Tìm kiếm:

 
Reply to this topicStart new topic
> Hoa Tầm Gởi
blacknessking
bài viết 05 Sep 12 05:42
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 440614 Tiền mặt: 373675910
Group Icon Tham gia: 17-January 11 Được cám ơn: 261
Nhóm: Moderator Bài viết: 38699 Y!M : hat with me
- Mai chủ nhật rồi nè Dung Chi!
Nhỏ Thư Hương lại đằng phòng khách coi lịch rồi về nói cho em biết. Dịp này, vì nghỉ hè, chúng em như quên hẳn ngày tháng. Vả, ở đây, công việc ngày nào cũng như ngày ấy, dù thứ hai, dù thứ ba,... dù chủ nhật. Cứ sáu giờ sáng, khi nghe một hồi chuông đổ dài, tất cả phải thức dậy. Bọn chúng em, những đứa lớn đã đi học đằng trường, không bao nhiêu, chỉ có mười tám đứa, lớn nhất là anh Bảy, nhỏ nhất là nhỏ Lan. Mười tám đứa như có một mối liên lạc vô hình, mật thiết, với hồi chuông sáu giờ sáng, không bao giờ dậy trễ.
Bọn trẻ hỏ, nhiều, có đến mấy chục đứa, phải đợi được đánh thức mới chịu dậy. Chúng em đánh răng, rửa mặt xong xuôi, kéo đến phòng tắm thì bọn trẻ nhỏ cũng lục tục kéo đến. Dì Năm, dì Tiễn, ngày nào cũng vậy, không biết thứ tự lúc nào, vào giờ đó, đã đun xong ba nồi nước lớn để pha tắm cho bọn trẻ nhỏ. Dì Năm, tính hay la lối nhưng rất tốt bụng, không ngày nào không hò hét bọn em, lúc hối thúc nhỏ Chung tắm em nhỏ lè lẹ lên một chút - nhỏ này vốn chậm chạp - lúc rầy nhỏ Lộc tắm mạnh tay làm em nhỏ khóc; anh Thành thì bị la hoài, rằng kỳ cọ em nhỏ không kỹ. Riêng em, thỉnh thoảng lại bị dì Năm cú đầu vì tội vừa tắm cho em nhỏ, vừa trò chuyện, đùa giỡn với nó.
Dì Tiễn vừa lo coi chừng bọn em tắm cho các em nhỏ, vừa lo xịt nước rửa phòng. Ngoài hiên, dì rửa thật kỹ, nền gạch men lúc nào cũng bóng láng.
Chú Mộng, quanh năm ngày tháng chỉ mặc thay đổi mấy bộ đồ nâu, lo quét dọn rác rưởi ngoài sân, bắt sâu, tưới nước, chăm nom mấy chậu kiểng bầy dưới chân tượng Đức Quan Âm giữa sân và mấy khóm hoa mười giờ ngoài hiên, trước phòng khách.
Em hỏi:
- Mầy ra ngoài phòng khách, chú Mộng có biết không?
Nhỏ Thư Hương le lưỡi, nhún vai, chừng như còn sợ sệt:
- Trời ơi, tao tưởng chú đang làm ngoài sân, ai ngờ đâu mới lén lên hiên nhà để dòm tấm lịch trong phòng khách, thì chú ấy từ trong đó bước ra. Chú chỉ tao mà la: "Làm gì mà lên đây? Coi chân mầy đó, làm dơ hết nền gạch rồi." Tao hoảng hồn co giò chạy thẳng về đây.
Em mỉm cười, hình dung ra cảnh chú Mộng đứng la nhỏ Thư Hương.
Nhỏ Thư Hương bảo em:
- Tao nghe cô Lý nói ngày mai đoàn anh Phong tới...
Em ngắt lời:
- Thì cũng như những chủ nhật khác, đoàn anh Phong tới dạy hát và chơi đùa với tụi mình.
Nhỏ Thư Hương lắc đầu:
- Lần này khác với những lần trước.
- Khác gì?
- Cô Lý nói có cả ba má các anh chị trong đoàn cùng tới với các anh chị ấy.
Em reo lên, hỏi:
- Cô Lý nói với mầy như thế thật hả?
Nhỏ Thư Hương chắp hai tay để vào giữa hai đùi, nói với bờ môi cười:
- Thế ào tụi mình cũng được nhiều quà bánh.
Em nghe tiếng nuốt nước bọt của nhỏ ấy. Nhỏ ấy vẫn giữa tính ham ăn, và có lẽ, khó có thể chừa được, cho dù sau này, nhỏ ấy lớn lên. Cũng như em, chắc em khó chừa được cái tật ăn chậm, thật chậm, mà nhiều lần dì Năm phải nổi giận hối: "Ăn lè lẹ một chút coi, con quỷ nhỏ." Những lần như vậy, em nhìn dì cười: "Đợi con chút xíu nữa thôi dì."
Nhưng sáng nay, em có quyền ăn chậm, chậm cách mấy cũng được. Cô Lý thưởng em, thưởng công em chiều hôm qua đã tìm được bé Mạnh, chẳng hiểu tại sao lại đi lang thang lạc vào trong xóm. Sáng nay, em khỏi phải tắm cho các em hỏ, lại được ăn miếng bánh mì dài hơn, uống ly sữa lớn, đầy, chứ không phải ăn bánh mì với đường hoặc với cá mòi như mọi ngày.
Nhỏ Thư Hương:
- Ngày mai, tao với mầy phải hát cho thật hay đó nghe. Hát có hay, mình mới được thưởng nhiều quà.
- Mình hát bài gì?
Nhỏ Thư Hương im lặng suy nghĩ một chút rồi nói:
- Bài... "con sáo sang sông"?
- Bài ấy ngắn quá.
- Thế bài... "một đàn chim yến"?
- Tao chưa thuộc hết.
- Mình còn thì giờ để tập mà.
-...
- Anh Phong có vẻ thích bài này lắm đấy. Nhất là cái đoạn "giờ là giờ em khóc, em ngồi khóc, em khóc to này. Giờ là giờ em khóc, em ngồi khóc, em buồn ghê. Hu hu hu hu hu, híc híc híc hu hu." (nhỏ cười), chẳng bao giờ tụi mình lại không khúc khích cười. Ngộ ghê Dung Chi há, hu hu mà lại cười...
Nhỏ dừng lại một chút rồi lại hỏi em:
- Hát chung với tao nghe, Dung Chi!
