Nhóm: Members
Bài viết: 215
Tham gia: 27-April 09
Đến từ: Vườn thú =]]
Thành viên thứ: 262094
Tiền mặt: 63160
Thời gian tải nhạc: 0 h Y!M :
Tác giả :Shell ( Cũng là Gấu đấy ) ^^
Tên fic : Hợp đồng yêu
Thể loại :Hài ( lúc đầu thôi ), từ từ về sau sẽ lấy nước mắt các bác 1 tí. Nhưng chung quy là truyện tình cảm
Tình trạng : Composing
Rating : 16+ ( CHỐNG CHỈ ĐỊNH NHỮNG NGƯỜI THIẾU KIÊN NHẪN CHỜ ĐỢI )
Nguồn : Đang đăng song song trên Matnauhoctro ^^
Chương 1: Người vợ bất đắt dĩ !
Tôi 25 tuổi, đang làm chức Gíam Đốc ở công ty xe ôtô của bố tôi. 25 tuổi, sở hữu vẻ ngoài điển trai, tài ăn nói có duyên, gia cảnh giàu có nên xung quanh tôi ko thiếu gì các em chân dài xinh đẹp. Nhưng mà đối với tôi tán gái xong là phải được “ăn”, “ăn” được thì phải bỏ. Tình yêu chả là gì đối với tôi, thế nên đã 25 tuổi tôi vẫn chưa biết yêu thật lòng là thế nào. Tôi suốt ngày dung dăng dung dẻ sáng làm việc tối đi bar hay đi với gái. Cho đến một ngày tai hoạ ập xuống đầu tôi.
- Alô bố ạ. Có chuyện gì vậy bố ?.........Vâng con biết rồi, con về ngay.
Tôi quay xe lái con Camry đen về công ty, nghe giọng bố lạ lắm, chắc có chuyện chẳng lành.
- Ngồi đi con trai.
Đột nhiên tôi chột dạ.
- Có chuyện gì vậy bố ? Trông bố lạ quá.
- Con năm nay đã 25 tuổi rồi phải ko ?
- Vâng ạ, thì sao bố ?
- Đến lúc lấy vợ rồi con trai.
- Hả ? Bố nói gì ạ ? Lấy vợ gì bố ? Con chưa có ý trung nhân mà. Vả lại con còn phải đi làm bận bịu lắm, từ từ đi bố.
- Đi làm và cưới vợ là 2 chuyện khác nhau. Bố đã có người ưng ý dành cho con rồi, bố tin con sẽ thích con bé.
- Bây giờ là thời kì gì mà còn chuyện này nữa bố, con muốn tự tìm người yêu cho mình. Con ko thích sự sắp đặt của bố đâu. Con ko thích lấy người con ko yêu.
- Nhưng nếu vụ này thành công thì sẽ rất có lợi cho công ty nhà ta, cưới nó về thì cũng đâu khó khăn gì cho con, thích thì ở luôn với nhau, còn ko thì cứ cưới nhưng muốn làm gì thì làm vài năm thì li dị . Nhưng bố chắc chắn con sẽ ko trụ nổi với cô bé đâu. Con sẽ bắt bố cho cưới ngay, cô bé rất dễ thương và thú vị hahahaha.
- Bô đánh giá con thấp thế ?. Nếu có lợi cho nhà ta thì cũng được. Coi như trong list con lại có thêm 1 em “ rau sạch” xinh xắn.
- Tốt, cô bé tên là My. Dương Ngọc My 18 tuổi, đây là ảnh con bé. Tôi cầm tấm ảnh trong tay, miệng cười khẩy ko biết ông bố già yêu dấu của tôi lại có trò gì mới nữa đây, bây giờ lại bảo tôi lấy con bé 18 vắt mũi chưa sạch à ?. Trong ảnh là 1 cô gái rất xinh, sở hữu nụ cười rất trong sáng, mái tóc nối dài đến tận hông. Nhìn ảnh mà tôi thấy thật hài lòng, cô em xinh thế này thì cũng tạm chấp nhận phong cho cái danh hiệu “Vợ”. Để em này ở nhà cơm nước, mỗi tối phục vụ tôi thì cũng hay nhỉ.
- Động lòng rồi hả con trai ?
- Ok, xinh thế này thì con duyệt.
- Còn việc có yêu hay ko thì ko sao, bố đã tính rồi bố sẽ cho con và con bé sống như vợ chồng trong 6 tháng để tìm hiểu nhau, từ từ rồi cũng sẽ yêu thôi, con bé xinh thế cơ mà.
