giọng thì " mật ngọt chết ruồi " ... Có ai biết tâm địa nó độc ác đâu , muốn gì là phải có được [ Tại ghét con này , thông cảm cho tác giả ]

- San , Kyo , Hanri : Bạn thân của Chan ( anh trai Linh ) và Jun ( hắn ) . Họ nổi tiếng là " năm anh chàng đẹp trai của trường " . Chơi với nhau từ bé nên rất thân , nên Yun cũng biết San , Kyo và Hanri . Chỉ có hắn là không nhớ , vì hắn ở Mỹ từ nhỏ ... đến 5 tuổi mới được về nước . Mà ông Chan lại ít dẫn về nhà nên cũng chỉ gặp vài lần ( Còn nhỏ , làm sao nhớ đc )

- Lương Mạnh Tuấn- Zen- anh chàng : là một dân chơi. Nhưng mai này thích Yun, xem tiếp sẽ rõ

Và một số nhân vật khác ( lười kể ) ...

---
- Em nói cho tôi biết , thật ra chuyện này là thế nào ?

Giọng một người phụ nữ độ tuổi khoảng trung niên gắt gỏng . Trên tay cầm vật gì đó đập xuống bàn kính nghe rõ lớn .

- Chẳng là gì cả ! Đuổi hay không thì đuổi , tuỳ mấy người .

Là tiếng của một cô gái trẻ , lộ vẻ châm biếm rõ rệt .

- Em ... em ... Ngày mai em đừng tới trường nữa .

....

Lại bị đuổi , bao nhiêu lần cũng vì mấy cái tấm hình vớ vẩn nó đi vào bar với bạn bè không khéo bị chụp lại mà thành ra thế . Nó xem thường mấy cái nội quy của trường phổ thông vớ vẩn này , nó chỉ ước gì mình có thể bỏ nó hết để khoẻ cái thân . Cũng vì mấy cái nội quy không cho học sinh đi
bar , vũ trường , uống rượu , hút thuốc ... thế mà nó phải cải trang thành một con nhóc xấu xí thế này , rồi còn bị đuổi từ trường này đến trường khác , chuyển từ trường nọ sang trường kia . Nếu không phải vì mẹ , nó cũng chẳng cần phải tối ngày mang gọng kính cận dày cọm này ( chả có độ ) , ngồi đủ 5 tiết trong lớp chỉ để chứng minh mình là học sinh ưu tú , rồi phải vờ làm mặt lạnh tanh để đừng lộ chuyện nó là play girl . Nó nhìn " bà giám thị " vừa gắt gỏng với nó , bước đi . Rồi như chợt nhớ ra điều gì , nó quay người lại và nói :

- Bà giữ kín chuyện này , không được truyền ra ngoài ... Nếu bà nói ra thì bà biết cái chức giám thị nhỏ bé của bà cũng đi đời với ba tôi luôn rồi chứ . Và nhớ là xoá mọi thông tin về tôi trong cái trường này đấy.

" Bà giám thị " đổ mồ hôi hột nhìn nó . Ba nó là doanh nhân thành đạt , tập đoàn của ba nó thuộc dạng lớn nhất nhì của thế giới , có thể nói ba nó có chức quyền đến nổi ai cũng phải sợ . Nhìn " bà cô giám thị " lần cuối , nó nhếch mép cười đi ra khỏi trường . Nó móc điện thoại ra và gọi cho bác tài xế :

- 10 phút sau chú rước con tại trường nhé !

Quả thật , 10 phút sau một chiếc xe hơi láng cóng đã đậu trước cổng trường . Nó bước lên và chẳng để ý gì đến xung quanh . Nó kêu bác tài xế chở nó về nhà . Nó mệt mỏi , quăng cặp xuống sàn rồi nhảy phịch lên giường nằm ngủ .

Nó ngủ đến tối , giấc ngủ kéo dài và rất ngon . Lần đầu tiên nó ngủ ngon thế , rồi ...

- Yun , thức dậy anh mày bảo cái này . ( giọng anh trai nó )
Ứ ừ , để ngủ tí nào ( Nó ngáy ngủ )

- Mày không tự dậy là tao đá mày đó , mày cũng biết tao không có đá nhẹ ai bao giờ mà . Biết điều thì tỉnh dậy đi ( Anh nó nói vừa đùa vừa thật - đậm tính đe doạ ... con nít )

- Hừ ! Mày sinh ra trước tao có 10phút mà sao láo thế ! Có gì nói đi ( Các cậu thử tưởng tượng xem , đang ngủ ngon mà bị lôi đầu dậy nó khó chịu tới cỡ nào ) .

- 10 phút vẫn là 10 phút , tao vẫn lớn hơn mày , mày phải gọi tao là anh . Nghe chưa con quỷ ?

- Rồi rồi , anh Chan . Được chưa ? Mà anh kêu em có chuyện gì không ?

- Chẳng có gì , má kêu mày xuống ăn cơm tối thôi ( Ông Chan vừa nói vừa cười khặc khặc , có tình kiếm chuyện đây mà - nó nghĩ ) .

Tức giận , nó lấy vội cái gối đập cho ổng mấy cái đau điếng . Vừa đánh nó vừa nói lớn :

- Mày còn gì rảnh hơn không ? Sao bảo mẹ ăn trước , tí tao xuống ăn .

- ... , hừ ! Mày quên hôm nay mày bị đuổi học à ? Ba về , đang ngồi dưới ăn cơm với mẹ đấy ! ( Anh nó xuống giọng , nghiêm túc cực kì )

Ừ nhỉ , mém nó quên ! Hôm nay nó bị đuổi học mà . Hôm nay nó biết chắc là ba sẽ về mà , sao nó lại dễ quên thế nhỉ ? . Cứ mỗi lần bị đuổi là mỗi lần ba về nhà , về nhà để la mắng nó rồi thu xếp cho nó vào trường mới . Nó hận ba nó , ba nó bỏ bê nó ... không cho nó hưởng thụ tình thương của người cha mà nó vốn đáng được nhận ngay từ lúc nhỏ . Công việc vất vả , bận rộn đến vậy sao ? Bận đến nổi không thể bỏ ra 5 phút gọi điện thoại về cho mẹ biết là hôm nay mình về không được để mẹ đừng chờ nữa à ? . Nó caumày , bước xuống giường rồi ngoắt tay ra hiệu cho ông Chan xuống luôn .

Xuống nhà , nó thấy mẹ đang cười nói vui vẻ với ba . Mẹ mong mỏi ba từng ngày từng ngày , mỗi lần thấy ba về là mẹ mừng hơn ai hết . Nó bước xuống cầu thang , tiếng dép sột soạt của tnó làm cản trở cuộc vui của họ , ba nó ngước lên nhìn nó rồi gắt gỏng :

- Xuống đây ! Ba có chuyện muốn nói với con .

Nó biết chẳng có chuyện gì để nói ngoài chuyện trường học của nó , và hẳn là ba còn tặng thêm cho nó một cái tát nữa . Nó định không bước tiếp nhưng ông Chan không cho , ông ấy bảo xuống đi rồi tính . Ông Chan bình thường quậy phá thế chứ trong những lúc này thì đố ai tâm lý bằng ổng .

" Bốp " , " Bốp " . Hai cái tát vào mặt nó .

- Tao đã nói bao nhiêu lần rồi ! Đừng có làm mấy chuyện đó nữa , mày học dùm tao đi . Chuyện công ty tao đã đủ nhức đầu lắm rồi , mày còn muốn gây rắc rối đến bao lâu nữa .

Nó nghiến răng nhìn người đàn ông vừa tán mình , miệng có mùi tanh . Nó đang tay lên chùi mép miệng , à ... máu ! Nó nhếch mép cười khinh bỉ . Nó nhìn mẹ , mẹ đang khóc . Khóc rồi được gì ? Lần nào cũng thế ... chẳng bao giờ mẹ ngăn cản ông ta đánh con mình , dù cho cái điều đó có đúng hay là sai .

" Bốp " , " Bốp " . Lại hai cái vào má nó , ửng đỏ 5 ngón tay . Ba nó định mắng nó nữa , nhưng ông Chan đã chen vào :

- Nó là con ba đấy !

Nhìn thằng con trai cao to của mình , ba nó lại thôi . Tiếp tục ăn cơm với mẹ nó , vừa ăn ... ba nó vừa nói :

- Từ nay mày sẽ học ở trường anh mày ! Anhmày sẽ trông chừng mày . Mày sẽ học chung lớp với anh mày , chuyện đó tao đã sắp xếp sẵn rồi !

Nó trừng mắt nhìn ba nó rồi nói :

- Ba chẳng cần hỏi qua ý con đã tự quyết định rồi à ?

Ba nó tức giận , đặt mạnh bát cơm xuống bàn . Nói :

- Tao là bố mày chẳng lẽ tao phải xin phép mày ?

Rồi nó quay đi , lên phòng . Nó không ăn cơm nữa , cho dù bát cơm của nó chưa vơi tí nào . Nó lại nhảy phịch lên giường , nằm nghĩ ngợi . Nó đưa tay lên sờ má , má nó đau và rát . Nếu là một đứa con gái bình thường thì chắc có lẽ đã khóc ầm lên rồi , nhưng không ... nó là một đứa con gái mạnh mẽ , nó không khóc vì lý do nhỏ nhặt đó . Rồi nó nghĩ ngợi đến ngôi trường mới nó sẽ học . Miên man nghĩ, nó đã thiếp đi lúc nào không hay .

~ ~ ~


- Dậy mày ! Dậy ngay , ngày đầu tiên đi học mày mày định trễ à ? ( Lại cái giọng ông Chan )

Mắt nhắm mắt mở , nó vò vò đầu nó rồi lấy đồng hộ đầu giường xem . Mới 6 giờ 45 , kêu nó thức làm gì sớm thế ! ( Tác giả giải thích chỗ này xíu nha ! Trường cũ của Yun 7 giờ 30 mới nhập học , học đến 4 giờ chiều mới về . Ăn trưa tại căn tin - nhà ăn của trường ). Nó ậm ừ nói với ổng :

- Còn nhiều thời gian mà ! Kêu gì sớm thế , để em ngủ tí đi ...

Nó nằm xuống chùm mền lại , rồi tự dưng ông Chan nắm lỗ tai nó kéo lên , quát :

- Mày thức không Yun , tao nhéo rách lỗ tai mày !

- Ui dzaaaaa... Mày chơi mạnh tay vậy , từ từ ... tao thay đồ tắm rửa đã .

- Đã nói bao nhiêu lần rồi hở ? Phải kêu tao bằng anh .

- Rồi rồi , anh anh . Taochả có hơi đầu cải lộ với mày . Sáng sớm đừng để tao đốt phong long à .

Chảy đầu tết đuôi sam , nó đeo cái mắt kính dày cọm , quần áo tươm tất . Nó đứng trước guơng rồi thở dài . Ông Chan nhìn nhỏ em sinh đôi của mình nói :

- Nhìn mày thế như quái thú , không biết nhỏ em xinh đẹp của tao đâu mấy rồi nữa . Lấy cặp da rồi xuống lấy bánh mì đi học kìa , tao còn vào trường " khử " tụi này nữa ( Ông Chan nói với cái giọng phấn khởi , ổng ra hiệu lẹ lên ) .

Nó với ổng chạy vèo xuống nhà , hai anh em nó với lấy miếng bánh sandwich trét mứt rồi leo lên xe đến trường . Đến trường , nó mở cửa bước xuống . Giờ còn sớm , chẳng thấy ai , chỉ thấy nó , ông Chan với một đám người khoảng 4-5 thằng con trai đang đứng đợi ổng . Ông quay lại nhìn nó :

- Một là mày giúp tao đánh tụi nó , hai là mày đứng ở đây coi tao đánh tụi nó . Mày chọn cái nào ?

Nó bẻ khớp tay kêu " rắc rắc " , ra hiệu cho bác tài xế chạy xe về rồi nó nói :

- Cách một . Đang định trút giận đây !

- Tao biết mà ! Lâu rồi mày chưa đánh nhau chắc ngứa tay rồi chứ gì ? Mày yên tâm , giờ này trường chả có ai đâu ! ( Ông Chan nói với cái giọng quả quyết )

Nó với ông Chan tiến lại gần đám người đó , tụi nó cầm theo ống tuýp , dao , kéo ... Nhìn cũng đủ biết dân chơi . Nhưng bao nhiêu đây thì nhằm nhò gì với ông Chan và nó , ông Chan từng vác dao tông đi chém người ta , còn nó thì đánh một lúc gục hết 20 thằng con trai cầm ống tuýp định đánh nó ( Tác giả nói đến đấy còn gợn người nữa á , bạo lực học đường kinhdị quá đi ) . Một trong đám đó lên tiếng nói :

- Thế nào ? Mày tính làm sao ? Hôm nay dẫn theo đàn em đi theo nữa à ? Nhìn xấu xí thế chứ !

- Thế bây giờ mày muốn ăn dao hay ăn ống tuýp ? Nói đi trước khi mày vào viện đấy . ( ông Chan hâm doạ ).

Thằng đó nó phun nước miếng xuống đất tỏ vẻ khiêu khích rồi cười ha hả . Ông Chan móc trong balô ra cái ông tuýp dài đập thằng đó một gậy choáng váng . 3-4 thằng kia xong lên , nó nhếch mép cười rồi nói :

- Đám này cho em nhớ ! Bọn rùi bu này thì nhằm nhò gì !

Rồi nó đá vào bụng mấy thằng đó , đạp thật mạnh vào lưng bọn nó ( bị đá vào bụng thì nằm ôm bụng rên chứ gì nữa , nên nó đạp ngay lưng thôi ) . Mấy thằng đó la đau , nó khôn tha , nó nắm đầu mấy thằng đó lên rồi hỏi:

- Bố láo với ai đừng bố láo với tao nha mày !

Rồi nó đập mạnh đầu mỗi thằng xuống đất . Máu chảy , nó móc điện thoại gọi người đến băng bó cho mấy thằng đó ( vì không muốn gây phiền phức mà ! ) . Rồi nó dùng tay chỉnh lại đầu tóc , quần áo . Chóc chóc nó đã lại thành một con nhóc xấu xí , quê mùa và đậm chất mọt sách . Ông Chan tấm tắc khen nó :

- Mày chuyên nghiệp thật ! Nét mặt thay đổi 100% , thái độ cũng thế ! Tao phục mày quá Yun ơi ....


Nó định quay qua thụi cho ông Chan một cái nhưng lúc này đã có lấm tấm người vào , nghĩ lại ... nó lại thôi . Ông Chan thấy cử chỉ của nó , cười ha hả :

- Ơ , mày mà cũng biết nhịn tao cơ đấy ! Ui giời , nhìn này ... một thân hình hoàn mĩ lại có khuôn mặt như con ma nữ . Đau bụng quá , mày hại chếttao rồi Yun ơi Tao mà chết vì cười là mày tới số với tao đó

Nó nhìn ông Chan đang cười đểu nó , nhịn không nổi . Nó lại gần ông Chan , giơ tay đấm ngay vào bụng rồi với cái mặt lạnh tanh , nó cười như không có chuyện gì ( Chỗ này tớ nói tí , do Yun đứng sát bên hông của ông Chan với lại Yun giơ nấm đấm khá nhanh nên chẳng ai nhìn thấy cả ) . Được lãnh một quả đấm vàng của cô em gái mình , Chan nghiến chặt răng đổ không la lên oai oái , lão ôm bụng nhìn nó hậm hừ :

- Mẹ , tao mới đùa tí mày đã đánh tao rồi ! Mà hay đấy nhỉ , dạo này mày thích đánh tao thế cơ chứ !

Nó nhắm tịt mắt lại cười ( cười đểu giả mà vờ ngây thơ ấy nhớ ) . Nhích mặt tới gần ông Chan :

- Tại mày thích ăn đánh chứ có phải tại tao đâu nào . Mày đừng kiếm chuyện trong trường với tao thì tao cũng chả thèm đánh mày làm gì
Ông Chan nhìn nó rồi cười ha hả như là cái đấm hồi nãy chẳng là gì á ==" . Ổng nói :

- Rồi ! Ok , tao chiều ý mày ... Tao chẳng kiếm chuyện với mày ở trường nữa . Mà tao cũng có điều kiện ấy nhớ , ở trường mày phải kêu tao bằng anh . Ok ? ( Vẫn cái mặt gian như bị giang mai ) .

Nó lấy tay sờ cằm ra vẻ đăm chiêu rồi thấy cũng chả mất mác gì , nó gật đầu . Ông Chan hài lòng với câu trả lời của nó , cười ha hả ( ông này cười nhiều gớm , chắc bị đười ươi nhập rồi ) . Trường bây giờ đã đông đúc hẳn lúc sáng , bây giờ mới để ý , trường ông anh học lớn hơn mấy trường nó từng học gấp mấy lần . Nó nhìn ông Chan , nói :

- Trường này là trường nào mà lớn thế mày ... à không , anhMấy trường trước của tao cũng chẳng bằng cái sân của trường này ! Đúng là ông già thiên vị mày mà , cho tao học mấy chỗ khỉ ho cò gáy đó .

Ổng nghênh mặt lên nói :

- Trường Nights đó mày , dành cho quý tộc học thôi ! Tao được học ở đây là vì tao năn nỉ mãi ổng mới cho đó , trường này nhiều gái xinh ... tao thích ( Vừa nói ông Chan vừa liếc quanh xem có em nào thuộc hàng " tươi ngon " còn " chất lượng " không )

Mà quả thật , trường này gái cũng xinh , trai cũng nhìn ra trò phết - Nó nghĩ . Rồi San , Kyo và Hanri vào , mấy lão ấy vỗ vai ông Chan , nói :

- Sáng sớm đã có chuyện , tao nghe đứa nào nói mày lại xử mấy thằng hôm trước kiếm chuyện nói mày cướp bạn gái bọn nó rồi đúng không ? ( Toàn bọn hâm )

- Ơ , đã có mình tao đâu , tao xử mỗi có 1 thằng . Còn lại con Yun xử mà ! ( Vừa nói ổng vừa chỉ chỏ vào mặt nó ) .

Bây giờ thì 3 anh chàng mới biết sự hiện diện của nó . Ba anh chàng đồng thanh nói :

- A , thì ra là Yun . Sao em lại ở đây , còn mặc đồ trường bọn anh nữa ?

