Tìm kiếm:

> Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc - hoàn thành
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:09
    Gửi vào: #1
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Họa Thủy Ương Ương


Giới thiệu:


Hắn là công tử đầy quyền thế, là tổng giám đốc của tập đoàn Mục thị! Vì cứu mẹ đang trong tình trạng nguy kịch, cô bị chính ba mình bán cho hắn.

"Van cầu anh. . . . . . Dừng lại. . . . . ."

Nguyên tưởng rằng, cô chính là công cụ làm ấm giường của hắn, hắn lại đối với cô bảo vệ có thêm.

Nghĩ đến hắn ôn nhu hữu tình, hắn lại lần lượt không để ý lời cầu xin tha thứ của cô, điên cuồng giữ lấy. . . . .

Hắn đã từng lãnh khốc mà nói: "Đúng hạn hãy uống thuốc tránh thai đi! Bởi vì cô không có tư cách sinh con của tôi!"

Cô chưa bao giờ nghĩ muốn sinh con cho hắn , hắn là ác ma, cô thời thời khắc khắc đều muốn rời khỏi hắn.

Khi ngày đó thật sự đã đến, cô lại được bác sĩ cho hay: "Cô mang thai . . . . . . thể chất của cô rất khó để mang thai, cô xác định muốn xoá bỏ nó chứ? Nếu xoá sạch, có thể từ nay về sau cô sẽ không còn cơ hội làm mẹ được nữa ."
Chia sẻ:
Tags: bao boi boi cua cua tong doc hoan giam doc hoan thanh tong giam
Xem Video: bao boi boi cua cua tong doc hoan giam doc hoan thanh tong giam Tải game avatar Tải game avatar Tải game tiến lên Tải game mobi army

More posts:
Piaggio Việt Nam có tổng giám đốc mới
Kiến nghị xử phạt Phó giám đốc Sở xúc phạm nhà báo
Giám đốc Đài Vĩnh Long tiếp tục phát ngôn gây tranh cãi vụ Trấn Thành ‘cấm sóng’
Tổng giám đốc công ty nhập khẩu ôtô BMW bị bắt
Ông Tây tiết lộ lý do kêu oan cho nữ Phó tổng giám đốc ở Bình Dương
Giám đốc bãi xử lý rác cúi đầu xin lỗi dân vì gây ô nhiễm
Tổng giám đốc công ty nhập khẩu ôtô BMW bị bắt
Tổng Giám đốc xây biệt thự “chui” tự nhận mức kỷ luật khiển trách
Vì sao Giám đốc điều hành Newcastle bị bắt giữ?
Giám đốc Sở Giao thông TP HCM: ‘Chắc chắn kiểm soát xe cá nhân’
Nữ nhân viên cố tình ‘cài bẫy’ vị giám đốc giàu có, đẹp trai
Truy nã nguyên Giám đốc, Phó Giám đốc Ngân hàng Techcombank TP.HCM
Kỷ luật Đảng nữ phó giám đốc Sở Tư pháp bẻ hoa
Vì sao giám đốc Sở Y tế Cà Mau bị kiểm điểm?
Truy nã nguyên Giám đốc, Phó Giám đốc Ngân hàng Techcombank TP HCM
Nữ phó tổng giám đốc bị truy tố 2 tội vì…“tranh chấp” một lô hàng
Những kiểu phản bội của đàn ông, nguy hiểm hơn cả ngoại tình thân thể
Giám đốc bệnh viện K: 35% ung thư do chế độ ăn uống
Lỡ có bầu với giám đốc khi chồng đi công tác xa, tôi không biết phải làm sao…
Biệt thự của Tổng giám đốc ở Sóc Trăng sẽ được “hợp thức hoá”?


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
42 Pages V  1 2 3 > »   
Reply to this topicStart new topic
Replies(1 - 9)
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:10
    Gửi vào: #2
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Họa Thủy
Chương 1: Gặp nhau


Đinh Uyển Tình rời khỏi bệnh viện với khuôn mặt đầy mệt mỏi và tuyệt vọng, quanh quẩn bên tai lời nói của bác sĩ. . . . . .

"Đinh tiểu thư, tình trạng hiện tại của mẹ cô rất không lạc quan, chúng tôi đề nghị cô mau chóng cho mẹ mình làm phẫu thuật đi. Hiện tại đã có người đồng ý hiến thận, nếu cô có thể trong hai ngày kiếm được chừng 20 vạn để làm phí phẫu thuật, chúng tôi sẽ ưu tiên trị liệu cho mẹ cô. Bằng không, chúng tôi chỉ có thể đi cứu bệnh nhân khác."

