Tìm kiếm:

> Cô dâu đi học full
devil paradise
bài viết 17 Apr 11 04:07
    Gửi vào: #1
Bảo Kê Thành viên thứ: 463547 Tiền mặt: 51160
Group Icon Tham gia: 7-February 11 Được cám ơn: 7
Nhóm: Members Bài viết: 267 No Yahoo Messenger
Tóm tắt truyện: Tô Tịnh từ nhỏ sống với ông ngoại ở vùng quê Miền Tây, ko có cha mẹ, cả hai cùng mất khi cô được 1 tuổi do một tai nạn giao thông, mặc dù gia đình thuộc dạng giàu có nhất vùng- ngoại của Tô Tịnh ông Tô Phú có ruộng đất cò bay thẳng cánh, chuyên xuất nhập khẩu trái cây có tiếng trong và ngoại nước, ngoài ra còn có máy nhà máy chuyên sản xuất trái cây xáy khô. Đã 18 tuổi nhưng Tô Tịnh gương mặt vẫn gây thơ mặc dù thân hình cao dong dong, cân đối, nhưng với gương mặt đó Tịnh vẫn bị hiễu lầm là cô bé 16, do sống với ông ngoại- là người đàn ông của thương trường nên ông rất ít quan tâm đên Tịnh, để Tịnh lớn đên tự nhiên mà ko biết cách làm dáng, trang điễm như một đứa con gái, chỉ có tính nhõng nhẻo của Tịnh là còn của một người con gái, ngoài ra các trò chơi Tịnh theo toàn là của một thằng con trai như đá banh, treo cây, bắn bi.....18 tuổi nhưng Tịnh mới chỉ học tới lớp 11, ko phải là do cô học dỡ mà là do lúc cô còn nhỏ ông Tô Phú chỉ lo làm ăn, đên lúc nhớ đên đứa cháu của mình đã lớn đến tuổi đi học thì cô đã nhiều hơn 2 tuổi so với cái tuổi lớp 1.

Năm nay cô tròn 18 tuổi, ông Tô Phú biết bản thân ko thể sống lâu để lo cho đứa cháu duy nhất của mình, ông cảm thấy có lỗi vì đã ko chăm sóc tốt được cô, lúc cô nhỏ do ông quá bùn đau vì cái chết của con gái và con dễ mà lao vào công việc quên cả cháu, nay chợt nhận ra thiếu sót của mình thì ông đã ko thể sống với cháu lâu hơn nữa. vì vật ông quyết định tìm đên gia đình Ông Triệu ở Sai gòn nhắc lại hôn ước năm xưa của ông Triệu hứa với con dễ ông- cho 2 đứa cháu của họ nên vớ chồng khi mà hai đứa đến tuổi chồng vợ, và Ông Triệu là bạn tốt của con dễ ông nên ông nghĩ họ sẽ ko từ chối giúp đỡ người sắp chết. sau đó mọi chuyện diễn biến như thế nào phãi chờ Chap 1 các bạn sẽ biết..........

Chap 1

Hôm nay chủ nhật, một buổi sáng trong lành, không khí khá thoáng mát, đặc biệt là đối với vùng quê miền tây. Trong ngôi biệt thự " hoa lan" Tô Tịnh đang ngon giấc say nồng, môi mĩn cười hình như trong giấc mơ cô bé gặp phải rất nhiều điều thú vị. Nhưng từ ngoài cửa đang vang rõ những bước chân gấp, do phòng của Tịnh Nằm trên gác gỗ của căn biệt thự_ đây là căn biệt thự khá cổ, bên ngoài xây bằng tường nhưng bên trong các vật dụng, trang trí đa số bằng gỗ, tuy nhiên cũng không làm mất đi vẻ sang trọng của nó.

Cánh cửa phòng bất ngờ được mỡ ra, một bà già khoản 60 bước vào, mái tóc bà bạc phơ búi cao, nét mặt hiện từ nhưng đôi mắt lại rất sáng như nhìn thấu những gì xung quanh. Bà nhẹ nhàng bước tới gần giường Tịnh, khẻ lay vai Tịnh và cất nhẹ giọng gọi:

- Bé con, dậy đi nào. Ông ngoại con đang có chuyện cần gặp con đó.

Tịnh đưa gương mặt còn thèm ngũ, khóe miệng còn chảy ke đáp lại bà: - **, ** cho con ngũ thêm tí đi, hnay không cần đi học mà.

Vâng đó là bà ** già, đã sống với Tịnh từ nhỏ, và Chăm sóc Tịnh từ đó giờ. bà cười khẻ thương yêu khi thấy biểu hiện của Tịnh:

- Thôi nào, nếu con cứ nằm như vậy hoài thì ** sẽ lôi con dậy và lấy khăn ướt lau mặt giúp con, thay đồ giùm con như hồi nhỏ ah nha? ko phải con bao ** phải xem con là người lớn hay sao.

Nghe ** nhắc đến việc làm người lớn là cô lập tức ngồi dậy, bời vì ngày hôm qua cô đã nói với **, cô quyết tâm trở thành người lớn rùi, và bản thân cô thấy mình cũng đã lớn rùi chứ bộ. mặc dù gương mặt vẫn còn gái ngũ, nhưng cô cố gắng ngồi dậy, đi vào phòng vệ sinh nhưng cũng không quê dặn bà **:

- ** Soạn giúp con bộ đồ đi, con vệ sinh ra rùi thay lun.

Bà ** nhìn theo cô vào vệ sinh với ánh mắt yêu thương: - Muốn làm người lớn mà không chịu tự chăm sóc bản thân, có bộ đồ cũng còn phải nhờ bà già này lấy cho, ko bít mai mốt lấy chồng như thế nào nữa, chắc mang bà già này theo quá. Nói rùi bà tự mỉn cười vu vơ.

Sau khi được bà ** giúp, Tô Tịnh đã ngọn ngàn trong bộ đồ mặc nhà nhưng không kém phần nhí nhảnh, trẻ trung. cô tung tăng chạy xuống lầu gặp ngoại mà ko bít có một chuyện sắp làm thây đổi cuộc đời của cô.

Chạy tới bá cổ của ông ngoại, cô nủng nịu:

- Sao ngoại kiếm con sớm vậy ngoại? con vẫn còn bùn ngũ đó. Con bắt đền ngoại, hôm nay ngoại dẫn con đi chơi nha ngoại.

Ông đưa cặp mắt nghiêm túc nhìn cô, nó thất khác với cách đối xử thường ngày của ông đối với nó, mõi khi nghe nó nhõng nhẽo ông thường mĩn cười cứ không như bây giờ. Bây giờ ông không cười với nó, không trả lới đáp ứng những yêu cầu của nó và cũng ko lên tiếng từ chối hen diệp khác khi ông ko rảnh hoặc ko thể đáp ứng ngây được. Ông ngồi yên, mặt như đang suy nghỉ, như có chuyện gì quan trọng lắm trong cái đầu của ông nó.

Mặc dù thấy ông nó như vậy, nhưng nó vẫn nghỉ ông chưa nghe được lời nó nói, nên nó tiếp tục đòi hỏi:

- Ông ngoại ơi, dẫn con đi chơi nha, con muốn đi ra ngoài bến tàu, lâu rùi ngoại ko dẫn con ra đó, ở đó thất là đông vui. nhe ngoại.

Bây giờ thì ông ngoại nó không còn yên lặng suy nghỉ nữa rùi, ông quay qua nhìn nó, khẻ nói với nó, nhưng gương mặt ông cũng ko giãn ra được tí nào, cho nó thấy được tính nghiêm trọng của sự việc.

- Tịnh, cháu ngoan của ông. Con ngồi yên và bình tỉnh nghe ông nói này. Ông có quyết định cho con đây, nhưng trước hết con phải hứa với ông, con phải đồng ý và nghe theo tất cả những sắp xếp của ông. Ông làm tất cả mọi việc cũng là vì ông thương cháu mà thui.

Đưa gương mặt phụng nhịu ra nó nhìn ông: - nhưng mà chuyện gì ông ko nói ra thì làm sao con hứa với ông được hả ông.

- Ko, con chỉ cần biết ông làm bất cứ việc gì cũng là vì con. Ta ko cho con từ chối mà chỉ được đồng ý thui.

Tại vì cô rất ít khi thấy ông ko chìu mình, nên hnày thấy ông có những biễu hiện khác ngày thường cô hơi sợ và đáp xuôi:

- Vâng, ông cứ nói đi ạ.

- Tịnh ah, con năm nay cũng đã 18 tuổi, ta thì ko sông thêm được bao lâu nữa để mà chăm sóc con. Giờ ta muốn con phải lấy chồng, năm xưa cha con đã hứa sẽ gã con cho con trai bác Triệu, và ta cũng tìm hiểu kỷ rùi, thằng đó là một người tốt đàng hoàn, nó cũng như con chịu nhìu bất hạnh trong gia đình, mẹ nó đã bỏ ba con nó đi khi mà nó vừa tròn 11 tuổi. Hiện nay nó đang là một giám đốc cho một hãng thời trang có Tiếng ở sài gòn. Mấy hôm trước ta đã liên hệ với họ và họ đã đồng ý giúp ta chăm sóc cho con, hôn lể sẽ được cử hành trong tháng này.

Thở dài, ông đưa mắt nhìn Tịnh xem phản ứng của cô, nhưng ông ko nhìn ra được gì bởi hiện giờ cô như bị đóng băng tại chổ. cô ko còn bít gì khi nghe những lời ông nói bên tai. nó quá xa lạ với cô " cái gì vậy? mình phải lấy chồng, một thằng chồng giám đốc, hôm qua mình mới quyết định tập làm người lớn, giờ chưa kịp tập đã phải lấy chồng sao?" và những lời đó cứ ong ong trong tai cô.............một thời gian rất lâu, bỗng nhiên trên khéo mắt cô chảy ra những giọt được mắt bởi vì cô chợt nhớ ra " lấy chồng là phải theo người ta, lấy chồng là phải xa ông ngoại, ** nữa, lấy chồng rùi phải làm mẹ, mà làm mẹ là sao ta..." nhiều thất nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu cô làm cho cô phải bất khóc vì sợ. và cô méo mó năng nỉ ngoại:

- Ngoại đừng bắt con lấy chồng được ko ngoại, ngoại chê con phiền phức, nên bắt con lấy chồng hả ngoại, con hứa từ nay con sẽ ko làm khó ngoại nữa, con sẽ ko bắt ngoại làm cái này cái nọ cho con đâu, nha ngoại. ( tại vì cô nghỉ tại ngoại cô thấy cô cứ hay nhõng nhẽo nên muốn bỏ cô cho người ta......hii ngố thiệt)

Xoa xoa đầu của cô, ông Tô Phú nối: - cháu ngoan, ông yêu con ko hết thì sao ông lại bỏ con chứ, thui con đừng nghỉ lung tung nữa, rữa mặt đi ăn sáng đi con. con nên nhớ là ông yêu con nhất đó.

