Tìm kiếm:

> Đọc truyện Đạo Tình - ngôn tình thu hút nhất 2015
islandgc
bài viết 31 Dec 15 05:49
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger
Truyen Dao Tinh của tác giả Chu Ngọc được biết đến là một trong những tiểu thuyết ngôn tình hay bởi đông đảo bạn đọc ủng hộ từ đầu cho đến hồi kết. Với lối hành văn trôi chảy, cộng thêm các tình tiết dồn dập kịch tính, truyện đã thật sự khiến người đọc đắm chìm vào một thế giới xã hội đen đầy hung hiểm và phức tạp.

Ở truyện Đạo Tình có một Tề Mặc lạnh lùng tàn nhẫn, ích kỷ ngông cuồng, sẵn sàng làm tất cả chỉ vì bản thân mình. Tề Mặc cứ những tưởng hắn sẽ không bao giờ động lòng với bất cứ ai, nhưng đến khi Ly Tâm xuất hiện, hắn mới chợt phát hiện ra mình đã lầm mất rồi.

Ly Tâm là một cô gái phóng khoáng, tính cách tùy tiện, chỉ làm theo những việc mà cô cảm thấy thích. Nhưng trên hết, thân phận thật sự của cô chính là một “siêu trộm” hàng đầu thế giới. Một miếng ngọc bích – món vật phẩm trong nhiệm vụ được giao cuối cùng của Ly Tâm đã giúp cô gặp được Tề Mặc. Từ đó về sau, cả hai người họ cứ bị cuốn vào vô số nguy hiểm phong ba, nào là dị nhân trong rừng sâu, Kim Tự Tháp dưới lòng đất, hay thậm chí là bão xoáy điên cuồng ở biển cả…

Ban đầu họ là kẻ địch của nhau, không chết không thôi, nhưng sau biết bao biết bao lần đồng sinh cộng tử, giữa hai người đã nảy sinh ra một thứ tình cảm vô cùng đặc biệt khiến họ quấn quit lấy nhau chẳng thể rời xa, một thứ tình cảm vừa mãnh liệt lại vừa lạnh lùng. Liệu có phải Ly Tâm đã yêu Tề Mặc? Nhưng còn nhiệm vụ cuối cùng của Ly Tâm thì sao?
Nguồn: http://www.viwrr.ac.vn/giai-tri/42-truyen/...n-tinh-hay.html
Chia sẻ:
Tags: dao tinh doc truyen hut nhat ngon tinh nhat 2015 thu hut tinh ngon tinh thu truyen dao
Xem Video: dao tinh doc truyen hut nhat ngon tinh nhat 2015 thu hut tinh ngon tinh thu truyen dao Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Đàn ông ngoại tình thực sự yêu vợ hay nhân tình?
Hình ảnh khó quên trong hành trình yêu của cặp đôi ngôn tình Hoàng Oanh – Huỳnh Anh
Sim số đẹp vinaphone VIP nguyên nhân lại thu hút khách như vậy
Sau chuyến đi công tác, tôi ngã vào lưới tình thư ký trẻ đẹp
Hà Tĩnh: Thu phí BOT cầu Rác, dân mất oan “1 con bò” mỗi năm!?
Rachel Stevens – Kiều nữ cuốn hút nhất mọi thời đại
Lý do Phan Quân là nhân vật có sức hút nhất phim hot “Người phán xử”
Ngủ gật trên kênh stream, nữ game thủ này vẫn thu hút tới 200.000 người xem trực tuyến
Tôn Lệ – Đặng Siêu: Khi tình yêu không phải là câu chuyện ngôn tình
Lấy vụ sát hại lãnh đạo tỉnh Yên Bái để khủng bố Chủ tịch Bắc Ninh
Cặp đôi ngôn tình ngoài đời thực Trương Trí Lâm và Viên Vịnh Nghi trốn con đi hẹn hò
Đèn led dây thu hút mọi ánh nhìn qua không gian hiện đại
Tp.HCM tính thu phí ôtô vào trung tâm thành phố
‘Vượt ngục 5’ thu hút người xem, nhưng bị chỉ trích nặng nề
Công an tỉnh thưởng nóng 100 triệu đồng cho lực lượng phá án tội phạm ma túy
Phim hoạt hình ‘Nhóc trùm’ thu hút nhờ nhân vật dễ thương
Suzuki Swift RX-II thu hút nhờ giá rẻ 395 triệu đồng
“Cát lậu” Hội An: Tỉnh thừa nhận, “người vận chuyển” nói gì?
7 ‘thiên đường trên mây’ khắp Việt Nam thu hút giới trẻ
Thu hút chồng gần cưới cùng chuẩn mắc cưới


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
13 Pages V  1 2 3 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(1 - 9)
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:09
    Gửi vào: #2
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Ding dong, ding dong, chuông đồng hồ buổi sáng điểm chín tiếng. Khi tiếng chuông vang lên, tủ kính chống trộm phát ra tiếng động nhẹ, rồi từ từ bị dỡ ra.

Một bàn tay ngọc ngà thò vào bên trong nhấc miếng ngọc đặt trên quầy triển lãm, tiếng nói khe khẽ cất lên: " Có đầu rồng, hoa văn long phượng...quả nhiên là đồ tốt".

"Mấy thứ đó mà trị giá những 30 triệu đô la Mỹ?" Một giọng nói vọng đến từ cửa phòng triển lãm.

Cô gái đứng trước tủ trưng bày miếng ngọc mỉm cười, không quay đầu lại. Cô dùng ngón chỏ và ngón giữa kẹp miếng ngọc ném về nơi phát tiếng nói, rồi từ từ quay người: "Bảo vật của thời Tây Chu, chị thử nói xem?". Cô gái đứng cách đó không xa nhảy lên bắt trọn rồi chăm chú nhìn miếng ngọc trong tay mình.

Cô gái đứng trước tủ trưng bày mặc bộ quần áo trắng nhãn hiệu Etro, trên cổ quàng chiếc khăn lụa màu xanh lá cây cùng nhãn hiệu. Gương mặt cô lộ vẻ điềm đạm, đôi mắt sáng lấp lánh như sao. Nụ cười nhẹ nhàng trên miệng cô mang lại cảm giác tươi mát như ngọn gió xuân. Đồng thời, từ người cô toát ra vẻ tự nhiên, trang nhã, khoan thai, tùy hứng, không bận tâm đến bất cứ điều gì. Khí chất khác người của cô khiến bất cứ ai khi vừa nhìn thấy cô đều dễ dàng bị thu hút bởi vẻ đặc biệt đó mà chưa cần nhìn đến dung mạo cô.

"Vàng còn có giá, ngọc thì vô giá. Thứ đồ chơi này rất đáng tiền, có thể bán tới 100 triệu. Đáng tiếc, rơi vào tay chúng ta nó chỉ đáng giá 30 triệu". Cô gái đứng ở cửa liếc nhìn miếng ngọc đời Chu rồi thuận tay bỏ luôn vào túi.

Cô gái mặc bộ đồ trắng mỉm cười lúc lắc ngón chỏ, gương mặt lộ vẻ nghiêm túc: "Không, không...Gặp phải chúng ta nó chẳng đáng giá một xu. Gặp đúng người trả cái giá trên trời, nó mới đáng giá như vậy".

Cô gái đứng ở cửa bất giác cười lớn. Họ là đều là Thần thâu (trộm thần), muốn thứ gì thì đi ăn trộm là được, chẳng cần bỏ tiền mua. Bảo vật quý giá đến mấy trong mắt họ cũng không đáng một xu. Bởi vì họ chưa bao giờ dùng tiền để mua chúng.

Cô gái áo trắng liếc nhìn đống bảo vật trưng bày trong triển lãm, nhún vai: "Cũng may là các chị có đạo đức nghề nghiệp, nên các em lần này được an toàn". Quy tắc của cô là không động đến những thứ không nằm trong danh sách, mặc dù chủ nhân của đống bảo vật trưng bày ở đây chưa chắc đã là người tốt, có khi cũng cướp lại ở đâu đó.

Đây là một triển lãm cổ vật nổi tiếng ở New York. Triển lãm trưng bày toàn đồ cổ có giá trị từ khắp các nơi trên thế giới. Nếu tính tổng trị giá số cổ vật này, có thể mua cả một thành phố nhỏ ở Trung Quốc.

Triển lãm lắp đặt thiết bị bảo vệ tiên tiến nhất trên thế giới, chỗ nào cũng có camera giám sát. Tuy nhiên, những người mở triển lãm quên rằng, khoa học kỹ thuật mà họ dựa dẫm chính là điểm yếu dễ bị tấn công nhất.

Cô gái mặc áo trắng rõ ràng là cao thủ trong nghề. Một phút đối với người bình thường có thể quá ngắn, nhưng đối với cô là quá dài, dài đến mức cô cắt kính đoạt lấy bảo vật một cách thong dong.

"Ly Tâm, em chỉ còn mười giây thôi đấy". Cô gái đứng ở cửa giơ tay nhìn đồng đồ, quay sang nhắc nhở Mộc Ly Tâm.

"Tùy Tâm, mười giây là nhiều rồi". Cô gái tên Ly Tâm nở nụ cười lơ đễnh, thong thả đi về phía cửa.

Hai cô gái mặc đồ trắng và bộ đồ đỏ từ từ đi ra cửa lớn như đi dạo phố. Ly Tâm quay đầu nhìn phòng triển lãm im lìm, khóe miệng cô hơi cong lên. Ly Tâm giơ tay đập vào bức tường cảm ứng ở đại sảnh. Một hồi chuông báo động chói tai vang lên. Ít phút sau, vô số tiếng bước chân chạy rầm rập về phía phòng triển lãm.

Tùy Tâm cau mày không lên tiếng, như đã quen với hành động của Ly Tâm. Cô tiện tay giơ con dao đập mạnh vào lưng người đứng gác gần đó.

Ly Tâm hất mái tóc mỉm cười: "Khách quý sắp đi rồi, chủ nhà còn không ra tiễn, thật mất lịch sự quá".

Chỉ trong chốc lát, phòng triển lãm canh phòng cẩn mật nhất New York đã trở thành nơi họ ra vào như trốn không người. Bây giờ là giờ đổi ca, cả tòa nhà đột nhiên náo động, người đi lại hoảng loạn. Trong khi đó, tất cả camera ở cửa lớn, cửa nhỏ, cửa sau, đỉnh lầu đều ngừng hoạt động. Không ai chú ý đến hai cô gái xinh đẹp đi ra ngoài một cách thoải mái.

"Họ còn vỗ ngực khoe có thiết bị tối tân nhất nữa chứ. Chúng ta đoạt được quá dễ dàng, thật chẳng đã chút nào". Sau khi ngồi lên chiếc xe mui trần Ferrari màu rượu booc đô, Tùy Tâm rút miếng ngọc ra xem.

Ly Tâm một tay để lên thành cửa xe, một tay điều khiển bàn lái. Làn gió mát thổi lên tóc cô, khiến cả người hưng phấn hẳn: "Trên đời này có thứ gì chúng ta không ăn trộm được?". Tối tân gì chứ? Cô là cao thủ vi tính và cao thủ trộm đồ, cộng thêm cao thủ võ nghệ Tùy Tâm, chẳng có gì có thể gây khó dễ cho họ. Chỉ một phút toàn bộ hệ thống ngừng hoạt động, cảm giác như đi vào chốn không người quả thực cũng không tệ.