Nó nhìn ba thằng con trai đang đưa cái mặt ngu ra mà hỏi thì nó gắng lắm mới nén được cười . Mà cũng do ông Chan bắt nó gọi San , Kyo , Hanri bằng anh ấy chứ nó cũng chả thèm , ông Chan mà không bắt nó đã gọi mày tao rồi ( Quen nhau từ nhỏ mà ) . Nó đưa cái mặt lạnh ra nói :

- Em bị đuổi rồi ... chuyện cơm bữa ấy mà . Ông già lần này kiên quyết bắt em học chung với anh Chan nên đành chịu thôi

Ba thằng bây giờ mới gật gù hiểu ý của nó . Rồi Kyo hỏi :

- Em định học với cái bộdạng này à ? Không định làm play girl nữa sao ? ( Vẻ hiếu kì hiện rõ trên mặt Kyo )

Hai thằng kia cũng phụ hoạ theo bằng cái gật đầu liên tục ( Toàn bọn thích a dua ) . Nó trơ mặt ra nói :

- Ông già bắt thế thì làm thế thôi ... Tối em lại quậy . Chuyện nhỏ ! Mà trong trường giờ ra chơi em quậy cũng đc , sợ đếch gì .

Ba thằng đó và ông Chan cười ha hả . Rồi thì hắn vào , miệng ngậm kẹo mút , đang nghe nhạc . Hắn đập vào vai ông Chan với ba thằng kia , nó nói :

- Sáng sớm làm gì thế mày ? ( Giọng bỡn cợt , nửa đùa nửa thật )

- Thế mày tưởng bọn tao sáng sớm chụm năm chụm bảy lại đây làm gì ? ( ông Chan giỡn lại )

- Đang tán gái à ? ( Hắn đưa mắt nhìn nó )

- Láo , đã tán đâu . Nhỏ này là em sinh đôi của ông Chan đấy ( San nói )

- Chậc , tao cũng biết là mày có con em gái sinh đôi . Nhưng sao nó chẳng giống mày thế ? Khác nhau một trời một vực ! Chẹp . ( Hắn châm biếm quay mặt qua ông Chan nói )

- Thì nó thừa hưởng gen khác người mà Nó có phải thừa hưởng gen đẹp bẩm sinh của tao đâu ( Ông Chan cũng đùa theo )

Máu lên tận đầu nhưng bây giờ là ở trường nên nó cũng chả thèm để ý làm gì . Mặt nó vẫn lạnh tanh không biểu cảm , rồi nó quay sang ông Chan ra hiệu ổng cúi xuống để nó nói nhỏ gì đó cho ổng nghe . Vừa cúi xuống , nó đã nhanh chóng lấy chân đạp một cái rõ đau vào chân ông Chan , miệng lẩm bẩm vào lỗ tai ổng :

- Mẹ mày , chơi tao à ? Cho mày chừa

Ông Chan nhăn mặt lại vì đau chân , định mở miệng chửi lại nó thì " Reng reng reng ... đã đếngiờ vào học , đề nghị các em học sinh vào lớp . Ông Chan im , quay sang nó với ánh mắt giận giữ như muốn nói " Về nhà tao tính sổ với mày " , rồi ổng nói :

- Tao dẫn mày lên lớp !

San , Kyo , Hanri và cả hắn nữa lẽo đẽo theo sau . Vào lớp , ai vào chỗ người nấy ngồi ... ( mấy người này học chung một lớp mới đau chứ ) nó đang đứng ở ngoài cửa của lớp vip ( Tớ chú thích tí , lớp này được gọi là vip vì học sinh trong này ba mẹ đều có máu mặt . Toàn girl xinh thôi , còn trai thì chỉ có 5 thằng là Han , Kyo , San , ông Chan và hắn là nổi nhất , còn mấy thằng còn lại thì chả có gì nổi bật ngoài mấy cái mái tóc chỗ xanh chỗ đỏ , nhìn bẩn mắt ) . Nó đứng đó đợi cô chủ nhiệm vào để giới thiệu nó cho lớp , thế nhưng đợi mãi mà chẳng thấy . Nó là một đứa con gái chẳng có kiên nhẫn nên việc bắt nó đứng đợi là một chuyện vô cùng khó khăn , thế mà vì một bà cô giáo " xoàn" mà nó phải đứng đây chờ cả mười mấy phút , máu nó như muốn trào ra . Ức chế ! Nó lại gần góc tường của lớp ( góc tường của lớp với cái lang cang á , lớp Vip ở trên lầu ) , nó đá một cái rõ mạnh .

Rồi bà cô cuối cùng cũng xuất hiện , bà cô dẫn nó vào lớp rồi nói :

- Chào các em , buổi sáng vui vẻ chứ ? Đây sẽ là bạn mới của chúng ta . Nào , Linh ... em giới thiệu về mình đi ( Bà cô cười hiền nhìn nó ) .

Nó cười rồi gật đầu cảm ơn ( vờ thôi , vừa rồi còn đang tức vì bả để nó đợi mà ) . Nó nói :

- Mình tên là Bạch Ánh Linh , các bạn gọi mình là Yun được rồi . Mình vừa chuyển trường nên còn nhiều điều khôngbiết , mong các bạn chỉ giáo ... ( cái chữ " chỉ giáo " nhỏ nhí ... nó ghét nhất là cái kiểu tỏ ra lễ độ này ! ) .

Mấy đứa con gái lẫn con trai vừa nghe cái tên " Bạch Ánh Linh " liền quay qua nhìn ông Chan ( ông Chan tên Bạch Anh Tuấn mà lị ) . Ông Chan bơ đi như chẳng có chuyện gì . Rồi bà cô nói nhỏ nhẹ :

- Cạnh bạn Đăng có chỗ trống , em ngồi kế bạn ấy nhé ! Hết tiết thứ 3 , cô sẽ cho một bạn dẫn em đi tham quan trường .

Rồi nó bước xuống để vào chỗ ngồi của mình . Đến bàn , nó nhìn hắn đang gác chân lên bàn , nghe nhạc và mút kẹo chùn chụt giống như là chẳng có ý định cho nó ngồi cạnh . Nó nói :

- Bạn có để để chân xuống để mình ngồi được không ?

Hắn quay qua nhìn nó rồi lại tiếp tục nghe nhạc . Máu dâng tới não , nó nén cơn giận nói :

- Phiền bạn để chân xuống !

Vẫn như không nghe , nó định đấm cho hắn một cái vào mặt thì ông Chan đang ngồi cùng với San quay xuống :

- Bỏ chân ra cho em gái tao ngồi mày

- Ừ .. Nể mày đấy .

Bây giờ , mới chịu bỏ chân xuống . Nó nhìn ông Chan với ánh mắt " Mày làm được lắm ! " , rồi hắn không cho nó ngồi ngoài và ép nó phải ngồi trong . Chẳng muốn lằng nhằng với cái thứ dở hơi này , nó cũng nhường nhịn vào ngồi bên trong . Loáng thoáng nghe thấy tiếng xù xì của đám con gái :

- Ngồi kế anh Jun còn lên mặt ...
- Tưởng mình đẹp lắm hay sao mà lên mặt với anh Jun
- Nhỏ này sướng thật ! Được ngồi kế bộ 5 hot boys của trường nữa chứ ...
- Hừ , nhìn gai mắt ... bố láo tao đập nó chết mẹ luôn .

Nghe mấy lờixì xàm của đám con gái , nó nghĩ : " Được lắm , thử đánh bà xem , bà cho mày ăn cám chứ chẳng chơi . Bọn chúng mày thì tưởng mình xinh đẹp lắm à ? Toàn lũ ếch ghẻ mà cứ tưởng mình thiên nga " .

Ông Chan , San , Kyo , Hanri và cả hắn cũng chẳng làm gì ( vừa là hot boy vừa thông minh , lại vừa quậy có tiếng thì học đếch gì ) . Ngã ngữa ra ghế mà gác chân lên bàn cười nói . Giáo viên chẳng dám làm gì vì biết động đến 5 cậu chủ nhỏ là chẳng yên thân .

Tiết 1 , 2 .... nó ngủ . Chẳng thèm mở quyển sách hay vở ra , nó cứ thể nằm dài trên bàn mà ngủ hết 2 tiết . Với khả năng của nó thì mấy bài kiểm tra này chả thấm thía vào đâu , vì nó cũng thông minh như 5 anh chàng hot boys mà .

Hắn nhìn nó , hắn không ngờ một con nhỏ xấu xí tưởng chừng như mọt sách như nó mà có thể ngủ ngon lành trong lớp như thể là quen thuộc rồi . Rồi hắn nhìn kĩ từ đầu đến chân của nó , tặc lưỡi hắn ừ hử với chính hắn " Nhỏ này dáng chuẩn " . Ngắm đã rồi hắn lại đeo tai nghe vào và ... ngủ giống nó .

" Reng ... Reng ... Reng ... Đã đến giờ ra chơi , các em có 20phút để làm những gì các em muốn " - tiếng của loa phát ra với chế độ tự động . Nó và hắn lom khom ngồi dậy , vươn vai ... kì lạ là những hành động của nó và hắn xảy ra cùng một lúc ==" . Ông Chan quay xuống nói :

- Tụi mày có hẹn trước không mà trùng hợp thế ( ổng cười cười )

Nó và hắn nhìn nhau , nó chẳng nói gì nhưng hắn thì có . Hắn nói :

- Giời , vịt bầu mà có đủ tiêu chuẩn hẹn trước với tao à ? ( Hắn cười ha hả , cả ông Chan vàba thằng kia nữa )

Rồi lần này nó chẳng chịu được nữa , nó nói :

- Thế mình cứ nghĩ con gấu lắm lông mới không đủ tiêu chuẩn hẹn trước với con vịt bầu đấy ! ( Nó nói mà mặt vẫn lạnh tanh ==" ) ( Bà này vờ hay thật )

Hắn quay phắt người qua nhìn nó , nó vẫn với cái mặt lạnh đó mà nhìn hắn lại . Hắn nói :

- Hơi đâu chấp bọn con nhỏ lắm mồm như cô !

- Cứ vậy đi ( Nó nói rồi đi ra khỏi lớp ) .

Hắn trong lớp , mặt đỏ vì tức . Hắn đá ghế nghe rầm một cái rõ lớn , ai cũng nhìn . Ông Chan với 3 thằng kia cười trước thái độ của hắn . Hanri nói :

- Mày gặp đối thủ tầm cỡ rồi ! Yun chẳng phải dạng vừa đâu

Hắn tròn mắt : - Sao mày biết !

- Mày đừng quên nó là em gái thằng Chan đấy ( Hanri lại nói )

Ừ nhỉ ! Nhém tí hắn quên .

.....

Quay lại với nó , nó đang đi lòng vòng cái trường học rộng lớn này . Bây giờ thì mới biết trường lớn bất tiện thế nào ! Mỏi muốn rụng chân . Cuối cùng thì đây , cái vườn sau ở dãy lớp cũ . Nó ngồi dưới gốc cây , tháo kính , xả tóc ra , tụt cái cà vạt xuống ... rồi cởi 2 nút cho thoáng ( từ cổ áo đếm xuống á ==" ) . Nó lẩm bẩm :

- Má ! Mới nhập học đã gặp chuyện đen . Hết ba thằng ôn dịch đó đến ông Chan rồi giờ thêm thằng khùng đó nữa . Đúng là đồ gấu lắm lông , đen hôi kinh dị

Nói rồi nó dựa người vào thân cây , thở đều đều . Thế là nó lại ngủ ! Nắng soi xuống , len lỏi qua những khe hở của lá cây rồi ánh xuống đất ... hắt nhẹ lên người nó . Nhìn nó lúc này thì chẳng ai mà không ham ( Xinh thế mà )

Hắn bước bước lạivườn sau của dãy lớp cũ cùng với một nhỏ nào ý , vừa đi vừa chửi :

- Cái con nhỏ khốn nạn , nhìn thế mà gan gớm . Nó mà là con trai mình đã cho nó một trận nằm la liệt trên giường bệnh rồi . Đm ... ( ==" )

Hắn với nhỏ đó đi vào vườn sau dãy lớp cũ . Hắn thấy có bóng người , hắn nhìn nó . Hắn biết có người chiếm chỗ của hắn ( chỗ này hắn dùng để hẹn hò với mấy đứa con gái á ) . Hắn quay qua nói với nhỏ đó :

- Em đứng đây ! Anh lại xem ai đang ở đấy .

- Ơ , em muốn vào cùng anh cơ ... ( Nhỏ đó ỏng ẹo )

Hắn tặng cho nhỏ cái hôn môi nóng bỏng làm nhỏ chết đứng rồi kêu nhỏ đi về lớp thay vì đứng đây đợi hắn . Nhỏ lại nũng nịu :

- Em muốn ở lại cùng anh cơ !

- Bảo về thì về đi , lắm chuyện thế !

Nhỏ đó nhìn hắn đang gắt gỏng , sợ quá bỏ chạy . Hắn lại gần góc cây nơi nó đang ngủ . Hắn nhìn , " ồ ... thì ra con gái , mà lại xinh nữa chứ " - hắn nghĩ . Hắn lại nhìn nhìn nó. Tặc lưỡi nói : " Vừa đẹp vừa hấp dẫn " . Hắn đưa mặt mình sát vào mặt nó , nhìn kĩ rồi lại gật gù đồng ý với ý nghĩ vừa rồi của mình . Hắn nhìn chỗ khác , mắt hắn dừng lại ngay cặp ngực phông phao của nó xong rồi lại nhìn đi chỗ khác ( Cấm trẻ em dưới 18t đọc đâu này ) . Nghe tiếng động , nó lù khù tỉnh giấc . Nhìn thấy mặt hắn đang sát với mặt mình , nó nảy ra một sáng kiến để trả thù . Nó vòng tay qua cổ hắn rồi kéo mạnh , môi nó chạm môi hắn . Do bất ngờ , không kịp phản ứng , hắn đành lãnh chưởng .Nó hôn hắn , còn hắn thì đờ ra chịu trận ( Thế là quấn lấy nhau rồi đấy các cậu ạ ). ÔngChan vào đúng lúc hai đứa đang hôn nhau . Ông Chan cười ha hả :

- Bọn này lén cả anh mày hẹn hò đấy à .

Nó và hắn ngừng hôn . Đứng dậy lại chỗ ông Chan :

- Hẹn hò cái đầu bố mày ấy !

Rồi nó nhìn hắn , nói lớn :

- Vừa rồi dám không để chân xuống cho chị ngồi à ? Xem như nụ hôn này chị tặng miễn phí cho cưng đấy

Hắn ngồi đó nhìn nó , chợt ngớ ra . Thì ra đây là con nhỏ vừa rồi làm hắn điên lên ! Nhìn bộ dạng thảm bại của hắn , ông Chan cười lớn :

- Em tao đấy ! Không dễ chơi đâu , play girl chính hiệu đấy . Mày đừng dại mà rớ vào .

Hắn kênh kiụ nói lại :

- Em mày play girl , tao không phải play boy à ? Con đó làm tao thảm hại thế này , tao phải chơi nó lại mới hả giận . ( Vừa nói hắn vừa đập tay xuống đất )

- Ừ ! Mày thử đi rồi biết . Nó không dễ chơi đâu Với lại con đó nó chả sợ thứ gì trên đời cả .

- Rồi để xem . Nó phải chết dưới tay tao . Ngày tháng nó ở đây không yên ổn nữa đâu ( Hắn giận dữ nói )

- Nó là em tao đấy

- Em mày thì đã sao ! Tao cũng chẳng vì mày là bạn thân của tao mà tha nó .

- Tuỳ mày vậy ... đừng làm gì quá là được rồi !

Cuộc chiến của anh chàng play boy và play girl đến giờ mới bắt đầu .
Chap 2 : Nguồn gốc mọi chuyện.
" Reng ... reng ... reng , giờ ra chơi đã hết , đề nghị các em vào lớp để học tiếp tiết kế " - lại cái giọng của ông thầy hiệu trưởng được thu lại rồi phát tự động mỗi ngày , nghe đến nhàm chán .

Ở ngoài vườn cây lúc nãy ...

Hắn dứng phắt dậy , đi ra khỏi vườn cây sau dãy lớp cũ . Ông Chancũng chả ưa nó nên thấy đứa muốn chơi khăm nó thì ổng mừng hơn ai hết , nhưng ... cảm giác hình như có một chuyện chẳng lành sắp đến .

Còn hắn , vừa đi hắn vừa tính kế . Bị nó lừa cú này rõ đau , trước giờ hắn chỉ toàn lừa người ta ... chủ động hôn người ta chứ có bao giờ bị lừa hay bị người ta hôn đâu . Đối với lòng tự trọng lớn lao của cậu chủ tập đoàn Bùi Tịnh ( cái tên là tớ chế ấy nhớ ) thì việc đó thật sự là nỗi nhục lớn nhất đời cậu , và cậu nhất định phải rửa nổi nhục đó . Hắn vừa đi vừa suy nghĩ xem có kế nào hay không .

Hành lang đến lớp 11V ( 11 VIP ý , còn 10 , 12 nữa cơ )

Quay lại với nó , từ lúc nó bước ra khỏi vườn cây ở sau dãy lớp cũ thì có cảm giác là lạ ( Liệu cảm giác đó là gì nhỉ ) . Lần đầu tiên nó gặp người hôn giỏi hơn nó ( Cái này thì không nói quá đâu nhớ , Yun là chùm rồi ... mà còn có người hôn giỏi hơn Yun thì đúng là VIP thật ấy chứ lị ) , nó không cam tâm , nó ghét người nào giỏi hơn nó . Mãi lo suy nghĩ , nó quên béng tết đuôi sam lại , cài cúc áo lại , và dĩ nhiên là quên đeo cái kinh giả mạo ấy . Nó bây giờ thì không thua kém với girl xinh nào hết , có khi còn đẹp hơn cả hoa khôi của trường ý chứ . Nó đi đến đâu ai cũng nhìn đến đó , rồi bỗng dưng ở đâu một đám nam sinh chạy ùa lại xin số điện thoại , hẹn đi chơi hay cho biết tên hoặc lớp nó đang học . Ngạc nhiên dưới cái sự thay đổi 180* của mọi người , nó vẫn chưa nhận ra nó chưa cải trang lại sau giấc ngủ đó ( Không biết sao khúc này bà Yun ngu quá ). Bước vào lớp , ai cũng ồ lên
chà,truyện còn dài lắm.mình an cơm rùi còn phải đi học.tối về post tip cho moi nguoi
Chia sẻ:
Tags: anh muon cua anh la cua muon toi neu anh se la toi se
Xem Video: anh muon cua anh la cua muon toi neu anh se la toi se Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Audi A8 sẽ là mẫu xe đầu tiên tự lái hoàn toàn
Vẻ đẹp “đóa hoa lạ” của làng bóng chuyền thế giới
Tôi giống như là một người ở của anh
Nếu ra đi, tôi sẽ bị trắng tay
Mất em tôi sẽ mất đi tất cả
Mẹ của anh “ưng” tôi, còn anh thì lại lạnh nhạt
Vụ TMV Cát Tường: Giấc mơ lạ của Khánh sau khi nghe bản cáo trạng mới
Nhan sắc, tài năng khác biệt của anh chị em nhà sao Việt
Vụ Cát Tường: Giấc mơ lạ của Khánh sau khi nghe bản cáo trạng mới
Bài tập lạ của Barca trước trận gặp Real
Ngày se lạnh, gi lê dáng vest lại hút khách
Được rồi, mai tôi sẽ lấy chồng
Chồng bắt tôi “sex” mỗi ngày để… giảm béo
Cơm rang vỉa hè phố cổ Hà Nội ngày se lạnh
Chồng tôi chỉ muốn tôi “yêu” bằng tay, anh ấy có bệnh gì không?
“Đêm tân hôn người ta sẽ làm gì?”
Truyện cười: Tôi sẽ cố gắng
Những động thái “lạ” của Triều Tiên
Tàu ngầm bí ẩn ở Thụy Điển là của Hà Lan?
Nhà Trắng: Khủng bố IS tập trung về Kobani sẽ “làm bia đỡ đạn” cho Mỹ

Tài sản:

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
12 Pages V « < 10 11 12 >  
Reply to this topicStart new topic
Replies(105 - 114)
nhokchuachua
bài viết 22 Dec 09 06:37
    Gửi vào: #106
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 315245 Tiền mặt: 10005160
Group Icon Tham gia: 21-December 09 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 1 No Yahoo Messenger
sao thế? đang hay muh huhu


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
dangkhai
bài viết 27 Dec 09 03:52
    Gửi vào: #107
Dân Sành Điệu Thành viên thứ: 21035 Tiền mặt: 5650
Group Icon Tham gia: 5-October 07 Được cám ơn: 8
Nhóm: Members Bài viết: 221 Y!M : hat with me
một thời gian dài hnay mình mới lên mạng được.rất bất ngờ về sự ủng hộ của các bạn trong thơi gian qua.mà thật sự thì mình đang thi cử nên khá bận.mình thật sự xin lỗi các bạn về sự cố này.
nhân đây mình mong mem nao có tâm huyết với câu truyện này có thể tiếp tục post tiếp phần còn lại của câu truyện.mình xin gửi lời cảm ơn chân thành đến các bạn!

