Tìm kiếm:

> Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc - hoàn thành
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:09
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Họa Thủy Ương Ương


Giới thiệu:


Hắn là công tử đầy quyền thế, là tổng giám đốc của tập đoàn Mục thị! Vì cứu mẹ đang trong tình trạng nguy kịch, cô bị chính ba mình bán cho hắn.

"Van cầu anh. . . . . . Dừng lại. . . . . ."

Nguyên tưởng rằng, cô chính là công cụ làm ấm giường của hắn, hắn lại đối với cô bảo vệ có thêm.

Nghĩ đến hắn ôn nhu hữu tình, hắn lại lần lượt không để ý lời cầu xin tha thứ của cô, điên cuồng giữ lấy. . . . .

Hắn đã từng lãnh khốc mà nói: "Đúng hạn hãy uống thuốc tránh thai đi! Bởi vì cô không có tư cách sinh con của tôi!"

Cô chưa bao giờ nghĩ muốn sinh con cho hắn , hắn là ác ma, cô thời thời khắc khắc đều muốn rời khỏi hắn.

Khi ngày đó thật sự đã đến, cô lại được bác sĩ cho hay: "Cô mang thai . . . . . . thể chất của cô rất khó để mang thai, cô xác định muốn xoá bỏ nó chứ? Nếu xoá sạch, có thể từ nay về sau cô sẽ không còn cơ hội làm mẹ được nữa ."
Chia sẻ:
Tags: bao boi boi cua cua tong doc hoan giam doc hoan thanh tong giam
Xem Video: bao boi boi cua cua tong doc hoan giam doc hoan thanh tong giam Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Siêu xe mới của tổng thống Nga lộ diện
Giám đốc Sở cảnh báo nạn ‘chảy máu’ gốc chè hoa vàng qua Facebook
Nữ phó giám đốc bị tù chung thân sau 6 năm tạm giam
Đà Nẵng giải thích việc cách chức Phó Giám đốc Sở Ngoại vụ
Điểm nổi bật chỉ có ở ghế giám đốc Nội thất Miền bắc
Khởi tố giám đốc công ty sập cần cẩu khiến học sinh lớp 10 tử vong
Khoe bố làm giám đốc nhưng đi ăn lại thấy bố đang dọn bàn
Hoãn phiên xét xử cựu giám đốc cảng vụ Đà Nẵng
Trả hồ sơ vụ giám đốc ngân hàng chiếm đoạt 2.660 lượng vàng
Quảng Trị: Một giám đốc xây tường rào sát mép đường, không có phép
Hai ngày thăm Việt Nam của Tổng thống Israel
Nữ giám đốc ngân hàng tham ô 2.600 cây vàng bị điều tra lại
“Cà phê sáng”, nghe ông Giám đốc Sở nói về “cuộc chiến” vỉa hè
Làm giả hồ sơ vay, giám đốc ngân hàng “lận” 2.700 lượng vàng làm của riêng
Giám đốc Sở Nội vụ đặc cách bổ nhiệm con trai: ‘Mọi giải thích chỉ là nguỵ biện’
Nga có ‘bảo bối’ là đối thủ đáng gờm nhất của Mỹ
Nga có ‘bảo bối’ là đối thủ đáng gờm nhất của Mỹ
Giám đốc Sở Công thương tỉnh Thanh Hóa bị phê bình
Vụ bổ nhiệm phó giám đốc sở sai luật: Yêu cầu Sở Nội vụ kiểm điểm
Nữ giám đốc ngân hàng chiếm đoạt 2.660 lượng vàng


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
42 Pages V < 1 2 3 4 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(10 - 19)
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:13
    Gửi vào: #11
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 10: Tỷ muội tương tàn

Uyển Tình nghe xong, biến sắc, lấy tay che cổ.

"Hôn đều đã hôn rồi, còn che cái gì?" Đinh Thải Nghiên nói, "Dám làm không dám nhận sao?"

Tiết Lệ Na thấy cô sắc mặt chột dạ, sửng sốt: "Ngươi không phải đi làm **** đi?"

"Bà nói bậy bạ gì đó!" Uyển Tình rống to.

Tiết Lệ Na hoảng sợ, nói tiếp: "Như thế nào, thẹn quá thành giận sao? Bị tôi đoán trung đi?"

Đinh Thải Nghiên không thể tin nói: "Cô cư nhiên đi bán thân? Thật sự làm mất mặt ba ba. . . . . ."

Uyển Tình vừa thẹn vừa giận, bổ nhào đến đánh họ: "Các ngươi câm miệng cho tôi! Hồ ly tinh!"

"Ngươi mắng ai là hồ ly tinh? !" Tiết Lệ Na cùng Đinh Thải Nghiên giận dữ, lấy một tay đẩy cô ra.

"A ——" cô té ngã trên mặt đất.

Ngẩng đầu, nghe được giọng nói của Đinh Chí Cương: "Ở đó quậy cái gì, còn không đi vào đi?"

Đinh Chí Cương đi tới, nhìn thấy Uyển Tình, biến sắc: "Con. . . . . . Con sao lại ở đây?"

Uyển Tình nhìn hắn, cười lạnh một tiếng: "Sao tôi lại không thể ở đây?" Đêm qua, chính là hắn, cha ruột của cô, tự tay đem cô đẩy vào hố lửa!

Sắc mặt Đinh Chí Cương hết trắng lại hồng, nói không ra lời. Hắn thậm chí không dám nhìn cô, chỉ có thể dời ánh mắt đi nơi khác.

"Dong dài cái gì, đi vào! Tôi sắp chết đói rồi!" Tiết Lệ Na nói, kéo Đinh Chí Cương đi về hướng nhà hàng Tây.

Uyển Tình té trên mặt đất, nhìn thấy bọn họ từng người từng người đi qua mặt mình, cô rất muốn lấy một con đao nhọn đâm họ chết đi. Đột nhiên, cô quát to một tiếng: "Đinh Chí Cương!"

Đinh Chí Cương cứng đờ, đứng nguyên tại chỗ, quay đầu lại nhìn cô. Cô… Gọi tên hắn? Cô dám trực tiếp gọi tên của hắn, hắn chính là ba của cô. . . . . .