Tùy Tâm cười lớn: "Đúng rồi, chỉ cần hai chúng ta song kiếm hợp bích, xâm nhập vào Nhà Trắng cũng không thành vấn đề".

Ly Tâm nghe thấy mỉm cười: "Chúng ta muốn làm gì cũng được".

Tùy Tâm nhìn bộ dạng của Ly Tâm, bình thản như trời có sụp cũng chẳng ảnh hưởng đến tôi, cô giơ tay nhét miếng ngọc vào lòng Ly Tâm, nở nụ cười gian tà: "Con bé này đừng có lười biếng. Em hãy chịu trách nhiệm về chuyến giao hàng cuối cùng đi. Sau này chúng ta "cá bơi dưới đại dương, chim bay trên trời cao" (chỉ sự tự do).

Ly Tâm lập tức giảm tốc độ. Xe vẫn chưa dừng hẳn, Tùy Tâm đã bay người qua thành xe nhảy xuống đất. Làn tóc uốn xoăn phấp phới trong gió, cộng thêm ngoại hình diễm lệ của cô, khiến không ít đàn ông đi đường huýt sáo tán thưởng. Tùy Tâm giơ tay, không hề quay đầu về phía Ly Tâm: "Chị sẽ liên lạc với em sau".

Ly Tâm gật đầu. Cô dừng hẳn xe bước ngoài, hét lớn: "Chị nhớ cẩn thận đấy".

Tùy Tâm vẫy vẫy tay rồi biến mất trong dòng người. Ly Tâm nhìn bóng dáng người cộng sự mười mấy năm nay chưa bao giờ rời xa, cô bất giác đứng tựa người vào cửa xe mỉm cười. Từ nay về sau, họ đã hoàn toàn tự do.

Một cơn gió thổi bay tóc Ly Tâm, bay cả chiếc khăn quàng cổ bằng lụa mỏng quấn trên cổ cô. Ly Tâm chỉ cảm thấy cổ nhẹ bẫng, cô quay đầu nhìn chiếc khăn màu xanh lục bay phấp phới trong không trung.

Trên đường xuất hiện một chiếc xe Cadillac màu đen chạy ngược đến với tốc độ rất nhanh. Chiếc khăn lụa đột nhiên bay vào cửa xe. Khi chiếc xe đi ngang qua, Ly Tâm kịp thấy một đôi mắt vô cùng lạnh lùng nhìn về phía cô.

Ly Tâm nhún vai, chỉ là một chiếc khăn quàng cổ, mất thì thôi. Cô lại ngồi lên xe nổ máy, phóng đi theo chiều ngược lại chiếc Cadillac đen.

Vài ngày sau, tại một tòa lâu đài cổ ở Roma, thủ đô Italy, có hai người đàn ông trung niên ngồi trong thư phòng. Người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi nghịch viên đạn trong tay: "Ly Tâm và Tùy Tâm làm việc chưa bao giờ khiến tôi thất vọng. Đúng là bảo bối yêu quý có khác".

Người đàn ông trẻ hơn một chút mỉm cười gật đầu: "Bọn họ không phụ công chúng ta đào tạo, bây giờ xếp thứ năm trên thế giới, kiếm không ít tiền cho chúng ta".

"Chúng ta nuôi họ thật không uổng phí...haha", người đàn ông lớn tuổi vừa nói vừa cười lớn.

"Đại nhân, đại nhân".

Người đàn ông ngoài bốn mươi nghe tiếng gọi cau mày: "Chuyện gì? Không biết bọn ta đang bàn chuyện hay sao?"

Người ở bên ngoài cất giọng sợ hãi: "Cô Ly Tâm gửi đồ đến ạ".

Tiếng nói trong phòng trở nên ôn hòa hẳn: "Vào đi".

Người đàn ông ngoài bốn mươi mặt mày tươi cười mở gói đồ, lấy ra miếng ngọc bích. Hắn quan sát một hồi rồi gật đầu: "Tốt lắm! Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy ngọc của thời Tây Chu. Ly Tâm quả nhiên không khiến chúng ta thất vọng".

Người đàn ông đứng bên cạnh vừa nhìn miếng ngọc vừa cười: "Tôi càng ngày càng thích con bé Ly Tâm, đúng là bảo bối của chúng ta. Tôi thấy, để con bé này mãi mãi ở lại bên cạnh chúng ta, chúng ta nên...".

Người đàn ông lớn tuổi cười thành tiếng: "Chú nghĩ giống hệt tôi. Bảo bối này ngày càng có bản lĩnh, đôi cánh ngày càng cứng. 50 triệu đô la chuộc thân chắc con bé chưa tới hai năm sẽ kiếm được. Tôi không muốn làm đứt sợi dây khống chế nó. Đợi nó quay về đây, chúng ta sẽ tiến hành kế hoạch tính từ trước".

Tiếng cười thâm hiểm vang khắp thư phòng. Một lúc sau, người đàn ông ngoài bốn mươi phát hiện trong gói đồ vẫn còn một phong thư. Hắn vừa bóc thư vừa cười lớn: "Con bé Ly Tâm lại không biết giở trò gì? Còn gửi thư nữa...Gì hả? Đồ khốn khiếp...". Sắc mặt hắn đột ngột thay đổi, một bàn tay đấm mạnh xuống bàn, làm mấy ly rượu pha lê rơi xuống đất vỡ tan.

Người đàn ông trẻ tuổi vừa cầm bức thư vừa hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

Trong thư chỉ có một tờ ngân phiếu 100 triệu đô la Mỹ, kèm thêm một câu: "Ngân phiếu 100 triệu đô la mỹ ở ngân hàng Thụy Sỹ. Tiền Ly Tâm và Tùy Tâm chuộc thân theo giá đã định. Sau này chúng tôi không còn dính dáng đến các ông nữa". Sắc mặt người đàn ông trẻ tuổi cũng trở nên khó coi vô cùng.

"Cô giỏi lắm, Ly Tâm. Cánh cứng rồi muốn bay phải không? Làm gì có chuyện dễ dàng thế. Nơi này không phải là nơi cô muốn đến thì đến, muốn đi thì đi". Người đàn ông trẻ tuổi vo tròn tờ ngân phiếu trong tay, quay người đẩy cửa hét lên: "Người đâu..."





User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:09
    Gửi vào: #3
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Trong một ngôi biệt thự gần bờ biển ở San Francisco, một cô gái có vẻ bề ngoài dịu dàng đứng ở cửa nhà bếp, nói với cô gái đang ngồi xem tivi vừa ăn hoa quả: "Ly Tâm, mau đi mua xì dầu. Nhà hết xì dầu rồi".

Ly Tâm cuộn mình trong sofa bất giác cau mày. Ban đầu, cô cảm thấy dãy biệt thự này nằm gần bờ biển, không khí trong lành lại đúng lúc cho thuê nên mới quyết định thuê một ngôi. Hơn nữa, chủ nhà là đồng hương, người có vẻ lịch sự trang nhã nên cô đoán sẽ không gặp phiền phức. Nào ngờ, chủ ngân ngôi biệt thự này nhiệt tình quá đáng, thấy cô là đồng bào tóc đen như mình liền coi cô như em gái. Chủ nhà luôn tỏ thái độ thân mật, không cần biết tâm trạng của người khác ra sao.

Ly Tâm nhìn nụ cười ngọt ngào trước mắt, nụ cười quá trong sáng khiến cô không thể từ chối. Tuy vậy, Ly Tâm vẫn không quên mặc cả: "Em muốn ăn món sườn chua ngọt".

Tú Thủy liền tắt nụ cười: "Đi nhanh lên đi. Em mà về muộn là nghỉ ăn đấy". Nói xong cô liền phất tay ra hiệu Ly Tâm đi mau.

Ly Tâm nhìn động tác của Tú Thủy, từ từ đứng dậy. Cô mặc chiếc áo T-shirt không ra T-shirt, sơmi không ra sơmi, một tay áo xắn một nửa, một bên tay nham nhở như bị chó gặm. Phía dưới là chiếc quần jeans rách nát đến mức ăn mày cũng không thèm mặc. Cổ cô đeo chuỗi hạt đen đen trắng trắng dài đến ngực. Mặc dù là bộ đồ chẳng ra sao nhưng Ly Tâm khoác lên người lại bộc lộ vẻ tự nhiên, tùy ý.

Tú Thủy nhìn bộ dạng của Ly Tâm, không khỏi nhíu mày: "Ly Tâm, em lại ăn mặc kiểu này rồi, phong cách kiểu gì...".

Ly Tâm nghe Tú Thủy mở miệng đánh giá cách ăn mặc của cô, lập tức phi nhanh ra cửa. Chị Tú Thủy này hoàn toàn coi cô như em gái. Ly Tâm luôn cho rằng cô muốn mặc thế nào thì mặc, không ai có quyền can thiệp. Tú Thủy cũng hiểu rõ điều đó. Chỉ là khi nhìn chướng mắt cô không kìm chế nổi vài câu cằn nhằn.

Đi gần đến cửa lớn, bỗng có tiếng chuông kêu, Ly Tâm vừa thay giày vừa nói: "Bạn chị kìa"

Tú Thủy vẩy nước trong tay, tiến lại gần: "Cũng có thể là bạn của em lắm chứ".

Ly Tâm không ngẩng đầu: "Em không có bạn".

Tú Thủy hơi sững người, nhìn Ly Tâm đứng dậy với vẻ mặt thản nhiên như cô vừa nói câu "hôm nay trời đẹp lắm". Trên mặt cô không hề bộc lộ vẻ cô độc hay bi thương.

Ly Tâm thấy Tú Thủy nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng, ôn tình. Cô khoanh hai tay trước ngực đứng dựa vào tường, hất hàm nói với Tú Thủy: "Có phải chị thấy em vừa mắt lắm không? Nếu chị thích em, em cũng không ngại chơi GL (yêu đồng tính) đâu".

Tú Thủy nghe xong trợn tròn mắt. Cô quay đầu màn hình giám sát xem ai đến. Sau đó cô ấn công tắc cửa ra vào, kéo tay Ly Tâm. Cửa kính vừa mở, Tú Thủy lập tức đẩy Ly Tâm ra ngoài, nhìn cô với vẻ ăn tươi nuốt sống: "Mau đi mua xì dầu. Nếu không em đừng mơ ăn món sườn chua ngọt".

Thấy Tú Thủy hằm hằm nhìn mình, Ly Tâm bất giác nhún vai. Thương hại cô ư? Cô chả cần. Bạn bè cũng chỉ là một cách gọi mà thôi, có hay không chẳng khác biệt gì. Một mình độc hành trong thiên hạ cũng không có gì không ổn.

"Tú Thủy, lâu rồi không gặp". Một giọng nói đầy từ tính tràn ngập sự vui vẻ truyền đến.

"Tuấn Kỷ, sao hôm nay lại rảnh rỗi chạy đến chỗ tôi?"

Nghe thấy giọng nói cay nghiệt của Tú Thủy, Ly Tâm quay lại nhìn. Từ cửa lớn có một đôi nam nữ đi vào. Cô gái giống như động vật không xương tựa vào vai người đàn ông, nhìn qua có vẻ là loại yếu đuối ngây thơ.

