Tìm kiếm:

> Đọc truyện Đạo Tình - ngôn tình thu hút nhất 2015
islandgc
bài viết 31 Dec 15 05:49
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Truyen Dao Tinh của tác giả Chu Ngọc được biết đến là một trong những tiểu thuyết ngôn tình hay bởi đông đảo bạn đọc ủng hộ từ đầu cho đến hồi kết. Với lối hành văn trôi chảy, cộng thêm các tình tiết dồn dập kịch tính, truyện đã thật sự khiến người đọc đắm chìm vào một thế giới xã hội đen đầy hung hiểm và phức tạp.

Ở truyện Đạo Tình có một Tề Mặc lạnh lùng tàn nhẫn, ích kỷ ngông cuồng, sẵn sàng làm tất cả chỉ vì bản thân mình. Tề Mặc cứ những tưởng hắn sẽ không bao giờ động lòng với bất cứ ai, nhưng đến khi Ly Tâm xuất hiện, hắn mới chợt phát hiện ra mình đã lầm mất rồi.

Ly Tâm là một cô gái phóng khoáng, tính cách tùy tiện, chỉ làm theo những việc mà cô cảm thấy thích. Nhưng trên hết, thân phận thật sự của cô chính là một “siêu trộm” hàng đầu thế giới. Một miếng ngọc bích – món vật phẩm trong nhiệm vụ được giao cuối cùng của Ly Tâm đã giúp cô gặp được Tề Mặc. Từ đó về sau, cả hai người họ cứ bị cuốn vào vô số nguy hiểm phong ba, nào là dị nhân trong rừng sâu, Kim Tự Tháp dưới lòng đất, hay thậm chí là bão xoáy điên cuồng ở biển cả…

Ban đầu họ là kẻ địch của nhau, không chết không thôi, nhưng sau biết bao biết bao lần đồng sinh cộng tử, giữa hai người đã nảy sinh ra một thứ tình cảm vô cùng đặc biệt khiến họ quấn quit lấy nhau chẳng thể rời xa, một thứ tình cảm vừa mãnh liệt lại vừa lạnh lùng. Liệu có phải Ly Tâm đã yêu Tề Mặc? Nhưng còn nhiệm vụ cuối cùng của Ly Tâm thì sao?
Nguồn: http://www.viwrr.ac.vn/giai-tri/42-truyen/...n-tinh-hay.html
Chia sẻ:
Tags: dao tinh doc truyen hut nhat ngon tinh nhat 2015 thu hut tinh ngon tinh thu truyen dao
Xem Video: dao tinh doc truyen hut nhat ngon tinh nhat 2015 thu hut tinh ngon tinh thu truyen dao Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Chuyện tình yêu ngôn tình của ‘ông bố soái ca’ Huỳnh Lỗi và đám cưới đầy mê tín
Top 5 phim truyền hình ‘kinh điển và ngôn tình nhất’ của Quỳnh Dao
Sơn Tùng, Tóc Tiên thu hút khi sải bước ở Tuần lễ thời trang Seoul
Chuyện tình thú vị của sao F1
Giả danh công an, lãnh đạo tỉnh để lừa đảo chiếm đoạt tài sản
Đọc Truyện Thượng Ẩn-Sài Kê Đản (Tiểu Phong Gia Trang)
Khi không làm thiếu nữ ngôn tình, Trịnh Sảng vẫn đẹp rực rỡ thế này
Hai mỹ nữ có cả ‘tá’ chồng và người tình, họ có gì thu hút?
VẺ SEXY TỘT CÙNG CỦA CÔ BẠN 17 TUỔI THU HÚT HƠN NỬA TRIỆU NGƯỜI THEO DÕI TRÊN INSTAGRAM
Nữ quái cùng người tình thủ súng đi bán ma túy
Khi ‘hồ ly tinh’ thú tội lý do ngủ với người đàn ông của bạn
Sơn Tùng trở lại với hình ảnh ngôn tình lãng mạn trong MV mới
Điểm Thu Hút Của Dự Án VinCity Trước Giai Đoạn Rao Bán
Những ông chồng hàng ngày không nói ngôn tình nhưng không rời vợ nửa bước ngày giông bão
Soobin Hoàng Sơn thu hút ánh nhìn với bộ ảnh ‘đẹp không góc chết’
Harley-Davidson Street Rod 2017 thu hút giới trẻ, giá 198 triệu đồng
Gái chảnh vì một câu nói ‘ngôn tình’ mà sa bẫy của gã đàn ông có vợ cao tay
Ragnarok Web thu hút đông đảo người chơi trong ngày đầu ra mắt
Các chàng bị thu hút bởi điều gì trên cơ thể nàng?
Những bộ truyện ngôn tình xuyên không hấp dẫn nhất lúc này


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
13 Pages V « < 11 12 13  
Reply to this topicStart new topic
Replies(120 - 123)
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:31
    Gửi vào: #121
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

“Lão đại, tiểu thiếu gia bị Lam Tư bắt cóc rồi”. Hồng Ưng tay cầm một tờ giấy, báo cáo với Tề Mặc bằng một giọng rất nghiêm túc.

Tề Mặc nghe nói vậy chỉ ừm một tiếng, hắn không ngẩng đầu, vẫn tiếp tục xem tài liệu trong tay. Ly Tâm ở bên cạnh quay sang Phong Vân William: “Em không có việc gì làm phải không?”

Phong Vân William nở nụ cười vô hại: “Liên quan gì đến em?”

Ly Tâm hừ một tiếng: “Tiểu Vũ ngày ngày ở Tề Gia, Lam Tư có thể đến đây bắt cóc hay sao? Là em đưa nó đi đúng không?”

Phong Vân William ngồi tựa vào ghế sofa cười híp mắt: “Tại con trai chị muốn đi, em tự nhiên sẽ đưa Phật tới Tây phương”.

Nghe Phong Vân William nói vậy, Ly Tâm bóp bóp mi tâm: “Tiểu Vũ lại làm sao vậy?”

Phong Vân William nháy mắt đầy mờ ám với Ly Tâm: “Có người định bắt con trai chị đi châu Phi làm người rừng. Vì vậy bé mới quyết định bỏ nhà ra đi tìm người giúp đỡ”.

Hoàng Ưng ngồi bên cạnh Phong Vân William liền mở miệng: “Bỏ nhà ra đi? Lần này là lần thứ mấy rồi?”

“Lần thứ hai”. Lập Hộ đáp lời.

Tề Mặc cuối cùng cũng ngẩng đầu, hắn cất giọng trầm trầm: “Cứ để nó ở đó vài ngày”. Câu nói của hắn khiến mọi người đều bật cười.

Ngày hôm sau, Ly Tâm vừa đọc thông cáo vừa tươi cười nói: “Lam Tư ngày càng thiếu tính nhẫn nại. Lần này mới một ngày đã không chịu nổi rồi”.

Phong Vân William liếc mắt qua tờ thông cáo, cậu ta chọc nhẹ ngón tay vào bề mặt ghế sofa: “Nghe nói Lam Tư vừa nhìn trúng một mỏ kim cương ở châu Phi. Em thấy mỏ đó không tồi”.

Tề Mặc ngồi bên cạnh Ly Tâm, gương mặt hắn không biểu lộ bất cứ một sắc thái tình cảm nào. Ly Tâm tựa vào vai hắn: “Anh cảm thấy thế nào?”

Tề Mặc nói lãnh đạm: “Trò trẻ con”.

Ly Tâm biết Tề Mặc chỉ coi trọng những vụ buôn bán vũ khí quy mô lớn. Kim cương hay bất cứ thứ nào khác đều không lọt vào mắt hắn, đồng thời không gây hứng thú cho hắn.

Ly Tâm sớm biết Tề Mặc có phản ứng này. Cô tươi cười hỏi: “Canh bạc này anh có tham gia không? Em nói trước là em muốn đi đó”.

Tề Mặc nhìn Ly Tâm, bắt gặp ánh mắt mong chờ của cô. Mấy năm qua Ly Tâm phương diện nào cũng có tiến bộ, duy nhất việc đánh bạc là luôn thua tơi tả. Lần này Lam Tư đưa ra thông cáo và điều kiện trao đổi, Ly Tâm cảm thấy vô cùng hưng phấn là vì cô muốn đi thực tế ở Las Vegas, địa điểm Lam Tư muốn so tài cao thấp.

“Em muốn thì đi đi”. Tề Mặc giơ tay vuốt tóc Ly Tâm.

Tại một sòng bạc lớn nhất trên địa bàn của Tề Mặc ở Las Vegas, vợ chồng Tề Mặc, Ly Tâm và Lam Tư hội ngộ trong một phòng VIP sang trọng. Người đứng đầu của Tề Gia và Lam Bang, hai gia tộc lớn nhất giới hắc đạo gặp gỡ là một sự kiện gây chấn động trong giới, khiến mọi người đều cảm thấy bất an.

Trong phòng VIP sang trọng nhất, Tề Mặc và Ly Tâm ngồi ở một đầu chiếc bàn đánh bạc hình chữ nhật, Lam Tư và Tề Thiên Vũ ngồi ở đầu còn lại. Tất cả những nhân vật cao cấp của hai nhà như Hồng Ưng, Hoàng Ưng, Phong Vân William, hộ vệ Ninja của Lam Tư, Lam Đàm…đều ngồi ở xung quanh, ai nấy đều tỏ nghiêm nghị và đầy cảnh giác.

Ly Tâm đưa mắt nhìn Lam Tư ở phía đối diện, đã ba năm trôi qua nhưng trên người anh ta không hề lưu lại dấu vết của thời gian. Thậm chí khí chất của anh ta ngày càng yêu mị hơn, không hổ danh là lão đại yêu nghiệt của giới hắc đạo.

Lúc này sắc mặt của Lam Tư tương đối khó coi. Tuy anh ta vẫn giữ dáng vẻ tao nhã nhưng những người biết rõ anh ta như Tề Mặc và Ly Tâm đều nhận ra tâm trạng anh ta không tốt lắm.

Tề Thiên Vũ ngồi trong lòng Lam Tư, hai tay cậu bé ôm chặt cổ anh ta. Tề Thiên Vũ quay đầu cười toét miệng với Ly Tâm: “Mami, daddy, Tiểu Vũ bị bắt cóc rồi, mami mau chuộc Tiểu Vũ về đi!”

