Tìm kiếm:

> Bí Mật Của Định Mệnh
freemanga
bài viết 14 Jan 17 09:45
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Một câu chuyện bắt đầu từ một cuộc hôn nhân không tình yêu liệu có thể đi xa đến đâu? Một câu chuyện bắt đầu từ những trao đổi lợi ích có thể được viên mãn? Chẳng ai biết và cũng chẳng ai rõ điều này.Họ không quen biết nhưng lại nhẹ nhàng đi vào cuộc đời của nhau. Họ vốn dĩ không phải chỉ là hai đường thẳng song song không có điểm chung. Niềm vui và nỗi buồn đan xen, liệu có thể đưa họ đến cái đích của hạnh phúc?
Chia sẻ:
Tags: bi mat cua dinh dinh menh mat cua
Xem Video: bi mat cua dinh dinh menh mat cua Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Brooklyn và bồ cũ Justin Bieber bí mật cặp kè
10 năm gặp lại và chuyện bí mật ít ai biết của Quang Vinh – Mỹ Tâm
Choáng với ảnh đời thường hút mắt của nữ sinh “chưa 18” hot nhất Vbiz
Tướng mặt của người không giữ được tiền của
Những lần diện trang phục gợi cảm khó rời mắt của Nhã Phương
Chuyện tình cảm động lấy đi nước mắt của bao người
Kết quả ADN của con làm lộ bí mật bố mẹ giấu bấy lâu
Những tai mắt của ông Tập trong vấn đề Triều Tiên
Những bí mật thú vị về “thần đồng” Mbappe
Bí mật trong cuốn nhật kí của người vợ đột ngột tự tử khi vừa sinh con 7 tháng
Bí mật của ‘gái hư’ các bà vợ nên học nếu muốn giữ chồng
4 bí mật của ‘gái hư’ mà các bà vợ phải học nếu muốn giữ chồng
MC Diễm Quỳnh bí mật hạ sinh con gái thứ hai ở tuổi 46
Những tai mắt của ông Tập trong vấn đề Bình Nhưỡng
Những bí mật và niềm đau giấu kín của bố dượng Kim trước khi chuyển giới
Angelina Jolie bị đồn hẹn hò bí mật với người tình mới trong khi các con gặp Brad Pitt
Trung Quốc có vũ khí bí mật chống hệ thống phòng không Hàn Quốc
Sao nữ ‘Kong’ Cảnh Điềm bí mật hẹn hò đại gia tuổi U50
Phó Giám đốc HTX Nông nghiệp bị mất hơn 100 triệu đồng để trong cốp xe?
Trump bí mật điều tàu ngầm hạt nhân tới Triều Tiên, chuẩn bị chiến tranh?


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
19 Pages V < 1 2 3 4 5 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(20 - 29)
freemanga
bài viết 14 Jan 17 09:55
    Gửi vào: #21
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Bí Mật Của Định Mệnh
Chương 20: Nói Chuyện


Tại Phùng gia.

- Cuối tuần này là sinh nhật của Từ Phu nhân đấy, bà đã chuẩn bị được quà chưa vậy? - Phùng lão gia vừa uống chén trà vừa lên tiếng hỏi Phùng phu nhân đang ngồi bên cạnh.

- Ông cứ yên tâm đi, tôi đã chuẩn bị món quà đẹp nhất, đắt nhất để tặng cho Từ phu nhân bên đó rồi, chắc chắn là bà ta sẽ thích. - Phùng Phu nhân hào hứng trả lời, có vẻ như bà ta chắc chắn rằng Từ Phu nhân bên kia nhất định sẽ thích món quà này mà bà ta tặng.

- Vĩnh Khang, chuyện làm ăn dạo này thế nào rồi? Có nhiều tiến triển hơn không vậy?

Phùng lão gia quay sang hỏi Phùng Vĩnh Khang, người anh cả của Phùng Lộ Phi. Dạo này Phùng lão gia dường như đã giao hết mọi việc cho Phùng Vĩnh Khang làm, dần dần cũng không còn quan tâm nhiều đến những chuyện của Phùng Thị nữa.

- Cũng may là có Từ Thị giúp đỡ nên chúng ta cũng chẳng có vấn đề gì nữa. Cứ tiếp tục thế này thì sẽ nhanh chóng lấy lại vị thế ngày trước thôi ạ. Bố cứ yên tâm đi.

- Vậy thì tốt.

- À đúng rồi, kể từ khi Lộ Phi kết hôn với Từ Dịch Phàm, con chẳng thấy anh ta đến đây lần nào cả.

Phùng Hiểu Nguyệt, chị hai của Phùng Lộ Phi lên tiếng. Quan hệ giữa Phùng Hiểu Nguyệt với Phùng Lộ Phi vốn xưa nay không được tốt lắm, lại thêm cả chuyện Phùng Lộ Phi kết hôn với Từ Dịch Phàm càng khiến mối quan hệ giữa họ thêm xấu đi.

- Thôi, Hiểu Nguyệt, con đừng nói nữa. Bây giờ chúng ta đang cần Từ Thị giúp đỡ, không thể nhiều lời với bọn họ được. Cứ để một thời gian nữa đi. - Phùng Phu nhân lên tiếng.

- Mẹ, rốt cuộc là chúng ta còn phải dựa dẫm vào Từ Thị cho đến bao giờ nữa đây? Bọn họ trông có vẻ như rất coi thường chúng ta đấy. - Phùng Hiểu Nguyệt có chút tức giận nói.

- Hiểu Nguyệt, đừng nói nữa.

Phùng lão gia lên tiếng.

- Em gái, anh cũng biết là việc dựa dẫm quá nhiều vào Từ Thị chẳng tốt đẹp gì cả. Nhưng ngoài cách này ra thì chúng ta còn có cách giải quyết khác nào nữa sao? Nếu không có bọn họ giúp đỡ, sợ rằng Phùng Thị sẽ không giữ. Hãy cố đợi thêm một thời gian nữa, khi Phùng Thị của chúng ta thật sự vững chắc rồi lúc đấy hãy tính tiếp.

- Hứ...

Cô ta không vui, mình mình bỏ lên phòng.

- Cuối tuần này tốt nhất không nên để Hiểu Nguyệt đi cùng, tôi sợ rằng nó mà đi cùng sẽ xảy ra chuyện không hay.

- Tôi cũng nghĩ vậy.

- Dạo này Lộ Phi không về nhà, kể từ khi nó kết hôn về đây được có một lần. Khi nào bà gọi điện cho nó xem.

- Tôi biết rồi.

Nói xong Phùng lão gia cũng đi về phòng luôn. Phòng khách chỉ còn lại Phùng phu nhân với Phùng Vĩnh Khang.

- Để con gọi điện cho Lộ Phi, mẹ đi nghi đi.

- Được.

Phùng phu nhân gật đầu, sau đó cũng rời khỏi phòng khách.

..............................................

Biệt thự Từ gia.

- Em biết rồi, để xem em có thời gian không đã, dạo này em thật sự hơi bận một chút.

Phùng Lộ Phi ngồi ở sofa phòng khách nói chuyện điện thoại với Phùng Vĩnh Khang.

- Vâng, tuần này thì có lẽ không được rồi, cuối tuần sinh nhật mẹ chồng em. Hay để cuối tuần sau đi.

Phùng Vĩnh Khang chắc chắn đang nói với cô chuyện muốn cô và Từ Dịch Phàm về nhà đẻ.

- Được. Chào anh.

Phùng Lộ Phi tắt máy rồi đặt xuống bàn. Cô thì có thể về nhà đẻ, nhưng Từ Dịch Phàm thì như thế nào? Liệu Từ Dịch Phàm có đi hay không? Cứ đợi anh về nói thử xem sao.

Một lúc sau, cổng mở ra, Từ Dịch Phàm lái xe vào trong. Hôm nay anh không đi cùng lái xe.

Khi Từ Dịch Phàm vừa bước vào trong, Phùng Lộ Phi đã vội nói:

- À Từ Dịch Phàm, tôi có một số chuyện muốn nói với anh, dành cho tôi vài phút được không?

