|
Cười một tí cho đầu tuần vui vẽ, Bài nào cũng hay cả |
|
|
|
  |
Replies(1 - 14)
| võ việt đạo |
08 Jun 09 01:27
|

Đại Ca
 Nhóm: Members
Bài viết: 802
Tham gia: 5-May 09
Thành viên thứ: 263529
Tiền mặt: 21510
Thời gian tải nhạc: 0 h No Yahoo Messenger

|
Có một anh nói câu nào là gở câu ấy. Một hôm, đi đám mừng nhà mới, anh ta đấm cửa thùng thùng nói:
- Trong nhà chết hết rồi hay sao mà không thấy ai ra mở cửa?
Chủ nhà bước ra trách:
- Tôi làm cái nhà này hơn 6 trăm đồng, chưa kịp ăn mừng sao anh nói như vậy?
- Bác nói sao? Nhà này chỉ đáng giá vài trăm thôi, nói gì mà đắt thế?
Chủ nhà nổi giận mắng:
- Tôi có bán đâu mà bác mặc cả chê mắc, chê rẻ!
Anh ta nói:
- Bác bán đi cho xong, để lâu mối ăn sập chết cả nhà bây giờ.
Chủ nhà giận quá, vừa chửi vừa đuổi đi. Về giữa đường, anh ta gặp bạn, bạn nói:
- Tôi đi thăm quan huyện, ngài mới sanh một cậu con trai, mở tiệc ăn mừng trọng thể lắm.
Anh ta bảo:
- Cho tôi đi với!
Anh bạn đáp:
- Anh hay nói gở lắm, tôi không dám để anh đi theo.
Anh ta thề là không nói gì cả, làm thinh uống rượu cho đến lúc về chớ không nói gì. Bạn bằng lòng cho theo, quả nhiên anh ta ngồi im như thít suốt buổi tiệc. Lúc ra về, anh ta mới nói với quan huyện:
- Từ nãy đến giờ tôi không nói một tiếng nào hết, nếu mai mốt cậu ấm có trúng gió mà chết thì đừng đổ thừa cho tôi.
|
|
|
|
|
|
| võ việt đạo |
08 Jun 09 01:33
|

Đại Ca
 Nhóm: Members
Bài viết: 802
Tham gia: 5-May 09
Thành viên thứ: 263529
Tiền mặt: 21510
Thời gian tải nhạc: 0 h No Yahoo Messenger

|
Tác động của rượu
Một người uống rượu say mèm trong tiệc cưới lần theo hàng rào đi về nhà. Nhìn thấy ở đằng trước, một bợm rượu say mèm đang quờ quạng trong vũng bùn, anh ta lè nhè bảo:
- Uống say xỉn rồi không đi được thế à?
- Đừng vênh váo, hàng rào sắp hết rồi đấy, để xem cậu đi ra sao! ........
Một người đàn ông bảo bạn:
- Lúc ban đầu, tớ uống rượu cốt để quên đi tất cả mọi thứ. Nhưng sau 6 tháng, tớ phải dừng lại, vì kết quả đã vượt quá mục tiêu đã đặt ra.
- Vượt quá như thế nào?
- Một hôm tớ đến cái quán tớ vẫn quen đến, mà lại quên không mặc quần mới chết chứ. ............
Cô giáo bảo Tèo: Em lười học thì chỉ làm khổ bố mẹ thôi.
- Thưa cô, nhưng bố em lại bảo, chính cô mới làm bố khổ, phải suy tư nhiều, và thỉnh thoảng còn mất ngủ nữa.
- Thật vậy sao, - mắt cô giáo sáng lên - Em thử nói rõ hơn xem nào?
- Thì cô cho nhiều bài tập về nhà quá, bố em không làm xuể. ............
Tèo đứng dưới sân nhà tập thể, gọi inh ỏi:
- Hà My, Hà My, tớ cần cậu với tư cách là một phụ nữ thực sự. Cậu xuống đây với tớ nhé.
Mẹ My ngó đầu ra, mắng:
- Con nhà ai mà bậy bạ vậy hả, mới tí tuổi đầu… Về ngay.
- Nhưng cháu cần Hà My lắm lắm, tất cả bọn con trai đứng kia cũng cần.
- Về ngay không tau sang mách bố mẹ bây giờ.
- Nhưng không có Hà My thì ai lấy cho bọn cháu quả bóng bị rơi vào nhà vệ sinh nữ bây giờ? ...........
Tèo đứng ở ngưỡng cửa nói với chàng trai đến tán tỉnh chị gái.
- Em nhìn thấy anh ôm hôn chị em.
- Nói bé thôi, cho em 10.000 đồng.
- Cảm ơn anh, trả lại anh 5.000 đồng.
- Thăng` này ngoan thật.
- Không, em chỉ muốn công bằng, các anh khác cũng chỉ trả em có 5.000 đồng
|
|
|
|
|
|
| võ việt đạo |
08 Jun 09 01:35
|