20 vạn?

Nàng đi nơi nào kiếm được 20 vạn?

Mẹ bị bệnh hai năm , số tiền mà nàng đem đi khi rời khỏi ngôi nhà đó đều tiêu hết để đóng tiền viện phí. Chẳng lẽ phải trở về sao? Vì cứu mẹ, nàng không thể không trở về nhưng mỗi lần trở về đều gặp người kia đối mẹ con nàng châm chọc khiêu khích mà cha ruột của nàng căn bản là mặc kệ!

Nhưng vì mẹ, nàng phải thử lại một lần!

Bước nhanh vào buồng điện thoại công cộng bên đường, nàng điện thoại cho người nào đó: "Là ta. . . . . ."

"Chuyện gì?" Đinh Chí Cương không kiên nhẫn hỏi.

"Mẹ không xong rồi." Nàng phẫn nộ nói, "Ông bỏ rơi chúng ta, ngay cả sống chết của bà cũng không quản, ông có còn lương tâm không? Hai mươi vạn mà thôi, ông nhiêu đấy cũng không cho ta sao!"

"Uyển Tình, con bình tỉnh một chút. . . . . ." Đinh Chí Cương cứng rắn nói. Hắn không phải bỏ mặc hai mẹ con nó nhưng mà mỗi lần muốn đưa hai mẹ con nó về nhà thì lại nghĩ đến vợ của mình, hắn làm sao dám đưa nàng tiền? Hơn nữa, công ty hắn gần đây lại xảy ra vấn đề, đừng nói hai mươi vạn, hai vạn hắn đều không có. . . . . .

"Mẹ có thể chết, ta phải bình tĩnh như thế nào? !" Uyển Tình rống to, "Nếu bà chết, ta cũng đi chết theo, chúng tôi thành quỷ cũng không sẽ bỏ qua ông!"

"Được rồi, con hiện tại đến công ty tìm ta." Đinh Chí Cương nói.

Đinh Uyển Tình tắt điện thoại, đi nhanh đến công ty. Đi vào công ty, mới biết, Đinh Chí Cương đang tiếp khách, nàng chỉ có thể ngồi chờ ở bên ngoài.

Đợi nửa giờ, ngay khi nàng nghĩ là mình đang bị lừa thì cánh cửa phòng làm việc mở ra. Nàng vội vàng đứng lên, tiến lên mới phát hiện mới vừa ra không phải là Đinh Chí Cương.

Nhưng không còn kịp rồi, nàng đã đụng vào đối phương rồi.

"Ngô. . . . . ." Đau quá, người nọ là tường đồng vách sắt sao?

"Cô làm gì? !" Bên tai có người hô to.

Nàng còn không có phản ứng liền cảm giác cổ tay chính mình đau đớn, người đã bị kéo qua một bên. Nàng ngẩng đầu, mới biết người mới vừa kéo nàng chính là Đinh Chí Cương, cha ruột của nàng.

Đinh Chí Cương giống như không thấy nàng, hỏi cái người bị nàng đụng vào kia: "Mục tổng thật có lỗi, ngài không sao chứ? !"

Uyển Tình thấy ông ta kinh sợ, hơi kinh hãi, biết người mà mình đụng vào là một nhân vật không đơn giản, bằng không ông ấy sẽ không có loại phản ứng này.

Nàng ngẩng đầu, thấy một người nam nhân tuổi còn trẻ. Nam nhân mặc tây trang được cắt may thủ công từ Italy, dáng người cao to, biểu tình lãnh khốc, làm cho người ta có cảm giác không giận mà uy, khí thế cùng cảm giác áp bách. Mà hắn đang nhìn nàng, ánh mắt như ưng. Như loài săn mồi tìm thấy đồ chơi của mình làm nàng sợ tới mức lùi lại từng bước.

Nam nhân thản nhiên liếc nàng một cái, ánh mắt ấy quét nhanh từ đầu cho chân nàng, sau đó cũng không quay đầu lại mà đi ra ngoài.

Đinh Chí Cương đi theo phía sau hắn, cả người cung kính, cúi đầu khom lưng, nghiễm nhiên đem hắn trở thành thượng đế.

