Tìm kiếm:

> Đại tiểu thư và chàng lưu manh
nhoknhiuchien
bài viết 09 Dec 12 03:31
    Gửi vào: #1
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 744213 Tiền mặt: 11710
Group Icon Tham gia: 3-July 12 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 37 No Yahoo Messenger
CHAP 1



“ Tuị bây coi … Thằng khốn đó chạy đi đâu rồi?” … hộc hộc…
Quân cứ mải miết chạy… chạy vòng vèo mãi… anh cố kiếm 1 chỗ trốn… nhưng vô vọng… chợt…

Quân vội đẩy một cô gái bất ngờ anh gặp trên đường… cúi xuống sát mặt cô gái… nghiêng đầu… thì thầm vì đã kiệt sức…
- Làm ơn giúp tôi…
- Tại sao tôi phải giúp anh… ? – cô gái đó quắc mắt
- Làm ơn.. chỉ một chút thôi mà… - Quân cố nặn ra ánh mắt đẹp nhất

“ Đại ca… hắn đâu rồi…”
“ Lũ vô dụng… không kiếm được thằng nhóc đó thì đừng có vác mặt về nữa… “ – thằng cầm đầu hét… chợt nhìn 1 đôi nam nữ… đang hôn nhau… hắn tặc lưỡi… rồi bỏ qua…

Phù. Quân thở phào nhẹ nhõm… anh đang định quay xuống cảm ơn cô gái nọ thì bỗng…

- Á.. sao cô đánh tôi?
- May cho anh là tôi chưa giết anh đó… - con bé đắc chí
- Cô…

Bỗng từ đâu có 2 tên vệ sĩ áo đen hớt hải chạy lại, vừa thấy Quân lập tức chuyển sang chế độ phòng ngự. Cô gái kia giận dữ :
- Sao không đợi tí nữa tới nhặt xác tôi luôn đi…
- Chúng tôi xin lỗi, tiểu thư… - 2 tên kia cúi gằm mặt xuống không quên tặng cho Quân cái liếc cháy mặt
“ Làm gì mà kinh vậy trời…” – Quân lẩm bẩm. Đợi đến khi cô gái ấy lên xe anh mới kịp vẫy theo “ Cảm ơn “

trên xe của cô gái
“ NGười đâu mà vô duyên dữ… để tiểu thư đây gặp lại thì đừng có trách nhá”- Lâm vừa chửi, vừa lấy khăn lau mặt. May mà lúc nãy 2 tên vệ sĩ kia đến muộn, nếu họ thấy cảnh tiểu thư họ Trịnh bị… cưỡng hôn < thực ra chưa hôn mà > thì còn mặt mũi nào nữa…

Trong lúc ấy :
- người đâu mà chảnh dữ… mình đã làm gì đâu, chỉ cúi sát mặt 1 tẹo thôi mà đã la um sùm lên…lần sai gặp ông hôn thiệt xem làm được gì nhau … - Quân nhớ lại cảnh lúc ấy – khi anh cúi xuống sát mặt cô gái ấy… 1 mùi hương lạ tỏa lên…rất đặc biệt… anh không biết là loại gì…
chắc là đắt tiền lắm và cô gái kia chắc cũng là tiểu thư con nhà quyền quý…
[size=4]

Được chỉnh sửa bởi nhoknhiuchien on 09 Dec 12 05:01
Chia sẻ:
Tags: chang luu dai tieu luu manh thu va tieu thu va chang
Xem Video: chang luu dai tieu luu manh thu va tieu thu va chang Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Ham tiền, mẹ bắt tay với cô tiểu thư giàu có để đưa tôi vào tròng
Vợ bị vỡ ối chồng vẫn tranh thủ vào nhà nghỉ cùng với bồ
Nữ trọng tài Brazil không mặc áo lót, đãi mắt cầu thủ và CĐV
Cựu danh thủ và nghệ sĩ Hà Nội đá giao hữu ủng hộ ca sĩ Hồ Phàm
Cựu Bí thư và Phó Bí thư Bình Định bị kiểm điểm
Tiểu thuyết nguyên tác của ‘Sống chung với mẹ chồng’ kết thúc ra sao?
Đầm xòe thêu hoa tiểu thư SID60029
Đêm tân hôn rất khủng khiếp của cô tiểu thư giàu có
Mua gần 6000 viên ma túy từ Lào mang về Lạng Sơn tiêu thụ
Cay cú trong game, anh chàng ‘trẩu’ này mò tới tận quán net đối thủ và nhận cái kết đắng
Chàng trai không ngờ cô gái bán hoa sau tình một đêm lại là tiểu thư giàu có
Xóa sổ băng nhóm trộm xe máy ở Bình Định đem vào TP.HCM tiêu thụ
Bắt nóng 3 nghi can trộm xe máy đem vào TPHCM tiêu thụ
Là tiểu thư, thiếu gia nhà con một, chúng tôi đang chịu áp lực nặng nề
Đầm tiểu thư tay bo nữ tính SID59336
Bắt giữ xe tải chở hơn 2,4 tấn nội tạng hôi thối đi tiêu thụ
Đổi tiền cho người lạ, nhiều tiểu thương mất hàng chục triệu đồng
Có cả tỷ tỷ hành tinh nhưng nhiều game thủ vẫn quyết tâm để vẽ bản đồ cho No Man’s Sky
Triệt phá băng làm giả giấy tờ, tiêu thụ xe gian liên tỉnh lớn nhất từ trước đến nay
Không ổn rồi, Blizzard đã tiết lộ hình phạt cực nặng đối với những game thủ vẫn tiếp tục cày skin Overwatch


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
4 Pages V < 1 2 3 4 >  
Reply to this topicStart new topic
Replies(10 - 19)
nhoknhiuchien
bài viết 10 Dec 12 10:25
    Gửi vào: #11
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 744213 Tiền mặt: 11710
Group Icon Tham gia: 3-July 12 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 37 No Yahoo Messenger

CHAP 13






Cuối cùng Quân cũng chọn được bộ quần áo phù hợp. Là.. là…. Áo thun quần jean như ban đầu… thiệt chịu hết nổi với chàng này….

