Tìm kiếm:

> Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc [Full]
goctruyencom
bài viết 30 Sep 16 09:19
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
Tác giả: KHỐC LẠP ĐÓA ĐÓA
Số chương : 563 chương + 44 ngoại truyện


Giới thiệu truyện Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc :
Bạn trai vì thăng chức lại đem nàng bán cho cấp trên(tình một đêm)thật là cẩu huyết! Sau khi biết được chân tướng nàng muốn rời đi nhưng tên béo ú bụng phệ lại ngăn nàng lại,được rồi,muốn chơi thì nàng chơi với hắn một tí..lão nương cũng không phải loại dễ bị ức hiếp.. “ Hỗn đản , đi chết đi ”.

Nàng gặp lại bạn trai,hắn thế nhưng hạ thuốc ‘kích tình’ đối với nàng.Ngồi trong quán rượu,cơ thể dần nóng lên khiến nàng mất kiểm soát.

“Ah,người này dáng dấp không tệ,nói đi anh một đêm bao nhiêu tiền?”Mỗ nữ tiện tay chụp một người nhưng không biết ‘hắn’ lại là một nhân vật không thể trêu vào, ‘hắn’ là tổng giám đốc thần bí nguy hiểm của tập đoàn MK.

“ Sặc ”.Mặc Thiếu Thiên sắc mặt càng ngày co quắp , nữ nhân này lại dám coi hắn là ngưu lan , được lắm . Hắn sẽ cho nàng trả giá thật cao vì hành động này.

Một đêm triền miên…
Ngày thứ hai nàng bay qua nước Mỹ,bảy năm sau khi nàng trở về đã là nhà thiết kế nổi tiếng,bên cạnh nàng là một siêu cấp đẹp trai tiểu bảo bảo.

“ Cha , gần đây làm ăn thế nào.. ? ”. Hắn phiên bản thu nhỏ của mỗ nam nào đó đang cười phúc hắc gọi điện thoại.

Mỗ nam nào đó nhíu chặt lông mày. “cha ngươi là người dân lương thiện”.

“ Hả, thật sao?cha hoàn lương rồi àh?vậy xem ra lô hàng kia ta không cần cho người rồi.” Tiểu bảo cười rất gian trá phúc hắc.

Mỗ nam nhân giật mình sửng sốt “con nói cái gì?”

“ cha,người mới vừa tặng ta một trăm triệu đô,lúc nào rảnh thì cho con trai mời người đi ăn cho tận hiếu nha”.

Mỗ nam nhân hoàn toàn hóa đá,thì ra con là…

Mặc Thiếu Thiên:tổng giám đốc công ty MK ,trùm xã hội đen khu vực Châu Á...lãnh đạo băng Cửa Ngục,bạn gái đếm mãi không hết..mỗi ngày một cô..là một hoa hoa thiếu gia..

Lâm Tử Lam :thiết kế sư chuyên về trang sức..tốt nghiệp tại Mỹ!Có con trai 7 tuổi nhưng không biết cha bé là ai..

Lâm Tử Hi : 7 tuổi siêu cấp đẹp trai,là một trong những người lãnh đạo thần bí băng Hợp Tung.Bảy tuổi nhưng bé ném lựu đạn như trò chơi con nít..bé là phần tử khủng bố nguy hiểm đó nha!
Chia sẻ:
Tags: cha cuong con trai cuc pham cuong han dinh cuc gia dinh hac full han con me phuc pham cha phuc hac tai me thien tai trai thien
Xem Video: cha cuong con trai cuc pham cuong han dinh cuc gia dinh hac full han con me phuc pham cha phuc hac tai me thien tai trai thien Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Gia đình nữ giám thị bị giết bất ngờ xin tha chết cho bị cáo
Vụ 3 mẹ con nhốt 6 cán bộ phường: Một người con trai được trả tự do
Gia đình Thứ trưởng Thoa sẽ nhận hơn 53 tỷ đồng cổ tức 2016 tại Điện Quang?
Cái kết của vợ chồng già bỏ rơi con trai, 20 năm sau đến nhận tiền báo hiếu
Vụ thầy giáo nghi giết hại “mẹ vợ”, bắt cóc con trai người tình: Vì chuyện tình cảm
Người phụ nữ có được điều này gia đình sẽ hưng thịnh, hưởng nhiều phúc đức
Nạp Ga Điều Hòa Tại Me Tri 0986347119 zfk
Chung cư 110 Cầu Giấy – Ngôi nhà an toàn cho gia đình trẻ
Chồng sắp cưới và 3 đứa con trai quấn quýt bên cựu hoa hậu Anh
Máy xịt rửa xe cho gia đình loại nào cho tốt nhất?
Đại gia đình đi ăn mừng Vic nhận huân chương OBE
Sửa Điều Hòa Tại Mễ Trì 0986347119 tki
Ed Sheeran rời bỏ làng nhạc để lập gia đình?
Chồng sắp cưới và 3 con trai quấn quýt bên cựu hoa hậu Anh
Con trai ngoại tình, mẹ để hết tài sản cho con dâu
Mỹ nhân ‘Gia đình đá quý’ So Yi Hyun mang bầu lần 2?
Sợ nhà chồng bắt phá thai, vợ nói dối đứa con trong bụng là con trai
Tát con trai và đuổi khỏi nhà vì không chịu đi học, 13 năm sau cậu bé năm xưa…
Bảo Dưỡng Điều Hòa Tại Mễ Trì 0986347119 fkj
Sau ly hôn với Brad Pitt, Angelina Jolie muốn nhận con nuôi với tình mới


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
61 Pages V < 1 2 3 4 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(10 - 19)
goctruyencom
bài viết 30 Sep 16 09:24
    Gửi vào: #11
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
Chương 10: Đại họa ập đến

Ngô Đồng phố,phong cảnh cũng như tên..xung quanh trồng thật nhiều cây ngô đồng..nhìn toàn cảnh xung quanh ai cũng sẽ nghĩ ngay đến một chữ “ nghèo”.

Nhưng người sống nơi này vĩnh viễn không thể nào giống như tên đẹp như vậy ‘ngô đồng’,ngây ngô thuần khiết.

Khi Tử Lam vừa bước chân vào cổng nhà nàng thì một khung cảnh hoành tráng khiến nàng giận đỏ mặt.Tất cả đồ đạc của nàng từ bé đến lớn nằm ngỗn ngang trên đất,mấy thứ linh tinh nằm rãi rác khắp sân.Chuyện gì đang xảy ra vậy trời?Có phải nàng đang nằm mơ không..hay là ba ba của nàng chuyển nhà đi mà không nói với nàng.Nhặt lên từng món xếp lại,đến khi Kiều Phương từ trong nhà bước ra nàng mới hiểu chuyện gì xảy ra với đồ của nàng.

Kiều Phương cầm trong tay đồ của Tử Lam định ném tiếp thì Lâm Mặc Thiên ngăn Kiều Phương lại,bà ta lớn tiếng la hét “tôi nói cho ông biết,chúng ta còn muốn sống yên ổn qua ngày,nếu nó vẫn còn sống tại căn nhà này thì sau này chúng ta không có ngày nào tốt đẹp,hôm nay,có nó thì không có tôi,có tôi thì không thể nào có nó được..ông nghe rõ chưa..?”

Kiều Phương quấy rối,Lâm Mặc Thiên trên mặt hoàn toàn bất đắc dĩ,ông cũng không biết làm sao cho vừa lòng,một bên là con gái một bên là bà vợ.Lâm Mặc Thiên nhỏ giọng khuyên nhủ “bà đừng như vậy có được không?nói thế nào Tử Lam cũng là nữ nhi của tôi,bà đuổi nó đi thì nó ở chổ nào mà sống..Lam nhi còn quá nhỏ bà thông cảm bỏ qua cho nó đi..”

“ Nó thích đi nơi nào thì đi nơi đó,không liên quan đến chúng ta,nếu nó vẫn còn tiếp tục ở đây thì chúng ta phải chịu mỗi ngày đều có người tới đe dọa sao?”Kiều Phương kêu gào vừa lúc Lâm Mặc Thiên ngẫn người bà liền cầm đồ của Tử Lam ném ra cửa.

Vừa vặn rơi xuống chân Tử Lam..

“Lam nhi…con về khi nào..” Lâm Mặc Thiên lẫm bẫm kêu một tiếng.

Lâm Tử Lam nhìn ba ba của mình một lúc rồi dời ánh mắt sang Kiều Phương,nổi giận,nàng thật sự rất giận.Nhìn thẳng tấp vào Kiều Phương bằng ánh mắt lạnh thấu xương.

“ Kiều Phương,bà nổi điên cái gì vậy hả..?Tôi khi nào thì trêu chọc bà hả..?Ai cho phép bà tùy tiện động vào đồ của tôi..ai cho phép bà làm như vậy?”Tử Lam tức giận run người, thét lên nhìn chằm chằm Kiều Phương.