Em gật đầu. Em nhớ đến anh Phong, đến mái tóc không chải của anh. Em cũng nhớ đến chị Hằng Thu với cái răng khểnh thật dễ thương, với nụ cười của đôi môi nhỏ, đỏ, với tiếng hát thanh thanh.
Trong bọn chúng em ở đây, anh Phong và chị Hằng Thu dành cho em nhiều cảm tình hơn cả. Nhờ thế, em biết được nhiều chuyện về an chị mà các bạn khác của em không biết. Chẳng hạn như em biết gia đình hai anh chị đã ước hẹn với nhau về chuyện mai sau của hai anh chị. Cho nê, đôi lúc, em gọi đùa chị Hằng Thu là "chị Phong". Những lần như thế, chị Hằng Thu đỏ bừng mặt, kéo em vào lòng, đưa tay bụm miệng em, bảo: "Dung Chi nói bậy đi nào, chị giận cho xem." Em còn cố trêu thêm: "Chị giận, em mách anh Phong." Có khi, chị xuống nước năn nỉ, nói nhỏ để em đừng kể lại với anh Phong. Nhưng cũng có lần, chị làm mặt giận khiến em phải xin lỗi mãi chị mới chịu làm lành trở lại.
Nhỏ Thư Hương hỏi em:
- Ăn bánh mau đi chứ, ngồi nghĩ gì thế?
Em gật đầu, xé một miếng bánh nhỏ, chấm vào ly sữa, đưa lên miệng. Nhỏ Thư Hương vẫn ngồi trong thế cũ, hai tay chắp lại để trong hai đùi, hỏi em:
- Mầy thử đoán xem má anh Phong như thế nào?
Em vừa nhai bánh, vừa hỏi lại nhỏ ấy:
- Mầy đoán thế nào?
- Tao đoán nhé... tao đoán má anh Phong cũng... gầy gầy như anh ấy... đeo sợi chuyền vàng mặt hình trái tim... và... và... nụ cười, nụ cười thì hệt như của anh Phong... ngồ ngộ...
- Tao lại đoán má anh Phong là một người có dáng hao hao chị Hằng Thu, em vừa phải, má anh ấy mặc cái áo dài mầu nâu này... cổ đeo... xem nào... a... tao nhớ ra rồi... má anh ấy đeo một chuỗi tràng hạt bằng gỗ tràm. Mầy không nhớ anh Phong hay kể má anh ấy có cỗ tràng hạt bằng gỗ trầm quý lắm đó sao?
Nhỏ Thư Hương gật đầu:
- Ừ nhỉ. Mà không biết má anh ấy có hiền như anh ấy không nữa?
- Mầy hỏi để làm gì?
- Để nếu má anh ấy hiền, tao sẽ kheo tao vẫn được anh ấy khen là vũ giỏi nhất... (nhỏ Thư Hương cười mỉm)... chắc má anh ấy sẽ cho tao nhiều bánh kẹo lắm...
Em vỡ lẽ, cười to:
- Mầy lúc nào cũng chỉ ăn...
Nhỏ Thư Hương khúc khích cười, biện hộ:
- Không ăn làm sao sống?
Nắng đã trải dài ngoài sân. Cô Trí Tâm dẫn một đám trẻ nhỏ ra phía cầu tuột. Bọn trẻ cô Trí Tâm trông nom đã bắt đầu đi học. Mười mấy đứa, đi làm hai hàng, vừa vỗ tay, vừa hát bài "con voi". Tiếng hát vang vang:
Trông kìa con voi
Nó đứng rung rinh
Nghiêng mình trong đám
Nhện chăng vò tơ
Anh chàng voi ta
Thích chí mê tơi
Bèn mời anh khác
Đằng xa vào chơi.
Nhỏ Chung, nhỏ Lan, rất thích chơi cầu tuột, nhưng cũng rất sợ cô Trí Tâm, thấy cô dẫn bọ trẻ nhỏ tới, vội vàng rời khỏi cầu tuột. Nhỏ Chung dáng mập mạp, chạy chậm hơn nhỏ Lan, nhìn thật ngộ.
Nhỏ Thư Hương bước ra sân, vẫy tay gọi:
- Chung!
Nhỏ Chung cười trả, đang định chạy về phía chúng em thì đổi hướng, khoát tay ra dấu bảo chúng em chờ. Nhỏ Thư Hương bảo em:
- Cô Lý gọi nó!
Rồi nhỏ trở vào phòng, ngồi cạnh em. Nhỏ kêu lên:
- Trời ơi! Ăn gì mà lâu dữ vậy Dung Chi? Vẫn chưa hết ly sữa với miếng bánh.
Em cười không đáp, nói sang chuyện khác:
- Không biết nhỏ Chung bị cô Lý gọi làm gì vậy?
- Không chừng nó bị cô la về tội bỏ đi chơi vào giờ đút cháo em nhỏ hồi chiều hôm qua.
Nhỏ Thư Hương đoán sai, vì liền sau đó, nhỏ Chung đã trở lại. Nhỏ nhìn em nói:
- Cô Lý nói mầy sửa soạn lên gặp sư cô Trí Huệ!
Em kêu lên sửng sốt:
- Gặp sư cô Trí Huệ?
Nhỏ Chung:
- Ừ!
Em nghe nỗi sợ man mác trong lòng. Xưa nay, chúng em vẫn sợ nhất sư cô Trí Huệ. Sư co là giám đốc viện, đứng tuổi, hiền, nhưng cũng rất nghiêm. Đứa nào bị sư cô phạt thì nhất định lần sau, có cho kẹo, cũng không dám tái phạm lỗi lầm. Em bâng khuâng không hiểu có phải sư cô gọi em lên để phạt hay không?
Nhỏ Thư Hương lo lắng cho em:
- Mầy có làm gì bậy không?
Em lắc đầu. Nhỏ Chung hỏi em:
- Lên mau đi, sư cô đợi mầy ở phòng khách đó.
Em nghe tiếng trống ngực đập thình thịch. Lo sợ, hồi hộp quá chừng đi. Ly sữa trong tay em run run. Em nói với nhỏ Thư Hương:
- Tao lo quá...
Nhỏ Thư Hương trấn an em:
- Chắc sư cô gọi mầy vì chuyện gì khác chứ không phải gọi mầy lên để phạt đâu. Mầy mới được cô Lý thưởng mà.