Xong tiết mục trang phục, giờ đến tóc… đơn giản hơn, vuốt keo tí là xong tại tóc anh vốn đẹp tự nhiên mà ( ặc ặc…. 2 ông bà này có tinh thần tự sướng ngang nhau… sợ thiệt….

Thấy Quân loay hoay cả tiếng đồng hồ, dì Ngân sốt ruột
- Cháu dì hôm nay đi đâu mà chuẩn bị lâu thế??? Hẹn hò à???
- Không phải đâu dì… cháu đi có việc… thôi muộn rồi… cháu đi đây….

Quân phóng ra khỏi nhà lúc 7h45… khiếp… anh chàng chuẩn bị 1 tiếng 15 phút …

Về phần Lâm thì nhẹ nhàng hơn…cô chỉ cần đánh chút má hồng, tô son môi, thả tóc xuống là ổn…. nhẹ nhàng mà làm thằng đó tiếc… chủ ý của cô là vậy….

7h50…. Lâm bước xuống

1s….
2s….
3s…. sững sờ

Đầu tiên là Quân, anh không ngờ Lâm lại đẹp vậy. Làn da trắng vốn có, thêm chút má hồng son môi, mái tóc bồng bềnh lượn sóng, trông cô thật tuyệt. còn chiếc váy cô đang mặc được thiết kế riêng cho cô làm tôn thêm vóc dáng của cô…. Nhìn cô chẳng khác gì một nàng công chúa, thật tự nhiên, dịu dàng… nhất là từ cô luôn phả ra hương thơm gì đó rất khác biệt

Lâm cũng không khỏi bất ngờ. Trước mắt cô là ai thế kia??Quân ư??? Dẫu biết thường ngày anh ta đẹp trai nhưng bây giờ sao khác quá. Quần jean áo thun trông thật năng động. Lâm không thể nhận ta tên lưu manh suốt ngày cãi nhau với cô nữa…




CHAP 14





2 người đứng đó nhìn nhau. 1 dòng điện như chạy qua người. Tình yêu sét đánh chăng? Không biết, chỉ biết 2 người cứ trân trân nhìn nhau cho đến khi bác lái xe hối muộn giờ….


Có 1 điều thú vị không hẹn mà gặp là 2 người đều chọn màu xanh nhạt để diện. điều nay khiến họ thật ăn khớp và như 1 couple thực sự vậy. 2 người hình như đều nhận thấy sự trùng hợp này và họ càng….ngại hơn nữa. Quân phá vỡ bầu im lặng theo cái cách anh hay làm….


- Đi đâu đây khỉ???
- Bar V.I.P … mà ai cho anh gọi tôi là khỉ???? –Lâm tru tréo ( hazz có ai như tác giả ta không??? Cuồng kpop đến thế là cùng )
- Cô không giống khỉ là gì??? Hay cô thích vượn…. –Quân vẫn cái dáng vẻ ngông nghênh thường ngày….mặc dù trong lòng anh tự biết cô xinh hơn cả công chúa

Lại cãi nhau. Nói không ai tin chứ trước đó không ai nói 1 câu gì. Chỉ tội bác lái xe khốn khổ….dính bao nhiêu là bom

Bar V.I.P về đêm thật đẹp. Đèn led được bố trí phù hợp khiến không gian như mở ra hơn. Tiếng nhạc sôi động, tiếng những con người cười nói không ngớt…
Và trong ánh đèn mờ đó…. Có 1 đôi nam nữ ôm nhau…

Chắc đó là người yêu cũ của Lâm, chủ nhân bữatiệc này. Quân đoán vậy vì lúc đi vào anh thấy cô siết chặt anh hơn khi nhận thấy sự có mặt của họ. Nhưng khi quay lại, người bất ngờ giờ lại là Quân. Cô gái mà Dương đang tay trong tay là Tuyết – cô bồ cũ của anh. Trớ trêu thật. Và hình như cô ta cũng có cùng tâm trạng như vậy khi thấy Quân đi cùng Lâm….

- Chào!!! Chúc anh sinh nhật vui vẻ!!! – Lâm đưa bó hoa
- Đây là….
- Đây là Quân, BẠN TRAI của tôi – giống như Dương, cô cũng nhấn mạnh 2 chữ “bạn trai”
- Chào anh!! Rất hân hạnh…. – Quân lịch thiệp,quay sang Tuyết “ lâu rồi không gặp !!! “
- 2 người quen nhau hả??? – Lâm và Dương đồng thanh
- Không chỉ quen đâu – Quân cười tươi
- Không ngờ em yêu lại sớm như vậy!! chúc mừng… -Dương nhếch mép, anh ta rât biết cách làm người khác đau khổ


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
nhoknhiuchien
bài viết 10 Dec 12 10:27
    Gửi vào: #12
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 744213 Tiền mặt: 11710
Group Icon Tham gia: 3-July 12 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 37 No Yahoo Messenger

CHAP 15





Thấy Lâm sựng lại không nói gì… Quân đỡ lời

- Tôi phải cảm ơn anh đã buông tay cô ấy ra và cảm ơn em, Tuyết ạ, vì đã đá anh đi để bây giờ anh mới có được cô bạn gái xinh như tiên giáng vậy.. – từng câu từng câu của Quân nói rất chậm nhưng đều rất xoáy vào tâm can người đối diện….