- Sống như vợ chồng ? Bố ko sợ con sẽ làm gì cô ấy sao ?
- Hahaha con trai, ta lại mong con làm gì con bé ấy chứ. Thế thì con sẽ phải cưới con bé ngay, và ta lại có cháu để bế.
- Hừ bố bố giỏi quá tính đủ cả đường
- Ta là bố con mà, gừng càng già càng cay.
- Cô ta con gái ai mà quyền lực thế ? Bây giờ đang ở đâu ?
- Cô bé là con bác Tiến - bạn thân của ta ngày xưa giờ đang là chủ tịch tập đoàn ôtô ở Canada. Ngày mai sẽ bay sang đây.
- Ok, vấn đề đã giải quyết xong, thế ko có gì nữa thì con đi nha bố.
- Ngày mai con sẽ đi với bố đến đón họ đấy. 9h sáng mai ta sẽ bảo trợ lí ta sang đón con.
Tôi ko trả lời bố mà bước nhanh ra khỏi cửa, tôi đang vội vì em Lan - người mẫu mới nổi, một em “ rau” khá nuột mà tôi đã nuôi cả tuần nay. Gìơ đã đến lúc “ thu hoạch”. Cả đêm tôi ngây ngất ở khách sạn đến tận 4h sáng mới bò về nhà và ngủ tiếp. Chỉ mới ngủ được 4 tiếng thì tiếng bà quản gia đã nhẹ nhàng bay đến bên tai dựng đứng tôi dậy để chuẩn bị cho cuộc hẹn với bố tôi.
À tôi có nói với các bạn tôi là cậu chủ của 1 căn biệt thự lớn ở trung tâm Sài Gòn chưa nhỉ?. Do tôi làm việc rất tốt và nghiêm chỉnh nên bố tôi ko can dự đến đời sống riêng tư của tôi. Ông ấy còn cấp cho tôi một căn biệt thự lớn và 1 tấm séc giá trị cho tôi tiêu xài, đấy là lí do tại sao tôi lại chơi bời lêu lổng thế với tình yêu. Có tiền thì có tất cả kể cả tình yêu nên trong suy nghĩ của tôi chữ tình phải đi chung với chữ tiền.
Còn chuyện tôi sắp có 1 bà “Vợ tương lai 18 tuổi” thì cũng chả ảnh hưởng gì mấy đến cuộc sống thường nhật của tôi. Tôi cá là cô bé kia cũng chả hứng thú gì với chuyện phải làm vợ của 1 tên mà chưa gặp nhau 1 lần nào.
Sau 15’ tronh nhà tắm tôi cũng chuẩn bị xong, tôi bước xuống lầu trong những ánh nhìn hâm mộ của các cô hầu gái trong nhà, đây cũng là chuyện thường như ở phường thôi ai bảo tôi điển trai quá làm gì.
- Trợ lí Nam đến chưa bà hai ?
- Rồi ạ, cậu ấy đang đợi ngoài sân thưa cậu chủ.
- Được rồi.
Tôi chỉnh lại trang phục của mình, đến sân bay nên cũng ko cần nghiêm nghị như đi làm. Chỉ cần chiếc quần jeans thụng, áo sơmi bụi và đôi thể thao kiểu hip hop. Mái tóc bồng bềnh hằng ngày hôm nay dựng đứng cả lên, với tay lấy cái kính mát tôi tiến tới chỗ xe.
- Đi thôi trợ lí Nam.
Thật sự tôi dám chắc tôi mà như thế này thì đố em nào dám bảo tôi đã 25, trông tôi tầm tầm 20 phây phẩy. Bởi vậy đã bảo là tôi điển trai rồi mà.
Được chỉnh sửa bởi Siunhangaubu on 04 Aug 09 04:47
Nhóm: Members
Bài viết: 215
Tham gia: 27-April 09
Đến từ: Vườn thú =]]
Thành viên thứ: 262094
Tiền mặt: 63160
Thời gian tải nhạc: 0 h Y!M :
Tình hình là năm nay em ko được HSG chỉ được Khá xêm xêm Giỏi thôi nên HK2 em phải học tích cực vào Giờ em ko rảnh để type + chưa có một cái kết cool nên đến thời gian nghỉ tết em sẽ type cái kết cho mọi người. Được chứ ? ?:x:x:x
Nhóm: Members
Bài viết: 1
Tham gia: 2-February 10
Thành viên thứ: 327760
Tiền mặt: 160
Thời gian tải nhạc: 0 h No Yahoo Messenger
Không ngờ còn nhỏ mà em lại viết truyện hay đến thế! Cám ơn em vì đã post truyện lên cho mọi người cùng đọc. Chúc em luôn học giỏi và sẽ có nhiều cảm hứng để sáng tác nữa nha!