Người đàn ông cao khoảng một mét tám mươi, đôi mắt hoa đào, gương mặt của người phương Đông điển hình, khóe miệng hơi nhếch lên như có thể nở nụ cười bất cứ lúc nào, rất thu hút người đối diện. Anh ta mặc chiếc áo sơmi cởi hai cúc trên, để lộ bộ ngực rắn chắc màu đồng. Thêm vào đó là mái tóc dài đến mang tai, khiến toàn thân anh ta toát vẻ gợi cảm chết người.

Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm đi qua, nở nụ cười nhã nhặn với Ly Tâm. Ly Tâm chỉ liếc một mắt rồi đi thẳng về phía nhà xe, hoàn toàn coi hai vị khách là người vô hình. Cô không có hứng thú chào hỏi linh tinh. Tuấn Kỷ vừa vào cửa đã nhìn thấy Ly Tâm, nhưng cô không thèm để ý đến anh ta, khiến anh ta bất giác nhăn mặt nhìn theo bóng dáng Ly Tâm.

"Phương Tuấn Kỷ, anh nhìn đi đâu đấy?", thấy Tuấn Kỷ mải dõi theo bóng Ly Tâm, Tú Thủy nghiến răng hét lớn.

Tuấn Kỷ nghe thấy quay đầu lại: "Cô bé đó là ai?"

Tú Thủy nghiêm mặt: "Anh thôi đi được rồi đấy. Người của tôi anh đừng tơ tưởng động đến". Tên này thật chẳng biết phép lịch sự gì cả, nói chuyện không hề uyển chuyển, mở miệng trực tiếp hỏi thăm ngay. Anh ta cũng không để ý đến người đẹp ở trong lòng lộ rõ vẻ không vui.

Tuấn Kỷ cười lớn: "Tôi có thể...". Anh ta chưa nói hết câu, chiếc xe Ferrari màu rượu phóng vụt đi. Ly Tâm vừa lái xe vừa vẫy tay chào Tú Thủy, coi hai người khách như không tồn tại.

Tuấn Kỷ nuốt câu nói tiếp theo vào lòng, sắc mặt thay đổi hẳn. Cô gái kia dù vô tình hay hữu ý, cũng khiến anh ta lửa bốc lên đầu. Bao nhiêu năm tung hoành thiên hạ, chưa có một người phụ nữ nào dám không để mắt đến anh ta, người phụ nữ đúng là thú vị.

"Xì dầu, xì dầu. Không biết thứ này bán ở đâu nhỉ?". Lượn qua mấy cửa hàng và siêu thị gần đó cũng không thấy bán xì dầu của Trung Quốc, Ly Tâm vỗ trán nhấn ga phóng về đường bờ biển.

"Mẹ nó, đánh chết chúng nó cho tao".

Một tiếng hét ở phía trước vọng đến khiến Ly Tâm hơi giật mình. Cô đưa mắt về phía trước, cách đó không xa là một chiếc xe BMW màu bạc bị đập nát, đằng sau đậu mấy chiếc xe mui trần màu đen, màu đỏ và màu xanh lam. Ở phía trước nữa có hai người đàn ông đang bỏ chạy, mười mấy người đuổi sát phía sau lưng.

Khoảng cách giữa kẻ đuổi bắt và người bỏ chạy không dài. Người đằng trước thỉnh thoảng còn bị ăn vài gậy từ người phía sau. Tuy nhiên, hai người hình như nhận thức rõ tình thế nguy hiểm. Dù bị đánh cũng không quay đầu mà chỉ biết chạy thục mạng về phía trước.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Ly Tâm bất giác cười nhếch mép. Cô hét lên: "Xe để đó làm hàng mẫu à?". Mấy chiếc xe mui trần đậu đằng sau chắc chắn là của đám người rượt đuổi. Chúng có ô tô không dùng, lại dùng xe "căng hải" (hai cẳng). Chắc chúng muốn tìm cảm giác kích thích trong quá trình đuổi bắt hoặc chúng tin đôi chân của chúng chạy nhanh hơn xe ô tô.





User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:09
    Gửi vào: #4
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Ly Tâm giảm tốc độ, đi từ từ để thưởng thức trò vui. Quả nhiên nghe cô nhắc nhở, có kẻ thông minh quay về lấy xe. Ly Tâm lắc đầu đầy thất vọng. Xem ra trò vui sắp kết thúc rồi, cô quay đầu lại chuẩn bị tăng tốc độ.

Đúng lúc này, xe Ly Tâm đi ngang qua hai người đàn ông bỏ chạy. Trong khi cô chưa kịp nhấn ga, một người đàn ông thuận tay nắm lấy cửa xe cô bay người nhảy trong rồi kéo người còn lại leo lên xe.

"Mau tăng tốc đi, nếu cô không muốn bị liên lụy thì lái xe nhanh lên". Một tràng tiếng Anh lưu loát từ phía sau vọng đến.

Ly Tâm không thèm quay đầu, cô vẫn từ tốn lái xe. Qua kính chiếu hậu, cô nhìn thấy bộ dạng thảm hại của hai người đàn ông ngồi đằng sau. Một người phương Đông tóc đen, trông giống con lai, máu không ngừng chảy từ trên trán xuống. Người đàn ông mắt xanh tóc vàng còn lại càng thảm thương hơn. Mặt anh ta bê bết máu, nhìn không rõ diện mạo.

Lúc này, người mắt xanh thấy Ly Tâm vẫn lái xe chầm chậm, tuy nhanh hơn người chạy bộ nhưng chắc chắn sẽ bị mấy chiếc xe đuổi theo bắt kịp ngay. Anh ta vội vàng huých người bên cạnh: "Cậu kéo cô ấy đi, để tớ lái cho".

Người đàn ông tóc đen nhíu mày, đột nhiên mở miệng nói với Ly Tâm: "Làm phiền cô, chúng tôi bây giờ cần cắt đuôi những người ở phía sau. Nếu cô không thể phóng nhanh, thì để chúng tôi lái xe. Cô yên tâm, sau khi mọi chuyện kết thúc chúng tôi sẽ bồi thường cho cô".

Ly Tâm nghe người này nói với cô bằng tiếng Trung nói với cô, liền nhếch mép: "Tôi không thích người khác lái xe của tôi".

"Shit, vậy cô mau lái nhanh lên". Người đàn ông mắt xanh nghe Ly Tâm đáp lời, vừa cuống cuồng nhìn về phía sau vừa nói câu tiếng Trung khá chuẩn.

"Con bé kia, mau dừng xe lại, nghe thấy gì chưa?"

"Đồ khốn khiếp, tôi mà tóm được, cô sẽ chết trong tay tôi. Dám cho chúng nó lên xe".

Ly Tâm còn chưa kịp trả lời người mắt xanh, từ phía sau vọng đến tiếng chửi mắng của đám người đuổi theo. Gương mặt Ly Tâm bỗng trở nên lạnh lùng, cô liếc nhìn vào gương chiếu hậu: "Bám chắc vào". Ly Tâm nhấn ga, chiếc xe màu rượu đỏ phi như bay trên con đường bờ biển.

"Phía trước là có cua dốc, làn đường sẽ thay đổi, cô hãy chú ý". Nghe những lời thuật ngữ đua xe chuyên nghiệp từ miệng người mắt xanh, Ly Tâm bất giác mỉm cười.

"Mẹ nó chứ, để tao xem chúng mày chạy đi đâu", kẻ đuổi theo tỏ thái độ hết sức hung hăng. Kỹ thuật lái xe và tốc độ của bọn chúng cũng không tồi.

Ly Tâm vừa nghe thấy, miệng cô nở nụ cười hưng phấn. Cô vẫn tiếp tục phóng xe với tốc độ hai trăm cây số một giờ.

"Cô điên rồi sao, mau giảm tốc độ đi. Có phải cô muốn bị rơi xuống biển làm mồi cho cá không. Mau giảm tốc độ!". Người đàn ông mắt xanh hoảng hốt khi thấy Ly Tâm không những không giảm tốc độ mà còn tăng tốc sau lời nhắc nhở của anh ta. Anh ta hét lớn, cặp mắt vằn lên tia máu.

Ly Tâm quan sát tình hình phía sau qua kính chiếu hậu, cô quát: "Im miệng". Người đàn ông tóc đen nãy giờ không lên tiếng kéo áo người đàn ông mắt xanh lắc đầu. Tuy nhiên, khi nhìn về khung cảnh trời biển ở phía trước, mặt anh ta cũng trở nên tái nhợt.

Đường cua dốc ngay ở phía trước mặt. Đội xe phía sau tích cực gia tăng tốc độ. Bọn chúng quả nhiên rất tức giận. Vì vậy khi thấy Ly Tâm tăng tốc, chúng cũng tăng tốc theo. Quan sát tình hình qua gương chiếu hậu, Ly Tâm bất giác nở nụ cười lạnh lùng.

Gạt cần, đánh bánh lái, phanh kít, chiếc xe Ferrari quay một trăm tám mươi độ đổi đường ngay trong giây lát, bánh xe ma sát trên mặt đường phát tiếng kêu kin kít. Ngay đến đầu đoạn cua, Ly Tâm đã bất ngờ quay đầu xe sang làn đường đi ngược lại.

Cùng lúc đó, đám xe đuổi theo xảy ra vụ va chạm. Không ngờ đến hành động quay xe của Ly Tâm, chiếc xe đi đầu theo quán tính phanh gấp, khiến những chiếc xe đang phóng tốc độ rất cao ở đằng sau đâm mạnh vào đuôi xe phía trước. Mấy chiếc xe sang trọng bẹp dúm trong chốc lát, may mà bọn chúng đều là tay đua không tệ nên mới tránh khỏi tình trạng thương vong.

"Hahaha, chúc chúng mày gặp may mắn". Nhìn thấy đám người nhảy ra từ những chiếc xe bị hỏng, người đàn ông mắt xanh vừa cất tiếng cười ha hả vừa giơ ngón giữa về phía bọn chúng.

Qua đó một đoạn, Ly Tâm lại giảm tốc độ đi thong thả, một tay cô cầm bánh lái, một tay cô vắt lên cửa xe. Chúng phải trả giá vì dám chửi mắng cô. Coi như đây là bài học giành cho kẻ không tôn trọng người khác.

"Giỏi thật, giỏi thật đấy, không ngờ kỹ thuật của cô tốt như vậy, gần bằng tôi rồi. À đúng rồi, tên tiếng Trung của tôi là Tiêu Vân, còn cậu ấy tên là Ngô Sâm". Người đàn ông mắt xanh, à không, Tiêu Vân lúc này nhảy lên phía trước, ngồi xuống ghế phụ bên cạnh Ly Tâm, nhìn cô bằng ánh mắt đầy hưng phấn.

Ly Tâm nhếch môi: "Xuống xe". Nói xong cô đạp phanh dừng xe lại. Cô còn phải đi mua xì dầu nữa.

Tiêu Vân trợn mắt nhìn Ly Tâm. Ở đây là đường bờ biển không một bóng người. Nếu đi bộ quay về thành phố không biết một ngày có tới nơi? Anh ta có cảm giác người phụ nữ bên cạnh tính tình phóng khoáng, không ngờ định bỏ rơi anh ta ở nơi này. Cô nàng không nhìn thấy anh và Ngô Sâm đang bị thương sao?