Đại Ca
 Nhóm: Members
Bài viết: 802
Tham gia: 5-May 09
Thành viên thứ: 263529
Tiền mặt: 21510
Thời gian tải nhạc: 0 h No Yahoo Messenger

|
vừa rồi là những chuyện về trẻ con . còn giờ chuyện của các cặp vợ chồng nè
Mơ ước của các đức ông chồng
- Bà xã bắt được tôi trong phòng cô hàng xóm ở tầng hai nên tức quá nhảy xuống đường, gãy mấy cái xương sườn. Bà ấy hiện còn nằm viện.
- Sao anh cứ làm những chuyện thiếu suy nghĩ như vậy?
- Nếu biết trước sự thể, tôi đã lên phòng cô gái ở tầng bảy rồi.
.............
Thấy cô vợ đi làm về khuya, anh chồng lại gần định tâm sự. Nhưng khi ngửi thấy hơi rượu ở miệng vợ, anh hốt hoảng hỏi:
- Em uống rượu à?
- Không phải em, mà là ông trưởng phòng em uống. ......
Người chồng hấp hối nói với vợ:
- Bây giờ anh đang gần đất xa trời rồi, em có thể thú nhận về mối quan hệ của mình với tay hàng xóm được không? Lúc này mọi thứ đều chẳng còn ý nghĩa gì, song anh vẫn muốn biết sự thật trước khi nhắm mắt xuôi tay.
- Thế bỗng nhiên anh không chết thì sao? - Cô vợ hỏi lại. ............
Về nhà, bất chợt anh chồng bắt gặp vợ đang tằng tịu với ông bạn thân nhất của mình.
- Này - Anh chồng nói - Cậu đang làm gì ở đây thế?
Cô vợ nói ngay với nhân tình:
- Đấy anh xem, em nói có sai đâu, đúng chồng em là một gã ngốc mà!
.......... Anh chồng đập cổng:
- Này cô vợ quý hóa, mở cổng ra. Đằng nào thì tôi cũng biết không phải cô ở trong nhà một mình.
Anh chồng đấm vào cửa rồi dùng cả giày đạp vào. Từ bên trong giọng người vợ vọng ra:
- Này, hãy lấy đôi sừng mà húc vào!
|
|
|
|
|
|
| võ việt đạo |
08 Jun 09 01:39
|