Tuyết và Dương giận ra mặt. chợt. Đâu đó tiếng nhạc nổi lên, Quân mời Lâm ra nhảy… trước khi đi, Lâm ghé thì thầm vào tai Dương :

- Tôi sẽ xem, thứ mà cô ta cướp của tôi, là xương hay là rác ????
Dương sững người
Cô khác rồi. Không còn là con búp bê nhõng nhẽo chạy theo Dương nữa. cô mạnh mẽ hơn,sắc sảo hơn quyến rũ hơn, điều đó làm Dương tiếc nuối

- Anh ghen ak?? Hối hận rồi chớ gì…. ???- Tuyết tức tối
- Em điên ak? Em nghĩ bọn họ là 1 cặp sao? Anh hiểu Lâm, khi đã yêu ai đó thật lòng thì khồn dễ quên đâu… - anh ta nói như tự an ủi mình
- Anh tự tin quá rồi đấy… nhìn kìa….

Lâm và Quân đang nhảy cùng nhau. Trông họ thật xứng đôi. Tất cả mọi người có trong bar V.I.P hôm đó đều dừng nhảy và xem họ, trầm trồ thán phục. Dường như chính họ mới là chủ nhân party đêm nay….

Đang đến đoạn cao trào, Lâm xoay người định làm 1 cái kết thúc thật ấn tượng … nhưng không, cô trượt chân, mất thăng bằng…té ào xuống mặt đất. May sao có Quân. Anh níu Lâm về phía mình, vô tính lấy đà hơi mạnh…. Thế là…2 người … môi chạm môi… họ đang kiss sao?????

Tiếng vỗ tay nổi lên. Cú ngã của Lâm đã biến thành màn hôn mang tính chất chủ động. Cô ngượng chín mặt. Nhìn sang Quân anh cũng ngượng không kém. Đây là lần đầu tiên anh kiss giữa đám đông, lại là với Lâm nữa chứ….




CHAP 16




Dương đứng nhìn cảnh tượng đó. Lòng sục sôi thù hận…. tiếng Tuyết đều đều : “ anh thấy chưa??? Họ là 1 cặp, mặc giống nhau, giờ còn hôn nữa… anh… “
Bốp.
Dương tát Tuyết. Cả bar quay lại…. Dương bỏ đi còn Tuyết đứng đó, trào nước mắt


Lâm và Quân ra về. Hai người không nói với nhau 1 câu nào. Chắc còn ngại vụ lúc nãy…

- Này…. – cả 2 cùng nói
- Tôi…. – khổ 2 ông bà này bị lĩu lưỡi hả? nói gì thì nói đi. Bực mình rồi đấy
- Cô / anh nói trước đi …. !!! – lại cùng lên tiếng

Bối rối Quân giơ tay về phía Lâm ra hiệu cho cô nói trước…
- Uhm … chuyện hôm nay cảm ơn anh….. !!! – giọng cô hơi nhỏ, không biết do trời lạnh hay do đại tiểu thư cô không quen nói mấy từ cảm ơn, xin lỗi…
- Ak… không có chi….
- Cô gái lúc nãy là bạn gái cũ của anh hả?????
- À… ờ….cô ta bỏ tôi chạy theo thằng đó đó….
- Khùng nhỉ…. Đẹp trai phong đọ như anh mà không yêu…. – Lâm chép miệng
- Này…đừng để đêm rồi 2 ta cãi nhau…. – Quân dọa… rồi giọng anh bỗng chùng xuống “ bởi tôi nghèo hơn hắn !!! “

Lâm hơi giật mình. Tại sao anh ta lại nói chuyện này với cô…. Có gì ám chỉ đến cô chăng????? Trong Lâm bộn bề suy nghĩ… ngó qua Quân, thấy mặt anh chàng không có biểu hiện gì là phân biệt giai cấp với cô…. Cô thở phào nhẹ nhõm… lạ nhỉ? Tại sao cô lại quan tâm đến cảm nhận của anh cơ chứ… anh là ai nào….

Còn Quân cũng để ý nét mặt của Lâm. Cô lo lắng rồi sau đó thở phào…. Tại sao nhỉ????? ở bên anh sợ vậy sao…. Anh lắc đầu….
Hành động đó không qua nổi mắt Lâm… cô cũng giấu trong lòng nỗi thắc mắc….
2 người cứ mãi vậy, lặng im, quan sát nhau cho đến khi đến nhà Quân…
- Bye… dù sao cũng rất cảm ơn anh……….
- Không có gì… cô về đi…. Chúc ngủ ngon….



Quân chạy vô nhà. Thật là… ít nhất con trai cũng phải chờ xe cô gái đi khuất mới vô chứ. Đằng này….

Thật lòng nói, anh sợ cái cảm giác này…. Cái cảm giác xa cách… dù cô và anh không là gì của nhau… có chăng cũng chỉ là cái danh người yêu hão…. Anh không thể nhìn cô xa dần… xa dần … để trong lòng khỏi nhói đau lên….