Ly Tâm mỉm cười nhìn Tề Thiên Vũ: “Con lại giở trò gì mà bắt mami đi chuộc con?”

“Không có gì, nhưng lẽ nào cô không nên chuộc con trai cô?” Lam Tư không che dấu tâm trạng bực bội của mình.

Ly Tâm còn chưa trả lời, Tề Thiên Vũ cất giọng lanh lảnh: “Chú xinh đẹp không vui nên muốn mami đến chuộc con”.

Phong Vân William nói xen vào: “Em lại bày ra trò gì hả?”

Nghe Phong Vân William hỏi vậy, Lam Tư đanh mặt vỗ một phát vào mông Tề Thiên Vũ và quát cậu bé: “Câm miệng”.

Ly Tâm và Tề Mặc chưa từng bắt gặp Lam Tư tức giận như vậy bao giờ. Không hiểu tại sao, Lam Tư rất thích con trai của họ. Tuy Tề Gia và Lam Bang luôn ở thế đối lập, hai nhà lúc nào cạnh tranh và áp chế nhau nhưng Tề Thiên Vũ rất được lòng Lam Tư. Vì vậy vợ chồng Ly Tâm không hề cảm thấy lo lắng khi con trai họ ở trong tay Lam Tư. Có điều, đây là lần đầu tiên bọn họ chứng kiến Lam Tư nổi nóng với Tề Thiên Vũ.

“Con trai, làm người phải thành thực”. Ly Tâm cất giọng nghiêm nghị với Tề Thiên Vũ.

Bị Lam Tư phát vào mông, Tề Thiên Vũ nhìn Lam Tư bằng ánh mắt đầy tủi thân. Nghe Ly Tâm nói vậy, cậu bé quay sang bố mẹ: “Chú xinh đẹp nói Tiểu Vũ có vẻ bề ngoài đáng yêu nhưng bên trong là ác quỷ. Sau này sẽ không có một em gái nào thích Tiểu Vũ”.

Ly Tâm gật đầu, nhìn Tề Thiên Vũ bằng ánh mắt khích lệ, chờ đợi cậu bé nói tiếp. Nhưng khi nhìn Lam Tư, Ly Tâm phát hiện anh ta định ra tay với cậu bé, cô nghiêm giọng nói: “Nó là con trai tôi, sớm muộn gì tôi cũng biết”. Lam Tư trừng mắt với Ly Tâm đồng thời thu tay lại. Anh ta không muốn so đo với trẻ con, bởi vì làm vậy rất mất phong độ. Mặc dù nếu Tề Thiên Vũ nói ra sự thật, anh ta vẫn mất phong độ như thường.

Tề Thiên Vũ ôm chặt Lam Tư, cậu bé áp má vào mặt Lam Tư: “Tiểu Vũ nói chắc chắn chú xinh đẹp cũng như vậy nên mới không có em gái nào thích chú”.

Hoàng Ưng phì cười, anh ta không để ý đến gương mặt phẫn nộ của Lam Tư, quay sang động viên Tề Thiên Vũ: “Giỏi lắm, cháu nói tiếp đi!”.

Tề Thiên Vũ gật đầu: “Chú xinh đẹp bảo con thế thì tốt quá, hai chúng ta vừa vặn là một đôi. Chú ấy nói sẽ lấy Tiểu Vũ, để tránh Tiểu Vũ lớn lên không ai theo. Chú ấy nói chú ấy làm người tốt, sẽ nuôi cơm Tiểu Vũ”.

Lời nói của Tề Thiên Vũ khiến người tương đối trầm ổn như Hồng Ưng cũng mỉm cười. Người của Lam Tư đã biết vụ này nên vẫn cố giữ sắc mặt lạnh lùng, nhưng đuôi mắt bọn họ đều để lộ ý cười nên trông bọn họ càng khôi hài hơn.

Ly Tâm nghe xong nhìn Lam Tư bằng ánh mắt nghiêm nghị: “Lam lão đại, anh đừng làm hư con trai tôi. Tôi thừa nhận anh rất đẹp, lại có bản lĩnh lớn, tôi cũng hy vọng Tề Gia và Lam Bang hữu hảo, nhưng tôi tuyệt đối không tán thành vụ liên hôn. Hơn nữa, đối tượng là con trai tôi và anh…tôi thật sự không có hứng thú làm nhạc mẫu của Lam lão đại”. Nói đến đây, Ly Tâm không nhịn được cười, đám Lập Hộ cũng bật cười ha hả khiến sắc mặt Lam Tư càng tối sầm hơn.

Nghe câu nói của Ly Tâm, Tề Thiên Vũ lắc đầu lia lịa: “Không phải, không phải, Tiểu Vũ là nam tử hán. Tiểu Vũ nhớ lời daddy dạy, Tiểu Vũ là nam tử hán nên không được gả mà chỉ có thể lấy. Vì vậy Tiểu Vũ sẽ cưới chú xinh đẹp, Tiểu Vũ sẽ nuôi cơm chú ấy”.

Lời nói vừa dứt, người của Tề Gia đều cười ha hả. Những người có tính cách vui vẻ như Lập Hộ và Hoàng Ưng cười chảy ra nước mắt. Đến Tề Mặc cũng nhếch mép cười và lên tiếng: “Không hổ danh là con trai của ba”.

Được Tề Mặc khen ngợi, Tề Thiên Vũ ngẩng cao đầu: “Tất nhiên rồi”. Nói xong cậu bé hôn chụt lên má Lam Tư, thậm chí còn để nước dãi trên làn da trắng mịn của anh ta, khiến Lam Tư không kịp phản ứng.

Ly Tâm ho khan hai tiếng rồi cố làm ra vẻ nghiêm chỉnh: “Vấn đề này…cũng không phải không thể cân nhắc, chỉ cần Lam Tư…khụ khụ…”. Bắt gặp ánh mắt giết người của Lam Tư, Ly Tâm lập tức ngậm miệng. Lam Tư là nhân vật không thể chòng ghẹo, Tiểu Vũ nói những lời đó mà vẫn còn sống sót, đó là vì Lam Tư yêu quý cậu bé. Nếu cô dám thừa nước đục thả câu, không đếm xỉa đến thể diện của Lam Tư, có lẽ hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Mọi người vẫn đang cười rần rần, Tề Thiên Vũ quay đầu nói bằng một giọng tủi thân: “Chú xinh đẹp tức giận khi nghe Tiểu Vũ nói câu này. Chú ấy không cần Tiểu Vũ nữa, mami và daddy mau chuộc Tiểu Vũ về đi!”

Nghe đến đây, Ly Tâm lập tức hiểu ra tại sao mới có một ngày Lam Tư đã muốn trao trả con trai cô, đồng thời muốn đòi bồi thường. Hóa ra anh ta bị Tề Thiên Vũ trêu chọc. Cũng may Tề Thiên Vũ mới hai tuổi đầu, nếu đổi lại là người khác, chắc sẽ chết không toàn thây. Ly Tâm nói nhỏ: “Lam lão đại, anh hãy ra giá đi!”

Lam Tư lại vỗ vào mông Tề Thiên Vũ một phát, anh ta cười như không cười nhìn vợ chồng Tề Mặc: “Một ván phân định thắng thua, điều kiện là độc quyền buôn bán vũ khí ở châu Phi”. Châu Phi chỉ là một thị trường nhỏ trong giới buôn bán vũ khí nhưng có còn hơn không.

Ly Tâm gật đầu: “Được”. Nói xong cô hùng dũng cầm hộp xúc xắc ở trước mặt. Tề Mặc ngồi bên cạnh không nói một lời nào, chỉ tựa người vào thành ghế quan sát Ly Tâm.

Ly Tâm lắc hộp xúc xắc và mở nắp. Bên trong là số bốn sáu sáu, một con số khá đẹp. Cô nhìn Lam Tư cười cười, từ trước đến nay cô chưa bao giờ thắng bạc, nhiều khả năng vận đen sẽ chấm dứt từ ngày hôm nay.

Lam Tư không hề để ý đến Ly Tâm, anh ta nói với Tề Thiên Vũ: “Mở ra đi”. Tề Thiên Vũ ngoan ngoãn thò cánh tay mập mạp mở nắp hộp xúc xắc, ba con xúc xắc có số sáu sáu sáu.

Ly Tâm tức giận trừng mắt với Tề Thiên Vũ, Lam Tư cười giòn giã ôm Tề Thiên Vũ đứng dậy: “Không tồi, cháu đã giúp chú thắng cược, chú sẽ nuôi cơm cháu thêm vài ngày nữa”. Nói xong anh ta liền bế Tề Thiên Vũ đi ra ngoài.

Bắt gặp ánh mắt đầy nộ khí của Ly Tâm, Tề Thiên Vũ cất giọng oan ức: “Mami, con không phải cố ý…Còn nữa, hai ngày sau mami nhớ đến đón con…”.

Ly Tâm quay sang nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt đầy áy náy, nhưng Tề Mặc không hề thay đổi sắc mặt, hắn đưa tay ôm eo Ly Tâm: “Để nó ở bên đó cũng tốt, chúng ta càng được yên tĩnh”. Vừa nói hắn vừa đưa Ly Tâm đi ra ngoài. Tề Mặc không hề bận tâm đến việc bị mất thị trường ở châu Phi, thậm chí hắn còn cảm thấy tâm trạng rất tốt khi Tề Thiên Vũ rời xa Ly Tâm.

Như vậy giấc mộng trở thành thần bài của Ly Tâm chấm dứt ở đây. Đám Phong Vân William và Hoàng Ưng chỉ biết lắc đầu, sau này những vụ cờ bạc liên quan đến địa bàn làm ăn không thể để Ly Tâm ra tay. Bằng không đại bản doanh của Tề Gia cũng có ngày bị cô thua vào tay người khác.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:31
    Gửi vào: #122
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Hôm nay là một ngày tiết trời mát mẻ, trăm hoa tỏa hương thơm ngát, là dịp tốt nhất để đi “đạp thanh” (Đạp thanh: đi dã ngoại tầm trước và sau lễ thanh minh).