Em bước những bước thật chậm về phía phòng khách. Nơi này, chúng em ít đến, cho nên dù sống ở đây, phòng khách vẫn là một chỗ xa lạ với chúng em. Thật ra, sư cô Trí Huệ không cấm cản, nhưng chúng em cũng sợ chú Mộng. Chú ngăn không cho chúng em đến gần phòng khách chơi vì sợ chúng em làm dơ bẩn nền gạc hoặc phá rầy khi có khách đế thăm việc và đang được các sư cô tiếp trong đó.
Cô Diệu Lý, mà chúng em quen gọi là cô Lý, là người trông nom mười tám đứa chúng em về việc học, đứng đợi em ở cửa phòng khách. Cô nhìn em mỉm cười, nụ cười của cô làm em thấy bình tĩnh lại phần nào. Em chắp tay thưa:
- Thưa cô gọi em.
Cô Lý dẫn em vào phòng khách, nơi đó, sư cô Trí Huệ đã ngồi đợi sẵn. Em chắp tay làm lễ chào sư cô rồi đứng cạnh nghe dạy. Gương mặt của sư cô thật hiện, mà lúc này lại làm em thấy sợ, tay em hơi run.
Sư cô hỏi em:
- Con là Dung Chi phải không?
Em run giọng:
- Vâng.
- Có phải sư cô gặp con trong một trại tạm cư ở Mỹ Tho không?
- Vâng.
- Dường như trại tạm cư chiến tranh? Ba má con mất vì bị đạn lạc trong lúc hai bên đang đánh nhau?
Em cúi đầu, nghe nồng nơi mắt. Những hình ảnh ghê rợn, những tiếng đạn vèo inh tai, tiếng kêu thất thanh của má em, cái xác nằm úp sấp của ba em...
Có lẽ sư cô biết em buồn khi nghe sư cô nhắc lại chuyện cũ. Sư cô im lặng theo.
Ngoài sân, bọn trẻ nhỏ đã được phép chơi cầu tuột. Tiếng hát lanh lảnh của chúng thôi còn vang vang, trả lại bầu không khí tươi mát, êm đềm của buổi sáng. Trong im lặng, thỉnh thoảng lại vang lên một tiếng cười ròn.
Sư cô Trí Huệ hỏi em:
- Con buồn phải không?
Em không đáp. Sư cô tiếp:
- Sở dĩ hôm nay sư cô nhắc lại chuyện cũ vì lâm lắm rồi, kể từ ngày sư cô nhận con về nuôi, sư cô giao con cho cô Diệu Lý trông nom thay, ít có dịp săn sóc con. Mà mới đây, có một chuyện khá quan trọng xảy đến cho con...
Em nghe nhẹ nhõm hẳn. Đến lúc này, em đã biết chắc không phải sư cô gọi em lên để rầy phạt điều gì, mà là đẻ cho em biết một chuyện nào đó liên quan đến em. Một chuyện khá quan trọng. Chuyện gì kia? Từ ngày ba má em mất đi, và em được đem về đây, chung quanh em, gắn liền với cuộc sống của em, chỉ có các sư cô, những dì Năm, dì Tiễn, chú Mộng, những đứa bạn đồng trang lứa, các em nhỏ cô nhi khác. Thì chuyện gì xảy đến với em? Lại là chuyện quan trọng nữa chứ!
Em nóng lòng muốn biết ngay mà sư cô Trí Huệ lại như không để ý đến điều đó, người hỏi em:
- Sư cô nghe cô Diệu Lý bảo co ngoan lắm. Sư cô mừng cho con được ơn trên ban cho tính tốt. Mà con... có bao giờ con nghĩ rằng con sẽ được hưởng một phép lành không?
Trước câu hỏi bất ngờ này, em lúng túng:
- Thưa sư cô... con...
- Sư cô muốn hỏi là con có mơ tưởng được sống trong một mái nhà có cha, có mẹ, có chị, có anh, có em không?
- Thưa sư cô, đó là điều con hằng mong muốn...
Sư cô nhìn em với ánh mắt thật trìu mến. Cái nhìn của sư cô kéo dài, thật lâu. Em cúi đầu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sư cô, sư cô nói:
- Có một gia đình muốn xin con về nuôi,
Em ngẩng đầu lên nhìn sững sư cô. Em không nghe lầm đó chứ? Sư cô tiếp:
- Được người tốt bụng xin về nuôi là một diễm phúc cho con. Nhưng sư cô vẫn lo, biết người ta có giữ mãi lòng tốt đó hay không? Nếu lòng tốt chỉ là một thứ tình cảm bộc phát một cách dễ dàng trong một lúc nào đó, thì nó cũng chóng tàn. Trong trường hợp đó, không phải con gặp một diễm phúc nữa, mà là đã gặp một điều vô phúc...
Sư cô nói có vẻ cao hơn tầm hiểu biết của em. Nhưng em lờ mờ hiểu được ý câu nói. Em hiểu là sư cô lo lắng cho em, nếu chẳng may em làm con nuôi một gia đình mà tình thương không phải là thứ tình cảm chân thật, thì lâu ngày, tình thương chỉ còn là lòng thương hại.
Mà về lòng thương hại thì em hiểu nhiều. Hiểu qua những người đến đây thăm chúng em. Tình thương của họ được biểu lộ bằng những gói quà, những tặng phẩm, những câu nói đầu môi, xúc cảm nhất thời. Những ông mặc đồ lớn sang trọng, những bà quần là, áo lụa, vòng vàng, môi son, má phấn, đến với chúng em, hỏi han vài câu, chép miệng nói: "tội nghiệp" khi nghe chúng em kể hoàn cảnh của mình. Để rồi sau đó, hai tiếng tội nghiệp được thay bằng những chuỗi cười ròn rã khi chiếc xe hơi bóng lộn đưa họ ra khỏi cô nhi viện. Có lẽ, đó là những nụ cười tự thưởng, sau khi đã làm được một việc từ thiện - việc ban phát quà bánh, những tiếng tội nghiệp, ít câu hỏi han, để đổi lấy những tấm ảnh chụp chung với chúng em, đem khoe với mọi người.
Thứ tình thương quà bánh ấy, những lòng thương hại ấy, làm sao thay thế được những lo lăng, chăm sóc của các sư cô, những lời la mắng đượm thương yêu của dì Năm, dì Tiễn, chú Mộng; những bàn tay thân ái kết thành vòng tròn, những bờ môi điểm nụ, tiếng hát vui xen lẫn tiếng đàn bập bùng, giọng hát, lời kể chuyện của các anh chị trong đoàn anh Phong, nhóm người trẻ tuổi đến với chúng em bằng hai bàn tay trắng, không bánh quà, mà là những chia xẻ, dạy dỗ, khuyên bảo, hòa đồng; nhất là tấm lòng, tấm lòng của những người đến đây khôg phải vì muốn được ghi tên lên bảng ân nhân của cô nhi viện.