Buồn hiu ngồi lại một mình trên bộ ghế sofa khi mà ông của cô đã đứng dậy đi vào phòng nghỉ rất lâu rùi. bà ** già mới từ bếp mang ra một dĩa trứng chiên và một ổ bánh mì, bà đã nghe được những lời ngoại nó nói với nó, và bà cũng tin rằng có chuyện gì đó mà ông Tô Phú còn giấu, vì chỉ khi có chuyện xãy ra thì ông mới mau tìm nới gửi gắm cô cho người khác như vậy. nhẹ nhàng bà khuyên cô:

- Con nên ăn sáng đi mới tốt cho sức khẻo, ông con làm như vậy chắc là có nguyên do của ông, con nên nghe lời vì ông cũng chỉ muốn tốt cho con thui, thui, quen đi và sông vui với ** trong những ngày còn ở với **.

Bổng cô ngẩn mặt lên và lần này thì khóc thật to - bộ ** cũng bỏ con mà kêu con lấy chồng.

- Con vẫn có thể về đây thăm ** mà, ** sao bỏ con dc, con gái lớn thì phải đi lấy chồng chứ con. ngoan đi, vui vẻ lên đi con, con là người lớn mà hở chút là khóc ha.

Tô Tịnh đã nín khóc, và cũng đưa lây lấy bánh mì ăn, nhưng nhìn cách cô nhai bánh thực tức cưới, như con nít bị ba me bắt ăn món mình ko thĩ vậy. bà ** nhìn cô đã chịu ăn rùi thì an tâm đi trở vô bếp, nhưng bà cũng ko nén được nỗi bùn khi bít sắp phải xa cô.

Và rùi ba tuần lể trôi qua nhanh chống, ngày cô về nhà chồng đã đến, từ trước giờ chỉ bít ăn với ngủ rùi học, cô ko phải lo nghỉ chuyện gì cả cho nên khi nghe ngoại bắt lấy chồng cô chỉ bùn khóc một chút, nhưng ăn thì vẫn ăn, ngũ thì vẫn ngon và đêm còn mơ thấy mộng đẹp. việc chuận bị cưới đã có nhà chồng lo hết còn lại là ngoại và ** lo thui. tối trước khi cưới ko như nhưng cô dâu khác lo lắng mất ngũ, còn cô đã ngủ từ lúc 9g tối, ngoại và ** vô thăm xem chừng cô, muốn nói với cô vài điều trước khi về nhà chồng cũng ko kịp.

Và sáng nay là ngày trước dâu, Nhà chông cô đã mang đến cho cô cái áo cưới đẹp tuyệt với vào hồng phấn nhìn vào cô cứ tưởng là áo của các cô công chúa ngày xưa, cô cứ nhìn cái áo mà quên mất bùn vì phải lấy chồng. khi cô được cô thợ trang điểm của chồng cô gửi xuống tang điểm cho cô xong và cho cô mặc chiệc áo cưới đó vào, nhìn vào gương cô như ko còn nhận ra là cô nữa, còn người thợ trang điễm thì đứng ngơ ra nhìn nó, là người thợ trang điễm khá có tiếng ở Tp, và đã từng trang điễm cho rất nhìu cô dâu là người mẫu nhưng cô thật sự bất ngờ về Tô Tịnh, Tịnh có một vẻ đẹp vừa gây thơ nhưng ko kém phần sắc xảo, nhìn rất ngọt ngào mà ai một lần nhìn rùi là ko thể quên.

Khi nghe tiếng ** vào thông báo đàn trai đến, Tịnh mới bắt đầu run lên, cảm giác bùn và sợ mới bắt đầu đến. và rùi, Tịnh ko còn bít gì cả, từ lúc có ai đó vào đưa cô ra, cho đến tất cả các động tác lại tổ tiên nó chỉ làm theo sự hướng dẫn của một ai đó, cho đên khi bàn tay nó được nâng lên, một cảm giác ấm áp len nhẹ vào lòng cô, cô ngước lên nhìn người đó thì đôi mắt cô như bị hút vào người đó, người đó cao hơn cô bao nhiu thì ko bít chỉ bít cao hơn nó, gương mặt góc cạnh, mũi cao đặc biệt đôi mặt rất đẹp rất ấm áp, và người đó đeo vào tay cô một chiếc nhẫn, và cô biết được người đó sẽ làm chồng của cô.

Tô Tịnh lấy chồng rùi sẽ như thế nào........ sẽ biết ở chap sau nha

** Là chỉ bà già giúp việc nha, tai gõ chữ nó ko lên

Sau tất cả các nghi thức của một đám cưới, và một bữa tiệc mà khách mời chỉ có những người làm ăn chung với ông Phú. Tịnh được một ông già- hình như sẽ là ba chồng nó, vì lúc nảy làm lể cô có nghe ai đó bắt cô rót trà cho người đó, người đó và chồng cô đưa cô ra xe, và cô nghe đâu khi về thành phố cô lại phải làm cô dâu cho một bữa tiệc được tổ chức ở khách sạn gì đó, cô ko tài nào nhớ nổi chỉ nghe đâu khách sạn 5 sao. chỉ nghỉ thui, cô cũng thấy nãn rùi.

Ông ngoại và bà giúp việc già theo cô ra đến tận xe của bên đàn trai, nhìn gương mặt 2 người cô thật muốn khóc, cô nghỉ là từ nay sẽ ko ai làm phiền 2 người nữa rùi, cô vẫn giận vì nghỉ là 2 người muốn bỏ cô. Nhưng cô nhớ lời dặn của ai đó là ngày hnay cô dâu ko được khóc. và rùi cô ko khóc, gương mặt có nhìu mệt mõi vì đứng trong bữa tiệc quá lâu công thêm bùn vì sắp phải xa nhà, cô cố tỏ ra mạnh mẻ để tạm biệt ngoại và bà giúp việc già:

- Ngoại ở lại mạnh khẻo nha, đừng chỉ lo làm việc mà ko chăm sóc sức khẻo đó. ah, khi nào ngoại nhớ con ngoại lên thăm con k?

- Bé con của ngoại, khi nào nhớ con thì ngoại sẽ lên thăm con chứ, và con cũng có thể về thăm ngoại đươc mà, nhưng nhớ là xin phép chồng con đàng hoàng nha con.

- Zậy ngoại ko phải bỏ con lun hả ngoại?

- Ngốc quá, ngoại có mình con là người thân thì làm sao ngoại bỏ con được, con lên đó cái gì cũng phải nói với chồng và ba chồng con nha, con còn nhỏ lắm cho con lấy chồng ngoại thật ko yên tâm, nhưng thời gian ko cho phép ngoại kéo dài thêm nữa.

Quay sang bà ** già đang bùn thiêu nhìn cô, Tịnh ko kèm được nước mắt, đôi mắt đã rưng rưng nhưng do cô cố kèm chế mà chưa có giọt nước mắt nào thành hình:

- Bà nhớ tự chăm sóc cho mình và cho ngoại giùm con nha, con ko có cha mẹ, từ nhỏ do bà chăm sóc, dù ko có máu mủ ruột rà nhưng với con bà ko khác nào người mẹ thứ 2.

- Bà cũng rất thương con và cũng ko nỡ xa con, nhưng bà bít như vậy mới tốt cho con, con yên tâm lên đó, bà sẽ thây con coi sóc mọi việc ở đây, rảnh nhớ về thăm bà.

Nhận thấy đã quá trưa, ko thể kéo dài thêm thời gian ở đây hơn nữa nếu mà muốn về thành phố đúng 5g chìu để kíp cho bữa tiệc tối nay, Triệu Minh Quân- chồng của Tô Tịnh bền xin phép 2 người lớn tuổi:

- Thưa ba, và bà, 2 người hãy yên tâm về Tịnh, con hứa sẽ chăm sóc và quan tâm cho cô ấy. đã trể con xin phép đưa Tịnh đi ah, sau này con sẽ đưa Tịnh về thăm gia đình mình thường xuyên.

Ông Tô Phú hiểu, nên nhẹ nhàng hối Tịnh ra xe:

- Thôi các con lên đường nha, tạm biết các con.

Sau khi lên xe, nhìn dãy nhà quen thuộc lần lượt lùn lại sau lưng mình, Tịnh ko khỏi bùn, cố quay đầu lại, đưa tay vẫy chào ngoại và bà giúp việc già.

Xe đã chạy được một đoạn dài, nhưng ko khí trong xe cũng ko thay đổi, một sự yên lặng mà hình như những người trong xe ko có ý định phá vỡ nó. Là một người hiếu động, nên Tịnh ko quên lắm với ko khí này, muốn làm một cái gì đó để phá vỡ ko khí khó chịu này đi nhưng khi nhìn vào gương mặt của người chồng mình (ánh mắt rất ấm áp, nhưng vẻ mặt rất nghiêm, môi ko nở nụ cười) cô liền dẹp gây ý định nói chuyện và chuyển ánh mắt sang quan sát mọi vật trong xe " chiếc xe này đẹp hơn xe ngoại ấy chứ, chắc là phải mắc lắm đây, nó thật rộng có thể ngã ghế ra mà ngũ ngon ấy chứ, cũng là xe bốn chổ như xe ngoại mà sao nó rộng thế này. ah, kia rùi có một cái tivi nữa chứ, thật muốn kêu anh ta cho mình xem thử cái tivi to đùng này chứ." suy nghỉ để rùi thất vọng tại vì cô thì có rất nhìu điều muốn hỏi nhưng rùi chỉ có thể nuốt các câu hỏi vô lòng, để rùi ấm ức ngọ ngậy mãi trên ghế ko yên. bùn quá lại cũng đã thắm mệt cô lăn ra ngũ khì lun.

Triệu Minh Quân thực sự nãy giờ anh ko phải chỉ yên lặng mà ko bít được những hành động của cô. anh tự thấy tức cười trong lòng nhưng ko nói ra.

Được một lúc thì cái dáng nằm ngủ cũng cô thật hết nói nỗi, cái đầu quẹo qua và rùi nằm hẵn lên chân anh, hai chân cô để lên ghế co lại như con tôm, hình như cô đã quên hẵn là mình đang mặc đầm thì phải, bây giờ mà có ai nhìn vào dám nghỉ anh lấy một cô bé con về lắm ah, ko chừng có người còn sẽ gọi cho cảnh sát vì hiểu lằm anh đám cưới với trẻ vị thành niên. Nghĩ vậy thui nhưng trong lòng anh ko hề có một ý định nào trách cô cả, vì anh bít cô thực sự chỉ là một bé con thui dù đã 18, anh đã lớn lên mà ko có mẹ, đã trãi qua cuộc đời 28 năm, nên anh thông cảm cho hoàn cảnh của cô, ko bít sau này anh sẽ đối với cô như thế nào đây khi tuổi tác cách biệt quá nhiều. Mỉm cười anh cởi áo khoát bên ngoài ra khoát lên người cô, che lại những hỡ han trên người cô mà do lúc ngủ cô vô ý tạo ra.