Kiều Phương là ba ba cưới về làm vợ hai,mẹ của nàng sau khi sinh nàng xong không bao lâu thì mẹ chết, ba ba cưới Kiều Phương nhưng quan hệ giữa nàng và bà ấy luôn đối chọi gai gắt.Bởi vì Kiều Phương đối với nàng từ nhỏ đến lớn không đánh thì mắng,lâu ngày Tử Lam cũng luyện ra mồm mép lợi hại,hiện tại Kiều Phương đối với nàng nhiều lắm là lảm nhảm không dám động tay động chân với nàng,nhưng hôm nay lại đi chọc nàng,ném tất cả đồ của nàng ra bên ngoài..nàng giận rât giận..dám chọc vào nàng ư..hừ.

Qủa nhiên khi nhìn thấy Tử Lam với ánh mắt như muốn giết người Kiều Phương bỗng nhiên run sợ,sắc mặc bà hơi hoãn lại một chút,nhưng vẫn như củ dáng vẽ vươn nanh múa vuốt “Lâm Tử Lam,mày về vừa đúng lúc,nhanh chóng thu thập rồi cút ngay..”

“ Nơi này là nhà ta,nếu phải ra đi thì củng chính là bà không phải tôi nha!Kiều Phương,xin hỏi bà có tư cách gì mà muốn đuổi tôi đi hả?” Tử Lam hỏi ngược lại,gương mặt thanh thuần mang theo một cỗ tức giận không nhỏ,Tử Lam nhếch miệng cười khinh bỉ.

“Tại sao đuổi mày à..Mày bên ngoài đắc tội người nào để người ta tìm đến nhà,trước kia tao nhịn mày đều được hết nhưng chuyện này mày không đi là hại tao với ba ba của mày,mày hận tao không sao nếu như ba ba mày có chuyện gì không hay xảy ra thì mày đúng thật là một đứa con bất hiếu”.Kiều Phương hét lớn nhìn Tử Lam xem nàng sẽ suy nghĩ ra sao về việc này.

Đắc tội người khác..

Tử Lam nhíu chặt chân mày không biết đến cùng đã xảy ra chuyện gì!

“ Đủ rồi” Chợt Lâm Mặc Thiên hô lên một tiếng,ông nỗi danh tính tình dễ chịu,nhưng bây giờ hô to một tiếng khiến Kiều Phương cũng sợ hết hồn.

“Tử Lam là con gái của ta,nơi nào củng không được đi”Lâm Mặc Thiên khuôn mặt uy nghiêm hô lên một tiếng.

Nghe ba ba bảo vệ nàng làm lòng Tử Lam cảm giác rất ấm áp.

“ Nếu như nó không đi,ông cứ chờ ngày ngày có người tới đe dọa sau đó tìm người đến đánh chết ông luôn đi,hừ..”Kiều Phương nói xong tức giận thở phì phò,xoay người bước vào nhà đóng cửa.

Lúc này, Tử Lam bước nhanh đến bên cạnh Lâm Mặc Thiên,nàng ngu ngơ không hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây,nghe Kiều Phương nói luyên thuyên nhưng không hiểu gì hết,nàng phải hỏi rõ ba ba mới được “cha!rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì..”

“Con yên tâm đi,không có chuyện gì hết..con đừng lo lắng nhiều,cố gắng học thật tốt là được rồi..việc nhà đã có cha giải quyết” Lâm Mặc Thiên cố gắng an ủi nàng.

“Cha,con gái biết nhà mình thực sự đã xảy ra chuyện phải không?Nếu không Kiều Phương sẽ không nổi điên như vậy,rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Có phải hay không chuyện này có liên quan đến con?Cha hãy nói thật cho con biết..xin cha”Tử Lam nhất định hỏi cho ra lẻ,hành động của Kiều Phương nói cho nói cho nàng biết nhất định có việc nghiêm trọng ảnh hưởng đến ba ba của nàng,chuyện này có liên quan đến nàng!



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 30 Sep 16 09:24
    Gửi vào: #12
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
Chương 11: Học bổng du học nước Mỹ

Vì Tử Lam ép hỏi không nói sự thật không được,cuối cùng Lâm Mặc Thiên phải kể ra tất cả ngọn nguồn sự việc cho nàng biết.

Tất cả mọi chuyện đều do cấp trên của Hứa Nhược Trung là ông Mộ Ngôn Tâm quấy rối.Hắn cho người đến nhà nàng hung hăng đập phá,còn đe dọa ba ba của nàng,chỉ cần một ngày nàng vẫn còn sống trong căn nhà này hắn sẽ mỗi ngày cho người đến đây gây chuyện!

Sau khi nghe ba ba kể lại,nàng tức giận đến sắp nổ tung!

Hôm trước nàng chỉ phát tán hình hắn trên mạng là đối với hắn rất thiện tâm rồi..nếu biết hắn hôm nay đối với gia đình nàng như vậy thì hôm đó dứt khoát ‘phế’ hắn luôn mới hả cơn giận này..tên khốn chết tiệt..cầu cho hắn cả đời thân bại danh liệt ngốc đầu lên không nổi,tốt nhất là ăn cơm cũng bị nghẹn chết!

Tử Lam quay sang nhìn Lâm Mặc Thiên đầy áy náy,nếu không phải vì nàng ba ba của nàng sẽ không gặp chuyện không tốt như vậy.Nhưng nếu như có thể làm lại nàng nhất định chơi chết tên khốn nạn Mộ Ngôn Tâm cho hả giận!

“ Cha,người đừng lo lắng nữa,chuyện này con sẽ tự giải quyết ổn thỏa..cha vào nhà đi..”

Tử Lam cất bước định đi tìm Mộ Ngôn Tâm nhưng Lâm Mặc Thiên làm sao không hiểu ý định của con gái mình.

“ Lam nhi!con đứng lại đó cho ta…nếu con có ý định đi tìm tên họ Mộ kia thì con sau này không cần gọi ta là cha nữa!Hắn có quyền có tiền lại hung ác,con đi tìm hắn rất nguy hiểm,cha không cho phép con tự ý quyết định như vậy..con là một cô gái đi tìm hắn thì thế nào đây?Người cuối cùng chịu thiệt thòi vẫn là con mà thôi!Nghe lời cha biết không,trừ khi ta chết..nếu không con không được đi tìm hắn nữa.”. Lâm Mặc Thiên cố gắng khuyên ngăn Tử Lam để nàng không hành động sai trái..

“Cha nói đi,con làm sao có thể ngồi im để người khác đe dọa khi dễ cha mình được”Tử Lam chua xót nói,không ngờ việc nàng làm lại ảnh hưởng đến ba ba.

“Mục đích của hắn không phải là cha,tất cả chuyện này đều nhằm vào con,nếu hôm nay con thật sự rời nhà bỏ đi chẳng lẽ để hắn được như ý nguyện?Cha không sao cả con cứ yên tâm,cha chỉ hy vọng con bình bình an an mà sống!” Lâm Mặc Thiên cảm khái nói ra suy nghĩ của mình với cô con gái nhỏ!

Tử Lam nghe một hồi,nội tâm đau nhói chóp mũi ê ẩm,nước mắt rưng rưng nhào vào lòng Lâm Mặc Thiên khóc thút thít “ cha..con gái nghe lời cha..con nhất định sẽ sống thật tốt,có một ngày sẽ làm cha hãnh diện về con..cha yên tâm,sau này con sẽ biết tự chăm sóc bản thân không để cha bận tâm vì con nữa..”

Lâm Mặc Thiên móc ra một sấp tiền dày cộm nhét vào tay Tử Lam nhỏ nhẹ nói “cha nơi này có ít tiền,con cầm lấy ra ngoài thuê phòng ở tạm mấy ngày,sau khi sự việc lắng xuống con hãy trở về đây sống với ba,cửa lớn nhà mình luôn chào đón con”.

“ Không,con không cần đâu cha!Đây là tiền riêng của cha,thứ lỗi con gái không thể nhận được..con lớn rồi,con biết tự lo cho bản thân”.Tử Lam lập tức đem tiền nhét lại vào tay cha mình.

“ Cha chỉ có một đứa con gái là con,tiền này cha cũng là đễ dành cho con mà thôi,nghe lời cha mau cầm!”.Lâm Mặc Thiên cứng rắn cất tiếng,giọng nói đầy uy nghiêm.

Bất đăc dĩ Tử Lam buộc phải nhận số tiền này,trong lòng nàng thầm nghĩ sau này nàng phải làm ra thật nhiều tiền phụng dưỡng cha già.

Đang lúc này điện thoại di động của nàng vang lên!