Nhóm: Members
Bài viết: 1
Tham gia: 6-February 10
Thành viên thứ: 328986
Tiền mặt: 10
Thời gian tải nhạc: 0 h No Yahoo Messenger
cảm ơn Siunhangaubu, truyện của Siunhangaubu rất hay, có lẽ vì Siunhangaubu mà Mục măng tạo một tài khoản trong diễn đàn này đấy, hi. Chúc Siunhangaubu một năm mới sức khỏe, và cố gắng học giỏi nhé.!
Nhóm: Members
Bài viết: 215
Tham gia: 27-April 09
Đến từ: Vườn thú =]]
Thành viên thứ: 262094
Tiền mặt: 63160
Thời gian tải nhạc: 0 h Y!M :
Một chút cổ tích Để người ta tin vào điều kì diệu
Chương 26: Cái Bẫy
Dinh dong dinh dong........................
- Bà hai, có thằng Trí ở nhà ko ạ ?
- Dạ có
- Gọi nó xuống nói chuyện với chúng tôi
- Dạ thôi, cậu đang ngủ, tôi ko dám
- Cái gì? Gìơ này mà ngủ ư ? Mới 6h chiều mà ngủ cái gì
- Dạ, 5h cậu Trí về nhà là ăn cơm rồi lên phòng ngủ ngay ạ. Cậu cứ im lặng ko nói cười với ai cả.
- Thằng này!.....................Không được, thế này mãi cũng ko phải là cách, phải giúp nó mới được, ko thôi chắc tụi mình có cháo khuya ăn sớm quá. Suy nghĩ tiếp tao đi
Tuấn ú nhăn trán đăm chiêu. Được chừng một lúc đột nhiên thằng Minh lạnh đập tay vỗ trán mặt hớn hở:
- Có rồi, ta đã có cách rồi anh em ơi
- Cách gi ?
- Khoan, đợi tao một lát. Bà hai ơi, pha giúp 4 ly nước cam lạnh nhé.... .....Vào nhà đi rồi tao nói cho mà nghe
- Rõ vẽ chuyện, nói ở đây luôn cho gọn
- Vớ vẩn, bàn bạc chuyện lớn mà đứng ngông ngông ngòai đường thế à, vào đi rồi tao nói cho mà nghe.
Thằng Minh lạnh nháy mắt đầy bí ẩn
- Thế này................thằng Phong thì làm thế này..............còn Tuấn Ú mày phải ..............như vậy mới được. Tụi bây hiểu chưa ?
- Mày hay quá, tụi nó lớn cả rồi chả lẽ ko nhận ra cái mưu kế rởm của mày.
- Ôi! Sao mày ngốc thế Phong. Phải cần viện binh nữa mới đủ “đô” chứ. hiểu chưa ?............. Ôi giời, xem cái mặt tụi bây kìa, để tao nói cụ thể hơn cho nghe. Là thế này...................Hiểu chưa ?
- Ừmh Ừmh.........nghe cũng được đấy. Trông mày thế mà cũng có lúc thông minh ra phết nhỉ
Thằng Việt gật gù cái đầu như triết gia vừa thấu hiểu cái chân lí viễn vông nào đó
- Được ko mày ? Tao nghi quá, vụ này mà bể là tụi mình”mệt trong người” đấy
- Khỏi lo, tao đã dự trù trừong hợp bể mánh rồi, cứ yên tâm. Gìơ thì lo thực hiện kế họach A đi. *****
Đã hai tháng sau khi trái tim tan vỡ, tôi vẫn cứ sống cứ làm việc. Làm thật nhiều cho đến khi kiệt sức thì lại ăn, ăn xong thì ngủ, ngủ xong lại làm việc. Cuộc sống cứ diễn ra như thế, buồn chán, tẻ nhạt, ko có mục đích sống. Tôi cũng ko biết mình còn sống trên đời này là vì cái gì ? Đôi lúc tôi muốn buông thả cuộc đời, muốn ăn chơi cho quên sầu nhưng rồi lại tự nhủ “Mình phải đứng lên, cô ấy ko là gì cả, ko có cô ấy mình vẫn sống được”. Và sự thật là tôi vẫn sống , nhưng sống theo một kiểu khác, sống với cái xác ko hồn.