User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
nhoknhiuchien
bài viết 10 Dec 12 10:41
    Gửi vào: #13
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 744213 Tiền mặt: 11710
Group Icon Tham gia: 3-July 12 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 37 No Yahoo Messenger
chờ tận thế mang ta đi


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
nhoknhiuchien
bài viết 19 Dec 12 01:04
    Gửi vào: #14
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 744213 Tiền mặt: 11710
Group Icon Tham gia: 3-July 12 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 37 No Yahoo Messenger


CHAP 17







Chiều hôm sau





Girl, I need a girl
Mweolhaedo eeppeun
Mom.maedo eeppeun
Girl, I need a girl
Baby, I need a girl
Girl, you need me, to



Chết với 2 người này… người thì đặt I don’t need a man làm nhạc chuông. Người lại đặt I need a girl của Tae Yang …. Hazzz không biết ai cần ai đây…




- Alô… Tôi Lâm đây….

- Có chuyện gì mà đại tiểu thư phải đích thân gọi điện cho tôi…. – Quân chọc, vốn không có ý gì


- Bỏ ngay cái giọng nói đó đi… !!! đừng có gọi tôi là tiểu thư này nọ nữa – Lâm nói có chút bực dọc – chiều nay anh rảnh không?
- Có … thì sao… tính rủ tôi đi chơi phỏng???

- Uk… thì chán đời.. vậy chiều nay 3h ở công viên Pink nhá…
- Ok xíu tôi lượn qua đó liền… - Quân cười hì hì…




Gác máy, Lâm cũng mỉm cười. Đã lâu rồi cô không cười nhiều nhất là với con trai như vậy. Cô sợ… nhưng khi nghĩ đến Quân … cô có 1 cảm giác rất gần gũi, an toàn. Không biết anh nghĩ về tôi ra sao hay vẫn chỉ là một đại tiểu thư như anh thường gọi… nhất định phải hỏi Quân mới được

Còn Quân, anh chàng này cũng vui không kém, lẩm bẩm 1 câu nói mà tác giả chắc chắn nếu có mặt Lâm ở đấy thì anh sẽ bị giết cũng nên “ Mới có 1 hôm mà nhớ tôi đến vậy sao ??? “

Tại công viên Pink

- Đúng giờ ta…. – Lâm tươi cười
- Chớ sao …. Tôi mà… ak… mà cô không đinh đi dạo công viên bằng ô tô đấy chứ - Quân trố mắt
- Chứ đi bằng gì???? – Lâm hỏi lại
- Ngốc.. còn phải hỏi ak??? – anh quay qua chỉ chiếc xe đạp – đi cái này nè
Lâm nhăn mặt : “ tôi không biết đi xe đạp !!!”

Quân lăn ra cười. Một đứa con gái học lớp 11 – không biết đi xe….thật buồn cười

- Ừ, anh cứ cười đi, tôi đi tập xe cho anh coi …. – Lâm dỗi bỏ đi, cô thấy tự ái. Từ bé đến giờ có khi nào cô đi xe đạp đâu. Đi đâu cũng có xe riêng đưa đón. Đến đâu cũng có vệ sĩ đi cùng … làm sao có cơ hội tập xe. Nhưng Quân nói vậy là coi thường cô quá. Rồi xem, cô sẽ đi vù vù trước mắt anh cho coi


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
nhoknhiuchien
bài viết 19 Dec 12 01:06
    Gửi vào: #15
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 744213 Tiền mặt: 11710
Group Icon Tham gia: 3-July 12 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 37 No Yahoo Messenger
CHAP 18






Cô dựng cái xe 1 cách vật vã, nặng dữ. cô nhìn nó như 1 vật thể lạ. Cái quái gì thế này???? Cái cục tròn tròn bên tay cầm này là gì nhỉ, nhìn ngộ ( trời ạ, cái chuông đó cô nương!!!!) không biết xe này có hệ thông phanh không nữa, lỡ lúc cô đang đi không phanh nổi thì làm sao?????? . Nhìn cô lúng túng rồi cà nhắc, cà nhắc… đạp xe, Quân ôm bụng cười. Cô liếc anh :


- Cười… cái...i …. G…i… gì…. Tôi… á …á….


Mải quay lại mắng Quân, cô không nhìn đường, không chỉnh nổi tay lái, thế là….





Cô thấy toàn thân mình đang bay… ak không… rơi tự do cùng với chiếc xe. Đang đinh ninh sẽ nhừ xương vụ này. Bỗng. Một cánh tay lao ra, ôm ngang eo cô. Còn phải hỏi, là Quân chớ ai… cô hơi xấu hổ…



- Tôi biết mà…. – Quân nới nhỏ và nhận thấy sự ngại ngùng trong ánh mắt của cô. Cô quác mắt nói lớn ( cho đỡ ngại ) :” thấy hối hận rồi hả? vậy ra chỉ tôi đi …”



Lâm lắc đầu. thật là….

- Á.. á…á… anh giữ cho chặt đấy… đừng có buông ra đấy… đừng có buông…….


Quân cười. Cô bé này. Lúc nãy còn mạnh miệng bảo tự tập cho ah xem đấy… giờ lại bảo anh không được buông tay… ngố quá khỉ ơi….!!!!!
..





Sau 2 giờ đồng hồ vật lộn…
- Thấy chưa??? Tôi làm được mà… anh lên đây tôi chở…. – Lâm phổng mũi

- Không dám… đời tôi còn đẹp lắm.. tôi chưa có vợ nữa… chết đi uổng lắm…


- ANH CÓ LÊN KHÔNG THÌ BẢO – Lâm hét lên. Kiểu này là ép người ta vào đường cùng chớ mời mọc gì


Quân giả bộ mếu máo nhưng thực ra anh rất vui. Cả buổi cô đã rất cố gắng. Tự dưng anh thấy Lâm đáng yêu lạ…. Lúc cô cười giòn tan trong nắng chiều… Lúc cô lau vội mấy giọt mồ hôi vương trên trán để tập tiếp… Cả cái cách cô hét anh không được buông tay nữa…. Tất cả…. Anh thần mặt ra, có lẽ…. anh…
….