Tiêu Vân vừa định lên tiếng, Ngô Sâm ngồi sau liền kéo anh ta xuống xe. Ngô Sâm đặt một tấm danh thiếp vào xe Ly Tâm: "Cám ơn cô, đây là số điện thoại của tôi. Sau này cô cần giúp gì thì cứ mở miệng. Việc chúng tôi có thể giúp, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức".

Ly Tâm ngẩng đầu nhìn hai người đàn ông, thấy hai người có vẻ mặt thành khẩn. Anh chàng tóc đen nói một tràng giang đại hải mà chẳng đúng trọng tâm gì cả, Ly Tâm đành giơ tay: "Trả tiền cho tôi, một ngàn".

Ngô Sâm và Tiêu Vân ngắn mặt. Lẽ nào cô gái lái xe cao cấp như vậy lại đòi họ tiền quá giang. Hơn nữa, một lời hứa của họ lẽ nào không đáng giá một ngàn. Tiêu Vân lầm lì rút ví tiền, lấy toàn bộ tiền mặt trong ví đưa cho Ly Tâm.

Ly Tâm giơ tay kẹp lấy tờ một ngàn, rồi trả lại tấm danh thiếp. Cô không nói một lời nào, rồ ga phóng đi mất, để mặc hai người đàn ông máu me be bét nhìn nhau lắc đầu.

"Ôi, đói bụng quá", Ly Tâm nhăn mặt xách cái túi đi vào nhà. Đói chết đi được, cô phải đảo một vòng quanh San Francisco mới mua được chai xì dầu của quê hương.

Vừa vào nhà, nhìn những người ngồi ở phòng khách, Ly Tâm không khỏi cảm thán thế giới này quả là nhỏ bé. Ngoài anh chàng điển trai tên Tuấn Kỷ, trong phòng khách xuất hiện thêm hai người đàn ông băng bó đầy đầu, chính là hai người cô gặp trên đường.

Tú Thủy thấy Ly Tâm về, liền đi ra đỡ túi đồ trên tay Ly Tâm: "Sao em về muộn thế? Bây giờ mấy giờ rồi? Bữa trưa qua từ đời nào rồi"

Ly Tâm nói với giọng mệt mỏi: "Chị có biết xì dầu khó mua lắm không?"

Tú Thủy hơi sững người: "Chị quên không nói cho em biết ở đâu có bán".

Ly Tâm khóc dở mếu dở. Nếu không phải Tú Thủy nấu ăn rất ngon, cô sẽ dọn ra khỏi nhà ngay. Tuy nhiên, dạ dày của Ly Tâm không có sức đề kháng với mấy thứ gọi là mỹ vị. Ai bảo đường đi vào trái tim người đàn ông thông qua dạ dày, câu nói này cũng có tác dụng tương tự với đàn bà.

"Hi! Người đẹp, chúng ta lại gặp nhau rồi". Tiêu Vân nằm trên ghế sofa vừa ăn hoa quả vừa huýt sáo cười tươi với Ly Tâm.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:10
    Gửi vào: #5
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Ly Tâm đảo mắt về phía Tiêu Vân. Anh chàng này sau khi lau rửa sạch sẽ còn ra bộ dạng con người. Ly Tâm gật đầu với anh ta rồi đi về phía anh ta giơ tay: "Một ngàn sáu trăm đồng".

Tiêu Vân giật mình: "Gì cơ?"

"Còn gì nữa, tiền rửa xe không đủ. Lẽ nào bắt tôi tự bỏ tiền túi ra ư?", Ly Tâm trừng mắt nhìn Tiêu Vân. Con người này đúng là chậm hiểu. Máu của họ chảy xuống xe cô, lẽ nào cô không đem xe đi rửa? Rửa xe ở San Francisco quá đắt. Ly Tâm tưởng chỉ tầm một ngàn nên cô đòi họ chừng đó, không ngờ mất nhiều tiền hơn cô tưởng. May mà cô tình cờ gặp lại họ ở nơi này.

Tiêu Vân nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt hết nói nổi. Hóa ra cô nàng đòi tiền để đi rửa xe? Đúng là ngất. Anh ta từ từ rút tiền trong ví trả Ly Tâm.

"Nghe nói cô lái xe rất giỏi", phía sau có tiếng nói đầy sự hứng thú. Ly Tâm quay đầu nhìn, Tuấn Kỷ ngồi tựa vào ghế sofa, tay xoay xoay ly rượu vang. Anh ta nở nụ cười nửa chính nửa tà với cô, còn người phụ nữ đi cùng anh ta không biết biến đâu mất tiêu.

Ly Tâm liếc qua Tuấn Kỷ, rồi quay lại nhìn Tiêu Vân và Ngô Sâm. Tiêu Vân lên tiếng: "Cô lái giỏi mà, tôi chỉ nói theo sự thật thôi".

Ly Tâm nhìn qua người Ngô Sâm, chiếc bàn ăn sau lưng anh ta bày sẵn nhiều món ăn, trong đó có món sườn xào chua ngọt cô rất thích. Đĩa thức ăn thu hút sự chú ý của Ly Tâm trong chốc lát, khiến cô càng cảm thấy đói bụng hơn. Ly Tâm không để ý đến mấy người đàn ông, cô phất tay "Đua xe có gì ghê gớm" rồi lao đến bàn ăn như con sói bị bỏ đói nhìn thấy bầy cừu non.

"Đi rửa tay", Tú Thủy đứng bên cạnh bàn ăn vội nhắc Ly Tâm: "Bọn chị chưa ăn đâu, ngồi đợi em về đấy. Mau đi rửa tay nhanh lên. Chị còn nấu món tôm hấp rượu, món cua rang em thích...", Tú Thủy chưa dứt lời, Ly Tâm đã biến mất.

"Còn món thịt Đông ba nữa...", Tú Thủy vừa nói xong, Ly Tâm liền ngồi chễm chệ ở bàn ăn, tay cầm con cua đưa lên miệng gặm ngon lành. Ba người đàn ông đứng bên cạnh nhất thời không phản ứng kịp, như thể họ gặp một người mà họ tưởng là thanh cao nhưng hóa ra cũng chỉ là kẻ phàm tục.

"Này Tú Thủy, cô làm sao vậy?" Tiêu Vân nhìn Tú Thủy bằng ánh mắt phẫn nộ. Đôi đũa trong tay anh ta dừng ở không trung, con tôm ở đầu đũa bị chặn lại.

Tú Thủy vừa gắp đồ ăn vào bát Ly Tâm, vừa cười nói: "Đây là món Ly Tâm thích ăn nhất. Lẽ nào anh không muốn ân nhân cứu mạng của anh ăn nhiều một chút?"

Tiêu Vân cau mày. Đây cũng là món anh ta thích ăn. Lâu lắm Tú Thủy mới làm món này, thế mà anh ta không được thưởng thức, có phải quá đáng lắm không. Nhưng lý do Tú Thủy đưa ra, anh ta không thể phản bác. Anh ta đành phải chuyển sang đĩa rau xanh bên cạnh.

"Ly Tâm, ăn món này đi. Đây là món cô thích còn gì", Ngô Sâm gắp miếng tôm vào bát Ly Tâm.

"Món này mùi vị ngon quá, do tôi mua đấy. Ly Tâm, cô thử nếm xem có ngon không?" Tiêu Vân gắp một miếng thịt Đông ba.

"Món này ngon...Ly Tâm...".

Bát của Ly Tâm bỗng chốc chất thức ăn đầy như núi. Ly Tâm không ngẩng đầu cũng biết mọi người nhìn cô bằng ánh mắt như thế nào. Ly Tâm trừng mắt nhìn đống thức ăn dưới tay. Tuy đây là những món cô thích, nhưng không có nghĩa cô tham ăn như lợn. Nghĩ ngợi một hồi, Ly Tâm ngẩng đầu cất giọng dịu dàng với Tú Thủy: "Em muốn gói đồ mang về".

Tú Thủy lắc đầu bất lực. Ly Tâm tuy sống ở bên cạnh nhưng hầu như ở nhà cô cả ngày, ba bữa cũng ăn cơm ở đây. Gói đồ gì chứ, ăn không nổi nữa thì nói thẳng ra. Đúng là chỉ có Ly Tâm mới nghĩ ra câu đó.

Tiêu Vân ngồi bên cạnh cười lớn, giơ đũa sang bát Ly Tâm: "Gói về làm gì. Tối nay tôi mời cô ăn cơm. Đồ ăn để nguội không ngon nữa, tôi sẽ giải quyết giúp cô".

Ly Tâm còn chưa đáp lời, Tú Thủy đã giơ tay gắp miếng thức ăn trên đũa Tiêu Vân bỏ vào miệng, khiến Tiêu Vân tím mặt.

"Anh bạn, cậu cũng biết hôm nay cậu phạm phải lỗi gì. Cậu có thể ăn bữa cơm của Tú Thủy coi như cậu có bản lĩnh rồi". Tuấn Kỷ ngồi bên cạnh xem trò vui. Anh ta nhấp ly rượu vang rồi tựa vào thành ghế nhìn Tiêu Vân. Rõ ràng Tú Thủy đang tức anh ta mà anh ta vẫn không nhận ra. Không hiểu đầu óc Tiêu Vân để đâu nữa. Tuấn Kỷ lắc đầu, không biết tại sao anh ta lại có người bạn như Tiêu Vân.

Tiêu Vân uể oải buông đũa xuống bàn: "Tại chúng động đến tôi, có phải tôi gây chuyện với chúng đâu. Chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi cả".

Tú Thủy nghe xong cau mày: "Không phải lỗi của anh? Nếu không phải do anh khơi mào, kẻ khác tìm anh trả thù sao? Anh nói mình có khả năng giải quyết. Giải quyết kiểu gì? Nếu hôm nay không phải Ngô Sâm đi cùng anh, không may mắn gặp được Ly Tâm. Hai anh chết lúc nào cũng chẳng ai biết. Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi..."

Ly Tâm nghe Tú Thủy cằn nhằn một hồi. Cô không có hứng thú tham gia vào chuyện của người khác. Vì vậy cô mượn cớ đi rửa tay đứng dậy ra về. Có lúc biết nhiều quá cũng không phải là chuyện tốt, Ly Tâm hiểu rõ điều này hơn ai hết.

Trên bàn ăn, Tú Thủy tiếp tục giáo huấn Tiêu Vân. Tuấn Kỷ ngồi lặng im lắng nghe. Khi thấy Ly Tâm bỏ đi, ánh mắt anh ta thẫm lại, cứ dõi theo hình bóng Ly Tâm.

"A Tú Thủy! Cô nói nhiều đến mức Ly Tâm bỏ về rồi kìa". Thấy Ly Tâm đi khỏi, Tiêu Vân đem cô ra làm bia đỡ đạn. Bấy giờ Tú Thủy mới nhìn ra cửa. Cô cảm thấy hơi áy náy nên vội đứng dậy.

"Cô ấy chỉ là không muốn thân thiết với chúng ta mà thôi". Tuấn Kỷ xoay ly rượu trong tay. Người phụ nữ đó quả là biết giữ chừng mừc, đến mức đáng ghét.