Tuy nhiên điều này không liên quan đến Tề Gia, càng không liên quan đến Tề Mặc. Trên đời này không ai dám mở miệng kêu lão đại cấp thế giới đi “đạp thanh”. Hơn nữa Tề Mặc cũng chẳng rảnh rỗi làm ba chuyện vô bổ đó. Nhưng vào ngày tháng này, giờ phút này, cuối cùng cũng xuất hiện người khiêu chiến cực hạn của Tề Mặc, đó chính là Ly Tâm, bà xã của hắn.

“Tề Mặc, anh chỉ có hai sự chọn lựa, một là ngày mai cùng em đi “đạp thanh”, hai là ngày mai đến chỗ Lam Tư đón Tiểu Vũ về ngủ cùng em. Anh thích chọn bên nào?”. Ban đêm trên chiếc giường ngủ rất lớn, Ly Tâm ngồi trên người Tề Mặc và nhìn hắn bằng ánh mắt sắc như dao.

Tề Mặc đưa một tay ôm eo Ly Tâm, hắn cau mày và cất giọng trầm trầm: “Rốt cuộc em muốn gì thì nói thẳng ra đi, đừng vòng vo tam quốc với anh”.

Ly Tâm bĩu môi khi thấy Tề Mặc nhìn ra ý đồ của cô. Tề Mặc nhìn thấu cô không phải là chuyện ngày một ngày hai, giở trò trước mặt hắn chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.

Ly Tâm nằm sấp xuống người Tề Mặc, cô giơ hai tay ôm cổ hắn và nói khẽ: “Tối qua em nằm mơ thấy Tùy Tâm, chị ấy kể với em chị ấy và người yêu đang hẹn hò. Bọn họ hẹn hò rất lãng mạn ngọt ngào”.

Tề Mặc hừ một tiếng: “Toàn mấy trò vớ vẩn, ngủ đi”. Nói xong hắn liền hoán đổi vị trí, đè Ly Tâm xuống dưới người hắn.

Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm tức tối cắn mạnh vào vai hắn. Tề Mặc không hề thay đổi sắc mặt cứ như hắn không biết đau là gì. Hắn chỉ nhíu mày nhìn Ly Tâm, lúc này cô giống hệt con mèo nhỏ giơ nanh vuốt phản kháng.

“Em muốn làm gì nào?” Cuối cùng Tề Mặc lên tiếng hỏi.

Ly Tâm nhả vai Tề Mặc và nhìn thẳng vào mắt hắn: “Hẹn hò, em và anh chưa từng hẹn hò bao giờ”. Nếu không phải nằm mơ thấy Tùy Tâm, Ly Tâm không bao giờ biết hai từ “hẹn hò” có ý nghĩa như thế nào. Tuy cô và Tề Mặc đã trở thành vợ chồng mấy năm nhưng đúng là vợ chồng cô chưa từng có kiểu đó. Ly Tâm muốn cho Tùy Tâm thấy cô sống rất hạnh phúc. Lần sau nếu nằm mơ thấy Tùy Tâm, cô sẽ khiến Tùy Tâm ngưỡng mộ chết thôi.

Tề Mặc nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt khó hiểu, hẹn hò là cái gì vậy?

“Hẹn hò, hẹn hò, hẹn hò…”. Ly Tâm lẩm bẩm bên tai Tề Mặc giống như tụng kinh. Mãi đến lúc trời gần sáng, Ly Tâm nhận được Tề Mặc gật đầu đồng ý.

Tề Mặc và Ly Tâm chuẩn bị đi dã ngoại “đạp thanh”, chuẩn bị đi hẹn hò. Không hiểu tại sao Phong Vân William biết được tin này, tin tức từ miệng cậu ta nhanh chóng lan truyền khắp Tề Gia. Dõi theo chiếc xe Cadillac rời khỏi đại bản doanh của Tề Gia vào buổi trưa, tất cả mọi người trong Tề Gia đều há hốc miệng như bị sét đánh trúng. Trời đổ cơn mưa máu có lẽ cũng không khiến họ kinh ngạc bằng chuyện Tề Mặc đi hẹn hò.

Thành phố sầm uất như New York cũng có khu vực ngoại ô, chỉ có điều hơi xa một chút. Nhưng Ly Tâm vô cùng hưng phấn nên cô không hề có cảm giác đi xa.

Tề Mặc và Ly Tâm đến một nơi có cây cầu nhỏ, dòng nước chảy, thảm cỏ xanh mướt, rừng hoa đủ sắc màu, vườn cây nặng trái, đây đúng là thiên đường ở nhân gian.

Ly Tâm phủ một tấm khăn trải bàn màu hồng xuống thảm cỏ và bày chai rượu vang cao cấp năm 82, ít khoai tây cắt lát, bánh ga tô, các loại hoa quả, thậm chí có cả hộp sườn xào chua ngọt. Cô nở nụ cười tươi roi rói, cảnh hẹn hò lãng mạn và những thứ này là cô học từ phim truyền hình. Nhưng Ly Tâm quên mất nhân vật chính trong các bộ phim Hàn Quốc cô xem là những công tử nhà giàu lãng mạn, còn người ở bên cạnh cô là lão đại hắc đạo, bá chủ của giới vũ khí. Màu hồng, bánh ga tô, hoa quả…liệu có “tương xứng” với hắn?

Tề Mặc đen mặt nhìn Ly Tâm bận rộn sắp xếp đồ ăn. Hắn trầm mặc đứng im một chỗ không nhúc nhích.

“Anh ngồi xuống đây đi”. Thấy Tề Mặc vẫn đứng yên, Ly Tâm kéo mạnh tay hắn, bắt hắn ngồi xuống bên cạnh cô. Tất nhiên cũng do Tề Mặc chiều theo Ly Tâm nên cô mới có thể khiến hắn nhúc nhích. Với sức lực của Ly Tâm, có mười cô cũng không thể kéo nổi hắn.

“Tề Mặc, anh thử món này đi”. Ly Tâm cầm cây dĩa lấy một miếng bánh ga tô đưa cho Tề Mặc.

Tề Mặc lạnh lùng nhìn Ly Tâm, ánh mắt hắn lóe lên tia tức giận. Sống với Tề Mặc lâu ngày nên Ly Tâm lập tức hiểu ý. Cô nhất thời quên mất Tề Mặc không ăn đồ ngọt. Nhưng kịch bản ngày hôm nay không có tiết mục chuẩn bị bít tết hay thứ khác. Đây là lần đầu tiên cô hẹn hò nên cô chỉ biết diễn theo phim truyền hình chứ không chú ý đến vấn đề hiện thực.

“Em ăn, để em ăn”. Ly Tâm lập tức sửa chữa sai sót của mình. Đưa mắt qua đống đồ ăn bày dưới đất, Ly Tâm đột nhiên phát hiện chẳng có thứ gì Tề Mặc ăn được. Thôi xong rồi, kết quả của việc làm theo kịch bản không ngờ tệ hại đến mức này, Ly Tâm ảo não nghĩ thầm.

“Tề Mặc, em cảm thấy chúng ta hơi ngược đời”. Trong các bộ phim truyền hình, nam chính đều tỏ ra ân cần chăm sóc nữ chính. Nhưng khi áp dụng vào vợ chồng cô thì hoàn toàn ngược lại.

Tề Mặc không thèm nói chuyện với người đầu óc nhất thời bị chập mạch. Hôm nay hắn theo Ly Tâm đến đây là một sự nhượng bộ vô cùng to lớn. Chỉ có cô mới nghĩ ra chuyện mất mặt thế này, nếu người trong giới biết được, chắc chắn đây sẽ là trò hề có cấp độ một trái bom nguyên tử.

“Ôi cậu xem đi, soái ca kìa, đẹp trai quá”.

“Đúng vậy, khuôn mặt nghiêng của anh ấy hoàn hảo quá”.

Tiếng nói rì rì rầm rầm vọng tới, Ly Tâm cau mày nhìn xung quanh. Có rất nhiều thiếu nữ trẻ tuổi đang chỉ chỉ chỏ chỏ về phía vợ chồng cô, bọn họ nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt sùng bái.

Đôi ba cô gái tương đối bạo dạn còn đi về phía Tề Mặc. Ly Tâm không khỏi cảm thấy thương hại đối phương, bọn họ không biết Tề Mặc là người thế nào, đã dám tiếp cận hắn. Hy vọng Tề Mặc không ra tay quá tàn nhẫn, Ly Tâm vẫn chưa quên chuyện Tề Mặc không thích gần gũi đàn bà.

Mấy cô gái hưng phấn tiến lại gần Tề Mặc. Chưa tới phạm vi mười mét, Tề Mặc đảo mắt qua bọn họ, khí chất bá đạo và lạnh lùng cùng ánh mắt giết người của hắn khiến mấy cô gái lập tức dừng bước. Toàn thân họ run rẩy, thể hiện nỗi sợ hãi cao độ.

“Được rồi, được rồi, Tề Mặc, chúng ta đi thôi, chúng ta đi hái quả”. Ly Tâm không nhẫn tâm nhìn những cô gái bị dọa sợ chết khiếp, cô kéo Tề Mặc đứng dậy đi về phía vườn cây ăn quả.

Cây cối chuyên phục vụ du khách nên không cao lắm, chỉ cần nhảy lên một chút là có thể hái được những quả táo tươi ngon đẹp đẽ.

Ly Tâm kéo Tề Mặc vào vườn cây, cô bắt đầu nhảy tưng tưng hái từng quả như trẻ nhỏ. Nhìn từ xa, Ly Tâm trông giống một con chuột túi.

Tề Mặc đứng bên cạnh sắc mặt khó coi vô cùng. Vài phút sau, hắn tiến lên hai bước đạp mạnh vào thân cây táo. Chỉ nghe tiếng rắc rắc, cây táo bị gãy đổ xuống đất, Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Nhảy thế mệt chết, bây giờ em tha hồ hái đi”. Ly Tâm thò tay vặt táo, quả nhiên bây giờ có thể vặt nhanh hơn lại không mệt mấy.

“Ôi cây táo của tôi…”.

“Chúng tôi mua hết”. Hồng Ưng không biết xuất hiện từ lúc nào đứng chặn trước mặt ông chủ vườn táo và giơ một tờ chi phiếu, tiếng kêu la lập tức im bặt.