Được chỉnh sửa bởi devil paradise on 22 Apr 11 04:51
Chia sẻ:
Tags: co dau dau di di hoc hoc full
Xem Video: co dau dau di di hoc hoc full Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Cô dâu đeo vàng trị giá 13 tỷ đồng trong ngày cưới
Nhật ký của một cô dâu thánh chiến trong lòng IS
Cô dâu Ấn Độ đeo hàng yến vàng trên người
Những nghịch lý mọi thời đại khi đi học
Nếu vắng bóng iGà, game thủ có “đau” như thời khắc mất đi Gunbound?
Trang điểm cô dâu tự nhiên, trong suốt
Đám cưới linh đình của cô dâu chú rể… khỉ
Arập Xê-út: Chú rể ly hôn ngay khi nhìn thấy mặt cô dâu
Chú rể đòi chia tay trong ngày cưới vì cô dâu quá xấu
Ly dị ngay trong hôn lễ vì cô dâu quá xấu
Việt Hương diện váy cưới, hóa cô dâu… 90 tuổi
Nghi phạm sát hại vợ mới cưới có dấu hiệu tâm thần
‘Làm đẹp tóc cô dâu với hoa’
Cô dâu vừa sinh con vừa làm đám cưới trong cùng 1 ngày
Đầu đĩa di động Sony DVPFX780 7-Inch Screen DVD Portable
Chồng thường cứ hay ghen, cấm vợ đi học
Minh Triệu làm cô dâu gợi cảm sóng đôi cùng Trung Cương
1.001 lý do đi học muộn
Sợ bị mất chồng khi anh đi học xa
Người phụ nữ phạm tội hiếp dâm có dấu hiệu tâm thần


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
3 Pages V < 1 2 3  
Reply to this topicStart new topic
Replies(20 - 22)
devil paradise
bài viết 22 Apr 11 12:10
    Gửi vào: #21
Bảo Kê Thành viên thứ: 463547 Tiền mặt: 51160
Group Icon Tham gia: 7-February 11 Được cám ơn: 7
Nhóm: Members Bài viết: 267 No Yahoo Messenger
Hôm nay vừa bước vào lớp Hoàng cảm thấy có cái gì đó khác thường, để ý kỷ thì anh mới thấy được các thành viên của lớp dường như tất cả đều đang tụ tập ở cái bàn của anh vẫn thường ngồi học, ko biết họ đang làm gì ở đó vì tất cả đều quay lưng lại với anh, trong lòng đang đầy thắc mắc thì anh nghe một giọng nói rất quen thuộc, nhưng giọng nói đó lúc trước nghe thấy rất hồn nhiên, vui vẻ, hôm nay thì nghe lạI rất buồn, dường như ngườI nói đang rất miễn cưỡng nói:
- Nhà mình có chút chuyện, ko kịp báo với trường, cảm ơn các bạn đã quan tâm mình nha.
- Tịnh nghỉ tới 2 tuần, bài vở trong lớp nhìu lắm đó, để mình cho Tịnh mượn vở nhé.
- Để mình tớI nhà Tịnh giúp Tịnh ôn bài nhé
- …..

Tất cả bọn họ đều tỏ ra quan tâm Tịnh, mong muốn của họ tất nhiên ko ngoài việc lấy điểm và tiếp cận Quân, ko để cho các cô gái đó nói tiếp, nổi vui mừng của Hoàng ko cần che giấu, vạch những cô gái đó tránh đường rồi anh đi lại trước mặt cô:
- Tịnh đi học lại rồi hả, Hoàng…

Hoàng đang định nói mình rất nhớ cô, nhưng kịp thời nhớ lại xung quanh họ bây giờ rất đông người. Khi Tịnh ngước lên nhìn Hoàng và khẻ trả lờI câu nói chưa hoàn chỉnh của anh “ Vâng” thì anh thấy trong ánh mắt cô cả một bể buồn, chắc đã có chuyện gì đó xảy ra với cô trong thời gian qua, muốn lên tiếng hỏi cô nhưng rồi anh chuyển sang một lời mời:
- Hoàng với Tịnh lên sân thượng nói chuyện được ko?

Yên lặng nhìn Hoàng một lát, rồi Tịnh cũng đứng lên tỏ ý đồng ý với lời yêu cầu của anh, Hoàng bước đi trước và Tịnh đi theo sau, họ đi thẳng theo hướng lên sân thượng.
Hoàng đứng gác hai tay lên lan can của sân thượng, Tịnh thì dựa lưng vào lan can, cô quay lưng lại với Hoàng, cố ý để ko nhìn thẳng vào mặt Hoàng, ko muốn anh nhìn thấy nỗi buồn trong ánh mắt cô:
- Nhà em có chuyện gì sao? Thời gian em nghỉ học ở đây anh rất lo cho em, anh đã đến nhà em để gặp em nhưng ko dám vào nhà.
- Em…

Ngập ngừng giây lát Tịnh quyết định nói cho anh biết những chuyện xảy ra với cô, nhưng mặt cô cúi xuống để che đi giọt nước mắt sắp trào ra trong mắt:
- Ngoại của Tịnh bệnh nặng đã qua đời, Tịnh về quê để gặp ngoại lần cuối và chịu tang ngoại.
- Xin lỗi, Hoàng đã nhắc đến chuyện đau lòng của Tịnh.

Nghe trong giọng nói Hoàng có vẻ áy náy, Tịnh cười nhẹ thành tiếng nhưng nếu được nhìn thẳng gương mặt cô anh sẽ phát hiện cô hoàn toàn ko hề cười:
- hii, mình ko sao đâu, Hoàng ko phải bận tâm mình sẽ buồn.

Sau đó cả 2 lại yên lặng, Hoàng thì do ko dám lên tiếng nữa sợ chạm vào nổi đau của Tịnh, còn Tịnh cô đang hồi tưởng lại thời gian qua, tinh thần cô dường như đã ko còn ở nơi này.

Một lát rất lâu rồi, Hoàng mới lên tiếng trước:

- Mình có một chuyện muốn Tịnh trả lời mình được ko? Chuyện này có lẻ khá riêng tư với Tịnh, nếu được mình mong Tịnh đừng giận mình mà trả lời cho mình nhé.
- Vâng.

Hoàng hỏi rồi ngưng lại rất lâu để nghe câu trả lời của Tịnh, sau đó anh mới đặt thẳng vấn đề mà anh muốn có câu trả lời:

- Mình muốn Tịnh kể cho mình nghe chuyện Tịnh với anh Quân được ko? Mình quyết định ko nói ra mối quan hệ của Tịnh và anh Quân cho mọi người nghe. Nhưng mình cũng mong Tịnh trả lời thành thật vì sao Tịnh còn nhỏ như vậy mà đã là vợ người ta rồi, được ko?

Lần này thì Tịnh ngập ngừng rất lâu, con mắt láo liên nhìn mọi thứ ở đó, thật sự cô đang suy nghỉ, tìm ngôn ngữ để có thể nói vớI Hoàng vấn đề này một cách dễ hiểu nhất, Hoàng cũng ko vội gì, tỏ ra rất tự nhiên nhưng trong lòng anh thì đang rất hồi hộp nghe cô nói, cuốI cùng thì cô cũng lên tiếng:

- Việc mình lấy anh Quân, thực ra là do ngoại mình sắp xếp, theo ngoại mình trước khi mất nói với mình thì hôn ước này đã có từ rất lâu rồi, do lời hứa của người lớn, cho nên ngoại biết mình sắp mất, muốn mình ko cảm thấy cô đơn trên đời, và để mình còn có người thân chăm sóc nên ngoại đã phải thực hiện cuộc hôn nhân của mình và anh Quân trước khi ngoại mất đi. Và để mình được đến trường như những người khác, anh Quân và mình đã giấu đi mối quan hệ này của chúng mình, xin lỗi bạn nha.

Nghe được câu trả lời của Tịnh, bổng nhiên trong lòng Hoàng cảm thấy có một tia hy vọng, tuy nhiên Hoàng cũng ko vội vui mừng, nhìn sang Tịnh, Hoàng tiếp tục tìm hiểu cái mình muốn biết:

- Vậy Tịnh yêu anh Quân chứ?
- Yêu………mình ko biết nữa, anh Quân có rất nhiều cô gái thích, ảnh là người đàn ông tốt, ảnh chăm sóc mình cũng vì ngoại mình mà thôi, ảnh chưa bao giờ nói yêu mình mà ( lời tác giả: con nhỏ này ngốc hết biết, nhìn biểu hiện của Quân như vậy mà còn ko biết nữa, nhưng cũng tại Quân nữa ko chịu tỏ tình với con nhỏ. Haiz……)

Tịnh rất hoang mang khi trả lời câu hỏi này của Hoàng, lần về quê này sau khi chôn cất ngoại xong, cô có thời gian tâm sự với bà giúp việc già trước khi trở lại thành phố này, bà đã dạy cô cách làm vợ, bổn phận của người làm vợ đối với chồng.v..v..nghe mà cô đỏ bừng mặt, trước giờ cô ko hề biết nhưng qua lời bà nói thì cô vẫn chưa thực sự là vợ anh…và điều đó cũng làm Tịnh bắt đầu suy nghỉ.( lời tác giả: có vẻ Tịnh nhà ta bắt đầu lớn rồi)

Khi nghe xong lời Tịnh nói, lòng Hoàng vui mừng ko có ngôn từ nào diễn tả được, anh nghe như có tiếng pháo hoa nổ bên tai, mừng như ngày hội.

“ Tịnh ơi, cám ơn em. Vậy là anh quyết định sẽ tiếp tục, anh sẽ ko bỏ cuộc đâu” nhưng lời này Hoàng thầm nói trong lòng chứ ko dám nói ra. Cuối nhìn đồng hồ, Hoàng vui vẻ nhắc nhở Tịnh:

- Sắp bắt đầu tiết học rồi đó, tụi mình đi vào học thôi. Àh, Luân cũng lo lắng cho Tịnh lắm đó, lát ra chơi mình hẹn Luân đi xuống căn tin nha.
- Vâng.

Nhìn gương mặt đang vui của Hoàng, Tịnh cũng vui vẻ đáp lại. Cả 2 cùng đi xuống phòng học.