Nhìn đến số điện thoại gọi tới,Tử Lam lau nước mắt hít vào một hơi thật sâu nhấn nút nghe.

“alo,mình nghe nè tiểu Từ..”

“Lâm Tử Lam,cậu đi chết ở đâu tới giờ mới bắt máy,dám để cho mình leo cây…cậu cái đồ vô lương tâm.” Tiểu Từ bên kia giọng nói hung hăng,từng tiếng gầm gừ truyền sang làm Tử Lam suýt nữa điếc một bên tai.

Tử Lam chợt nhớ đêm qua cùng từ tiểu Từ uống rượu,nàng bảo với tiểu Từ là nàng sẽ trở lại ngay vậy mà xảy ra chuyện kia…..Tử Lam vội vàng nói xin lỗi “ Thật xin lỗi,là mình không đúng,ngày hôm qua xảy ra chút chuyện nên mình đi trước,hôm nào tớ mời cậu một chầu xem như là tớ xin lỗi được không tiểu Từ xinh đẹp đáng yêu!”

“Này,được lắm!Cậu không được quên biết không?”Tiểu Từ giọng nói có chút bỡn cợt “Vẫn là cậu nhanh nhanh mời mình một bữa đi nha,có viêc này nhất định phải nói với cậu,chúc mừng cậu Tử Lam!”

“Chúc mừng! Chúc mừng cái gì vậy tiểu Từ?” Tử Lam vẽ mặt ngu ngơ như lọt vào một tầng sương mù.

“Cậu còn không biết chuyện gì nữa hay sao..nha nha..cậu nhận được một suất học bỗng du học sang Mỹ tuần sau khởi hành xuất phát rồi,tên của cậu có trong danh sách sáng nay rồi!” Tiểu Từ bộ dáng đáng đánh đòn nằm ngã lăn trên giường trò chuyện với Tử Lam.

“Cái gì?cậu nói..cậu nói thật không?”Tử Lam gương mặt tràn đầy kinh ngạc..nàng chỉ sợ đây chỉ là giấc mộng mà thôi.

“Dĩ nhiên là thật rồi,chính tay mình cầm lên danh sách mà,làm sao có thể sai được.Cậu yên tâm,nhãn lực của mình tốt lắm..mình thấy có tên cậu nên nhanh chóng báo cho cậu biết ngay,thấy tớ đối với cậu thật tốt đúng không nè!”Tiểu Từ giọng nói nghịch ngợm.

Tử Lam cảm khái..thật là ông trời không tuyệt đường nàng mà! Cảm ơn ông trời đã giúp nàng trong lúc dầu sôi lữa bỏng này..Tử Lam nhảy cẩng lên..haha cười lớn.

“Được,mình biết rồi,cám ơn cậu nhiều nha tiểu Từ”

“Không cần khách khí,nhớ mời mình ăn cơm đừng quên là được rồi..haha”

“Không thành vấn đề..”

Cúp điện thoại…

Lâm Mặc Thiên nhìn Tử Lam có vẻ rất vui mừng,đến nổi vừa nhảy vừa cười nhịn không được hỏi nàng “Chuyện gì làm con vui mừng đến thế?”

“ Cha,con nói cho người biết một tin tức thật tốt..con gái của cha nhận được một suất học bỗng du học sang Mỹ..haha” Tử Lam vui mừng ôm chầm Lâm Mặc Thiên,cả người run run..

“Thật tốt quá!”Nghe đến tin tức như vậy,Lâm Mặc Thiên cả kinh,sau đó vui mừng bật khóc “Cha cũng biết con là một người rất có tiền đồ,cha hãnh diện về con..con gái”.

“Cha,người yên tâm,chờ con kiếm thật nhiều tiền,nhất định con gái sẽ hảo hảo hiếu kính ngài !”



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 30 Sep 16 09:24
    Gửi vào: #13
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
Chương 12: Duyên phận bỏ qua

Đồ dùng mang theo của Tử Lam không nhiều nhưng đối với nàng tiện lợi và hữu ích rất nhiều.

Trong phi trường,chỉ có ba ba và tiểu Từ hôm nay tiễn nàng!Hai người quan trọng nhất đời nàng chính là ba ba và tiểu Từ..nghĩ đến sắp phải xa bọn họ một thời gian,lòng nàng chua xót không thôi!

"Lam Nhi,nhớ ở bên kia chăm sóc cho mình thật tốt biết không?Rảnh rỗi thì thường xuyên gọi điện thoại về cho cha biết không?....." Lâm Mặc Thiên cầm tay Tử Lam liên tục dặn dò nàng.

"vâng,con sẽ tự chăm sóc mình thật tốt,cha hãy yên tâm..con gái cha rất thông minh nha, không có việc gì làm khó được con đâu..haha...cha,người ở nhà cố gắng giữ gìn sức khỏe thật tốt nha,phổi cha không được tốt,bác sĩ dặn không được hút thuốc nhiều cha nhớ chưa.." Tử Lam khuyên nhủ ba ba của nàng,mặc dù Tử Lam là một cô gái kiên cường mạnh mẽ có lúc rất tinh quái hay gây chuyện một chút nhưng cô đối với Lâm Mặc Thiên rất hiếu thuận.

"Ân,cha biết rồi,cha sống tại nhà đều tốt lắm chỉ tội cho con sắp phải đi xa" Lâm Mặc Thiên có chút thương cảm,nói thế nào Tử Lam củng là nữ nhi duy nhất của ông..từ bé đến giờ vẫn sống bên cạnh ông nhưng hôm nay...haiz..

Tử Lam mỉm cười thật tươi,cố gắng ép lại những giọt nước mắt không để nó rơi xuống.Nàng biết,nếu nàng khóc ba ba sẽ càng thêm thương tâm vì nàng..

Tiểu Từ hốc mắt đỏ ửng nhìn Tử Lam nói " Tử Lam,cậu yên tâm,mình sẽ thường xuyên lui tới chăm sóc bá phụ dùm cậu,cậu sang đó sống có một mình phải chăm sóc bản thân thật tốt,còn nữa,không cho phép cậu chịu bất kỳ uất ức nghe chưa,chỉ cho phép một mình tớ khi dễ cậu thôi đó...không cho phép cậu quên tớ!"Tiểu Từ nhào tới ôm Tử Lam thật chặt,nàng rất ghét cảm giác phải lập tức xa cô bạn thân nhiều năm này..Tiểu Từ khóc rất thương tâm.

" Cậu yên tâm,tớ rất chung tình sẽ không yêu ai ngoài cậu đâu,nhớ..sau này tớ không thèm lấy chồng bám lấy cậu cho đến khi chết mới thôi...haha đến khi đó đừng bảo tớ phiền nha!" Tử Lam trêu ghẹo tiểu Từ,nàng không muốn thấy tiểu Từ khóc.

Tiểu Từ đang khóc tê tâm liệt phế,bổng nghe Tử Lam nói khóe miệng nhếch lên vừa khóc vừa cười xem rất đáng yêu " cậu thật là,lúc nào cũng thích trêu mình..ghét cậu thật đấy"

Ba người nhìn nhau không nhịn được cười to...

Ngay lúc này truyền thanh vang lên.

"Máy bay G678 đến nước Mĩ còn 5 phút nữa cất cánh,xin quý khách lưu ý tập trung vào phòng chờ..chuẩn bị lên máy bay......"

Tử Lam bước đi có chút nặng nề,quay đầu nhìn lại hai người phía sau " Tạm biệt mọi người,con đi đây,hai người trở về đi.."

Ly biệt luôn khiến con người ta thương cảm..cha..tiểu Từ..con sẽ rất nhớ hai người. Tử Lam nói thầm trong lòng..

Lâm Mặc Thiên nhìn Tử Lam thêm lần nữa "Nhớ chăm sóc mình thật tốt,nếu cảm thấy không được thì hãy về đây,cha nuôi con..."

"Ân,con biết ...người đừng lo lắng cho con,nhớ chý ý sức khỏe,đừng chỉ lo chăm sóc Kiều Phương,bà ấy biết cách tự chăm sóc mình.."

Lâm Mặc Thiên gật đầu một cái!

Tiểu Từ cũng nhìn Tử Lam,đôi mắt sớm ướt đẫm,nàng thút thít " Tử Lam,nhớ,không được để cho mình chịu bất kỳ uất ức biết không..có chuyện gì phải gọi điện thoại cho mình biết đó,coi như bay đến nước Mĩ mình cũng sẽ giúp cậu..."

Tử Lam cười một tiếng,trên thế giới này hai người thân nhất của nàng vẫn đang đứng đây..nàng cảm thấy rất may mắn..hạnh phúc.

"được,mình cũng sắp lên máy bay rồi,cậu và cha mình cùng nha trở về đi nha!"