Tài sản:

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
achuot
bài viết 28 Dec 09 03:06
    Gửi vào: #108
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 316812 Tiền mặt: 10005310
Group Icon Tham gia: 28-December 09 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 8 No Yahoo Messenger
Ông kiếm đâu truyện hay vậy. Hơn 3h rồi ngủ đây sáng mai còn học sớm. Mới đọc được trang 1


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
princess small
bài viết 28 Dec 09 08:12
    Gửi vào: #109
Tập Ăn Chơi Thành viên thứ: 297964 Tiền mặt: 10026610
Group Icon Tham gia: 21-October 09 Được cám ơn: 7
Nhóm: Members Bài viết: 82 No Yahoo Messenger
ui da thương chuột qua nà ( giống hệt tui mê truyện thức đêm đọc luôn )
nên thương chuột quá
hic xương kaka ghê mải lo học quá nà - chúc thi tốt nha kaka
tui post được đoạn nào hay đoạn đó nha đừng hối tui cũng bận lém
********************************************************************************
****************************************************************************


Chap 25: Sự thật (cuối)

o0o

Trên đường về nhà:

Gió miên man vuốt tóc nó. Tóc nó thơm và tỏa một mùi hương nhè nhẹ. Từ ngọn đồi đi xuống đây nó toàn cười tít mắt, lâu lâu lại xòe ngón tay ra xem.

Ừ, một chiếc nhẫn. Nhẫn bằng cỏ, đẹp... xanh và đầy tình thương. Ngồi ở phía sau, lâu lâu nó lại đưa hay tay chọt lét hắn, làm hắn lạn tay lái. Có khi nhém tí đâm "cột điện" may sao trời phù hộ, không đâm "cột điện" mà lại đâm vào "thùng rác". Rác không đổ, người không sao... nhưng lại bị cười, quê chết được.

***

Còn hắn, hôm nay quả thật rất rất là vui. Song, mọi chuyện vẫn chưa như hắn tưởng. Dường như khoảng cách của nó và hắn hơi xa nhau, với không tới... chạm cũng không đành.
Nói thật, nếu đem so nó với Uke, có lẽ là nó chiếm nhiều ưu thế hơn: trái tim hắn, tình cảm hắn, xinh đẹp, nhà giàu... Hội tụ đủ.
Nhưng mà sao thấy lạ lạ, rõ là yêu... rõ là rất rất yêu. Nhưng sao sao ấy, hắn cũng chả biết.

Nghĩ đến mấy việc này, hắn chỉ khẽ lắc đầu nhẹ để xua tan đi những ý nghĩ đó.

***

Gió vẫn tiếp tục thổi càng lúc càng mạnh, nó bắt đầu buông tay ra khỏi yên sau. Nó ôm người, hơi run vì lạnh. Nó nhìn lên bầu trời.
Trời tối, sao cũng nhiều. Chắc mai sẽ nắng. Rồi nó lại nhìn sang hắn, trong đầu nghĩ:

«Sao anh ấy không cởi áo khoác cho mình mượn nhỉ?»

Nó thật sự là muốn tạo thật nhiều kí ức. Thật nhiều và thật nhiều. Nhưng có lẽ chỉ là do nó thôi, hắn quá vô tình với nó. Có lẽ là thế, ít nhất cũng do nó cảm nhận được.
Hắn không còn thích nũng nịu như con nít nữa, hắn cũng chẳng thèm chú tâm đến những chuyện vặt vãnh của nó. Thậm chí là nó đã mặc bộ váy trắng đẹp nhất, mà nó câm thù nhất... Thế mà hắn cũng chẳng nhận ra.

Nó thở dài thườn thượt, rồi gom hết can đảm, nó hỏi hắn:

- Anh thích em ở điểm gì thế?

***

"Kétttttttttttt...........", chiếc xe đạp phanh lại giữa đường tạo thành một tiếng kéo dài và lớn.

Nó đưa mắt ngơ ngác nhìn hắn, nó không hiểu tại sao hắn lại hành động như thế.

Còn đối với hắn, câu hỏi của nó như đâm thẳng sao tim hắn. Hắn cũng chẳng biết trả lời như thế nào nữa. Hắn quay mặt ra đằng sau nhìn nó, sau đó ậm ừ nói cho có lệ:

- Ừ... thì chỉ đơn giản là anh thích em thôi!

Nó lắc đầu ngao ngán, nó nói với vẻ thất vọng:

- Không... em nghĩ là anh không thích em. Có lẽ chúng ta nên cần thời gian...

- Không có việc đó đâu... -Hắn ngắt lời nó.

Hành động của hắn, một lần nữa lại khiến nó bất ngờ hơn ai hết. Nó nhíu mày nhìn hắn, nhìn sâu vào đối mắt đó. Đôi mắt của hắn ánh lên một sự lo sợ. Rồi nó cười gượng gạo:

- Em nghĩ là mình nên chia tay đi...

Trơ mắt ếch ra nhìn, hắn nghe tai mình lùng bùng. Câu nói này không phải là câu nói hắn mong đợi. Chẳng phải là vừa mới đây, hắn và nó vẫn hạnh phúc bên nhau sao? Chẳng phải là vừa mới đây, hắn đã tặng nó một chiếc nhẫn cỏ sao? Chẳng phải vừa mới đây, hắn đã vu vơ nghĩ về chuyện tình cảm giữa hắn và nó sao? Thế tại sao... tại sao nó lại thốt ra câu này chứ!

***

Tim hắn thắt lại, nỗi sợ vốn chôn dấu nay đã thành sự thật. Mọi chuyện cứ như một giấc mơ, hắn điếng người.
Lặng đi một hồi, hắn quyết định xuống xe. Kéo mạnh tay nó, quăng chiếc xe đạp giữa đường.

Nó không kịp phản xạ, cứ để mặc hắn lôi đi. Kéo đến bên gốc đường, hắn bắt đâu giở trò "cưỡng hôn" . Hắn đẩy nó vào gốc cây to gần đó, tay chống lên thân rồi hôn vào môi hắn.

Nếu là bình thường, nó sẽ đáp lại ngay... Nhưng không, không phải. Đây không phải là một nụ hôn ngọt ngào như các đôi tình nhân. Mà đây là một nụ hôn hung bạo.
Đây không phải là hắn. Đây là một con dã thú man rợ.

Bần thần, nó khiếp sợ vì việc đó, nó liền co chân lên mà thụi mà "chỗ hiểm" của hắn. Hắn đau, hắn ôm "chỗ đó" rồi nhảy dựng dựng lên. Còn nó, nó khóc.

Vừa khóc, nó vừa tức tưởi nói:

- Anh có biết anh vừa làm gì em không?

***

Nghe được những lời đó, hắn nhận ra mình đã làm một chuyện không nên làm. Tự dưng cái đau do bị nó "đá vào chỗ hiểm" nay cũng mất đi. Hắn tiến lại gần nó.
Hắn càng tiến, nó càng xê chân ra đằng sau thụt lùi. Nó cũng chẳng hiểu mình đang làm gì nữa.

Chân chạm vào gốc cây, nó biết nó không thể nào lùi được nữa. Hắn thấy thế, tiến một lúc nhanh hơn.
Bây giờ, hắn đang đứng trước mắt nó. Không biểu cảm, hắn giơ tay lên. Hắn vuốt tóc nó, nhẹ nhàng như một cơn gió. Nhẹ như thế hắn sợ nó sẽ bay đi. Hắn nói:

- Xin lỗi, anh cũng chẳng hiểu mình tại sao lại làm như vậy nữa. Tha lỗi cho anh nhá! Nhá nhá nhá... - Chớp chớp mắt van xin

Nó lại đưa đôi mắt đẫm nước lên nhìn hắn. Đây là hắn, đây mới là hắn. Nó xà vào lòng hắn, siết chặt.
Hắn cười, nụ cười ngọt như kẹo .

***

Một lác sau, hai người lại ngồi dưới gốc cây đó. Nó cảm thấy mình không nên giấu diếm gì hắn nữa. Ngập ngừng, nó nói:

- Em có chuyện này muốn nói với anh...

- Chuyện gì hử?

- Em có chuyện này muốn nói... Nhưng trước khi nghe em nói, anh phải giữ lấy một lời hứa nhé!

- Lời hứa gì cơ?- Hắn đưa mắt nhìn nó, vẻ ngạc nhiên không thể giấu được

- Ừ, những điều em sắp nói có lẽ tổn thương anh. Nhưng anh đừng vì thế mà hiểu lầm em, em sẽ giải thích cho anh nghe mọi chuyện. Được không?

Hắn nhíu mài, lúc này hắn biết chuyện nó sắp nói chẳng đơn giản tí nào; hắn nghiêm mặt lại. Hắn nói một cách nghiêm túc:

- Được, anh hứa...

- Thế em nói nhé?- Nó ngập ngừng như không muốn nói.

- Ừ, em nói đi

- Thật ra...

- Nói đi nào, anh đã hứa với em còn gì!

- Thật ra thì... thật ra... hôm mà anh nhập viện, hôm mà em đi với anh chàng tên Zen... Em... em... - Nó dừng lại đoạn cuối.

Hắn biết, đây là chuyện hắn hằng mong nó nói cho hắn nghe. Và hắn cũng biết, nó sắp kể rồi. Hắn hớn hở, hắn giục nó:

- Kể đi chứ! Anh hứa với em rồi... Anh không phá vỡ lời hứa đó đâu. Em yên tâm đi!

Ngước lên nhìn hắn, nó lại cụp mắt xuống. Ngón tay bấu chặt vào nhau, lòng nó đau như cắt. Nó ngượng ngùng, gặng từng chữ ra nói:

- Hôm đó em đã ngủ với người khác...

***

Từng câu, từng chữ của nó thấm qua tai hắn. Chạy dần xuống cổ, rồi đến tim. Chúng biến thành hàng ngàn mũi giáo, đâm thẳng vào động mạch. Tim hắn rỉ máu... máu nhỏ thành giọt.
Đồng thời, lúc đó tai hắn cũng trở nên kì lạ. Tất cả mọi thứ, hắn đều không nghe thấy. Riêng câu nói: "hôm đó em đã ngủ với người khác" của nó thì cứ vang cảng bên tai. Đầu ong ong, trời đất quay cuồng. Hắn đau đớn.

Còn nó, nó lo cho hắn. Cái thái độ của hắn không làm nó sợ hãi rằng mình bị bỏ rơi, mà cái thái độ đó làm nó lo hắn sẽ bị gì đấy. Nó lo lắm!

***

Một vài phút sau, hắn bình tĩnh trở lại. Hai mắt bỗng trở nên đỏ ngầu. Đúng vậy, hắn đang ghen tức.
Mọi chuyện anh chàng kia nói là sự thật. Nó đã giấu hắn quá nhiều chuyện, và nhất là chuyện này. Chuyện động trời này...

Hắn đứng lên, còn nó thì ngồi đó. Tay nắm lấy tay hắn, muốn bảo rằng hắn đừng đi... nhưng cổ họng ứ nghẹn.

Hắn hất tay nó ra, dĩ nhiên không quên ném cho nó ánh nhìn khinh bỉ. Hắn đã phá vỡ lời hứa đó, rồi hắn sẽ bị trả báo.

***

Nó bị hất tay ra, hơi sock nhưng nó nghĩ mình sẽ giải thích được việc đó. Nó lại nắm tay hắn, nói:

- Anh nghe em giải thích được không?

- Buông ra đi! Giải thích gì nữa? Cô đã giải thích hết mọi chuyện còn gì?

- Không... đó không phải lời giải thích của em- Nước mắt rơi, nó lắc đầu mạnh.

- Thôi đi, làm ơn bỏ cái tay bẩn thỉu đó ra và cho tôi đi...

Nghe được những lời đó, cho dù rất đau nhưng nó không chịu bỏ tay ra, nó lại nói:

- Nghe em nói một lần thôi... Rồi anh đi cũng chưa muộn mà, đúng không?

Lại hất mạnh tay nó ra, hắn chạy nhanh về chiếc xe đạp lúc nãy quăng giữa đường. Dựng xe lên, hắn đạp như đua. Một tốc độ kinh hồn. Thế là chiếc xe đạp vút đi, mất dạng rồi mất dạng.

- Jun, đừng đi mà....

Một tiếng thét vang lên. Cùng một người, nhưng nhiều lần.

Chiếc xe đạp đó đã bỏ quên một cô gái, một cô gái đang gào thét tên của người lái xe. Một cô gái đáng thương.

***

Hai hàng nước mắt, nó đã gào thét tên hắn đến nổi không thể gào thét được nữa. Cổ họng nó rát quá, nó không còn hơi sức đâu mà kêu tên hắn nữa.
Nó bước lại gần gốc cây, ngồi xuống. Miệng lẩm bẩm không ra hơi:

- Rõ ràng anh ấy đã hứa với mình. Rõ ràng anh ấy đã hứa sẽ không hiểu lầm mình. Thế mà giờ đây một lời giải thích anh ấy cũng chẳng cho mình...

Nước mắt càng lúc càng nhiều, nó lấy tay quệt. Nhưng nước mắt vẫn rơi. Quệt đỏ hết cả mắt, nước mắt cũng còn rơi. Nó đành để mặc bọn chúng rơi như thế.

Hồi lâu, nó lại lẩm bẩm một mình:

- Kết thúc rồi sao? Thật sự là kết thúc vì việc đó sao? Sao anh ấy lại không tin mình chứ?

Thường thì một câu hỏi đặt ra thì phải có câu trả lời. Nhưng trong trường hợp của nó, chẳng có một câu trả lời nào cả. Điều đó lại làm nó như rơi vào tình trạng suy sụp.

Khóc, vui run, có nấc nhưng không ra tiếng. Cổ họng rát, nó lại thét the thé lên:

- Kết thúc thật rồi sao?....

- Ông trời ơi, nếu kết thúc rồi thì ông cho tôi chết luôn đi. Tôi đã chịu nhiều đau khổ chì vì tình yêu. Bây giờ ông cũng cướp nó đi rồi! Tôi còn sống làm gì nữa?

- Thần chết, thần chết... Ông đâu rồi? Đến lấy mạnh tôi đi... tôi xin ông đấy!

***

Người qua đường, họ thấy cảnh tượng đó. Họ cứ nghĩ rằng:

«Đêm hôm thế này lại có con điên ngồi đó la làng»

Họ nghĩ như thế, thậm chí là họ chưa biết mọi chuyện như thế nào. Họ chưa biết rằng cô gái này đáng thương đến thế nào.
Họ vẫn cứ cười thầm chế giễu rồi họ lại bước đi. Như ai đó, đi ngang qua đời nó rồi lại biến mất.

***

Nó ngừng thét, nó tựa đầu vào thân cây rồi thần thờ suy nghĩ...

***


Khép lại chap 25, mở ra một chap 26 mới...


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
princess small
bài viết 28 Dec 09 08:16
    Gửi vào: #110
Tập Ăn Chơi Thành viên thứ: 297964 Tiền mặt: 10026610
Group Icon Tham gia: 21-October 09 Được cám ơn: 7
Nhóm: Members Bài viết: 82 No Yahoo Messenger
Chap 26: Mọi chuyện càng ngày càng tệ hại (1)

o0o

Trên đường về nhà:

Hắn vụt chạy như điên. Lưng hắn ướt đẫm mồ hôi, tay và chân cũng lắm mồ hôi.

Không khóc, chẳng một tí cảm giác. Hắn lao như người mất hồn, chẳng hiểu tại sao nữa. Bây giờ đầu óc trống rỗng, mọi thứ xung quanh cứ như không khí vậy.
***

Một chiếc xe lao đến... Ánh đèn xe chiếu sáng cả khuôn mặt hắn. Trong giây phút đó, mọi thứ cứ tưởng chừng chấm dứt.

"Bịch", hắn ngồi xuống bên đường. Chiếc xe đạp méo vành, căm gãy... mọi thứ đều tan nát. Thứ duy nhất hắn giữ lại được lúc này là sinh mạng của mình.

Né chiếc xe kia, hắn đã hi sinh luôn "phương tiện duy nhất để về nhà" của mình. Và lạng tay lái, hắn cũng đã trầy đầu gối, chân tay... xây xước một tí. Chẳng những vậy, chủ chiếc xe kia lại mắng nhiếc hắn bằng những từ mất dạy mà thường ngày hắn hay chửi người ta. Gậy ông đập lưng ông rồi thì bây giờ mới biết cảm giác.

Mặc kệ chúng, mặc kệ mọi thứ. Hắn quăng luôn chiếc xe đạp, đứng lên rồi bước đi thẩn thờ.
Cũng con đường này, cũng cảnh vật này... nhưng sao hôm nay nó lại dài thế? Dài vô tận...
o0o
Dưới gốc cây đó:

Ngồi dưới gốc cây đó. Nó nhớ lại những gì hắn nói vừa nãy

«Đôi bàn tay bẩn thỉu?»
«Lời giải thích?»