"Tôi không phải con của ông sao?" Uyển Tình sâu kín hỏi.

Sắc mặt Đinh Chí Cương trắng xanh.

"Nhìn cái gì vậy, thịt bò bít tết hết bây giờ!" Tiết Lệ Na hùng hùng hổ hổ lôi Đinh Chí Cương đi .

Uyển Tình nhìn bóng lưng hắn, khó chịu khóc thút thít. Bỗng nhiên, trước mặt cô xuất hiện một đôi giày cao gót màu vàng kim. Cô ngẩng đầu, nhìn Đinh Thải Nghiên vẻ mặt cao ngạo.

"Cô cùng mẹ cô đi chết đi!" Đinh Thải Nghiên nói, giơ chân lên hung hăng chà xát lên tay cô.

"A ——" Uyển Tình đau đến thét chói tai, lăn lộn trên mặt đất. Đinh Thải Nghiên mang giày cao gót đi vào, không quay đầu lại.

"Đau quá. . . . . ." Uyển Tình đau đến cả người phát run, người đi đường đi ngang qua đều vây lại nhìn cô.

"Nhìn cái gì!" Mục Thiên Dương đã trở lại, quét mắt nhìn mọi người một cái, "Không giúp đỡ thì cút đi!"

Mọi người bị ánh mắt sắc bén của hắn làm hoảng sợ, rối rít rời đi.

Hắn đi đến bên người Uyển Tình, đỡ cô dậy, nhìn thấy tay trái cô sưng đỏ rách da, hỏi: "Là ai làm?"

Uyển Tình dụi đầu vào trong lòng hắn khóc không thành tiếng. Cô sắp đau hôn mê, căn bản nghe không thấy hắn nói cái gì. . . . . .

" Là, ai, làm?" Mục Thiên Dương trầm giọng hỏi.

"Là . . . . . Là Thải Nghiên. . . . . ."

"Thải Nghiên?" Đinh Thải Nghiên? Tốt lắm, dám động vào nữ nhân của hắn, hắn sẽ xử đẹp cô!



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:13
    Gửi vào: #12
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 11: Giúp tôi chuẩn bị nước tắm

"Tôi đau quá. . . . . ."

"Chịu đựng!" Mục Thiên Dương kéo cô đi về hướng nhà hàng.

Uyển Tình thân mình lung lay một chút, thấy rõ động tác của hắn, la to: "Tôi không muốn ăn !"

"Cô nói cái gì?" Mục Thiên Dương nguy hiểm nhướng mi.

Cô giữ chặt hắn, cầu xin nói: "Tôi van anh, chúng ta đi đi! Tôi không muốn đi vào! Tôi không cần đi vào. . . . . ." Nếu bị Tiết Lệ Na thấy bọn họ đi chung với nhau thì chuyện cô bán thân không phải trở thành sự thật rồi sao? Cho dù cô thật sự bán, cô cũng không nuốn Tiết Lệ Na biết, cô không muốn bị Tiết Lệ Na châm chọc khiêu khích đâu!

Mục Thiên Dương nhìn vào phía trong nhà hàng nội, căn bản nhìn không tới Đinh gia một nhà ba người. Bởi vì Tiết Lệ Na sợ chồng mình quan tâm Uyển Tình nên cố ý chọn vị trí bên góc bên kia, bọn họ nhìn không thấy đường cái, người trên đường cái cũng không nhìn thấy bọn họ.

"Được rồi. . . . . . Coi như là tôi vì cô đang bị thương đi!" Mục Thiên Dương nói.

Hắn mang cô đi bệnh viện, kiểm tra, phát hiện xương của cô thiếu chút nữa bị giẫm nứt ra. Mục Thiên Dương nghe xong, khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh —— Đinh Thải Nghiên, tôi cũng chưa có giẫm, mà cô lại dám ha!

Xử lý xong vết thương, hai người đi ra khỏi phòng cấp cứu. Uyển Tình nhìn qua khu nội trú, thập phần không cam lòng. Đây là bệnh viện mẹ cô đang nằm, hiện tại mẹ cô ngay ở trên lầu, cô thật muốn đi thăm một chút. . . . . .

Mục Thiên Dương xem thấu ý nghĩ của cô, ban ơn nói: "Đi lên nhìn một chút đi, cho cô năm phút."

Uyển Tình sửng sốt một chút, lắc đầu: "Vẫn là thôi đi." Nếu mẹ mà tỉnh lại, nhìn thấy bộ dạng này của cô sẽ lo lắng lắm.

Mục Thiên Dương nhíu nhíu mày, xoay người bước đi: "Nếu không cần, về sau sẽ tôi không muốn thấy vẻ mặt này của cô!"

Uyển Tình hoảng sợ, đem cánh tay được băng bó tốt theo sau.

Mục Thiên Dương không quay lại nhà hàng mà trực tiếp trở về nhà.

Nhìn biệt thự đèn sáng rỡ, Uyển Tình có chút kỳ quái. Cô nhớ rõ sáng nay, ngoài cô ra không có ai khác. Chẳng lẽ, người nhà của hắn đến sao?

Đi vào biệt thự, một nữ nhân trung niên mặc quần áo mộc mạc đi đến, nói vớiMục Thiên Dương: "Tiên sinh, ngài đã trở lại? Tôi là Trương Mĩ Phượng. . . . . ."

"Đã biết." Mục Thiên Dương khoát tay, "Đi làm hai phần cơm chiều!"

"Vâng" Trương Mĩ Phượng lập tức đi về hướng phòng bếp.

Mục Thiên Dương ngồi xuống ghế sô pha, nói với Uyển Tình: "Bà ta là người giúp việc tôi vừa kêu tới, về sau một ngày ba cơm của cô sẽ do bà ta phụ trách. Từ ngày mai, hai người A Thành cùng A Hoa sẽ thay phiên đi theo cô, cô muốn ra ngoài phải nói họ lái xe đưa đi còn muốn mua cái gì thì cũng kêu bọn họ đi mua luôn" dừng một chút, hắn suy tư nhìn cô, "Tôi nghĩ cô không có việc gì cần phải ra ngoài đâu? Cô thì đâu có nơi nào để đi. Vậy là tốt rồi cứ ở yên trong nhà đi!"