….
.. đã
……
….

…..

thích cô mất rồi…..


- Nè… anh có lên hay đần mặt ra đó vậy????? – Lâm quát, có vẻ cô đã mất kiên nhẫn



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
nhoknhiuchien
bài viết 19 Dec 12 01:06
    Gửi vào: #16
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 744213 Tiền mặt: 11710
Group Icon Tham gia: 3-July 12 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 37 No Yahoo Messenger
CHAP 18






Cô dựng cái xe 1 cách vật vã, nặng dữ. cô nhìn nó như 1 vật thể lạ. Cái quái gì thế này???? Cái cục tròn tròn bên tay cầm này là gì nhỉ, nhìn ngộ ( trời ạ, cái chuông đó cô nương!!!!) không biết xe này có hệ thông phanh không nữa, lỡ lúc cô đang đi không phanh nổi thì làm sao?????? . Nhìn cô lúng túng rồi cà nhắc, cà nhắc… đạp xe, Quân ôm bụng cười. Cô liếc anh :


- Cười… cái...i …. G…i… gì…. Tôi… á …á….


Mải quay lại mắng Quân, cô không nhìn đường, không chỉnh nổi tay lái, thế là….





Cô thấy toàn thân mình đang bay… ak không… rơi tự do cùng với chiếc xe. Đang đinh ninh sẽ nhừ xương vụ này. Bỗng. Một cánh tay lao ra, ôm ngang eo cô. Còn phải hỏi, là Quân chớ ai… cô hơi xấu hổ…



- Tôi biết mà…. – Quân nới nhỏ và nhận thấy sự ngại ngùng trong ánh mắt của cô. Cô quác mắt nói lớn ( cho đỡ ngại ) :” thấy hối hận rồi hả? vậy ra chỉ tôi đi …”



Lâm lắc đầu. thật là….

- Á.. á…á… anh giữ cho chặt đấy… đừng có buông ra đấy… đừng có buông…….


Quân cười. Cô bé này. Lúc nãy còn mạnh miệng bảo tự tập cho ah xem đấy… giờ lại bảo anh không được buông tay… ngố quá khỉ ơi….!!!!!
..





Sau 2 giờ đồng hồ vật lộn…
- Thấy chưa??? Tôi làm được mà… anh lên đây tôi chở…. – Lâm phổng mũi

- Không dám… đời tôi còn đẹp lắm.. tôi chưa có vợ nữa… chết đi uổng lắm…


- ANH CÓ LÊN KHÔNG THÌ BẢO – Lâm hét lên. Kiểu này là ép người ta vào đường cùng chớ mời mọc gì


Quân giả bộ mếu máo nhưng thực ra anh rất vui. Cả buổi cô đã rất cố gắng. Tự dưng anh thấy Lâm đáng yêu lạ…. Lúc cô cười giòn tan trong nắng chiều… Lúc cô lau vội mấy giọt mồ hôi vương trên trán để tập tiếp… Cả cái cách cô hét anh không được buông tay nữa…. Tất cả…. Anh thần mặt ra, có lẽ…. anh…
….

….
.. đã
……
….

…..

thích cô mất rồi…..


- Nè… anh có lên hay đần mặt ra đó vậy????? – Lâm quát, có vẻ cô đã mất kiên nhẫn



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
nhoknhiuchien
bài viết 22 Dec 12 02:13
    Gửi vào: #17
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 744213 Tiền mặt: 11710
Group Icon Tham gia: 3-July 12 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 37 No Yahoo Messenger
CHAP 19






Bên công viên người ta được chứng kiến cái cảnh: 1 trai 1 gái lớn tướng chở nhau vi vu trên chiếc xe đạp… cười nói… cả đánh nhau nữa… tiếng la inh ỏi một vùng….


- Ê ê !!!! chạy chậm thôi…
- Phanh…phanh…. Pha..nh… gấp…….. cô muốn chết ak?????
- Biết rồi… anh đừng có làm tôi phân tâm – Lâm gắt lên, cứ làm như ngồi sau xe cô sẽ chết không bằng…


- Za…. Coi chừng cục đá đó…..




Rầm…






Rồi. Xong phim….




- Tai cô để đâu mà không nghe thấy tôi nói …. – Quân hét lên

- Thế mắt anh để đâu mà không thấy tai tôi…. – biết mình sai nhưng Lâm vẫn cố cãi….


- Cô…. May cho cô là tôi không có mệnh hề gì không thì cô chết chắc…

- Xí… tại ai chớ??? – Lâm bĩu môi… - tại anh cứ xàm xàm hoài làm tôi mất tập trung nên mới rớt xuống hồ cả 2 đứa chứ… không còn lâu nhá…



Đúng là cái nết, đánh chết cũng không chừa mà…





- May là cô còn biêt bơi đó…. Không tôi lại mất công kéo cô lên…. – Quân vừa bơi vừa nói
- Xí… ai chứ… ở bên Anh tôi bơi giỏi nhất đó… dám thi với tôi không???
- Tôi sợ cô ak???




Thôi cho con xin. Hai ông bà nhố quá đó ạ. Bị rớt xuống hồ lo mà leo lên lượm xe về cho đỡ quê còn đứng đó đua nhau nữa… muốn nổi tiếng ak???