Lâm Mặc Thiên cùng tiểu Từ cũng gật đầu một cái,Tử Lam lôi kéo hành lý tiêu sái bước đi.

Lâm Mặc Thiên cùng tiểu Từ nhìn Tử Lam bước đi,tiểu Từ nhìn Lâm Mặc Thiên nói "đi thôi bá phụ,chúng ta cùng nhau trở về.."

"Ừm"Lâm Mặc Thiên gật đầu một cái,hai người xoay người bước ra khỏi phi trường.

Tử Lam kéo rương hành lý đi vài bước, chợt Tử Lam dừng lại,nàng quay đầu nhìn phương hướng bọn họ biến mất,hốc mắt cũng hồng hồng.

Nàng kiềm chế không được rơi nước mắt,vì nàng biết nếu nàng khóc sẽ khiến khoảnh khắc ly biệt càng thêm bi thương,nàng sẽ thật nhanh trở lại bên cạnh họ..

" Cha!Tiểu Từ chờ ta trở lại...!"

Xoay người,bước đi..

Chợt đối diện đụng phải một người,hộ chiếu cùng vé máy bay của nàng rớt xuống đất..

"Thật xin lỗi,ta không phải cố ý "Người kia vội vàng xin lỗi.

Tử Lam lắc đầu một cái,mỉm cười "không sao " Ngồi xổm xuống đất nhặt đồ đạc của nàng. (tỷ ngồi,anh ấy đi xẹt qua không ai thấy ai )

Vậy mà lúc này,Mặc Thiếu Thiên cũng vừa mới xuống máy bay,đang lúc mọi người ngồi xuống giúp nàng nhặt đồ vừa vặn góc độ hai người đều bị chặn lại không nhìn thấy nhau.

Mặc Thiếu Thiên đi về phía trước,Tử Lam cũng đứng lên xoay người hướng ngược lại bước đi.

Tử Lam vừa đi vào trong,Mặc Thiếu Thiên chợt quay đầu lại,nhìn phía sau chẳng có gì cả..Một cảm giác mất mác ,giống như có thứ gì đó rất quan trọng vừa bị đánh mất ..Mặc Thiếu Thiên ngẫn người giây lát.

"Có chuyện gì sao Mặc Tổng?" Mạc Lương hỏi..

Mặc Thiếu Thiên nhíu chặt lông mày,suy tư chốc lát lắc đầu một cái " không có gì.."

Nói xong liền hướng phía cửa bước đi

"xe để ở đâu..?"

"Ngay cửa ra vào..!"

"Tôi có việc ra ngoài một chuyến,tự các ngươi trở về đi "

" dạ "

Mặc Thiếu Thiên nhanh chóng lái xe hướng Cửa Ngục chạy đi,hôm nay hắn thu được tin tức của nữ nhân đáng chết kia..trên môi Mặc Thiếu Thiên mỉm cười rất yêu nghiệt !

(bỏ qua tỷ ấy mất rồi huynh ơi,tìm được nàng lại là chuyện của 7 năm sau..liệu sau 7 năm sẽ xảy ra những biến cố gì đối với hai người..tiểu tam..tranh giành..hảm hại..kịch tính...nhớ đón xem)

Bước vào cửa máy bay,Tử Lam quay đầu lại nhìn một chút sau lưng,nhìn không trung nàng thì thầm " Cha,tiểu Từ..chờ ta trở lại....Tổ quốc vĩ đại,chờ ta..rất nhanh sẽ quay về"



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 30 Sep 16 09:24
    Gửi vào: #14
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
Chương 13: Trở về..sơ ngộ

7 năm sau...

Bên trong phi trường,một bóng dáng mỹ lệ, nàng đẹp một cách thuần túy,đơn giản chiếc áo chiffon màu hoàng quất cùng chiếc quần cụt, một đôi giày cao gót ba tấc,tóc quăn tùy tiện thả xuống phía sau,gương mặt xinh đẹp như một yêu tinh bị che một nữa bởi kính mát..phong cách lười biếng.. hấp dẫn vô số ánh mắt.Nàng chính là Lâm Tử Lam du học Mĩ 7 năm trước đây ! ( >__

Tay kéo vali bước đi,nhàn nhã,trang phục bắt mắt ,khóe miệng nụ cười như có như không...Nhiều người thấy Tử Lam,nhịn không được phải đứng im ngắm nhìn!

Trải qua bảy năm tôi luyện,trên người của nàng càng thêm nhiều hơn một phần tự tin,bình tĩnh thong dong..

Tử Lam vẫn đứng im đó,treo trên khóe miệng một nụ cười nhàn nhạt,dường như nàng đang chờ ai đó...

"Mẹ! hành lý con đã sắp xếp lại rồi..Từ a di đến chưa mẹ?"Lúc này,từ sau lưng nàng truyền ra một âm thanh non nớt.

Phấn điêu ngọc trác,khuôn mặt nhỏ nhắn,da trắng mịn màn,so với nàng bé có năm phần giống,còn năm phần kia...Bảo bối,ngủ quan tinh xảo đáng yêu nhìn thấy thật hận không được xông lên hung hăng hôn lên má vài cái,gương mặt đáng yêu mang theo nụ cười nhàn nhạt.Không phải siêu cấp đẹp trai tiểu bảo bối Lâm Tử Hi thì còn ai vào đây!

Tử Lam quay đầu lại,nhìn con trai bảo bối của mình cùng đống hành lý phía sau bé,nàng cúi người xuống hôn lên mặt Hi Hi một cái " con trai bảo bối,vất vả con rồi.." Ánh mắt Tử Lam không giấu được vẻ cưng chiều đối với bé.

Hi Hi "dạ" một tiếng,có thể cưng chiều mẹ bao nhiêu,bé sẽ làm hết mình chỉ muốn mẹ được vui vẻ..

"Bảo bối,con thật biết nghe lời..chụt chụt.."Tử Lam tranh thủ ăn thêm xíu đậu hủ của con trai bảo bối!

"Tử Lam...." Lúc này một âm thanh thanh thúy vang vọng khắp phi trường.

Tử Lam vừa quay đầu lại ,liền thấy tiểu Từ nhào tới ôm chặt lấy nàng " choáng nha!rốt cuộc cậu cũng chịu trở về,làm tớ cứ tưởng cậu bị anh nào quyến rũ quên cả lối về..quên luôn cả tớ !Phải phạt cậu thật nặng mới được..".

Tử Lam cười,nàng đến nước Mĩ 7 năm vẫn luôn cùng tiểu Từ giữ liên lạc,cùng nhau nói chuyện phiếm trên MSN.

Đang nói hăng say,đột nhiên tiểu Từ đẩy nhẹ Tử Lam ra nhìn chằm chằm nàng từ trên xuống dưới " oa, Tử Lam cậu càng ngày càng xinh đẹp nga..ai nhìn ra được cậu lại có bảo bối 7 tuổi cơ đấy "

Tử Lam cười trừ,ngoài ra nàng biết nói gì hơn nữa!

" Cậu đi một cái chính là 7 năm,tớ cứ tưởng cậu không bao giờ trở lại nữa đấy!"

"Ít lắm mồm cho tớ,giới thệu với cậu,con trai tớ Hi Hi !"

"nga,con trai bảo bối của ta..từ nay về sau con sẽ là con ta,mới không thèm mẹ Tử Lam nữa đâu..phải không Hi Hi bảo bối ?"Tiểu Từ con ngươi đầy giảo hoạt thích thú.

Tiểu Từ này..cứ thích không làm mà hưởng sao được.Mới vừa gặp mặt lại đi giành con trai với nàng...haiz..

" Xin chào Từ a di ,con chính là Hi Hi..!" Bé tặng cho tiểu Từ một nụ cười siêu cấp đẹp trai.

"trời ạ,so với trong video thì con còn đẹp trai hơn rất nhiều" Tiểu Từ kích động,hận không thể giành con trai bảo bối với Tử Lam

Tiểu Từ nhanh như điện, bổ nhào tới Hi Hi 'bẹp' 'bẹp' hôn mấy cái lên mặt bé !

Hi Hi gương mặt co quắp,khóe miệng bé giật giật mấy cái ! Từ a di có cần kích động như vậy không? Cũng không trách Từ a di được,bởi vì sức hấp dẫn của bé quá kinh người.

Sau một lúc hỏi han ân cần,ba người chuẩn bị rời đi lại xảy ra sự cố nhỏ..

Hi Hi nhìn tiểu Từ và Tử Lam vẻ mặt quẩn bách.. " Từ a di ,mẹ..hai người đứng im chổ này..con có việc phải di toilet xíu..haha " sống ở đời có mấy việc phải gấp gấp giải quyết..tỷ như đi vệ sinh..

"À, chúng ta đi cùng con nhé " Tiểu Từ quan tâm hỏi,nàng sợ bé bị lạc đường.