*** 9h tối rồi nhưng nó vẫn chưa muốn về nhà, công việc ở công ty đã hết từ đời nào và giờ nó đang chúi mũi vào việc đua môtô trên vi tính. Nó suốt ngày chỉ muốn làm việc làm việc và làm việc, nếu ko thì làm bất cứ cái gì tốn thât nhiều thời gian, thật căng thẳng để nó ko còn thời gian nhớ đến người đó. Nhưng dường như công việc của một tổng giám đốc công ty quá ít so với yêu cầu của nó. Nó vẫn còn thời gian, 8 tiếng để ngủ thì đầu óc nó đã dành 3 tiếng đồng hồ để nhớ đến anh. Nó ghét cảm giác đó, nó ghét cái gì vô vọng và ko bao giờ có được dù chỉ trong mơ. Nhưng đầu óc nó ko nghe lời nó, trong tim nó vẫn còn một khỏang trống dành cho anh, nó ko biết phải làm gì để lấp đi khỏang trống ấy. Làm gì để như ngày xưa đây ? Làm sao để trái tim nó hướng về Ryan và yêu Ryan như ngày xưa đây ?. Nó bất lực ! Những kí ức về anh và tình yêu dành cho anh cứ đày đọa nó. Phải làm sao đây ?
**** - Để cái này vào cốp xe nghe bà Hai
- Vâng ạ!
Hôm nay tôi phải về nhà bà, bà gọi bảo nhớ tôi mong tôi về gấp. Tôi cũng đã có ý về mấy hôm nay, giờ thế này thì thôi về luôn một thể.
- Xong chưa bà hai ?.
- Dạ, xong cả rồi thưa cậu
****
- Bà ơi bà, con về rồi nè
- Trí, sao về trễ thế cháu, bà đợi cháu từ chiều đến giờ
- Dạ, tại cháu kẹt xe mà bà. Thông cảm cho cháu đi, bù lại cháu ở đây một tuần luôn bà nhá
- Được, ở đây luôn bà cũng chịu........Nào vào nhà, rửa mặt, rửa tay rồi ăn cơm với bà
- Vâng ạ
[ - Alô alô, xin thông báo, con mồi sắp tiến tới bàn ăn
- Ok, nghe rõ. Tiếp tục kế họach A ]
- Đây vào đây ngồi, hôm nay bà chuẩn bị những món mà cháu thích nhất đấy, ăn cho nhiều vào. Dạo này bà thấy cháu ốm quá. Có chuyện gì sao cháu ?
Chẳng biết trả lời bà thế nào, tôi chỉ mỉm cười cho qua chuyện
- Chuyện gì đâu bà, tại dạo này cháu kén ăn thôi, hôm nay cháu ăn thật nhiều cho bà khỏi lo nữa nhé
- Ừh ngoan, ăn nhiều mới khỏe được chứ
[ - Oh yeah, xin thông báo với đại ca Minh lạnh, con mồi vừa ăn. Dự báo khòang 30 phút nữa sẽ kết thúc kế họach A.
- Ok, các anh em chuẩn bị kế họach B, tấn công con mồi bên kia bờ đại dương đi ]
- Ngon ko con?
- Dạ ngon bà ạ, bà lúc nào mà chả nấu ngon nhất
- Thằng này, chỉ giỏi cái miệng
Đó chỉ là nói dối thôi, thật sự là trong miệng tôi chẳng thấy mùi vị gì cả. Dù có ngon đến mấy, đối với tôi giờ cũng bằng không.
Ăn được vài miếng, đột nhiên tôi thấy buồn ngủ khủng khiếp, hai mắt diếp cả lại, thật sự là ko mở lên nổi nữa
- Bà ơi, cháu nghỉ ăn rồi, cháu buồn ngủ quá.
- Buồn ngủ àh ? Sao ko ăn thêm vài miếng nữa
- Thôi, cháu buồn ngủ quá, ko chịu nổi nữa rồi.............. Ôi! Sao buồn ngủ thế này.