Đi đến cửa thang máy, nam nhân trẻ tuổi xoay người lại, dùng tiếng nói lạnh như băng nói: "Đinh tổng mời quay về, không cần tiễn."

"Là là phải . . . . ." Đinh Chí Cương tiếp tục cúi đầu khom lưng.

Nam nhân cất bước đi vào thang máy, lúc cửa thang máy đóng lại, hắn đối thuộc hạ bên người nói: "Tra một chút nữ nhân vừa mới rồi là ai."


User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:12
    Gửi vào: #3
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 2: Chi phiếu

Đinh Uyển Tình cùng Đinh Chí Cương đi vào văn phòng, hai người nói thẳng vào vấn đề.

Đinh Chí Cương xuất ra tờ chi phiếu: "Bao nhiêu?"

"Tiền giải phẫu ít nhất là 20 vạn, không tính tiền trị liệu sau phẫu thuật. . . . . . Ông tự xem xét rồi đưa đi." Uyển Tình nói.

Đinh Chí Cương liếc nhìn nàng một cái, bất đắc dĩ đưa co cô chi phiếu năm mươi vạn: "Nhiêu đâu hẳn là đủ đi. Gần nhất công ty xảy ra vấn đề, ta cũng không có nhiều, không thể cho con nhiều hơn. Về sau cón vấn đề gì, con gọi điện trực tiếp cho ta đừng gọi điện thoại nhà, cô ngươi rất mất hứng."

Uyển Tình đoạt lấy chi phiếu: "Tôi sẽ trả lại cho ông!" Nói xong xoay người bước đi.

Nàng mới vừa đi nửa giờ, điện thoại trên bàn Đinh Chí Cương vang lên.

"Alô?"

"Đinh tổng." Từ tai nghe truyền đến giọng nam trầm ổn.

"Mục tổng!" Đinh Chí Cương thụ sủng nhược kinh, cả người nhảy dựng lên. Tuy cách nhau qua điện thoại nhưng hắn nhịn không được bị khí thế của đối phương làm kinh sợ. Bởi vì đối phương chính là người chủ nổi tiếng của Mục thị tập đoàn - tổng giám đốc đương nhiệm Mục Thiên Dương!

Mục Thiên Dương như nói chuyện phiếm hỏi: "Đinh tổng rất muốn cùng ta ký kia hiệp ước kia?"

"Đó là đương nhiên." Đinh Chí Cương không chút do dự thừa nhận. Gần mấy tháng nay, hắn cố gắng làm việc đều vì chuyện này. Bởi vì không có vồn đầu tư, công ty càng ngày càng sa sút sắp phá sản, hắn thầm nghĩ mình nên ôm cây đại thụ Mục Thiên Dương này.

"Vậy buổi tối chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm, hảo hảo thương lượng một chút."

"Vâng... vâng... vâng. . . . . ." Đinh Chí Cương không thể tin được. Mục Thiên Dương vừa mới rồi còn không đồng ý, như thế nào bây giờ lại thay đổi? Bất quá chỉ cần có thể ký ước, hắn cũng không quan tâm chuyện gì đã xảy ra!

Mục Thiên Dương cười, đột nhiên đổi đề tài: "Nghe nói Đinh tổng ngoài cô con gái trưởng gọi Đinh Thải Nghiên kia, còn có một cô con gái gọi Đinh Uyển Tình?"

Đinh Chí Cương sửng sốt, nháy mắt liền hiểu được, nói: "Phải, chính là người vừa mới đụng vào Mục tổng kia."

Xem ra Mục Thiên Dương đã tra qua, bằng không sẽ không hỏi như vậy. Ngắn ngủn nửa giờ liền tra được , thế lực của Mục gia quả nhiên không để khinh thường.

"Đêm đó hãy mang cô ấy đi cùng." Mục Thiên Dương nói, "Ta rất thích cô ấy."

Đinh Chí Cương sợ run một lát, vội vàng đáp ứng.

Mục Thiên Dương thích, tự nhiên có hàm ý khác. Hắn là nam nhân, tại thương trường lăn lộn nhiều năm như vậy, như thế nào còn không rõ?

Lúc trước hắn an bài Thải Nghiên cùng Mục Thiên Dương nhận thức. Mục Thiên Dương lại cứ không thích, ai biết chỉ liếc mắt một cái liền coi trọng Uyển Tình. Bất quá loại tình huống này, ai cũng biết Mục Thiên Dương chỉ cảm thấy mới mẻ và muốn chơi một chút mà thôi.