Sư cô Trí Huệ:
- Ngày mai, khách sẽ đến đây. Con nên tìm hiểu về họ rồi cho sư cô biết ý. Bây giờ, con trở về phòng được rồi.
Em chắp tay chào sư cô rồi lui ra khỏi phòng khách. Cô Diệu Lý đứng gần cửa hướng mắt về phía cầu tuột, nghe tiếng chân em, cô quay lại hỏi:
- Sư cô cho em về rồi à?
Em nhìn sững cô Lý. Em nhớ ngày em mới vào đây, em xưng "con" với cô, cô dặn đi dặn lại, bắt em phải xưng "em" và gọi cô là "Cô Lý", cô nói, cô chỉ đáng tuổi chị em. Em nhớ đến những lần cô khen thưởng, quở phạt, những lần cô giới thiệu em với khách đến thăm, rằng "Em Dung Chi ngoan lắm." Nếu em nhận lời với người khách ngày mai, đâu còn những tháng ngày kế tiếp sống bên cô Lý nữa, một người chị, một người mẹ.
Thấy em không nói, cô Lý hỏi:
- Sư cô Trí Huệ đã cho em biết chuyện rồi phải không? Em biết không, lúc nào các sư cô và mọi người lớn trong này đều muốn cho các em được sung sướng, nhất là em. Theo chỗ cô được biết, gia đình muốn xin em về nuôi vốn là một gia đình tốt...
- Thưa cô, thế ra cô đã biết họ rồi?
- Ừ, cô biết khá nhiều về họ, và chính cả em nữa... à nhưng thôi... chút nữa cô lại quên mất lời họ dặn rồi...
- Thưa cô, ai?
Cô Lý lắc đầu:
- Cô đã hứa với họ là sẽ không cho em biết trước. Vội gì, sáng mai họ đến, em tha hồ mà tìm hiểu...
Em im lặng, cô Lý thêm:
- Cô tin là em sẽ bằng lòng. Rồi em sẽ được sung sướng.
Em nghe giọng nói của cô Lý thoáng nghẹn ngào. Dường như cô đang cố dằn cảm xúc để em khỏi vương nhiều quyến luyến. Em bỗng ôm chầm lấy cô, khóc òa.
Cô Lý đưa tay vuốt mái tóc xõa của em như muốn xoa dịu lòng em, cô nói:
- Cô biết, phải xa nơi này, em sẽ buồn lắm. Nhưng nếu so cái buồn bây giờ và cuộc sống của em mai hậu, thì cái buồn này chẳng đáng kể gì. Em biết đấy, các sư cô ở đây dù có nhiều thiện chí cũng không đủ phương tiện để lo lắng đầy đủ cho các em được. Chỉ có một gia đình với lòng thương sẵn có, với phương tiện đầy đủ, mới đem lại cho các em một đời sống tương lai bảo đảm...
Em nín khóc nhưng vẫn gục mặt vào ngực cô Lý, cô gỡ tay em ra và nói:
- Em về phòng chơi đi. Cô có chuyện phải bàn với sư cô Trí Huệ.
Cô Lý đi rồi, em đưa tay quệt những giọt nước mắt còn sót lại trên mi. Em cảm thấy mình đang ở một cõi xa lạ nào đó, không hiểu nổi mình đang vui hay buồn?
***
Về đến phòng, nhỏ Thư Hương và nhỏ Chung hỏi thăm em rối rít:
- Mầy có bị sư cô phạt không?
- Sư cô nói với mầy chuyện gì vậy?
Em ngồi xuống, nhìn nhỏ Thư Hương, nhìn nhỏ Chung, mắt em lại rướm lệ. Nhỏ Thư Hương ngồi sát bên em, hỏi:
- Sư cô phạt mầy hả?
Em lắc đầu, nhỏ lại hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Mãi một lúc lâu, em mới nói được:
- Tao sắp phải xa tụi mầy rồi.
Nhỏ Thư Hương và nhỏ Chung ngạc nhiên khi nghe em nói câu này. Hai đứa hỏi thêm và em kể cho bạn nghe mọi chuyện xảy ra đằng phòng khách.
Nhỏ Thư Hương rất dễ khóc, nghe em kể xong, nước mắt đã nhòa tràn trên mi, lăn dài trên má. Nhỏ ấy nói với em:
- Mầy đi, tao buồn lắm.
Nhỏ Chung nắm tay em:
- Tao cũng nhớ mầy nữa.
Nhỏ Thư Hương:
- Chắc ba má nuôi của mầy giàu lắm? Lâu lâu mầy nhớ xin phép xuống chơi với tụi tao nghe... tao không cần mầy đem bánh kẹo theo đâu...
Nhỏ Chung:
- Chắc mầy sẽ có nhiều đồ chơi, mầy cho tao xin một con búp bê nghe. Con cũ cũng được, để tao nhận nó làm em, ru nó ngủ mỗi đêm cho đỡ nhớ em Hiền của tao ngày xưa...
Em nghe những lời của nhỏ Thư Hương và nhỏ Chung mà càng cảm thấy buồn hơn. Hay là... em từ chối? Em sẽ được ở lại với các sư cô, với bạn bè, với các em nhỏ. Những kỷ niệm êm đềm từ sau ngày em trở thành đứa trẻ mồ côi ở nơi đây sẽ không xa rời em nữa. Nhưng còn người khách muốn xin em? Họ sẽ buồn biết bao, và sư cô Trí Huệ, dường như người muốn em nhận lời, người sẽ giận em biết bao nếu em từ chối, từ chối một cơ hội có thể đem sung sướng cho đời em, điều mà mọi người ở đây, như lời cô Lý nói, đều mong muốn, chẳng những cho riêng em, mà còn cho cả các bạn em, các em nhỏ cô nhi khác.
Em thấy như mình không còn gì để suy nghĩ nữa. Có lẽ em phải nhận lời. Cô Lý nói cô biết về gia đình này, và cả em, hình như lúc nãy cô định nói là cả em, em cũng biết? Và họ là người tốt.