Mọi thứ cứ quay cuồng thế này! Quay như chong chóng.
Nó cứ ngỡ rằng cuộc đời nó, trái tim nó rồi sẽ loé lên những vệt sáng chói như bầu trời đêm hôm đó chứ. Cuộc đời nó rồi sẽ có màu hồng, chẳng còn vỏn vẹn hai màu trăng-đen nữa.

Khóc, cứ khóc. Ra nó chỉ có cái vỏ bọc bên ngoài, trái tim nó cũng như bao đứa con gái khác. Yêu ớt và dễ vỡ vô cùng.
Đường về nhà con xa quá, nó chẳng thiết muốn về làm gì. Nó cứ ngồi đó. Gió thổi càng lúc càng mạnh, nó run rẩy vì cái lạnh đó.
***
Dưới một góc cây to, một đứa con gái ngồi đó. Chân co lại, cằm để trên đầu gối... Cô gái mặc đầm trắng, tuy thế nhưng xung quanh cô cũng chỉ toàn màu đen.
Đôi mắt sâu thẳm đượm một nổi thất vọng, nổi đau không thể nào tả được.

Một cô gái đẹp và u uất.
***
Nó luồng tay vào điện thoại. Rét quá! Nó muốn về... nhưng gọi cho ai bây giờ? Nó chẳng biết. Gọi ông Chan thì sợ làm phiền ổng với Sula, Durin thì sau việc đó vẫn chưa thân lại. Kyo, Hanri và San thì chắc chắn là không được, vì chẳng thân mà lại gọi thì phiền lắm.

Nó đành lần trong danh bạ, hi vọng tìm được ai đó tới giúp nó.
Nhưng không may, danh bị nó chỉ vỏn vẹn vài người. Những thằng con trai trước thì nó đã xoá hết... vì nó muốn chỉ một mình hắn tồn tại trong tim nó thôi.

Buông điện thoại ra, nó lại co người lạ vì lạnh. Cái váy trắng kia tuy dài, nhưng áo lại sát nách... thế thì lại rét hơn.
Nó đưa bàn tay mình, ôm lấy cánh tay nó... chà chà cho ấm.

Song, mọi cố gắng của nó đều vô ích. Gió vẫn mạnh, vẫn rét như thường.
o0o

Nhà của anh chàng tên Zen:

Ngập ngừng, anh ta định lấy điện thoại ra gọi rồi lại thôi. Cái "chiêu" này đã lập đi lập lại nãy giờ gần trăm lần rồi. Anh ta cũng chẳng biết mình đang làm gì nữa.
- Bà bắn nó, rốt cuộc nên gọi hay không đây?
Anh chàng tự dưng nói lên, vẻ phân vân lắm. Lần đầu tiên chủ động gọi cho con gái mà lị.
Anh chàng đi tới đi lui trong phòng. Lâu lâu lại ngồi lên giường, định gọi rồi lại thôi.

Một hồi sau chần chừ, anh chàng nén thở. Dùng hết ý chí của mình mà nhấn nút Call. Để điện thoại lên tai, một hàng chữ nhấp nháy hiện lên trên màn hình:

«Yun-Linh»
o0o

Thấy phần đất gần tay hơi run, nó đưa mắt đẫm nước nhìn qua đó. Điện thoại nó đang run.
Một tia hi vọng loé lên, nó cứ ngỡ rằng hắn gọi. Nó liền cầm lên, bật nắp nghe ngay mà quên béng đi nhìn số:
- Alô
Đầu dây bên kia không nói gì. Ngập ngừng một cách kì lạ. Nó giục:
- Alô? Jun đấy à?
Lắp bắp, một giọng nam... mạnh mẽ và ấm áp vang lên, đượm tí thất vọng. Anh chàng nói:
- À, tôi không phải Jun... hay Bún gì cả!
***
Nghe giọng nói lạ lạ mà quen quen, nó nhíu mài khó hiểu. Rồi nó mới kéo điện thoại ra khỏi tay, nhìn vào màn hình. Ra không phải hắn, đây là một số lạ... nó chẳng có lưu vào trong danh bạ.
Một vài giây sau, nó lại áp điện thoại vào tai và nói:
- Thế anh là ai?
- À...à... tôi là Tuấn. Zen ấy mà! (Anh chàng nói lắp bắp)

- ...
Im lặng, nó không ngờ anh ta sẽ gọi nó. Không nói gì, nó lặng người đi.
Bên đầu dây kia, anh chàng không thấy động tịnh gì. Cảm thấy hơi buồn và xen lẫn tí gọi là tuyệt vọng. Thở dài một tiếng chán chường, anh chàng tiếp tục nói nhỏ nhỏ:
- Tôi muốn rủ cô đi chơi... được không?

- Khô...
Nó định nói Không rồi nhưng tự dưng lại nhớ đến cái cảnh mình ngồi vì rét ở dưới gốc cây này. Nó lại chuyển sang:
- Có.
Ừ, nói yếu ớt thôi... chẳng qua là nói nhưng lại không muốn cho đối phương nghe. Nó đưa tay mình lên quệt nước mắt.
Nước mắt khô rồi, khô nhanh thật. Tuy nhiên còn vài giọt vẫn đọng lại trên mi mắt. Nó chớp mắt một cái, những giọt nước mắt đẹp đó rơi xuống. Lăn dài trên má. Ánh đèn đường chiếu vào những giọt nước mắt đó, làm nó ánh lên một vệt sáng huyền ảo... chẳng khác nào những viên đá quý.
***
Anh chàng kia nghe được chữ "có", liền nhảy dựng lên vì mừng. Anh chàng nói trong niềm sung sướng:
- Ôi mẹ ơi, chịu nhận lời rồi! Thế thì chết con mẹ mình mất... Ôi ôi... sướng sướng!!
Anh ta cười ha há như thằng điên. Một hồi lâu sau mới nhận ra cái hớ hênh của mình, anh chàng liền bụm miệng. Cười tủm tỉm, rồi nói:
- Alô... Bây giờ cô đang ở đâu? Tôi lại đón nhé!
Im lặng, nó phân vân một tí. Nãy giờ thái độ của anh ta làm nó thấy buồn cười, nhưng lại không cười được... đâm ra hơi khó chịu. Vài giây sau, nó lại nói:
- Ở đường Hoàng Hoa Thám, dưới gốc cây đối diện ngã tư góc đường.

- Ơ, cô làm quái gì mà lại cái nơi quái quỷ đó đấy! (Anh ta ngạc nhiên)

- Có chuyện...

- Trên đấy có cái đồi đẹp lắm! Đi chưa?

- ... (Nó im lặng, rồi lại nói tiếp

- Rồi...
Anh chàng bên kia gật đầu khoái chí. Nghĩ ngợi:

«Ra đi rồi... Thế thì có đề tài để tám »

Rồi anh chàng nói:
- Ôke, cô đợi đó. Tôi phóng xe đến ngay... Nhớ ở đó, ***** đi đâu nhá! Đi đâu thì có mà tôi hiếp cô rách quần đấy!
Dứt lời, anh chàng cúp máy ngay. Anh ta chạy ra ngoài, dựng xe mô tô lên,phóng vù như tên bay.

Chap 26: Mọi chuyện càng ngày càng tệ hại (1)

o0o

Trên đường về nhà:

Hắn vụt chạy như điên. Lưng hắn ướt đẫm mồ hôi, tay và chân cũng lắm mồ hôi.

Không khóc, chẳng một tí cảm giác. Hắn lao như người mất hồn, chẳng hiểu tại sao nữa. Bây giờ đầu óc trống rỗng, mọi thứ xung quanh cứ như không khí vậy.
***

Một chiếc xe lao đến... Ánh đèn xe chiếu sáng cả khuôn mặt hắn. Trong giây phút đó, mọi thứ cứ tưởng chừng chấm dứt.

"Bịch", hắn ngồi xuống bên đường. Chiếc xe đạp méo vành, căm gãy... mọi thứ đều tan nát. Thứ duy nhất hắn giữ lại được lúc này là sinh mạng của mình.

Né chiếc xe kia, hắn đã hi sinh luôn "phương tiện duy nhất để về nhà" của mình. Và lạng tay lái, hắn cũng đã trầy đầu gối, chân tay... xây xước một tí. Chẳng những vậy, chủ chiếc xe kia lại mắng nhiếc hắn bằng những từ mất dạy mà thường ngày hắn hay chửi người ta. Gậy ông đập lưng ông rồi thì bây giờ mới biết cảm giác.

Mặc kệ chúng, mặc kệ mọi thứ. Hắn quăng luôn chiếc xe đạp, đứng lên rồi bước đi thẩn thờ.
Cũng con đường này, cũng cảnh vật này... nhưng sao hôm nay nó lại dài thế? Dài vô tận...
o0o
Dưới gốc cây đó:

Ngồi dưới gốc cây đó. Nó nhớ lại những gì hắn nói vừa nãy

«Đôi bàn tay bẩn thỉu?»
«Lời giải thích?»

Mọi thứ cứ quay cuồng thế này! Quay như chong chóng.
Nó cứ ngỡ rằng cuộc đời nó, trái tim nó rồi sẽ loé lên những vệt sáng chói như bầu trời đêm hôm đó chứ. Cuộc đời nó rồi sẽ có màu hồng, chẳng còn vỏn vẹn hai màu trăng-đen nữa.

Khóc, cứ khóc. Ra nó chỉ có cái vỏ bọc bên ngoài, trái tim nó cũng như bao đứa con gái khác. Yêu ớt và dễ vỡ vô cùng.
Đường về nhà con xa quá, nó chẳng thiết muốn về làm gì. Nó cứ ngồi đó. Gió thổi càng lúc càng mạnh, nó run rẩy vì cái lạnh đó.
***
Dưới một góc cây to, một đứa con gái ngồi đó. Chân co lại, cằm để trên đầu gối... Cô gái mặc đầm trắng, tuy thế nhưng xung quanh cô cũng chỉ toàn màu đen.
Đôi mắt sâu thẳm đượm một nổi thất vọng, nổi đau không thể nào tả được.

Một cô gái đẹp và u uất.
***
Nó luồng tay vào điện thoại. Rét quá! Nó muốn về... nhưng gọi cho ai bây giờ? Nó chẳng biết. Gọi ông Chan thì sợ làm phiền ổng với Sula, Durin thì sau việc đó vẫn chưa thân lại. Kyo, Hanri và San thì chắc chắn là không được, vì chẳng thân mà lại gọi thì phiền lắm.

Nó đành lần trong danh bạ, hi vọng tìm được ai đó tới giúp nó.
Nhưng không may, danh bị nó chỉ vỏn vẹn vài người. Những thằng con trai trước thì nó đã xoá hết... vì nó muốn chỉ một mình hắn tồn tại trong tim nó thôi.

Buông điện thoại ra, nó lại co người lạ vì lạnh. Cái váy trắng kia tuy dài, nhưng áo lại sát nách... thế thì lại rét hơn.
Nó đưa bàn tay mình, ôm lấy cánh tay nó... chà chà cho ấm.

Song, mọi cố gắng của nó đều vô ích. Gió vẫn mạnh, vẫn rét như thường.
o0o

Nhà của anh chàng tên Zen:

Ngập ngừng, anh ta định lấy điện thoại ra gọi rồi lại thôi. Cái "chiêu" này đã lập đi lập lại nãy giờ gần trăm lần rồi. Anh ta cũng chẳng biết mình đang làm gì nữa.
- Bà bắn nó, rốt cuộc nên gọi hay không đây?
Anh chàng tự dưng nói lên, vẻ phân vân lắm. Lần đầu tiên chủ động gọi cho con gái mà lị.
Anh chàng đi tới đi lui trong phòng. Lâu lâu lại ngồi lên giường, định gọi rồi lại thôi.

Một hồi sau chần chừ, anh chàng nén thở. Dùng hết ý chí của mình mà nhấn nút Call. Để điện thoại lên tai, một hàng chữ nhấp nháy hiện lên trên màn hình:

«Yun-Linh»
o0o

Thấy phần đất gần tay hơi run, nó đưa mắt đẫm nước nhìn qua đó. Điện thoại nó đang run.
Một tia hi vọng loé lên, nó cứ ngỡ rằng hắn gọi. Nó liền cầm lên, bật nắp nghe ngay mà quên béng đi nhìn số:
- Alô
Đầu dây bên kia không nói gì. Ngập ngừng một cách kì lạ. Nó giục:
- Alô? Jun đấy à?
Lắp bắp, một giọng nam... mạnh mẽ và ấm áp vang lên, đượm tí thất vọng. Anh chàng nói:
- À, tôi không phải Jun... hay Bún gì cả!
***
Nghe giọng nói lạ lạ mà quen quen, nó nhíu mài khó hiểu. Rồi nó mới kéo điện thoại ra khỏi tay, nhìn vào màn hình. Ra không phải hắn, đây là một số lạ... nó chẳng có lưu vào trong danh bạ.
Một vài giây sau, nó lại áp điện thoại vào tai và nói:
- Thế anh là ai?
- À...à... tôi là Tuấn. Zen ấy mà! (Anh chàng nói lắp bắp)

- ...
Im lặng, nó không ngờ anh ta sẽ gọi nó. Không nói gì, nó lặng người đi.
Bên đầu dây kia, anh chàng không thấy động tịnh gì. Cảm thấy hơi buồn và xen lẫn tí gọi là tuyệt vọng. Thở dài một tiếng chán chường, anh chàng tiếp tục nói nhỏ nhỏ:
- Tôi muốn rủ cô đi chơi... được không?

- Khô...
Nó định nói Không rồi nhưng tự dưng lại nhớ đến cái cảnh mình ngồi vì rét ở dưới gốc cây này. Nó lại chuyển sang:
- Có.
Ừ, nói yếu ớt thôi... chẳng qua là nói nhưng lại không muốn cho đối phương nghe. Nó đưa tay mình lên quệt nước mắt.
Nước mắt khô rồi, khô nhanh thật. Tuy nhiên còn vài giọt vẫn đọng lại trên mi mắt. Nó chớp mắt một cái, những giọt nước mắt đẹp đó rơi xuống. Lăn dài trên má. Ánh đèn đường chiếu vào những giọt nước mắt đó, làm nó ánh lên một vệt sáng huyền ảo... chẳng khác nào những viên đá quý.
***
Anh chàng kia nghe được chữ "có", liền nhảy dựng lên vì mừng. Anh chàng nói trong niềm sung sướng:
- Ôi mẹ ơi, chịu nhận lời rồi! Thế thì chết con mẹ mình mất... Ôi ôi... sướng sướng!!
Anh ta cười ha há như thằng điên. Một hồi lâu sau mới nhận ra cái hớ hênh của mình, anh chàng liền bụm miệng. Cười tủm tỉm, rồi nói:
- Alô... Bây giờ cô đang ở đâu? Tôi lại đón nhé!
Im lặng, nó phân vân một tí. Nãy giờ thái độ của anh ta làm nó thấy buồn cười, nhưng lại không cười được... đâm ra hơi khó chịu. Vài giây sau, nó lại nói:
- Ở đường Hoàng Hoa Thám, dưới gốc cây đối diện ngã tư góc đường.

- Ơ, cô làm quái gì mà lại cái nơi quái quỷ đó đấy! (Anh ta ngạc nhiên)

- Có chuyện...

- Trên đấy có cái đồi đẹp lắm! Đi chưa?

- ... (Nó im lặng, rồi lại nói tiếp

- Rồi...
Anh chàng bên kia gật đầu khoái chí. Nghĩ ngợi:

«Ra đi rồi... Thế thì có đề tài để tám »

Rồi anh chàng nói:
- Ôke, cô đợi đó. Tôi phóng xe đến ngay... Nhớ ở đó, ***** đi đâu nhá! Đi đâu thì có mà tôi hiếp cô rách quần đấy!
Dứt lời, anh chàng cúp máy ngay. Anh ta chạy ra ngoài, dựng xe mô tô lên,phóng vù như tên bay.

Trên đường đi đến Hoàng Hoa Thám:

Anh chàng phóng với vận tốc kinh hồn, lạn lách qua các chiếc xe khác. Anh chàng làm mọi người bực mình, miệng lầm bầm chửi rủa:
- Tụi trẻ ngày nay thật là chẳng biết tế nhị gì cả!
Còn anh ta, anh ta chẳng quan tâm mấy. Nghe chứ sao không, nhưng nó chẳng thấm vào tai anh chàng đâu. Anh ta đang hình dung ra cảnh anh ta và nó ngồi trên một chiếc xe, đi chơi với nhau... sướng tít còn gì.

Vặn tay ga lên, anh chàng lại tiếp tục phóng đi như một mũi tên. Một đường thẳng nhất định, anh chàng uốn éo vài kiểu theo dân đua chuyên nghiệp để lách qua xe người khác. Thật điêu luyện, nhìn từ sau không khéo người ta lại nghĩ anh ta là dân chuyên nghiệp cũng không chừng.
o0o

Khúc gần hết đường Hoàng Hoa Thám:

Hắn đang vịnh cây cột đèn bên đường. Mồ hôi chảy giọt, chảy qua hàng mi dài, chảy lên khuôn mặt đẹp của hắn... hắn ướt mọi thứ. Mồ hôi vào mắt hắn, rát... nhưng lại không có ý định chớp mắt hay lấy tay quệt, hắn muốn đau đau như thế. Hắn nghĩ rằng mình cần biết cảm giác đó, để mình còn biết là mình đang sống.
***

Sau vài phút, hắn ngồi phịch xuống ghế đá gần đó. Hai tay chống đầu, vẻ mệt mỏi. Bờ vai rộng, chắc, lực lưỡng lúc này mới run rẩy.
Khóc, không... hắn rét . Rét vì gió, rét vì nỗi đau... rét vì tất cả. Ra mọi thứ nó cứ mơ hồ thế đấy! Đáng nhẽ hắn đã có thể cho nó một lời giải thích rồi.

Nhưng không... hắn sợ, hắn sợ lời giải thích của nó sẽ cấu xé hắn nhiều hơn. Hắn sợ mình phải đau đớn.
Trước giờ, hắn luôn là người ích kỉ, thà chết chứ không muốn mình đau. Chỉ muốn người khác đau thay mình.