Mãi khi trời chạng vạng tối Ly Tâm mới quay về. Tú Thủy đứng trong sân nhìn thấy chiếc xe mui trần Ferrari nổi bật phóng đến, tài xế là một người đẹp cổ điển. Ly Tâm mặc bộ váy dài bó sát người không tay, trên váy thêu con phượng hoàng tung cánh. Tóc cô búi cao, thể hiện hình ảnh người phụ nữ đoan trang xinh đẹp. Tú Thủy bất giác sờ trán. Mặc đồ theo phong cách đó lái xe mui trần, cũng chỉ Ly Tâm dám làm.

"Ly Tâm, ngày mai có giờ của giáo sư Hwak. Em đừng đến muộn nhé. Giáo sư Hwak nghiêm lắm đấy, cẩn thận ông ấy không cho em đỗ". Tú Thủy đợi Ly Tâm về chỉ để nhắc nhở điều này. Tuy tiếp xúc chưa bao lâu, nhưng Tú Thủy thật khó tưởng tượng, nếu không có cô, Ly Tâm trượt khỏi đường ray đến mức nào.

Ly Tâm nhún vai ra vẻ biết rồi, dù cô cũng không hề có ấn tượng, thế nào là giáo sư, người đó làm công việc gì, đầu óc cô hoàn toàn không có khái niệm. Để bù đắp việc bản thân không được học hành đến nơi đến chốn, Ly Tâm đã lợi dụng chân lý vĩnh hằng của người đời, đó là tiền bạc. Bỏ ra một khoản tiền lớn, cô thành công trong việc trở thành sinh viên của một trường đại học danh tiếng. Nhưng sau khi tùy tiện đăng ký vào chuyên ngành y khoa, đầu óc Ly Tâm quay cuồng trong mỗi giờ học. Vì vậy, cô hoàn toàn từ bỏ ý định học hành tử tế.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:10
    Gửi vào: #6
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Sáng sớm hôm sau, cửa nhà Ly Tâm có tiếng chuông réo inh ỏi. Tối qua xem tivi đến nửa đêm, Ly Tâm quả thực khó lòng tỉnh dậy nổi. Mặc kệ tiếng chuông kêu, cô chui đầu vào chăn ngủ tiếp.

"A....a...a", chuông kêu suốt nửa tiếng đồng hồ, Ly Tâm cuối cùng cũng không chịu nổi nhổm dậy ấn công tắc mở cửa trên đầu giường.

"Chị biết ngay em lại ngủ nướng mà, mau dậy đi thôi, sắp muộn giờ rồi. Nhanh lên, đến lớp ứng phó cũng được. Ông ấy có nhiều tiết học đâu. Lúc khác em ngủ không sao nhưng hôm nay nhất định phải đi". Tú Thủy liếc nhìn phòng khách đồ đạc vất bừa bãi. Cô cảm thấy may mắn là mình tương đối hiểu cô em này.

"Em không đi, không đỗ thì thôi". Ly Tâm quyết định đi học là vì cô nghĩ việc học hành thú vị. Bị gò bó theo kiểu này thì chán chết. Tuy học vấn của cô không cao nhưng không có nghĩa là, cô nhất định phải tốt nghiệp đại học mới có thể kiếm miếng cơm manh áo.

"Trưa nay về chị sẽ nấu món vịt om tương, cánh gà nước, ốc xào, xách bò hầm, rau cải..." Tú Thủy thấy Ly Tâm không để ý đến mình, cô cũng không tỏ ra tức giận, liền ngồi xuống đầu giường giơ ngón tay ra đếm.

"Rau cải xào nữa".

Tú Thủy nhìn bộ dạng lờ đờ của Ly Tâm, cười nói "Được thôi, em mau dậy đi".

Ly Tâm cúi xuống thở dài. Cái miệng làm khổ cái thân không phải là chuyện hay ho gì. Đáng tiếc đây là tử huyệt duy nhất của cô. Sống trên giang hồ bao nhiêu năm, tay nghề của Tú Thủy hợp khẩu vị của cô nhất. Đúng là ông trời biết cách trêu ngươi mà.

Mang theo sự phẫn nộ với ông giáo sư Hawk gì đó, Ly Tâm chở Tú Thủy phóng bạt mạng tới trường, khiến Tú Thủy ngồi trên xe mặt xám ngoét như một xác chết.

"Hi, đây không phải là Tú Thủy sao? Cô lại đổi xe mới rồi à. Đẹp thật đấy, là loại mới nhất đúng không?", Tú Thủy lảo đảo bước xuống xe. Vừa có cảm giác như chết đi sống lại, đằng sau cô vọng đến tiếng chào hỏi. Mấy anh chàng mắt xanh tóc vàng khá đẹp trai bước tới.

Tú Thủy hơi cau mày lùi lại một bước tựa vào cửa xe. Mấy anh chàng này là con trai nhà giàu có tiếng ở trường. Tuy nhiên, Tú Thủy chẳng hơi sức đâu để ý. Ngôi trường này tương đối có tiếng tăm, người nhiều tiền như lá rụng mùa thu.

Mấy anh chàng tiến lại gần, Tú Thủy bất giác quay đầu cầu cứu Ly Tâm. Cô há hốc mồm khi nhìn thấy Ly Tâm gục đầu ngủ ngon lành trên bàn lái, giống như cô nàng vừa lái xe trong cơn mộng du. Tú Thủy chỉ cảm thấy lạnh toát người. Cô mặc kệ đám con trai, bước tới mở cửa túm áo Ly Tâm hét lớn, khiến đám con trai đứng ngây người.

"Lần sau không cho phép em lái xe nữa, nguy hiểm quá..."

"Chị thấy bán quách xe đi cho xong..."

"Em lái xe kiểu gì thế..."

Tú Thủy cằn nhằn một hồi rồi đi vào giảng đường. Cuối cùng Ly Tâm cũng đứng dậy ra khỏi xe. Cô chẳng cần biết đây là giờ giảng bài của giáo sư Hwak, đi thẳng vào giảng đường đang im phăng phắc, ném chiếc chìa khóa xe cho Tú Thủy. Kệ chị ta muốn làm gì thì làm, bán cũng được, tự lái cũng xong. Sau đó, cô hiên ngang đi ra ngoài dưới con mắt trợn ngược trợn xuôi của tất cả mọi người.

Lúc này, Ly Tâm tỉnh táo hẳn. Cô cảm thấy bản thân đúng là có sức nhẫn nại. Tú Thủy luôn chỉ tay năm ngón bắt cô phải thế này thế kia, vậy mà cô có thể chịu đựng lâu như vậy. Hơn thế, cô còn chuẩn bị chịu đựng thêm một thời gian. Có thể thấy sức hút của các món ăn đối với Ly Tâm là vô cùng lớn.

Ly Tâm một mình đi ra ngoài đường. Lâu rồi cô mới có dịp đi bộ như thế này, cảm giác cũng không tồi.

Lúc Ly Tâm ở quảng trường làm người mẫu vẽ tranh, đằng sau cô bỗng có tiếng nói "Tú Thủy đang tìm cô đấy".

Ly Tâm quay đầu lại, thấy Tuấn Kỷ đứng cách cô không xa. Hôm nay anh ta mặc bộ đồ thể thao, bên cạnh anh ta là một người đẹp bốc lửa. Mấy cô gái đi qua đều liếc nhìn anh ta với ánh mắt thèm muốn. Tuấn Kỷ vẫn nở nụ cười gợi cảm trên môi, không hề để ý đến xung quanh, dường như anh ta đã quen thuộc với cảnh tượng này.

"Tìm tôi?" Ly Tâm bất giác cau mày. Tú Thủy tìm cô làm gì nữa? Xe đã giao cho chị ta giải quyết rồi. Lẽ nào cần cô đi gặp người mua hay sao? Sắp đến bữa trưa rồi. Nghĩ tới bàn ăn đầy ắp các món, Ly Tâm cảm thấy phấn chấn hẳn.

Nhìn Ly Tâm quay đầu đi, tiếp tục tập trung để người họa sỹ đường phố vẽ chân dung cô, Tuấn Kỷ cười nhếch mép. Anh ta quay sang cô gái bên cạnh nói câu gì đó rồi một mình đi về phía Ly Tâm. Anh ta cúi người xuống chiếc ghế Ly Tâm đang ngồi, ghé sát vào tai cô: "Không hỏi cô ấy tìm cô làm gì sao?"

Ly Tâm không hề để ý đến tư thế mờ ám của Tuấn Kỷ, cô vẫn nhìn về phía trước, cười nhạt: "Chắc gọi tôi về ăn cơm".

Tuấn Kỷ nghe xong cười lớn. Gương mặt điển trai của anh ta mang chút tà khí rất quyến rũ, thu hút ánh mắt của mọi phụ nữ xung quanh. Người đẹp đi cùng Tuấn Kỷ nhăn nhó tiến lại gần, kéo tay anh ta: "Kỷ, đi thôi".

Tuấn Kỷ nghiêm mặt. Anh ta quay sang vuốt nhẹ tóc cô nàng: "Anh không thích những người không nghe lời". Cô gái vội vàng lên tiếng: "Em không có".

Tuấn Kỷ mỉm cười. Người đẹp nóng bỏng kia lặng lẽ đi về chỗ cũ đứng chờ.

Có mấy cô gái lạ mặt tiến đến bắt chuyện với Tuấn Kỷ. Anh ta không hề có hứng thú nhưng ra sức thể hiện sức hút trước người phụ nữ dám coi thường anh ta, Tuấn Kỷ tươi cười tươi họ rồi từ chối một cách lịch sự.

Tuấn Kỷ cúi đầu nhìn Ly Tâm, cô vẫn coi anh ta như không khí. Tuấn Kỷ nhìn cô chăm chú hồi lâu, anh ta hơi nghiến răng: "Tú Thủy nói cô tức giận bỏ đi, cô ấy sắp khóc đến nơi rồi".

Ly Tâm nghe xong ngẩng đầu nhìn Tuấn Kỷ. Anh ta có ý gì? Sao cô không biết bản thân tức giận lúc nào nhỉ?

Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm lần đầu tiên biểu lộ vẻ mặt khác vẻ bình thản thường trực với anh ta, trong lòng anh ta dễ chịu vô cùng.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:10
    Gửi vào: #7
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

"Xong rồi người đẹp, tranh của cô đây".

Nhìn người trong bức họa có nét giống mình, Ly Tâm vui vẻ đưa một tờ tiền mệnh giá lớn cho người vẽ tranh.

"Cô mau gọi điện thoại cho Tú Thủy đi, để tôi đưa cô số điện thoại". Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm chuẩn bị đi, vội vàng lên tiếng.

Ly Tâm nhún vai: "Không cần, tôi không có điện thoại".

Tuấn Kỷ nghe xong sững người nhìn Ly Tâm. Anh ta không thể hiểu, cô lái một chiếc xe mui trần rất sành điệu. Vậy mà cô không có di động, có tin nổi không?

Ly Tâm không định giải thích với Tuấn Kỷ. Cô không có người để gọi điện thoại thì cần máy di động làm gì?

"Này, tôi bấm số rồi đấy, cô mau nói chuyện với cô ấy đi. Đừng đến lúc bảo tôi gặp cô mà không báo cho cô ấy biết, tội càng nặng thêm". Tuấn Kỷ vừa nói vừa đưa điện thoại của mình cho Ly Tâm.