Em chỉ còn biết cầu nguyện và chờ mong ngày mai. Cầu xin có được nhiều cảm tình với người mẹ, người cha nuôi trong lần đầu tiên gặp gỡ.
Em nói với nhỏ Thư Hương:
- Mình tập hát đi.
Nhỏ Thư Hương lắc đầu:
- Thôi. Mầy đang buồn, tao cũng không được vui, chắc ngày mai tao chẳng còn lòng dạ nào ca hát nữa...
Em nắm chặt tay nhỏ Thư Hương lắc mạnh:
- Tao có buồn gì đâu. Còn mầy nữa, có gì để mầy không vui? Nếu tao theo ba má nuôi rời nơi đây ngay ngày mai thì còn dịp nào để tụi mình hát chung với nhau nữa? Mầy không muốn cùng tao tập hát để ngày mai mình hát bên nhau, lần hát kỷ niệm khi hai đứa còn ở đây sao?
Nhỏ Thư Hương nhìn em. Mắt nhỏ ấy vẫn còn long lanh ngấn lệ. Nhỏ ấy bỗng cười, nụ cười gượng:
- Ừ, thì mình sẽ tập hát... nhưng mà... mầy nói với tao là mầy không buồn, sao mắt mầy lại ướt?
Em cười theo bạn, đưa tay lau nước mắt.
Co Diệu Hằng đã bắt đầu lên khóa lễ buổi sáng. Tiếng chuông trầm buồn ngân dài, lan rộng.

Em và nhỏ Thư Hương cùng đoán sai. Má an Phong không có dáng hao hao chị Hằng Thu, cũng không có dáng gầy gầy như anh Phong, mà bà khá đẫy đà, thấp hơn anh Phong cả một cái đầu. Chỉ có một điểm em đoán đúng, là cổ bà có đeo chuỗi tràng hạt bằng gỗ trầm.
Đoàn anh Phong đến cô nhi viện lúc chín rưỡi. Hôm nay, đoàn có thêm má anh Phong, ba chị Hằng Thu, má các anh Lương, Đạo, các chị Phụng, Diệu, Phương. Những người lớn, tuy là ba má của các anh chị vẫn đến chơi với chúng em nhưng cũng làm chúng em e dè đôi chút. Tự nhiên, đứa nào cũng có vẻ trang nghiêm, cái vẻ trang nghiêm phải có mỗi khi có khách đến viếng viện.
Lúc anh Phong giới thiệu chúng em, đến em, anh nhìn má. Bà gật gù:
- Dung Chi đấy à? Xinh lắm!
Rồi bà đến bên em, dắt ra ghế ngồi hỏi chuyện. Bà hỏi em bao nhiêu tuổi, học lớp mấy, vì sao phải đến viện...
Em nhớ những lời sư cô Trí Huệ hỏi em sáng hôm qua. Trong một thoáng, em nghĩ má anh Phong chính là người hỏi xin em làm con nuôi. Lạy trời, phải chi ý nghĩ của con là đúng. Con sẽ có được niềm tin rằng mình không phải là kẻ vô phúc, lọt vào một gia đình xin con nuôi không phải vì tình thương chân thật, để đời con phải chịu thêm những khổ sở đắng cay như sư cô Trí Huệ lo lắng. Lạy trời cho ý nghĩ của con là đúng, con sẽ cố tỏ ra ngoan ngoãn, làm vừa lòng mọi người trong gia đình mới, để khỏi phụ lòng những người muốn gầy dựg tương lai cho con. Anh Phong sẽ thôi than thở: "Tiếc quá, anh không thể đến đây thường ngày để dạy Dung Chi học." Chị Hằng Thu sẽ thôi nói; "Phải chi Dung Chi ở gần chị, chị sẽ dạy Dung Chi hát thật nhiều bài."
Nhưng từ lúc đoàn anh Phong đến, chưa một sự kiện nào có thể cho em nghĩ rằng mình mơ tưởng đúng.
Má anh Phong bắt đầu chuyển sang chuyện sinh hoạt hằng ngày trong cô nhi viện. Đằng kia, mọi người đang sửa soạn trở lại phòng khách. Mười bảy đứa còn lại trong bọn chúng em chắp tay, đọc câu cảm ơn, những tiếng rời, đều, tiễn chân khách:
- Chúng con xin cảm ơn ông bà...
Má anh Phong đứng lên, xoa đầu em:
- Con ở lại đây nhé, bác lên phòng khách.
Cô Diệu Hằng đợi má anh Phong đi trước rồi mới theo sau. Em đứng lên, chắp tay đọc:
- Chúng con xin cảm ơn ông bà.
Câu nói máy móc ấy thốt xong, em ngồi phịch xuống ghế, thẫn thờ nhìn theo đoàn người đang nối gót nhau hướng về phòng khách.
Ý nghĩ khi nãy trở lại với em. Hình ảnh má anh Phong và gia đình anh thì thật rõ rệt, nhưng hình ảnh người sẽ nhận xin em, theo lời sư cô Trí Huệ, hôm nay đến đây, lại mù mờ, lẩn khuất.
Có bàn tay đặt lên vai em, rồi giọng chị Hằng Thu:
- Dung Chi ngồi nghĩ gì đấy?
Em ngước mặt lên. Khuôn mặt ngược chiều của chị Hằng Thu đang cúi xuống. Chị nhoẻn miệng cười, hỏi em:
- Có phải Dung Chi đang nghĩ đến gia đình mới không nào?
Em ngạc nhiên:
- Chị cũng biết chuyện rồi?
Chị Hằng Thu ngồi xuống chiếc ghế má anh Phong vừa ngồi, đáp:
- Chuyện gì của Dung Chi chị lại không biết.
- Anh Phong nói với chị phải không?
Chị Hằng Thu liếc nhìn về phía anh Phong đang cùng các anh chị khác chuẩn bị cho bọn chúng em lên phòng khách. Anh Phong dặn nhỏ Thư Hương điều gì đó, nhỏ ấy nhìn về em. Có lẽ anh Phong và nhỏ ấy nói chuyện về cách trình bày bài "một đàn chim yến".
Chị Hằng Thu gật đầu xác nhận câu hỏi của em là đúng. Em thấy loé lên tia hy vọng:
- Có phải má anh Phong xin em không chị?
Chị Hằng Thu có vẻ ngạc nhiên:
- Sao Dung Chi lại nghĩ thế?
- Tại em nóng lòng quá... mà sao chị lại hỏi em như vậy? Anh Phong không nói với chị rằng má anh ấy xin em làm con nuôi sao? Em nghĩ không đúng sao?