Đại Ca
 Nhóm: Members
Bài viết: 802
Tham gia: 5-May 09
Thành viên thứ: 263529
Tiền mặt: 21510
Thời gian tải nhạc: 0 h No Yahoo Messenger

|
Trăn đánh giặc
Lần đó địch mở chiến dịch “Nhổ cỏ U Minh”, bên ta rút quân sâu vô rừng ém và lên sa bàn tổ chức phản công. Đang tranh luận gay cấn thì được tin tình báo vừa bắt được một “do thám”.
Ra gã do thám ấy là... bác Ba Phi tao đây.
Bên ngoài xăm xăm bước vô, bất ngờ tao quay lại. Nhận ra tao, mấy đứa đó giật mình la lớn :
- Trời ! Bác Ba ! Bác đi đâu vậy ? Bộ bác không biết bọn địch đang đưa mấy tiểu đoàn đi càn sao ? Kỳ này, bọn chúng nhất định nhổ cỏ U Minh, bác đi vậy lỡ bị địch phục kích thì sao ?
Tao cười hề hề, nói :
- Tao vô đây báo cho tụi bây một tin mừng.
Thấy mấy đứa cứ nhấp nhổm, mặt lộ vẻ sốt ruột, tao bèn vòng vo tam quốc.
... Hồi nẳm tao đi rừng, gặp ổ trăn đang ấp. Ấp xong, trăn con trăn mẹ kéo đi ráo, chỉ còn sót lại một trứng. Tưởng lép, tao mang về định luộc nhậu. Hổng dè chưa kịp luộc nhậu, trứng lại nở ra con trăn, một con trăn đẹt ngắt. Thằng cháu nội tao cưng lắm, nó bắt chuột cho ăn đã đời. Bữa nọ, do no nên trăn ăn không hết chuột. Đêm đó, chuột khoét chuồng chun ra, trăn theo đó bò đi mất. Kiếm giáp vòng không có, thằng cháu tao nó khóc đến bỏ ăn, sưng cả mắt luôn. Thấy vậy, tao định tìm bắt cho nó con trăn khác, nào ngờ con trăn trở về. Nuôi thêm hai năm, con trăn lớn bộn. Thằng cháu tao đã gặp may, vì trăn là trăn cái nên một năm, vào lối rằm tháng mười âm lịch, mùa trăn hội là trăn đực từ rừng U Minh bò về. Ôi thôi, không đếm xuể. Thằng cháu tao chỉ việc bắt trăn bỏ vào bao chở ra chợ bán, nó giàu lên cũng nhờ con trăn này.
- Bác Ba à ! Bác kể dông dài làm chi, giặc đánh rần rần, tụi cháu lo muốn hụt hơi luôn đây này, còn tâm trí đâu mà nghe bác kể chuyện.
Tao làm mặt giận :
- Hổng nghe thì thôi, nhưng con trăn của tao nó có liên quan đến trận càn này. Tao vô đây báo cho tụi bây ra ngoải chở súng về, nhiều lắm đa.
- Bác ba giỡn hoài.
- Vụ này, tao nói thiệt đó. Số là hồi hôm này, khi tụi lính kéo vô tới nơi rủ tao nhậu tới quắc cần câu. Xong, cả đám lăn ra ngủ như chết. Hừng đông, tao tính tới sở chỉ huy của nó dò la tin tức. Ai dè tới nơi không thấy thằng nào ráo, có điều lạ là súng ống còn nguyên ra đó, tao gom lại mấy đống luôn. Đi loanh quanh một hồi, tao thấy con trăn nằm chình ình ra đó. Thấy miệng nó còn ló chiếc giày bốt, chừng đó tao mới hiểu hai tiểu đoàn lính đi càn đã làm mồi cho trăn. Thôi, tụi bây bảo anh em chống xuồng ra chở vũ khí mang về mà xài. Đứa nào không tin thì cứ hỏi bả thì rõ.
|
|
|
|
|
|
| võ việt đạo |
08 Jun 09 01:39
|