Đâu đó, một giọng nói lại vang lên trong đầu hắn. Giọng nói quen thuộc... giọng nói đánh cắp mọi thứ của hắn. Một giọng nói đủ để hắn vui khi nghe thấy:
- Gió luôn mang đến niềm hi vọng cho em và anh. Gió mát, gió chẳng bao giờ rét. Nếu anh thấy gió rét, thì lúc đó anh đang rét chứ không phải gió. Anh rét vì chính anh, anh rét vì bị tổn thương...
Ừ, nó đã nói với hắn thế đấy. Bây giờ thì nước mắt bắt đầu rơi. Ai bảo con trai không được khóc? Ai bảo thế? Con trai cũng có quyền khóc, có quyền yếu đuối... và hắn cũng thế, bây giờ... hắn yếu đuối quá thể rồi.
***

Hai tay nắm chặt nhau, hắn kềm nén những giọt nước mắt chảy siết kia. Một chuỗi kí ức lại hiện về trong hắn:
- Còn Jun , Jun yêu Yun và mãi chỉ yêu mỗi Yun . Hứa với Jun , không được khóc nữa . Những nước mắt của Yun không được rơi một cách hao phí như thế , nó chỉ được rơi vì Jun thôi . Được không ?
Câu nói thưở nhỏ, cái câu nói học vớ vẩn trên tivi ấy lại hiện về. Nước mắt của Yun chỉ dành cho hắn? Nghĩ tới đây hắn bật cười điên loạn.
Bây giờ thì nước mắt của nó không dành cho hắn nữa rồi... muộn rồi... muộn rồi.
***

Một lúc sau, hắn ngước mặt lên. Nhìn xa xăm về phía con cuối con đường Hoàng Hoa Thám này. Một ý nghĩ lại vựt dậy hắn:

«Hay mình chạy lại chỗ cô ấy nhỉ? Nghe cô ấy giải thích... nhỡ mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thì sao?»

Rồi như có phép lạ, một cơn gió ấm luồng qua trái tim hắn. Ý chí nổi dậy, hắn đứng lên. Và chạy

Chạy...
Chạy mãi...
Chạy đến chỗ nó...
Đến chỗ mà người hắn yêu đang đợi...

Hắn muốn có một lời giải thích. Đúng rồi, lời giải thích cho cả hai. Hắn không muốn mọi chuyện kết thúc như vậy... kết thúc như thế quá nhạt. Nhạt lắm! Hắn không thích...
Bao nhiêu thử thách, bao nhiêu lần cận kề cái chết hắn cũng đã vượt qua cùng nó. Bây giờ không phải là lúc tự trọng, hắn nghĩ là mình nên chạy đi... Chạy đến chỗ nó!

Ừ, chạy đi...
Hãy chạy đến người cậu yêu thương... Bây giờ vẫn chưa muộn, cậu sẽ có được thứ cậu muốn...
Hãy chạy đi, chạy đến trước anh chàng kia... Cậu chính là người cô ấy yêu. Mãi mãi thế!
o0o
Dưới gốc cây đường Hoàng Hoa Thám:

Nó ngồi thu mình lại ở gốc cây. Rét không chịu được, nó ôm cứng mình. Run cầm cập. Thật chất bây giờ là mùa hè, làm gì phải rét? Nhưng nó có phải rét vì thời tiết đâu, nó rét vì lòng nó đang có băng.

Môi trắng bệnh, run rẩy. Lâu lâu lại cắn chặt nhau như muốn bật máu. Đầu nó bỗng ong ong lên một câu nói mà nó đã nói với hắn:
- Gió luôn mang đến niềm hi vọng cho em và anh. Gió mát, gió chẳng bao giờ rét. Nếu anh thấy gió rét, thì lúc đó anh đang rét chứ không phải gió. Anh rét vì chính anh, anh rét vì bị tổn thương...
Lòng nó rét, rét vì bị tổn thương nghiêm trọng. Một tảng băng đang dần hiện trong tim nó. Lạnh thấu tim, tim nó bỗng giật lên một cái... đau điếng. Chắc bệnh tim tái phát rồi.
***
Hơi thở càng ngày càng yếu ớt, nó kiệt sức... Nắm chặt ngực mình bên trái, nó vò lấy cái áo. Miệng nó lẩm bẩm:
- Đau... đau quá...
Tay nắm chặt cỏ dưới mặt đất, lúc này nó đã chẳng còn sức đâu mà chống đỡ nữa. Tay nó bấu lấy vài cọng cỏ dưới mặt đất... Đau quá! Nó chịu không được nữa rồi.

Nó gượng người, dùng hai cùi trỏ chống đỡ. Đau cắt thịt cắt da... Mắt nó hoa dần, nhưng vẫn cố mở. Mong tìm ra đâu đó một bóng hình quen thuộc.
o0o


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
So Luu Huong
bài viết 28 Dec 09 08:17
    Gửi vào: #111
Kẻ Đê Tiện Thành viên thứ: 132432 Tiền mặt: 200833150
Group Icon Tham gia: 21-May 08 Được cám ơn: 23
Nhóm: Members Bài viết: 2021 Y!M : hat with me
princess small
who are you

Tài sản:


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
princess small
bài viết 29 Dec 09 09:12
    Gửi vào: #112
Tập Ăn Chơi Thành viên thứ: 297964 Tiền mặt: 10026610
Group Icon Tham gia: 21-October 09 Được cám ơn: 7
Nhóm: Members Bài viết: 82 No Yahoo Messenger
I'm Princess ( vì Princess còn nhỏ cho nên là Princess small )
huhhu sao ông cứ phải điều tra là sao nhỉ
cùng tham gia diễn đàn thoai có gì đâu
tôi nói thật đấy



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
achuot
bài viết 29 Dec 09 10:16
    Gửi vào: #113
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 316812 Tiền mặt: 10005310
Group Icon Tham gia: 28-December 09 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 8 No Yahoo Messenger
Tôi không thích truyện này Còn nữa không? về sau kết thúc sao

Được chỉnh sửa bởi achuot on 31 Dec 09 02:55


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
achuot
bài viết 30 Dec 09 01:44
    Gửi vào: #114
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 316812 Tiền mặt: 10005310
Group Icon Tham gia: 28-December 09 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 8 No Yahoo Messenger
Lúc đầu nghĩ truyện ngắn nên đọc ai ngờ dài thế. Trót đọc rồi không bỏ được. Ngoài truyện tranh ra lần đầu đọc phải cái truyện dài thế này. Khiếp thật cả bộ chắc 400 trang toàn chữ (tại vừa đi lùng về yểm thi học kì xong đọc chứ cứ đọc thông từ tối đến đêm thế này mệt lắm)


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
achuot
bài viết 31 Dec 09 02:16
    Gửi vào: #115
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 316812 Tiền mặt: 10005310
Group Icon Tham gia: 28-December 09 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 8 No Yahoo Messenger
Không ai post à
Chap 26: Mọi chuyện càng ngày càng tệ hại (3)
o0o

Dưới gốc cây đường Hoàng Hoa Thám:

Nước mắt nó ứa ra vì đau. Chẳng hiểu là đau thế nào, nhưng trước giờ nổi đau của thể xác chẳng làm nó rơi một giọt nước mắt. Chỉ nổi đau tinh thần, chỉ khi bị tổn thương nó mới khóc. Và nước mắt đó, lúc trước là dành cho ba nó... còn bây giờ, dành cho hắn. Người nó yêu...
***

Môi và mặt bỗng trở nên trắng bệch, nó nắm chặt vài cọng cỏ dưới đất. Tay run rẩy, nó gắng gượng đứng dậy nhưng mọi thứ cứ như chống lại nó vậy. Chân nó bỗng yếu mềm, nhấc lên còn không nổi nói gì đến đứng lên. Nó là nó lăn đùng ra đó, không ngất nhưng chút nữa sẽ ngất.

Mắt nó sẵn sàng nhắm nghiền bất cứ lúc nào. Song, nó không nhắm. Nó tìm hắn, tìm xem hắn có lại với nó không... tìm xem hắn có đổi ý quay lại với hắn không. Chứ nó chẳng tìm anh chàng tên Zen kia đâu, mặc dù nó biết rằng anh chàng sẽ đến...
o0o

Nửa đoạn đường:

Hắn thở phì phò, ra sức chạy cũng được nửa đoạn đường rồi. Hắn vội chóng hay tay mình lên đầu gối, người khom về phía trước mà thở dốc.
Ý chí và thể lực đúng là trái ngược nhau. Lâu nay toàn đi xe hơi, môtô... có chạy bộ thế này bao giờ đâu. Nên chạy tất nhiên là xốc hông chết rồi.
***

Luồng tay qua eo, hắn ôm lấy hông mình mà nhăn mặt đau đớn. Đau quá, chịu không được. Nhưng hắn nghĩ đến việc nó ngồi đó khóc, nó ngồi đó đợi hắn... nó ngồi đó chờ hắn cho nó một câu giải thích thì hắn không thể nào mà nấn ná lại đây lâu được.

Hắn bỗng đứng thẳng lên, hít một hơi thật sâu rồi lại vung tay chạy tiếp.
***

10 phút
15 phút
...

Hắn chạy gần đến rồi. Hắn thấy bóng dáng của nó. Một bóng người đang nằm lăn ra đất, hắn nén thở... gắng chạy nhanh lại đó thì "Vèo...vèo...", một chiếc xe khác vượt lên với tốc độ chóng mặt.

Hắn nhận ra chiếc xe đó, chiếc xe màu xanh dương láng cóng và đẹp đẽ đó. Hắn nhận ra... Đó là chiếc xe của thằng kia, hắn chắc thế! Chính chiếc xe đó đã đậu kế xe hắn trong bãi xe lúc nó nhập viện... Không sai vào đâu được, chính nó đấy! Và hắn cũng biết chắc, người điều khiển chiếc xe đó không ngoài ai khác. Chính là anh chàng kia!

Bị vượt mặt, hắn càng nghĩ càng tức. Hắn nghĩ:

«Hừ! Mới một mà đã gọi cho cái thằng đó đến đón rồi... Thế thì chắc cô ấy phản bội mình rồi... Về, không ở lại đây nữa! Càng nhìn càng đau lòng...!»
***

Anh chàng kia bước xuống xe, bỗng dưng anh ta tím mặt mài lại. Còn hắn, hắn cắn chặt môi mình định quay lưng bỏ đi thì lại thấy thái đó. Hắn từ tức giận chuyển sang xanh hết mặt mài.
Hắn dùng một chút sức lực còn lại của mình, vù chạy như tên bay lại đó.
o0o
Gốc cây đó:

Hắn ngạc nhiên. Lại cảnh tưởng đáng sợ đó, nhưng lần này thật sự là đáng sợ hơn thế nữa. Vì lần này... lần này hắn là thủ phạm...
Cô gái kia nằm trên nền đất, đẹp và quyến rũ... khuôn mặt và môi cô gái trắng bệnh. Mái tóc dài bóng mượt nằm trên nền đất rồi xù.
***

Bàn tay còn nắm chặt những ngọn cỏ ở nền đất. Mắt khẽ rung rung. Cô gái vừa nhìn thấy hắn đã nở một nụ cười toại nguyện. Đầu cô nghĩ:

«Anh ấy tin mình!»

Nụ cười đó, đẹp... và hoàn hảo như một ánh bình minh. Lạ lắm đấy! Nụ cười thanh thản tấm lòng cô gái... Cô gái tên Yun, nó... ừ, chính nó đấy!

Thế mà nụ cười kia như xé lòng hắn, nó cào cấu và xé nát trái tim hắn. Hắn sợ, hắn sợ rằng mình đã nhìn thấy "nụ cười cuối cùng" của nó. Bỗng nhiên hắn đứng như trời trồng mà chẳng biết nên làm gì. Hắn cứ lặng người im lặng, một chuối lời trách móc chính bản thân mình cứ hiện trong đầu hắn:

«Jun ơi! Mày đã quá sơ suất rồi... Mày đã quên béng đi mất cô ấy bị bệnh tim... Mày làm thế chẳng khác nào giết người hở Jun?»

«Người con gái mày yêu đang nằm đó đấy! Mày định làm thế nào đây? Làm sao Sam cứu được Juliette thoát được cái chết đây? Anh ấy làm sao... làm sao... Bây giờ mày nên làm gì đấy đi chứ!»

«Vô dụng! Mày vô dụng quá! Đến mà bế cô ấy chạy vào bệnh viện đi... Nhanh lên...!»
***

Hắn mãi suy nghĩ, hắn chẳng để ý gì đến chung quanh cả. Thấy vậy, anh chàng đã bế nó trên tay từ lúc nào bỗng trở cáu có. Bực mình thật, đánh nhẽ là anh ta nên đi mới phải, thế dưng anh ta lại đứng ở đây mà mình "thằng ngu" trước mặt mình thẩn thờ.
Điên không chịu nổi nữa, anh chàng quát lớn lên:
- Đm mày, mày đang nghĩ gì đấy? Người yêu mày đang ngất thế này mà mày đứng đó ngẩn tò tè à? Đm... thằng ngu...
Tiếng thét như chọc thủng màng nhĩ hắn. Hắn chợt giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ đó. Đáng nhẽ bình thường, hắn đã đớp lại rồi... nhưng nghĩ kĩ là lời thằng kia nói cũng đúng nên hắn cũng đành im. Hắn liền lật đật chạy lại chỗ anh chàng kia, hắn đưa tay ra định giật lấy Yun tên tay anh ta thì anh ta quay phắt đi. Ném một cái nhìn khinh bỉ về phía hắn, anh ta nói:
- Đm... Cút đi! Thứ bạn trai như cứt... Mày thế này thì cô ấy chết lúc nào cũng chẳng biết đâu đấy...! Thằng ranh, mày suy nghĩ đi. Mày xứng làm bạn trai Yun không? Rõ ràng cô ấy chịu đau khổ cũng chỉ vì mày... tao nhịn vì thấy cô ấy yêu mày thế. Nếu biết mày như vậy tao đã ***** thèm nhìn đâu...
"Giáo huấn" xong, không đợi gì hơn. Anh chàng bế nó lên xe, rồi anh chàng ngồi lên. Luồng tay nó qua eo mình để giữ lấy thân mềm rũ của nó. Rồi chạy đi như tên bay. Tay anh ta nắm chặt lấy tay nó, vừa giận vừa buồn, tay anh ta run bần bật mà vẫn chắc chắn...
***

Còn hắn... Hắn lại chết đứng thêm một lần nữa. Gió luồng qua từng giọt mồ hồi, nó làm hắn rét. Một lần nữa, câu nói nó lại xuất hiện trong đầu hắn:
- Gió luôn mang đến niềm hi vọng cho em và anh. Gió mát, gió chẳng bao giờ rét. Nếu anh thấy gió rét, thì lúc đó anh đang rét chứ không phải gió. Anh rét vì chính anh, anh rét vì bị tổn thương...
Rồi câu nói của anh chàng kia lại vụt lên trong đầu hắn:
- Đm... Cút đi! Thứ bạn trai như cứt... Mày thế này thì cô ấy chết lúc nào cũng chẳng biết đâu đấy...! Thằng ranh, mày suy nghĩ đi. Mày xứng làm bạn trai Yun không? Rõ ràng cô ấy chịu đau khổ cũng chỉ vì mày... tao nhịn vì thấy cô ấy yêu mày thế. Nếu biết mày như vậy tao đã ***** thèm nhìn đâu...
Sau một chuỗi sự việc như thế, hắn thẩn thờ lẩm bẩm như một thằng điên:
- Ừ... đúng rồi! Mình rét, rét vì lòng mình bị tổn thương... Nhưng chắc có lẽ cô ấy rét hơn mình, vì cô ấy tổn thương nhiều hơn mình. Tổn thương một cách đau đớn... Ừ, mình không đáng làm bạn trai cô ấy... Chàng trai kia mới xứng đáng, anh ta sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy... Chắc thế!
Rồi tí tách rơi, giọt nước mắt của nổi tổn thương. Đâu đó, một giọng nói xa lạ... bí ẩn vọng bên tai hắn. Kèm theo là một hơi thở âm ẩm, đáng sợ:
- Nếu cậu nghĩ thế... Cậu sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại cô ấy đâu...
***
Hắn giật mình, quay sang... Nhưng chẳng có ai cả, hắn bắt đầu gợn sống lưng. Rồi như thấm dần trong sự sợ hãi mất nó và giọng nói kia. Hắn vụt chạy, hắn chạy đến bệnh viện đó. Chắc rồi... một sức mạnh vô hình đã thúc đẩy hắn.
***

Nấp sau gốc cây, thần chết khoanh tay. Ông ta cười toại nguyện, công sức ông ta hiện hình ra chẳng uổng tí nào. Ông không biết hắn có nhận ra được trái tim mình muốn nói gì không, nhưng không tin chắc là mình đã giúp được hắn một phần nào đó. Kế bên, con chó của thần nói nhỏ:
- Ngài định làm gì với bọn trẻ này?

- Ta muốn trả ơn cô gái kia!

- Vì sao? (Con chó lại hỏi tiếp)

- Vì ta nợ một ân tình...

- Ngài lại định làm gì nữa vậy? (Con chó thở dài)

- Ta sẽ có một trận chiến... Người thắng sẽ được mang cô gái kia đi. Sống hay chết, tuỳ thuộc vào trận chiến đó...

- Ngài lại giở trò trẻ con đấy à?

- Hô hô, ta là super thần chết mà lị (Thần chết bỗng đổi giọng)

- Thật hết cách... (Con chó lại thở dài)
Rồi "Tạch", con chó và thần biến mất. Không gian lại trở về không gian, thời gian cũng thế... Mọi thứ trở về với bình thường, quay cuồng và điên loạn...
o0o

Chap 26: Mọi chuyện càng ngày càng tệ hại (cuối)

o0o

Trong bệnh viện:

Mới xuất viện được hai ngày, nó lại nhập viện. Đã kích khá lớn, vết thương lòng cũng khá lớn. Nó như người đã chết đi. Mắt nhắm nghiền, nó đang bất tỉnh. Song, khuôn mặt của hắn lúc chạy đến như làm nó tỉnh giấc.
Nó bị như vậy là tại hắn, mọi thứ bị như vậy là tại hắn, nhưng nó không trách hắn. Ngược lại, nó còn cảm thấy yêu hắn nhiều thêm. Vì thế nên Lermontov mới có câu:

"Anh chỉ mang đến cho em toàn là đau khổ... Có lẽ vậy mà em yêu anh. Bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn nổi khổ thì không bao giờ".
***
- Nhanh lên, máy trợ tim.

"Một hai ba, tránh ra"

- Tăng lên nữa.

"Một hai ba, tránh ra"
Cảm thấy tình hình không ổn, vị bác sĩ đầy đặn kinh nghiệm kia tự dưng biến sắc. Lâu rồi ông không có cảm giác như thế này. Ông bắt đầu đổ mồ hôi, đây là một ca tương đối khó. Nhưng một cô gái xinh đẹp, tuổi còn quá trẻ thế này nếu chết đi thì thật sự đáng tiếc. Ông đã tự nhủ rằng mình phải cứu cô gái này, cứu cho bằng được mới thôi. Ông bắt đầu tăng điện của máy trợ tim lên.