- Nói đi.

Từ Dịch Phàm bình thản ngồi xuống ghế, nhìn thẳng vào gương mặt của Phùng Lộ Phi.

- Chuyện mua quà cho mẹ, tôi đã chuẩn bị xong rồi.

- Ừ.

- Với lại cuối tuần sau tôi muốn về nhà mẹ tôi.

- Chỉ thế thôi sao?

Từ Dịch Phàm hỏi ngắn gọn.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 14 Jan 17 09:56
    Gửi vào: #22
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger


- Anh về nhà mẹ cùng tôi được không? Kể từ khi chúng ta kết hôn, anh chưa đến đó lần nào cả.

Suy nghĩ một hồi lâu Phùng Lộ Phi mới nói ra được yêu cầu của mình. Cũng không cần phải suy nghĩ quá lâu, Từ Dịch Phàm gật đầu, nhanh chóng đồng ý yêu cầu của Phùng Lộ Phi.

- Được, tôi sẽ đi cùng cô.

- Vậy cảm ơn anh trước. À, lần trước tôi thấy thư phòng anh có vài quyển sách khá hay, vì bên ngoài không có bán nữa nên anh cho tôi mượn vài quyển được không vậy?

- Sách sao? Trong đó chỉ toàn sách về kinh doanh, cô cũng muốn đọc hả? Nếu thích thì tự vào mà lấy.

Phùng Lộ Phi vui vẻ mỉm cười:

- Cảm ơn anh.

- Còn gì nữa không?

- Không. Anh vào ăn tối đi.

Nói xong Phùng Lộ Phi liền đứng dậy trở về phòng ngay, còn Từ Dịch Phàm vẫn nhìn theo bóng lưng của Phùng Lộ Phi một hồi lâu. Không hiểu sao lúc này, Từ Dịch Phàm lại có khá nhiều suy nghĩ về Phùng Lộ Phi.

………………………………….

Hơn 11 giờ đêm, Phùng Lộ Phi nhẹ nhàng bước đến thư phòng của Từ Dịch Phàm. Cửa không khóa.

Thư phòng này của Từ Dịch Phàm thật sự có rất nhiều sách, Phùng Lộ Phi nhìn xung quanh, lẩm bẩm một mình:

- Từ Dịch Phàm nhiều sách thật đấy, liệu có đọc hết được không nhỉ? Toàn những sách đã không còn xuất bản từ lâu nữa, tìm trên mạng cũng không có, thư viện cũng chẳng thấy. Mấy quyển sách quý như thế này thật không ngờ anh ta lại có được.

Phùng Lộ Phi bắt đầu đi tìm mấy quyển sách. Bên trong phòng tối nhưng cô cũng không bật đèn lên, chỉ nhờ vào ánh trăng bên ngoài chiếu vào.

- Sao ở đây mà lại không bật đèn lên vậy? - Giọng của Từ Dịch Phàm đột ngột vang lên.

- Á............................

Nghe tiếng nói ở phía sau, Phùng Lộ Phi giật mình hét lên, làm rơi mấy quyển sách, sợ quá trượt chân ngã, tay bám vào áo Từ Dịch Phàm, kéo luôn cả anh ngã xuống đất.

Phùng Lộ Phi tròn mắt lên nhìn Từ Dịch Phàm. Đây là cái tư thế gì vậy? Phùng Lộ Phi hiện giờ nằm trên người Từ Dịch Phàm, nắm chặt lấy tay áo anh và.... hôn lên môi anh.

Phùng Lộ Phi vội vàng đứng dậy, cố lau sạch môi và quay đi chỗ khác, giọng nói lắp bắp:

- Anh... anh làm cái gì mà như ma vậy?

Từ Dịch Phàm cũng đứng dậy, anh đi bật đèn rồi tiến lại gần chỗ của Phùng Lộ Phi.

- Ma sao? Cô coi tôi là ma hả? Cô giống ma thì đúng hơn đấy. Vào phòng mà không bật đèn lên, công nhận mắt cô cũng tinh thật. Gì mà thập thò giống như trộm vậy hả?

Về sau khi nghĩ lại những chuyện này, Phùng Lộ Phi cũng cảm thấy bản thân mình hôm ấy thập thò như một tên trộm.

- Cũng không đến nỗi phải bật đèn lên, phòng vẫn sáng như vậy mà. Còn anh bước vào cũng không có lấy một tiếng động, đột ngột lên tiếng như vậy thì ai mà chẳng sợ chứ.

Vừa nói Phùng Lộ Phi vừa cúi người xuống nhặt mấy quyển sách lên.

- Thật không ngờ cô lại hứng thú đến kinh doanh đến như vậy đấy. Hình như cô tốt nghiệp Thạc sĩ quản trị kinh doanh thì phải.

- Ừ.

Phùng Lộ Phi tiến đến chỗ khác lấy thêm hai quyển sách nữa.

- Đừng tưởng mấy quyển sách đó dễ đọc như mấy quyển truyện của cô, cũng phức tạp lắm đấy.

- Biết rồi. Nếu không hiểu tôi sẽ đến tìm anh hỏi. Còn bây giờ tôi về phòng đây, chúc anh ngủ ngon.

Phùng Lộ Phi ôm mấy quyển sách rời đi luôn.

- Người gì mà... Thật sự chẳng hiểu cô ta nghĩ gì nữa.

Từ Dịch Phàm sờ tay lên môi mình, hơi nhíu mày lại.

………………………………

Vậy là đêm đó...

- Cái gì đây chứ? Nụ hôn ấy.... chẳng có gì đáng suy nghĩ cả. Sao mình cứ nghĩ mãi về nó vậy? Bình tĩnh, bình tĩnh, coi như là vừa lúc nãy mình chỉ hôn sàn nhà mà thôi.

Phùng Lộ Phi tuy đọc sách nhưng mà không chú tâm vào sách, trong đầu chỉ nghĩ đến nụ hôn vừa rồi với Từ Dịch Phàm. Phùng Lộ Phi vội vàng đóng ngay quyển sách lại, tắt đèn rồi nằm xuống ngủ, cố gắng không nghĩ đến chuyện xảy ra vừa rồi nữa.

Còn Từ Dịch Phàm, anh vừa xem tài liệu vừa nghĩ đến Phùng Lộ Phi. Cái bộ dạng tròn mắt nhìn Từ Dịch Phàm của Phùng Lộ Phi lúc ấy cứ xuất hiện trong đầu anh.

- Mình đang nghĩ đến chuyện vừa rồi với Phùng Lộ Phi sao? Thật là quá hoang đường.

Nói chung thì cả đêm đó, cả hai người đều mất ngủ, nghĩ lung tung đến nụ hôn bất ngờ lúc trong thư phòng.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 14 Jan 17 09:56
    Gửi vào: #23
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Bí Mật Của Định Mệnh
Chương 22: Sinh Nhật Mẹ Chồng (1)


Chủ nhật.

Hôm nay chính là sinh nhật của mẹ chồng Phùng Lộ Phi. Biết hôm nay là ngày quan trọng nên Phùng Lộ Phi dậy khá sớm, chuẩn bị đồ để đến "Đại biệt thự Từ gia." Một ngày quan trọng như ngày hôm nay, đương nhiên Phùng Lộ Phi phải chuẩn bị mọi thứ thật kỹ càng.

Vẫn như thường ngày, Phùng Lộ Phi lại ngồi đối diện ăn sáng với Từ Dịch Phàm. Người đàn ông này cũng hay thật đấy, gần như ngày nào Phùng Lộ Phi cũng thấy Từ Dịch Phàm uống café, ít nhất là một cốc. Cafe rất tốt sao? Trong khi đó, người giúp việc chỉ chuẩn bị một cốc nước lọc đơn giản cho Phùng Lộ Phi theo yêu cầu ban đầu của cô.

- Cô chuẩn bị xong tất cả mọi thứ chưa vậy? Đến 9 giờ thì chúng ta sẽ trở về Đại biệt thự.