Lấy tay đập đập trán, tôi cố tìm lại một chút minh mẫn để còn mò lên giường
- Àh chắc cháu đi đường xa mệt đấy, thôi vậy lên phòng ngủ đi cháu
- Vâng, cháu đi đây
***
Nó đang lúi húi dưới bếp với món bánh gatô mà nó vừa học được từ chương trình nấu ăn gia đình. Đang tập trung nặn kem trang trí thì chuông cửa reo inh ỏi, tối rồi mà còn ai gõ cửa nhà nó thế nhỉ ? À, nó quên mất, lúc nãy nó gọi phone mời Ryan sang ăn bánh nó làm. Bởi vậy vừa bảo ko dám ăn vì sợ tào tháo rượt thế mà giờ đã bấm chuông inh ỏi. Rõ đáng ghét, thích đến chết mà cứ giả vờ
- Ra ngay ra ngay....Lúc nãy anh bảo sẽ ko thèm ăn mấy.......c...á.i..........[cạch]..... Ơhhhhh, bác trai........anh Phong........anh Việt....
- Bất ngờ ko My?
- Sao anh Phong và mọi người ở đây ? Có cả bác trai nữa ? Có chuyện gì sao ạ ?
- Ừm thật ra bọn anh sang đây là có việc thật, việc rất quan trọng dành cho em
- Cho em ? Việc gì ạ ?
- À trước khi nói chuyện cụ thể thì bác và các anh có thể vào nhà ngồi được ko nhỉ ?
- Vâng ạ, xin lỗi ngạc nhiên quá nên cháu quên mất. Mời mọi người vào ..........................
- Mời mọi người dùng nước, bây giờ mọi người có thể nói cho em biết có chuyện gì mà mọi người sang đến đây vậy ?
- Thật ra thì.............. đó là chuyện của thằng Trí, nó vừa bị tai nạn và giờ đang nằm hôn mê, ko biết bao giờ mới tỉnh lại
Xỏang..........
Cái tách trên tay nó rơi xuống đất vỡ vụng, cái gì thế này ?
- Từ ngày cháu bỏ đi, thằng Trí như người mất hồn, nó chả thiết ăn uống gì cả. Suốt ngày nó chỉ nhớ đến cháu, hôm trước vì quá nhớ cháu, nó đã đi uống rượu, trên đường về nó vì tránh một đứa bé nên đã ko kiểm sóat đâm thẳng vào một chiếc xe tải lớn........... Bác sĩ nói nó chỉ có khỏang 25% cơ hội tỉnh lại nhưng trong đó 10% là sẽ sống cuộc sống thực vật đến suốt đời.
“ Sẽ sống cuộc sống thực vật đến suốt đời”
Nó bần thần ngồi phịch xuống sofa, đầu óc nó hỗn lọan,
- Chị... Lan.......tại sao chị ấy ko khuyên anh ấy ? Sao ko cản anh ấy? Cháu đã trao Trí lại cho chị ấy chăm sóc rồi mà.
- Lan đã đi từ lâu rồi My ạ. Sau khi em đi, Trí đã bỏ cả đám cưới để sang đây tìm em nhưng nó đã bị em từ chối. Rồi Lan cũng từ chối nó, vì cô ấy nhận ra cô ấy ko có được trái tim của Trí. Trí mất tất cả, nó bắt đầu sống như một người ko hồn, suốt ngày nó chỉ làm việc làm việc, ko đi đâu cả. Và cuối cùng, tối hôm trước, ko chịu được nữa nó đã đi uống rượu và ...nó........ đã bị tai nạn.
Nước mắt rơi lã chã, tim nó đau thắt
- Anh .....ấy có...... chết ko anh ?
Tiếng nó đứt quảng, tay nó lạnh ngắt
- Anh ấy .....ko thể bỏ....em lại
- Nó ko chết nhưng có thể sẽ ko bao giờ tỉnh lại nữa, sẽ ko nói, ko cười như xưa nữa
Căn phòng lặng căm, chỉ nghe tiếng nấc của cô gái và giọt nước mắt của những người đàn ông.
- Mọi chuyện là như thế và hôm nay bác đến đây vì bác muốn thực hiện ước nguyện cuối cùng của nó, trong lúc đưa nó vào bệnh viện nó đã luôn miệng gọi tên con................ nên bác xin con, xin con hãy trở về Việt Nam gặp nó. Gặp nó một lần cuối thôi, bác xin con đấy.
- Vâng, cháu sẽ trở về
Nó vừa nói, vừa chạy ngay vào phòng, quơ bừa vài bộ quần áo nhét vào vali nó chạy vội ra cửa
- My ! Em đi đâu thế ?
- Anh........Ryan........
- Em mang vali, em định đi đâu àh ? Còn những người này, họ là ai vậy ? Sao em khóc thế ?