"Tránh ra". Người nó lại bật lên như muốn nhảy tung ra khỏi băng ca.

Tiếng "Tránh ra" đầy hấp tấp và sợ hãi kia lập đi lập lại hơn cả chục lần mới bắt đầu tắt hẳn. Tim đập lại, huyết áp bình thường.
***

Vị bác sĩ kia thở hổn hển mà bước ra khỏi cánh cửa cấp cứu đó. Lâu rồi, ông mới thật sự là một bác sĩ như thế này. Ông ở trong khoa tim mạch, thế nhưng chẳng bao giờ ông có được một ca khó thế này. Ông thật sự cảm ơn cô gái kia và tự hào về mình.

Ông bước đến hàng ghế ngồi, ông nhìn người con trai bế cô gái vừa nãy vào một cách ngưỡng mộ. Ông đã cho rằng họ là một cặp tình nhân. Ông khom người xuống, đặt mông lên một cái ghế gần đó. Thở dài một hơi. Thấy anh thanh niên kia không để ý đến, ông lặng lẽ quan sát chàng trai đó.
***

Anh ta có mái tóc hung đỏ, vài cộng móc light. Tai đeo khuyên và thân hình thật vạm vỡ. Nhìn cậu ta mà ông thầm ước gì mình được trẻ lại thời hai mươi, chắc hẳn ông sẽ ăn đứt cậu ta, ông đã nghĩ thế đấy. Rồi ông lại liếc mắt khẽ nhìn đến thái độ của chàng trai, anh ta đã bấm những móng tay của mình lên phần da ở cái kẽ bàn tay, nhìn rất đau lòng. Răng anh ta cắn chặt môi dưới mà run bần bật.

"Đây hẳn là lần đầu tiên cậu ta thấy bạn gái mình như thế!"- Ông nghĩ thầm. Rồi không đợi gì thêm, ông lại đứng lên. Vỗ nhẹ vào vai chàng trai mà nói:
- Cậu đừng quá bận tâm, ổn rồi... cô ấy đã qua được cơn nguy kịch!
Cậu chàng giật nảy mình nhìn vị bác sĩ trước mặt, bây giờ thì cậu ta mới để ý đến sự hiện diện của vị khách kia. Ngại ngần và lo sợ, cậu ta nói:
- Có thật là cô ấy không sao không? Ông nói tôi biết đi, cô ấy bị bệnh tim mà... Có thật là không sao không? Thật vậy không? Cô ấy đã nhập viện được 5 lần rồi... có thật là không sao không?
Nhìn thái độ của chàng trai kia, ông bèn bật cười. Ra đây không phải là lần đầu tiên cậu chàng nhìn thấy bạn gái mình bị như vậy, thế mà vẫn có cái thái độ đó... hẳn là cậu đã yêu cô gái này lắm rồi. Sau tiếng còn giòn đó, ông nhún vai một cái và nói:
- Yên tâm, ổn rồi... Không sao! Thần chết đã bị ta dùng kéo cắt đứt cánh tay rồi, không kéo cô ấy đi được đâu! Mà nhập viện 5-6 lần thì đã ăn nhầm gì, có người hơn cả 10 lần nhập viện vì bệnh này ấy chứ! Chỉ cần đưa vào sớm là chữa được tất, cậu yên tâm. Chỉ cần cô ấy tỉnh dậy là không có biến chứng gì nữa đâu!

- Có... có... thật thế... thế không ạ? (Anh chàng lắp bắp hỏi, người cậu ta như nhẹ hẳn đi!)
Ông bác sĩ tỏ ra khá thú vị về cậu thanh niên này, ông lại nhích người qua. Đặt mông mình xuống hàng ghế đợi, bắt chéo chân sang trọng. Ông tiếp lời cậu:
- Yên tâm, không sao! Mà cậu là gì của cô ấy thế nhỉ?

- Bạn trai (Cậu ta đáp ngắn gọn)

- Đúng như tôi đoán, thế cậu tên gì?

- Đăng...

- Ừm

o0o
Nửa tiếng trước, tại ngã ba đường Hoàng Hoa Thám, gần đến bệnh viện:

Tay nó khẽ run run. Ngồi trên chiếc xe lao đi với vận tốc kinh hồn thế, gió quất vào mặt nó đau đớn. Gió làm rét nó và mọi thứ làm nó trở nên mụ mẫm. Nó gượng mở mắt cho dù cơn đau trong tim vẫn mỗi hồi mỗi mạnh dần.
Tay Zen nắm cứng lấy tay nó, nó biết thế nhưng vẫn để anh ta nắm. Nó sợ rằng mình sẽ lại làm tổn thương cậu ta. Cứ thế năm phút trôi qua thật nhẹ nhàng, nhưng nó thì cảm thấy hơi khó chịu, lần đầu tiên sau khi quen với hắn, nó nắm tay chặt như thế này với một thằng con trai. Nó không muốn thế, vậy là nó gượng người, mở đôi môi trắng bệch kia ra mà nói khẽ như gió:
- Anh... anh... dừng... dừng... xe... lại được... không?
Gió làm át tiếng nó đi. Song, anh chàng tên Zen kia vẫn nghe thấy. Vì anh ta luôn hướng về phía nó, luôn lắng nghe những gì nó nói. Anh ta thắng xe, nghe một tiếng "kéttttttttt" dài. Trên nền đất xi măng kia, một vết ma sát đã được hình thành. Một đường vòng cung tuyệt hão. Anh chàng gạt chân chóng về bước xuống, vẫn lặng lẽ và chẳng nói gì. Anh ta lại bế nó xuống đất. Mọi hành động của anh ta quá sức nhẹ nhàng, như thế sợ rằng mình sẽ làm gãy xương nó vậy. Rồi anh ta đặt nó lên một góc cây hay là băng đá gì đó. Trời tối quá, anh ta cũng chẳng thấy rõ nữa. Và thế rồi anh ta leo lên xe, để lại nó ở đó và vài giọt nước mắt của chính mình.
***

Khi anh chàng kia đã đi được khoảng mười lăm phút, nó chẳng hiểu vì sao anh ta lại làm vậy. Con đau tim của nó tưởng chừng như đã ngủ yên, bây giờ lại tỉnh giấc và bắt đầu hành hạ nó. Nó lại một lần nữa ôm lấy phần áo ở bên ngực mình mà nhào nháo nó.
Sau đó khoảng mấy giây, hắn xuất hiện với những giọt mồ hôi chảy như suốt. Như muốn bao trùm lấy hắn, nuốt chửng lấy hắn. Chẳng cần đến một phút, chỉ cần lấy một giây thôi... Hắn đã nhận ra nó đang đau điếng ngồi ở đó. Không đợi gì thêm, hắn lao vào và bế xốc nó. Tuy người dần như đuối sức vì mệt, nhưng ý chí muốn cứu sống người yêu như vựt hắn dậy. Thế là hắn chạy bán sống bán chết đến viện, chỉ mong sinh mạng của người yêu bé nhỏ mình được cứu sống.
o0o

Hiện tại, trên các nẻo đường của thành phố trụy lạc này:

Anh chàng tên Zen kia lượn khắp nơi với chiếc xe đua yêu dấu. Phóng với vận tốc 100km/h, anh chàng bỏ mạng đấy cho thần chết quyết định. Cỏi lòng anh như tan nát, mọi thứ dần hiện ra trước mắt rồi cũng dần lặng mất. Mấy phút trước đây anh còn vui vẻ khi nghe nó chấp nhận lời rủ rê của mình, thế mà giờ đây anh lại phải cắn răng chịu đựng... nén đi cái đau thương chỉ mình anh biết này.
Tình yêu của anh thật sự đã dành cho một người con gái, người con gái đó mang tên Linh, là nó... chính xác là nó.

Lòng đau như cắt, cái thứ tình yêu đơn phương này anh chưa từng nếm trải bao giờ. Tưởng như nó hạnh phúc lắm, nào ngờ nó lại thế này.
***

Lúc đó, trên cái con đường khốn nạn kia. Khi mà nghe nó bảo dừng xe, anh đã biết mọi chuyện... mọi chuyện dần như rõ rệt hơn bao giờ hết. Rằng cái câu nói của nó đã cho anh ta biết rằng mình là người thừa, rằng nó đã cho anh biết rằng anh không phải là người nó mong đợi, và cũng biết rằng anh làm nó khó chịu vì cái nắm tay quá chặt kia của mình. Không cần nói ra, anh cũng đủ hiểu. Tuy thời gian biết nhau chưa được bao lâu, nhưng dường như anh chàng tên Zen này đã hiểu được hết ý nghĩa của nó. Bởi lẽ lúc nào anh ta cũng nghĩ đến nó, mọi lúc mọi nơi, người anh ta nghĩ đến vẫn chỉ là nó. Thậm chí là hủ hạt kia anh xếp cho nó đã gần được 200 con, so với số 1000 thì không là gì. Nhưng chỉ mới vài ngày anh đã xếp được gần 200 con thì thật là đáng khâm phục, tất cả là nhờ vào tình yêu. Tình yêu của anh dành cho nó.
***

Bây giờ, anh chàng lao đi trong bóng đêm. Anh chàng lao đi với những giọt nước mắt đầu đời của một thằng con trai mới lớn. Mọi thứ cứ nhòe đi và nhòe đi, không cảm xúc, đầu óc trống rỗng. Anh ước gì, mình là hắn... là người mà nó yêu thương. Đến chết vẫn nghĩ đến anh... Anh chỉ vỏn vẹn muốn như thế! Liệu nó có quá to lớn chăng?
o0o

Về Uke và Kyo:

Uke chạy ra khỏi nhà, phóng ngay qua đường để đón lấy lời nói của Kyo. Cô chạy băng qua đường và dường như cô quên mất nhà mình đang ở một khu phố nổi tiếng nhiều xe. Nhưng trời lại thương cô, cô đã sa vào lòng Kyo mà chẳng sứt mẻ một miếng nào cả.
Cả buổi chiều đó họ ôm nhau như thế. Đứng đó, họ ôm nhau đến hàng tiếng đồng hồ. Không mệt mỏi và cũng chẳng thấy khó chịu, hơi ấm họ truyền cho nhau là vô tận, nhịp tim họ đập để báo hiệu cho nhau là bất tử.

Song, họ không làm người yêu của nhau. Họ nhận ra mình không nên làm người yêu của nhau thì tốt hơn. Kyo nói:
- Anh rất yêu em, thật... thật nhé! Nhưng anh nghĩ, chúng ta chỉ đơn thuần là yêu nhau thôi, không cần phải làm người yêu của nhau làm gì nữa.

- Em cũng nghĩ thế (Cô ngậm ngùi, thấy hơi tiếc) Nhưng chẳng phải trong giấy anh viết là muốn em làm bạn gái anh sao?

- Anh mới đổi ý thôi!

- Từ bao giờ thế?

- Lúc em quên đi mạng sống mà chạy đến bên anh!
Mãn nguyện vì câu trả lời đó. Uke nhón chân lên và đặt lên môi Kyo một nụ hôn nhẹ. Kyo cười, nụ cười lần này không đẹp như ánh bình minh, mà nó đẹp như là một cậu nhóc 3 tuổi. Đã lâu rồi, dường như nụ cười trẻ con này đã biến mất. Và bây giờ nó quay trở lại, vì cô... chính vì cô. Nụ cười này dành cho cô thôi!
Uke áp tai lên ngực Kyo, cô nghe từng hồi trống ngực đánh dồn dập. Mặt Kyo đỏ ngay từ lúc đầu, thế nhưng cô không để ý... cô chỉ biết có người cô yêu thôi. Mặt mũi anh ta thế nào cô đếch cần biết.
Rồi một hồi sau, cô nói nhẹ:
- Nhưng chúng ta phải có giao keo đấy nhé!

- Giao keo gì cơ?

- Không là người yêu nhưng vẫn phải yêu nhau!

- Chuyện, em không nói anh cũng thành lập nên giao kèo này...
Một lần nữa, nụ cười trẻ con đó lại hiện lên. Ôi... cái nụ cười đó... cái nụ cười đó thật tuyệt. Bất giác, Uke cũng nở một nụ cười. Nụ cười của một cô nhóc tì đáng yêu... Bây giờ, họ là hai cô cậu nhóc. Đáng yêu như trẻ con, nhưng tình cảm của họ dành cho nhau không trẻ con tí nào. Nói thật, Uke không xấu như những gì chúng ta đã nghĩ!...
o0o
Trên trần nhà bệnh viện:

Thần chết thở dài, tay thần chóng lên trán mà lắc lắc đầu vờ vẻ ngao ngán. Thấy thái độ trẻ con đó của thần, con chó Zeru không khỏi buồn cười. Nó cười như điên khùng rồi nói:
- Thần định làm trò gì nữa đây?

- Trò thế mạng, vui lắm đấy!
Im bặt, con chó không cười nữa. Nó bắt đầu nói bằng giọng nghiêm túc:
- Sao lại đổi chiến lược?

- Vì ta không thích trò chiến tranh cũ kĩ đó nữa?

- Nhưng thần nói thế mạng là thế mạng thế nào?

- Đợi đến lúc đó rồi ngươi sẽ biết!

- Thần cứ làm thuộc hạ tò mò...

- Hơ, cứ đến đó rồi khắc biết. Bây giờ thì ta đi tìm thần chết nữ đến đú đây...

- Thế thuộc hạ đi tìm chó cái. Bao giờ hành động thì cứ phone cho thuộc hạ, thuộc hạ đến ngay...

- Rồi, đi đi... nhiều chuyện! Cứ nói mãi.
Rồi thần chết và con chó, mỗi người một hướng. Họ biến mất, họ đi tìm thú vui để "đú" .
***

Liệu rồi trò thế mạng sẽ ra sao đây? Thần chết sao cứ vừa điên vừa trẻ con thế nào? Rốt cuộc thần là ai? Tại sao thần lại nợ ân tình với Yun? Ân tình đó là gì? Các ấy đọc các chap sau sẽ rõ ^^
o0o

Chap 27: Tỏ tình (1).

o0o


Hắn nắm bấu lấy tay mình, cắn chặt môi, ngắm nghiền hai mắt. Hắn giờ đây cứ tưởng mình đã rơi xuống vực thẩm.

Vì hắn mà nó thế này, vì hắn mà nó phải nhập viện. Nó mới xuất viện được hai ngày thôi mà.

Mồ hôi lúc này đã chảy đều khắp người hắn. Sợ, hắn sợ sẽ mất nó. Lần này thật sự là chẳng thể nào tin được, hắn lại làm nó ra nông nỗi này.


Nếu ông trời cho hắn một lần được quay về thời gian, hắn sẽ rút lại lời nói đó. Rút lại mọi thứ vào lúc đó để mà ngồi xuống, lắng nghe nó. Lắng nghe lời giải thích của nó. Thế nhưng, lời nói khi đã thốt ra rồi thì chẳng bao giờ có thể rút lại được.
***

Ông bác sĩ ngồi kế bên, nhìn hắn. Ông gật gù có vẻ hiểu. Ông hiểu thế nào là tình yêu và sự đau đớn. Ông đã sống hơn 40 năm, và ông hiện đã có một người vợ hiền cùng với hai đứa con. Ông hiểu, ông hiểu tất. Hiểu nốt cái cảm giác mà cậu trai kia đang nếm trải. Nhìn cậu ông lại nhớ tới lúc xưa của mình, lúc vợ ông sinh đứa con đầu lòng. Ông mỉm cười nhẹ nhàng rồi nhích mông lại gần hắn, dùng tay vỗ vỗ lên vai hắn ra vẻ an ủi:
- Cậu yên tâm đi, cô ấy không sao đây.
Hắn không nói gì, tuy thế lời bác sĩ nói cũng làm hắn yên tâm phần nào. Hắn giơ tay lên nhìn đồng hồ. Bây giờ đã 8 giờ, hắn muốn vào thăm nó. Hắn hỏi ông:
- Cháu vào thăm cô ấy được không?

- À, được chứ! Cô bé giờ chắc được chuyển sang phòng hồi sức rồi.

- Cám ơn.
Nói rồi hắn đứng dậy chạy đi. Hắn muốn đến đó thật nhanh để nắm lấy bàn tay đó, hôn lấy đôi môi đó và quan trọng là xin lỗi nó.
o0o
Trên con đường nào đó:

Zen phóng xe thật nhanh, nhanh như chưa bao giờ được nhanh. Thật chất cậu muốn bên nó lắm, muốn được lúc này thay vì chạy xe thì cậu sẽ bên nó, nắm lấy tay nó. Thế nhưng cậu hiểu, mình là đồ thừa. Nếu ai nói tình yêu là tình cảm xuất phát từ hai bên thì liệu yêu đơn phương có gọi là tình yêu? Cậu đang đau, đau vì tình yêu đơn phương này.

Lo lắng cho nó và đau đớn vì mối tình đầu tan vỡ. Cậu chẳng để ý đến xung quanh. Lúc đó, bỗng có một chiếc xe đâm ngang qua làm cậu không kịp bẻ thắng, thế là "rầm"… Cậu đâm vào xe đó. Song, cậu không bị trầy xước gì cả. Thật may cho cậu.

Tay chân cậu đã rụng rời hết, cậu sợ chết. Cậu sợ phải chết thế này… Cậu vội vàng xin lỗi người kia rồi dựng xe lên. Chạy tiếp.

Chạy
.
.
.
Chạy mãi, chạy để quên đi cái rét của đêm hè.
o0o
Trong phòng bệnh:

Hắn ngồi bên cạnh giường nó. Hắn cầm lấy tay nó và áp lên mặt mình. Vài giọt nước mắt lại lăng tăng rơi. Hắn là một thằng con trai hay khóc, hắn thừa nhận điều đó. Hoặc ít ra, hắn hay khóc từ khi yêu nó. Hắn thở dài, sau đó hắn nói khẽ, đủ để hắn và nó nghe:
- Anh xin lỗi, anh nghĩ là mình đã sai rồi. Đáng nhẽ là anh nên ở lại để nghe em giải thích mới đúng. Lòng sĩ diện của anh quá cao rồi... Xin lỗi em, xin lỗi...
Hắn cằm lấy tay nó, đôi tay nó lạnh quá. Hắn thương nó quá. Hắn thật lòng có muốn thế này đâu! Ông trời tại sao lại hành hạ nó thể này? Sao không để người nằm trên giường này là hắn đi? Tại sao vậy? Có phải ông trời không có mắt không? Hay ông có mắt mà không thèm nhìn?
o0o
Trong giấc mơ của nó:

Nó mơ thấy mình lọt vào một nơi xanh mát. Có ánh nắng chói chang của mùa hạ, có tiếng chim hót và tiếng xì xào của lá cây. Nơi này đẹp quá! Một nơi nó từng ao ước muốn đến cùng hắn. Rồi bất chợt nó nhìn thấy một cặp tình nhân đang nắm tay nhau. Hiếu kì nó chạy lại xem.