Hắn thật sự phải hy sinh Uyển Tình sao ?

Tắt điện thoại, Đinh Chí Cương suy nhĩ ngẩn ngơ trong chốc lát, cuối cùng vẫn nhẫn tâm quyết định.

Uyển Tình không có di động, hắn tìm nàng không được, chỉ có thể làm cho nàng tìm đến mình. Hắn gọi cho ngân hàng hủy bỏ tấm chi phiếu kia.

Ở tại ngân hàng Uyển Tình đang đứng xếp hàng nhưng khi đến phiên nàng lại bị báo cho rằng chi phiếu không cón hiệu lực. Nàng ngẩn ra, sửng sốt vài giây, sau đó liền đi gọi điện thoại cho Đinh Chí Cương: "Chi phiếu không rút tiền được. . . . . ."



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:12
    Gửi vào: #4
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 3: Chuyện này không bình thường

"Có thật không?" Đinh Chí Cương giả vờ kinh ngạc, "Có thể là tài khoản của ta xảy ra vấn đề. Gần đây ta tài vụ khẩn trương, cho nên đôi lúc cũng xuất hiện tình huống này."

"Vậy phải làm sao bây giờ?" Uyển Tình nhìn chi phiếu bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng. Lúc trước dễ lấy tiền như vậy bây giờ tại sao lại thành ra thế này? Mẹ làm sao bây giờ. . . . . .

Đinh Chí Cương nói: "Như vậy đi, buổi tối chúng ta cùng nhau ăn cơm, con đem tài khoản của con cho ta, ta trực tiếp chuyển khoản qua."

Uyển Tình trầm mặc trong chốc lát, nói: "Được."

Tắt điện thoại, nàng quay về bệnh viện chăm sóc mẹ. Sáu giờ nàng lại lần nữa gọi điện thoại cho Đinh Chí Cương: " Ăn cơm ở đâu?"

"Ta sẽ cho tài xế tới đón con." Đinh Chí Cương nói.

"Tôi đợi ở bệnh viện."

Đinh Chí Cương sửng sốt một chút, tắt điện thoại.

Uyển Tình ngồi ở ghế dài ngoài bệnh viện, đợi hơn mười phút, tài xế tới. Sau khi lên xe, nàng nhắm mắt dựa lưng vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi. Qua một lúc, bác tài xế gọi nàng. Nàng nghĩ đến nơi rồi, xuống xe mới biết tài xế mang nàng vào một cửa hàng thời trang nổi tiếng.

"Đến đây làm gì?" Nàng hỏi.

Bác tài xế nói: "Chủ tịch đặt cơm ở nhà hàng Tây, cần mặc chỉnh trang một chút nên ngài ấy cố ý dặn ta mang tiểu thư đến đây sửa soạn lại một chút."

Uyển Tình nhìn lại cách ăn mặc mộc mạc của mình, trong lòng rất tức giận. Bất quá vì năm mươi vạn, nàng nhịn!

Sau hai cái giờ, nàng tới nhà hàng, đói bụng không chịu được.

"Tiểu thư có hẹn trước không?" Nhân viên phục vụ nhà hàng hỏi.

"Đinh Chí Cương."

"Mời đi theo ta." Nhân viên phục vụ nhìn nàng một cái, mang nàng đi về phía trước.

Điều hòa của nhà hàng thực lạnh nha, nàng cảm thấy lạnh cả người. Rất muốn ôm lấy mình một chút, nhưng động tác này rất chướng tai gai mắt , nàng chỉ có thể chịu đựng.

Đến gần bàn ăn Đinh Chí Cương đặt, nàng phát hiện nơi đó không chỉ có một mình Đinh Chí Cương, còn có một người nam nhân đưa lưng về phía nàng.

Nàng chần chờ đừng lại, kêu lên: "Ba. . . . . ."

Đinh Chí Cương vội vàng đứng lên, cười nói: "Con đã đến rồi, mau tới đây."

Nàng hoảng sợ, bởi vì khuôn mặt Đinh Chí Cương tươi cười csao nàng lại có cảm giác như đang lấy lòng nàng! Chuyện này không bình thường! Tuyệt đối không bình thường!

Đúng lúc này, nam nhân vẫn đưa lưng về phía nàng xoay người lại, ánh mắt lười nhác khi nhìn thấy nàng, trong mắt tinh quang lóe lên. Nàng liếc mắt một cái liền nhận ra, đây là nam nhân mà nàng đụng vào buổi chiều ở công ty.