" Không cần,một mình con đi là được rồi.." Hi Hi ưu nhã nói.

Tiểu Từ lại quay sang nhìn Tử Lam trách móc " cậu không sợ Hi Hi lạc đường àk? Lỡ gặp bọn bắt cóc buôn người thì làm sao..? "

Tử Lam nhếch môi xem thường " bé không đem người khác lừa bán ta liền cám ơn trời !" Hi Hi của nàng rất thông minh..làm sao bị người khác lừa được..

Đi nhà cầu xong Hi Hi rữa tay hong khô,lúc này bé lại gặp được một người..Hi Hi lở tay vẫy nước vào người hắn..

Hi Hi tu dưỡng thật tốt,lễ phép vội vàng xin lỗi " Thật xin lỗi,ta không phải cố ý".

Ngẫn đầu, bé sững sờ trong giây lát,sau đó lộ ra nụ cười ưu nhã giảo hoạt.

Giọng nói của bé,làm lòng hắn cảm thấy mềm nhũn..giống như có vật gì đó hung hăng chạm vào tâm hắn..

Hắn cuối đầu nhìn vào Hi Hi nhưng cùng lúc bé gật dầu một cái quay đầu bước đi.

Mặc Thiếu Thiên chỉ nhìn thoáng qua gò má của bé, bóng lưng Hi Hi càng ngày càng xa.Trong lòng Mặc Thiếu Thiên thế nhưng cảm thấy có chút mất mác..



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 30 Sep 16 09:25
    Gửi vào: #15
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
Chương 14: Con trai thiên tài

Hi hi mới vừa đi ra đi, Mạc Lương liền tiến vào, nhìn Mặc Thiếu Thiên thâm tình hỏi, “Mặc tổng, thế nào?”

Mặc Thiếu Thiên thu hồi ánh mắt trả lời “Không có gì!” Xoay người đi vào.

Mạc Lương nhún nhún bả vai, không nói gì nữa.

Hi hi đi ra ngoài, Tử Lam nhìn bé, “Tại sao lâu như vậy?”

“Không có gì, chúng ta đi thôi!” Hi hi nói.

Tử Lam cũng không suy nghĩ nhiều cùng tiểu Từ đi ra ngoài.

Tiểu Từ mở cửa chiếc xe hơi Chery QQ của mình ra, chở Hi Hi cùng Tử Lam đi về.

“Đúng rồi, cha mình như thế nào?Sống có tốt không?” Tử Lam hỏi.

Tiểu Từ lái xe, thở dài một cái, “Vốn là tớ hôm nay muốn cùng bá phụ cùng nhau ra phi trường đón cậu, nhưng Kiều Khương vừa nghe đến cậu trở lại bà ta la hét ầm ĩ , nên bá phụ không đến được,cậu cũng đừng buồn”

Tử Lam gật đầu một cái nhà nhạt trả lời, “Không ngờ 7 năm qua rồi,Kiều Phương vẫn như vậy,không chịu thay đổi một chút xíu, hôm nào tớ nhất định sẽ trở về thăm cha một lúc!”

Hi hi lúc này tiến tới bên cạnh Tử Lam “Mẹ, chớ vì những người không đáng giá mà cảm thấy phiền não,bảo bối sẽ đau lòng!”

Nghe Hi Hi nói một câu,còn hơn nàng nghe mười câu chuyện cười!

Tử Lam nghiêng đầu nhìn Hi Hi ánh mắt triều mến “Mẹ ngươi là một người yếu ớt sao? Chờ chúng ta ổn định, sẽ đón ông ngoại con mang về phụng dưỡng!”

“Ừ, đến lúc đó Hi Hi sẽ chăm sóc thật tốt mẹ cùng ông ngoại đấy!” Hi hi ngoan ngoãn nói.

Tử Lam cười một tiếng, đời này nàng duy nhất cảm thấy may mắn nhất một chuyện , chính là ông Trời ban cho nàng một bảo bối thiên tài,cực kỳ đáng yêu! Nàng rất thỏa mãn!

Căn nhà nhỏ đơn sơ nằm ở lầu 3, ba phòng ngủ một phòng khách. Gi­an phòng ánh sáng đầy đủ, Tử Lam đứng bên cửa sổ nhìn cảnh vật tươi mát bên ngoài, đôi môi nâng lên cười hạnh phúc. Nơi này nàng cùng Hi Hi hai người ở đủ rồi, coi như ba ba tới ở, cũng đủ! Nơi đây là tổ ấm hạnh phúc của nàng và Hi Hi..

Tiểu Từ đi tới, nhìn bốn phía, khóe miệng nâng lên nụ cười thỏa mãn “Như thế nào? Cũng không tệ lắm đi?”

“Ừ, rất tốt!” Tử Lam đánh giá.

“Đó là đương nhiên, nghe nói cậu phải trở lại, tớ liền vội vàng đi tìm căn phòng, rốt cuộc tìm được một nơi như vậy lấy ánh sáng tốt, hơn nữa còn là lầu ba, trên dưới nhìn cũng rất dễ dàng!” Từ từ nói.

“Tiểu Từ cậu thật đáng yêu quá đi mất!Chỉ có cậu là hiểu tớ nhất”

“Cậu đốt đèn đỏ mắt cũng không thể tìm được một người bạn thứ 2 giống tớ đâu đấy...hừ!” Bọn họ nhiều năm bạn bè, so với chị em ruột còn thân hơn !

Khi hai người bắt đầu nói chuyện phiếm, Hi Hi đã bắt đầu thu dọn đồ đạc, quét dọn phòng. Bé trước tiên đem ghế sa lon thu thập một tý, “Mẹ, ngươi trước nghỉ ngơi một chút, ta đi trước quét dọn vệ sinh!”

“Ừ, ngoan, không cần làm việc vất vả quá biết không, nếu không mẹ sẽ cảm thấy rất đau lòng đấy!” Tử Lam cười ngọt ngào nói.

“Vâng ạ!”

Nói xong Tử Lam an vị ngồi xuống, cũng lôi kéo Tiểu Từ ngồi bên cạnh nàng. Tiểu Từ nhìn Tử Lam thắc mắc hỏi, “Cậu thế nhưng để cho bảo bối quét dọn vệ sinh?”

Tử Lam chợt nhíu mày, không có chút dáng vẻ nào cảm thấy không ổn “Thế nào? Việc nhà đều là bảo bối làm, con trai thiên tài mà,chỉ cần học sơ một lần bé đều làm rất tốt,rất hoàn mỹ, như thế nào cậu hâm mộ đi...?”

Tiểu Từ nhìn Hi Hi, động tác của bé rất nhanh, hơn nữa giống như làm việc nhà rất thuần thục lưu loát, làm rất sạch sẽ, hơn nữa trên khuôn mặt non nớt nhỏ nhắn của bé đều mang nụ cười ưu nhã, một chút xíu oán hận cũng không có!

Đối với Hi Hi mà nói, có thể phục vụ mẹ là phúc khí cả đời của bé !



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 30 Sep 16 09:25
    Gửi vào: #16
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
Chương 15: hâm mộ hi bảo bối.

Tiểu Từ nhìn Hi Hi rất lo lắng,bé mới bao nhiêu tuổi đầu vậy mà bà mẹ vô lương tâm nào đó để cho bé bắt đầu làm việc nhà rồi.Những đứa bé khác bằng tuổi Hi Hi đều được cha mẹ cưng yêu nâng niu chiều chuộng,vậy mà Hi Hi lại..Nàng cũng không biết nên vui hay nên buồn nữa!

Tiểu Từ chợt nghiêng đầu nhìn Tử Lam bằng ánh mắt chất vấn " Cậu như vậy mà ngược đãi Hi Hi sao? Đó là con trai ruột cậu mang thai 9 tháng 10 ngày mới sinh ra bé, chứ không phải cậu nhặt bé về nuôi dưỡng..trời ạ "

Khi không bị tiểu Từ lớn tiếng chất vấn, khiến Tử Lam sợ hết hồn..Lấy tay vịn chặt vào trái tim còn đang nhảy loạn của nàng,dùng vẽ mặt 'chuyện đó đương nhiên' gật đầu nhìn tiểu Từ.Xưa nay đàn ông trông nhà nàng đều phải biết hầu hạ phục vụ phụ nữ chuyện xuống bếp là điều tất nhiên trong cuộc sống!

" Cậu..cậu..thật vô lương tâm.." Tiểu Từ vẫn tức giận thở phì phò.

"Từ a di, đây là việc Hi Hi nên làm, có thể phục vụ mẹ là phúc khí của Hi Hi,huống chi ban đầu lúc mẹ sinh Hi Hi ra xuýt chút nữa vì khó sinh mà chết, nếu không có mẹ thì sẽ không có Hi Hi " Bé vì Tử Lam nên nhanh chóng hòa giải cục diện bế tắc này..không thể vì chuyện không đâu mà làm mất hòa khí..tất cả đều là người một nhà với nhau!