A, là hắn và nó... A a... nó không còn tin vào mắt mình nữa. Hắn và nó sao lại ở đây? Còn tay trong tay nữa chứ!

Nó càng ngày càng tò mò, tiến lại gần hơn. Đúng thật là hắn và nó, không thể sai vào đâu được cả. Nó tiền lại trước mặt họ, nó quơ tay múa chân. Song họ chẳng thấy gì cả. Họ đi xuyên qua nó. Nó đủ thông minh để nhận ra họ không thấy nó, chỉ có nó thấy họ.

Vài phút sau, có một cậu nhóc từ trong nhà chạy ra. Là một cậu nhóc rất xinh, xinh như thiên thần ý. Cậu nhóc lóc chóc chạy ra và tiến lại gần nó. Nó trong giấc mơ bồng cậu bé lên, hôn hít rồi dùng má mình cọ vào má cậu bé. Còn hắn thì nhìn hai người họ trìu mến. Sau đó họ nói gì đó nó không nghe được. Nó đành tiến lại gần hơn nữa, nó nghe:
- Bà xã này, hôm nay anh thấy trong người sao sao ý!

- Anh bị gì à? Có ai làm gì anh sao? Hay anh bệnh?

- Không, anh chỉ cảm nhận ngoài gia đình ta ra còn có ai đó đang theo dõi chúng ta thôi!

- Anh hâm đúng không? Ai mà lại đến chỗ này chứ! Chỗ này là độc quyền của chúng ta mà.
Rồi họ nắm tay nhau, hiếp mặt lại cười. Đột nhiên cậu bé kia lên tiếng:
- Mama ơi, con muốn uống nước.
- Ừ được rồi, con ở đây với papa để mama vào nhà lấy nước cho nhé!
Nghe được chữ mama, papa lòng nó tự dưng dâng lên một cảm giác khó tả. Đây là con của nó và hắn, hà... vài giọt nước mắt lại rơi. Người ta vẫn bảo:"Vui không nhất thiết là cười, buồn không nhất thiết phải khóc". Bây giờ thì nó là người thấm thía nhất.

Lòng nó chợt ấm lạ thường....

Chap 27: Tỏ tình (1).

o0o


Hắn nắm bấu lấy tay mình, cắn chặt môi, ngắm nghiền hai mắt. Hắn giờ đây cứ tưởng mình đã rơi xuống vực thẩm.

Vì hắn mà nó thế này, vì hắn mà nó phải nhập viện. Nó mới xuất viện được hai ngày thôi mà.

Mồ hôi lúc này đã chảy đều khắp người hắn. Sợ, hắn sợ sẽ mất nó. Lần này thật sự là chẳng thể nào tin được, hắn lại làm nó ra nông nỗi này.


Nếu ông trời cho hắn một lần được quay về thời gian, hắn sẽ rút lại lời nói đó. Rút lại mọi thứ vào lúc đó để mà ngồi xuống, lắng nghe nó. Lắng nghe lời giải thích của nó. Thế nhưng, lời nói khi đã thốt ra rồi thì chẳng bao giờ có thể rút lại được.
***

Ông bác sĩ ngồi kế bên, nhìn hắn. Ông gật gù có vẻ hiểu. Ông hiểu thế nào là tình yêu và sự đau đớn. Ông đã sống hơn 40 năm, và ông hiện đã có một người vợ hiền cùng với hai đứa con. Ông hiểu, ông hiểu tất. Hiểu nốt cái cảm giác mà cậu trai kia đang nếm trải. Nhìn cậu ông lại nhớ tới lúc xưa của mình, lúc vợ ông sinh đứa con đầu lòng. Ông mỉm cười nhẹ nhàng rồi nhích mông lại gần hắn, dùng tay vỗ vỗ lên vai hắn ra vẻ an ủi:
- Cậu yên tâm đi, cô ấy không sao đây.
Hắn không nói gì, tuy thế lời bác sĩ nói cũng làm hắn yên tâm phần nào. Hắn giơ tay lên nhìn đồng hồ. Bây giờ đã 8 giờ, hắn muốn vào thăm nó. Hắn hỏi ông:
- Cháu vào thăm cô ấy được không?

- À, được chứ! Cô bé giờ chắc được chuyển sang phòng hồi sức rồi.

- Cám ơn.
Nói rồi hắn đứng dậy chạy đi. Hắn muốn đến đó thật nhanh để nắm lấy bàn tay đó, hôn lấy đôi môi đó và quan trọng là xin lỗi nó.
o0o
Trên con đường nào đó:

Zen phóng xe thật nhanh, nhanh như chưa bao giờ được nhanh. Thật chất cậu muốn bên nó lắm, muốn được lúc này thay vì chạy xe thì cậu sẽ bên nó, nắm lấy tay nó. Thế nhưng cậu hiểu, mình là đồ thừa. Nếu ai nói tình yêu là tình cảm xuất phát từ hai bên thì liệu yêu đơn phương có gọi là tình yêu? Cậu đang đau, đau vì tình yêu đơn phương này.

Lo lắng cho nó và đau đớn vì mối tình đầu tan vỡ. Cậu chẳng để ý đến xung quanh. Lúc đó, bỗng có một chiếc xe đâm ngang qua làm cậu không kịp bẻ thắng, thế là "rầm"… Cậu đâm vào xe đó. Song, cậu không bị trầy xước gì cả. Thật may cho cậu.

Tay chân cậu đã rụng rời hết, cậu sợ chết. Cậu sợ phải chết thế này… Cậu vội vàng xin lỗi người kia rồi dựng xe lên. Chạy tiếp.

Chạy
.
.
.
Chạy mãi, chạy để quên đi cái rét của đêm hè.
o0o
Trong phòng bệnh:

Hắn ngồi bên cạnh giường nó. Hắn cầm lấy tay nó và áp lên mặt mình. Vài giọt nước mắt lại lăng tăng rơi. Hắn là một thằng con trai hay khóc, hắn thừa nhận điều đó. Hoặc ít ra, hắn hay khóc từ khi yêu nó. Hắn thở dài, sau đó hắn nói khẽ, đủ để hắn và nó nghe:
- Anh xin lỗi, anh nghĩ là mình đã sai rồi. Đáng nhẽ là anh nên ở lại để nghe em giải thích mới đúng. Lòng sĩ diện của anh quá cao rồi... Xin lỗi em, xin lỗi...
Hắn cằm lấy tay nó, đôi tay nó lạnh quá. Hắn thương nó quá. Hắn thật lòng có muốn thế này đâu! Ông trời tại sao lại hành hạ nó thể này? Sao không để người nằm trên giường này là hắn đi? Tại sao vậy? Có phải ông trời không có mắt không? Hay ông có mắt mà không thèm nhìn?
o0o
Trong giấc mơ của nó:

Nó mơ thấy mình lọt vào một nơi xanh mát. Có ánh nắng chói chang của mùa hạ, có tiếng chim hót và tiếng xì xào của lá cây. Nơi này đẹp quá! Một nơi nó từng ao ước muốn đến cùng hắn. Rồi bất chợt nó nhìn thấy một cặp tình nhân đang nắm tay nhau. Hiếu kì nó chạy lại xem.

A, là hắn và nó... A a... nó không còn tin vào mắt mình nữa. Hắn và nó sao lại ở đây? Còn tay trong tay nữa chứ!

Nó càng ngày càng tò mò, tiến lại gần hơn. Đúng thật là hắn và nó, không thể sai vào đâu được cả. Nó tiền lại trước mặt họ, nó quơ tay múa chân. Song họ chẳng thấy gì cả. Họ đi xuyên qua nó. Nó đủ thông minh để nhận ra họ không thấy nó, chỉ có nó thấy họ.

Vài phút sau, có một cậu nhóc từ trong nhà chạy ra. Là một cậu nhóc rất xinh, xinh như thiên thần ý. Cậu nhóc lóc chóc chạy ra và tiến lại gần nó. Nó trong giấc mơ bồng cậu bé lên, hôn hít rồi dùng má mình cọ vào má cậu bé. Còn hắn thì nhìn hai người họ trìu mến. Sau đó họ nói gì đó nó không nghe được. Nó đành tiến lại gần hơn nữa, nó nghe:
- Bà xã này, hôm nay anh thấy trong người sao sao ý!

- Anh bị gì à? Có ai làm gì anh sao? Hay anh bệnh?

- Không, anh chỉ cảm nhận ngoài gia đình ta ra còn có ai đó đang theo dõi chúng ta thôi!

- Anh hâm đúng không? Ai mà lại đến chỗ này chứ! Chỗ này là độc quyền của chúng ta mà.
Rồi họ nắm tay nhau, hiếp mặt lại cười. Đột nhiên cậu bé kia lên tiếng:
- Mama ơi, con muốn uống nước.
- Ừ được rồi, con ở đây với papa để mama vào nhà lấy nước cho nhé!
Nghe được chữ mama, papa lòng nó tự dưng dâng lên một cảm giác khó tả. Đây là con của nó và hắn, hà... vài giọt nước mắt lại rơi. Người ta vẫn bảo:"Vui không nhất thiết là cười, buồn không nhất thiết phải khóc". Bây giờ thì nó là người thấm thía nhất.

Lòng nó chợt ấm lạ thường....
Chap 27: Tỏ tình (2).

o0o

Nó quệt vội vài giọt nước mắt, nó đứng đó nhìn họ. Họ thật đẹp, đẹp lạ kì... Một sức mạnh nào đó đã bao trùm lấy họ. Họ như ở một thế giới riêng của mình, không dính bẩn, không nhơ nhuốc và không đau đớn. Họ chỉ có hạnh phúc.

Nó bỗng thấy lòng nhẹ bẫng, trong phút chóc đó nó đã nghĩ dù nó chết nó cũng không nuối tiếc. Vì sao? Vì nó đã thấy được cảnh tượng này.
***

Gió lùa qua, hất mái tóc nó lên để lộ vầng thái dương sáng. Trông nó lúc này vừa dịu dàng, xinh đẹp và... mạnh mẽ?
o0o

Trong phòng bệnh:

Hắn ngồi cạnh nó, nước mắt lưng tròng. Nó vẫn thường nói hắn là thằng con trai mít ướt, đúng thật. Đồ mít ướt, hắn là thế đấy. Hắn yêu nó và giờ hắn khóc vì nó. Ai nói con trai không được khóc chứ?

Hắn nắm chặt tay nó, chặt lắm. Chặt như là nó sẽ rời xa hắn nếu hắn buông tay ra vậy.
***

Khuya rồi, hắn muốn ngủ. Song, nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch trên giường của nó hắn không thể nào ngủ được. Nó ám ảnh hắn, phải làm sao đây? Hắn không biết. Hắn đã làm nó ra nông nổi này, chính hắn đây... chính hắn hại nó. Lỗi lầm này quá lớn với hắn, hắn không biết rồi đây sẽ đối diện với nó thế nào nữa...

Hắn bắt đầu thở dài, hắn đang tưởng tượng cảnh khi nó tỉnh dậy. Hắn sẽ ấp a ấp úng thế nào để nói lên lời xin lỗi? Nghĩ đến đây, hắn hít một hơi dài rồi thở nhẹ ra. Lòng hắn nặng, từ tận đáy lòng hắn, hắn cảm thấy nặng nề. Không phải vì nghĩ nó là gánh nặng, mà là vì nghĩ đến tội lỗi của mình.
o0o

Ở nhà Uke:

Cô ngồi trên thềm cửa sổ, mắt hiếp lại cười. Cái sở thích ngồi bên cửa sổ này chỉ có cô và Kyo có. Nó là độc quyền của cô và anh ấy.
***

Uke cầm tờ giấy hồi chiều trên tay, nhìn chúng mà nước mắt muốn rơi. Còn gì hạnh phúc hơn lúc này? Gió khuya lùa vào hơi rét. Mùa hạ gì mà lạ đời. Sáng nóng, tối lại rét. Thời tiết kiểu này chắc có ngày thế giới lăn ra trở bệnh mất. Thế là cô vội khép cửa sổ lại, ngắm nhìn đêm khuya qua lớp kính trong suốt. Nếu là thường ngày, bình thường thôi thì cô sẽ thấy nó lạnh lẽo lắm. Nhưng hôm nay đặc biệt, hôm nay nó ấm áp vô cùng

Song, hạnh phúc chỉ đến với cô trong giây lát. Hạnh phúc này là của bản thân cô, còn gia đình cô thì sao? Họ đang ở bên vờ vực phá sản, nếu không kết hôn với Jun thì họ sẽ phá sản mất.... Phải làm sao đây? Chẳng nhẽ vì sự ích kỉ của mình mà cô cho đánh rơi cả gia đình? Cô khó xử lắm...
o0o
Ở nhà Kyo:

Anh ấy cũng đang ngồi bên cửa sổ. Anh ấy cũng nhìn ra ngoài đường phố và lòng anh ấy cũng tràn ngập hạnh phúc. Anh ấy đang yêu và được yêu, mối tình đầu của anh ấy nay đã trở về với anh ấy.
***

Anh không cười, mặt anh vẫn lạnh tanh. Bẩm sinh anh đã vậy rồi. Nhưng mà bụng dạ anh thì đang cười rất tươi.
Nếu anh cười ra được thì không biết cái nụ cười ấy nó đẹp như thế nào nữa. Hì.

Song, anh lại có cảm giác chẳng lành. Chẳng có chuyện gì đến với anh dễ dàng như vậy, mọi thứ có ra thì phải có trả lại. Anh chẳng yên tâm tẹo nào. Liệu rồi hạnh phúc này chỉ thoáng qua? Anh bắt đầu cảm thấy hối hận khi không phản bác ý kiến không làm người yêu của Uke, anh sợ mất cô ấy.
o0o
Nhà của Sula:
- Chan này, anh không định về nhà à? Sao cứ ở nhà em suốt thế? Anh không sợ gia đình lo à?

- Xời, họ cũng biết anh ở đây mà. Lo gì

- Thế còn em gái anh?

- Mặc xác con nhỏ ý, nó có thằng Jun lo rồi...

- Hơ hơ, anh vô tâm thật.

- Anh vốn đã thế. Riêng em là anh quan tâm thôi

- Nịnh vừa thôi cha nội!

- Xời, nịnh gì! Nói thật lòng mà...
Nói rồi ông Chan ôm chặt lấy Sula, còn Sula thì cuốn người lại để núp sát vào ngực ông ấy. Sau đó, họ thiếp đi. Họ vẫn thế, đáng yêu và trẻ con. Chuyện hôm nay để hôm nay tính, chuyện ngày mai để ngày mai tính. Họ chẳng biết dự tính gì cho tương lai... Họ cũng chả biết rằng mình rồi sẽ mất đi một đứa em gái, họ cũng không biết rằng đứa con của họ sau này chẳng còn có dịp gọi cô nữa....
o0o

Họ đều hạnh phúc. Họ thật sự rất hạnh phúc. Có lẽ rồi khi Yun chết, họ mới thật sự đau lòng. Nhưng rồi họ cũng có cuộc sống riêng của mình, họ sẽ nhanh chóng quên cô đi. Quên đi cái lạnh giá khi đánh mất người tình, người thân của mình.
Nhưng rồi họ sẽ bị quả báo chăng? Vì họ đã dám quên đi cái chết đó?....
Chap 27: Tỏ tình (3).

o0o

Trong bệnh viện:

Bác sĩ Tùng đã trực xong ca của ông ấy. Ông đi dạo chung quanh bệnh viện để hút thở mùi thuốc sát trùng, đây là thói quen của ông ấy. Ông quý bệnh viện này, ông muốn cảm nhận chúng theo cách riêng của ông, và đó chính là cách riêng của ông, tuy rằng nó có khác người đi chăng nữa.

Sau một hồi hít thở trong ấy, ông đi ra ngoài bệnh viện và lấy gói thuốc lá trong túi áo ra. Châm một điếu, ông ngồi xuống băng ghế đá gần đó để rít một hơi. Lâu rồi ông không hút thuốc. Nhưng hôm nay là trường hợp ngoại lệ, nếu không hút thuốc lá ông sẽ đau đầu chết mất.

***

Vừa rồi ca ông trực là một cô bé bị bỏng nặng. Chỉ mới 13t, cô bé đã phải bỏng cấp độ 3 rồi. Ông cảm thấy đau lòng. Ông không hiểu rồi cuộc sống sao này của cô bé thế nào? Sống thực vật hay là bị tàn phế? Ông không biết! Ông chỉ nhận ra là sự đời sao lắm phiền phức thế. Người thì cái gì cũng có, người thì chỉ trong phút chóc lại mất hết những gì mình có. Còn có người thì không có gì để đánh mất. Ông thở dài, rít thêm một hơi sẩu rồi thở ra. Ông tự nghĩ bao giờ ông chết, không biết mọi người thế nào?.

o0o

Phòng 117:

Hắn ngồi trong phòng nó. Bụng đã réo lên vì đói. Chiều giờ hắn đã có hạt cơm gì trong bụng đâu. Hắn vội xoa bụng mình và tự nguyền rủa nó kêu không đúng lúc. Đói quá! Hắn muốn ăn. Nhưng hắn ăn thì ai trông nó? Nhỡ nó có chuyện gì thì sao? Ôi, thế nên giờ hắn phải nhịn đói ở đây trông nó đây này. Mà lại thêm cơn buồn ngủ nữa chứ! Hai cái này hợp lại thì ai đỡ nổi đây hở trời... Hắn bắt đầu mếu máo, chửi thầm trong bụng:

* Trời ơi... Có vị thần nào mang bát cháo hay bát gì đấy cho tôi ăn không hở trời!? Đói quá đói quá rồi! Ai cứu tôi với... Hức hức!...

Và lời cầu nguyện đã được dâng lên đến chúa trời kính mến. Một vị "thần tiên" đang mở cửa phòng hắn và kèm theo là một cái hủ nhựa, trong đấy là một bát cháo nóng hổi, thơm phức. Hắn hít hít hà hà, ôi cái mùi thơm này... cái mùi thơm này... ôi sao mà nó thơm thế. Cơn đói lại réo lên, hắn liền xoay người qua để xem ai kia...

o0o

Ngoài bệnh viện:

Bác sĩ Tùng đứng dậy, phủi mông để những vết bẩn ở áo blouse biến mất. Ông vừa đi ông vừa rít vài hơi cuối cùng. Mãi đến trước cửa bệnh viện ông mới nhớ ra rằng từ khi ông thấy chàng trai đó chạy vào phòng bệnh của cô gái kia đến giờ thì chẳng thấy cậu ra nữa. Thế thì cậu ăn bằng cái gì? Nghĩ đến đây ông chợt thở dài. Ông quan tâm cậu ta quá đỗi bình thường, chắc có lẽ do cậu ta giống ông hồi còn trẻ. Xốc nổi hết sức.