Hôm nay Quân có việc ko đi rước Tịnh được, nên đã cho tài xế đến rước Tịnh, ngồi trên xe ko có Quân bên cạnh Tịnh cũng ko muốn nói chuyện, trước giờ toàn là Quân rước Tịnh tan học, chưa bao giờ anh để tài xế rước như vậy. Trong lòng cô thầm lo lắng “ko biết có chuyện gì với anh ấy nữa”, đang nhìn lơ lãng ra ngoài cửa sổ xe, chiếc xe chạy bon bon trên đường, những dãy nhà lùi lại phía sau theo cái nhìn của cô, bỗng cô nhỏm người dậy, miệng mở to chứng tỏ vẻ ngạc nhiên “ kia chẳng phải là Quân sao, lúc sáng anh đúng là mặc áo màu đó và chiếc xe cũng là của anh, vậy là cô ko nhìn nhầm, anh gọi điện nói có việc bận, thì ra việc bận của anh là đi nhà hàng với cô em nuôi của mình, họ còn hôn nhau trước cổng nhà hàng nữa chứ.” Lòng cô như vỡ nát ra từng mảnh, nước mắt chảy xuống đôi gò má mịn màng liên tục, con gió thổi cuốn đi những giọt nước mắt khi cô thấy khó chịu và mở cửa sổ xe ra, nhưng sao gió vẫn ko thể cuốn hết đi buồn phiền và nỗi đau trong lòng cô.

Về nhà cô bước xuống xe vớI vẻ mặt buồn não nề, tuy nhiên cô cũng kịp lau đi những giọt nước mắt trên mặt, nhìn thấy Ông Triệu trong phòng khách:

- Thưa ba con đi học về.

Ông đang xem thời sự nghe tiếng cô, liền ngước mắt nhìn cô:

- Uh, con lên thay đồ rồi xuống ăn trưa vớI ba.
- Hôm nay con ko đói, ba ăn một mình nha ba.
- Con phải giữ gìn sức khoẻ chứ, ba biết con đang buồn chuyện của ngoại nhưng cũng ko nên bỏ bửa như vậy, ráng ăn một chút đi con.
- Vậng, nhưng ba ăn trước đi ko cần đợI con, con hơi mệt nghỉ một chút rồI con xuống ăn nha ba.
- Thôi, vậy cũng được.

Cô thật sự cảm thấy miệng đắng ghét ko ăn nổi, hình ảnh về Quân lúc nảy đã thực sự đánh gục cô, cô chỉ muốn nằm xuống toàn thân ko còn sức lực. còn ông Triệu nhìn cô buồn, từ chối bửa ăn, ông thở dài đưa ánh mắt lo lắng nhìn dì Nhung đang đi tới.

Buổi tối, Quân từ công ty về, ko thấy Tịnh ra mở cửa như bình thường, có chút thắc mắt trong lòng, liền đi nhanh vào nhà để gặp cô, cả ngày hôm nay ko thấy cô, ko nhìn được nụ cười hồn nhiên trên môi cô, anh cảm thấy nhớ. Nhưng trong nhà cũng ko thấy cô đâu, chỉ thấy Ông Tịnh ngồi ngoài sân sau, đang tưới cây, bước vào chào ông và cũng muốn hỏi thăm về cô nên Quân bước nhanh tới chổ Ông Triệu:

- Thưa ba, con mới về.
- Ùh, con ngồi xuống đây, ba có chút chuyện muốn nói cùng con.

Ngước lên nhìn con trai đang đứng cạnh mình, ông kéo cái ghế mây đối diện cho anh ngồi xuống, như chuẩn bị cho một cuộc nói chuyện khá dài.

- Hôm nay Tịnh về nhà ko ăn cơm trưa, ở trên phòng từ trưa tớI giờ.

Nghe ba mình nói, Quân định nhỏm dậy đi tìm cô ngay, nhưng ông Triệu đã khoát tay tỏ ý kêu anh đợi ông nói hết:

- Ngoại nó mới mất, là người thân duy nhất bên nó từ trước tới giờ nên ko thể trách nó tại sao lại đau buồn như vậy, nhưng con cũng vậy, hôm nay có bận bao nhiêu việc thì cũng phải đưa vợ về cùng ăn cơm với nó chứ, con để nó một mình sẽ làm cho nó tủi thân nghỉ con là chồng mà ko quan tâm nó, con biết ko? Bây giờ nó ko còn ai chỉ có con là người thân duy nhất của nó, con làm sao thì làm đừng để nó buồn, mà ảnh hưởng đến sức khỏe đó.
- Dạ, vậy con xin phép lên trển xem cổ thế nào.

Ông Triệu vở trách anh, nhưng Quân ko hề có ý cải lại bởi thực sự anh cảm thấy mình có lỗi, anh nôn nóng muốn lên phòng với cô nên lên tiếng chào ông ngay khi ông kết thúc lời quở trách.

Đưa tay gõ cửa phòng mình, nhưng gõ đã lâu anh vẫn ko thấy cô lên tiếng, đành mở cửa đại vào vậy. Đi vào phòng anh thấy tối thui, cô vẫn chưa mở đèn, cố căng con mắt mình lên, khi mắt anh đã quen với bóng tối anh nhìn thấy cô đang nằm ngủ trên giường, chắc là cô đã ngủ từ trưa tới giờ nên ko bật sáng đèn.

Quay lại đưa tay lên công tắc bật đèn, cả phòng liền sáng lên, giúp anh dễ dàng nhìn thấy cô đang nằm xắp, ôm gối ôm hình con thú mà ngủ ngon lành. Bước tới ngồi lên mép giường, nhìn gương mặt cô lúc ngủ, anh cảm thấy tình yêu mình giành cho cô ngày càng tăng, nhưng anh lại chưa dám nói ra, anh sợ khi nói ra mình ko thể kềm chế bản thân khi gần bên cô, cô nào biết được mỗi đêm ngủ cạnh cô, mặc dù cả 2 đều cố ý nằm xa nhau ra nhưng giữa đêm cô lại vô ý lăn vào trong lòng anh, đưa tay ôm anh làm anh ko biết đã bao nhiêu đêm phải thức dậy tắm


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
devil paradise
bài viết 22 Apr 11 04:27
    Gửi vào: #22
Bảo Kê Thành viên thứ: 463547 Tiền mặt: 51160
Group Icon Tham gia: 7-February 11 Được cám ơn: 7
Nhóm: Members Bài viết: 267 No Yahoo Messenger
Khi Tịnh cảm giác được có người đang nhìn mình liền mở mắt nhìn, chớp chớp mắt mấy cái liền, nhận thấy cái hình ảnh trước mắt mình là thiệt, ánh mắt cô lộ vẻ vui mừng, nhưng rất nhanh khi mọi chuyện lúc sáng hiện về, niềm vui trong mắt cô liền mất đi, thay vào có là một nổi buồn. Quân từ khi cô mở mắt đã chăm chú nhìn cô, thấy được những thay đổi trong đôi mắt cô, anh thắc mắc liền hỏi:
- Em đang buồn chuyện gì àh.

Tịnh cố ngồi dậy, đi vào phòng tắm rửa mặt, cô thực hiện các hành động một cách chậm rãi, ko một lần quay qua nhìn anh cũng ko lên tiếng trả lời anh.

Nhìn cô như vậy, Quân nghỉ chắc cô ko chỉ là đang buồn chuyện của ngoại, mấy ngày nay cô cũng buồn nhưng ko có hành động như vậy, hôm nay cô xem anh như người vô hình, khi thấy cô từ phòng tắm bước ra anh liền kéo cô lại để hỏi:
- Ở trường có chuyện gì làm em buồn ah?
- …….
- Hay Hoàng đã nói chuyện về mối quan hệ của tụi mình?
- ……….

Bị anh kéo lại ngồi cùng anh trên giường, dù cố tránh nhưng cô cũng phải đối mắt với anh, anh hỏi gì cô cũng yên lặng ko trả lời, một hồi rất lâu cô biết mình ko thể yên lặng như vậy hoài nên đã lên tiếng:

- Ko có chuyện gì đâu, em hơi nhức đầu, với lại em nhớ ngoại thôi.

Cô ko biết tại sao mình lại nói dối, kể từ khi ngoại ko còn, cô thấy mình như thay đổi nhiều, bây giờ mọi cái đều làm cho cô suy nghỉ, cô cảm thấy từ trước đến giờ mình cứ như đứa con nít, mọi chuyện đều phải được người khác giúp, do đó ngoại đã giấu cô chuyện ngoại bệnh lâu như vậy, cô thấy mình có lỗi vì đã ko chăm sóc được cho ngoại, do đó cô nghỉ mình cần phải lớn, ko thể cứ mọi chuyện đều phải dựa vào người khác như vậy.

Quân nghe lời giải thích của cô cũng cảm thấy có lý, nên ko tiếp tục hỏi cô nữa, nắm lấy tay cô, anh nhắc nhở:
- Nghe ba nói trưa em ko ăn cơm, em hư lắm nha. bây giờ thì theo anh xuống dưới ăn, kẻo lại đau bao tử.

Nghe lời anh trách, mắt cô ươn ướt như muốn khóc, nhưng cô kịp thời ngăn cho nước mắt trải ra “ mình lạI để ảnh lo nữa rồi” ko biết tại sao bây giờ đối với anh cô ko còn có thể tự do dựa dẫm nữa rồi, ko biết tạI suy nghỉ quá nhìu về cái mất của ngoại, hay tại hình ảnh buổi trưa nay cô thấy được, có lẻ là cả 2 thứ. Lặng lẻ cô cùng anh xuống dưới nhà ăn cơm, ko muốn để mọi người lo lắng cho mình nữa nên cô cố gắng ăn nhiều.

Một tuần lể trôi qua, thái độ của Tịnh đối với Quân vẫn ko thay đổi, cô rất lạnh nhạt với anh, ko còn tự do vui vẻ, nhỏng nhẻo như trước. Quân cũng cảm nhận được điều đó, anh nhiều lần hỏi cô tuy nhiên vẫn thái độ như bửa trước, cô luôn đánh trống lảng. Bên cạnh đó Quân thấy Hoàng vẫn đi cùng cô lúc ở trường, thái độ của Hoàng dường như ko từ bỏ việc đeo đuổi cô, nhìn ánh mắt Hoàng như kiêu khích anh, cộng thêm thái độ lạnh nhạt của Tịnh, Quân cảm thấy bất an trong lòng.

Hôm nay trên bàn ăn tối cùng ông Triệu và Quân, Tịnh nhìn mọi người xin phép:

- Thưa ba, mai con xin phép đi chơi vớI lớp 2 ngày một đêm ạh.