" Đinh Chí Cương thúc giục nói.Đây là tổng giám đốc tập đoàn Mục thị, mau gọi Mục tổng."

Nàng đứng bất động ở tại chỗ, ngơ ngác nói theo: "Mục tổng."

Mục Thiên Dương nở nụ cười nhẹ nhàng, hai mắt bắt đầu nhìn từ đầu đến chân đánh giá nàng.

Nàng mặc lễ phục đơn giản màu tím, tóc đuôi cá tết lệch, trông thật nữ tính và sang trọng. Lướt qua xương quai xanh tinh xảo lộ ra bên ngoài, loang loáng nhìn thấy chiếc vòng cổ thủy tinh được đeo ở trước ngực, thật hấp dẫn ánh mắt!

Cách ăn mặc không tồi, hắn vừa lòng gật đầu, quay đầu lại, nói với Đinh Chí Cương: "Ngày mai ông đến công ty ta ký hợp đồng đi."



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:12
    Gửi vào: #5
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 4: Uy hiếp

"Phải" Đinh Chí Cương vui vẻ, ngẩng đầu đối với Uyển Tình nói, "Uyển Tình, rót rượu cho Mục tổng đi!"

Uyển Tình phòng bị nhìn hắn một cái, đi đến bên cạnh bàn, cầm lấy bình rượu hồng, thật chậm rãi tiến đến rót vào ly rượu trước mặt Mục Thiên Dương. Làm xong, phát hiện hắn đang nhìn mình, cô xấu hổ nở nụ cười, nói: "Mục tổng mời dùng."

Đang lúc cô muốn đi, hắn đột nhiên bắt lấy tay cô. Cô hoảng sợ, muốn hét ra tiếng thì hắn dùng tay kia nắm cằm của cô, ngón cái khẽ vuốt ve môi của cô, nói: "Ta không thích nữ nhân dùng son môi."

Uyển Tình cực kỳ sợ hãi, vội vàng thoát khỏi tay hắn, chạy đến bên người Đinh Chí Cương: "Ba ……"

Mục Thiên Dương bưng lên ly rượu, thản nhiên liếc cô một cái.

Đinh Chí Cương đem cô đặt lại tại chỗ ngồi, nói: "Mục tổng cùng con nói giỡn thôi mà. Ta đi toilet một chút, con ăn trước đi."

"Không. . . . . ." Uyển Tình muốn kéo hắn ở lại, nhưng hắn đã nhanh đi rồi.

Uyển Tình thấy hắn không phải đi toilet, mà đi ra phía cửa nhà hàng, biết chính mình đã bị bán, liền đứng lên bỏ chạy.

Mục Thiên Dương ngồi tại chỗ, không hề động, chính mình tự rót cho mình một ly rượu, chậm rãi thưởng thức.

Uyển Tình chạy ra khỏi nhà hàng, đột nhiên bị người ta giữ chặt. Kéo cô chính là hai nam nhân, một thân tây trang tối màu, đeo kính mắt đen, tựa như xã hội đen trên các bộ phim điện ảnh vậy. Cô giãy dụa kêu to: "Các ngươi đang làm gì? Thả tôi ra!"

"Chúng ta là chính là thủ hạ của Mục tiên sinh." một người nam nhân trong đó nói, "Đinh tiểu thư mời chờ Mục tiên sinh ở chỗ này."

Uyển Tình cả kinh, quay đầu lại thấy Mục Thiên Dương thong thả, nhàn nhã đi tới.

Cô lại vùng vẫy, nhưng không làm nên chuyện gì.

Mục Thiên Dương đi đến trước mặt cô, khoát khoát tay, hai nam nhân kia lập tức buông nàng ra, người cũng nhanh chóng biến mất trước mắt họ.

Hắn vuốt mặt của cô, nói: "Ba cô bán cô cho tôi, lấy một mảnh đất trị giá hai triệu, có cảm thấy mình rất đáng tiền hay không?"

"Anh. . . . . . Anh khốn nạn!"

"Cô có muốn cứu mẹ hay không?" Hắn hỏi.

Uyển Tình sửng sốt, nhìn hắn.