"Mẹ tôi"

"Đến phòng tắm chuẩn bị nước tắm cho tôi." Hắn cắt đứt lời cô.

Uyển Tình cứng lại, có chút phản ứng không kịp.

Hắn nhướng mi: "Không có nghe sao?"



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:13
    Gửi vào: #13
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 12: Phòng tắm



"Nghe thấy rồi. . . . . ." Uyển Tình ấp úng nói, xoay người lên lầu, dựa theo trí nhớ trở lại gian phòng tràn ngập ác mộng kia, đi vào phòng tắm…

Cô chỉ có thể dùng một bàn tay, mở vòi nước nóng, thử độ ấm của nước, trố mắt nhìn bồn tắm lớn dần dần đầy nước.

Sau lưng truyền đến âm thanh, cô hoảng sợ, quay đầu lại thấy Mục Thiên Dương đang đi đến.

Mục Thiên Dương lười nhác vuốt cổ, cởi nút áo sơ mi.

Uyển Tình nói: "Tôi. . . . . . Tôi đi ra ngoài trước."

Mục Thiên Dương dùng một tay ôm lấy thắt lưng của cô, đem cô ôm vào trong ngực: "Cùng nhau tắm đi! Cô chỉ sử dụng được một tay không tiện, tôi giúp cô"

"Không cần" Uyển Tình thét chói tai, "Tôi đi phụ nấu cơm"

"Nấu cơm là chuyện người giúp việc!" Hắn đem cô đặt trên tường, đầu gối để giữa hai chân cô, "Ở trong này, cô là chủ, không cần làm chuyện này! Nữ nhân của tôi, tôi nuôi được!"

Nữ nhân của hắn. . . . . .

Uyển Tình cảm thấy cách nói này thật chói tai, thật giống như. . . . . . thân thể của cô đã không còn thuộc về cô vậy. Cô khẩn trương nhìn hắn: "Tôi. . . . . . Tôi đi ra ngoài trước. . . . . . Tôi không muốn phiền anh đâu."

"Tôi không sợ phiền toái." Hắn nói, đưa tay cởi nút thắt trước ngực cô.

Uyển Tình dung tay không bị thương bắt lấy tay hắn, muốn ngăn cản hắn. Nhưng căn bản không có nữa điểm tác dụng, sức của cô hắn thậm chí không cần đẩy ra, cũng có thể cởi bỏ hết quần áo của cô.

Nhìn thấy trên người cô lưu lại dấu xanh tím, hắn nhớ tới đêm qua tình cảnh mãnh liệt, nửa thân dưới có chút rục rịch.

Hắn càng tới gần cô thêm, làm cho cô có thể cảm nhận được dục vọng của mình, một bên hôn cô một bên hỏi: "Có phải vẫn còn đau hay không?"

Vấn đề như vậy, Uyển Tình xấu hổ mở miệng, thật sâu tựa đầu chôn ở chính mình trên vai.

Mục Thiên Dương ném váy của cô đi, cởi quần lót của cô. Cô hoảng sợ phát run, không biết hắn muốn làm gì. Đột nhiên, không có bất kỳ khúc dạo đầu nào, hắn tiến vào cô.

"Đau ——" Uyển Tình quát to một tiếng, cánh tay không bị thương gắt gao ôm lấy bả vai hắn còn cánh tay bị thương không vô lực thả xuống ở một bên.

"Lần sau bảo người làm việc, phải nghe lời." Mục Thiên Dương bắt đầu vận động, "Nghe lời. . . . . . Sẽ không đau. . . . . ."

"Ô ô ô. . . . . ." Uyển Tình đau đến lệ chảy ròng ròng, chỉ có thể bị động mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Sáng sớm hôm sau, Mục Thiên Dương mang Uyển Tình đi đến trung tâm thương mại, đi theo phía sau là hai người vệ sĩ A Thành cùng A Hoa.

"Cái này, cái này. . . . . . Còn có cái này!" Mục Thiên Dương tùy tay chỉ một đống quần áo, nói với Uyển Tình, "Đi thử!"

Uyển Tình sửng sốt một chút, đi theo nhân viên cửa hàng đi vào phòng thử đồ. Thay xong một bộ đi ra, thấy hắn ngồi ở một bên xem báo chỉ, cô đi tới, thật cẩn thận hỏi: "Có được hay không?"

Mục Thiên Dương cũng không ngẩng đầu lên: "Đổi!"

Uyển Tình trở lại phòng thay đồ, một lần nữa thay một bộ khác đi ra.

"Tiếp tục!"

Bộ thứ ba . . . . .

"Đổi!"

Bộ thứ tư. . . . . .

"Tiếp tục đổi!"

Hắn căn bản là không thấy, Uyển Tình thấp thỏm bất an, không biết hắn muốn làm gì. Nhân viên cửa hàng cũng thấp thỏm bất an, không biết quần áo như thế nào mới lọt vào pháp nhãn của hắn. . . . . .

Cuối cùng, hắn lười mở miệng, Uyển Tình cũng không dám hỏi lại, liền tiếp tục thử, thử đến mệt mỏi. . . . . .

"Mục tổng. . . . . ." Nhân viện bán hàng đi đến bên người Mục Thiên Dương, nơm nớp lo sợ nói, "Đã thử xong rồi ạ?"



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:14
    Gửi vào: #14
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 13: Tự mình mua nội y đi

Mục Thiên Dương đang đọc báo chí ngẩng đầu lên: "Tất cả đều thử rồi?"

"Vâng!"

"Cái nào mặc vừa gói lại hết đi!" Hắn buông tờ báo ra, "Đừng gói sai tôi mà phát hiện bộ nào không thích hợp, cẩn thận bát cơm của ngươi!"

"Vâng!" Nhân viên cửa hàng lớn tiếng nói, lập tức đi đóng gói.

Mục Thiên Dương đứng lên, ngoắc gọi Uyển Tình đến bên người mình, vuốt vuốt tóc của cô: "Mệt chưa?"

Uyển Tình há mồm, vốn định nói vâng, nhưng lại thấy không đúng, lập tức lắc lắc đầu.