Từ Dịch Phàm nói nhưng lại không ngẩng đầu nhìn Phùng Lộ Phi.

- Xong rồi.

- Vậy thì tốt.

Bọn họ nói chuyện với nhau đơn giản như vậy, sau đó thì không nói gì nữa cho đến khi bữa sáng kết thúc.

Phùng Lộ Phi trở về phòng, lấy bộ váy ngắn màu xanh da trời đã chuẩn bị ra mặc vào, trang điểm nhẹ nhàng đơn giản rồi cầm lấy túi xách và túi quà đã chuẩn bị sẵn đi xuống tầng 1.

Từ Dịch Phàm lúc này vẫn đang ngồi ở sofa đọc báo. Thấy Phùng Lộ Phi đi xuống, anh bỗng ngẩng đầu lên nhìn.

Thấy Từ Dịch Phàm cứ nhìn mình chằm chằm như vậy, Phùng Lộ Phi bỗng xem lại bản thân. Không cần nhìn cô như vậy chứ? Cứ tưởng là cô ăn mặc hay trang điểm sai sót gì.

- Anh không cần nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh như thế đâu. Thật chẳng ra sao cả.

- Đến giờ rồi, đi thôi.

- Thật đúng là…

Từ Dịch Phàm liền đứng dậy, nhanh chóng đi đến chỗ xe ô tô đã đậu sẵn bên ngoài. Lái xe Trần mở cửa xe ra, Phùng Lộ Phi lên trước rồi Từ Dịch Phàm cũng lên sau.

..........................................

Lần này thì đến lượt Phùng Lộ Phi chăm chú nhìn Từ Dịch Phàm. Nhìn kỹ thì anh đúng là rất đẹp trai, thật không ngờ ông trời lại phân biệt đối xử đến như vậy, cho anh tất cả mọi thứ, từ vẻ bề ngoài hoàn hảo đến gia thế hoàn hảo như thế. Nhưng mà...

- Tôi đẹp trai quá hay sao mà cô cứ nhìn chằm chằm như vậy hả? Chưa nhìn tôi bao giờ à?

Từ Dịch Phàm vừa nói vừa quay sang nhìn Phùng Lộ Phi. Nghe xong câu này của Từ Dịch Phàm, tuy rất cố gắng nhịn cười nhưng Phùng Lộ Phi vẫn không thể nhịn được. Cuối cùng cô cười lớn:

- Này, anh bị tự kỷ hả? Đẹp trai sao? Haizzz… Từ Dịch Phàm, anh bị tự kỷ nặng quá rồi. Tôi nghĩ là anh nên sắp xếp đến bệnh viện kiểm tra một chuyến đi thì hơn. Chưa trị nhanh không bệnh càng ngày càng nặng thì khó chữa lắm đấy. Lời khuyên thật lòng của tôi dành cho anh.

- Đến bệnh viện kiểm tra sao? Tôi nghĩ cô mới là người nên đến đó mới đúng. Với lại cô nhìn chằm chằm tôi làm cái gì hả? Tôi nhìn cô thì cô bảo cô không phải người ngoài hành tinh. Đến bây giờ thì cô lại nhìn tôi. Có ý gì đây? Nói ra xem nào.

- Này Từ Dịch Phàm, anh mua quà gì tặng cho mẹ vậy? Cho tôi xem qua một chút đi.

Phùng Lộ Phi nhanh chóng lảng ngay đi chuyện khác. Cô không muốn nói chuyện vừa rồi nữa.

- Không có.

- Không có? Anh đùa hả? Như anh mà không mua nổi quà cho mẹ hay sao? Không phải anh…

Từ Dịch Phàm vẫn bình thản nhìn Phùng Lộ Phi, nói:

- Chẳng phải cô bảo cô mua rồi còn gì nữa. Có nhất thiết tôi phải mua thêm nữa không?

- Vậy mà tôi cứ tưởng là anh sẽ mua một món quà khác nữa đấy. Hóa ra là không à? Thật không ngờ anh lại có ý nghĩ dùng chung quà tặng với tôi nữa. Đúng là làm người ta ngạc nhiên.

- Cô mua gì vậy?

Phùng Lộ Phi quay sang nhìn Từ Dịch Phàm, gương mặt tỏ vẻ bình thản không mấy quan tâm:

- Mua gì kệ tôi, anh không nhất thiết phải biết đâu.

Nghe hai người nói chuyện như vậy, lái xe Trần không dám lên tiếng, chỉ chuyên tâm lái xe.

- Tiệc sinh nhật hôm nay tổ chức lớn không vậy? Có mời nhiều người đến dự không?

- Có.

- Vậy à?

Phùng Lộ Phi lẩm bẩm. Chắc chắn hôm nay bố mẹ đẻ cô sẽ đến rồi, còn những khách mời của mẹ chồng cô thì có thể khẳng định rằng, cô chẳng biết ai trong số bọn họ cả.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 14 Jan 17 09:57
    Gửi vào: #24
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Bí Mật Của Định Mệnh
Chương 23: Sinh Nhật Mẹ Chồng (2)


Đại biệt thự.

Cổng lớn từ từ mở ra, xe của Từ Dịch Phàm nhanh chóng đi vào bên trong. Bây giờ mới có hơn 10 giờ sáng, tiệc sinh nhật buổi chiều tối mới tổ chức nên không có ai cả.

- Bố mẹ.

- Hai con về rồi, mau ngồi xuống đây đi.

- Vâng.

Phùng Lộ Phi ngồi xuống sofa bên cạnh Từ Dịch Phàm. Hôm nay trông mẹ chồng cô có vẻ rất vui, gương mặt trông vẫn rất trẻ trung như phụ nữ 30 khiến chính cô cũng phải ngưỡng mộ. Chẳng biết đến tuổi của bà, Phùng Lộ Phi còn giữ được nhan sắc như vậy không nữa.

- Hai đứa cũng thật là, kết hôn đã lâu như vậy rồi mà cũng chẳng về nhà lấy một chuyến. Nếu hôm nay không phải là sinh nhật của mẹ thì liệu các con có muốn về không đây?

- Mẹ, đừng nói thế, bọn con cũng bận lắm chứ, có rảnh như bố mẹ đâu mà suốt ngày về đây được. Mà không phải bọn con đã về rồi còn gì. Mẹ còn phàn nàn nữa làm gì.

Từ Dịch Phàm lên tiếng. Từ lão gia nghe xong thì cười:

- Dịch Phàm à, con chỉ được cái miệng là rất khéo nói. Thật sự rất giống bố ngày trước đấy.

- Tình hình hai đứa dạo này thế nào? Khi nào thì mẹ sẽ được bế cháu đây hả? Lâu quá rồi đấy.

- Dạ?

Phùng Lộ Phi nhìn bà mẹ chồng đáng kính này. Bà đang nói gì vậy? Sao lại nói chuyện sinh con vào hôm nay vậy?

- Lộ Phi, con với Dịch Phàm mau mau sinh con đi, bố mẹ mong có cháu để bế từ lâu rồi.

- Con... – Phùng Lộ Phi ấp úng.

- Mẹ, hay là để con chuẩn bị cho bố mẹ một chuyến du lịch thế giới, có được không vậy?

- Đừng có lảng chuyện.

- Chuyện sinh con để tính sau đi ạ. Chúng con mới kết hôn được có 1 tháng thôi mà, cũng nên để một thời gian nữa.

Từ Phu nhân có vẻ không vui lắm.

Chính bản thân Phùng Lộ Phi cũng chẳng biết nói thêm gì nữa cả. Sinh con ư? Mẹ chồng cô bảo là sinh con sao? Giữa Phùng Lộ Phi và Từ Dịch Phàm đến hòa thuận một chút cũng chẳng có, huống chi là nói đến tình yêu, xa xôi hơn nữa là sinh con chứ? Kể từ lúc kết hôn đến bây giờ, Phùng Lộ Phi chưa từng nghĩ đến chuyện sinh con.