Hắn nói: "Ba cô sẽ không quan tâm đến cô nữa đâu. Nếu cô nghe lời ta, mẹ cô ngày mai là có thể mổ, có bác sĩ tốt nhất, thuốc tốt nhất, hết thảy đều là tốt nhất. Bằng không, cô ngày mai ngay cả phòng bệnh cũng không vào được."

Uyển Tình ngơ ngác nhìn hắn.Qua thật lâu, cô lặng yên cúi đầu, hai vai phát run.

Cô không có mắng, không có nháo, càng không có đi. Mục Thiên Dương biết cô đã thỏa hiệp, vừa lòng nói: "Cô hiểu chuyện như vậy mới không ăn khổ."



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:12
    Gửi vào: #6
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 5: Thả ta đi

Sau khi lên xe, Mục Thiên Dương hỏi: "Cô bao nhiêu tuổi?"

Uyển Tình nhìn hắn một cái, lắp bắp nói: "Mười. . . . . . Mười bảy."

"Mới mười bảy? Vẫn còn đang đi học sao?"

Uyển Tình há miệng run rẩy lắc đầu.

"Mười bảy tuổi sao lại không đi học?"

"Mẹ……Mẹ sinh bệnh, không có tiền , còn phải chăm sóc cho bà……" Nói xong, cô gắt gao cắn môi dưới, muốn vượt qua nội tâm sợ hãi.

Hắn nắm lấy cằm của cô, đem mặt của cô kéo qua đối diện mình: "Đừng cắn môi, lỡ cắn nát thì sao." Nói xong nghiêng người hôn cô.

Uyển Tình cả kinh, dùng sức muốn đẩy hắn ra, nhưng hắn đem cô nặng nề áp ở trên ghế ngồi. Cô không thể động đậy, sợ tới mức khóc lên.

Một lát sau, hắn buông ra nàng, liếm liếm khóe môi: "Hương vị so với tôi tưởng tượng hoàn hảo hơn."

"Anh thả tôi đi. . . . . ." Uyển Tình nức nở nói.

Hắn cười lạnh một tiếng: "Mặc kệ mẹ cô chết sống sao?"

Uyển Tình ngẩn ra, tuyệt vọng tựa trên ghế ngồi.

Không lâu, xe ngừng lại, hắn cầm lấy cánh tay cô kéo xuống xe. Cô giương mắt nhìn một toà biệt thự, cả kinh hai chân như nhũn ra.

Hắn lôi kéo cô đi vào trong, lên lầu, đi vào một gian phòng trong đó, rốt cục buông nàng ra. Tiếp theo, hắn bắt đầu cỡi quần áo. . . . . .

Uyển Tình co rúm lại ôm hai tay, nghiêng ngả lảo đảo lui về phía sau.

Hắn quay đầu lại, lãnh mâu đảo qua, đem cô ném lên giường.

"A ——" Uyển Tình bị rơi choáng đầu hoa mắt, đang muốn đứng lên, người khác đã nhào tới. Cảm giác được tay hắn sờ loạn ở trên người mình, cô kêu to: "Không cần! Thả tôi ra"

Hắn chẳng những không dừng lại, ngược lại càng ngày càng thô bạo, xoạt một tiếng xé rách lễ phục của cô.

Cô cảm giác trước ngực chợt lạnh, vội vàng lấy tay che lại: "Van cầu anh. . . . . . Không cần. . . . . ."

"Không cần?" Hắn nắm lấy cằm của cô, hôn cô thật mạnh.

"Ngô. . . . . ." Uyển Tình lắc lắc đầu, muốn nói chuyện, nhưng nói không nên lời.

Hắn thô bạo hôn nàng, hai tay ở trên người cô giao du, rất nhanh đem cô cởi trần như nhộng.

"Không. . . . . ." Uyển Tình khóc nức nở, thoát khỏi nụ hôn của, hai tay đánh loại hắn.

Hắn khoá trụ hai tay của cô, kéo chúng nó quá đỉnh đầu, cúi đầu ở môi cô hung hăng cắn một chút. Mùi máu tươi tràn ngập trong miệng, cô cảm thấy đau đớn, cảm giác sức nặng trên người mình, cô biết rõ mình chạy không thoát , tuyệt vọng khóc thút thít.

Hắn ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn cô một cái, cúi đầu giống như nổi điên gặm nuốt cổ của cô.

"Đau. . . . . ." Cô vặn vẹo thân mình, khóc lóc cầu xin tha thứ, "Cầu anh buông tha tôi đi. . . . . ."