Thấy việc đi chơi của Tịnh lúc này sẽ giúp cho cô thay đổi tâm trạng, ông Triệu rất mong cô trở lại là cô nhóc vui vẻ như xưa, nên ko hề suy nghỉ nhiều mà đồng ý ngay cho cô đi:

- Ùh, con đi chơi đi, nhìn con dạo này ko được khỏe ba cũng định kêu thằng Quân đưa con đi chơi, bây giờ lớp con tổ chức đi như vậy ba thấy con nên đi.
- Dạ, con cám ơn ba, xin lỗi đã để ba bận tâm về con.
- Con nói gì vậy? con là con dâu thì cũng như là con gái ba rồi, con đừng tỏ ra ngại ngùng gì đối với gia đình ta hết, ta ko phân biết con hay thằng Quân đâu, với ta cả 2 là như nhau cả.
- Dạ

Trước sự quan tâm của ba chồng giành cho mình, cô cũng cảm thấy bồi hồi, cô cũng rất muốn mình trở lại vô tư như lúc trước, ko cần lo nghỉ, ko cần phải buồn. Nhưng dường như một ai khi đã lớn rồi là ko thể trở lại như xưa rồi.

Mặc cho Tịnh và ông Triệu đốI đáp vớI nhau, Quân yên lặng ăn cơm, bởi vì anh cảm thấy Tịnh ko hề muốn có ý kiến của anh, cô đi hay ko anh ko hề được có ý kiến nào cả. Bằng chứng là cô đợi cho sắp đến ngày đi mới xin phép, mà cô còn ko bàn trước với anh, hôm nay anh cảm thấy cô nói vớI mọi người giống như là lời thông báo hơn là xin phép. Và anh cảm thấy cô đã xúc phạm anh rất nhìu.

Và rồi Quân cũng ko hỏi gì về Tịnh nữa, sau khi ăn xong cơm họ trở về phòng ko ai nói với ai tiếng nào cho tới lúc đi ngủ cũng vậy, họ mạnh ai làm việc nấy ko hề chú ý xem đối phương đang làm gì, nhìn thái độ Quân, Tịnh thầm nghỉ: “ ko biết mình có quá đáng ko khi đối với ảnh như vậy?” nhưng rồi cô cũng tự biện luận cho mình: “ ảnh quan tâm mình chỉ vì mình là vợ ảnh, bị gia đình ép phải cưới, chứ ảnh thật sự có yêu mình đâu chứ.” Và rồi cô đi vào giấc ngủ bình yên.

Sáng hôm nay cô sẽ lên đường đi chơi cùng lớp, do xe khởi hành sớm nên cô phải đi rất sớm, và Quân viện vào lý do đó mà ko đưa cô tới trường, anh nói còn công việc ở nhà chưa làm xong nên bây giờ cô đang ngồi trên xe bên cạnh ko phải là anh mà là tài xế của anh.

“ ko có em ở nhà đêm nay, anh sẽ làm gì hả Quân, anh sẽ đi chơi với chị Nhiên ah, anh biết ko nghỉ như vậy em ko muốn đi nữa rồi, nhưng mà em cũng ko thể để mình dựa dẫm vào anh mãi” ngồi trên xe Tịnh luôn nghỉ về Quân, đầu óc cô giờ đây chỉ toàn hình ảnh của Quân.

Vừa xuống xe, Hoàng và Luân đã chạy ra chổ cô, cô quay lại nói với anh tài xế vài câu:

- Anh để hành lí em ở đây được rồi, anh trở về đi.

Khi anh tài xế chạy chiếc xe đi rồI cô mới quay lại nhìn 2 người bạn:

- 2 bạn tới đây sớm nhỉ
- TốI qua ngủ ko được vì nôn nóng đi chới, hiii nên sáng đi sớm luôn.
- Mình cũng vậy.

Hoàng vui vẻ trả lời còn Luân thì gật đầu đồng ý câu trả lời của Hoàng, Tịnh nhìn họ, vậy là ai cũng nôn nóng khi được đi chơi, vậy mà mình lại thấy chán, khẻ thở dài cô theo đà kéo của 2 người bạn vào chổ điểm danh.

Suốt chặn đường đi, mặc cho mọi người trong xe hát hò vui vẻ, Tịnh chỉ vỗ tay góp vui cùng mọi người, cô cố gắng vui cùng mọi người trên xe, lâu lâu mọi người thấy cô nở nụ cười, nhưng là một nụ cười miễn cưỡng, đôi mắt cô vẫn chứa một nỗi buồn.

Xe vừa vào bãi, Hoàng quay sang Tịnh xách giùm cô cái ba lô hành lý, Tịnh và Luân cùng chạy nhanh ra biển, bỏ lạI Hoàng phía sau. Đứng trước biển bao la cả 2 cô gái cùng thì thầm nho nhỏ: “ biển đẹp quá” Nước biển trong xanh, từng cơn sóng đua nhau vỗ vào bàn chân của 2 cô làm cho họ thích thú reo lên, Luân liền quay sang rủ Tịnh:

- Mình đi thay đồ rồi ra tắm biển, lẹ lên

Vừa nói cô vừa kéo Tịnh chạy tìm Hoàng để lấy đồ đi thay.

Vừa bước ra từ phòng thay đồ, nhiều ánh mắt nhìn về phía 2 cô. Tịnh có thân hình cao cân đối, gương mặt ngây thơ nhưng ánh mắt chứa một nổi buồn làm cho cô rất đẹp giửa buổi sớm mai, bộ đồ bơi 2 mảnh của cô lại càng làm tăng lên sự hấp dẫn của thân hình cô gái. Luân thì kiêm tốn hơn, thân hình mảnh mai hơi thấp nhưng rất dịu dàng, cũng một bộ đồ bơi 2 mảnh như Tịnh, Luân bây giờ nhìn tràn đầy sức sống.

Hôm nay trên bãi biển đa phần là học sinh của trường, vì để học sinh có thể chơi đùa thoải mai, cộng thêm để việc quản lý dễ dàng, nên trường cho tổ chức buổi đi chơi này vào ngày thứ 2, ngày bình thường nên bãi biển hơi vắng nếu như ko có học sinh trường “ Phương Nam” cô. Do trường cô dạy nhiều cấp nên học sinh rất nhiều, và số học sinh hôm nay gần như chiếm toàn bộ bãi biển.

- Mình đi tìm Hoàng rồi ra biển chơi nha Tịnh

Luân lên tiếng rủ, Tịnh nhìn những người xung quanh rồi hỏi Luân:
- Đông người như vậy rồi biết tìm Hoàng ở đâu.
- Àh, lúc nãy mình có dặn Hoàng đợi tụi mình ở cây dù màu vàng kia rồi.
- Ô, mình ko ngờ Luân chu đáo như vậy nha, nếu là mình chỉ biết đi tìm mệt mỏi thôi.
- Thôi đừng đứng đây mà khen hoài, đi lẹ tớI đó đi, mình muốn ra biển lắm rồi.

Cả 2 cô gái cùng cười tươi dắt nhau đi tới chổ cây dù màu vàng kia, vừa tới nơi thì cũng thấy Hoàng đã chuẩn bị xong, anh chỉ mặc độc nhất một chiếc quần bơi, Hoàng đưa tay vẫy cả 2 khi thấy Luân và Tịnh chạy tới:
- 2 bạn muốn ăn gì xong mới xuống bơi hay sao?

Hoàng nhìn cả 2 hỏi, Tịnh định quay sang Luân hỏi ý kiến thì cô phát hiện, ánh mắt Luân nhìn Hoàng rất dịu dàng, gương mặt Luân đỏ ửng thẹn thùng, ko hề suy nghỉ nhiều Tịnh quay sang chọc Luân:
- Ha, ha thì ra Luân thích Hoàng nha, xấu nha vậy mà ko nói với mình, mình giúp cho.

Tịnh nói rất nhỏ nên Hoàng ko thể nghe được, Luân vừa nghe lời Tịnh nói bên tai mặt lại càng đỏ hơn, Luân cũng thì thầm nhỏ bên tai Tịnh:
- Ko có đâu, bạn đừng hiểu lầm, Hoàng nghe được sẽ cười mình đó.
- Đừng hòng giấu mình, nhìn mặt Luân là mình biết rồi,hii thú nhận đi mình giúp cho.

Cả 2 cứ chụm lại thì thầm rất nhỏ Hoàng ko tài nào nghe được nên bực mình gắt:
- Sao 2 ngườI cứ nói nhỏ hoài vậy, bộ đang nói xấu mình hả, sao câu hỏi của mình 2 người ko trả lời, làm như mình ko tồn tại vậy.
- Xin lỗi, hiii tụi mình đang nói chuyện của con gái thôi, Hoàng ko liên quan đâu, àh mà lúc nãy Hoàng hỏi gì vậy.

Nghe Hoàng gắt, Tịnh liền trả lời nhưng cũng ko quên nói nhỏ thêm một câu cho Luân nghe: “ bây giờ mình tha cho bạn đó, để mai mốt mình hỏi bạn tiếp.hiii”
Hoàng lập lại câu hỏi lúc đầu:
- Mình hỏi 2 bạn muốn ăn xong mới xuống bơi hay sao?
- Xuống bơi trước đi.

Lần này ko đợi hỏi nhau nữa mà cả 2 cùng trả lời và thật may là 2 câu trả lời cùng chung ý kiến.
Vậy là cả 3 thống nhất, cùng chạy một mạch xuống biển, họ chơi đùa với sóng biển, tiếng cười nói vang lên nhưng ko ảnh hưởng gì vớI mọi người xung quanh, vì âm thanh nhanh chóng tan cùng với sóng biển trước ko gian rộng lớn bao la của biển cả. Sau đó thì 3 ngườI họ chia nhau ra 2 phe, Hoàng một phe và Tịnh cùng Luân một phe, 2 phe đua nhau tạt nước vào nhau, cuộc chiến của họ làm thu hút thêm rất nhiều bạn, mọi người cũng tự động gia nhập vào 2 phe, tự nhiên hình thành phe nam và phe nữ tiếp tục chiến đấu.

Chơi đùa với sóng biển chán, mọi người sau khi ăn uống xong thì trở về khách sạn nghỉ ngơi. Nhà trường sắp xếp mỗi phòng gồm 4 học sinh, khu phòng giành cho nam riêng và phòng giành cho nữ riêng. Tịnh, Luân và 2 ngườI bạn khác nữa của lớp chung một phòng. BuổI trưa mọi người ngủ cả nhưng Tịnh ko ngủ được, đứng từ của sổ khách sạn xuống dưới kia, Tịnh phát hiện một khu vườn rất đẹp, nhiều hoa quả và nhiều trái chín. Quay sang mọi người vẫn còn ngủ say, Tịnh len lén đi ra ngoài theo hướng ra khu vườn mình vừa phát hiện:
- Wa, đẹp thiệt.