Thật vậy… trên bờ bao nhiêu cặp mắt đổ về họ. Họ tủm tỉm cười :” bọn trẻ sao hồn nhiên quá !!” ( ax … axx… 2 con người này hồn nhiên cái nỗi gì chứ) …



Trên chiếc ghế đá không xa.. có 2 vợ chồng già…

Bà lão nói “ ông nhà nó này!!! Ngày xưa tôi với ông cũng bị rớt xuông hồ như vậy phải không nhỉ??? “


Ông lão cười đôn hậu:

- Ừ!!! Nhưng tôi nhớ hồi đó bà đâu biết bơi.. làm tôi cõng bà vô bờ mệt quá…

- Ông lại còn nói ak??? Tự dưng đang đi đâm xe xuống hồ là sao…


- Tôi… tôi…mải ngắm bà….




Bà lão mỉm cười e ngại như thiếu nữ, ngả đầu vào vai ông ngắm hoàng hôn. Họ thật hạnh phúc. Còn dưới kia …..


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
nhoknhiuchien
bài viết 24 Dec 12 11:23
    Gửi vào: #18
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 744213 Tiền mặt: 11710
Group Icon Tham gia: 3-July 12 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 37 No Yahoo Messenger

CHAP 20





- Ê!!! Anh chơi ăn gian???
- Hồi nào???? Thách cô đuổi kịp tôi đó…. – Quân quay lại lè lưỡi
- Anh… anh đứng lại cho tôi…..










- H..ắ…t….t… x…ì.. – Lâm lò dò bước lên người run như cầy sấy sau 1h đồng hồ ngâm nước
- Coi như cô… gặp may… mới thắng nổi t…ô…ô…i…. hắt….ắt…. xiiì… - Quân cũng rét run
- Xí… ối chết… - Lâm thò tay vào túi quần định lấy điện thoại gọi người đến đón. Hỡi ôi!!!! Em nó đã no nước từ lâu… tắt ngủm….. Tính sao giờ???? Vừa ướt, vừa đói, vừa lạnh nữa chứ…

- Về nhà tôi rồi tính…. – Quân đề nghị


Đến nước này cô chỉ biết gật đầu chứ sao nữa…. Cô ngoan ngoãn leo lên xe Quân không dám ho he…. Còn nói được gì nữa chứ….


Gió về đêm mang theo cái hơi lạnh chết người trong khi cô chỉ phong phanh chiếc áo phông ngắn tay…. Cô co ro. Quân cũng không hơn. Cũng bị ướt mà còn ngồi trước chắn gió cho cô nữa, hỏi sao không lạnh??


Cơn buồn ngủ bất ngờ kéo đến khiến Lâm không kịp phòng ngự. Cô nhắm mắt… dần dần,,, gục đầu vào lưng Quân. Lưng anh ấm qá… khiến cô cứ muốn rúc đầu vào đó mà ngủ



Đang lái xe, Quân chợt cảm nhận được cái gì đó nhồn nhột cọ miết vào lưng anh..

- Ê khỉ!!! Cô sao đấy….

Không có tiếng trả lời. Anh quay lại. Cô đã gật gù từ lâu. Anh mỉm cười. chắc cô mệt quá…

Chầm chậm… anh cố đạp xe thật êm… cố tránh mọi ổ gà… hình như … anh có cảm giác…. Cả thế giới đang ở sau anh vậy… ( 2 ông bà này cũng có giây phút lãng mạn vậy ta???? Ngạc nhiên nha…..)

Đến trước cửa nhà Quân, anh chần chừ. Anh nên gọi cô dậy hay bế cô vào đây ???? – cô đang ngủ rất say…. Chợt nhận ra mối quan hệ của 2 người chưa đủ thân thiết để anh làm được việc đó… anh dịu dàng gọi:

- Thiết Lâm…. Đến nhà tôi rồi…- đây là lần đầu tiên Quân gọi tên cô
.
Lâm ngơ ngác :” đến rồi hả??”



Nhìn cô lúc này chẳng khác gì thiên thần mới nhủ dậy. Hai má phúng phính, hồng lên vì lanh…. Đôi môi ươn ướt… cô bước theo anh… thật nhẹ nhàng




- Cô thay đồ đi!!! Kẻo cảm lạnh
- Đồ đâu thay????
- ờ ha…. !!! – Quân bóp trán… - hay cô lấy đồ của dì Ngân tôi nhớ???
- Dì anh bao nhiêu tuổi??? – Lâm hỏi lại
- 55
- Thôi khỏi…. – Lâm xua tay… - Lấy đại cho tôi bộ đồ của anh đi… cái nào size lớn tí
- Ừ… - Quân cười vì cái sự ngố của mình. Cô là đại tiểu thư sao chịu mặc đồ bà dì 55 tuổi của anh chứ. Vậy mà cũng hỏi nữa. anh vội chạy lên lấy đồ cho cô….
- Tắm đi…. Tôi đi nấu mì….




10 phút sau, Lâm bước ra….



Một lần nữa, Lâm lại làm anh đứng hình
..
..
..
..
Cô quyến rũ quá. Mái tóc ướt nhẹp, xù lên 1 cách vô thức, đôi khi nước còn chạy ròng ròng nữa. Bộ quần áo anh đưa cho cô… không quá đẹp nhưng vẫn hút mắt Quân… anh nhìn cô mãi… cho đến khi cô run lên :” lạnh quá” thì anh mới trở về trạng thái bình thường….quay qua bảo Lâm: “ cô sấy tóc cho khô rồi xuống ăn mì…”



Hình như bất cứ thứ gì thuộc tầng lớp của anh cô đều không biết. Xe đạp không giờ đến mì tôm cũng thế….