Đúng lúc này, hắn hôn lên ngực cô, dùng sức khẽ hấp, tạo ra ấn ký của chính mình. . . . . .

"A. . . . . ." Uyển Tình không biết đây là cảm giác gì, có đau, có xa lạ mà lại làm cho cô sợ hãi, "Đừng. . . . . . Cầu anh . . . . . . Không cần. . . . . . Thả tôi đi. . . . . ."



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:12
    Gửi vào: #7
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 6: Đau. . . . . .

Hắn ngẩng đầu, trong mắt hiện lên một tia lãnh ý, đột nhiên tách hai chân của cô ra, phần eo đẩy một cái

"A ——" Uyển Tình đau đến co quắp, ngón tay bấu lên lưng hắn, tạo ra năm vết máu thật sâu.

Đau đớn làm cho hắn thân mình run rẩy một trận, vừa rút mạnh ra lại hung hăng cắm trở lại.

"Đau ——" Uyển Tình kêu to, giống như muốn tắt thở nằm trên giường.

Mục Thiên Dương nhìn cô, cầm hai chân cô, quỳ gối trên giường bắt đầu luật động, không có một chút thương hương tiếc ngọc.

"Đau quá a. . . . . ." Cô khóc ròng nói, "Van cầu anh. . . . . . Dừng lại. . . . . . Đau quá. . . . . ."

Cô cầu thật lâu, từ từ không còn khí lực nữa, chỉ còn lại tiếng khóc nức nở nghẹn ngào. Cuối cùng, cô như một con búp bê vải rách nát, hai mắt trống rỗng nhìn trần nhà, thân thể theo va chạm của hắn phập phồng……

Cô không biết hắn làm bao lâu, khi hắn gầm nhẹ, phóng thích chất lỏng vào người cô, nằm úp sấp trên người cô, cô hoàn toàn không có phản ứng.

Hắn thở dốc vài phút, đứng lên. Xuống giường, hắn chậm rãi đi đến đầu giường, cầm lấy cằm của cô, xoay khuôn mặt cô về phía hắn.

Cô nhìn bên hông hắn có thứ gì đó rất ghê tởm, trên đó còn có chất lỏng nhỏ giọt xuống.

Hắn chớp mắt, tay hơi hơi run rẩy, cúi đầu tại đôi mắt cô đặt lên một nụ hôn. Dừng lại mấy giây, lại buông cô ra, cũng không quay đầu lại đi về hướng phòng tắm.

Uyển Tình vẫn đang nằm trên giường, giống như đã chết.

Mấy phút sau, hắn từ trong phòng tắm đi ra, trên người không một mảnh vải, hắn chỉ lấy một tấm khăn lông chà lau tóc.

Hắn đi đến trước mặt cô, đem thân thể cô nhìn lướt qua, nhìn đến vết máu đã khô giữa hai chân cô, lộ ra nụ cười hàm xúc:

"Một cô gái sạch sẽ, rất tốt."

". . . . . ."

“Tắm rửa đi." Hắn dùng ngón tay hữu lực nắm lấy cằm của cô, "Không muốn một lần nữa thì nghe lời."

Uyển Tình run lên một chút, chậm rãi đứng lên, bọc chăn quanh người đi về hướng phòng tắm.

Cô cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng không sánh bằng nỗi đau mà vết thương lòng gây ra. Ba ruột của cô vậy mà tại thời điểm mẹ cần giúp đỡ nhất lại bán cô!

Ngâm mình trong bồn tắm lớn, cô khóc thành tiếng. Không biết khi nào thì, có người vỗ đầu cô, lôi cô lên: "Xong rồi ?"

Cô nhìn hắn, đầy sợ hãi.

"Cho cô năm phút nữa!" Nói xong, hắn đi ra ngoài.

Năm phút ?

Cô hoảng loạn cầm lấy sữa tắm, dùng tốc độ nhanh nhất tắm rửa sạch sẽ. Đi ra khỏi phòng tắm, thấy hắn ngồi ở trên giường. Hắn nhìn cô, lãnh khốc nói: "Lại đây!"

Cô từ từ bước đến. Hắn kéo cô đến giữa hai chân chính mình, kéo hai tay đang che chắn của cô xuống , chậm rãi lôi khăn tắm của cô ra.

Hắn còn muốn sao?