"Vậy là tốt rồi." Hắn quả nhiên thích đáp án này, ôm cô đi ra ngoài, đối với nhân viên cửa hàng nói, "Quần áo và biên lai, tất cả đưa đến biệt thự đi!"

Tiếp theo, hắn mang Uyển Tình đến khu bán giày, lại cho cô một hơi thử mấy chục đôi.

Uyển Tình không muốn mắc nợ hắn như vậy, nhưng cô không dám cự tuyệt. Nếu phản kháng lại hắn, cô không biết mình sẽ lãnh hậu quả gì. Nếu tiêu tiền có thể làm cho hắn cảm thấy cao hứng, nói không chừng cô còn chịu ít bị điểm tội. . . . . .

Đi ra khu bán giày, Mục Thiên Dương ôm cô, ở bên tai cô nói: "Hiện tại đi mua cho cô vài món trang sức. Đồ trang điểm cùng nội y, cô còn có cần gì khác, buổi chiều tự mình đến đây mua. . . . . ."

Nghe được hai chữ "Nội y", Uyển Tình đỏ mặt.

"Phải đến xem." Hắn nói, "Khi cởi quần áo cô ra, tôi hy vọng có kinh hỉ. Mua nhiều một chút, phải đủ hai mươi bộ, cô hãy tự mua lấy đi!"

". . . . . . Tôi đã biết."

Hắn vừa lòng ở trên mặt cô hôn một cái, dắt cô đến nơi bán trang sức.

Cô vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều trang sức như vậy. Mẹ cô vốn có hai món đồ cũng coi như là đáng giá. Đó là đồ mang theo khi ra khỏi Đinh gia, nhưng vì chữa bệnh đều bán cả. Nhìn thấy Đinh Thải Nghiên vào ngày lễ ngày tết hay lúc tâm huyết dâng trào đều đi mua trang sức, nếu cô không rời khỏi Đinh gia, chắc cũng là cẩm y ngọc thực như vậy, phục trang đẹp đẽ Đại tiểu thư.

* cẩm y ngọc thực: Chỉ cuộc sống giàu sang

"Thích cái gì?" Mục Thiên Dương ở bên tai cô hỏi.

"Tôi cảm thấy bông tai này rất đẹp. . . . . ."

"Có trang sức nào mà không đẹp?"

"Ừ. . . . . . Liền cái này đi." Uyển Tình lấy bông tai xuống, đột nhiên nghi hoặc, cô mang nó lúc nào đây? Hắn không phải nói cô không được ra ngoài sao? Chẳng lẽ mỗi ngày ở nhà cô đều phải mặc đẹp chờ hắn trở về xem sao?

Di động của Mục Thiên Dương đột ngột vang lên, hắn vừa lấy ra nhìn liền nhíu mày, nghe điện thoại: "A lô?"

"Mục tiên sinh." Bên kia nói, "Bệnh nhân giường số 24 đã tỉnh, đang đòi gặp con gái của bà."

"Bình thường cô ta không ở đó, các ngươi nói sao?"

"Ách. . . . . . Đêm qua đã tỉnh rồi ạ, bà ấy đã hỏi qua vài lần, cho nên…"

"Đã biết." Mục Thiên Dương tắt điện thoại.

Uyển Tình không có nghe thấy bên kia nói cái gì, soi gương xem dây chuyền trên cổ.

"Đẹp không?" Cô hỏi Mục Thiên Dương.

"Đẹp." Mục Thiên Dương đối với nhân viên cửa hàng nói, "Lấy cái này, tính tiền."



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:14
    Gửi vào: #15
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 14: Được voi đòi tiên



Tính tiền xong, hai người đi ra khỏi trung tâm mua sắm, Mục Thiên Dương nói: "Mẹ cô tỉnh lại rồi."

Uyển Tình quay qua nhìn hắn: "Vậy… Tôi có thể hay không…"

Mục Thiên Dương cúi đầu ở bên cổ cô hít hà, nhẹ giọng nói: "Tôi sẽ đồng ý nếu cô đi về ăn cơm trưa! Hai giờ về, thời gian còn rất dài đúng không?"

Uyển Tình vội vàng nhìn thoáng qua đồng hồ điện tử trên tay mình, mười một giờ. . . . . . Chỉ cón ba giờ nữa, ngồi xe qua lại trì hoãn thời gian cũng không còn bao lâu.

"Có thể hay không"

Mục Thiên Dương giận tái mặt, cả giận nói: "Cô cho là cô có thể cò kè mặc cả sao? Nếu không phải tôi đang vui, cô nghĩ rằng tôi sẽ nói cho cô biết là bà ta đã tỉnh sao?! Đừng được voi đòi tiên!"

"Vâng!" Uyển Tình lập tức nói, "Tôi nhất định sẽ trở về đúng giờ!"

Mục Thiên Dương hừ nhẹ một tiếng, nói với A Thành: "Đưa cô ta đi đi! Đúng giờ trở về!"

Uyển Tình nhìn cái bóng của mình trên cửa kính xe, trên cổ còn lưu lại vết hôn của hai ngày trước. Cô lấy tay che kín lại, tuyệt đối không thể bị mẹ nhìn thấy! Nghĩ nghĩ, cô nói với A Thành: "Anh đưa tôi về nhà trước." Nói xong báo địa chỉ nhà mình.

A Thành từ trong kính chiếu hậu nhìn cô một cái: "Tổng giám đốc bảo ta đưa cô đến bệnh viện."

"Tôi phải thay quần áo!" Uyển Tình kêu to.

A Thành do dự một chút, tay sờ di động, muốn hỏi Mục Thiên Dương một chút.

Uyển Tình sợ Mục Thiên Dương không đồng ý, lớn tiếng nói: "Tôi sẽ trở về đúng hạn, sẽ không làm cho anh có thêm phiền toái!"

A Thành sửng sốt một chút, giống như việc này thật khó để mà nói, cũng không thể nói với tổng giám đốc: tiểu thư trên cổ có lưu lại vết hôn của ngài, cô ấy không muốn bị mẹ cô biết, cho nên xin đi thay quần áo. . . . . . Tổng giám đốc hơn phân nửa sẽ đem hắn đi chiên giòn cho cá ăn đi? Vì thế, tay hắn rụt rụt trở về.