Tiểu Từ nghe xong lời Hi Hi nói,nhất thời hết ý kiến ,ánh mắt nhìn về phía Tử Lam..

Tử Lam nhìn Hi Hi đau lòng nói với bé " Con là món quà đặc biệt mà ông trời ban cho mẹ , sau này con không được có những suy nghĩ sai lầm như vậy,hiểu không bảo bối.."

"Tuân lệnh mẹ yêu !"

Nhìn hai mẹ con Tử Lam mỉm cười vui vẻ,tiểu Từ cũng rất cảm động !

Vì vậy nàng cũng không tiện nói gì thêm nữa !

Mỗi gia đình,đều muôn màu muôn vẻ..có lẽ giữa hai mẹ con bọn họ có sự yêu thương quan tâm chăm sóc lẫn nhau nhưng lại dùng phương thức riêng của mình đễ diễn đạt..

Sau khi Hi Hi thu thập xong tất cả, tiểu Từ đề nghị hôm nay cả nhà ra ngoài ăn một bữa , chào mừng Tử Lam trở về !

Tử Lam cùng Hi Hi đều đồng ý !

Vì vậy chiếc xe Chery QQ bắt đầu lăn bánh... ( chuẩn bị ngồi vò đầu bứt tóc..nha cả nhà ơi!)

Ba người ngồi trong căn phòng nhỏ ! Gọi bốn món ăn..đặc biệt một mâm lớn Tôm Hùm nhỏ,tiểu Từ cùng Tử Lam bắt đầu không có hình tượng..mắt hai người nhìn chằm chằm vào những con tôm,miệng nuốt nước miếng ừng ực..xoắn tay áo lên..đại chiến Tôm Hùm bắt đầu..thật hoành tráng..!

" Quả nhiên, sau 7 năm quán ăn này Tôm Hùm vẫn là ngon nhất..làm tớ nhớ mãi không quên..về là phải chiến ngay..ư..hư..ngon quá.." Tử Lam vừa động thủ vừa cảm khái..

" chết tiệt ! cậu không phải vì nhớ tớ nên mới trở về sao? " Tiểu Từ ánh mắt lạnh băng lườm Tử Lam nhưng tay nàng vẫn không ngừng nghĩ..liên tục hoạt động..lột tôm ăn !

"thật ra thì mình vì nhớ cậu, sau đó mới nghĩ đến món Tôm Hùm ở nhà hàng này..ừm..nha..là như vậy đó.."

"... ..." tiểu Từ hoàn toàn câm nín..

Hi Hi nhìn tướng ăn hai người bọn họ, lắc đầu cười khổ, sau đó cầm Tôm Hùm lên bóc vỏ bỏ vào chén của Tử Lam " mẹ, ăn đi.."

Hành động của Hi Hi làm tiểu Từ cả thấy rất thương tâm, đũa trong tay nàng rớt lạch cạch lên mâm ,mặt đầy hâm mộ "Hi Hi bảo bối, ta cũng muốn..."

Hi Hi cười,bé cầm Tôm Hùm lên bóc vỏ bỏ vào chén của tiểu Từ " Từ a di..ăn đi "

Ai nói nữ nhi mới yêu mẹ nhẩt!

Hi Hi bảo bối yêu mẹ bé cực kỳ .

Hi Hi ra đời đối với tiểu Từ là một sụ kích thích,nàng thật hận không được bảo bối như Hi Hi,tiểu Từ cũng muốn tìm một 'trai bao' sinh con một mình !

Một 'trai bao' sinh ra một tiểu thiên tài.

Đây là tiểu Từ nhìn Hi Hi sau đó đưa kết luận như vậy !

Nhưng Tử Lam cho rằng nàng nói bừa, thiên tài cũng phải thừa hưỡng Gen tốt , không phải ai cũng có thể sinh ra được..Lúc này tiểu Từ mới bỏ đi ý nghĩ kích động muốn sinh đứa bé.

Tử Lam nhìn tiểu Từ bộ dáng hận không được độc chiếm Hi Hi ,bất đắc dĩ đứng lên " hai người ăn tiếp đi , tớ muốn vào toilet xíu "

"Đi đi đi đi "

Tiểu Từ hận không được hiện tại độc chiếm hi hi, để cho hắn giúp mình bóc vỏ tôm, hưởng thụ một chút quan tâm của con trai bảo bối .

“Mẹ đi nhanh về nhanh, gặp sắc lang nhớ kêu bảo bối!” Hi hi hô.

“Biết. . . . . .”

Nghe đối thoại của bọn họ, tiểu Từ thật hận Hi Hi không phải là nàng sinh .

“Hi Hi bảo bối, về sau con cũng phải đối với Từ a di tốt giống như mẹ con biết không?”

"Ân" Hi Hi cười , tiếp tục giúp đõ tiểu Từ bóc vỏ Tôm , trên mặt thủy chung đều mang mộtk nụ cười ưu nhã mê người.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 30 Sep 16 09:25
    Gửi vào: #17
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
Chương 16: Ăn cơm cũng có thể làm bậy.

“Thiếu Thiên, anh chừng nào thì về nhà em ăn cơm đây? Ba ba cũng thúc giục em nhiều lần!” Một âm thanh từ một căn phòng riêng truyền ra.

“Em nói cho bác Trọng biết , dạo này anh rất bận !” Mặc Thiếu Thiên thanh âm nghe không chút dịu dàng,có vẻ không được vui.

“Ưmh, Thiếu Thiên, hôm nay dẫn em về nhà có được hay không? Em muốn với anh. . . . . . Ở chung một chỗ!” Nữ nhân nũng nịu nói, một cái tay ở trước ngực Mặc Thiếu Thiên vẽ vòng tròn.

Động tác kia có nghĩa gì, chắc hẳn mỗi người đàn ông đều hiểu .

Mặc Thiếu Thiên sửng sốt một chút, ngay sau đó nâng lên đôi môi tà mị, “Thật ra thì, ở chỗ này chúng ta cũng có thể làm!” Nói xong đột nhiên đem thân thể nàng đè xuống bàn, hướng về phía môi của nàng liền hôn lên.

Ngụ ý, cần gì về nhà đây?

“Ưmh, anh đối với người ta nhẹ một chút được không. . . . . .”

Vừa vặn lúc này Tử Lam đi tới cửa gian phòng đó, nghe được bên trong đối thoại, sau đó là một hồi ưmh ưmh a a thanh âm, Tử Lam run một cái , thật là ăn cơm cũng có thể làm chuyện này...? Đâu phải thời kỳ động đực đâu mà bậy bạ hết sức, nàng bĩu môi cười khinh bỉ..

Chắc hắn tinh lực dồi dào..động dục lung tung..cường hãn nha !

Nhưng là, vì tò mò, Tử Lam còn là hướng cánh cửa kia nhìn.

Mẹ nó, ngay cả cửa đều không khép lại mới ghê chứ! định chiếu phim JA miễn phí hay sao..

Cũng chính là trong nháy mắt đó, Mặc Thiếu Thiên đang hôn ngực Trọng Nhược Tình, tròng mắt đảo qua, liền nhìn đến nữ nhân phía ngoài đi qua.

Chỉ là trong nháy mắt đó, hắn cũng nhận ra nàng!

Chính là nữ nhân chết tiệt đêm hôm đó ! được lắm , lần này hắn không để nàng chạy thoát giống 7 năm trước..chuyện đó đối với hắn là một sỉ nhục..

Mặc dù có chút cảm giác nàng không giống 7 năm trước, nhưng là gương mặt đó, hắn vĩnh viễn cũng không bao giờ quên được!

Một giây kế tiếp, Mặc Thiếu Thiên hung hăng đẫy Trọng Nhược Tình liền đuổi theo.

Trọng Nhược Tình đang chìm trong nụ hôn của Mặc Thiếu Thiên , chợt bị đẩy ra, nàng không vui “Này, Thiếu thiên anh đi đâu vậy?

Nàng cũng đuổi theo hắn ra bên ngoài.

Vậy mà lúc này, Tử Lam vừa đúng khúc quanh, đẩy ra cửa toilet đi vào.

Mặc Thiếu thiên đuổi theo ra tới thời điểm, vừa vặn cùng Tử Lam bỏ qua, tựa như 7 năm trước một dạng, chỉ là trong nháy mắt, bỏ qua.

“Chuyện gì xảy ra vậy Thiếu Thiên ?” Trọng Nhược Tình đuổi tới, nhìn Mặc Thiếu Thiên nghi vấn hỏi , hắn mới vừa rồi bởi vì chuyện gì khẩn trương như vậy? Ngay cả nàng cũng bị đẩy ra...