Đại Ca
 Nhóm: Members
Bài viết: 802
Tham gia: 5-May 09
Thành viên thứ: 263529
Tiền mặt: 21510
Thời gian tải nhạc: 0 h No Yahoo Messenger

|
Nói dóc có sách
Có lần, thằng cảnh sát Xọn ở trụ sở xã Khánh Bình Tây sai lính dân vệ lên bắt tui về, vì ba năm rồi tui không đóng thuế đất, và không chịu làm thuế ước cho nó. Theo lời thằng Ủy viên tài chánh Mi, là tui phải đóng số tiền là hai mươi bảy ngàn tám trăm sáu mươi ba đồng bốn cắc tư. Hừ ! Cái thân già làm không ăn, không có một đồng xu cạo gió, tiền đâu mà đóng cho nó dữ vậy ? Thế là chúng giam tui ba ngày liền không thả về.
Đến buổi chiều thứ tư, thấy trời chuyển mưa mù mịt, tui mới nghĩ ra một kế, bèn ngồi khóc. Thằng cảnh sát Xọn thấy vậy hỏi, tui mới nói thiệt với nó :
- Không nói giấu gì cảnh sát. Mấy ngày nay tui tính không đóng tiền, nhưng chuyện đó quả là lỗ quá rồi. Số là tui tiếc có hăm mấy ngàn mà giờ chịu bỏ tới mấy trăm ngàn, uổng biết bao nhiêu ! Bó bạc tui giấu trên đọt dừa, bà nó ở nhà làm sao mà biết để lấy vô. Mưa điệu này chắc là rã tan hết.
- Vậy thôi, ông hãy dìa rút lấy đi, rồi mai đem tiền xuống đóng !
Thằng Xọn sốt sắng bảo tui như vậy, rồi thả tui về.
Ba bữa sau, rồi mười bữa sau, tôi cũng không moi đâu ra tiền mà đem xuống đóng cho nó. Thằng Xọn biết là mắc điếm tui nên báo ra quận. Thằng Nhung, quận trưởng quận Rạch Ráng sai lính bảo an vô bắt tui nữa.
Ra đến quận, thằng Nhung điểm mặt tui thách :
- Nghe đồn bác nói dóc dữ lắm hả bác Ba Phi ? Mấy thằng tề xã mắc điếm bác, chớ tui thì... còn lâu !
- Tui chỉ nói dóc lai rai để giúp vui cho trẻ lối xóm vậy, chớ đâu dám nói dóc với quận, quận trưởng như ông.
Tên quận Nhung cười ngặt nghẽo :
- Bác nói dóc cho tui tin thì tui sẽ thả bác về liền đó.
Tui làm ra vẻ uể oải :
- Quận trưởng là người lớn, có nói dóc thì cũng phải tra sách vở đàng hoàng chớ ai dám nói tay ngang.
- Bác nói dóc có sách à ?
- Ba bộ : Thượng, trung, hạ, đều có đủ cả.
- Vậy bác về lấy bộ nào cho thật tốt, đem xuống tui xem.
Tui xin thằng quận Nhung ra chợ đón xuồng quá giang về nhà. Ba bốn ngày sau, không tthấy tui xuống, thằng quận Nhung nhắn bảo tui đem sách xuống cho nó. Tui mới nói lại với người đem tin rằng : “Anh về nói với quận trưởng là cuốn sách nói dóc nhứt tui đã giao hết cho ổng hồi bữa đó rồi”.
|
|
|
|
|
|
| Đà Lạt mộng mơ |
09 Jun 09 01:12
|

Không Tên Tuổi
 Nhóm: Members
Bài viết: 66
Tham gia: 25-May 09
Thành viên thứ: 266502
Tiền mặt: 1440
Thời gian tải nhạc: 0 h Y!M : 

|
QUOTE(võ việt đạo @ 09 Jun 09 10:09)  bạn tham gia trông topic của tôi nếu có thưởng thì chi dôi nha .thank truyện hay lắm
ok men chia như vậy được hok nè 3 - 7 nha em 7 anh 3. Hẻ hẻ..... còn nhiều chiện hay lắm muốn nghe nữa hok?
|
|
|
|
|
|
Cám ơn! Bài viết của bạn đã được gửi!
|
  |
|


|