Uyển Tình về nhà thay áo sơmi, đem vết hôn che lại, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất đến bệnh viện. Đi vào phòng bệnh, gặp Từ Khả Vi.

"Mẹ ——"

"Uyển Tình?" Từ Khả Vi nhìn cô, lộ ra một nụ cười vui mừng, "Con… Tay con bị làm sao vậy?"

"A. . . . . ." Uyển Tình sửng sốt một chút, cái khó ló cái khôn nói, "Ở trên lớp thể dục không cẩn thận bị té."

"Như thế nào lại không cẩn thận như vậy?" Từ Khả Vi nhíu mày. Bà nằm ở trên giường không thể động, chờ Uyển Tình đến bên giường, bà nắm chặt tay Uyển Tình, "Có bị thương nặng không?"

"Không có việc gì ." Uyển Tình ngồi xuống, "Mẹ ơi mẹ có khỏe không? Con rất lo cho mẹ. . . . . ." Nói xong liền khóc lên. Đều tại Mục Thiên Dương không cho cô gặp bà......

"Khóc cái gì, ta không sao ." Từ Khả Vi nói, "Con phải học thật tốt, cẩn thận một chút, đừng bị thương nữa, ta nhìn thấy sẽ đau lòng."

"Dạ. . . . . ." Uyển Tình khụt khịt.

Từ Khả Vi hỏi: "Không đi học sao?"

"Con. . . . . Con xin nghỉ, tí nữa phải trở lại, buổi chiều có trắc nghiệm."



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:14
    Gửi vào: #16
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 15: Phòng thay đồ



"Có trắc nghiệm sao con còn đến đây!" Từ Khả Vi nói, "Mẹ không có việc gì, phẫu thuật cũng làm xong rồi, còn có thể có chuyện gì? Về sau phải đi học cho tốt, không cần phải để ý đến ta. Luôn trì hoãn mãi cũng không tốt, sang năm phải thi vào đại học, phải đặt mọi tâm trí vào việc học."

"Dạ." Uyển Tình gật đầu.

Từ Khả Vi trầm mặc một lát, hỏi: "Tiền phẫu thuật con lấy ở đâu?" Tuy rằng Uyển Tình vẫn không cho bà biết nằm viện tốn bao nhiêu, nhưng bà vẫn hiểu được, số tiền kia nhất định là không nhỏ đi, huống chi còn phải thay thận?

"Dạ . . . . ." Uyển Tình khẽ cắn môi dưới, "Là ba ba. . . . . ."

Từ Khả Vi sửng sốt, nghĩ tới chồng trước bội bạc, sắc mặt có chút không tốt.

Uyển Tình an ủi nói: "Vốn là chuyện ông ta nên làm! Mẹ người không cần phải vì chuyện tiền nong lo lắng, an tâm dưỡng bệnh. Tiền ông ta đưa. . . . . . Đủ cho mẹ điều dưỡng thân thể thật tốt."

Từ Khả Vi không nói chuyện, một lát sau hỏi cô về chuyện học tập. Nói xong, đột nhiên hỏi: "Con ăn cơm chưa?"

"Còn không có, chúng ta cùng nhau ăn "

"Ta hiện tại không thể ăn." Từ Khả Vi nói, "Y tá có truyền c dịch dinh dưỡng ho ta, loại dinh dưỡng chuyên môn gì đó, con không cần phải để ý đến ta, đi ăn đi."

Uyển Tình lắc đầu: "Vậy con ở đây cùng mẹ một lát, trên đường trở về con sẽ ăn."

"Đói bụng lắm làm sao bây giờ?" Từ Khả Vi không đồng ý.

Uyển Tình làm nũng nói: "Mẹ cho con ở cùng mẹ đi! Trở về trường học, không biết đến bao giờ mới có cơ hội trở lại đây . . . . . ." Nói xong lại nhịn không được muốn khóc.

"Được được được, ở lại một lát, đừng khóc ." Từ Khả Vi thở dài, "Lớn như vậy, còn khóc. . . . . ."

Uyển Tình trở lại biệt thự, thấy một chiếc xe tải dừng ngay trước biệt thự, mấy công nhân đang bê đồ vào nhà. Cô hỏi Trương Mĩ Phượng: "Bà Trương, bọn họ đang làm cái gì?"

Bà Trương nói: "Tiên sinh mua tủ quần áo và tủ giày cho cô! Quần áo cùng giầy đã đưa tới , tiên sinh vừa mới gọi điện thoại đến, để cho tôi sắp xếp giúp cô."

"A . . . . . Cám ơn." Uyển Tình đi lên trên lầu, vừa về phòng liền thấy, trên giường và trên mặt đất có đầy túi to quần áo cùng giầy dép.

Cửa phòng thay đồ đang mở, bên trong truyền đến tiếng gia cụ hoạt động. Uyển Tình ở trên giường ngồi xuống, tiện tay mở một túi ra, bên trong có váy liền thân màu tím. . . . . . Niên giá là 8888 nhân dân tệ, lúc trước, một năm cô đều không xài nhiều như vậy.

Gắt gao cầm váy, cô có một cỗ xúc động đem nó xé bỏ. Đột nhiên nhớ tới Mục Thiên Dương bảo cô đi mua nội y, cả thân cô phát lạnh, quyết định không để ý tới. Cô phải sửa sang lại quần áo này nọ, chờ hắn hỏi, cô sẽ nói cô đã quên!

Rất nhanh, nhân viên giao hàng từ trong phòng thay đồ đi ra, A Hoa đi phía sau bọn họ, nói với Uyển Tình: "Tiểu thư ta đi xuống trước, có cần gì bảo ta."

Không đợi Uyển Tình đáp ứng, hắn đã đi ra ngoài, nhẹ nhàng kép cửa.

Bà Trương vừa thấy, đứng dậy chạy tới phòng thay đồ, thở dài: "Thật lớn a! Kẻ có tiền thật sướng, nơi để quần áo đều rộng như vậy."



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:14
    Gửi vào: #17
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 16: Phục vụ nội y



Uyển Tình vừa đi qua nhìn, chính xác là rất lớn, so với phòng khách nhà cô còn lớn hơn. Bốn phía đều là ngăn tủ, ở giữa có một bộ ghế sô pha, bố cục mỹ quan, tuyệt không gò bó, ngược lại lộ ra sự sang trọng.