- Mẹ không biết, hai đứa mau chóng sinh con đi. Ba năm phải có hai đứa cháu cho mẹ.

- Thôi bà, hai đứa chúng nó mới kết hôn, cứ để thêm một thời gian nữa, có gì đâu mà vội thế chứ. Chúng nó vẫn còn trẻ mà. Hay chúng ta cứ đi du lịch đi, ở nhà cũng chán.

Từ lão gia mãi mới lên tiếng. Có lẽ lời của Từ lão gia, Từ Phu nhân sẽ nghe. Bà thở dài, nói:

- Thôi vậy, tôi với ông đi du lịch, kệ hai đứa chúng nó. Tôi cũng chẳng muốn quan tâm nữa.

Từ Dịch Phàm nghe xong mỉm cười, anh quay sang bên cạnh nhìn Phùng Lộ Phi. Nhìn thấy nụ cười lúc này của Từ Dịch Phàm, Phùng Lộ Phi như bị hút hồn vậy. Lần đầu tiên Phùng Lộ Phi nhìn thấy Từ Dịch Phàm có thể nở một nụ cười tự nhiên như vậy đấy.

..............................................

Buổi tối. Đến lúc bắt đầu bữa tiệc sinh nhật.

Một bữa tiệc tổ chức xa hoa với sự tham gia của nhiều nhân vật "quyền cao chức trọng". Những người tham dự bữa tiệc này phải có thiệp mời với được vào bên trong.

Tối nay Từ Phu nhân mặc một bộ xường xám rất đẹp, tinh tế và nổi bật. Bà vui vẻ ra tiếp đón khách.

- Mẹ, đây là món quà mà chúng con đã chuẩn bị để tặng cho mẹ, mẹ xem có thích không.

Phùng Lộ Phi vui vẻ nói với Từ phu nhân. Từ phu nhân nhận món quà từ tay con dâu, mỉm cười mở hộp.

- Wow... Trông thật sự rất đẹp đấy Lộ Phi.

Từ phu nhân vừa nhìn thấy bộ đồ trang sức của Lưu Thị thì vui mừng hết sức. Vừa nhìn bộ đồ này thì Từ phu nhân đã ngay lập tức thích ngay. Từ Dịch Phàm liếc nhìn món quà kia, thật không ngờ Phùng Lộ Phi lại bỏ ra món tiền lớn như vậy để mua.

- Mẹ rất thích món quà này của hai con đấy.

- Mẹ thích thì tốt quá rồi.

- Được rồi, ra đây tiếp khách với mẹ.

Nói xong Từ phu nhân bèn kéo tay Phùng Lộ Phi đi luôn. Bà hôm nay đang rất hào hứng.

- Ô, Tú Vân…

- A, bà đến rồi đấy à?

- Tú Vân, hôm nay trông bà thật đẹp. Bộ xường xám này cũng rất đẹp, rất sang trọng nữa.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 14 Jan 17 09:57
    Gửi vào: #25
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Bí Mật Của Định Mệnh
Chương 24: Sinh Nhật Mẹ Chồng (3)


Từ Phu nhân mỉm cười rạng rỡ.

Phùng Lộ Phi chào vị phu nhân kia.

- Cháu chào cô.

- À, Lộ Phi đây mà, chào cháu. Sau 1 tháng không gặp, trông cháu càng ngày càng đẹp ra đấy.

- Cảm ơn cô, cô cũng rất đẹp đấy ạ.

Nghe thấy lời của Phùng Lộ Phi, vị phu nhân kia cười rất vui vẻ:

- Cháu cứ nói quá thế chứ. Cho dù hôm nay cô có nổi bật thế nào cũng không bằng mẹ chồng cháu đâu.

- Bà vào trong kia đợi tôi một chút nhé.

- Được.

Phùng Lộ Phi cùng Từ Phu nhân đi tiếp những khách khác. Còn bên kia, Từ lão gia và Từ Dịch Phàm cũng đang nói chuyện với vài người.

- Ôi, bà thông gia... - Giọng của Phùng phu nhân vang lên.

- Chào bà.

Người của Phùng gia xuất hiện, gồm có Phùng lão gia, Phùng phu nhân, Phùng Vĩnh Khang, nhưng Phùng Hiểu Nguyệt thì không thấy. Từ lão gia và Từ Dịch Phàm thấy vậy cũng đi đến chỗ bọn họ.

- Chúc mừng sinh nhật bà. Đây là món quà chúng tôi đặc biệt chuẩn bị cho bà, mong rằng bà sẽ thích.

- Cảm ơn rất nhiều.

- Bà thông gia, Lộ Phi không gây phiền phức gì cho bà đấy chứ? Tôi chỉ sợ con bé không hiểu chuyện mấy sẽ khiến bên nhà không vui thôi.

- Làm gì có chứ, Lộ Phi rất ngoan. Lộ Phi à, bố mẹ và anh trai con đến, cứ nói chuyện với họ đi.

- Con biết rồi ạ.

Phùng Lộ Phi đưa ba người trong gia đình đến bàn khác, ngồi nói chuyện với họ một lúc. Từ Dịch Phàm cũng xuất hiện chào hỏi. Bọn họ nói chuyện được vài câu thì Phùng Lộ Phi nói còn phải đi tiếp khách nên cùng Từ Dịch Phàm rời khỏi chỗ đấy luôn.

………………………………….

- Bác Từ...

Tống Nhã Nhược vừa lên tiếng vừa đi đến. Trông hôm nay Tống Nhã Nhược rất xinh đẹp và quyến rũ. Hẳn là trước khi đến đây, Tống Nhã Nhược đã chuẩn bị hết sức kỹ lưỡng.

- Nhã Nhược, cháu đến rồi đấy à?

- Cháu xin lỗi, hôm nay cháu có chút việc bận nên không thể đến sớm giúp bác được, bác đừng trách.

- Sao có thể trách cháu được.

Tống Nhã Nhược hướng mắt nhìn sang chỗ của Phùng Lộ Phi và Từ Dịch Phàm, nở một nụ cười mỉm. Cuối cùng Phùng Lộ Phi cũng đã nhớ ra, cô gái này đã từng xuất hiện tại hôn lễ của cô và Từ Dịch Phàm. Nhìn kỹ mà nói, ánh mắt mà Tống Nhã Nhược nhìn Từ Dịch Phàm thật chẳng "bình thường" gì, hơn nữa còn rất "mờ ám". Mà cũng phải công nhận là hôm nay Tống Nhã Nhược ăn mặc vô cùng quyến rũ, hút hồn người đối diện, trong khi Phùng Lộ Phi cô mặc đơn giản, trang điểm cũng nhẹ nhàng. Nếu so ra thì Phùng Lộ Phi vẫn là người kém thu hút hơn Tống Nhã Nhược.

- Bác Từ, đây là món quà sinh nhật cháu tặng cho bác, bác thử mở ra xem có thích không ạ.

Từ Phu nhân nhận món quà từ tay Tống Nhã Nhược, khi mở ra thì thấy đó là một chiếc trâm cài áo trông rất đẹp.

- Đẹp quá. Những món quà mà cháu tặng cho bác món nào cũng rất đẹp, cảm ơn cháu.

- Không có gì đâu ạ.

Phùng Lộ Phi cùng Từ phu nhân đi tiếp khách. Thỉnh thoảng Phùng Lộ Phi vẫn quay đầu lại nhìn Từ Dịch Phàm. Hình ảnh đập vào mắt Phùng Lộ Phi chính là cảnh Từ Dịch Phàm đang nói chuyện với Tống Nhã Nhược. Không biết bọn họ đang nói gì nữa. Đến lúc này Phùng Lộ Phi có thể chắc chắn một điều, Tống Nhã Nhược chính là người tình bên ngoài kia của Từ Dịch Phàm. Xem ra thì quan hệ giữa Tống Nhã Nhược với Từ phu nhân thì hình như bọn họ cũng rất thân thiết, Từ phu nhân có vẻ như rất quý mến Tống Nhã Nhược thì phải. Tống Nhã Nhược này có vẻ rất được lòng nhiều người. Tự dưng Phùng Lộ Phi lại cảm thấy bản thân mình yếu thế trước Tống Nhã Nhược.