- Em..........em...... định về Việt Nam
- Tại sao lại về ?
- Anh Trí............anh ấy sắp chết rồi, anh ấy vì em mà hôn mê ko biết bao giờ mới tỉnh. Anh ấy sắp chết rồi.
Buông hai tay mình ra khỏi người My, tôi chết lặng.
- Em quyết định sẽ về đó thật sao ?
- Anh ấy cần em Ryan à, anh ấy sắp...........
- Sắp chết rồi chứ gì ? Vậy nếu anh sắp chết như thế em có lo lắng cho anh như vậy ko ?
- Em.........
- Được, nếu em nghĩ hắn ta sẽ đem lại cho em hạnh phúc thì em cứ đi, anh sẽ ko cản em đâu
Ngước mặt lên cho nước mắt chảy vào trong, tôi chờ đợi một câu trả lời mà tôi đã biết trước
- Bây giờ em đã hiểu tình yêu thật sự là gì, bấy lâu nay em đã cố gắng yêu anh, nhưng em ko thể, ko thể yêu anh như ngày xưa nữa. Em xin lỗi anh, mong anh sẽ tìm được tình yêu thực sự của mình, người có thể yêu anh hơn em
Cô ấy vụt qua, biến mất và mãi mãi ko bao giờ trở lại.
Bây giờ nước mắt rơi thật sự, ko thể kìm lại được nữa. Anh đang khóc, đang khóc vì em đây. Lần này sẽ là lần cuối cùng phải ko em ?
Chương 27 : Sập bẫy ngọt ngào
“ - Đừng đi ! My........My “
- My...........
- Anh Trí, anh tỉnh lại rồi
Mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là khụôn mặt, ko biết gọi là khóc hay cười của My nữa. Ơh....Mà tôi vừa nghĩ gì thế nhỉ ? My ?
- Em......em là My thật sao ?
- Anh bị sao thế ? Bác sĩ........bác sĩ ơi, bà ơi anh Trí tỉnh rồi, anh Trí tỉnh rồi mọi người ơi
- Khoan đã, cái gì mà có bác sĩ ở đây ?
- Anh bị tai nạn, hôn mê sâu mấy hôm nay rồi. Anh ko nhớ gì sao ?
- Tai nạn ? Làm gì có............. Ôi đầu tôi ? Chân tôi ? Ai quấn đầy băng thế này ?
- Vậy có nghĩa là.............?
- Đúng vậy, thằng Trí ko bị gì cả. Tất cả đều do bác sắp đặt ?
- Sắp đặt ? Tất cả đều là giả sao ? Vậy là anh Trí ko bị gì cả ? Anh ấy sẽ ko chết ? Sẽ ko sống thực vật như lời bác nói ư ?
- Đúng vậy. Nó vẫn bình thường. Bác đã cho nó uống thuốc ngủ, đưa nó vào bệnh viện quen với bác, sau đó thì sang canada và đưa cháu về đây
- Thì ra .....thì ra mọi người gạt cháu, bác có biết cháu lo thế nào ko ? Mọi người thật quá đáng.
- Người gạt cháu chính là cháu đấy ?
- Bà !
- Cháu thật sự rất yêu thằng Trí, vậy tại sao cứ làm khổ nhau. Bây giờ cháu rất bực tức phải ko ? Cháu muốn quay về Canada để đền đáp lại tình yêu của Ryan phải ko ? Nhưng liệu cháu trở về đó và yêu Ryan thì cháu có làm cho Ryan hạnh phúc được ko ? Hay sẽ chỉ đau khổ thêm ?. Bà chỉ nói thế còn quyền quyết định vẫn là ở cháu. Nếu bây giờ cháu đi chắc sẽ còn kịp chuyến bay cuối.
Căn phòng chìm ngập trong im lặng, mọi người nhìn nhau. Chàng trai vẫn ngồi trên giường, anh nín thở chờ đợi sự lựa chọn của cô gái. Cô gái vẫn đứng im, có vẻ như đang suy nghĩ. ..................
Đột nhiên My quay người về phía tôi, rồi cô ấy xoay người và bước đi. Tôi sợ hãi, vội vàng nắm lấy tay cô ấy
- Nhưng nếu em lựa chọn Ryan, anh vẫn sẽ ko để em đi. Mất em một lần đã là quá đủ đối với anh.
Ấm ! My đang ôm tôi, cảm giác kì diệu nhất mà tôi từng có được.