Uyển Tình mở ra một tủ quần áo trong đó, nhìn một tủ tây trang thuần một màu, hoảng sợ.

Đây là của Mục Thiên Dương!

Cô vội vàng đóng cửa lại, đi về hướng bên kia. Bên kia tủ quần áo màu sắc nhạt hơn, là cái mà công nhân vừa mới lắp ráp xong, tạo thành một không gian riêng, bên cạnh còn có bàn trang điểm.

Đây mới là của cô . . . . . . Cô mở cửa ra, quả nhiên rỗng tuếch.

Bà Trương đã xách túi to tiến vào, cầm lấy móc áo từng kiện từng kiện treo lên, thuận tay dùng kéo đem mạc cắt đi. Tuy rằng giá cả rất dọa người, nhưng bà không có lên tiếng, dù sao ở công ty huấn luyện quá, bà biết cái gì nên, cái gì không nên nói.

Sửa sang quần áo cùng giầy xong, bà Trương phải đi nấu cơm , Uyển Tình đem đồ trang điểm cùng trang sức số lượng không nhiều lắm bàn ra trên bàn trang điểm. Nhìn thấy này hoa lệ không gian, cô thực mờ mịt. Đây là cuộc sống tương lai của cô sao? Nuôi dưỡng như con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng?

Cốc cốc cốc ——

Ngoài cửa truyền đến âm thanh.

Uyển Tình bước nhanh đi ra mở cửa, một nữ nhân xa lạ đứng ở cửa.

"Xin chào, tôi là nhân viên cửa hàng nội y." Nữ nhân nói, "Mục tiên sinh bảo tôi đưa nội y đến cho tiểu thư."

Uyển Tình phản ứng đầu tiên là không thể cho người xa lạ vào nhà, tiếp theo mới nhớ tới đây là nhà của Mục Thiên Dương, bên ngoài bảo vệ sâm nghiêm, hắn không đồng ý căn bản không vào được, vì thế mở cửa cho cô ta đi vào.

Nội y? Mục Thiên Dương là đoán được cô sẽ không nghe lời, cho nên gọi người tự mình đưa đến sao?

"Có phòng thay đồ không?" Tặng nội y hỏi, "Nội y cùng loại quần áo khác giống nhau, phải mặc thử mới biết được đẹp hay không, bằng không chẳng những khó coi, còn có thể làm ngực mình bị hư."

Uyển Tình có chút không được tự nhiên, nhưng vẫn dẫn cô vào phòng thay đồ.

Nữ nhân đem theo hai cái va ly, sau khi mang vào liền đem một cái trong đó mở ra, tất cả đều là nội y được xếp rất chỉnh tề.

Cô cầm một kiện lên, nói với Uyển Tình: "Nghe nói đây là số đo của tiểu thư? Người không cần thẹn thùng, chúng tôi thường xuyên thử nội y cho khách hàng. Có chút khách nhân sẽ không mặc, đặc biệt là người giống như người tiểu nữ sinh, còn phải chúng ta tự mình dạy cho. . . . . . Người muốn thay ở nơi nào?"

Uyển Tình lãnh nghiêm mặt nói: "Tôi đến phòng tắm!"

"Được rồi." Cô ấy cũng không có kiên trì, còn nói cho cô khi mặc nội y cần chú ý điều gì, sau đó nói, "Người mặc xong cho tôi xem một chút, vạn nhất hiệu quả không tốt phải đổi loại khác."

Uyển Tình gật đầu qua loa, nghĩ thầm rằng cô thật là chuyên nghiệp…

Cuối cùng để lại mấy chục bộ nội y, hiệu quả cũng không tệ, các màu đều có. Cô ấy xếp nội y chỉnh tề vào tủ quần áo của cô, lại mở cái va-ly khác ra, bên trong là đồ ngủ cùng áo choàng tắm các loại.

"Những thứ này không cần thử, người xem màu sắc cùng kiểu dáng, thích thì giữ lại. Đây là giao phó của Mục tiên sinh."

Một câu giao phó của Mục tiên sinh, tựa như vô hình mệnh lệnh, Uyển Tình chỉ có thể từng kiện từng kiện "Thưởng thức" . Hình thức cùng đa dạng rất nhiều, bằng bông, bảo thủ, Uyển Tình toàn bộ lưu lại; sợi tơ, bán trong suốt, thậm chí tình thú, cô hết thảy đều không muốn.

Cô ta mỉm cười nói: " Lưu lại đi, Mục tiên sinh sẽ thích"



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:14
    Gửi vào: #18
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 17: Thích không

Uyển Tình ngẩn người, có chút phẫn nộ: "Cô không phải nói thích mới lưu lại sao."

Cô ta vẫn mỉm cười: "Lưu lại cũng không nhất định phải mặc, nhưng mặc Mục tiên sinh khẳng định phải cao hứng. Tôi nghĩ Mục tiên sinh trở về, nhìn tủ quần áo của người không này những thứ này sẽ tức giận."

Uyển Tình nghĩ đến hành vi của Mục Thiên Dương vào hai ngày này, không thể không thừa nhận là cô ta có thể đúng.

Cô ta thấy cô không hề kiên trì, liền treo lên cho cô, thuận miệng nói: "Nam nhân đều thích thứ hiếm lạ. Người mỗi ngày đều mặc quần áo thật kín song vào một ngày nào đó đổi sang mặc một bộ đầy phong tình vạn chủng , hắn tự nhiên sẽ thích chết đi được, bị người khống chế trong tay… Dù sao thu phục nam nhân là chuyện chỉ có thể học hỏi. Đối với nam nhân mình nhất nhất nghe theo không được mà phản kháng cũng không được. . . . . ."

Uyển Tình nghe xong, có chút đăm chiêu nhìn cô. Cô ta thu thập xong đồ đạc của mình, cáo từ . Uyển Tình giống như đã hiểu cái gì, mở ra tủ quần áo, cầm áo choàng tắm đi tắm rửa, sau đó chọn một bộ quần áo mới thay. Lau một chút phấn, văng lên một chút nước hoa, điểm một chút thần màu, mặc vào tân mua giày cao gót, đến dưới lầu phòng khách đọc sách.