- Không. Anh Phong không nói gì với chị về điều ấy.
- Em nóng lòng ghê... Chị biết không? Suốt đêm qua, em suy nghĩ mãi về việc phải rời viện và tưởng tượng đến gia đình mới của mình. Không hiểu em có thể sống yên vui nơi đó được không?
- Dung Chi không muốn rời cô nhi viện phải không?
- Vâng. Nhưng em vẫn phải rời khỏi nơi đây. Em biết các sư cô thương em, muốn em được sung sướng. Em không thể để buồn lòng các sư cô. Em chỉ sợ, niềm sung sướng chỉ đến với em trong một thời gian ngắn ở gia đình mới...
Giọng của chị Hằng Thu như vướng vất chút gì lơ đãng, mơ màng kỳ lạ:
- Chị cũng lo do Dung Chi như thế... Biết đâu chỉ trong một thời gian ngắn...
Tay chị bóp chặt tay em. Dường như chị đang suy nghĩ lung lắm. Em liếc nhìn chị. Ánh mắt của chị trải dài về phía trước, ánh mắt phóng đi mà có lẽ không để nhìn gì cả.
Anh Phong lên tiếng gọi:
- Thế nào? Hai chị em tâm sự xong chưa? Còn sửa soạn đi chứ!
Em kéo tay chị Hằng Thu đứng lên. Chị ngắt ngang tia nhìn mông lung. Bờ môi nho nhỏ của "cái miệng trẻ con" - theo lời anh Phong - điểm nụ cười tươi. Chị hỏi em:
- Chút nữa Dung Chi hát bài gì?
***
Sau khi ca hát ở phòng khách về, mỗi đứa chúng em được thưởng một bao bánh kẹo. Bọn con trai theo anh Bảy về dãy phòng phía bên phải viện. Bọn con gái chúng em về dãy phòng trái.
Các anh chị trong đoàn anh Phong đều ở lại phòng khách với ba má, trò chuyện cùng các sư cô.
Đồng hồ điểm mười giờ rưỡi. Chúng em còn được thong thả nữa tiếng nữa mới phải đi "đút cháo" cho các em nhỏ - Thật ra, không phải tất cả các em nhỏ cô nhi đều ở tuổi phải đút cháo, phần lớn đã ăn cơm. Với những em này, chúng em chỉ phụ chúng bằng cách lấy cơm, lấy đồ ăn để chúng tự ăn lấy. Nhưng có một cái lệ chúng em quen, là hay gọi tắt cho dễ nhơ. Dù phụ các em nhỏ ăn cơm hay đút cháo, chúng em cũng gọi tắt là đút cháo.
Nhỏ Thư Hương mở bao ni lông bánh kẹo của nhỏ ấy ra đếm được sáu cục kẹo loại một đồng, tám cục kẹo chanh năm cắc và mười hai cái bánh. Phần của em ít hơn, nhưng bánh lại là bánh quế, loại bánh mà nhỏ Thư Hương rất thích. Nhỏ ấy đòi đổi:
- Tao đưa cho mày hết mười hai cái bánh, mày đổi cho tao bốn cái bánh quế nghe Dung Chi.
Nếu như ngày thường, chắc chắn chẳng bao giờ nhỏ Thư Hương được toại ý. Nhưng hôm nay, ngày cuối cùng - dù sư cô Trí Huệ có nói là em có quyền quyết định, nhưng em nghĩ, dù không bằng lòng, em cũng nhận lời để khỏi làm thất vọng người đã có ý hỏi xin em, để khỏi làm phiền lòng các sư cô, những người luôn mong mỏi, cầu nguyện một cuộc sống an lành cho em. Ngày cuối cùng còn được trò chuyện, chơi đùa với các bạn ở đây, thì em còn tiếc gì mấy cái bánh quế em cũng ưa thích.
Em lấy bánh quế trao cho nhỏ Thư Hương, nhưng từ chối, không nhận bánh của nhỏ ấy. Nhỏ ấy ngạc nhiên:
- Mày không chịu? Mày muốn lấy thêm kẹo hả?
Em lắc đầu nhì nhỏ Thư Hương, nhỏ nhìn lên. Bốn mắt chúng em nhìn nhau. Và có lẽ nhỏ Thư Hương đọc được trong ánh mắt của em câu trả lời. Nhỏ hỏi em:
- Mày biết ba má nuôi là ai chưa?
Em lắc đầu:
- Chưa thấy sư cô nói cho biết.
Nhỏ Thư Hương:
- Tao cầu trời cho ba má nuôi của mầy không đến.
Nhỏ Thư Hương thương em mà nói vậy. Nhỏ ấy cầu trời.
Cầu trời. Nơi níu kéo hy vọng của con người luôn là một đấng vô hình. Nguyện xin. Để ôm cái hy vọng trong vòng tay niềm tin.
Em không còn hai tiếng cầu trời và nguyện xin nữa. Em chỉ còn sự chờ đợi. Người sẽ đến với con như một hạnh phúc hay sẽ đến với con như một điều con không đợi mong? Người có mặt nơi phòng khách hiện giờ hay đang trên đường đến cô nhi viện. Người đã thấy mặt con hay đang tưởng tượng đến diện mạo con như con đang mơ tưởng đến dung mạo người? Người là ai?
Các bạn của em cũng đều đã biết chuyện của em. Những gói bánh kẹo được mở ra, nỗi háo hức trước món quà rồi cũng mờ dần. Cả bọn nhớ đến em và kéo đến cả bên em. Nhỏ Chung chậm chạp, nhỏ Lộc mạnh bạo như con trai, nhỏ Hoa hay hờn dỗi, nhỏ Hoàng, nhỏ Xuân, nhỏ Lan. Tám đứa con gái trong bọn mười tám đứa lớn ở cô nhi viện này, tối nay chỉ còn bảy đứa. Em...
Nhỏ Lan hỏi em:
- Chừng nào chị Dung Chi đi?
Em lắc đầu:
- Chưa biết nữa.
Đôi mắt của nhỏ Lan, anh Lương khen là thật đẹp, giọng nói của nhỏ ấy, chị Phương khen là thật dễ thương. Em còn tìm được ở nhỏ ấy một tình thương, tình thương trìu mến của đứa em với người chị. Nhỏ Lan xem em như chị, đối xử thật thân tình. Dù nhỏ ấy nhỏ tuổi nhất trong bọn, nhỏ ấy cũng chỉ chịu gọi mỗi mình em bằng "chị". Có phải vì thế mà em cũng có cảm tình đặc biệt với nhỏ ấy? Có lẽ không. Mà là bởi có một mối liên kết vô hình nào đó, như lời anh Phong vẫn nói khi em hỏi anh "sao anh thương em hơn các bạn của em?"