Bữa tiệc chính thức bắt đầu!

Phùng Lộ Phi ngồi bên cạnh Từ Dịch Phàm nhìn lên bục phía trên, Từ Phu nhân đang phát biểu.

- Hôm nay cô nhìn tôi với ánh mắt thật lạ. - Từ Dịch Phàm một tay cầm ly champagne vừa hỏi.

- Lạ? Tôi chẳng thấy có gì lạ cả. – Phùng Lộ Phi trả lời hết sức bình thường, coi như không quan tâm.

- Vậy ánh mắt cô nhìn tôi và Tống Nhã Nhược nên gọi là ánh mắt gì đây? Nghi ngờ, soi mói?

Từ Dịch Phàm quay sang nhìn Phùng Lộ Phi, hỏi móc ngoáy cô. Công nhận là khi nhìn bộ dạng của Phùng Lộ Phi lúc này, Từ Dịch Phàm cảm thấy vô cùng thích thú.

Phùng Lộ Phi nhíu mày:

- Anh muốn nói gì đây?

- Ghen hả?


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 14 Jan 17 09:58
    Gửi vào: #26
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Bí Mật Của Định Mệnh
Chương 25: Sinh Nhật Mẹ Chồng (4)


Phùng Lộ Phi bĩu môi:

- Hứ... Tôi mà cần phải ghen sao?

- Vậy thì nên nói là gì?

Đúng lúc này mọi người vỗ tay, họ đứng dậy chuẩn bị để khiêu vũ.

- Nào, đứng dậy đi.

- Làm gì?

- Khiêu vũ chứ làm gì nữa.

Phùng Lộ Phi mím môi nắm lấy tay anh đi ra khiêu vũ. Nếu không khiêu vũ với anh thì chỉ sợ mọi người sẽ nói này nói nọ.

- Thân thể cô đừng có cứng đờ ra như thế, được không, thả lỏng đi. Lần đầu tiên khiêu vũ à?

- Không.

Phùng Lộ Phi lại nhìn thấy Tống Nhã Nhược ở phía xa, trên tay cô ta đang cầm một ly rượu, gương mặt có vẻ không vui.

- Buổi tối nay cô nhìn tôi rất nhiều lần.

Cô không nói gì cả, ánh mắt hướng đi chỗ khác.

- Hình như cô không muốn nói ra lý do thì phải. Mà cô không nói thì tôi cũng đoán ra được rồi.

- Đoán ra được hay không tôi không quan tâm.

- Cô không thân thiết với nhà mẹ đẻ lắm thì phải. Nói chuyện với họ vài câu rồi bỏ đi luôn.

- Kệ tôi.

Từ Dịch Phàm ôm chặt lấy eo Phùng Lộ Phi hơn:

- Mặc dù chỉ tính trên danh nghĩa nhưng hiện tại tôi vẫn là chồng hợp pháp của cô, họ là cha mẹ vợ tôi, không thể không quan tâm được.

- Không cần, anh nên quan tâm đến cô tình nhân kia của anh thì hơn.

Từ Dịch Phàm nghe vậy mà bật cười, anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô:

- Biết ngay mà. Cô chẳng phải đang ghen sao?

Phùng Lộ Phi rất muốn bỏ tay ra, không khiêu vũ nữa nhìn tay Từ Dịch Phàm vẫn ôm chặt lấy eo cô.

- Đừng buông tay sớm như vậy, tôi rất thích bản nhạc này, nhảy thêm một lúc nữa đi.

Phùng Lộ Phi quay đầu nhìn sang chỗ khác.

- Sao lại không nói gì thế? Tôi nói có gì sai đâu.

Mặc kệ Từ Dịch Phàm nói một mình, Phùng Lộ Phi không thèm quan tâm. Đến khi bản nhạc kết thúc, cô đẩy tay anh ra, đi đến chỗ khác. Anh vẫn cứ nhìn theo bóng dáng của cô, cười lắc đầu.

- Trông anh có vẻ hạnh phúc quá nhỉ?

Anh quay đầu lại thì thấy Tống Nhã Nhược.

- Vậy mà tôi cứ nghĩ là em đã rời khỏi đây rồi cơ đấy.

Từ Dịch Phàm cầm lấy ly rượu vang đỏ, uống một ngụm nhỏ.

- Thật không ngờ mối quan hệ của hai người lại thay đổi nhanh chóng như vậy. Mới có hơn 1 tháng.

- 1 tháng thì sao? Chẳng lẽ không được?

- Anh muốn kết thúc?

Lời này là Tống Nhã Nhược nói trước.

- Đúng, chúng ta nên kết thúc thôi. Tôi không nghĩ với tình cảnh hiện tại, chúng ta có thể kéo dài mối quan hệ chẳng tốt đẹp này lâu hơn nữa đâu. - Anh nhếch mép cười, nói.

- Em thật không hiểu, em có gì thua kém Phùng Lộ Phi, gia đình em thua kém gì gia đình cô ta? Thậm chí gia đình cô ta còn suýt nữa phá sản, nếu Từ Thị không giúp đỡ thì đã không còn Phùng Thị từ lâu rồi.

- Nếu tôi muốn lấy Phùng Lộ Phi thì sao? Dù gì thì cũng đã kết hôn rồi, em còn ngăn cản gì nữa?

- Dịch Phàm, anh đừng đối xử với em như vậy được không?

Anh đặt ly rượu xuống bàn, nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn lệ kia của Tống Nhã Nhược:

- Em muốn gì?

- Anh nói cái gì cơ?

- Biệt thự hiện tại em đang ở, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư chuyển sang tên em. Còn cả biệt thự ở London nữa.

- Anh coi em là gì vậy? Em đâu phải loại phụ nữ ham vật chất?

Anh nhìn Tống Nhã Nhược, im lặng một hồi, mãi mới lên tiếng:

- Dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta nên kết thúc ở đây thôi. Mối quan hệ của chúng ta càng kéo dài càng chẳng có lợi gì cho cả tôi và em. Nếu em đồng ý kết thúc, chúng ta vẫn có thể làm bạn.

- Bạn?

- Đúng vậy.

- Từ Dịch Phàm, anh...

Tống Nhã Nhược vô cùng tức giận, cô ta nắm chặt lấy ví trên tay, vội vàng rời khỏi bữa tiệc.

Cùng lúc đó, Phùng Lộ Phi tiến lại gần chỗ anh.

- Sao vậy, cãi nhau với tình nhân rồi à?

- Em hỏi cũng hay thật đấy.

Từ Dịch Phàm không nghĩ Phùng Lộ Phi sẽ nói với anh điều này.

- Tối nay anh định ở đây hay về biệt thự?

- Ngày mai tôi phải đi công tác nên sẽ về. Em muốn ở lại đây sao?

- Không, tôi muốn về nhà. Mà ở nhà lái xe Trần có việc nên tôi cho anh ấy về trước rồi.

- Vậy ai lái xe cho chúng ta?

- Nếu anh không lái thì tôi sẽ lái.

Anh bật cười.

- Anh cười cái gì?

- Làm sao tôi lại để cho một người phụ nữ lái xe cho mình cơ chứ? Mọi người mà biết thì thật mất mặt.

Vậy là sau bữa tiệc, Từ Dịch Phàm lái xe đưa Phùng Lộ Phi trở về biệt thự. Tự dưng ngày hôm đó, anh cảm thấy khá vui vẻ, thoải mái hơn trước.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 14 Jan 17 09:58
    Gửi vào: #27
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Bí Mật Của Định Mệnh
Chương 26: Đi Công Tác (1)




Sáng hôm sau.

- Thiếu phu nhân, cô mau ngồi xuống ăn sáng đi. - Thím Vương vừa nói vừa đặt đồ ăn xuống bàn.

- Vâng ạ. Nhưng mà Từ... à Dịch Phàm đâu ạ? – Phùng Lộ Phi ngồi xuống ghế, ngẩng đầu lên hỏi thím Vương.