- Em giả vờ đấy, đồ ngốc. Cám ơn anh đã giữ em lại. Em yêu anh!
- Anh cũng yêu em. ***
[ - Mời cô dâu và chú rể trao nhẫn cưới cho nhau và hẹn ước với nhau
- Điều khỏan cuối cùng của em, em vẫn chưa nói đúng ko
- Ừmh
- Điều khỏan thứ 5 : Bên A phải hứa suốt đời bên cạnh bên B. Ko bao giờ lìa xa
- Bên A xin hứa, suốt đời bên cạnh bên B ]
- Đừng có chen
- Dang ra một tí coi, tao ko thấy gì cả
- Tụi bây thằng nào cũng hú hí với gái cả rồi mà làm như giặc trước cửa phòng tân hôn người ta thế àh. Về phòng ngủ hết.......... Để một mình tao coi được rồi hehehe
- Bà mẹ mày Tuấn Ú ơi, dang ra cho các đại ca coi
- Trời ơi đừng có chen
- Aaaaa....
Rầm...........
- I i i i .....trời ơi thằng Trí bị bất lực kìa tụi bây ơi.
- Chết rồi, tân hôn mà thằng Trí bị lép vế kìa
- Làm hại tao tưởng hấp dẫn lắm, tội nghiệp My quá mày nhỉ.
- Phải đi kiếm thuốc trị cho thằng Trí mới được.Hay mình lên chùa thiếu lâm bên Trung Quốc xin ? Nghe nói thuốc tàu trị mấy cái này hay lắm
- Mày ngu, Chùa tòan là sư sao trị bệnh này được
- Ừh nhỉ, hay mình đi....................
Cảnh tượng lúc này hết sức kinh khủng và dễ dẫn đến hiểu lầm tai hại, ông Trí đang nằm phía dưới tiếp đó là một lớp chăn dày và nó đang ngồi trên người Trí. Chuyện, nó thắng trong trò oẳn tù tì nên nó được quyền hành hạ tên Trí với tiết mục “Lấy thịt đè người” mà lị. Ai dè tụi ông Việt vào và nghĩ là..........
- Mấy ông đó.....nói anh bị bất lực kìa.....hahahha
- Hahahaha...
- Ơh ? Em cười thôi, anh bị thế mà cũng cười àh ?
- Anh cười vì tụi nó dễ bị dụ quá
- Dụ gì ?
- Anh giả vờ chơi trò đó với em vì anh biết thế nào tụi nó cũng rình mò trước phòng mình, nên anh phải có kế sách đuổi ruồi thì mới ăn cơm ngon được chứ
- Ăn cái gì cơ chứ, em ngủ rồi
- Êh thức dậy, vờ ngủ để quên nhiệm vụ àh. Thức dậy “Yêu” đi
- Ko, em ngủ rồi
- Àh, nhẹ nhàng ko nghe, anh dùng bạo lực đấy. Chết em này
- Aaaaa, hahaha đừng cù lét nữa..... Thức dậy nè, chịu chưa
Nó nín thở mở mắt trân trân nhìn Trí, hắn ta cũng trân trân mắt nhìn nó. Rồi hắn nhẹ nhàng áp sát mặt hắn vào mặt nó, từ từ nhẹ nhàng môi chạm môi, má chạm má, một bắt đầu nhẹ nhàng cho một trận chiến mãnh liệt.
********** .....Năm năm sau.....
- Chị hai ơi, ba Trí đang làm gì mẹ My thế ?
Hai đứa trẻ mũm mĩm với bộ pyjama rộng thùng thình chi chít hình đôrêmon đang lấp ló ở cửa nhà bếp
- Cái đó người ta gọi là hôn má đấy
- Hôn má nghĩa là hôn mẹ mình hả chị ?
- Ngốc, hôn má nghĩa là hôn vào cái má ấy, còn được gọi là thơm má, mi má, kiss má đấy. biết chưa ?
- Sao chị hai biết ?
- Ba Việt dạy chị đấy.
- Hai đứa này, làm gì vậy hả ?
- Á á á.... Ba Tuấn nhéo con mẹ ơi
- Anh Tuấn, anh Phong, anh Việt, cả ba và bà nữa. Sao hôm nay đầy đủ thế ạ ?
- Ừmh, hôm nay tụi nó mời các con đi ăn tiệc mừng vợ thằng Tuấn và vợ thằng Phong có thai đứa thứ ba đấy
- Ồh hai em trai làm gì mà mạnh thế, tới đứa thứ ba rồi cơ àh, chúc mừng nhé.