Đứng giửa khu vườn, Tịnh ko kèm được phải buột miệng khen. Rồi cô đi một vòng dọc theo những khóm hoa, Tịnh say mê thưởng thức những loại hoa đẹp mà mình ko biết tên, một hồi thưởng thức có vẻ đủ Tịnh ngước mắt lên trời nhìn những cây ăn trái đang có nhiều trái chín, khi mắt cô nhìn tới cây khế với nhiều quả chín vàng, cảm thấy nước miếng như muốn chảy ra, ko kềm chế được bản thân cô trèo lên cây để hái khế. Do từ nhỏ đã quen leo trèo nên chỉ một chốc lát thôi là cô đã đứng được trên ngọn cây cao nhất xung quanh có nhiều trái vàng, cô ngồi xuống một nhánh cây, tay hái khế bỏ lên miệng ăn ngon lành. Đến khi đã no nê, cơn thèm đã hết cô mới từ từ trèo lại xuống, nhưng khi vừa xuống được một nữa, bàn chân cô vừa đặt lên một nhánh cây thì nhánh cây do đã mục khô ko cẩn thận cô đặt chân vào nên cành gãy kéo theo cô xuống đất. cô chỉ kịp la lên một tiếng:
- Ấy da

Một cảm giác đau đớn khắp mình mẫy, khi cô từ từ ngồi dậy định đứng lên để về khách sạn thì một cảm giác rất đau từ chân trái cô làm cho cô té lại xuống đất, mặt mủi cô xanh lè, cái đau làm cho nước mắt cô chảy dài, cô sợ hãi ko biết phải làm sao, và trong lúc này bổng cô thấy nhớ Quân kinh khủng, cô ước gì có anh ở đây, nỗi sợ làm cho cô ko kịp suy nghỉ, cộng thêm nổi nhớ Quân da diết trong lòng nên cô đã lấy điện thoại ra gọi cho Quân. Tiếng chuông đổ lên từng hồi thì làm cho nhịp tim của cô nhảy nhanh theo từng hồI chuông. Đến khi tiếng nói quen thuộc của Quân vang lên, nhưng nó chỉ là một tiếng “ alo” bình thường nên ko thể nào đoán được tâm trạng Quân vui hay Buồn khi nhận được điện thoại cô.
- Em….Tịnh đây

Tịnh nghẹn ngào ko nói thành tiếng khi nghe được tiếng Quân, Còn Quân sau phút cố tỏ ra lạnh lùng trả lờI điện thoạI của cô, anh hồI hộp nghe cô nói, nhận thấy trong thanh âm của cô như đang khóc, ko kềm chế được nữa, anh lo lắng hỏI cô:
- Em có chuyện gì sao, nói anh nghe.
- Em..nhớ..anh..lắm.

Ko tài nào diễn tả được tâm trạng cô lúc này, cô khó khăn nói cho anh nghe về những gì trong lòng cô. Giờ đây cô cảm thấy mình cần anh biết bao, thái độ lạnh lùng mà cô cố tỏ ra trong những ngày qua thì ra ko có tác dụng gì cả, cô biết mình vẫn rất cần anh, cô ko thể ko có anh.

Sau khi lời Tịnh nói xong, một sự yên lặng giửa cả 2, Quân thực sự xúc động khi nghe lờI Tịnh tỏ bày nên ko nói được gì cả, còn Tịnh thì hiểu lầm sự yên lặng của Quân, cô nghỉ lờI cô nói đã làm anh khó xử nên ko đợI Quân kịp nói nữa Tịnh đã dập máy.

Tịnh bần thần cầm cái điện thoại vừa gọi cho Quân xong, cô gọi cho Luân để Luân tới giúp đưa cô về, sau đó cô nghe được tiếng điện thoại mình reo, nhìn màn hình ko chớp mắt, chữ trên màng hình cho cô biết là Quân gọi, tiếng chuông đổ mãi cô vẫn ko thèm bắt mắt, mắt nhìn chầm chầm vào đó một cách bất động.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
devil paradise
bài viết 22 Apr 11 04:50
    Gửi vào: #23
Bảo Kê Thành viên thứ: 463547 Tiền mặt: 51160
Group Icon Tham gia: 7-February 11 Được cám ơn: 7
Nhóm: Members Bài viết: 267 No Yahoo Messenger
Sau khi Tịnh gọi điện cho Quân rồi bất ngờ tắt máy, anh gọi lại rất nhiều lần vẫn ko có ai bắt máy, làm cho công việc anh đang làm giữa chừng ko cách nào anh tập trung được nữa. Nhớ lại lời cô nói trong điện thoại, giọng nói có chút nghẹn ngào, lòng anh xôn xao và ước muốn được gặp cô ngay bây giờ thôi thúc anh, đứng giữa căn phòng máy điều hoà chạy tốt mà anh thấy người nóng hừng hừng, ko giữ được mình nữa, anh quay lại chộp lấy chìa khoá xe trên bàn làm việc, phóng thẳng ra cửa phòng, đi thẳng ra nhà xe lấy xe, trước đó anh kịp nhắn lại cho cô thư ký: “hôm nay tôi ra ngoài ko về, có ai gặp cứ kêu hẹn lại, những cuộc hẹn hôm nay dời lại cho tôi”. Anh lên xe phóng thẳng đến nơi nhà trường của cô tổ chức vui chơi, trên đường đi hình ảnh của cô, đặt biệt lời cô bày tỏ với anh trong điện thoại: “em nhớ anh lắm” luôn hiện lên trong đầu anh, anh vừa cảm thấy vui khi biết được sắp gặp được cô, nhưng anh cũng cảm thấy lo lo khi nhớ lại giọng nói như sắp khóc của cô trong điện thoại.

Xe vừa vào tới khu bãi biển, gửi xe xong, anh nhanh chóng tìm kiếm hỏi thăm mọi người để tìm cô, khi anh tìm thấy được người phụ trách của trường cô thì anh bàng hoàng, như có mũi kim đâm vào tim anh khi nghe người đó nói:

- “Học sinh Tô Tịnh đang ở bệnh viện X.”

Khi người đó chưa kịp nói hết ý của mình thì đã ko còn thấy Quân ở đó nữa.

Còn Quân tất nhiên đang trên đường đến bệnh viện X, và bây giờ vận tốc xe anh còn nhanh hơn rất nhiều so với lúc anh từ Tp xuống, ngườI đi đường nhìn thấy xe anh mà cảm thấy chóng mặt, cũng may ở đây ít xe và anh may mắn ko gặp cảnh sát giao thông.

Biển tên bệnh viện X vừa hiện ra thì anh mớI từ từ giảm tốc độ xe, đưa xe vào bãi. Chạy như bay trên hành lang tìm số phòng 513, trước đó anh đã hỏi cô y tá về số phòng của cô.

Ko từ nào diễn tả được tâm trạng anh lúc này, nửa vui mừng nửa lo lắng khi nhìn tấm biển phòng có in số 513, gõ mạnh cửa mấy cái anh đứng đợi, khi nghe được tiếng nói yếu ớt của cô vang lên thì cũng là lúc anh phóng thẳng vào phòng, dường như anh chỉ đợI cô vừa lên tiếng là sẽ phóng ngay vào.
- Em bị sao vậy? sao em phải vào đây? bác sỉ nói em có làm sao ko? Sao em ko nói với anh trong điện thoại?

Một loạt câu hỏi Quân đặt ra cho Tịnh khi anh vừa bước vào phòng. Tịnh nhìn thấy Quân dường như mọi giận hờn ko hề có, nỗi nhớ anh đã làm cô rất buồn từ khi vào đây như biến mất khi thấy sự xuất hiện của anh. Nước mắt ko biết tại sao cứ rơi, nhìn anh cô ko thể nói thành lờI, chỉ đợI Quân vừa đến bên cô là cô lập tức nhảy vào người anh, dụi mặt trong lòng anh.

Quân sung sướng ôm Tịnh trên tay, đợi cô qua đi những cảm xúc, khi tiếng nấc của cô ko còn anh mới lo lắng hỏi lại:
- Em bị làm sao?
- Chân em bị trật, bó bột một tháng là khỏi.
- Bác sỉ còn nói bị làm sao nữa ko?

Quân vừa hỏi vừa lật người của Tịnh xem xét coi còn vết thương nào ko ngoài cái chân đang bị bó bột ra. Sau khi thấy đúng là ko còn bị thương ở đâu nữa anh mới yên tâm ngồi lại xuống bên cô, nghiêm khắc hỏi cô:
- Làm cái gì đến nổi bị như vậy?
- Em….trèo lên cây bị té
- Hả

Tịnh biết chắc khi nói ra anh sẽ trách cô nên khi cô trả lời đã ko dám nhìn thẳng anh và còn chuẩn bị luôn tinh thần nghe anh mắng. Ko ngoài dự đoán của cô, sau tiếng “hả” ngạc nhiên của anh là anh lên tiếng quỡ trách Tịnh:
- Anh đã nhắc nhở em nhìu lần, ko được quậy phá nữa mà, em ko sợ nhưng em biết anh rất lo cho em ko hả, ko được rồi, từ nay chắc anh sẽ ko dám để em đi đâu mà ko có anh nữa rồi.
- Em ko có Quậy.
- Vậy tạI sao lại té.
- Em..nhìn thấy cây khế có nhiều quả chín, nên em đã trèo lên cây hái ăn.
- TrờI, chỉ vì mấy trái khế đó mà em treo lên cây àh, muốn ăn sao ko nói anh, anh ra chợ mua cho em mấy kg còn được, em ngốc vừa thôi.
- Ăn khế còn trên cây mới ngon chứ, ơ..với lại hôm qua anh giận em mà, sáng nay ko thèm nhìn mặt em, nghe điện thoạI của em anh còn ko thèm trả lời.
Cả 2 đều có vẻ quên đi chuyện giận hờn, bây giờ nghe Tịnh nhắc lại Quân mới nhớ ra, liền lên tiếng mắng cô:
- Em còn nói được như vậy nữa ha? Em thực sự ko biết hay giả vờ ko biết vậy? anh hỏi em, em có còn xem anh là chồng nữa hay ko, tại sao chuyện đi chơi em ko hề bàn bạc với anh trước, anh và em có nhiều cơ hội nói riêng trước mà, vậy mà em ko thèm nói gì cả, chỉ thông báo trước mặt ba và anh, em xem anh ko ra gì cả. em hỏi sao anh ko giận, còn nữa lúc nảy điện thoại là anh chưa kịp nói với em là em đã cúp máy rồi, anh gọi lại sao ko nghe, em coi anh như vô hình phải ko?