Ly Tâm không nhớ Hồng Ưng đi theo vợ chồng cô từ bao giờ, cô liền đảo mắt tứ phía, quả nhiên bắt gặp hình bóng Bạch Ưng và Hắc Ưng. Ngoảnh đầu nhìn đám du khách đã bị đuổi hết đi chỗ khác, Ly Tâm bất giác lắc đầu, đừng nói Tề Mặc không thích ứng với tình huống này, đến cô cũng cảm thấy không quen mấy.

“Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm”. Ly Tâm kéo tay Tề Mặc rời khỏi vườn quả. Hồng Ưng ở đằng sau vẫy tay, rất nhiều cây táo bị nhổ cả gốc đưa về đại bản doanh Tề Gia. Sau đó anh ta tiếp tục đi theo Tề Mặc và Ly Tâm, quả thực trong đời anh ta chưa bao giờ chứng kiến cảnh hẹn hò.

Khu ngoại ô khá xa nên khi Tề Mặc và Ly Tâm quay về trung tâm thành phố New York, trời đã chạng vạng tối. Tại một nhà hàng nổi tiếng nhất ở New York, mặc dù là giờ đón khách nhưng khi Ly Tâm kéo tay Tề Mặc đi vào, bên trong không một bóng người ngoài hai hàng nhân viên phục vụ và giám đốc nhà hàng nghênh đón.

“Tôi đã bao cả nhà hàng này”. Hoàng Ưng mặc bộ complet lịch sự tươi cười đưa thực đơn cho Tề Mặc và Ly Tâm.

Nhà hàng vang lên tiếng đàn piano thánh thót, Ly Tâm phát hiện con trai cô đang ngồi trên đàn piano, bên cạnh là Lam Tư tay cầm ly rượu vang nhìn vợ chồng cô bằng ánh mắt thích thú, Ly Tâm lập tức đen mặt.

“Sao Lam lão đại lại có mặt ở đây?”

Hoàng Ưng lên tiếng: “Lam lão đại nhận được tin lão đại và chủ mẫu hẹn hò nên lập tức ngồi máy bay tới đây để xem hai người hẹn hò thế nào”.

Ly Tâm nghe xong liền toát mồ hôi lạnh, Tề Mặc ở phía đối diện mặt sắt đen sì. Hôm nay là ngày mất mặt nhất trong cuộc đời hắn.

“Ăn cơm, ăn cơm thôi”. Bị đói bụng nửa ngày, tuy người khác nhìn chằm chằm ảnh hưởng đến khẩu vị nhưng Ly Tâm quyết không để bụng đói

Vừa mới ăn hai miếng, Ly Tâm lập tức buông dao dĩa. Đây là nhà hàng nổi tiếng nhất, là nhà hàng cấp thế giới, vậy mà không ngon bằng đầu bếp nhà cô. Mặc dù cô đói bụng nhưng đồ ăn ở đây rất chán. Trong khi đó Tề Mặc ngồi đối diện Ly Tâm mặt lạnh như băng, hắn không hề động đến đồ ăn.

Tề Thiên Vũ ngồi trên nóc đàn piano nép vào lòng Lam Tư: “Daddy và mami cháu đang làm gì hả chú? Hẹn hò là trò gì vậy?”.

Lam Tư nhìn Tề Mặc và Ly Tâm bằng ánh mắt khinh thường, anh ta nhếch mép cười: “Chắc là đối tượng hẹn hò hơi bị chán ngán nên không thu hút sự hứng thú của đối phương”.

Tề Thiên Vũ gật đầu, nhưng cậu bé lập tức nhăn nhó: “Daddy và mami cháu chán nhau, thế có nghĩa họ không còn thích đối phương nữa? Vậy có phải Tiểu Vũ sẽ bị bỏ rơi, không có cơm ăn?”

Lam Tư gật đầu: “Có khả năng đó”.

Tề Thiên Vũ cất giọng nghẹn ngào: “Không, cháu không muốn bị đói bụng”.

Lam Tư nở nụ cười yêu mị: “Chẳng phải cháu là nam tử hán hay sao? Cháu đừng quên có đứa nào dám nói với chú từ “lấy”, còn đòi nuôi cơm chú nữa”.

Tề Thiên Vũ giơ tay ôm cổ Lam Tư và nở nụ cười ngọt ngào: “Nam tử hán phải biết thích nghi với mọi hoàn cảnh. Bây giờ cháu không có cơm ăn nên chú xinh đẹp lấy cháu. Đợi một ngày nào đó cháu đổi đời, cháu sẽ cưới lại chú xinh đẹp”.

Lam Tư ngắn mặt hết nói nổi.

Một bữa ăn cao cấp bị Ly Tâm nhanh chóng cho qua. Nuốt mãi cũng không trôi nên Ly Tâm quyết định tiến hành bước tiếp theo của trình tự hẹn hò, đó là đi xem phim.

Thế là một chiếc Cadillac, một chiếc Rolls-Royce và năm chiếc Ferrari nối đuôi nhau tiến về rạp chiếu bóng.

Rạp chiếu bóng vẫn không một bóng người, chỉ có ông chủ ra nghênh tiếp. Rạp chiếu bóng có sức chứa vài ngàn người chỉ có hai vị khách là Tề Mặc và Ly Tâm. Ở phía sau là Lam Tư và Tề Thiên Vũ, Phong Vân William. Hàng ghế sau nữa là Hồng Ưng, Hoàng Ưng, Bạch Ưng và Hắc Ưng. Ở góc cuối cùng là người của Tề Gia, lão đại hẹn hò là chuyện ngàn năm khó gặp, không thể không đến xem trò vui.

Lập Hộ mặc bộ âu phục màu xám đưa cho Ly Tâm danh sách các bộ phim: “Chủ mẫu muốn xem phim nào ạ?” Tuy Lập Hộ cảm thấy rạp chiếu bóng của Tề Gia hay hơn nơi này gấp nhiều lần nhưng Ly Tâm muốn đến đây, anh ta đành phải sắp xếp buổi xem phim.

“May quá còn kịp”. Lập Hộ vừa dứt lời, một giọng nói quen thuộc vọng tới. Ly Tâm quay đầu, bắt gặp Jiaowen mồ hôi nhễ nhại đi vào.

“Tề hẹn hò là chuyện trăm năm khó gặp, làm sao tôi có thể bỏ lỡ chứ?” Jiaowen vừa nói vừa đi tới ngồi xuống bên cạnh Lam Tư. Buổi chiều khi biết tin, anh ta lập tức lên chiếc máy bay chiến đấu đời mới nhất bay thẳng từ Italy tới New York. May mà anh ta không bị muộn giờ.

Ly Tâm lập tức thay đổi sắc mặt, cô liếc qua Tề Mặc, hắn vẫn không có bất cứ biểu lộ nào. Tuy nhiên Ly Tâm biết Tề Mặc sắp bộc phát cơn thịnh nộ.

“Lôi lão đại sao lại đến đây?”

“Phong lão đại cũng đến rồi à?”

Từng người từng người đi vào phòng chiếu phim. Nghe khẩu khí của Hồng Ưng, tất cả đều là nhân vật nổi tiếng trong giới hắc đạo. Chắc chắn không có khả năng họ tập trung ở đây để xem phim, bọn họ hiển nhiên đến đây để xem màn kịch thú vị hơn là Tề Mặc hẹn hò.

Chứng kiến cảnh từng người đi vào, sắc mặt Tề Mặc ngày càng khó coi. Đến khi vị lão đại hắc đạo thứ ba mươi ngồi máy bay riêng đến xem hắn hẹn hò, Tề Mặc cuối cùng không thể chịu đựng hơn, hắn xách cổ áo Ly Tâm rời khỏi rạp chiếu bóng ngay trước mặt mọi người.

Cuối cùng vụ hẹn hò của Ly Tâm thất bại hoàn toàn, thậm chí còn trở thành trò cười trong giới hắc đạo.

Trên đời này nếu tồn tại người nào đó không thích hợp với chuyện hẹn hò thì chính là cô và Tề Mặc. Đây là bài học xương máu Ly Tâm rút ra khi đến chiều ngày hôm sau cô cũng không thể lết xuống giường.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:31
    Gửi vào: #123
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Đồ mai táng theo nữ hoàng Anh ở thời trung cổ được trạm trổ rất tinh xảo đẹp đẽ.

Ly Tâm cầm ly rượu làm bằng vàng ròng, cô cất giọng đầy thán phục: “Cậu giỏi thật đấy, lăng mộ hoàng gia Anh Quốc mà cậu cũng dám đi đào trộm. Đúng là đồ có lịch sử bảy trăm năm có khác, đẹp quá”. Vừa nói cô vừa xoay xoay chiếc ly trong tay.

Khúc Vi dưỡng thương ở đại bản doanh Tề Gia một thời gian dài. Một năm trước, Tề Mặc cuối cùng cũng cho phép ông ta rời khỏi Tề Gia. Khúc Vi như cá gặp nước, lập tức lao vào con đường “đạo mộ” (đạo mộ: đào trộm mộ). Chỉ trong một năm, ông ta đã xâm nhập vào mấy lăng mộ lớn. Sau khi chơi chán ở Ai Cập, ông ta đi đạo mộ của hoàng gia Anh Quốc. Khúc Vi đúng là người có trình độ, Ly Tâm rất thích mấy thứ đồ cổ ông ta gửi về.

“Mami, ông Khúc gửi thứ gì vậy?” Tề Thiên Vũ vừa trở về từ chỗ của Lam Tư, vào phòng không thấy bóng dáng Tề Mặc, cậu bé lập tức lao vào lòng Ly Tâm như chó con bị bỏ đói lâu ngày gặp đồ ăn. Tề Thiên Vũ nhìn đống đồ cổ trên bàn bằng ánh mắt hiếu kỳ.

Ly Tâm vội giơ tay đẩy đống đồ ra xa một chút. Trên bàn có đồ làm bằng ngọc là thứ cô thích nhất, không cẩn thận để con trai làm vỡ thì rất tiếc.

“Toàn đồ hay ho, Tiểu Vũ có muốn xem không?” Ly Tâm bế Tề Thiên Vũ và cười tươi với cậu bé.

“Đồ hay ho mà toàn bùn đất thế kia”. Tề Thiên Vũ tỏ ra coi thường đống đồ bề ngoài cũ kỹ và bẩn thỉu.