Nàng rất để ý!

Mặc Thiếu Thiên nhìn khắp bốn phía, nhưng không nhìn thấy bóng dáng của Tử Lam, hai hàng lông mày như chim ưng sắc bén nhíu lên, “Không có gì, chỉ là thấy một người quen!”

“Người quen?” Trọng Nhược Tình cũng nhìn bốn phía, căn bản không thấy người nào , rồi sau đó nàng quay đầu lại nhìn Mặc Thiếu Thiên, “Cái gì người quen à? Sẽ không phải là người tình cũ?” Trọng Nhược Tình thử hỏi, con ngươi lại nhìn chăm chú vào gương mặt yêu nghiệt của Mặc Thiếu Thiên.

Nghe xong lời của nàng…, Mặc Thiếu Thiên ngoái đầu nhìn lại, con ngươi thâm thúy nhìn Trọng Nhược Tình, gương mặt điêu khắc hoàn mỹ nâng lên một nụ cười vô tình chăm chọc hỏi , “Thế nào? Em hiện tại cũng bắt đầu muốn quản lý anh à..ghen hả"

Trọng Nhược Tình sững sờ giây lát, Mặc Thiếu Thiên là người cường hãn bướng bỉnh, lại không theo lẽ thường , ghét nhất nữ nhân không thức thời, nếu như hạn chế hắn, như vậy hắn sẽ rất nhanh sẽ rời bỏ ngay, đây cũng là nguyên nhân nàng có thể ở bên cạnh hắn ngây ngô lâu như vậy.

Nàng thản nhiên cười, ôm chầm Mặc Thiếu Thiên, “Chỉ là em rất để ý anh, chẳng qua em không lo lắng, bởi vì anh dù chơi thế nào , cuối cùng vẫn là về bên cạnh em!” Trọng Nhược Tình tự tin nói.

Mặc Thiếu Thiên nhíu mày, không trả lời lời của nàng…, bởi vì đối với chuyện tương lai , ngay cả hắn đều không dám chắc, nàng làm sao tự tin như vậy?

Chẳng qua nếu như nàng có thể ngoan ngoãn, hắn có lẽ sẽ cưới nàng!



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 30 Sep 16 09:25
    Gửi vào: #18
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
Chương 17: Không có mắt còn điếc

“Đi thôi, chúng ta trở về!” Mặc Thiếu Thiên mở miệng.

“Ừ, chẳng qua em muốn đi toilet, anh chờ em một lát!” Trọng Nhược Tình nói.

Mặc Thiếu Thiên gật đầu một cái đi ra lấy xe trước.

Trọng Nhược Tình mặc váy màu đen lộ nữa trên rất hấp dẫn, bên ngoài mặc một cái áo khoác nhỏ màu đỏ, một đôi chân đẹp thon dài lộ ra bên ngoài, dưới chân một đôi giày cao gót màu bạc, cả người tràn đầy phong tình hấp dẫn.

Tử Lam rữa tay có một tật xấu,nàng không thích hong khô, nàng thích để tự nhiên.

Nàng vừa muốn đi ra ngoài, cửa đã tự động mở ra, Trọng Nhược Tình đi vào, hai người vừa lúc không để ý liền đụng vào nhau tay nàng làm ướt quần áo Trọng Nhược Tình một mãng.

"Thật ngại qua tôi không phải cố ý. . . . . .” Tử Lam vội vàng xin lỗi.

“Này, ngươi làm gì đấy ?” Trọng Nhược Tình vội vàng nhìn y phục mình , chút nữa còn phải cùng Mặc Thiếu Thiên đi chơi, nếú ướt như vậy thật là xấu hổ..cũng tại nữ nhân này gây ra.

Trọng Nhược Tình cau mày, “Cô đi đường đều không có mở mắt mà nhìn hay sao? Không biết bộ y phục của ta đây rất đắc tiền sao?”

Lập tức,ý tưởng xin lỗi trong lòng Tử Lam biến mất trong nháy mắt .

Thật con mẹ nó ngang ngược mà..nàng muốn tu dưỡng tốt nhưng có kẻ lại không muốn như vậy ! Kiếm chuyện phải không? nàng bồi tới cùng...

Nhìn Trọng Nhược Tình, “Cô nói tôi đi đường không có mắt vậy cô thì sao..cô cũng chẳng phải không có mắt sao..?"

Trọng Nhược Tình nghe xong lời này,nổi giận, ngẩng đầu nhìn Tử Lam, nhìn nàng chằm chằm, “Cô nói cái gì?”

“Xem ra cô không chỉ không có mắt,mà còn bị điếc!” Tử Lam phi thường bình tĩnh nói.

Tử Lam xưa giờ nếu ai kính nàng một thước nàng sẽ kính người ta một trượng..có người muốn gây sự thì nàng phụng bồi..gặp phật giết phật..gặp ma giết ma..sợ ai sao..nghĩ muốn vô lại với nàng..nàng không bao giờ khách khí.

“Cô —— côi dám nói chuyện với tôi như vậy? Cô không biết ta là ai sao?” Trọng Nhược Tình tức giận hô.

“Tôi không cần thiết cũng không cần biết côi là ai, nhớ giữ vững tu dưỡng bản thân!” Tử Lam khóe miệng mang theo nụ cười thản nhiên, trực tiếp đi đi ra ngoài.

Trọng Nhược Tình kinh ngạc đứng tại chỗ, cho tới bây giờ vẫn chưa có người nào dám dùng thái độ như vậy nói với nàng, quá kiêu ngạo rồi, nhưng ngại vì Mặc Thiếu Thiên vẫn còn ở bên ngoài đợi nàng, nàng nhanh lên đi vào, trang điểm lại, thu thập một tý đi ra ngoài.

Mặc Thiếu Thiên an vị ở trong xe, thấy Trọng Nhược Tình tức giận đằng đằng ngồi lên xe, liếc mắt nhìn nàng, “Thế nào?”

“Tức chết em rồi, ở toilet gặp phải một nữ nhân điên, lại dám giáo huấn em, nói em không có giáo dục! ?” Trọng Nhược Tình thở phì phò nói.

Mặc Thiếu Thiên nhếch môi cười, nghĩ thầm người nào lại dám dạy dỗ Trọng Nhược Tình? Sau lưng của nàng có thế lực mà người bình thường cũng không dám chọc vào!

Trọng Nhược Tình không ngờ Mặc Thiếu Thiên như vậy thờ ơ ơ hờ, nhìn về phía Mặc Thiếu Thiên, “Em bị người khác khi dễ, anh vậy mà không nhúc nhích, không chút nào để ý!”

Mặc Thiếu Thiên khóe miệng chứa đựng nhàn nhạt nụ cười, thâm thúy tròng mắt làm cho người khác nhìn không rõ lắm, “Ba em là Thị trưởng thành phố, ai dám như vậy cả gan chọc giận em?”

"Ghét, anh lại trêu chọc em.."

Mặc Thiếu Thiên thu liễm đôi mắt cười tà tứ...không hề nói tiếp.

Trọng Nhược Tình mới hít sâu một hơi, “Thôi, không tức giận!” Nghiêng đầu nhìn Mặc Thiếu thiên, “Thiếu Thiên, chúng ta tìm một chỗ tiếp tục chuyện mới vừa rồi có được hay không. . . . . .”



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 30 Sep 16 09:25
    Gửi vào: #19
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
Chương 18: Thiên tài trong thiên tài

Một tuần lể đầu sau khi Tử Lam trở về rất thuận lợi vui vẻ..

Nàng nhanh chóng tìm cho Hi Hi một trường học..

Là trương học tư nhân, nghe nói rất nhiều nhà có tiền cũng đưa con đến đây học,vì để cho khởi đầu Hi Hi không thua thiệt ai ,nàng cũng cho Hi Hi tiến vào.

Những năm này, nàng ở nước Mĩ cũng đã tích góp được một chút tiền, đủ để Hi Hi hưởng thụ những đều tốt đẹp .

Mặc dù Hi Hi rất thông minh , không giống những đứa bé bình thường, nhưng nàng cũng không thể sơ sót, con trai của nàng phải trở thành thiên tài trong thiên tài!

Sáng sớm, lúc Tử Lam thức dậy, đã nghe mùi thơm ngào ngạt bữa ăn sáng do con trai bảo bối làm.

“Mẹ, mau mau rửa mặt, lập tức có thể ăn rồi…!” Hi Hi ở phòng bếp thét lên.

“OK ̄” đáp một tiếng, Tử Lam đi nhanh vào phòng tắm.

Mười phút sau, Tử Lam rửa mặt xong, từ bên trong đi ra, đúng lúc, Hi Hi vừa làm xong bữa ăn sáng, mặc tạp đề nhỏ nhắn bé bưng điểm tâm từ phòng bếp đi ra.