Một vài giây sau, ông chợt bật cười rồi quay lưng đi đến một tiệm cháo gần đấy. Mua một tí gì đấy cho cậu ta ăn, xem như trả công cậu ta đã nói chuyện với ông hồi chiều nay.

o0o

Trong phòng nó:

Hắn ăn ngấu nghiến. Lần đầu tiên trong đời hắn thấy cháo bình dân ngon thế! À, ra cái câu người ta nói: "Khi đói ăn gì cũng ngon" quả đúng thật.

Hắn hút rột rột bát cháo. Eo ơi, ai thấy cảnh này thì còn đâu cái hình tượng anh chàng playboy đẹp trai, ăn chơi và thích chơi nổi chứ. Tội cho em nào thấy được cảnh này, hình tượng sụp đổi. (hé hé).

Ăn xong, hắn ợ một cái dài. Bác sĩ Tùng nhìn thái độ của hắn thế không khỏi buồn cười, anh chàng này trẻ con hơn ông tưởng. Ông bật cười khanh khách làm hắn ngượng đỏ mặt. Đây là lần đầu hắn thức trắng đêm, may là có ông bác sĩ già vui tính này. Không thì hắn cũng chẳng thức nổi. Khuya đó hắn đã vừa nói chuyện và vừa trông nó, chỉ cần thấy rét một tí là hắn chạy đến giường bệnh nó đắp chăn lên một tẹo để giữ ấm cho nó. Chứng tỏ hắn rất yêu nó.

o0o

Tại nhà nó:

Mẹ nó từ chiều đến giờ đã sốt nắng sốt vó lên. Ông Chan không về nhà thì không sao, vì bà biết thừa nó ông ấy ở nhà Sula. Còn nó không về là cả một vấn đề. Từ ngày nó phát hiện ra bệnh, bà đã trông chừng nó chặt chẽ hơn. Bà sợ nó lại nhập viện, rồi nó phải chịu đủ mọi đau đớn về thể xác lẫn tinh thần. Nào là tiêm chích, nào là trị liệu, bà sợ rồi bà và nó sẽ khổ sở.

Cửa nhà nó bây giờ vẫn còn mở toanh. Mẹ nó ngồi trước phòng khách, hai tay bấu chặt nhau. Còn ba nó thì ngồi cạnh bên, tay trái vòng qua vai bà để bà dựa vào. Ông bà đã đợi ở đây hơn năm tiếng đồng hồ rồi. Bà lo sợ lắm, định báo cảnh sát thì ông Bạch lại ngăn. Ông bảo là chưa đủ 10 tiếng thì không thể báo cảnh sát được, nên giờ ông bà đợi là tốt nhứt.

***

Bà Bạch thở dài, cô con gái bề ngoài mạnh mẽ nhưng trong lòng thì yếu đuối của bà đang ở đâu bà cũng không biết! Thì làm sao còn có tư cách làm mẹ nữa chứ! Bà bắt đầu khóc, đây là lần thứ ba bà khóc từ khi đợi nó đến giờ. Bà nép vào người ông Bạch mà cắn răng để không bật lên những tiếng nấc. Trong lòng bà tự hỏi, bà còn có tư cách làm một người mẹ sao?

o0o

Phòng 117:

Tay nó đã bắt đầu chuyển động....
Chap 27: Tỏ tình (4).

o0o

Bây giờ là năm giờ sáng. Mặt trời đã ló dạng và vài hạt nắng đã hắt vào trong phòng. Những vạt nắng sáng tinh mơ chiếu xuống mắt nó, chúng lăn tăn trên người nó như muốn đánh thức nó dậy. Tay nó bắt đầu chuyển động và mắt cũng bắt đầu mở hờ ra. Nó đã ngủ một giấc quá dài và giờ thì nó cần thức dậy.

Nhích mạnh tay một tẹo, nó cảm giác như mình vừa va vào cái gì đó. "Cái gì đó" ấm lắm, như một khuôn mặt người vậy. Nó gượng người để mở mắt to hơn, và nó đã nhìn thấy cái đó. Là hắn, là khuôn mặt quen thuộc nó. Khuôn mặt là hằng đêm nó vẫn mơ thấy. Nhưng nhìn hắn thế này thì nó thấy mình thật có lỗi và không khỏi đau lòng.

Hai vành khoé mắt hắn đã thâm quầng, chứng tỏ đêm qua hắn không ngủ đủ giấc. Nó ngước mắt lên nhìn trần nhà, nó cảm thấy mắt nó ươn ướt. Rồi nó khẽ thở dài. Sao bao nhiêu thử thách thì hắn và nó được gì chứ nhỉ? Sự thương tổn hay niềm hạnh phúc?. Nó bỗng dưng thấy đuối sức và muốn bỏ cuộc. Không muốn đôi co với tử thần nữa. Bây giờ nó nghĩ, nếu nó chết thì sẽ là sự thanh thản cho hắn và mọi người. Không biết từ bao giờ nó đã nghĩ rằng mình trở thành gánh nặng của họ rồi.

o0o

Hắn cảm thấy khó chịu. Dường như có vật gì đó vừa chạm vào hắn và hắn muốn dậy ngay lập tức để xem vật đó là gì. Song, mắt hắn không cho phép hắn làm điều đó. Nó đã quá mệt mỏi vì phải mở suốt đêm qua cùng chủ nhân của nó.

Hắn khẽ thở dài trong tìm thức. Hắn đang ngủ còn nó thì đang làm gì? Hắn muốn biết. Hắn sợ có điều gì sẽ xảy ra với nó. Lúc này nó đã quá yếu ớt rồi. Hắn không muốn nó xảy ra chuyện gì nữa. Nếu nó xảy ra chuyện gì, có lẽ hắn cũng chả sống nổi.

o0o
Tại đồn cảnh sát:

- Con ông bà đã mất tích mấy giờ rồi?

- Hơn 10 tiếng.

- Thế cô bé ấy tên gì?

- Bạch Ánh Linh.

- Bao nhiêu tuổi?

- 17 tuổi. Tháng 9 này là tròn 18t.

- Bà có mang ảnh của cô ấy đến đây không?

- Có có - bà Bạch vừa nói vừa lục túi xách lấy tấm hình. Bà tiếp lời của mình:

- Đây.

Vị cảnh sát kia cầm tấm cảnh và đứng lên. Anh ta truyền sang cho một cảnh sát nữa để làm gì đấy, sao rồi anh ta quay lại và nói với bà ấy:

- Chúng tôi sẽ tìm giúp bà. Bây giờ bà có thể về nhà và đợi tin từ chúng tôi.

Bà Bạch đứng lên, trong lòng cảm thấy buốt giá, đầu óc quay cuồng. Bà muốn ngất. Con bà đã mất tích được 10 tiếng rồi, và bà thì đã thức trắng đêm đợi nó.

Ông Bạch thấy thế liền đứng dậy đỡ bà, ông ấy kéo bà sát người mình. Ông rất đau sót trước bộ dạng của bà. Kể từ ngày ông nhận biết rằng nó là con ông và mọi lỗi lầm đều được xoá bỏ thì ông lại yêu thương nó như xưa. Chẳng biết từ bao giờ ông đã dành nhiều thời gian hơn, tình cảm hơn cho mẹ con nó. Ông yêu họ nhiều hơn, thậm chí có thể nói, tình yêu ông dành cho họ không có thứ gì thay thế được.

o0o

Phòng 117:
Hắn bắt đầu chồm dậy, mở mắt ra và hắn hết sức là ngạc nhiên. Không biết từ lúc nào nó đã tỉnh dậy. Bây giờ thì nó đang ngồi trên giường và nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời hôm nay lại đỗ mưa, mưa buổi sớm.
***

Hắn luống cuống chạy đi kêu bác sĩ, thì bỗng có một bàn tay yếu ớt nắm lại. Hắn quay người, người đang nắm tay hắn chính là nó.
Hắn ngồi xuống ghế cạnh bên giường bệnh. Hắn hiểu ý nó. Nó muốn nói là nó khoẻ và không cần gọi bác sĩ làm gì. Hắn nhìn nó, hắn thật sự chẳng hiểu tại sao nó đang ốm mà lại đẹp kì diệu thế kia?

Còn nó, nó không nói gì cả. Nó lặng lẽ nhìn ra ngoài ô cửa sổ. Lâu lâu lại liếc qua hắn và cười một cái dịu dàng như ánh ban mai. Âm áp vô cùng. Hôm nay, nó im lặng hơn bình thường...

***

Không khí yên lặng bắt đầu bao trùm lấy căn phòng. Hắn nhận ra rõ sự khác biệt này, sự khác biệt giữa Yun hắn yêu và bây giờ. Hắn cảm thấy khó chịu trong lòng, đánh liều, hắn hỏi:

- Em đang nhìn gì mà chăm chí thế?

- ... (Im lặng).

- Em nói anh biết đi. Em đang nhìn gì thế?

- Suỵt! - Nó để tay lên miệng và ra hiệu cho hắn im lặng. Rồi nó lại nheo mắt cười, nó nói:

- Anh nhìn ra ngoài này này. Thấy tổ chim kia không?

- Thấy! Nhưng chúng có gì khác biệt mà em lại nhìn nó còn đắm đuối hơn nhìn anh chứ! (Lão này điên thật rồi Đi ghen với chim )

- Há há, anh là đồ ngốc. Anh nhìn kĩ nhá, trong đấy có hai con chim. Một là chim mẹ và chim con. Chim mẹ đang móm mồi cho chim con ăn, anh thấy hạnh phúc không?

- Ừ ừ, hạnh phúc! May mốt em cưới anh rồi thì cũng thế thôi!- Hắn trêu nó.

- Không thể được đâu!- Nó cụp mắt xuống.

- Sao thế?

- Vì thời gian sắp hết rồi?

- Thời gian gì? Em đùa anh à?

- À không, không có gì... Hì hì, em đùa tẹo.

Hắn nhìn nó, rõ ràng lời nói này có hàm ý gì đó. Nhưng hắn không hiểu, hắn thật sự là không hiểu! Thời gian gì chứ? Thời gian thiếu gì? Chẳng phải nó và hắn còn trẻ sao?. Hắn vẫn ngây thơ không nhận ra, rồi sắp tới đây, sẽ có người phải chết.

o0o

Phòng nó lúc 5h giờ hơn:

Nó nhỏm người dậy. Kê gối lên đầu giường, nó dựa lưng vào gối mà nhìn hắn. Hắn thật đẹp, mắt hắn có màu nâu nhạt. Tóc hắn hơi xoăn bẩm sinh, mũi hắn rất cao, lông mày cũng rất rậm. Hì, đây là lần đầu nó nhìn hắn kĩ thế. Rồi chợt một giọt nước mắt lại lăn dài trên má. Nó vội lấy tay quẹt chúng đi và thầm nhủ là mình nên mạnh mẽ. Song, nước mắt vẫn cứ rơi. Nó biết rồi mai này, nó chẳng còn dịp nào nữa để nhìn kĩ hắn thế này. Chỉ cần 2 tháng nữa thôi, chúng qua nhanh lắm. Nhanh như một tia chớp vậy.

Nó lặng lẽ nhìn hắn hồi lâu. Ngắm nhìn hắn đến khi những giọt mưa đầu tiên bắt đầu rơi nó mới ngừng nhìn.

***

Nó cười một cái dịu dàng, hôm nay trời mưa. Có lẽ là một điềm lành lại sắp đến với nó. Vì theo nó, mỗi lần trời mưa là mỗi lần nó với hắn xảy ra chuyện "nghiêm trọng", buồn có vui có. Nó nheo mắt một cái để những giọt nước mắt còn động lại trên mi rơi hết. Và nó bắt đầu nhìn ra ngoài khung cửa sổ.

Nó nhìn mưa rơi, hạt mưa chắc mắt lắm- nó nghĩ thế....

TO BE CONTINUE...
Chap 27: Tỏ tình (cuối).

o0o


Trong phòng của nó:

Hắn cúi người thấp xuống để lẫn tránh nó. Hắn sợ phải đối diện với nó, sợ phải nghe những lời giải thích từ nó và hắn. Hắn biết, những lời đó chắc hẳn sẽ làm hắn đau đớn. Song, tay hắn vẫn bấu chặt lấy tay nó. Bấu cứng lắm! Cứng để nổi nó cảm thấy đau buốt đến tận xương.


***


Nó hơi nhăn mặt lại vì đau, nó nhìn hắn. Cái ánh mắt thương hại sao lại xuất hiện ở đây? Hắn cụp đầu xuống để nó tránh ánh mắt của nó. Nó nhận ra điều đó, và ngước mắt lên trần nhà. Để nước mắt chảy ngược vào trong, không cho nó rơi xuống. Tại sao mẹ con chim nhỏ kia lại hạnh phúc thế? Tại sao chúng lại hạnh phúc trên nỗi đau của người khác nhỉ? Nó đang đau, đau vì ai chứ? Vì cái gì? Những câu hỏi không có câu trả lời.


o0o


Hắn bắt đầu ngẩng mặt lên, mắt hắn tỏ vẻ đã biết lỗi rồi. Hắn từ từ thả lỏng tay nó ra, hít một hơi thật dài rồi thở ra. Sau đó hắn nói:

- Anh có chuyện muốn nói với em!

Nó nuốt nước mắt vào trong, kiềm nén cơn đau kia. Nó cúi đầu xuống nhìn hắn, nó nói với giọng run run:

- Anh... muốn nói gì?

- Anh xin lỗi- Hắn nói nghiêm túc.

- Ưm... chuyện gì mới được?

- Vì chuyện tối hôm qua.

***


Cổ họng nó bỗng ứ nghẹn lại, nó không biết nói gì bây giờ. Tối hôm qua là thế nào? Tối hôm qua có phải là cái ngày mà nó phải khóc nức nở, khóc hết sức bình sinh của nó đúng không? Nó bỗng nhếch mép lên cười. A thì ra chuyện này là lời hắn muốn nói với nó. Cuối cùng thì hắn cũng hiểu nỗi lòng của nó rồi. Nó nén giọt nước mắt xúc động vào trong, thở dài một cái thật mạnh. Nó thấy mình như nhẹ nhõm hơn. Rồi nó nhìn hắn, nó đặt tay lên đầu hắn rồi xoa xoa mạnh cho rối mù. Vừa xoa nó vừa nói:

- Anh điên quá! Chuyện gì phải xin lỗi, đó đâu phải lỗi của anh.

Hắn im lặng, trầm ngâm một hồi. Hắn nói lại với vẻ kiên quyết:

- Không, lỗi do anh. Anh phải nghe em giải thích, thế nhưng anh không nghe. Anh bỏ em ở đó. Anh quá sĩ diện, xin lỗi... xin lỗi em nhiều nhiều lắm! Xin lỗi em n lần luôn...

- Xời, biết thế em dỗi anh. Cho anh xin lỗi nhiều hơn rồi.

- Em chơi anh ác thế?

- Thế mới là em. Anh không biết à! Hà hà...

- Xời...

Hắn kêu một tiếng "xời" trêu chọc, rồi nắm lấy tay nó. Kéo lại người hắn nhẹ nhàng và ôm lấy. Hắn vỗ vỗ lên lưng nó, vuốt ve an ủi:

- Em không biết anh lo cho em thế nào đâu!

Nó mỉm cười không nói gì. Hắn nói tiếp:

- Đây là lần đầu tiên anh thức trắng đêm đấy nhá!

Nó lại mỉm cười không nói gì. Trong lòng nó tự dưng lại dâng lên một cảm giác. Ấm áp lạ kì. Nó vòng tay qua ôm lấy hắn, ôm thật chặt. Nó áp mặt mình lên vai hắn, vài giọt nước mắt lại rơi ra. Trong đó có cả những giọt nước mắt xúc động vừa rồi. Nó hít hà hơi của hắn. Hắn có mùi thơm dịu, mùi nước hoa Echo hắn thường dùng. Loại này không đắt tiền nhưng hắn nói là hắn thích nó, vì nó có mùi thơm dịu và ấm. Nó lại cười trong những giọt nước mắt và niềm hạnh phúc đang trào dâng.


***


Hắn ôm nó chặt hơn. Hắn nhắm mắt lại tận hưởng cảm giác này, một cảm giác an toàn và yên tâm xâm lấn đầy trái tim hắn. Hắn áp mình vào mái tóc ngắn của nó, hắn hít một hơi để hương thơm bay vào mũi. Hắn chợt cười dịu dàng, mùi thơm này làm hắn quyết luyến. Rồi hắn nói nhỏ, nói đủ cho hắn và nó nghe:

- Anh yêu em, yêu nhiều lắm!

Nó giật nẩy người. Câu này, chính câu này nó đã muốn nghe từ lâu. Bây giờ thì nó được nghe rồi. Nó không muốn kiềm nén niềm hạnh phúc của mình nữa, nó đẩy nhẹ hắn ra. Rồi nhìn hắn với đôi mắt ướt đẫm, nó để tay lên mặt hắn như vuốt nhẹ nhàng. Nó nói:

- Em cũng yêu anh. Yêu nhiều lắm!

Rồi hai người mi nhẹ nhau vào mà, họ lại ôm nhau. Nó cảm nhận tình yêu của nhau, tình yêu mà họ đang truyền tải cho nhau. Nó lớn lắm, lớn hơn bất cứ thứ gì trên đời. Dù có thứ nào đáng giá bạc trăm bạc triệu cũng không thể đổi được. Đó là tình yêu của hắn và nó. Bây giờ và mãi mãi....

Một lời tỏ tình nữa, lại được thốt ra....
Chap 28: Nổi lòng cha mẹ.

o0o


Trong phòng bệnh:

Nó đã ngủ. Giờ thì chỉ còn lại mình hắn.
Một trận khóc dữ dội đã khiến nó phải mệt mỏi và thiếp đi. Nó như trẻ con vậy. Ngủ mọi lúc mỏi nơi, mọi hoàn cảnh.


***


Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Kéo rèm cửa ra, trời còn mưa. Hắn liếc nhìn tổ chim nó chỉ vừa rồi. Cảm giác thanh thản lại dâng lên. Đúng là nó nói hay, nhìn những cảnh này thật sự rất bình yêu và nhẹ nhõm. Hắn chống cắm, hít hơi thật sâu rồi thở ra. Hắn nhìn những giọt mưa đang rơi, nhìn tổ chim hạnh phúc. Hắn nghĩ mai này, khi con cháu hắn được ra đời, hắn cũng sẽ yêu thương chúng như thế. Sẽ thành tấm gương sáng nhất để con hắn noi theo, sẽ là người chồng yêu thươn


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

12 Pages V « < 10 11 12 >
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Siêu Mua - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 30th October 2014 - 07:14 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248