Ly Tâm nhận điện thoại. Cô nghe Tú Thủy nói một tràng giang đại hải, chỉ xen vào một câu "chị muốn bán thì bán". Kết quả Tú Thủy khóc lóc ầm ĩ.

Ly Tâm kiên nhẫn nghe xong, cô đột nhiên muốn đánh người. Bà chị Tú Thủy này, nói không muốn cô lái xe, cô liền đưa chìa khóa cho chị ta. Nói muốn bán xe, cô bảo bán thì bán, cùng lắm lúc nào gặp chiếc xe vừa ý lại bỏ tiền mua. Cuối cùng, chị ta lại lằng nhằng kêu cô hiểu nhầm chị ta, chị ta hoàn toàn không có ý đó. Đúng là thời buổi này muốn làm theo lòng dân cũng khó.

Hơn nữa, Ly Tâm còn rút ra kết luận, bữa trưa thịnh soạn của cô đi tong. Tú Thủy lo tìm người, quên cả việc nấu cơm. Ông trời cho nhân loại tình cảm phong phú làm gì. Con người nên hạn chế bớt tình cảm sướt mướt thì hơn.

Nhìn cảnh Ly Tâm nhăn nhó tắt điện thoại, Tuấn Kỷ toát mồ hôi lạnh. Chiếc xe trị giá mấy triệu cô nàng có thể tùy tiện đem bán, vừa nghe nói không có cơm ăn liền trở mặt. Loại người như vậy đúng là anh ta mới gặp lần đầu.

"Bữa trưa hôm nay tôi mời, coi như cám ơn cô giúp bạn tôi", Tuấn Kỷ bất giác mỉm cười khi thấy Ly Tâm vẫn nhăn mặt nhíu mày. Chỉ là một bữa cơm thôi, không đến mức khó chịu như vậy chứ.

Ly Tâm lắc đầu: "Không cần". Nói xong cô liền quay người bước đi. Ly Tâm không cho rằng bản thân đã giúp họ, mà cô chỉ tình cờ can thiệp mà thôi.

"Kẻ trộm, bắt kẻ trộm, bắt kẻ trộm". Ly Tâm vừa đi vài bước, từ xa có tiếng la hét vọng tới. Ly Tâm đứng lại nhìn về hướng đó, thấy một thanh niên tóc đỏ đang chạy rất nhanh về phía cô, trong tay hắn vẫn cầm chiếc ví tiền chưa kịp cất đi. Đằng sau hắn là một người đàn ông và một người đàn bà, có vẻ là cặp tình nhân vừa đuổi theo vừa hét lớn.

Lúc này trên quảng trường rất đông du khách, nhưng tất cả đều vờ như không nhìn thấy. Có người thậm chí còn quay đi chỗ khác, giữ thái độ lạnh lùng.

Ly Tâm quan sát tên trộm. Hắn vừa chạy vừa trừng mắt nhìn những người xung quanh. Ánh mắt hắn hung ác, mang tia sát khí đằng đằng, khiến mọi người không khỏi sợ hãi. Ly Tâm vốn tâm trạng không tốt, lại thấy bộ dạng đó của tên trộm, cô lạnh lùng tiến về phía hắn.

Ly Tâm nhẹ nhàng giơ chân. Tên trộm tóc đỏ vấp phải chân cô ngã lộn xuống đất, lăn đến đúng chỗ Tuấn Kỷ. Tuấn Kỷ nhếch mép cười, giơ chân đạp mạnh vào lưng tên trộm, khiến hắn nằm sõng xoài trên mặt đất.

Ly Tâm lùi một bước rồi tiếp tục nhấc cao chân lấy hết sức dẫm lên lưng tên trộm. Hôm nay cô đi giày cao gót, đúng là dùng được việc.

Tên trộm liên tiếp bị hai cú đạp tàn nhẫn vào người, không ngóc đầu dậy nổi.

"Cô to gan thật đấy". Tuấn Kỷ cười thật tươi với Ly Tâm. Trong khi bao người ngoảnh mặt làm ngơ, cô nàng dám ra tay bắt trộm. Người như cô trong xã hội này đúng là hiếm thấy.

Ly Tâm chỉ liếc qua Tuấn Kỷ. Cô xông tới mắng xối xả tên trộm đang khóc dở mếu mở ngồi dưới đất: "Anh là kẻ trộm chứ có phải là kẻ cướp đâu. Ăn trộm cần kỹ thuật, không phải dùng ánh mắt hung ác, sát khí đằng đằng. TMD, Anh là tên trộm chứ không phải sát thủ. Giở thói lưu manh cũng cần có đạo đức nghề nghiệp".

Nghe Ly Tâm nói vậy, cả Tuấn Kỷ và tên trộm đều ngây người. Đúng lúc đó, cặp tình nhân chạy tới nơi vừa cám ơn rối rít, vừa giật lại ví tiền rồi gọi điện báo cảnh sát.

Nhìn tên trộm bị giải đi, Ly Tâm cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn nhiều. Tuấn Kỷ đứng bên cạnh thấy sắc mặt cô tươi tắn trở lại, bất giác cười lớn: "Không ngờ cô cũng có lòng tốt".

Ly Tâm liếc Tuấn Kỷ. Cô cũng có lòng tốt ư, sao cô không biết điều đó? Cô chỉ cảm thấy tên trộm vừa rồi làm mất mặt giới trộm đạo quá. Ăn trộm là nghề cần kỹ xảo chứ không phải thể lực. Một khi bị bắt, cần phải có phong độ. Tên đó không có phong độ cần thiết của một kẻ trộm, cô đành phải giúp hắn lấy lại.

Ly Tâm phẩy tay: "Không có kỹ thuật thì đừng giở trò, mất mặt lắm". Nói xong, cô bỏ đi tìm chỗ ăn trưa.

Tuấn Kỷ nhíu mày. Người phụ nữ này không phải có lòng tốt, mà cô nàng nhìn không vừa mắt. Tư duy của cô nàng quả thật không theo logic bình thường, nhưng lại khiến anh ta cảm thấy hứng thú mới chết.

Khi màn đêm buông xuống, Tú Thủy ngồi lặng lẽ trong quần bar, nhìn Ly Tâm điên cuồng theo điệu nhạc trên sàn nhảy. Đôi môi cô nở nụ cười nhẹ nhõm. Tú Thủy còn tưởng Ly Tâm sẽ trở mặt với cô, ai ngờ Ly Tâm coi như không có chuyện gì xảy ra. Một bữa tối thịnh soạn lập tức giải quyết mọi vấn đề.

"Hi! Tú Thủy, sao cô không ra nhảy? Nhảy với tôi một điệu đi".

Tú Thủy quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, cười nói: "Tôi không biết nhảy, các anh cứ tự nhiên đi".

"Thế sao được? Cô mời mà không tham gia. Chúng tôi chơi một mình còn có ý nghĩa gì nữa". Một tên khác xông đến tiếp lời. Đó chính là mấy anh chàng nhà giàu Tú Thủy gặp ở trường hồi sáng.

Hôm nay, khi Ly Tâm bỏ đi, Tú Thủy đi tìm khắp nơi nhưng không thấy Ly Tâm đâu cả. Mấy tên nhà giàu gặp Tú Thủy đang hốt hoảng tìm kiếm, bọn họ bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy. Họ đưa Tú Thủy đi khắp San Fancisco tìm người. Tú Thủy không còn cách nào thoát khỏi nên đành phải nhận lời bọn họ tới nơi này, coi như trả ơn họ.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:10
    Gửi vào: #8
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Tú Thủy cau mày, cô thực sự không thích tiếp xúc với đám người này chút nào. Thấy từng tên áp sát vào, cô bất giác lùi lại, đảo mắt tìm Ly Tâm.

"Cậu mà không đi, Tú Thủy của cậu sẽ bị bọn nó ăn tươi nuốt sống đó". Ở một góc quán bar, Tuấn Kỷ đưa mắt về phía Tú Thủy, mỉm cười nói với Ngô Sâm.

Ngô Sâm nhận ra Tú Thủy từ lúc cô mới vào quán bar. Anh không ngờ cô lại đến nơi này. Chứng kiến cảnh Tú Thủy bị đám đàn ông gây khó dễ, Ngô Sâm mặt tối sầm đứng phắt dậy.

"Khoan đã, cậu xem kìa". Tiêu Vân nhảy lên ghế sofa quay người về phía Tú Thủy.

"Nào, Tú Thủy uống cạn ly này đi. Chỉ cần cô uống ly này, coi như nể mặt chúng tôi rồi".

Tú Thủy nhìn hai người đàn ông trước mặt, cắn môi nhận ly rượu. Bọn họ đã nói như vậy, cô không uống cũng không xong. Tú Thủy từ từ đưa ly rượu lên môi, không để ý đến ánh mắt khác lạ của hai người đàn ông.

"Khát quá". Ly rượu chưa kịp chạm môi Tú Thủy đã bị một bàn tay cướp lấy, đưa lên miệng tu một hơi.

Tú Thủy nhìn Ly Tâm mỉm cười: "Có nóng không?".

Ly Tâm nhếch môi nói với hai người đàn ông trước mặt Tú Thủy: "Xin lỗi đã uống rượu mời của các anh".

Hai người đàn ông liếc nhau, cười cười: "Không sao cả, cô nể mặt là được rồi".

"Đúng là đồ ngốc, thứ rượu đó có thể tùy tiện uống sao?". Thấy Ly Tâm uống hết ly rượu, Tuấn Kỷ liền đứng dậy đi về phía Ly Tâm. Tiêu Vân và Ngô Sâm nhìn nhau rồi đi theo Tuấn Kỷ.

"Tôi tưởng cô tài giỏi lắm, không ngờ cô cũng chỉ là con ngốc". Một giọng nói lạnh lùng vọng tới.

Ly Tâm hơi giật mình, nhận ra giọng nói của Tuấn Kỷ. Cô quay đầu về phía Tuấn Kỷ, anh đang nhìn đám đàn ông bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Các cậu dám động thủ với người của tôi?"

Mấy người đàn ông lộ vẻ sợ sệt trong giây lát, rồi đột nhiên nở nụ cười mờ ám: "Chúng tôi có ra tay với cô ấy đâu. Có điều, Kỷ thiếu, coi như chúng tôi làm một việc tốt cho anh đi".

"Các cậu định ra tay với ai hả?", Ngô Sâm đứng bên cạnh Tú Thủy trừng mắt với mấy người đàn ông.

Bọn họ sững sờ: "Xin lỗi, chúng tôi không biết hai cô gái là hoa đã có chủ. Sâm thiếu, chúc các anh tối nay chơi vui vẻ". Bọn họ vừa nháy mắt ra hiệu cho nhau vừa quay người định bỏ đi.

"Sợ gì chứ. Hiếm lắm mới có dịp mọi người cùng ra ngoài chơi. Thôi thì ở lại chơi cho đã đi". Ly Tâm giơ tay ngăn mấy người đàn ông. Xem ra Tuấn Kỷ và Ngô Sâm là người có thế lực, đám con trai nhà giàu này còn phải nể mặt họ.