- Thiếu gia đã đến sân bay lúc sáng sớm rồi ạ. Hôm nay cậu ấy phải đi công tác ở thành phố S.

- À vâng.

Phùng Lộ Phi nhìn đồng hồ, cũng đã 7 giờ sáng. Chuyến bay mà tòa soạn đặt cho Phùng Lộ Phi là chuyến sáng lúc 8 giờ 30, cùng với chuyến bay của Từ Dịch Phàm. Nhưng tính ra thì có lẽ hai người sẽ không chạm mặt nhau đâu, bởi Từ Dịch Phàm chắc chắn sẽ ngồi khoang hạng nhất rồi còn khoang mà Phùng Lộ Phi ngồi là khoang hạng 3.

Sáng hôm nay Phùng Lộ Phi cũng ăn không nhiều lắm. Khi dùng bữa xong thì cũng đã 7 giờ 30 rồi. Phùng Lộ Phi nhanh chóng đứng dậy xách theo hành lý đi ra ngoài.

- Ủa, Thiếu phu nhân, cô định đi đâu mà xách hành lý vậy? - Thím Vương ngạc nhiên hỏi.

- Cháu định về nhà mẹ đẻ ấy mà. Thứ 4 cháu sẽ về. Cũng khá lâu rồi cháu chưa về bên đó.

Thím Vương lại gần Phùng Lộ Phi hơn, tỏ ý muốn giúp cô xách hành lý ra bên ngoài:

- Thì ra là như vậy. Để tôi xách giúp cô.

- Không cần đâu ạ, cháu tự xách cũng được, cũng không nặng lắm. Thôi, cháu phải đi đây ạ, chào thím.

- Chào cô. Cô đi chơi vui vẻ nhé.

- Vâng.

Phùng Lộ Phi xách túi hành lý đi ra, bên ngoài đã có sẵn một chiếc xe taxi đợi từ lâu. Cô tự mở cửa xe, nói với tài xế:

- Anh đưa tôi ra sân bay.

- Vâng.

Sau đó tài xế còn giúp Phùng Lộ Phi đưa hành lý lên xe và nhanh chóng đưa cô ra sân bay.

…………………………….

Sân bay

Phải ngồi taxi mất hơn 20 phút, cuối cùng thì Phùng Lộ Phi cũng đã đến được sân bay.

Từ Dịch Phàm hôm nay đi công tác cùng Tống Nhã Nhược và trợ lý. Trong khi trợ lý đang đi làm một số thủ tục để lên máy bay thì Từ Dịch Phàm ngồi ghế đợi, tiện thể xem một số tài liệu.

- Trông tinh thần của em hôm nay cũng không đến nỗi tệ. Cũng đã suy nghĩ kỹ mọi chuyện rồi hả? – Một câu nói của Từ Dịch Phàm không biết có phải thật lòng hay chỉ là hỏi bừa.

- Anh yên tâm đi, em nhất định sẽ không để chuyện tình cảm làm ảnh hưởng đến công việc chung đâu.

Tống Nhã Nhược cố gắng tỏ ra mình là người mạnh mẽ trước mặt Từ Dịch Phàm. Cô ta không thể để mình yếu thế trước người đàn ông này.

- Rất tốt. Thế mà tôi cứ nghĩ em sẽ phải nghỉ ở nhà vài ngày cơ đấy. Hóa ra là tôi đoán sai.

- Anh không cần phải lo. Anh cũng biết rõ về em mà, em không yếu đuối như anh tưởng đâu.

- Vậy à?

Tống Nhã Nhược gương mặt bỗng trở nên tức giận, nhưng lại cố gắng nén nhịn quay mặt ra chỗ khác.

………………………………

Ở phía xa...

Phùng Lộ Phi xách túi hành lý, cầm hộ chiếu và vé máy bay đi đến. Sân bay sáng nay thật đông người.

- Vẫn còn nửa tiếng nữa. Đi làm thủ tục đã rồi tìm chỗ ngồi sau. Ngồi chỗ nào đây nhỉ? Chật kín rồi….

Phùng Lộ Phi bỗng nhíu mày lại.

- Từ Dịch Phàm sao? Thật không ngờ sân bay đông như thế này mà vẫn có thể thấy anh ta được.

Phùng Lộ Phi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác để không phải chạm mặt với Từ Dịch Phàm. Nhưng rồi trợ lý đến, Từ Dịch Phàm cũng cùng Tống Nhã Nhược đi lên máy bay. Lúc Phùng Lộ Phi quay đầu lại nhìn thì Từ Dịch Phàm cũng đã đi mất rồi.

- Mình đang làm gì thế này? Nhưng tại sao lại phải trốn anh ta như vậy nhỉ? Trông chẳng khác gì tội phạm sợ gặp cảnh sát.

Sau đó Phùng Lộ Phi cũng đi làm thủ tục rồi lên máy bay luôn, không ngồi ngoài đợi nữa.

Đúng là Từ Dịch Phàm ngồi máy bay khoang hạng nhất, còn Phùng Lộ Phi ngồi khoang hạng 3 nên chẳng thể chạm mặt nhau được. Cô có thể yên tâm cho đến khi máy bay hạ cánh xuống thành phố S rồi.

Vừa mới tìm được chỗ ngồi của mình trên máy bay, Phùng Lộ Phi đã nhanh chóng ngồi xuống, thắt dây an toàn vào và ngủ luôn.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 14 Jan 17 09:59
    Gửi vào: #28
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Bí Mật Của Định Mệnh
Chương 27: Đi Công Tác (2)


Thành phố S.

Ngồi máy bay suốt 3 tiếng đồng hồ khiến Phùng Lộ Phi đau hết cả lưng. Quả nhiên khoang hạng 3 không thể bằng khoang hạng nhất được. Tòa soạn báo cũng thật là keo kiệt quá đi!

Bắt taxi đến khách sạn cao cấp nhất thành phố. 11 giờ 45 rồi, bụng cũng đã đói, đi ăn trưa là vừa.

Làm xong mấy thủ tục, nhận chìa khóa phòng, Phùng Lộ Phi xách hành lý đi đến chỗ thang máy.

- Haizz... Khách sạn cao cấp nhất thành phố nhưng lại chọn cho mình phòng loại 3. Gì thế không biết nữa.

Cửa thang máy mở, Phùng Lộ Phi nhanh chóng đi vào.

……………………………….

Vứt túi xách và chìa khóa xuống ghế sofa, Phùng Lộ Phi mệt mỏi nằm dài xuống giường.

- Mệt quá đi thôi.

15 phút sau, phục vụ phòng mang đồ ăn mà Phùng Lộ Phi đã gọi lúc nãy lên. Cô gái đó đẩy chỗ đồ ăn đấy vào trong rồi đi ra ngoài.

Phùng Lộ Phi cố gắng lê chân đến chỗ bàn ăn. Nhìn mấy món ăn kia cũng không đến nỗi tệ, bụng của Phùng Lộ Phi lúc này bỗng dưng "kêu" ầm lên. Đúng là lúc đói dù ăn cơm không cũng cảm thấy no, câu này quả nhiên không sai một chút nào cả!

Ăn xong Phùng Lộ Phi gọi điện cho Biên tập Trương báo rằng mình đã đến nơi rồi, tiện thể cũng kêu ca về máy bay khoang hạng 3 và khách sạn phòng loại 3. Anh ta cười và bảo "tòa soạn không có tiền". Gì mà không có tiền chứ, tòa soạn tiết kiệm quá mức rồi.

Sau đó thì cô sắp xếp quần áo vào tủ và đi tắm. Tắm xong thì ngủ một giấc đến tận 6 giờ tối!

................................................

Ngủ được một giấc đến tận tối cũng khá ngon, Phùng Lộ Phi đi xuống tầng dưới ăn tối. Chọn vài món đơn giản thôi, cô sợ tối ăn nhiều quá lại không tiêu hóa được thì xong luôn.