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
nhoknhiuchien
bài viết 31 Dec 12 02:24
    Gửi vào: #19
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 744213 Tiền mặt: 11710
Group Icon Tham gia: 3-July 12 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 37 No Yahoo Messenger


CHAP 21





- Món gì đây?
- Mì hảo hạng do hotboy Âu Thành Quân nấu. Cô có phúc lắm mới được ăn đó
- X…xí…. Ai thèm – Lâm bĩu môi
- Không thèm thì đưa đây… - Quân giành lấy
- Ơ…. Của tôi mà…. – Lâm vội giật lại


Không biết tại đói hay mì ngon thật mà Lâm ăn hết sạch tinh. Cô vớt đến cọng mì cuối cùng…. Húp hết cả nước…. cả tô mì giờ gọi là trắng tinh khôi như khởi đầu gặp mặt….


- Thế nào? Mi tôi nấu ngon chứ…??? –Quân mỉm cười đắc ý. Anh nhìn cô ăn nãy giờ mà


Lâm gật. Lần này mới thấy nàng ta không cãi lại Quân. Ngước lên nhìn đồng hồ…. 10h … ồ… muộn vậy sao???? Giờ mà về chỉ có nước chết với ba Lâm. Chắc chỉ có nước gọi điện về nhà xin phép ( sao mặt Lâm đểu thế không biết??)

- Alô!!! Bác Tư ak? Cháu Lâm đây??? Bác nói với ba cháu là cháu ở nhà bạn học nhóm rồi ngủ luôn nhé….
- Nhưng….
- Bác giúp cháu đi mà…. Thôi cháu cúp máy đi học đây…. Chào bác
- Ơ….ơ…

Lâm gác máy để lại 1 thắc mắc trong long bác Tư : “ tiểu thư có BẠN từ bao giờ ???”


- Ê!!! Nhà anh không còn ai nữa ak????
- Không!!! Dì Ngân đi lấy hàng!! Mai mốt mới về…. cô qua ngủ tạm phòng gì ấy vậy….
- ừ… - Lâm ngáp, rõ vô duyên – Good night!!!
- Cô ngủ ngon!!!!




Hôm nay mệt quá, Lâm lăn ra ngủ… Bên phòng đối diện Quân vẫn chong đèn học bài. Siêng quá ta….!!! Hèn chi kì nào cũng nhất trường….




Lâm giật mình tỉnh giấc. Ngoài cửa….. hình như…. Có ai đó gào thét… còn khều cửa nữa. Lâm sợ hãi, con gái sao không sợ cho nổi….. tiếng khều của ngày càng roc hơn…. Rồi…. Grừ…. Grừ…..


Lâm vừa chạy vừa kêu thất thanh….chạy vội sang phòng Quân quên cả gõ cửa khiến anh ngạc nhiên


- C…. có……m….ma…a…..!!!!!!
- Cô điên ak??? Làm gi có ma???
- T….thật…. !!! bên pho..òng…. tôi k…ìa….!!!!




Quân bước sang. Lập tức Lâm chạy tót theo, tay cô ôm khư khư tay Quân sợ hãi




- Chỉ là con mèo thôi mà!!!! Đúng là đồ nhát gan….
- Ai biết!!! Thấy nó la quá trời mà còn khều cửa nữa…. sợ chết khiếp đi được – Lâm hoàn hồn sau khi biết chỉ là con mèo
- Giờ thì biết rồi!!! ngủ đi!!! Tôi về phòng đây???
- Anh…. Anh đừng đi…. Mà thôi hay tôi qua phòng anh nhé….


Sax…Quân trố mắt…ai đời lại có đứa con gái nào đòi ngủ chung giường với con trai….mà lại là tiểu thư lá ngọc cành vàng nữa chứ…chắc chỉ có con khỉ này thôi…. Thiệt… nhiều lúc anh… nghi ngờ… không biết Lâm có phải con gái không nữa..???

- cô không biết câu nam nữ thụ thụ bất tương thân không??? – Quân chọc


Thấy lời nói của mình quá lố, Lâm bào chữa

- thì…. Ai biết được đêm có con chó hay con chuột nào trên trần nhà thì sao???? Cho tôi qua chỗ anh nhá???? Tôi ngủ đất cho…. Đi mà….Quân đẹp trai… - vừa nói LÂm vừa xoa xoa 2 bàn tay vào nhau ( như bài Sorry Sorry ý ), làm nũng Quân….


Hồi sau…..


- Thôi được….. vì câu Quân đẹp trai đó!!! Cô xách chăn qua đi
- Oh zế!!!! tôi biết anh tốt bụng mà….




- Cô nằm trên giường đi….
- Anh cho ak??
- Chứ để tiểu thư như cô nằm dưới đất chắc về với ông bà hồi nào không biết ….
- Trù tôi hả? chết nè…..

Lâm lấy gối đập mạnh vào Quân. Hai đứa hét toáng, chạy loanh quanh. Quân ôm đầu giả bộ nhăn nhó

- Bớ người t…..a……ta!! giết người!!!!