Quả nhiên Ly Tâm vừa mở miệng, mấy người đàn ông nhìn nhau rồi liếc Ngô Sâm và Tuấn Kỷ bằng ánh mắt e ngại. Sau đó, họ cười khan với Ly Tâm.

Ly Tâm mỉm cười vẫy tay. Người phục vụ đứng chờ ở bên cạnh từ ban nãy đưa đến mấy ly rượu. Ly Tâm nhếch mép: "Hôm nay may có các anh giúp đỡ. Tú Thủy không uống được rượu, tôi sẽ uống thay chị ấy. Để tôi cạn trước". Nói xong, Ly Tâm một hơi cạn sạch.

Mấy người đàn ông thấy vậy, cũng mỉm cười nhận ly rượu uống hết. Ly Tâm nhếch mép nở nụ cười thâm hiểm. Mấy người đàn ông uống rượu xong cáo từ rồi chuồn vào sàn nhảy.

Ly Tâm có vẻ như khống chế toàn bộ cục diện. Cô cúi xuống dặn dò người phục vụ vài câu. Cô gái phục vụ cười tươi gật đầu rồi đi ra ngoài.

"Ly Tâm, cô ác thật đấy". Tiêu Vân bước tới. Anh ta từ đầu đến giờ chưa lộ diện, chỉ đứng ở góc quần bar xem trò vui, tình cờ nghe thấy những lời dặn dò của Ly Tâm.

Nghe Tiêu Vân nói vậy, Ly Tâm chỉ nhún vai không phản bác. Tuấn Kỷ ngồi bên cạnh tò mò hỏi: "Sao thế?"

Tiêu Vân thấy Ly Tâm không có ý che dấu. Anh ta liền kể lại những điều mình vừa nghe được. Hóa ra từ lúc ở sàn nhảy, Ly Tâm đã nhìn thấy hai người đàn ông ép rượu Tú Thủy. Ra đời từ năm mười mấy tuổi, Ly Tâm không thể không đoán ra chúng định giở trò gì. Vì vậy, cô đã sớm chuẩn bị chiêu đối phó với chúng.

Mấy ly rượu đưa bọn chúng uống bị bỏ thuốc nhiều gấp mấy lần rượu của Ly Tâm. Ở quán bar chỉ cần uống phải loại thuốc đó, tìm gái cũng không phải quá khó. Còn về việc bọn chúng bị chặt chém bao nhiêu tiền, liệu có mắc bệnh gì không nằm trong phạm vi suy nghĩ của Ly Tâm.

Tuấn Kỷ nghe xong bất giác rùng mình. Cô gái này quả nhiên không ngốc nghếch, mà quá tàn nhẫn. Đúng là chỉ có cô mới nghĩ ra trò đó. Ngô Sâm đứng bên cạnh Tú Thủy sờ lên cằm, không nói một câu nào.

"Ly Tâm, em có sao không?". Hiểu rõ đầu đuôi, Tú Thủy hốt hoảng nhìn Ly Tâm.

Ly Tâm thấy bộ dạng lo lắng và áy náy của Tú Thủy, cô mỉm cười lắc đầu: "Em không sao". Tuy trưởng thành ở nước ngoài, nhưng Ly Tâm không phải chưa từng đọc qua sách vở Trung Quốc. Biết rõ trên núi có hổ, vẫn tự nguyện đi lên núi thì đúng là kẻ ngốc. Tất nhiên cô phải có bản lĩnh ứng phó mới dám uống ly rượu đó. Bảo Ly Tâm hy sinh bản thân vì người khác? Không có đâu. Ở nơi ồn ào náo nhiệt như thế này, không một ai để ý đến nước dưới chân Ly Tâm.

"Hi, đây không phải là Kỷ sao? Kỷ, thời gian qua anh đi đâu mà chẳng thấy tới tìm em?". Một giọng nói ẽo ợt vọng đến khiến những người có mặt không khỏi rùng mình.

Ly Tâm và Tú Thủy cùng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một cô gái lả lơi, bỏ tay người đàn ông bên cạnh xông đến chỗ Tuấn Kỷ. Cô nàng ôm vai Tuấn Kỷ, nũng nịu: "Kỷ, người ta nhớ anh quá, chẳng thấy anh đến tìm người ta gì cả. Đáng ghét".

Ly Tâm bỗng dưng nổi da gà. Người đàn bà này nhìn là biết thuộc dạng từng trải, còn làm ra vẻ ngây thơ. Ly Tâm bất giác cảm thấy kinh thường Tuấn Kỷ. Cô theo phản xạ dịch chiếc ghế ngồi như càng tránh xa anh ta càng tốt.

Ly Tâm nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt kinh thường của Ngô Sâm và Tú Thủy. Họ cũng không nói năng gì, cúi đầu uống rượu. Chỉ có Tiêu Vân ngồi bên cạnh là hưng phấn theo dõi màn kịch hay.

Tuấn Kỷ cau mày nhìn người đẹp đang đeo bám trên cánh tay anh ta. Anh ta thật sự không nhớ cô nàng là ai. Anh ta không thiếu người đẹp, lại thường xuyên đổi khẩu vị nên làm sao nhớ nổi người đàn bà bên cạnh. Tuy nhiên, Tuấn Kỷ vẫn giữ phong độ của một playboy: "Người đẹp, tôi...".

"Kỷ, là anh phải không? Trời ạ, em tìm anh lâu lắm rồi. Đúng là ông trời có mắt, cho em gặp anh hôm nay". Tuấn Kỷ chưa nói hết câu, một người đẹp có thân hình bốc lửa khác xông tới như tên bắn, bám chặt cánh tay còn lại của anh ta.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:10
    Gửi vào: #9
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

"Cô là ai hả?" Cô nàng đến trước phẫn nộ, mở miệng hét lớn.

Người đẹp bốc lửa hỏi lại: "Còn cô là ai?"

"Tôi là bạn gái của Kỷ"

"Cô ư? Buồn cười quá. Cô không thử nhìn lại xem mặt mũi mình thế nào. Kỷ chọn người như cô làm bạn gái? Hừ, nói ra chỉ làm mất mặt Kỷ thôi".

Hai người đàn bà hoa chân múa tay mắng chửi nhau. Ly Tâm lập tức dời khỏi chỗ ngồi, càng tránh xa chiến trường nóng bỏng càng tốt. Tú Thủy và Ngô Sâm ở bên cạnh cũng dời sang một bên. Đến Tiêu Vân còn rờ lên mũi, chọn khu vực an toàn tiếp tục theo dõi trò vui.

"Anh chàng Tuấn Kỷ này, đã nhắc anh ta bao lần rồi, đừng có lăng nhăng cặp kè hết cô này đến cô khác. Kiểu gì cũng xảy ra thảm cảnh như ngày hôm nay. Lẽ nào anh không chán ư? Chẳng biết tự kiểm điểm gì cả". Tú Thủy trừng mắt nhìn Tuấn Kỷ, tuôn một tràng giáo huấn.

Ngô Sâm nhếch môi: "Khi nào sao hỏa đâm phải địa cầu, cậu ấy mới hết phóng túng".

Ly Tâm bật cười. Anh chàng Ngô Sâm này lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng đứng đắn, bây giờ lại biết nói đùa, thú vị quá đi.

Tú Thủy không phản ứng kịp, quay đầu hỏi Ngô Sâm: "Ý anh là gì?"

Tiêu Vân mỉm cười chen vào: "Người chết hết rồi, cậu ấy còn phóng túng với ai?". Tú Thủy liền im bặt.

"Cậu thử nói xem, tên Tuấn Kỷ này có gì tốt mà phụ nữ suốt ngày cãi nhau vì cậu ta. Biết rõ cậu ấy lăng nhăng bỏ xừ vẫn nhất quyết theo cậu ấy. TMD, tại sao tôi không có duyên với phụ nữ như vậy nhỉ?" Nhìn hai người phụ nữ tranh giành Tuấn Kỷ, Tiêu Vân không khỏi bất bình.

Ngô Sâm liếc qua Tiêu Vân, vừa uống rượu vừa nói: "Có phải hôm nay cậu mới quen cậu ấy đâu".

Tiêu Vân hết nói nổi, đưa mắt về phía Tuấn Kỷ, thấy anh ta đang nói chuyện với người phía trước, mặc kệ hai người đàn bà cãi nhau. Một điều lạ lùng là hai cô nàng không lôi anh ta vào chiến cuộc, giống như anh ta là bảo bối của họ. Tiêu Vân lắc đầu thở dài: "Phải cho tên đó nếm mùi mới được, để hắn biết thế giới này không phải hắn muốn làm gì thì làm. Tôi thực sự muốn xem trò vui".

Ngô Sâm gật đầu: "Tôi cũng nghĩ vậy".

Hai người đàn ông cùng nhất trí, xem ra Tuấn Kỷ khiến mọi người phẫn nộ thật rồi. Ly Tâm bất giác nở nụ cười thâm hiểm: "Có lẽ bây giờ chúng ta có dịp chứng kiến màn kịch hay rồi".

Tú Thủy nghe vậy liền ngó sang bên kia, mấy người đàn ông đi cùng hai cô nàng mặt tối sầm lại. Bọn họ cảm thấy quá mất mặt, hai người đàn bà đi theo họ đến đây lại đánh ghen vì một người đàn ông khác.

Vì thế họ xông đến bạt tai hai ả. "Anh làm gì vậy, muốn đánh người à?". Hai người đàn bà vừa nhìn thấy mấy người đàn ông định giơ tay đánh mình liền lao vào người Tuấn Kỷ và hét lớn tiếng. Đồng thời, hai ả thượng cẳng chân hạ cẳng tay đấm đá mấy người đàn ông. Tiêu Vân thấy vậy lắc đầu: "Đúng là hết thuốc chữa rồi".

Tú Thủy lau mồ hôi trên trán quay đi vờ như không nhìn thấy. Ly Tâm, Ngô Sâm và Tiêu Vân cũng giả bộ không quen biết Tuấn Kỷ. Một lúc sau, Tú Thủy lên tiếng: "Thế mà anh ta cũng chịu được sao?"

"Tại sao tôi không chịu được?"

Không biết Tuấn Kỷ đi về phía bọn họ từ lúc nào. Anh ta đứng ngay sau lưng Ly Tâm. Tú Thủy chỉ tay về phía hai người đàn bà: "Anh để họ..."

"Liên quan gì đến tôi", Tuấn Kỷ ngắt lời: "Tôi chưa bao giờ mở miệng yêu cầu họ làm bất cứ điều gì. Họ tự làm tự chịu. Tôi giữ im lặng đến giờ coi như nể mặt họ lắm rồi". Tuấn Kỷ luôn giữ phép lịch sự với phụ nữ. Dù không có ấn tượng với hai người đàn bà đó nhưng anh ta vẫn có ý giữ thể diện cho họ. Nhưng lần này họ thật sự quá đáng, anh ta không thể chịu nổi nữa.

Tiêu Vân cười lớn: "Anh chàng này..."

"Chào anh đẹp trai". Tiêu Vân còn chưa nói hết câu, tiếng một người phụ nữ chen vào. Tất cả ngẩng đầu nhìn, một cô gái trẻ ăn mặc hầm hố đứng chính diện nháy mắt với Tuấn Kỷ. Tiêu Vân sờ trán, chửi thề một câu. Giờ phút này vẫn còn có người đến bắt chuyện Tuấn Kỷ, sự đời đúng là không sao hiểu nổi.