Nhìn mặt giận của anh, Tịnh cũng có hơi sợ, nhưng nghe anh nói hình như mọi cái sai đều tại cô vậy, tất cả là tại anh mà, ko cần suy nghỉ gì cả, cô mang hết những uẩn khuất trong lòng ra mà quát lại anh:
- Anh trách em, vậy anh có xem em là vợ ko? Anh gọI điện cho em nói là có việc bận ko về nhà ăn cơm với em được, vậy mà em thấy anh và chị Nhiên đứng ngoài nhà hàng còn hôn nhau nữa chứ, anh nói đi có phải anh thương chị Nhiên ko, anh muốn cưới chị Nhiên là vợ phải ko? Hu..hu…

Nói xong Tịnh thấy lòng mình nhẹ nhàng đi, đồng thời cô cũng hoảng hốt vì mình muốn giấu vậy mà vì tức giận cô đã nói ra hết, để che đậy bản thân đang bối rối Tịnh quay ra khóc ngon lành. Quân thì thật sự ko ngờ hôm đó bị cô thấy được, hôm đó cô em nuôi bất ngờ hôn anh sau đó anh đã lên tiếng nhắc nhở Nhiên, vì Nhiên sống từ nhỏ ở tây, nên một nụ hôn đối với Nhiên chỉ là cái chào hỏi, ko ngờ thì ra tại vậy mà Tịnh ko thèm nhìn mặt anh suốt tuần nay. Kéo tay cô đang che lại gương mặt hình mà khóc, giọng anh dịu dàng:
- Em cũng biết chị Nhiên sống ở Tây từ nhỏ mà, nên Nhiên quen dùng nụ hôn như một cử chỉ xã giao, hôm đó anh vừa xuống xe gặp Nhiên nên anh bị bất ngờ về hành động của Nhiên, từ nay Nhiên sẽ ko làm vậy nữa đâu, anh đã nói chuyện với Nhiên rồi.

Ngừng lại một lát xem phản ứng của cô rồi anh cười cười nói tiếp khi nhìn thấy cô đang giương to hai mắt nhìn mình:
- Em ko nhớ anh đã hứa với ngoại trước khi mất là sẽ chăm sóc em suốt đời sao.
- Vậy ko có lời hứa với ngoại anh sẽ ko chăm sóc em nữa phải ko, em biết mà anh cưới em chỉ vì lời hứa của người lớn thôi.

Tịnh giận dỗi trách Quân làm cho Quân bốI rối ko biết trả lời sao với cô, đưa tay kéo cô lại nhưng cô vẫn cố chấp quay mặt đi, Quân đứng yên cảm thấy lời mình sắp nói ra sao mà khó đến thế, rất khó khăn anh mới thốt ra được những tiếng đó:
- Anh yêu em mà.

Tịnh vẫn quay lưng lại với anh mà chưa chịu quay lại nhìn anh nên anh ko thấy được nỗi vui mừng trong mắt cô và trên khóe miệng với nụ cười mỉm. Quân thật sự lúng túng khi ko thấy Tịnh trả lời, ko thấy được biểu cảm trên mặt cô, anh ko biết là cô nghe được lời anh nói có hết giận anh chưa:
- Nè, quay lại đi, đừng giận nữa mà.

Vừa nói Quân vừa kéo cô quay lại, khi nhìn thấy gương mặt sáng ngời của cô anh mới biết mình bị lừa, đến phiên anh làm mặt giận:
- Ko thèm nói chuyện với em nữa, anh về thành phố để cho em giận cho đã luôn, công trình anh chạy xuống đây với em, bỏ hết công việc vậy mà người ta ko thèm nhìn mặt anh, chỉ biết giận hờn.

Thấy Quân định đứng dậy đi thiệt, Tịnh cuống cuồng xoay lại níu tay anh, bất cẩn cô đã đặt cái chân bị đau xuống đất và dĩ nhiên sau đó ko trách được việc kêu lên:
- Ấy, đau.

Nghe tiếng kêu của Tịnh, Quân thôi ko đùa nữa quay lại nhìn cô đau, anh lo lắng:
- Biết chân đau sao còn cố bước xuống, thiệt hư hết biết, ko có anh chắc em còn làm nhiều chuyện động trời.
- Tại em sợ anh bỏ em lại về thành phố thôi, anh đừng về nha.
- Uh, anh phải ở đây coi chừng cô nhóc nghịch ngợm của anh nữa chứ.

Anh vừa nói vừa dùng ngón tay chỉ chỉ lên trán Tịnh, Tịnh cười híp mắt chúi đầu vào lòng anh nghe sung sướng, sau đó cô chợt nhớ ra chuyện gì đó nên tiếp tục nhỏng nhẻo với Quân:
- Em muốn đi về nha ah.
- Sao vậy, chân em còn đau mà, bác sỉ bắt ở lại mà.
- Ko có, bác sĩ ko có bắt ở lại, tại vì về khách sạn chổ trường thì nhìu người ngủ chung nên em mới ko về được, mọi người bắt em ở lại đây, nhưng em ko thích ở đây đâu, em sợ buổi tối ở đây lắm, mình về thành phố nha anh.
Tịnh vừa nói gương mặt cũng xanh theo nhưng tưởng tượng về buổi tối ở đây, Quân ngập ngừng:
- Nhưng trờI tối rồi, anh lại vừa chạy xuống giờ chạy tiếp về trển thì hơi nguy hiễm.
- Em ko thích ở đây đâu.
- Có anh ở đây với em mà.
- Nhưng em cũng sợ, em ko ngủ được đâu.
Tịnh thật sự rất sợ khi tưởng tượng nới đây có nhiều người chết vào ban đêm hiện về, ôi thật đáng sợ, nên cô ra sức thuyết phục Quân về thành phố.
- Hay mình mướn phòng ở khách sạn đỡ, sáng mới về thành phố được ko.
- Vâng.

Nhìn gương mặt xanh xao của Tịnh, Quân ko nở ép cô ở đây, cuối cùng đã tìm được cách giúp cô ko phải ở lại bệnh viện, nghe xong cô vui ko thể tả, cứ cười tươi ôm chầm lấy anh.

Cả hai trong phòng bày tỏ tình cảm với nhau, ko hay có 2 người ở cửa nhìn họ với 2 cách nhìn khác nhau, Hoàng nhìn với một ánh mắt đau đớn, còn Luân thì bàng hoàng khi biết được quan hệ vợ chồng của họ, sắp bật ra thành tiếng cũng may Hoàng nhanh tay bịt miệng cô kéo cô đi về, bỏ lại ko gian cho 2 vợ chồng đang hạnh phúc quên hết mọi chuyện xung quanh.

Quân thuê một một phòng ở khách sạn nổi tiếng nhất ở vùng này, rồi đưa Tịnh đến đó nghỉ ngơi, đợi cho cô ngủ yên rồi anh mới lái xe tới khách sạn chổ trường cô tổ chức vui chơi để xin phép họ và lấy lạI hành lý giụp Tịnh, sau đó anh còn phải vào chợ mua một vài thứ mang về khách sạn.

Vừa bước vào phòng, Quân thấy Tịnh đã thức và ngồi trên giường mơ mộng nhìn ra ngoài của sổ sát bên giường ngủ. Nhẹ nhàng ko làm cho cô biết, anh bước tới phía sau cô vòng tay sang người cô:
- Em đang mơ gì đó
- Em đang nhớ ngoại thôi.
- Em buồn nữa àh.
- Ko, em đang vui và cám ơn ngoại, từ nay anh mãi mãi phảI lo cho em, phải chìu em, ko được ăn hiếp em.hii

Nhìn nụ cười đã trở lại trên môi cô, anh rất vui. Nhưng vẫn tỏ ra đang buồn:
- Em ăn hiếp anh ghê.
- Ùh, thì từ nay anh chỉ lo cho em, chìu em, ko ăn hiếp em. Còn em sẽ nghe lời anh, anh chịu ko?
- Ùh, em nhớ nha, từ nay phải nghe lời anh đó
- Ùh, nhưng bây giờ em đói rồi.
- Anh biết ngay mà, anh đã kêu khách sạn mang đồ ăn lên rồi, giờ em đi rửa mặt rồi là có cái để ăn thôi.
Nói xong, anh bồng Tịnh vào phòng tắm, cẩn thận đặt cô đứng chống vững rồI anh mới đi ra. Đợi cô lên tiếng thì anh lại trở vào bồng cô ra ngoài đặt lên giường, lấy chén cháo trên bàn lại cho cô ăn, còn mình cũng giải quyết dĩa cơm tôm để sẳn đó.
- Sao em phải ăn cháo, còn anh được ăn cơm tôm.
- Em bị đau chân, mới bị bệnh và uống thuốc nên ăn những món thanh đạm một chút, ráng ăn hết chén cháo nha, mai mốt hết bệnh anh đưa em đi ăn món nào em thích chịu ko.
- Ko chịu thì cũng phải chịu

Cô chu chu miệng, phụng phịu cuối đầu ăn tiếp chén cháo.
Cả 2 giải quyết xong cái bao tử rồi lạI yên lặng ko biết phải làm gì, một nam một nữ trong phòng làm cho cả 2 cùng có vẻ ngượng ngùng. Thấy có vẻ ko ổn, cần phải làm cái gì để cho thời gian đêm nay qua mau, nên Tịnh đề nghị vớI Quân:
- Bây giờ mới có 7g tối, anh đưa em đi chơi nha

Quân lập tức bác bỏ ngay:
- Ko được, chân em đau mà muốn đi đâu.
- Anh chạy xe chở em đi vòng vòng thôi mà, em sẽ ko xuống xe đâu.

Nhìn gương mặt cô mà ko đòi xuống xe, thôi để chắc ăn ko cho cô đi là tốt nhất, nghỉ vậy nên anh lắc đầu:
- Em mà ngồi xe quá lâu chân lại đau đó, mai còn phải đi xe về thành phố cả buổi nữa, bây giờ thì em nghỉ ngơi đi.
- Nhưng em ko bùn ngủ

Tịnh cố tình đưa cái mặt tỉnh táo ra nhìn Quân, nhưng Quân ko động lòng mà còn nhắc nhở cô:
- Lúc nãy em hứa là nghe lời anh mà, giờ lại ko nghe phải ko?
- Nhưng anh cũng nói chìu em mà.
- Cái gì chìu được mới chìu, thôi ngoan đi ngủ đi.
Quân đưa tay vuốt vuốt tóc Tịnh, tỏ ý kêu cô nghe lời. Tịnh thấy đòi đi chơi ko xong cuối cùng quay qua đòi cái khác:
- Giờ em ko buồn ngủ mà, sáng giờ em ngủ nhiều rồi. Hay anh và em sang kia coi phim nha.
Biết ko chìu cô là ko xong, cô cũng đã nhượng bộ ko đòi đi chơi nữa nên anh cũng đành phải đồng ý với đề nghị xem phim của cô, gật đầu đồng ý rồi anh mới từ từ bế cô sang đặt xuống ghế sofa, quay sang hỏi ý cô:
- Em muốn xem phim gì?
- Anh đưa đồ bấm cho em.