Hàng xóm hai bên được một bữa tra tấn kinh trời. Đang chạy, Quân bỗng vấp phải đống gối Lâm để đó làm bẫy ( nàng này nguy hiểm nhất) ngã sụp xuống. Lâm ôm bụng cười, không để ý…. Té luôn… ( mà nàng này thật, đống gối cộng với ông Quân to béo thế kia mà không thấy )

Lâm đè lên người Quân. Tình cảnh lúc này thật là í ẹ…Lâm nhắm tịt mắt… khiến Quân phì cười…

- Đã hôn đâu mà nhắm….??? Xuống đi con khỉ.Cô biết cô nặng lắm không???? – nói rồi Quân đẩy Lâm sang một bên biết cô sẽ đau nhưng không làm thế thì cả cô và anh sẽ rất ngại..
- Không biết thương hoa tiếc ngọc gì hết…. – cô hậm hực… nàng này thật…. biết sai nhưng vẫn cô gân cổ cãi
- Cô thì hoa ngọc cái nỗi gì? Đồ con khỉ…..!!! – Quân lè lưỡi
- Anh….anh…. – Lâm uất ức – Mà thôi… tôi đi ngủ đây…



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
nhoknhiuchien
bài viết 31 Dec 12 03:04
    Gửi vào: #20
Trẻ Sơ Sinh Thành viên thứ: 744213 Tiền mặt: 11710
Group Icon Tham gia: 3-July 12 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 37 No Yahoo Messenger

CHAP 22




Nói là làm, Lâm leo tót lên giường. Mặc dù chiếc giường này không to, không nệm ấm chăn êm như cái của cô ở nhà nhưng sao cô thấy ấm áp lạ…còn có “mùi “ của Quân nữa


- Ê…. Cô ngủ rồi ak???
- Chưa! Anh cứ lảm nhảm dưới đó làm sao tôi ngủ….


Thực ra cả anh và cô đều không ngủ được. Cũng phải. Hai con người. Một nam một nữ. Ngủ chung phòng hỏi sao ngủ được??/


- Anh nợ nhiều tiền không??? – Lâm quan tâm
- Nhiều… bố mẹ tôi chết, công ty phá sản, nợ nần nên tôi trả nợ thay họ
- Vì vậy mà anh đi làm thêm
- Ukm…. Nói về tôi hoài vậy? Cô thì sao??
- Tôi…. Tôi… thì sao được cơ chứ… ak .. anh … anh nghĩ về tôi như thế nào??
- Cô ý hả? Bên ngoài thì tiểu thư hậu đậu nè, chảnh chọe kiêu căng nè , chọc người khác hoài nè… - mỗi câu Quân cố ý thêm chữ ‘nè’

Mặt Lâm xịu xuống, chừng hơi thất vọng

- Thế… thế còn bên trong???
- Bên trong ý hả???
- Sao…. Tốt bụng phải không?- Lâm hi vọng
- À không…. Bên trong cô thì…. Ukm…. Y chang bên ngoài….
- Hả…

Lâm phụng phịu thấy thương. Anh nghĩ về cô như vậy sao?...trong mắt anh cô xấu xa, khó thương vậy sao? Anh thực sự nghĩ cô là tiểu thư kiêu căng không coi ai ra gì ?? cô thất vọng – vì chính mình…. Lâm quay lưng lại….



Lát sau….




- Ê khỉ!!! Cô sao đấy?

Không có tiếng trả lời. Chắc cô ấy đã ngủ. Lúc ấy Quân mớidám thổ lộ lòng mình:


- Thực ra…. Đối với tôi… cô…. Cô rất đặc biệt…- Dẫ biết cô không nghe thấy tiếng mình nói nhưng Quân vẫn ấp úng – Và… và…. Có lẽ…. tôi.. tôi… thích cô rồi….


Lâm không nghe thấy gì nhưng trong giấc mơ, cô bất giác mỉm cười….



Sáng hôm sau….



- Á…. Á…. – cả anh và cô cùng hét lên…..
- Anh/ cô làm gì tôi thế….??? Buông ra..????



Thật nực cười hai ông bà này…. Tối ngủ mỗi người một nơi: người trên giường kẻ dưới đất…. thế mà sáng nay…. Zoom thử xem bà con….



Lâm đang ôm….ôm….. cái chân của Quân… Còn Quân cũng đang nắm chân Lâm làm của riêng….


Hazzz …. 2 ông bà này…. Thật…. thật…. hết cả cảm xúc…. Cả lãng mạn… ai đời…. ( đáng lẽ trong kịch bản của tác giả, 2 người này nằm ôm nhau lãng mạng lắm cơ… nhưng mà….vậy thì giống bao nhiêu câu truyện teen khác…nhàm quá…< tác giả thích chơi trội>)


- Buông cái tay thối của anh ra…!!! – giọng Lâm lên đến quãng 8 luôn
- Cô cũng buông ra…. Tưởng tôi thích vậy đấy….


- Này khỉ??? Rõ ràng tối hôm qua cô ngủ trên giường mà…. Sao sáng nay???
- Làm sao tôi biết chứ…?? – Lâm bóp đầu. Phóc. Hình như cô tìm ra nguyên nhân rồi…. tại cô có tính “ quậy phá “ trong giấc ngủ… nên chiếc giường của cô ở nhà rất to…. Có khi bằng cả gian phòng của anh chứ bé gì. Thế nên, khi nằm ngủ… theo thói quen + hoàn cảnh… cô bị té cũng là điều đương nhiên… nhưng…. Tại sao cô lại ôm chân anh… rõ ràng hôm qua hai người nằm cùng hướng cơ mà???? Lạ nhỉ…

Tiếng Quân át đi suy nghĩ của Lâm

- Sao?? Nghĩ ra chưa con khỉ??? Lỗi của ai??

Cô cười khì, gãi đầu. Còn sao đuọc nữa?? không biết giấu mặt đâu cho hết ê chề đây cơ chứ…. Ngại không bỏ đâu hết…


Trong lúc đó


“ phù… hên là cô ta nhận lỗi. Cứ lằng nhằng hồi nữa chắc rớt tim ra ngoài mất” – Quân thở phào đưa tay xoa ngực… anh cũng run không kém


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

4 Pages V < 1 2 3 4 >
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 23rd April 2017 - 08:50 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248