Tuấn Kỷ cười nhạt: "Xin lỗi, tôi có bạn ở đây rồi". Anh ta vừa nói vừa lại gần Ly Tâm. Tuy anh ta lăng nhăng, nhưng không phải món nào cũng chơi. Yêu cầu của anh ta tương đối cao, không phải đến cỏ dại bên đường cũng hái.

"Mày dám động đến đàn bà của tao", một người đàn ông có vẻ hung hăng xông đến bên cạnh cô gái hầm hố rồi tung nắm đấm về phía Tuấn Kỷ. Tuấn Kỷ phản xạ nhanh nghiêng đầu, thuận tay đánh lại.

"Dám đánh cả người anh em của bọn tao. Anh em đâu, mau xông lên đi. Tên này giở trò hỗn xược ở địa bàn chúng ta, hắn không muốn sống rồi", một đôi nam nữ mặc bộ đồ nhân viên phục vụ đứng đằng sau vừa hét lớn vừa xông tới. Cùng lúc đó, mấy người đi cùng hai ả tự xưng bạn gái Tuấn Kỷ cũng lao vào.

Cả đám người đánh nhau hỗn loạn. Cảnh giới cao nhất của cuộc hỗn chiến chính là đập bàn đập ghế, đập vỡ chai rượu. Tiếng chửi mắng, tiếng đấm đá huỳnh huỵch vang khắp quán bar. Kể cả những người đứng ngoài xem trò vui cũng không nhịn nổi, thỉnh thoảng thò tay đạp chân một phát, tạo thành cảnh tượng náo nhiệt vô cùng.

Ly Tâm đứng ở trên quần bar, theo dõi cảnh hỗn loạn bên dưới. Cô cười nhạt: "Thế này mới đúng. Muốn đánh thì đánh luôn đi, nói năng nhiều lời chẳng phải là đàn ông".

Tú Thủy thấy Ngô Sâm và Tiêu Vân luôn chân luôn tay, đấm người trước đá người sau giúp Tuấn Kỷ, cô vừa sợ hãi vừa lo lắng nắm chặt tay Ly Tâm. Ánh mắt cô dán chặt vào ba người đàn ông, miệng hét lớn: "Mau dừng tay lại đi! Chuyện này là thế nào, mau dừng tay lại".

Ly Tâm lườm Tú Thủy một cái, kéo tay cô chạy lên sân khấu. Địch đông ta ít, ba người đàn ông rõ ràng vừa đánh trả vừa phải bảo vệ Ly Tâm và Tú Thủy. Thế mà bà chị này còn báo động cho địch biết điểm yếu của họ, nên nói Tú Thủy quá ngây thơ hay ngốc nghếch đây.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
islandgc
bài viết 15 Sep 16 11:10
    Gửi vào: #10
Ông Trùm Thành viên thứ: 778836 Tiền mặt: 379710
Group Icon Tham gia: 20-December 15 Được cám ơn: 1
Nhóm: Members Bài viết: 2493 No Yahoo Messenger

Lúc này, đèn trên sân khấu đã tắt ngóm, Ly Tâm lần mò ngồi xuống cạnh đống nhạc cụ. Cô theo dõi hiện trường hỗn loạn bên dưới, miệng nở nụ cười đầy mê hoặc. Sau đó, Ly Tâm cầm hai dùi trống gõ mạnh lên dàn nhạc cụ trước mặt.

Tiếng trống tiếng chiêng kịch liệt vang vọng khắp gian phòng, mang tiết tấu cổ động, mạnh mẽ, gấp gáp, đầy sát khí, khiến tất cả càng thêm hưng phấn.

Tú Thủy tái mặt nhìn đám người điên cuồng ở bên dưới. Cô vội kéo tay Ly Tâm: "Em làm gì vậy?"

Ly Tâm mỉm cười: "Em góp vui với họ". Cô vốn không biết sợ trời đất là gì. Cảnh tượng náo nhiệt như vậy, làm sao có thể thiếu vắng cô.

Ở dưới sàn nhảy, Tuấn Kỷ đá bay một tên, vừa vặn quay sang đối diện với Ngô Sâm. Cả hai nhìn nhau cười gượng. Lúc Ly Tâm kéo Tú Thủy chạy lên sân khấu, họ đều nhìn thấy rõ. Cô Ly Tâm này đã không sợ chết thì chớ, còn đổ thêm dầu vào lửa. Tiếng trống cổ vũ của cô càng gây kích động mọi người. Tuấn Kỷ nhìn đám đông hăng máu xung quanh, chỉ hận là không thể làm gì Ly Tâm.

"Ly Tâm, chúng ta cứ bỏ đi thế này, để mặc bọn họ sao?". Ly Tâm kéo Tú Thủy chạy xuyên qua đám người đang quần nhau kịch liệt. Ra đến cửa quán bar, Tú Thủy quay đầu tìm kiếm bóng dáng ba anh bạn.

Ly Tâm thản nhiên: "Ai gây chuyện, người đó tự mình giải quyết. Nếu chị muốn quay lại chỗ đó, em sẽ đưa chị vào".

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Ly Tâm, Tú Thủy bất giác cắn chặt môi. Bên trong hỗn loạn như vậy, vào đó khác nào tự tìm đến cái chết. Hơn nữa, chuyện này tuy khởi nguồn từ Tuấn Kỷ, nhưng Ly Tâm cũng giúp góp công thổi lửa. Vậy mà bây giờ cô ấy bỏ đi một cách thản nhiên, Tú Thủy khó chịu lắc đầu.

Họ vừa lên xe, xe cảnh sát lao đến, hú còi inh ỏi. Ly Tâm thoải mái nhấn ga, phóng xe như bay. Cùng lúc đó, một chiếc xe mui trần màu trắng bạc vượt qua xe của Ly Tâm.

Ly Tâm định thần nhìn kỹ, bất giác cười ha hả. Hóa ra người ngồi trên xe màu bạc là đám Tuấn Kỷ. Xem ra bọn họ cũng không đến nỗi ngốc nghếch, biết đường rút khỏi quán bar khá nhanh.

Hai chiếc xe một đỏ một trắng lao nhanh trên đường, dưới ánh trăng sáng vô cùng bắt mắt. Tiêu Vân ngồi ở ghế sau song song với Ly Tâm, anh ta hét lớn: "Cô giỏi lắm Ly Tâm. Chẳng thèm chào hỏi chúng tôi một câu đã chuồn mất. Nếu không phải Tuấn Kỷ tinh mắt, chúng tôi đúng là bị cô bỏ rơi rồi".

Gió đêm thổi bay tóc Ly Tâm, khiến dáng vẻ cô càng ngời ngời sinh động. Ly Tâm từ tốn nói: "Tôi thân quen với các anh lắm sao?"

Tiêu Vân tức đến mức không thốt ra lời. Câu nói của Ly Tâm có nghĩa là, tại sao tôi phải chào hỏi các anh, chúng ta đâu có quen biết gì nhiều?

Ly Tâm nhìn vẻ mặt tức tối của Tiêu Vân, bất giác cười nhạt: "Các anh nên cám ơn tôi đưa chị Tú Thủy ra ngoài. Nếu không, các anh chẳng đánh đấm thoải mái như thế. Các anh có tư cách gì mà ý kiến này nọ".

Tuấn Kỷ vừa lái xe vừa nghe những lời không một chút khách sáo thốt ra từ miệng Ly Tâm. Anh ta cảm thấy khó chịu nhưng đều là sự thật. Tuấn Kỷ liếc Ly Tâm: "Thế nào mới gọi là thân quen".

Ly Tâm không thèm nhìn Tuấn Kỷ, cô nhếch miệng: "Có những người vừa gặp đã trở nên thân quen, có những người biết cả đời cũng không thể nào thân thiết".

Ngô Sâm nghe câu nói này, bất giác liếc Tuấn Kỷ. Tuấn Kỷ vẫn nở nụ cười cuốn hút, nhưng ánh mắt anh ta sáng lên một tia rất quen thuộc. Đó là tia hứng thú với con mồi, nhưng con mồi này có vẻ không dễ săn.

Họ còn đang nói qua nói lại, đằng sau rú lên một loạt tiếng còi xe. Ly Tâm và Tuấn Kỷ đồng thời nhìn qua kính chiếu hậu, phát hiện ra mười mấy chiếc xe mui trần đủ loại màu sắc đang lao nhanh về phía họ.

Tiêu Vân nhìn một chiếc xe chạy qua, sắc mặt anh ta đột nhiên lạnh lùng hẳn.

"Là đám người đó". Ngô Sâm cũng trở nên nghiêm nghị.

Ngô Sâm vừa dứt lời, đội xe mui trần đi qua đột nhiên quay đầu. Ly Tâm vội phanh xe, dừng sang một bên đường nhổm lên khỏi tay lái đón xem trò vui.

"Đây không phải Tiêu Vân?". Một giọng nói đanh thép cất lên. Mấy mấy chiếc xe quây tròn đám Tuấn Kỷ vào giữa.

Tiêu Vân cất giọng lạnh nhạt: "Thế thì sao?"

Một người đàn ông có bộ mặt dữ tợn bước xuống từ chiếc xe sang trọng màu vàng duy nhất trong đội. Hắn đứng tựa người vào cửa xe cười lớn: "Thằng khốn này. San Francisco là địa giới của chúng ta. Mày muốn đến thì đến, muốn đi thì đi? Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?"

Tiên Vân nhìn tên đó bằng ánh mắt lạnh lùng: "Tên bại tướng, mày không có tư cách nói câu đó với tao. Thua rồi không nhận, còn lén lút giở trò này nọ. Ông nội có bản lãnh đến đây đấy".

Người đàn ông nghe Tiêu Vân nói thẳng tuột, sắc mặt hắn trở nên khó coi vô cùng. Hắn vung mạnh nắm đấm về phía trước: "Lúc tao cho mày cơ hội thì mày nên suy nghĩ kỹ. Tao hỏi lại một lần nữa, mày có chịu gia nhập hay không? Không gia nhập đừng trách tao khách khí".

Đứng theo dõi ở ngoài lề, Ly Tâm cũng đại khái hiểu ra tình hình. Tiêu Vân có lẽ từng thắng những người đó trong cuộc đua xe. Vì vậy chúng muốn anh gia nhập đội đua của chúng. Chúng lôi kéo anh không thành nên giở trò với anh. Ly Tâm đột nhiên thấy khinh thường đám người đó. Quân tử cần gì nói nhiều, cứ xông lên đánh đấm một trận rồi tính sau. Nói nhiều chỉ tổ lãng phí thời gian, chẳng giải quyết được vấn đề gì. Trong chốc lát, Ly Tâm quên mất cô quen biết ba người đàn ông đứng giữa. Đã không nói giúp họ thì thôi lại còn muốn xem trò náo nhiệt, cô đúng là có một không hai.

"Các anh không khách khí thì làm được gì?" Tiêu Vân vừa nói xong, Ngô Sâm đột nhiên lên tiếng. Chỉ mình anh có tư cách tung hoành ở San Francisco. Dám khoe khoang địa bàn của chúng trước mặt anh, đúng là không biết trời cao đất dày.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

13 Pages V  1 2 3 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 28th April 2017 - 11:29 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248