Cô Lý xuất hiện trước cửa phòng. Chúng em đứng lên chắp tay chào rồi im lặng đợi lệnh. Cô Lý nói:
- Các em khác sửa soạn đi đút cháo cho các em nhỏ, còn Dung Chi theo cô.
Bọn chúng em chia tay nhau. Em đi sau cô Lý, lòng bồn chồn. Em hỏi cô:
- Thưa cô, có chuyện gì vậy?
Cô Lý đi chậm lại, đợi em tiến lên ngang hàng mới nói:
- Có người muốn gặp em.
Em bật thốt:
- Ba má nuôi của em?
Cô Lý gật đầu:
- Má chứ không có ba nuôi em.
Em run lên:
- Người vừa tới?
Cô Lý không nói mà chỉ khẽ mỉm cười.
Cũng vừa đến phòng khách. Em đảo mắt nhìn một lượt, tưởng sẽ gặp khuôn mặt lạ của má nuôi em vừa tới. Nhưng không thêm ai, vẫn những người trong đoàn anh Phong. Sư cô Trí Huệ ngồi giữa cô Diệu Hằng và cô Trí Tâm. Bốn người khác lớn tuổi ngồi phía đối diện và các anh chị chia nhau ngồi ở hàng ghế kê sát tường. Mọi người cùng hướng về em. Em thấy chị Hằng Thu nhìn em và cười. Dường như chị đã biết má nuôi em là ai rồi.
Cô Lý dẫn em đến bê sư cô Trí Huệ. Vị sư cô già với gương mặt khả ái hiền từ đặt tay lên vai em, thong thả nói:
- Hôm qua, sư cô đã cho con biết mọi chuyện. Vậy bây giờ, trước mặt các sư cô, trước mặt các ông bà và các anh chị đây, con có thể cho sư cô biết quyết định của con. Nguồi muốn nhận xin con đang chờ con nói một lời.
Em nhìn về phía bốn người lớn. Má anh Phong? Má anh Lương? Má anh Đạo? Hay ba chị Hằng Thu? Ý nghĩ trước kia trở lại với em. Con nguyện xin. Vâng, bây giờ đã hết sự chờ đợi. Con nguyện xin ý nghĩ của mình là đúng.
Cô Lý dẫn em đi vòng ra phía bốn người khách. Và dừng lại trước má anh Phong. Cô Lý nói:
- Má nuôi em đó!
Chuỗi tràng hạt bằng gỗ trầm tỏa mùi thơm ngát. Dáng dấp má nuôi em chợt phóng đại, mờ đi. Hai mắt em nhòa hẳn. Người nói với em:
- Bác nghe thằng Phong nói nhiều về con. Dường như con cũng quý mến nó lắm thì phải. Gia đình bác tuy không khá giả lắm, nhưng cũng không đến nỗi nào. Con có thể tin là con sẽ được sống một đời đầy đủ. Cả vật chất lẫn tinh thần. vì muốn xin con về, là bác mến con qua những lời kể của thằng Phong. Vừa rồi, gặp mặt con lần đầu, bác thấy mình nghĩ tốt về con quả không sai. Dung Chi! Con có tin được những lời bác vừa nói là thành thật không?
Em cúi đầu. Chừng như em khóc thì phải. Những giọt lệ sung sướng ứa ra, tràn đầy. Như một lúc, biển cả ngập tràn nước biếc, lòng em ngập tràn yêu thương.
Thấy em không nói gì, cô Lý nhắc:
- Dung Chi, em nói đi chứ!
Má anh Phong:
- Con cứ suy nghĩ cho kỹ. Dù thương mến con, bác cũng phải tôn trọng ý của con. Cũng như con bác, thằng Phong, đã không dám cho con biết trước chuyện này, sợ con sẽ bằng lòng không phải vì mến và tin ở bác, ở gia đình bác, mà chỉ vì con mến nó...
em ngẩng mặt lên. Nước mắt vẫn còn làm những hình ảnh trước mặt em nhạt nhòa. Tự nhiên, chung quanh em im lặng quá.
Con còn biết nói gì đây. Niềm mong ước của con là một gia đình, với những thương yêu, trìu mến thành thật. Một anh Phong, mẫu người anh không gợn chút ý nghĩ xấu trong con. Một bác, qua những lời nói, cử chỉ lần đầu tiên gặp gỡ, cho con thật nhiều thiện cảm. Và con cũng hy vọng những người khác trong gia đình bác cũng đối xử với con như bác và anh Phong. Thì con còn biết nói gì nữa đây. Anh Phong! Anh hiểu em đang nghĩ gì không? Bác hiểu con đang nghĩ gì không? Con đang muốn gọi tiếng "má" thương yêu mà đã quá lâu con không được gọi. Con gọi má đó má! Má ơi! Mùi trầm thơm của chuỗi tràng hạt mà má đeo trên ngực kia, có phải cũng thoảng thêm những thương yêu ngào ngạt? Má chở che, dùm bọn con nghe má! Cho con tìm lại tình thương người mẹ, tình thương người cha, tình thương gia đình, mà con tưởng không bao giờ con còn tìm lại được.
- Con nghĩ sao, Dung Chi?
Em đáp lại câu hỏi bằng những giọt nước mắt lăn dài trên mặt. Em gục mặt vào ngực má anh Phong, má nuôi của em. Mùi trầm thơm ngào ngạt. Một tay người ôm gọn vai em, tay kia người xoa nhẹ lên mái tóc. Em nghe lòng ấm lại. Em nghe muôn vàn điệu nhạc vang lừng.
Có những tiếng cười. Em tưởng tượng trên môi sư cô Trí Huệ và các cô Diệu Hằng, Trí Tâm, Diệu Lý, bốn đóa cười đang nở.
Ba chị Hằng Thu nói:
- Tôi thành thật mừng chị có thêm một cô con gái ngoan.
Má anh Lương, má anh Đạo:
- Ao ước mãi, bây giờ thì mừng nhé!
- Xem kìa, chưa gì mà con gái đã nũng nịu với má rồi!