Ly Tâm cốc vào trán Tề Thiên Vũ: “Con không biết thì đừng nói bừa, đây đều là đồ cổ. Chúng mới được đào từ mộ ra tất nhiên dính đầy bùn đất. Sau khi cọ rửa sạch sẽ chúng sẽ hoàn hảo lắm đấy”.

“Đào từ mộ ra?” Tề Thiên Vũ mở to đôi mắt, ánh mắt cậu bé không hề sợ hãi mà tỏ ra rất hứng thú.

Ly Tâm biết con trai cô bắt đầu nổi lòng hiếu kỳ, cô mỉm cười giải thích: “Việc này gọi là đạo mộ. Đạo mộ là nghề nghiệp không đơn giản, cần có kỹ thuật, cần có kiến thức chuyên ngành, kinh nghiệm phong phú và kỹ năng hoàn hảo. Tóm lại là phải rất hiểu biết và tài giỏi mới có thể gia nhập nghề đạo mộ, ông Khúc của con…”.

“Chị nói thì có vẻ hay ho như vậy, nhưng thực tế chỉ là nghề không cần bỏ vốn, có gì đáng khoe khoang chứ?” Một giọng nói trầm trầm vọng đến, Ly Tâm và Tề Thiên Vũ quay đầu, thấy Phong Vân William chậm rãi đi vào.

Ly Tâm trừng mắt với Phong Vân William: “Em thì biết gì? Cho em đi, em cũng chẳng có bản lĩnh đó”.

Phong Vân William gật đầu: “Cũng phải, kiến thức chuyên ngành sao có thể bằng một thần trộm như chị”.

Tề Thiên Vũ nghe nói vậy lập tức hai mắt sáng ngời nhìn Ly Tâm: “Mami, mami là thần trộm sao? Mami là thần trộm sao?”

Ly Tâm nhíu mày không trả lời, Phong Vân William bế Tề Thiên Vũ đặt cậu bé ngồi lên đầu gối của cậu ta: “Mami của em trước đây làm nghề không cần bỏ vốn giống ông cậu em. Nghề này kiếm tiền bằng mấy nghề buôn bán vũ khí của daddy em ấy chứ. Mami em chẳng cần bỏ ra một đồng nào cũng có thể kiếm được cả triệu đến chục triệu. Vì vậy mami em mới thích ông cậu nhất, do hai người cùng nghề mà”.

Ly Tâm bất giác sờ lên mũi, lời của Phong Vân William không sai chút nào. Người cùng nghề gặp nhau dễ nói chuyện hơn, tuy rằng cô nghĩ cô cao tay hơn Khúc Vi, bởi vì Khúc Vi vất vả lắm mới đào được mấy thứ trong cổ mộ, còn cô chỉ cần thò tay là có thể lấy đi bất cứ thứ gì cô muốn.

“Mami, có thật không? Tại sao bây giờ mami không đi ăn trộm nữa?” Hai mắt Tề Thiên Vũ sáng như sao, gương mặt cậu bé tỏ ra vô cùng thích thú.

Ly Tâm mỉm cười giải thích: “Mami con đã rửa tay gác kiếm, rút khỏi giang hồ lâu rồi”. Nói đùa, làm nữ chủ nhân của Tề Gia còn đi ăn trộm đồ, chỉ e đối phương chưa tìm đến cô, cô đã bị Tề Mặc lột da róc xương. Hơn nữa cô có ý định giải nghệ từ trước khi gặp Tề Mặc. Bị Tề Mặc phát hiện và bắt giữ, cô phải dùng cả cuộc đời để bồi thường, bây giờ cô không còn nghĩ đến vấn đề trộm đạo.

“Nhưng mami thích mấy thứ này cơ mà”. Tề Thiên Vũ chỉ tay lên đống đồ ở trên bàn.

Ly Tâm cười: “Đúng là mami rất thích”. Ai không thích đồ cổ cơ chứ? Hơn nữa trước đây cô học về ngành đồ cổ, chuyên nghiên cứu mấy thứ này. Không đi ăn trộm không có nghĩa sở thích của cô thay đổi. Khúc Vi biết cô đam mê nên mỗi lần đi đạo mộ ở đâu đó, ông ta đều gửi một vài món đồ cho cô.

Nghe Ly Tâm nói vậy, Tề Thiên Vũ đảo đi đảo lại hai con ngươi đen lay láy và ra chiều suy nghĩ.

Sau một ngày bận rộn với đám đồ cổ, Ly Tâm cảm thấy tâm trạng vô cùng thư thái. Buổi sáng thức giấc, cô thấy ông mặt trời dường như càng sáng hơn, tiếng chim hót bên ngoài khu biệt thự càng dễ nghe hơn.

Khi ra ngoài phòng khách, Ly Tâm bắt gặp Phong Vân William, Lập Hộ và Hoàng Ưng đang đợi cô ở đó. Ly Tâm nhíu mày hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?” Thời gian này trời yên biển lặng, không có việc gì cần cô xử lý, tại sao ba người mới sáng sớm đã tụ tập đợi cô?

Lập Hộ ngẩng đầu cười như không cười: “Tiểu Vũ để lại thư và bỏ đi rồi”.

Ly Tâm cau mày, cô ngồi xuống vừa ăn sáng vừa cất giọng bình thản: “Lại đi tìm Lam Tư phải không? Nó mới về chưa bao lâu mà”.

Hoàng Ưng lắc lắc ngón tay: “No, no. Tiểu Vũ lần này không phải đi tìm Lam lão đại mà đi đạo mộ”.

Khụ, khụ…ngụm sữa bị mắc nghẹn trong cổ họng khiến Ly Tâm ho sặc sụa. Phong Vân William liền mở camera giám sát. Trên màn hình, Tề Thiên Vũ đeo một cái ba lô nhỏ lên lưng, tay cậu bé cầm một khẩu súng, cậu bé để lại một tờ giấy rồi cười toét miệng với ống kính camera. Sau đó Tề Thiên Vũ mở cửa ban công leo xuống đất chứ cậu bé không đi ra bằng lối cửa chính.

Ly Tâm nhận tờ giấy từ tay Phong Vân William, bên trên có hàng chữ trẻ con siêu vẹo: “Mami, Tiểu Vũ đi đạo mộ đây, Tiểu Vũ cũng muốn trở thành thần trộm”.

Ly Tâm bóp bóp mi tâm: “Tiểu Vũ đi đâu đạo mộ?”

Đạo mộ, cũng chỉ có con trai cô nghĩ ra trò này, ở New York lấy đâu ra mộ cho cậu bé đào. Nên biết nước Mỹ là quốc gia mới thành lập, làm gì tồn tại lăng mộ có giá trị, lẽ nào con trai cô đến nghĩa trang đạo mộ? Con trai cô đúng là mơ mộng viển vông còn hơn mẹ nó.

Ly Tâm vừa dứt lời, Phong Vân William, Lập Hộ và Hoàng Ưng đều bật cười. Lập Hộ gật đầu: “Tiểu Vũ giỏi lắm, suy nghĩ rất mạnh bạo, chọn địa điểm cũng không tồi. Nơi đó có nhiều cổ vật có giá trị, lại mang đậm dấu ấn văn hóa Trung Quốc cả ngàn năm”.

Ly Tâm nghe nói vậy nhướn mày: “Văn hóa Trung Quốc? Các anh đưa nó tới Trung Quốc đạo mộ sao?”

Ba người đều không lên tiếng, Ly Tâm liền buông đũa ngẫm nghĩ: “Lăng mộ ở Trung Quốc? Lẽ nào là Thành Cát Tư Hãn?” Mấy hôm trước cô nghe Khúc Vi nói có khả năng phát hiện ra lăng mộ của đại nhân vật này. Mộ ông ta chắc chắn có giá trị đào bới.

“No!” Hoàng Ưng lắc đầu phủ nhận.

“Mộ Võ Tắc Thiên?”

“Mộ Lý Thế Dân?”

“Lăng mộ Hán Vũ Đế?”

……………

Ly Tâm nói một hơi tất cả lăng mộ của các vị hoàng đế chưa từng được phát hiện, thế nhưng đám Phong Vân William liên tục lắc đầu. Ly Tâm trầm tư suy nghĩ, nhân tài trong lịch sử Trung Quốc nhiều như lá rụng mùa thu, nền văn hóa năm nghìn năm để lại không ít lăng mộ, rốt cuộc là vị nào?

Nghĩ ngợi một hồi, hai mắt Ly Tâm đột nhiên sáng lên: “Lẽ nào là lăng mộ Tần Thủy Hoàng? Tiểu Vũ đúng là có mắt nhìn thật đấy”. Lăng mộ này mà bị đột nhập chắc chắn sẽ là một sự kiện gây chấn động thế giới. Chỉ riêng đám tượng binh mã cũng là một kỳ tích của thế giới, chưa kể trong đó còn có dạ minh châu to bằng quả bí.

Phong Vân William nói xen vào: “Chị đánh giá con trai chị cao quá đấy. Lăng mộ Tần Thủy Hoàng? e rằng Tiểu Vũ còn chẳng biết đối phương là ai?” Đi theo Ly Tâm mấy năm, Phong Vân William tìm hiểu không ít về nền văn hóa Trung Quốc, nghe Ly Tâm nhắc đến Tần Thủy Hoàng, cậu ta không chịu nổi liền cất giọng châm biếm.

“Vậy mọi người mau nói xem Tiểu Vũ đi ăn trộm ở đâu?”

Hoàng Ưng ho khan một tiếng rồi cười ngoác miệng: “Cao ốc Empire. Phòng trưng bày đồ cổ hôm nay bị mất một miếng ngọc bội thời Trinh Quan. Do đối tượng ăn trộm có thân phận quá cao, người chủ quản không dám tự ý xử lý nên đã báo cáo với tôi”.

Hoàng Ưng vừa nói dứt lời, Ly Tâm liền sa sầm mặt. Cổ vật trong phòng trưng bày ở Cao ốc Empire đều thuộc về Tề Mặc. Tề Mặc rất thích mấy thứ cổ xưa của Trung Quốc, hắn có sở thích sưu tầm và trưng bày cổ vật. Con trai cô ăn trộm đồ của nhà mà dám nói đi đạo mộ, đúng là muốn cô tức hộc máu mắt. Nhưng cũng may thứ Tề Thiên Vũ ăn trộm là cổ vật, nếu cậu bé ăn trộm thứ khác, chắc cô còn điên hơn.