Mục Thiên Dương khi trở về, chỉ thấy cô đi chân trần ngồi trên sô pha. Tay cô cầm một quyển tạp chí, tóc xoã ngang ngực, che khuất cảnh xuân bên trong.

Hắn cười cười, đi qua đi ngồi bên cạnh cô, thuận tay ôm cô lên trên đùi mình.

"Anh. . . . . ." Uyển Tình hoảng sợ, có chút không được tự nhiên, muốn đi xuống.

"Ngồi yên." Hắn mệnh lệnh, kéo cổ áo cô liếc mắt một cái, cười nói, "Màu trắng ?"

Cả khuôn mặt Uyển Tình đỏ bừng , cúi đầu không nói lời nào.

Hắn hôn một chút lên mặt cô, hít hà: "Không tồi. . . . . . Có hương thơm."

Uyển Tình ngẩng đầu nhìn hắn, sợ hãi hỏi: "Anh thích không?"

Mục Thiên Dương sửng sốt, cô đang lấy lòng mình? Hắn nhìn cô, cảm giác này cũng không tồi, cười nói: "Thích. Cô hiểu chuyện như vậy, tôi đương nhiên thích."

Uyển Tình thở dài nhẹ nhõm một hơi, rụt rè nói: "Tôi muốn cầu xin anh một chuyện"

Mục Thiên Dương trừng mắt nhìn cô: "Cái này cùng tôi trao đổi điều kiện? Mặc như vậy vẫn chưa đủ! Trao đổi điều kiện, cô còn phải làm càng nhiều việc tới lấy lòng tôi!"

"Tôi không phải. . . . . ." Uyển Tình ủy khuất nói, "Tôi phải về trường học!"

"Quay về trường học?"

"Tôi muốn đi học!" Uyển Tình nhìn hắn, "Sang năm tôi muốn thi vào trường đại học"

Hắn giận tái mặt, phất tay nói: "Tôi nuôi cô không có vấn đề, cô còn muốn thi cái gì? Không phải vì muốn tìm một công việc tốt, nhiều kiếm tiền, sau đó thì đi mua quần áo sao? Cô không cần !"

"Tôi không đi học, mẹ tôi sẽ đau lòng lắm"

"Cô không phải đã nghỉ học sao?" Hắn nhớ buổi tối hôm trước cô có nói .

"Mẹ tôi không biết, tôi đã dấu bà. Bà ấy hiện tại mới làm phẫu thuật, qua một thời gian sẽ xuất viện , nếu tôi không nhanh quay về trường học, sẽ bị bà phát hiện . Nếu cuối cùng bị bà ấy biết chuyện hai chúng ta. . . . . . Hai chúng ta. . . . . . Tôi nhất định phải chết!" Uyển Tình nói xong, khóc lớn lên.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:14
    Gửi vào: #19
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 18: Đừng ở đây



Mục Thiên Dương mặt âm trầm, nói: "Vậy cô học ở đây, cứ nói với bà ta cô đi học! Cô học nội trú ở đây, mỗi tháng tôi cho cô về nhà thăm mẹ cô một lần!"

Uyển Tình khóc thút thít vài tiếng: "Bà…Bà ấy sẽ hỏi giáo sư là ai…"

Mục Thiên Dương bỗng dưng nhìn cô chằm chằm : "Cô không nghe lời tôi sao?"

Uyển Tình khó chịu nói: "Ta mới 17 tuổi, đó là chuyện mà tôi nên làm!"

"Tốt lắm, tôi còn không làm gì được cô!" Hắn tức giận gật đầu, đột nhiên đem hai chân cô tách ra, giữ chặt cô ngồi trên đùi mình.

"Anh làm gì? !" Uyển Tình kêu to.

Hắn mở ra khóa quần của mình, nắm bàn tay không bị thương của cô đưa vào trong.

"A ——"

"Nhỏ giọng một chút!" Mục Thiên Dương cắn răng, dạy cô cầm phần thân dưới của mình, "Đừng bị bà Trương nghe thấy được."

Uyển Tình sợ hãi muốn rút tay về, nhưng bị hắn đè lại . Cô khẩn trương nhìn thoáng qua phòng bếp, thỉnh cầu nói: "Không cần. . . . . . Van cầu anh, đừng ở đây. . . . . ."

"Làm cho nó cứng lên!" Hắn lãnh khốc ra lệnh, "Bằng không tôi lập tức gọi điện thoại đến bệnh viện, cho mẹ cô biết chuyện của chúng ta!"

Uyển Tình vội vàng lắc đầu: "Anh không cần như vậy, tôi làm liền, tôi làm liền. . . . . ." Nói xong liền gắt gao cầm phần thân dưới của hắn, sau đó hỏi, "Tôi. . . . . . Tôi phải làm như thế nào?"

Hắn nắm cô cánh tay cao thấp sự trượt: "Cầm nó, đúng như vậy, đưa tay lên xuống. . . . . ."

Uyển Tình xấu hổ làm theo, hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào. Rất nhanh, dục vọng của hắn ngay tại bàn tay nhỏ bé của cô từ từ cứng lên. Mục Thiên Dương thoải mái mà thở dài một tiếng, tay hắn bắt đầu chạy loạn trên người cô.

Uyển Tình thân mình phát run, muốn kháng cự. Hắn uy hiếp nhìn cô một cái, cô chỉ có thể thuận theo ngồi ở trên đùi hắn, một chút không dám lùi bước.

Chậm rãi, tay hắn tiến vào trong quần lót của cô, vỗ về chơi đùa đóa hoa của cô.

"Không cần. . . . . ." Uyển Tình ưm một tiếng, "Đau. . . . . ."

"Vẫn còn sưng sao?" Hắn liếc nhìn cô một cái. Hai ngày trước hắn làm rất nhiều, bất quá hắn không tính buông tha cho cô . . . . . . Bởi vì, cô thật là đẹp!

Một lát sau, hắn lửa nóng đã cứng rắn như thiết, hắn đẩy tay cô ra, đem cô thân mình nhắc tới đến, làm cho thứ cứng rắn của mình đặt ngay nơi mềm mại của cô. . . . . . Đi vào!