Và... Có lẽ tối nay sẽ là một tối xui xẻo với cô khi mà cô đang chờ thang máy để trở về phòng!

"Ding"

Thang máy mở ra, Phùng Lộ Phi tròn mắt lên nhìn, miệng há hốc ra, tay chỉ về phía trước:

- Anh...

Người trước mặt Phùng Lộ Phi không ai khác chính là Từ Dịch Phàm! Từ Dịch Phàm thấy vậy thì nhanh chóng bước ra khỏi thang máy, tiến lại gần chỗ Phùng Lộ Phi. Theo quán tính, Phùng Lộ Phi lùi lại vài bước. Từ Dịch Phàm nhìn cô, nhếch mép cười:

- Phùng Lộ Phi, tôi không ngờ em lại xuất hiện ở đây. Sao nào, sợ tôi ngoại tình nên em đi dám sát à?

- Anh ảo tưởng đấy à? Tự kỷ hả? Tôi mà thèm đi dám sát anh sao? Thật là hết sức vớ vẩn. – Phùng Lộ Phi cố gắng chống chế. Chẳng biết nên nói thế nào nên đành nói vậy.

- Vậy thì em đến đây làm gì? Hôm nay tôi có nghe thím Vương nói em xách hành lý đến nhà mẹ đẻ, tôi cứ tưởng tôi đi công tác, em ở nhà một mình thấy chán nên mới về nhà mẹ. Thật không ngờ lại có thể gặp em ở đây. Chẳng lẽ nhà mẹ đẻ em ở đây?

Phùng Lộ Phi nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi. Người đàn ông này, anh ta không để cho cô nói được gì nữa.

- Thôi được rồi, không đùa nữa. Bây giờ có thể nói cho tôi biết được chưa? Em đến đây làm gì?

- Tôi...

Phùng Lộ Phi ấp úng. Nên nói gì? Bảo với anh ta là cô đến đây du lịch sao? Anh chắc chắn không tin.

Từ Dịch Phàm nhìn thẳng vào mắt Phùng Lộ Phi, anh mong đợi cô sẽ cho anh một câu trả lời thật chứ không phải chỉ lời nói dối nào đó cho qua mọi chuyện. Chính Từ Dịch Phàm về sau nghĩ lại cũng không hiểu vì sao anh lại cần ở Phùng Lộ Phi một lời nói thật đến như vậy nữa. Nói trắng ra thì chuyện này cũng không quá quan trọng.

- Thật ra tôi... tôi đến đây để viết bài.

- Cái gì? Viết bài?

- Tôi là cộng tác viên của tờ báo Kinh tế. Vì tòa soạn không tìm được người thích hợp nên tôi phải đi.

Anh bật cười, không thể tin được!

- Cộng tác viên? Em cho rằng là Từ Dịch Phàm tôi không nuôi nổi em sao hả? Tôi có bắt em phải đi làm đâu. Lại còn đi làm cộng tác viên nữa chứ, thật là mất mặt quá đi.

- Làm cộng tác viên thì có gì xấu chứ, đó cũng là một nghề mà. Hơn nữa nghề đó có phải là một trong số những nghề bị xã hội chỉ trích đâu mà anh lại sợ mất mặt? Với lại tôi cũng không muốn phải sống dựa vào người khác đâu. Như thế mới là mất mặt

- Rất tốt. Em nói hay thật đấy.

Phùng Lộ Phi bĩu môi nhìn Từ Dịch Phàm. Con người này... Thật không còn gì để nói.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 14 Jan 17 09:59
    Gửi vào: #29
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Bí Mật Của Định Mệnh
Chương 28: Đi Công Tác (3)


Từ Dịch Phàm lại hỏi:

- Vậy em nói xem, em viết bài gì ở đây? Tôi thật chẳng biết thành phố S này có đề tài gì đáng để lên báo.

- Thì... viết bài về dự án ngày mai sẽ khởi công của tập đoàn Từ Thị đó. Đấy chẳng phải là tin tức hiện giờ đang rất được dư luận quan tâm còn gì nữa. Tôi viết bài đó đó.

Giọng Phùng Lộ Phi nhỏ dần, đầu hơi cúi xuống trông như một đứa trẻ phạm lỗi vậy. Từ Dịch Phàm nghe vậy thở dài, anh còn tưởng bản thân vừa rồi nghe nhầm nữa.

- Viết bài về dự án của Từ Thị. Cũng hay thật.

- Hả? Hay?

- Gì mà ngạc nhiên thế, không đúng sao hả? Tôi tin chắc rằng bài viết này của em sẽ rất hay đấy, không khéo em lại trở thành nhân viên chính thức của tòa soạn báo gì đấy cũng nên.

Phùng Lộ Phi không hiểu người đàn ông này nói vậy là có ý gì nữa. Nhưng đa phần chắc là chê cười cô rồi.

- Tôi nói cho em nghe này, tôi cho phép em viết bài báo về dự án ngày mai khởi công của Từ Thị. Nhưng em phải làm thế nào để mọi người không nhận ra em là Thiếu phu nhân của Từ Thị là được rồi. Họ mà nhận ra thì người mất mặt nhất là tôi đấy.

- Này, tôi viết bài không cần anh cho phép đâu. Với lại tôi cứ để cho bọn họ nhận ra đấy, xem anh mất mặt thế nào.

Nhìn thấy có người sắp đi đến, Từ Dịch Phàm bỗng kéo tay Phùng Lộ Phi vào trong thang máy, ấn nút 20.

- Anh làm cái gì vậy?

- Phùng Lộ Phi, tôi nói cho em biết, em cứ thử viết bài báo kiểu đó xem. Nếu như tôi đã muốn thì dù như thế nào đi chăng nữa thì bài báo ấy cũng sẽ không được xuất bản. Còn tòa soạn báo ấy...

- Anh đang uy hiếp tôi sao?

- Tôi không phải là uy hiếp em, tôi chỉ muốn nhắc nhở em một chút cho em nhớ thôi. Cẩn thận nếu không ngay cả cộng tác viên của tờ báo ấy em cũng không làm được.

- Tôi thách anh đấy.

Mặc dù biết được Từ Dịch Phàm nói được làm được nhưng cô vẫn to gan lớn tiếng đáp trả anh.

- Em...

"Ding"

Thang máy mở ra.

Hình ảnh trong thang máy lúc này là hình ảnh Từ Dịch Phàm nắm chặt lấy cổ tay của Phùng Lộ Phi, đứng sát vào gần cô, trông rất “mờ ám”. Còn người bên ngoài thang máy nhìn thấy cảnh tượng này chính là Tống Nhã Nhược. Từ Dịch Phàm thấy vậy thì buông tay Phùng Lộ Phi ra. Phùng Lộ Phi thì xem lại cổ tay đỏ ửng lên của mình.

- Anh đúng là một tên bạo lực, tay tôi sắp gãy rồi đây này. – Phùng Lộ Phi lẩm bẩm.

- Em ở phòng bao nhiêu thế? – Từ Dịch Phàm không quan tâm đến Tống Nhã Nhược đang đứng ở ngay đấy, rất bình thản quay sang hỏi Phùng Lộ Phi. Câu hỏi này của Từ Dịch Phàm rất không liên quan đến vấn đề mà hai người vừa cãi nhau hồi nãy.

Phùng Lộ Phi nhìn Từ Dịch Phàm rồi lại quay sang nhìn Tống Nhã Nhược đang đứng bên ngoài kia. Phùng Lộ Phi cũng đang định lên tiếng "chào hỏi" trước thì Tống Nhã Nhược đã quay đầu đi mất rồi mà không nói lấy một lời nào cả. Cô nhìn Từ Dịch Phàm, lắc đầu nói:

- Vẫn chưa có lời chào hỏi nào mà người tình của anh đã vội đi mất rồi. Chán thật đấy.

- Em nói cái gì?

Từ Dịch Phàm rất muốn biết tại sao Phùng Lộ Phi lại như nắm rất rõ chuyện của anh và Tống Nhã Nhược đến vậy.