- Cám ơn lời chúc mừng đểu của mày.
- Mẹ ơi, có cả ba Ryan và mẹ Lan nữa này. Đi ăn thôi, vui quá !
Nhìn hai cục vàng của tôi nhảy loi choi giữa sân mà tôi vẫn chưa tin tất cả đều là sự thật. Từ một hợp đồng tạm thời giữa hai kẻ chẳng biết mặt nhau mà giờ đây đã là vợ chồng thì thật sự đến cả những người trong cuộc như tôi vẫn ko tin nổi.
Lan giờ đã có chồng và sinh sống ở Luân Đôn, thằng Phong thì đã có vợ cùng ba đứa con, còn Ryan đã được bố mẹ My nhận làm con nuôi và đang quản lí công ty của nhà My. Anh ta vẫn ở vậy nghe đâu là chờ đợi khi nào tôi và My chia li sẽ nhảy vào. Đừng mơ chứ! Nhưng dù gì tôi cũng đều muốn cảm ơn những người đã hy sinh vì tình yêu của chúng tôi. Trải qua biết bao sóng gió, thử thách cuối cùng chúng tôi cũng đến được với nhau, một phần nhờ bạn bè và người thân nhưng phần chính vẫn là tình yêu của chúng tôi. Và cả niềm tin, khao khát được có nhau. Tất cả đã làm nên tình yêu của chúng tôi. Cám ơn mọi người, cám ơn ông trời đã cho chúng tôi được gặp nhau
Một câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại.
Chắc có lẽ là câu chuyện của tôi.
THE END
Được chỉnh sửa bởi Siunhangaubu on 19 Feb 10 09:21
Nhóm: Members
Bài viết: 215
Tham gia: 27-April 09
Đến từ: Vườn thú =]]
Thành viên thứ: 262094
Tiền mặt: 63160
Thời gian tải nhạc: 0 h Y!M :
Thỏa mãn chưa các ông các bà, bây giờ là hết nhiệm vụ của tôi rồi nhé. Một kết thúc như mong muốn của nhiều người nhưng cũng nằm trong danh sách ko mong muốn của một số người. Nhưng dù thế nào vẫn cảm ơn mọi người, một kết thúc gà mờ cho một câu chuyên gà mờ . Tôi đang chuẩn bị một fic mới, mong các ông các bà quan tâm như fic này nhé. Đảm bảo nó sẽ hoàn chỉnh hơn fic này, trau chuốt từ ngữ hơn fic này và tình huống sẽ ko thô như truyện này nữa.
Cuối cùng cảm ơn mọi người [ Nói chung chung nghen, vì ko nhớ hết được tên của các mem đọc truyện, chỉ nhớ một số thôi: fly_fly, kelly yen, ruby5000, siu nhơn su su, chjp coi, heneiken, sut luv sỉro, poo1994, đào hoa sát kiếp, langkythien, mai_phuong và v.v.vv].
Cám ơn mọi người đồng hành cùng Shelley để hoàn thành được câu chuyện này.
Chúc mọi người năm mới vui vẻ
Thân
~Shell~
Được chỉnh sửa bởi Siunhangaubu on 19 Feb 10 09:05
Nhóm: Members
Bài viết: 9
Tham gia: 15-December 09
Thành viên thứ: 313614
Tiền mặt: 1410
Thời gian tải nhạc: 0 h No Yahoo Messenger
Tem kái nàh .Zô zấn đề 9: _Cuối cùng cũng có 1 kết thúc thật nice .Gấu tài lắm vít ra đc mưu kế cho hai My và Trí qay lạo với nhau hay lám .Như vậy đọc đỡ chán hơn nhìu . _Cái này hơi riêng tư xíu :rất vui đc gấu nhớ tới su này Chừng nào có fic mới nhớ hú su su qa su ủng hộ 2 tay 2 chân toàn thân =]]
Nhóm: Members
Bài viết: 1
Tham gia: 19-February 10
Thành viên thứ: 331283
Tiền mặt: 10
Thời gian tải nhạc: 0 h No Yahoo Messenger
Em đọc truyện cua anh shell trong 2 tiếng(mỏi cả mắt).Truyện rất hay,cảm động,thanks anh nhìu.Em rất thix bài hát của Yennie ở chương 25. Và đặc biệt thix đoạn cuối ( My bỏ đi mà Trí giữ lại rùi My noi yêu Trí). !