Em vẫn úp mặt vào ngực má nuôi. Nước mắt em đã thôi trào. Em nghe mặt nóng bừngg vì những lời trêu ghẹo của má anh Đạo.
Chị Hằng Thu bảo em:
- Dung Chi theo chị về phòng chơi nhé!
Em đang muốn rời khỏi nơi đây - mắc cỡ quá chừng đi - nghe chị Hằng thu hỏi, mừng lắm.
Em rời khỏi má nuôi. Người bảo em:
- Ừ, con theo chị đi...
Em cúi đầu chào tất cả một lượt, mặt em đỏ bừng. Rồi em nối gót theo chị Hằng Thu. Có những tiếng chân đuổi theo sau hai chị em. Em nhìn lại. Các anh chị khác đang bước vội theo. Chị Phụng nói:
- Gớm, đợi người ta một chút coi, làm gì mà vội thế?
***
Em bước những bước vội vàng ra phía chiếc xe hơi màu xanh da trời của anh Phong. Nắng đã trốn khỏi vòm trời từ lâu. Chiều xuống, bầu không gian lặng lẽ và buồn tênh.
Trong lòng em thì ngổn ngang những niềm vui, nỗi hồi hộp, sự lo lắng, buồn phiền. Những bước vội của em như trốn chạy những giọt nước mắt tiễn đưa của nhỏ Thư Hương, những lời nhắn của nhỏ Chung: "có búp bê cũ, mầy nhớ để dành cho tao nghe, để tao ru nó thay em Hiền của tao." Những lời dặn dò của nhỏ Lan: "Lâu lâu, chị nhớ về thăm em nghe." Em trốn chạy cả những cái vẫy tay của các sư cô, những lời chúc của dì Năm, dì Tiễn, chú Mộng. Trốn chạy khung cảnh quen thuộc nơi đây.
Sau khi dùng cơm trưa, mọi người ra về trên hai chiếc xe hơi, chỉ còn lại má nuôi em, anh Phong và chị Hằng Thu giúp em thu xếp đồ đạc và đợi em từ giã mọi người. Cô Diệu Hằng cũng đã dẫn em lên điện thờ để đọc kinh lần cuối. Tiếng chuông mõ, lời kệ kinh giúp em tạm quên trong giây lát. Em cũng xin được đút cháo cho các em nhỏ lần cuối rồi mới chịu ra xe. Và ra xe với những bướic vội vàng.
Em ngồi ở băng sau cùng chị Hằng Thu. Anh Phong cầm lái và má nuôi em ngồi cạnh. Xe từ từ lăn bánh. Cổng cô nhi viện chạy lùi dần đến trước mặt em rồi mất hút sau lưng. Tự nhiên, em nhớ lại ngày mới đến đây, với những mệt nhọc của quảng đường dài từ Mỹ tho đến, với đôi mắt cay sè vì khói xăng của chiếc xe lam.
Em không dám quay lại nhìn viện lần cuối, sợ lòng dâng niềm quyến luyến. Chị Hằng Thu gợi chuyện để em quên cảnh biệt ly:
- Dung Chi biết không, lần này là lần đầu tiên anh Phong giấu chị đấy. Anh ấy cứ nằng nặc bảo là không biết ai sẽ đến xin em về.
Em hỏi:
- Thế chị có giận anh ấy không?
Chị Hằng Thu chưa trả lời, anh Phong đã đáp:
- Còn lâu chị ấy mới dám giận anh.
Chị Hằng Thu:
- Ai bảo anh thế?
- Dung Chi bảo thế. Phải không hở cô em gái cưng của anh?
Em bật cười. Gió lùa qua cửa xe làm mái tóc anh Phong bềnh bồng. Vài sợ tóc của em trôi về phía chị Hằng Thu, lướt trên vai chị, em nói:
- Mát quá!
Chị Hằng Thu vòng tay ôm em, "cái miệng trẻ con" hát khe khẽ:
- Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào...
Em nhìn má nuôi em, lòng nao nao.
Đã hết đường ngoại ô, xe vào thành phố. Xe cộ mỗi lúc một nhiều hơn. Những tiếng động cũng gia tăng, ồn ào, náo nhiệt. Đèn đường cũng vừa bật sáng. Em nhớ lại lời ru của má em ngày xưa khi em còn ở dưới Mỹ Tho:
Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọ lu
Anh về anh học chữ nhu
Chín trăng em đợi, mười thu em chờ...
Tự nhiên, em chắp tay trước ngực. Con cầu xin được mãi mãi an lành.

Tác Giả: Nguyễn Thái Hải
Chia sẻ:
Tags: hoa tam tam goi
Xem Video: hoa tam tam goi Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Con gái tuổi teen của Cindy Crawford diện áo tắm gợi cảm
Bí mật sau những cảnh tắm gợi tình trong MV nhạc Việt
Hóa ra cảnh tắm gợi cảm trong phim Hoa ngữ được làm thế này
“Rụng tim” với những cảnh tắm gợi tình nhất màn bạc
Phạm Hương mặc áo tắm gợi cảm bên hồ bơi
Vườn hoa tam giác mạch ở Ninh Bình
Mỹ Tâm gợi cảm hết cỡ trong đêm nhạc đón tuổi 36
Mỹ Tâm gợi cảm trên sân khấu dù đã U40
Ảnh: Hoa tam giác mạch lần đầu khoe sắc ở phố đi bộ Hồ Gươm
Tháng 10 rủ nhau tour du lịch Hà Giang “săn” hoa tam giác mạch
Các điểm đến có hoa tam giác mạch
Hà Giang huyễn hoặc lòng người bởi các cánh đồng hoa tam giác mạch
Thanh Hóa: Tắm trong hố nước, 2 học sinh chết đuối thương tâm
Hoa tam giác mạch mở ra con đường thoát nghèo
Đừng “cưỡng bức” Hà Giang bằng hoa Tam giác mạch
Nhìn bộ đồ tắm gợi cảm, chiếc váy ngủ sexy tôi lo đến thắt lòng
Hoa tam thất sát thủ trị cao huyết áp
Hoa tam thất tất tần tật những thông tin nên biết
Đột kích quán bar ở Thanh Hóa, tạm giữ hàng chục đối tượng
Thái Hòa tâm sự chuyện kết nối tình cảm con riêng, con chung


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 24th April 2017 - 12:31 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248
IPS Driver Error

IPS Driver Error

There appears to be an error with the database.
You can try to refresh the page by clicking here.

Error Returned

We apologise for any inconvenience