"A ——" Uyển Tình khẽ gọi ra tiếng, ngã vào trong ngực hắn, luôn miệng thỉnh cầu, "Đừng. . . . . . Đừng ở đây. . . . . ."

Bà Trương ở phòng bếp, sẽ thấy .

"Ai bảo cô không nghe lời." Mục Thiên Dương đâm lên trên vài cái, ôm cô đứng lên, "Ôm thắt lưng của tôi, đừng rớt!"

"Anh muốn làm gì?"

"Lên lầu!"

Hắn ôm cô xoay người, đi lên lầu. Mỗi trên bước lên một bậc, hắn đều tiến vào chỗ sâu nhất của cô. Uyển Tình khó chịu cắn bả vai hắn. Hôm nay cùng hai ngày trước không giống, ngoài đau ra còn có một tia cảm giác xa lạ. . . . . . Mang theo sung sướng. . . . . .



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:15
    Gửi vào: #20
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 19: Mang giày

Uyển Tình mới biết mùi đời nhưng lại bị Mục Thiên Dương liên tục ba ngày yêu cầu vô độ, khiến sắc mặt cô thoạt nhìn rất tái nhợt. Hơn nữa không thể đi thăm Từ Khả Vi, tâm tình của cô càng thêm bất ổn. Lúc ăn điểm tâm, cả người cô đều có vẻ uể oải, không phấn chấn.

Ăn một nửa Sandwich, cô vô ý thức dùng dĩa đâm rau xà lách, cả người như đi vào cõi thần tiên

Mục Thiên Dương ánh mắt nhíu lại, lạnh giọng hạ lệnh: "Uống sữa!"

"A!" Uyển Tình phục hồi tinh thần lại, bưng ly sữa lên uống một hơi cạn sạch.

Mục Thiên Dương còn nói: "Ăn xong hết đi! Tôi không thích lãng phí."

Uyển Tình nhìn trong mâm bữa sáng còn lại một nửa, cô yên lặng cầm lấy ăn.

Mục Thiên Dương đã ăn xong, nhưng vẫn hí mắt nhìn cô , cả người tản ra hơi thở nguy hiểm. Cho đến khi cô ăn xong rồi, hắn mới như không có việc gì đứng lên, nói với bà Trương: "Mua ít đồ bồi bổ cho cô ấy! Thân hình giống quỷ quá, nhìn thật chán!" Nói xong liền rời khỏi phòng ăn.

Uyển Tình thân thể chấn động một chút, cương đờ tại chỗ.

"Lại đây!" Mục Thiên Dương đứng ở cửa kêu, "Lại đây mang giày cho tôi."

Uyển Tình khiếp sợ quay đầu, không thể tin. Hắn gọi cô làm cái gì? Mang giày? Cô làm người ấm giường còn chưa đủ, hắn còn muốn cô làm nô tì nữa sao?

Mục Thiên Dương dưa lưng ở cửa nên hắn không nhìn thấy tình huống ở phòng ăn, tự nhiên cũng không nhìn thấy biểu tình kinh ngạc của cô. Hắn rất tĩnh táo, nhưng thực nghiêm khắc lập lại một lần: "Lại đây!"

Uyển Tình hít sâu một hơi đứng lên, đi qua, đứng trước mặt hắn, bất động.

Hắn ngẩng đầu nhìn cô : "Mang giày."

Uyển Tình môi giật giật, cái gì cũng không dám nói, yên lặng ngồi xổm xuống, mở tủ giày ra, thấy bên trong có vài đôi giày da, cẩn thận hỏi: "Anh mang đôi giày nào?"

Mục Thiên Dương hỏi lại: "Cô nói tôi nên mang đôi nào?"

Uyển Tình sửng sốt một chút, nhìn hắn đang mặc quần tây màu xanh đen nên cầm một đôi màu đen hỏi: "Cái này được không?"

Mục Thiên Dương không nói chuyện, cô tự hiểu là hắn đồng ý.

Bởi vì một bàn tay bị thương, cô chỉ có tay kia hoạt động được. Cố sức nâng chân hắn lên nhưng nó vẫn nằm yên bất động. Cô sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn hắn, hai mắt lấp lánh nhìn rất đáng thương.

Mục Thiên Dương vừa thấy, nâng chân mình lên. Cô vội vàng cởi dép lê cho hắn, mang giày da vào. Lúc định mang chân còn lại thì Mục Thiên Dương lại tự mình mang vào, ngược lại làm cho cô sửng sốt.

Hắn cúi đầu, nâng cằm của cô lên, môi mỏng hôn lên môi của cô , nặng nề mút: "Bảo bối hôm nay rất nghe lời, thưởng cho cô một chút —— chờ tay cô tốt hơn, sẽ cho cô trở về đi học!"

"Thật sự? !" Uyển Tình ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn cười: "Đương nhiên là thật ."

Sau khi hắn ra ngoài, Uyển Tình ngồi trong phòng khách, nhìn tay mình chằm chằm đến xuất thần. Thật hy vọng, nó sẽ lập tức tốt lên. Đều do Đinh Thải Nghiên! Nếu không phải tại cô ta, cô có thể lập tức quay về trường học ! Chờ tới lúc tan học, là có thể đi gặp mẹ rồi. . . . . .

Đang nghĩ ngợi, từ phòng bếp bà Trương tiến tới, cầm trên tay tiễn bao cùng cái chìa khóa, giống như phải xuất môn.

Uyển Tình linh cơ vừa động, hỏi: " Bà Trương, bà muốn đi ra ngoài sao?"

"Tôi đi mua đồ ăn." Bà Trương nói, "Tiểu thư buổi trưa muốn ăn cái gì?"

"Tôi cũng không biết. Bằng không tôi với bà cùng đi đi, chúng ta có thể cùng nhau chọn!"

"Này. . . . . ." Bà Trương khó xử. Tiên sinh giống như đối quản cô rất chặt, có thể tùy tiện đi ra ngoài sao?



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

42 Pages V < 1 2 3 4 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 29th March 2017 - 04:20 PM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248
IPS Driver Error

IPS Driver Error

There appears to be an error with the database.
You can try to refresh the page by clicking here.

Error Returned

We apologise for any inconvenience