Trao cho cô đồ bấm, anh sửa lại tư thế ngồi cho cô, giúp cô được thoải mái, anh để người cô ngồi dựa vào mình, chân gác dài trên ghế sofa, nên anh và cô chỉ ngồi ở một góc của cái ghế. Tịnh bấm tới bấm lui để kiếm phim vừa ý, hết phim đài Việt Nam rồi sang những kênh nước ngoài, nhìn mà Quân chóng cả mặt. cuối cùng cô ngừng lại ở một kênh phim đang chiếu những pha hành động, và quyết định xem nó:
- Mình xem phim này nha anh, lúc trước bà giúp việc già ko bao giờ cho em coi, nhưng em đã rất muốn coi lâu rồi, em thấy nhưng pha hành động như vậy có sao đâu mà bà lại ko cho em coi.
- Chỉ tại em còn nhỏ bà ko muốn em coi những gì quá bạo lực mà thôi.

Quân giải thích với Tịnh và cũng chăm chú vào bộ phim, cả 2 coi say sưa, và cũng hồi hộp theo những màn đấu súng trong phím. Thế nhưng cả 2 cùng ko ngờ màn cuối của bộ phim lại là cảnh nhân vật nam và nhân vật nữ biểu hiện tình cảm trên giường. Tịnh thì theo phản ứng lấy tay che mắt, mặt ngượng ngùng đỏ ửng. Còn Quân cứng cả người khi xem những cảnh đó, một cảm giác nóng bừng chạy khắp người anh. Khi hàng chữ “the end” hiện lên cũng là lúc cả hai cùng ko biết phảI làm gì, cái cảnh cuối phim để lại rất ấn tượng làm cho đầu óc cả 2 nghỉ đến và đỏ ửng mặt mày, một phản ứng tự nhiên là Quân đưa tay kéo tay Tịnh khỏi mắt, nhìn vào cặp mặt cô, cả 2 như bị một dòng điện chạy qua làm tê liệt hết mọi hành động tiếp theo. Rất lâu sau Quân mới thốt ra một lời ko định trước:
- Em đẹp quá, công chúa của anh.

Và hành động tiếp theo cũng bất ngờ như lời anh đã nói, anh kéo cô lại gần, từ từ cuối xuống đặt môi lên đôi môi đỏ hồng của cô. Anh cảm thấy đôi mội mình thật mềm mại tuyệt vời biết bao khi chạm vào môi cô. Hết chiếc hôn này đến chiếc hôn khác đầy khao khát, đam mê. Anh ko còn giữ được cảm xúc của bản thân nữa, ko cách nào ngăn cản những hành động tiếp theo sau đó. Tịnh cũng cứng người theo hành động của anh, sau đó cô từ từ thả lỏng người dựa hẳn vào anh. Quân nhẹ luồn tay bồng cô lại giường và đưa đôi môi cùng hơi thở dồn dập xuống cái cổ trắng tuyệt vời của cô. Anh đưa tay tắt ngọn đèn ngủ bên cạnh khi chiếc đầm trắng được cỡi bỏ khỏi người cô. Tịnh thoáng thấy xấu hổ khi thấy cơ thể bị phơi bày trước mặt anh nên đưa mặt giấu vào ngực anh. Anh nhìn cử chỉ của cô, ko kềm được cảm xúc đang ngày càng mãnh liệt, cả hai bước vào cánh cửa Tình yêu, Tình vợ chồng.

Khi tiếng chim hót véo vo, ánh nắng nhảy múa trên cành cây, mắt Tịnh mới bắt đầu từ từ hé mở, cảm giác đầu tiên là cô thấy cơ thể có nhiều khác lạ, nhìn bản thân đang được Quân ôm lấy, Tịnh ko hỏi thấy ngượng ngùng, kéo tấm chăn che hết cả người, cô nín thở sợ Quân thức giấc, bây giờ chân lại đang đau ko cách nào đi vào phòng tắm, cô lúng túng ko biết làm sao thì một lần nữa cô cảm thấy đôi tay của Quân trên người mình siết chặt và giọng nói ấm áp của anh vang lên:
- Em thức rồi hả.
- ….

Cô hoàn toàn yên lặng ko trả lời, tấm chăn bị cô kéo lên che luôn cả gương mặt, Quân cười ranh mãnh kéo chăn ra nheo mắt chọc cô:
- Em làm gì mà trốn anh dữ vậy, bộ mặt anh biến thành cái gì sao mà em ko thèm nhìn vậy.
- Em…. Anh tránh ra chút đi, sao cứ tới gần em hoài vậy.
Nhìn gương mặt hồng hào như quả đào của cô ko kềm được sự khao khát, anh hôn một cái lên đôi má bầu bỉnh của cô, rồi nhìn cô yêu thương hỏi:
- Anh ko tới gần em thì làm sao giúp em thay đồ, làm vệ sinh. Chân em đâu có đứng dậy được.
- Á…….ko cần

Tịnh đỏ mặt khi nghe lời Quân nói, la thét lên làm cho Quân hoảng quá ko dám chọc cô nữa:
- Thôi, thôi, em ở đây thay đồ còn anh đi vào phòng vệ sinh đây, đừng la thét lên nữa, một lát anh sẽ giúp em vào vệ sinh rữa mặt.

Nói rồi Quân đi vào phòng vệ sinh bỏ lại Tịnh ở ngoài. Sau khi cả 2 chỉnh tề xong anh bồng Tịnh ra xe và đi thẳng về thành phố.

Ngày hôm sau đến lớp dưới sự giúp đỡ của Quân, sau khi Tịnh ngồI vừa yên chổ thì thấy Luân chạy lại bên mình với thái độ ko mấy vui Luân hỏi:
- Tịnh và anh Quân ko phải quan hệ anh em mà là Vợ chồng với nhau phảI ko?

Tịnh bối rối rồi gật đầu mắc dù biết Luân đang rất giận mình, rồI cô lại giải thích thầm mong luân sẽ hiểu cho hoàn cảnh của mình:
- Mình và anh Quân lấy nhau vì người lớn bắt buộc, mặc dù mình đã đủ tuổi kết hôn nhưng mình còn học cấp 3 nên đành phải giấu việc kết hôn để được đến trường. Luân hãy hiểu cho mình.
- Tịnh có biết việc mình nói dối làm cho nhiều người bị tổn thương ko hả, vậy mà bạn kêu mình hãy hiểu cho bạn, mình ko hiểu gì cả ( lới tác giả:Luân đang nói đến việc Hoàng bị tổn thương, haha lo cho ngườI mình yêu nên mất hết lý trí)

Nói xong Luân bỏ đi luôn, Tịnh ở lại ko hiểu Luân đang nói mình làm tổn thương ai.

Kể từ ngày hôm đó Tịnh và Quân đã bước vào cuộc sống vợ chồng, sau đó Luân cũng phần nào hiểu và thông cảm với Tịnh, nên chủ động làm lành với Tịnh, Hoàng thì có buồn nhưng cũng cố gắng quên đi mối tình đầu này, Hoàng cảm thấy nhìn thấy Tịnh vui mình cũng nên vui mừng giùm cô, và bên Hoàng lúc này lúc nào cũng có Luân bên cạnh, chúng ta có thể tin một kết thúc tốt đẹp sẽ đến với họ.

3 tháng sau

Khi Quân từ công ty về, cảm thấy lạ vì ko nhìn thấy Tịnh, anh nhìn dì Nhung đang loay hoay dưới bếp mà hỏi:
- Tịnh đâu rồi dì?

Dì nhung cười cườI nhìn anh, ánh mắt giễu cợt nói:
- Nó ở trên phòng đấy, hình như bị bệnh hay sao mà trưa giờ ko chịu xuống.

Quân ko để ý đến nụ cười và ánh mắt có gì đó giễu cợt của dì Nhung nên nhanh chân chạy lên phòng, hôm nay quên luôn cả lịch sự gõ cửa phòng, anh mở cửa ra và ngạc nhiên khi ko nhìn thấy cô:
- Lạ nhỉ, dì Nhung nói Tịnh ở trên phòng sao ko thấy cô đâu vậy.

Vừa nói thì anh cũng vừa nghe tiếng thút thít của cô ở đằng sau chiếc bàn làm việc. đi tới gần cô, anh đưa tay sờ lên trán cô nhưng liền bị cô gạt tay ra, thắc mắc anh liền hỏi cô:
- Em sao vậy, thấy khó chịu ở đâu àh?
- Ko có.

Tịnh nhìn Quân với ánh mắt giận hờn, trả lời anh cộc lốc. Nhưng Quân đâu có buông tha cho cô, anh cố kéo cô ra khỏi chổ ngồi nhỏ hẹp của mình, tiếp tục lo lắng hỏi:
- Nói anh nghe, cái gì làm cho em buồn, chẳng phải em nói sẽ nghe lời anh sao, nói anh nghe đi mà.

Đưa nắm tay lên đánh vào ngực anh, cô vừa khóc vừa trách mắng:
- Tại anh tất cả, tất cả là tại anh, từ nay em ko cho anh tới gần em nữa.
- Nhưng mà có chuyện gì, anh đâu có làm gì cho em giận.

Quân đưa gương mặt vô tội nhìn Tịnh, cố hỏi cô taị sao lại giận anh:
- Anh còn nói nữa, anh ko nói cho em biết rằng em có thể có em bé, bây giờ anh làm cho em bé trong người em rồi, em ko biết, bắt đền anh đó.
- Ai..tại sao em biết mình có em bé?

Quân hỏi nhưng ko che giấu được nụ cười rất tươi trên môi mình:
- Em từ trưa giờ ko ăn được gì cả, dì Nhung nói em đã có em bé, anh vui lắm sao mà cười dữ vậy, từ nay em làm sao đến trường được nữa đây.

Mặc cho Tịnh đang giận, Quân rất vui bồng Tịnh lên xoay vòng vòng, miệng nói:
- Em ko cần đi học nữa, ở nhà anh nuôi. em yên tâm, có em bé rồi em ko cần làm gì cả, em bé anh sẽ chăm sóc.
- Anh còn nói được nữa hả?

Quân vừa buông Tịnh xuống đất, đã bị Tịnh quát lên đưa tay đấm thình thịch lên ngực anh.
Cuộc sống Quân và Tịnh càng vui hơn khi gia đình có thêm một thành viên, ngôi nhà như muốn nổ tung ra với những trò quỷ của Tịnh , giờ cộng thêm một đứa quỷ con. Quân và Ông Triệu, dì Nhung chỉ biết bó tay chịu thua 2 mẹ con Tịnh.
----------------------------the end-----------------------------


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

3 Pages V < 1 2 3
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Siêu Mua - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 23rd November 2014 - 12:46 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248