- Thôi, tôi không muốn cãi nhau với anh nữa. Nhưng mà Từ Dịch Phàm này, tôi có thể phỏng vấn anh không?

- Em lại muốn cái gì nữa đây hả? Phỏng vấn? Em nói là em muốn phỏng vấn tôi sao?

- Thì chỉ hỏi vài câu về dự án này thôi. Yên tâm đi, sẽ không làm cho anh mất mặt đâu Từ tổng.

Từ trước đến nay Từ Dịch Phàm chưa từng nhận lời phỏng vấn của bất kỳ tạp chí nào. Bây giờ...

- 10 phút.

- Gì? Cái gì mà 10 phút?

Phùng Lộ Phi tò mò nhìn Từ Dịch Phàm. Anh giải thích rõ ràng:

- Mai tôi cho em 10 phút phỏng vấn gì đó. Ngày kia tôi sẽ về thành phố A, em phải đi cùng tôi.

- Sao tôi phải đi cùng anh chứ? Tôi cứ đi một mình đấy, xem anh làm gì được tôi nào.

- Em cứ thử không đi xem.

Nói xong Từ Dịch Phàm liền đi ngay trở về phòng. Phùng Lộ Phi đứng đó nhìn thấy được số phòng của Từ Dịch Phàm rồi sau đó cũng quay vào bên trong thang máy.


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
freemanga
bài viết 14 Jan 17 10:00
    Gửi vào: #30
Ông Trùm Thành viên thứ: 777617 Tiền mặt: 3451760
Group Icon Tham gia: 5-September 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 22676 No Yahoo Messenger
Bí Mật Của Định Mệnh
Chương 29: Đi Công Tác (4)


Dự án mới của tập đoàn Từ Thị ở thành phố S hiện đang là sự kiện thu hút cánh nhà báo phóng viên nhất. Nhưng điều mà bọn họ mong muốn hơn cả là sự xuất hiện của Từ Dịch Phàm.

Hôm nay Phùng Lộ Phi dậy từ khá sớm. Cô ăn mặc đơn giản, chuẩn bị đi đến chỗ khởi công dự án. Tưởng rằng sẽ lại chạm mặt Từ Dịch Phàm nhưng ngó đi ngó lại những Phùng Lộ Phi vẫn không thấy anh. Là Từ Dịch Phàm chưa xuống hay đã đi rồi?

- Nhưng mà mình quan tâm Từ Dịch Phàm làm gì nhỉ? Chẳng có gì đáng để quan tâm cả.

Từ Dịch Phàm cho Phùng Lộ Phi 10 phút để phỏng vấn anh. Chuyện này quả thật cũng rất thú vị. Nghe nói Từ Dịch Phàm trước giờ chưa từng một lần nhận lời phỏng vấn của phóng viên nhà báo. Đây có nên nói là vinh hạnh của Phùng Lộ Phi cô không đây?

Để chuẩn bị cho buổi phỏng vấn Từ Dịch Phàm ngày hôm nay, tối qua Phùng Lộ Phi đã xem xét rất nhiều câu hỏi để hỏi anh. Có 10 phút thôi, phải tìm những câu hỏi trọng tâm nhất.

………………………………..

Bắt taxi đến nơi khởi công, Phùng Lộ Phi đã thấy rất đông người rồi, đa phần là phóng viên nhà báo của các tạp chí. Tin tức này rất thu hút mà, tất nhiên bọn họ sẽ đến rồi.

Phùng Lộ Phi cố gắng tìm cho mình một vị trí tốt nhất để chụp vài tấm ảnh. Bài viết này nhất định phải có ảnh kèm theo, nếu không mọi người sẽ chẳng để ý đến. Nhưng bức ảnh mọi người quan tâm nhất phải là bức ảnh có sự xuất hiện của Từ Dịch Phàm!

Quay đi ngó lại, Phùng Lộ Phi vẫn không thể tìm được vị trí tốt nhất. Hôm nay có rất nhiều vệ sĩ, bọn họ ngăn cản phóng viên nhà báo không cho tiếp cận. Vị trí cô đứng hiện giờ để chụp một tấm ảnh thì quả thật là khó, mà có chụp được chắc cũng rất khó nhìn.

Từ Dịch Phàm xuất hiện, mọi người thi nhau chụp ảnh. Anh đứng ở bục trên cao phát biểu vài lời, tuyên bố chính thức khởi công dự án đầu tiên của Từ Thị ở thành phố S này.

Phùng Lộ Phi cố lắm cũng chỉ chụp được vài tấm ảnh nhưng nhìn thật sự rất chán, không bức nào rõ nét cả. Cô thở dài, chỉ đành cố gắng viết bài cho tốt, còn mấy tấm ảnh để tính sau vậy.

.....................................

2 tiếng sau. Dự án kia đã khởi động thành công. Một đám đông vệ sĩ đưa Từ Dịch Phàm trở về khách sạn. Cô thấy vậy cũng bắt taxi đi về. Đông người quá nên mãi mới thấy được một chiếc taxi.

Lúc trở về khách sạn cũng đã gần 11 giờ, Phùng Lộ Phi vội vàng đi đến thang máy để lên phòng của Từ Dịch Phàm. Hôm nay Phùng Lộ Phi sẽ phỏng vấn anh, cô có phần hơi hồi hộp.

Đứng vài phút trước cửa phòng của Từ Dịch Phàm, Phùng Lộ Phi thở dài lấy lại tinh thần rồi nhấn chuông cửa. Thật không ngờ chính Từ Dịch Phàm lại là người ra mở cửa. Phùng Lộ Phi cứ nghĩ bên trong phòng này còn trợ lý và... Tống Nhã Nhược.

- Em vào đi.

Phùng Lộ Phi ngồi xuống sofa, anh mang đặt trước mặt cô một cốc nước lọc rồi ngồi xuống đối diện cô.

- Ở nhà tôi thấy em toàn uống nước lọc nên mang cho em một cốc. Có được không vậy?

- Cảm ơn anh.

- 10 phút, bắt đầu được rồi.

Phùng Lộ Phi lấy máy ghi âm ra, bắt đầu phỏng vấn Từ Dịch Phàm. Toàn là những câu hỏi cô đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

Từ Dịch Phàm trả lời câu hỏi cũng không quá dài dòng nhưng lại rất đầy đủ. Không thể phủ nhận là những câu trả lời mà Từ Dịch Phàm cho Phùng Lộ Phi "rất hay".

- Lần đầu tiên em đi phỏng vấn à? Thấy em có vẻ khá lúng túng, suýt nữa còn hỏi sai. Nói thật là tôi cũng hơi tò mò, coi dự án của Từ Thị rất quan trọng mà lại cử em đến đây. Em đi làm được bao lâu rồi?

- Gì? À… cái này… Tôi là cộng tác viên nên chỉ viết bài nộp cho tòa soạn báo thôi, không phải đi phỏng vấn, mà phỏng vấn cũng không thuộc phạm trù công việc của tôi. Hơn nữa hôm nay tôi chỉ đến đây viết bài, không nghĩ là có thể phỏng vấn anh. Đây là lần đầu tiên tôi đi phỏng vấn một người đấy, mà không ngờ người đó lại là anh.

- Sao, thế viết được chưa?

- Viết thì đương nhiên là viết được rồi, việc này quá dễ mà. Nhưng vì đứng ở xa quá nên tôi không chụp được bức hình nào dễ nhìn cả. Chưa biết phải tìm hình ở đâu nữa.

- À...

Từ Dịch Phàm đứng dậy đi đến chỗ bàn làm việc, cầm mấy tấm hình đặt trước mặt Phùng Lộ Phi:

- Như này đã được chưa?

Phùng Lộ Phi cầm vội mấy tấm hình lên xem. Không biết ai đã chụp những tấm hình này, vị trí rất gần, rất rõ nét, rõ cả gương mặt của Từ Dịch Phàm luôn. Những bức ảnh này... quá đẹp!


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

19 Pages V < 1 2 3 4 5 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 28th April 2017 - 11:29 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248