“Chỉ còn một tiếng đồng hồ nữa, lão đại sẽ từ Italy về đến đây”. Lập Hộ có lòng tốt nhắc nhở Ly Tâm, cô không nói không rằng lập tức xông ra ngoài.

Tề Thiên Vũ tìm nơi nào không tìm lại đi ăn trộm đúng nhà mình. Tề Mặc mà biết được chắc chắn sẽ lột da cậu bé, hắn ghét nhất người khác động vào đồ của hắn, dù là con trai hắn đi chăng nữa.

Ly Tâm phóng xe như bay đến cao ốc Empire, người phụ trách đưa Tề Thiên Vũ xuống dưới chờ Ly Tâm đến nơi.

“Mami, Tiểu Vũ ăn trộm một miếng ngọc bội cho mami. Mami có thích không? Đây là đồ cổ thật đấy, Tiểu Vũ mất bao công sức mới nhớ ra nơi này. Mami, Tiểu Vũ giỏi lắm phải không? Mami, Tiểu Vũ và mami cũng cùng nghề. Mami, mau thơm Tiểu Vũ”. Tề Thiên Vũ reo lên vui mừng và nhào vào lòng Ly Tâm, hoàn toàn không để ý đến gương mặt khó coi của cô.

Ly Tâm không có thời gian giải thích với Tề Thiên Vũ, cô ôm cậu bé xông vào bên trong tòa cao ốc, Tề Mặc sắp trở về rồi.

Trước cửa phòng trưng bày cổ vật của cao ốc Empire, Ly Tâm nghiến răng nhìn cách bài trí trong phòng. Đây rõ ràng là Hoàng Ưng cố ý, tất cả tia hồng ngoại được bật lên, hệ thống camera giám sát đã khởi động, chẳng phải anh ta muốn thử tài cô hay sao?

“Con đứng đây, đừng động đậy”. Chuyện dạy dỗ con cái quay về rồi tính sau, bây giờ quan trọng nhất là trả đồ về chỗ cũ.

Tia hồng ngoại chằng chịt, camera ở các góc đảo đi đảo lại liên tục, nhưng đối với Ly Tâm đây chỉ là trò trẻ con. Tuy cô bỏ nghề đã lâu nhưng không có nghĩa tài nghệ của cô giảm sút. Nhờ sức mạnh, tốc độ, sự mềm dẻo, chuẩn xác, Ly Tâm vượt qua hệ thống camera giám sát mà không gây tiếng động nào. Cô nhanh chóng tiến vào khu vực trưng bày cổ vật.

Cùng lúc này tại đại bản doanh của Tề Gia, Phong Vân William, Lập Hộ và Hoàng Ưng đứng trước màn hình giám sát thích thú theo dõi từng động tác của Ly Tâm.

Hoàng Ưng gật đầu: “Cũng có chút bản lĩnh đấy”.

Lập Hộ phụ họa: “Nếu không có bản lĩnh liệu năm đó chủ mẫu có thể đánh cắp đĩa ngọc ở phòng triển lãm do anh phụ trách?”.

Phong Vân William cười híp mắt: “Vì vậy có thể nói Hoàng Ưng chính là ông mai của Tề Mặc và chị gái tôi?”.

Hoàng Ưng nở nụ cười gian tà: “Hôm nay tôi sẽ đòi lại món nợ cũ”. Anh ta vẫn không quên vụ Ly Tâm ăn trộm đồ năm đó khiến anh ta bị Tề Mặc phạt nặng, hôm nay anh ta sẽ đòi lại.

Lập Hộ và Phong Vân William nghe nói vậy liền cười ha hả. Tề Mặc đã trở về, hắn đang bị bọn họ dẫn dụ đến cao ốc Empire.

Vào lúc này, Ly Tâm đã đến nơi trưng bày miếng ngọc bội. Cô chỉ cần đặt miếng ngọc vào vị trí cũ coi như xong nhiệm vụ. Một khi cô xóa đoạn băng ghi hình, Tề Mặc dù biết chuyện cũng chẳng thể làm gì cô.

“Em làm gì vậy?” Một giọng nói lạnh lùng vọng tới, Ly Tâm hóa đá trong giây lát, cô chỉ còn cách nơi đặt miếng ngọc vài xen ti mét.

“Daddy, mami đang ăn trộm đồ, daddy đừng có làm phiền mami. Mami vô cùng lợi hại”. Giọng nói đầy hưng phấn của Tề Thiên Vũ khiến khóe miệng Ly Tâm giật giật. Cô quay đầu bắt gặp Tề Mặc đứng ở cửa, sắc mặt hắn đanh lại.

“Ăn trộm? Rất tốt, rất tốt”. Đáy mắt Tề Mặc lóe lên tia sát khí, bầu không khí ở xung quanh dường như giảm đi mấy độ.

Tề Mặc sải bước dài đi vào phòng, chuông báo động liền vang lên chói tai. Nụ cười trên môi Ly Tâm cứng lại, cô không phải ăn trộm mà làm việc tốt, thế nhưng không biết liệu Tề Mặc có chịu nghe cô giải thích?

Tề Mặc xách cổ áo Ly Tâm đưa cô đi ra ngoài. Đám cảnh vệ chạy rầm rập lên xem tên trộm nào to gan dám đột nhập giữa ban ngày ban mặt đứng hóa đá ngay tại chỗ khi nhìn thấy Tề Mặc.

Ly Tâm đưa mắt qua Tề Thiên Vũ, ánh mắt cô truyền tải hàm ý “con đã hại mami”. Tề Thiên Vũ phát hiện Tề Mặc tức giận, cậu bé nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt vô tội: “con không cố ý”.

Cả đám người liên quan đến vụ ăn trộm đều không lọt qua con mắt Tề Mặc. Phong Vân William, Hoàng Ưng, Lập Hộ và Tề Thiên Vũ đều bị xử phạt, tất nhiên Ly Tâm là người đứng mũi chịu sào đầu tiên.

Sau này cô sẽ không giúp một ai, dù người đó là con trai cô đi chăng nữa, Ly Tâm đã rút ra đạo lý này sau khi bị Tề Mặc trừng phạt.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:31
    Gửi vào: #124
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Thiên hạ thái bình, bách tính an khang, ở cái thời bình an thịnh thế này, trăm họ hoàn toàn thư thái, Ly Tâm cũng sống cuộc sống yên ổn bình lặng. Không hiểu tại sao kể từ lúc Ly Tâm kết hôn với Tề Mặc, ngày tháng trôi qua đều đều, gió yên biển lặng, không hề có một chút kích thích nào, khác hoàn toàn thời kỳ cô mới đi theo Tề Mặc, suốt ngày phải lên núi dao xuống biển lửa, tuy thương tích đầy mình nhưng cuộc sống vô cùng ngoạn mục. Còn từ ngày cô làm nữ chủ nhân của Tề Gia, cuộc sống khá vô vị và tẻ nhạt.

Tề Gia trước có Tứ Ưng gồm Hồng Ưng, Bạch Ưng, Hắc Ưng, Hoàng Ưng, hiện tại có thêm Phong Vân William, cứ gọi là nhân tài nhiều không kể xiết. Lam Tư gần đây không biết dứt sợi dây thần kinh nào, tự nhiên giành mọi sự chú ý cho một cô gái, không còn tâm trí đấu với Tề Gia, khiến Ly Tâm càng giống cục sắt bị gỉ.

“Chị có thôi đi không?” Phong Vân William không chịu nổi khi thấy Ly Tâm suốt ngày lượn lờ than vãn trước mặt cậu ta.

“Chị chán quá, chán quá”. Ở bên ngoài, Ly Tâm luôn giữ tư thế uy nghiêm của nữ chủ nhân Tề Gia, trước mặt Phong Vân William cô mới dám bộc lộ bản thân.

“Đi chỗ khác chơi, em bận nhiều việc lắm. Chị cảm thấy vô vị thì hãy đi tìm Tề Mặc, lên giường với anh ta, em đảm bảo chị sẽ chẳng còn thời gian đến chỗ em tán gẫu”. Phong Vân William thấy không đuổi được Ly Tâm liền tự bỏ đi mất.

“Thằng chết dẫm này”. Ly Tâm bực tức khi Phong Vân William cũng chẳng thèm để ý đến cô. Đám Hoàng Ưng và Lập Hộ cứ thấy bóng dáng cô từ xa là lủi mất, con trai cô hết bám lấy Lam Tư lại đến chỗ Jiaowen, cô thật sự cảm thấy cuộc sống vô cùng tẻ nhạt.

“Chủ mẫu, điện thoại của thiếu gia”. Cuối cùng cũng có chuyện để làm, Ly Tâm than thầm trong lòng, vẫn là con trai cô tốt nhất, biết mẹ đang buồn chán.

Trên màn hình liên lạc, Tề Thiên Vũ một tay cầm quả cà chua, một tay cầm quả dưa chuột, cậu bé nhìn mẹ bằng ánh mắt đắc ý.

“Jiaowen sao đối xử tệ với con trai của tôi thế, anh ta chỉ cho con ăn những thứ này thôi à?”

Tề Thiên Vũ lắc đầu cười toét miệng: “Tiểu Vũ đang học nấu ăn, chú Jiaowen nói, muốn trở thành sát thủ của các thiếu nữ, nhất định phải tinh thông mười tám môn võ nghệ. Đẹp trai không phải là yếu tố tiên quyết mà phải có nội hàm”.

Ly Tâm cau mày hỏi: “Nội hàm của con là nấu ăn?”

Tề Thiên Vũ gật đầu: “Đúng vậy, Tiểu Vũ biết hình thức chỉ là ngoại tại, bên trong thân thể cần có nội hàm. Nội hàm chính là nấu ăn thật ngon, Tiểu Vũ muốn trở thành sát thủ thiếu nữ, Tiểu Vũ sẽ tự mình bồi dưỡng ra nội hàm”.