“Mẹ, có thể ăn rồi…!” Hi hi cười nói.

Tử Lam nhìn bữa ăn sáng phong phú đầy dinh dưỡng, cảm động muốn rơi nước mắt.

“Ai, bảo bối, không con, mẹ cũng không biết làm thế nào sinh tồn!” Tử Lam phát biểu cảm khái, mặc dù được con trai phục vụ nhưng nàng cũng cảm thấy có chút áy náy, nhưng cũng rất hưởng thụ, bởi vì bảo bối nhà nàng , thông minh rất dọa người, năng lực cũng mạnh kinh người.

Hi Hi cười một tiếng, “Mẹ, người có thể yên tâm, bảo bối sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh người !”

“Vậy sau này cũng không được lấy vợ!” Tử Lam bĩu môi nói.

Hi Hi nghiêm túc suy nghĩ , gật đầu một cái, “Ừ, không cưới, con liền phục vụ mẹ cả đời!”

Tử Lam cảm động, tiến tới trên mặt Hi Hi 'bẹp' hôn một cái, “Con trai ngoan, mẹ chắc chắn để cho con lấy vợ , mau dọn điểm tâm lên ăn, một lát mẹ đưa con đi học!”

“Ừm!” Hi Hi gật đầu một cái, cười vui vẻ.

Trường tiểu học Trí Quang....

Giống như những gì Tử Lam nghĩ , nơi này đều là những đứa bé thiên tài đến học, từng chiếc xe hơi nổi tiếng cũng dừng ở cửa, cũng chỉ một mình Tử Lam thuê xe mang Hi Hi đến , vì thế, nàng nhận được không ít anh mắt ghét bỏ khinh bỉ.Tử Lam giật giật khóe môi, ngước mặt lên nhìn trời hỏi thầm..nghèo cũng là cái tội sao?

Chỉ là Tử Lam cùng Hi Hi đều không để ý, trực tiếp đi vào báo danh.

Cũng không phải là nàng không thèm để ý, chỉ là thời điểm vừa đến nước Mĩ , chợt phát hiện mình mang thai, rất nhiều đồng học cũng khuyên nàng phá thai , nhưng nàng dứt khoát quyết định muốn sinh bé ra , khi đó, nàng luôn bị không ít ngôn luận cùng ánh mắt khinh bỉ, nhưng nàng đều không thèm để ý, bởi vì cuộc sống là của mình, mặc kệ người ta nói như thế nào, đều không ảnh hưởng đến nàng..Vận mệnh bản thân thì phải tự mình nắm lấy..cùng người khác không quan trọng..

Vì Hi Hi nàng trễ nãi một năm việc học, nhưng nàng tuyệt không hối hận, bởi vì Hi Hi chính là kiêu ngạo duy nhất của đời nàng!

Sau khi ghi danh , Hi Hi phải ở lại trường để học..

“Mẹ, buổi chiều hôm nay có phải mẹ muốn đi phỏng vấn xin việc?” Hi Hi bảo bối hỏi.

“Ừ, đúng a!” Tử Lam gật đầu.

“Vậy thì tốt, bảo bối tan học xong đi siêu thị mua thật nhiều thức ăn chiều nay mở tiệc ăn mừng!” Hi hi nói.

" Bảo bối tin tưởng mẹ nhất định có thể phỏng vấn thành công sao?” Tử Lam hỏi, thật ra về phần tự tin điểm này , nàng cũng có chút chút.

“Tất nhiên, mẹ ở nước Mĩ cầm không ít giải thưởng lớn , mẹ không trúng tuyển, trừ phi mấy người đó tất cả là người mù!”

“Ha ha ha. . . . . . Được, chờ tin tức tốt của mẹ!”

“Dạ,bảo bối biết rồi ạ !”

Tử Lam tiếp tục hôn lên mặt Hi Hi thêm một cai nữa, luyến tiếc rời đi.

Nhìn mẹ lên tắc xi, biến mất ở trước mặt của mình, Hi Hi mới thu hồi ánh mắt cưng chìu , khóe miệng chứa đựng nụ cười, xoay người liền tiến về phía trong đi đến..



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 30 Sep 16 09:25
    Gửi vào: #20
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
Chương 19: Con Riêng

Vậy mà lúc này tiểu Hi Hi của chúng ta rất không khéo đụng phải một nhóm người !

“Thật xin lỗi!” Hi Hi lui về phía sau một bước, vội vàng xin lỗi, từ nhỏ lớn lên ở nước Mỹ bé tu dưỡng cực tốt, một cậu bé cực kỳ đáng yêu,lễ phép hiểu chuyện.

Cung Ái Lâm nhất thời cau mày, không vui lui về phía sau một bước, “Về sau đi đứng cẩn thận một chút, đừng lỗ mãng liều lĩnh nữa đấy!”

Giọng điệu ghét bỏ, khiến Hi Hi không khỏi nhíu mày, ngẩng đầu lên quan sát người trước mặt.

Cung Ái Lâm thật nhanh nhìn thoáng qua gương mặt Hi Hi, chợt sửng sốt, ánh mắt lần nữa ngừng ở trên mặt của bé.

“Ngươi ——“

Cung Ái Lâm có chút nói không ra lời, khuôn mặt nhỏ nhắn này , cùng hắn giống nhau như đúc.

Đột nhiên để cho nàng nhớ tới Mặc Thiếu Thiên khi còn bé, gương mặt đó quả thật giống nhau như đúc.

Này , giữa hai lông mày tà ác cùng ưu nhã cùng tồn tại, đều giống nhau cực hạn.

Hi Hi cũng không biết bà ấy tại sao khi nhìn đến bé sẽ có phản ứng lớn như thế, chẳng lẽ bé dáng dấp rất giống người khác?

Nghĩ tới đây, Hi Hi ưu nhã cười một tiếng, “Vị phu nhân này, ta đã nói xin lỗi !”

Ngay cả cách ngụy trang nụ cười, đều giống nhau như một!

Lúc này, bảo bối tôn tử Mặc gia đứng bên cạnh Cung Ái Lâm tiến lên, Mặc Vũ cũng lên tiếng, “Bà nội, cậu này cùng tiểu thúc giống như quá!”

Một đứa bé cũng có thể nhìn ra, cung Ái Lâm càng thêm hoài nghi.

“Ngươi tên là gì?” Cung Ái Lâm mặt lạnh hỏi.

Hi hi nhìn bọn họ, ánh mắt rơi vào người Mặc Vũ , chắc hai người cùng tuổi không khác nhiều lắm, nhưng thời điểm nhắc tới Mặc tiểu thúc , Mặc Vũ chân mày cũng thoáng qua một tia khinh bỉ, rất dễ nhận thấy, Mặc Vũ có thể có hình dạng nét mặt này , đều là bị người lớn dạy bảo !

Hi Hi rất không thích loại cảm giác đó!

Nhưng bé lại duy trì hình tượng ưu nhã của mình, hướng bọn họ cười một tiếng, “Ta nghĩ ta không cần thiết nói cho các ngươi biết ta tên là cái gì đi?”

Nói xong trực tiếp đi tới.

Cung Ái Lâm nhìn bóng lưng của bé, chân mày vặn lên, ở trong lòng âm thầm hạ quyết tâm.

Vậy mà lúc này, Hi Hi chợt quay đầu lại nhìn bà, “Nếu như bà nghĩ muốn tra ra thân thế của ta, như vậy ta chỉ có thể nói cho bà biết, bà cái gì cũng không tra được! Chết tâm đi...” Nói xong nâng lên nhàn nhạt nụ cười, rời đi.

Cung Ái Lâm nhất thời đứng tại chỗ, một đứa bé thế nhưng biết dùng phương pháp tới kích nàng!

Hiện tại, nàng đã đem bé cùng Mặc Thiếu Thiên quy làm một loại rồi !

Phương thức giáo dục của Tử Lam rất đặc biệt, có cái gì nói cái nấy, chưa bao giờ cùng đứa bé giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo.

Cho nên khi Hi Hi hỏi cha bé là ai thì nàng nói cho bé biết, nàng cũng không biết cha của bé là người nào, tên gọi là gì, cho nên bé chính là ông trời ban cho nàng bảo bối.

Nhưng một năm trước ở nước Mĩ, lần thứ nhất ngoài ý muốn, thời điểm bé mở ra tạp chí quốc tế trên tạp chí gặp qua một người, cùng bé dáng dấp có tám phần tương tự, người kia giống như chính là họ Mặc, gọi Mặc Thiếu Thiên. . . . . .

Hình như là tổng giám đốc tập đoàn MK....



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

61 Pages V < 1 2 3 4 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 26th April 2017 - 04:58 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248