Trời, đạo lý này ở đâu vậy? Ly Tâm đen mặt. Có điều từ trước đến nay cô đều thả bò ăn cỏ, Tiểu Vũ học nấu ăn là một việc tốt. Tuy lời của Jiaowen chẳng ra làm sao nhưng kết quả quan trọng hơn quá trình.

“Tốt lắm, con trai, con nhất định học nội hàm cho tử tế, khi nào về trổ tài với mami nhé”. Ly Tâm phát huy tinh thần từ bi của người mẹ.

Tề Thiên Vũ gật đầu, vung tay băm băm chặt chặt cà chua và dưa chuột một hồi. Cậu bé đột nhiên cất giọng nghiêm chỉnh: “Mami, sao con chẳng bao giờ nhìn thấy nội hàm của mami, mami không có nội hàm à?”

Ly Tâm cảm thấy lửa bốc lên đầu, nếu sớm biết Tề Thiên Vũ dám chê cô thì cô chẳng thèm động viên con trai. Cô là người không có nội hàm sao? Bắt gặp ánh mắt thương hại của Tề Thiên Vũ, khóe miệng Ly Tâm bắt đầu giật giật.

“Có điều, Tiểu Vũ cũng chẳng thấy daddy có nội hàm gì cả. Hai người đáng thương thật”.

Ly Tâm liền bị Tề Thiên Vũ đánh bại, cô nở nụ cười miễn cưỡng: “Con hãy tự lo cho bản thân đi”.

Thấy Ly Tâm nổi giận, Tề Thiên Vũ lắc đầu: “Mami không có nội hàm nên mới hay cáu giận, vẫn là Tiểu Vũ phong độ hơn”.

“Đồ khốn, con mau…”. Ly Tâm còn chưa kịp bộc phát cơn giận dữ, Tề Thiên Vũ đã cắt đứt liên lạc, để một mình Ly Tâm đối diện với màn hình tối đen.

“Em làm sao thế?” Một lát sau Tề Mặc đi vào, hắn cất giọng trầm trầm khi thấy Ly Tâm mặt mũi hằm hằm ngồi trên ghế sofa.

Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Tề Mặc vài giây, sau đó cô đứng bật dậy kéo tay hắn đi ra ngoài. Tề Mặc cau mày hỏi: “Em muốn làm gì hả?”

“Vì nội hàm của chúng ta”. Ly Tâm thốt ra mấy từ bằng một giọng vô cùng dứt khoát.

--------------------------

Ở trong siêu thị, Tề Mặc mặt sắt đen sì đẩy xe hàng, Ly Tâm chăm chú nghiên cứu đồ ở trên giá, xem thứ nào ăn được thứ nào không, rồi cô vơ hết những thứ cô cho là ăn được vào xe chở hàng.

Từ người Tề Mặc tỏa ra một luồng sát khí, khiến bầu không khí xung quanh xuống đến không độ, không một người nào dám tiến lại gần hắn trong phạm vi năm mét.

“Đủ chưa?” Tề Mặc cất giọng lạnh lùng. Nghe câu nói của Tề Mặc, Ly Tâm biết hắn lúc này đã đến ranh giới của cơn thịnh nộ. Bắt một người có thân phận đặc biệt như Tề Mặc đến siêu thị mua thức ăn quả là làm khó cho hắn, nhưng bố mẹ chẳng phải nên làm tấm gương cho con cái hay sao? Đánh chết Ly Tâm cũng không thừa nhận vợ chồng cô không có nội hàm như lời của Tề Thiên Vũ. Chỉ là việc nấu ăn, ai mà chẳng biết? Cô sẽ nấu ăn cho con trai cô trắng mắt ra.

“Chưa đủ, chúng ta đi một vòng nữa”. Ly Tâm chăm chú xem xét thứ ở trong tay, cô không hề bận tâm đến thái độ của Tề Mặc. Mấy năm nay Tề Mặc đối xử rất tốt với cô, Ly Tâm biết những chuyện nhỏ như thế này Tề Mặc dù không thích nhưng chắc chắn hắn sẽ làm theo ý cô.

Ly Tâm cố gắng hồi tưởng những món cô hay ăn cần dùng nguyên liệu gì, cô còn lôi cả sách dạy nấu ăn, chọn thực phẩm theo sách hướng dẫn. Trong khi đó Tề Mặc phụ trách phát khí lạnh, để không ai dám tiến lại gần, không ai dám cản đường cô, để cô dễ dàng chọn đồ hơn.

“Hai hào gừng, Tề Mặc, lấy gừng”. Ly Tâm vừa cúi đầu xem xét quyển sách dạy nấu các món ăn Trung Quốc vừa chỉ đạo Tề Mặc.

Tề Mặc nào có biết gừng là thứ gì, hắn đưa mắt về phía một người trông có vẻ là nhân viên siêu thị và cất giọng lạnh lùng: “Hai hào gừng”.

Người nhân viên không thể chịu nổi sát khí từ Tề Mặc, hai chân mềm nhũn, miệng lắp bắp: “Gừng…gừng…không bán…hai hào…”.

“Nhanh lên!”. Thấy Ly Tâm nhanh chóng bỏ đi chỗ khác, Tề Mặc gầm lên một tiếng. Nhân viên siêu thị hoảng sợ vơ vội thứ trông có vẻ giống gừng ở bên cạnh anh ta và bẻ một miếng nhỏ đưa cho Tề Mặc.

“Một lạng dưa chuột”.

Một phần tư quả dưa chuột bị bẻ gãy.

“Hai cọng hành”.

Hai cọng hành được vặt ra bỏ vào xe hàng của Tề Mặc, mớ hành còn lại bị ném xuống đất.

“Nửa cân thịt lợn”.

Trên quầy thịt, người nhân viên căng thẳng cầm dao cắt một miếng theo đúng yêu cầu.

“Một ly rượu vang nhỏ”.

Tách, một chai rượu vang nhanh chóng được khui ra và đổ vào một chiếc ly nhỏ.

“Bốn lòng trắng trứng gà”.

Chát, bốn quả trứng gà bị đập vỡ, bỏ hết lòng đỏ, lòng trắng được bỏ vào một cái ly rồi xếp vào xe hàng của Tề Mặc.

“Nửa quả cà chua”.

Nhân viên siêu thị vung dao nhanh như tia chớp, chỉ một loáng nửa quả cà chua đã nằm trong xe hàng.

“Một ít mì chính”.

Gói mì chính lại được bóc ra…

Các bà nội trợ gia đình chưa bao giờ gặp cảnh mua bán kinh dị như thế này, đồng thời họ cũng chưa từng gặp người nào đi siêu thị với một bộ mặt sát khí đằng đằng. Họ đều trốn vào một góc lặng lẽ theo dõi cảnh tượng mua bán có một không hai.

Sau khi mua xong mọi nguyên liệu theo thực đơn trong sách, Ly Tâm thở phào một hơi, cô quay đầu nhìn Tề Mặc: “Đợi khi nào về em sẽ trổ tài, để anh…những thứ này là gì vậy?” Cô đột nhiên cất cao giọng đầy kinh ngạc.

“Đây…đây…chẳng phải là thứ phu nhân cần?” Nhân viên siêu thị vô cùng hoảng hốt.

Ly Tâm nhìn vào xe hàng, rau cỏ bị cắt đầu cắt đuôi trông chẳng ra làm sao. Cô nhớ cô không mua ly rượu, nhưng bây giờ trong xe có rất nhiều ly rượu chứa nào là dấm, nào là rượu vang, dầu ăn, xì dầu…Ngoài ra còn có lòng trắng trứng gà, miếng thịt lợn, thịt bò…Ly Tâm toát mồ hôi lạnh, đây là những thứ cô muốn mua? Trông khó coi quá!

“Thanh toán tiền”. Tuy rất khó coi nhưng cô mua theo sách chỉ dẫn chắc không sai.

“Tất cả…tất cả…mười bảy ngàn bốn trăm đô la Mỹ”. Ông chủ siêu thị lắp bắp.

“Đắt thế, các anh định chặt chém à, số đồ ăn này đâu có nhiều tiền như vậy?” Mặc dù Ly Tâm chưa đi siêu thị mua đồ bao giờ nhưng cô đã từng ăn, mấy món này ở nhà hàng cộng lại cũng chỉ vài trăm đô la Mỹ, vậy mà tiền mua nguyên liệu lên đến mười mấy ngàn? Ông chủ siêu thị muốn chết hay sao mà dám bắt chẹt Tề Mặc.

“Chuyện này…chuyện này…”

Dưới ánh mắt lạnh lẽo chết chóc của Tề Mặc, ông chủ siêu thị đành phải tính giá tiền hợp ý Ly Tâm nhất. Nhìn Tề Mặc và Ly Tâm thậm chí không trả lại xe hàng mà đẩy lên chiếc Cadillac sang trọng đậu ở cửa siêu thị, ông chủ siêu thị suýt lên cơn nhồi máu cơ tim.

Rượu vang từ năm 83, rượu trắng của Nhật Bản, rượu Mao Đài Trung Quốc, mỗi chai khui ra chỉ rót một ly; mấy chục cân cua bể chỉ lấy mỗi càng, ngỗng nhập khẩu từ nước Pháp chỉ lấy hai lạng gan…Tuy Ly Tâm cho rằng cô mua mỗi thứ một ít nên chỉ cần thanh toán từng đó tiền, nhưng phần còn lại ông chủ siêu thị có thể bán cho ai?

Xe cấp cứu, ông chủ siêu thị đã bất tỉnh nhân sự.

--------------------------

Về đến nhà, Ly Tâm xắn tay áo đòi đích thân xuống bếp. Cô nhất định kéo Tề Mặc phụ giúp cô. Tề Mặc bị Ly Tâm quấy rầy, quấy rầy lại quấy rầy. Cuối cùng hắn không chống đỡ nổi sự mè nheo của Ly Tâm, lần đầu tiên trong đời bước vào một nơi gọi là nhà bếp.

Những thứ Ly Tâm và Tề Mặc mua về được các đầu bếp đem cả vào nhà bếp. Phong Vân William và Lập Hộ đứng ngoài cửa quan sát, Phong Vân William hỏi nhỏ: “Mấy thứ này lượm từ bãi rác nào vậy?”

Lập Hộ lắc đầu: “Tôi không biết, nhưng theo tin tức tôi nhận được, những thứ này mua ở siêu thị”.

“Mua ư?” Hoàng Ưng vừa đi đến cất giọng ngạc nhiên: “Có kẻ dám lừa lão đại bán cho lão đại đồ phế phẩm sao?”

Hồng Ưng đột nhiên xuất hiện mỉm cười: “Không phải họ lừa lão đại mà lão đại ra oai, cứ nhất quyết mua đồ phế phẩm còn không chịu trả đủ tiền”. Tin tức ở Tề Gia vô cùng nhanh nhạy, Tề Mặc và Ly Tâm vừa ra khỏi cửa, đám Hồng Ưng đã biết rõ nội tình.

Hắc Ưng nãy giờ đứng tựa vào bờ tường cất giọng lạnh lùng: “Mất mặt quá!”

Bạch Ưng ở bên cạnh gật đầu: “Đúng vậy”. Chuyện vừa xảy ra đúng là mất hết thể diện của Tề Gia, may mà Hồng Ưng làm việc gọn gàng, lập tức giải quyết hậu sự. Nếu để vụ này đồn ra bên ngoài, bọn họ mỗi khi ra ngoài chắc phải đeo mo vào mặt mất.

Trong nhà bếp, Ly Tâm một tay cầm sách dạy nấu ăn một tay cầm xèng xào nấu chỉ huy Tề Mặc: “Chúng ta phải rửa cá, cắt lát rồi bỏ vào chảo rán vàng. Tề Mặc, mau rửa cá cắt lát cho em”.

Tề Mặc tối sầm mặt, đưa mắt nhìn đám đầu bếp đứng cách đó không xa. Một người đầu bếp tìm con cá còn sống đưa cho Tề Mặc. Bọn họ không dám ho he, chủ mẫu nói chủ mẫu và lão đại tự tay nấu nướng, ai dám làm phiền sẽ phạt nặng.

Tề Mặc cau mày ném con cá vào bồn nước. Để con cá bơi một lúc, hắn trực tiếp túm lên. Tề Mặc không biết thế nào là cắt lát, hắn cũng chẳng thèm nhiều lời với Ly Tâm, chỉ cất giọng trầm trầm: “Xong rồi!”

Ở bên này, chảo dầu nóng của Ly Tâm bắt đầu bốc khói, cô gật đầu: “Bỏ vào chảo”.

Tề Mặc vẩy tay, con cá hồng bay thẳng vào chảo dầu. Đám đầu bếp trốn bên cạnh cửa mặt biến sắc hét lớn: “Sẽ nổ đấy”. Nếu sử dụng từ chuyên ngành của nhà bếp, Tề Mặc và Ly Tâm chắc sẽ không biết. Bọn họ dùng từ “nổ”, hai người nhất định sẽ lĩnh ngộ.

Lập Hộ đứng bên ngoài than thầm: “Hỏng rồi”.

Tuy nhiên Tề Mặc phản ứng rất nhanh, hắn vừa né sang một bên vừa giơ tay túm Ly Tâm lôi ra đằng sau. Ly Tâm không đề phòng nên bị Tề Mặc kéo lùi về phía sau vài bước. Khi định thần trở lại, cô thấy con cá hồng còn sống giãy giụa và nhảy tưng tưng trong chảo dầu nóng ở trước mặt, dầu bắn tung tóe khắp nơi.

Ly Tâm nhíu mày nói: “Giỏi lắm”. Sau đó cô lại cúi đầu xem sách, sách hướng dẫn sau khi rán xong đổ nước vào om. Thế là Ly Tâm múc một muôi nước, không hề nghĩ ngợi đổ thẳng vào chảo. Chảo dầu bùm một tiếng, khói bốc mù mịt, Ly Tâm liền cầm vung chảo đậy vào và giữ chặt.

“Xong, tiếp tục món thứ hai...Tề Mặc…”.

Đám đầu bếp đứng ngoài cửa thực lòng muốn chết cho xong. Con cá vẫn chưa rán chín, thậm chí nước còn chưa sôi, ruột gan vẫn nằm trong bụng cá, vậy mà chủ mẫu của bọn họ tuyên bố đã xong. Món này mà được dọn ra không biết mùi vị sẽ thế nào? Người đầu bếp phụ trách món ăn Trung Quốc của Ly Tâm run lẩy bẩy khi chứng kiến cảnh tượng trong nhà bếp, đây là lần đầu tiên trong đời ông ta chứng kiến cảnh nấu ăn khủng khiếp như vậy.

Hoàng Ưng sờ trán nói nhỏ: “Món đó có thể ăn không?”

“Chắc chắn không nuốt nổi”. Bạch Ưng trả lời bằng một giọng thành khẩn.

Phong Vân William hừ một tiếng lạnh lùng: “Ai muốn chết thì mời thưởng thức”. Lập Hộ gật đầu đồng tình.

“Càng cua hấp…hấp…hấp là thế nào nhỉ?” Ly Tâm không hiểu đọc đi đọc lại sách hướng dẫn. Đúng rồi, bỏ nước vào hấp, quá đơn giản, món này không cần Tề Mặc động thủ. Ly Tâm liền ném đống càng cua vào nồi rồi đổ một gáo nước lớn, món thứ hai coi như xong.

“Thịt cừu non…”.

Tay cầm một con cừu non to bằng mặt bàn nhỏ, Tề Mặc đưa mắt nhìn lò nướng lớn nhất trong nhà bếp. Hắn không ngại ngần bỏ thẳng con cừu vào lò nướng, đóng cửa rồi tung nắm đấm khởi động hết các phím trên lò nướng.

“Trời ơi, trời ơi, sẽ bị nổ đó”. Các đầu bếp hốt hoảng la lên.

Tiếp theo là món ngan nướng mật ong hạt dẻ. Tề Mặc không thèm nhìn lập tức nhét đồ ăn vào lò nướng và chỉnh nhiệt độ tới mức cao nhất.

“Trời ơi, con dao vẫn nằm trên đĩa ngan kìa”

“Có nước, có nước, nước sẽ làm máy móc ngừng hoạt động”.

“Tương gan ngỗng của tôi, cả thế giới mỗi ngày chỉ có thể sản xuất một trăm kg, không phải bôi loạn lên như vậy, khụ khụ…”.

Phập, Tề Mặc vung mạnh con dao, cái thớt bị chặt làm đôi, lưỡi dao chạm phải bàn bếp cứng liền bị mẻ. Tề Mặc hơi cau mày rồi thuận tay ném con dao vào thùng rác.

“Ôi, con dao quý hoàng gia Anh Quốc của tôi, nó đã theo tôi cả đời…”

Lúc này trong nhà bếp chỉ có tiếng máy móc thiết bị vận hành, tiếng dao rựa chan chán và tiếng kêu rên của các đầu bếp.

Ở bên ngoài, người của Tề Gia đã tụ tập hết về đây. Tề Mặc nấu ăn là một kỳ quan có một không hai trên đời. Dù vị trí tốt đã bị đám Hồng Ưng và Phong Vân William chiếm mất, bọn họ không nhìn thấy nhìn gì cả nhưng được tiếp cận ở cự ly gần cũng xứng đáng là một kỷ niệm khó quên trong đời. Vì vậy khu vực xung quanh nhà bếp chỉ một loáng đã chật ních người.

Ở cửa nhà bếp, Hồng Ưng và Hắc Ưng đưa mắt nhìn nhau, Hắc Ưng lễ phép gõ hai tiếng lên cửa kính rồi cất giọng cung kính: “Lão đại, Hắc Ưng có việc cần bẩm báo”.

Tề Mặc nghe nói vậy lập tức quay người bước đi. Đúng là chỉ Ly Tâm mới nghĩ ra chuyện xuống bếp nấu ăn, còn bắt hắn trợ giúp. Cô không cần thể diện hắn cũng cần, ban đầu hắn vốn định nhẫn nhịn cho qua nhưng đến lúc này hắn không thể chịu đựng hơn.

“Chị ơi, Tiểu Vũ gọi điện thoại”. Phong Vân William cũng phối hợp hét lên thông báo.

Ly Tâm liền bỏ những thứ ở trên tay đi theo Tề Mặc ra ngoài. Nhưng hai người mới tới cửa bếp, đằng sau có tiếng nổ cực lớn và một luồng khí nóng cuộn đến. Tề Mặc phản ứng nhanh né sang một bên và quay đầu nhìn, lò nướng đang bị nổ tung.

Tề Mặc đen mặt, hắn lập tức túm cổ áo Ly Tâm đi nhanh ra ngoài. Ly Tâm trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trong nhà bếp và đám đầu bếp mặt nhăn mày nhó ở trước cửa. Không phải đấy chứ, lần đầu tiên cô xuống bếp không ngờ lại đốt cả nhà bếp, nhưng cô có làm gì đâu?

“Tề Mặc, là anh làm nổ nhà bếp”. Ly Tâm không quên các món vừa rồi đều do Tề Mặc thao tác.

“Em câm miệng ngay”. Tề Mặc gầm lên với Ly Tâm.

“Nội hàm của em…”

“Cuốn xéo…” Đám người ở bên ngoài nhà bếp giật mình hoảng hốt khi nghe tiếng thét của Tề Mặc.

Đám Hồng Ưng và Phong Vân William đều lắc đầu. Xem ra bất cứ ai cũng có sở trường và sở đoản, Tề Mặc và Ly Tâm tuy đứng trên đỉnh cao của thế giới nhưng trong lĩnh vực nấu nướng, họ vô cùng ngốc nghếch.

Tề Mặc bị mất hết thể diện, từ đó trở đi hắn không cho phép Ly Tâm mon men đến khu vực nhà bếp trong bán kính nửa mét, thậm chí cô không được phép nhắc đến từ “nấu nướng” trước mặt hắn, Ly Tâm phản kháng vô hiệu. Ngoài ra dưới "thủ đoạn tàn khốc" của Tề Mặc, Ly Tâm buộc phải thừa nhận, cả cuộc đời cô cũng đừng mơ có nội hàm về phương diện này.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

13 Pages V « < 11 12 13
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 29th March 2017 - 04:12 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248
IPS Driver Error

IPS Driver Error

There appears to be an error with the database.
You can try to refresh the page by clicking here.

Error Returned

We apologise for any inconvenience