"Tôi mệt lắm rồi . . . . . ." Cô khóc nức nở nói.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:13
    Gửi vào: #8
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 7: Đem thuốc uống



Nhưng hắn vẫn kéo khăn tắm của cô xuống, nhìn thấy ấn ký rậm rạp chằng chịt trên người cô. Hắn cúi đầu cắn, mút nhẹ nhàng một bên nụ hoa anh đào hồng hồng,.

Uyển Tình cắn chặt môi dưới, không cho chính mình khóc thành tiếng.

Hắn hôn trong chốc lát, buông ra, chỉ thấy nụ anh đào đứng thẳng, mặt trên dính đầy nướt miếng của mình, ở dưới ngọn đèn tản ra ánh sáng mê người. Nhìn hình ảnh này, hắn nở nụ cười vừa lòng, đứng dậy đi ra ngoài, "Đêm nay cô ngủ ở đây."

Sau khi hắn rời khỏi phòng, Uyển Tình đứng lên, ngay lập tức trong đầu cô hiện lên ý muốn chạy trốn.

Đi một bước, đầu óc cô choáng váng, thiếu chút nữa ngã quỵ. Nhưng cô rất nhanh đứng thẳng, day day huyệt Thái Dương, từ từ đi về phía cửa.

Dán lỗ tôii ở trên ván cửa, đến khi không nghe thấy động tĩnh ở bên ngoài, cô lặng lẽ mở cửa ra, tự hỏi không biết mình có thể trốn thoát hay không……

Nhẹ nhàng đóng cửa lại, cô xoay người đi ra giữa phòng, nhặt lên váy của mình, đem khăn tắm kéo xuống. . . . . .

"Sao còn chưa ngủ?" Sau lưng đột nhiên truyền đến thanh âm.

"A ——" cô sợ hãi kêu lên một tiếng, quay đầu lại thấy Mục Thiên Dương đứng ở cửa.

Cô hoảng sợ, dùng quần áo che kín mình, lắp bắp nói: "Tôi. . . . . . Tôi sắp ngủ đây."

"Ngủ mà mặc y phục này sao?" Hắn nguy hiểm nhíu mày, đi về phía cô, "Cô không phải muốn chạy trốn chứ?"

"Tôi không có!" Uyển Tình phủ nhận theo bản năng. Nói xong, nhìn biểu tình hắn đang dần u ám nhìn cô, rõ ràng là nói dối, cô sợ hãi lui về phía sau, hai chân như nhũn ra, "Tôi. . . . . . Tôi không có đồ ngủ, cho nên chỉ có thể mặc lễ phục này thôi. . . . . ."

Hắn gật đầu: "Tôi cũng không có. . . . . . Vậy thì đừng mặc nữa."

Uyển Tình ngơ ngác nhìn hắn, hắn đưa tay chạm nhẹ xương quai xanh của cô làm cô cả kinh nhảy dựng lên.

"Đi ngủ đi, đừng làm tôi tức giận." Hắn lãnh khốc nói.

Uyển Tình ngồi xổm xuống, buông lễ phục ra, nhặt khăn tắm lên quấn quanh người, chần chờ đi đến bên giường, nàm xuống. Trên chăn còn lưu lại dấu vết hoang ái, làm cô buồn nôn một trận. Nhưng cô nhịn xuống, phải nhịn xuống! Cô nhắm mắt lại, lông mi bởi vì sợ mà run rẩy.

Một lát sau, Mục Thiên Dương nằm xuống ngay bên cạnh khiến cả người cô cứng ngắc.

Mục Thiên Dương cười cười, không để ý cô.

Cô mệt chết đi, rất nhanh liền ngủ mất, nhưng lại gặp ác mộng liên tục.

Ngày hôm sau tỉnh lại, trời đã sáng hẳn. Cô ngồi ở trên giường, nhìn căn phòng xa lạ cùng quần áo rơi lả tả trên mặt đất, cả người bỗng nhiên cảm thấy xấu hổ và giận dữ muốn chết.

WC truyền đến tiếng nước chảy, cô biết Mục Thiên Dương đang ở bên trong, không biết nên làm cái gì bây giờ.

Trốn? Thoát được sao?

Cửa được mở ra, Mục Thiên Dương đi tới.

Uyển Tình nhìn sang, quanh lưng hắn quấn khăn tắm, nửa người trên lộ ra bên ngoài. Hắn cầm một cái khăn tắm, lau tóc, nước theo lọn tóc rơi ngực, theo đường cong cơ thể hắn chảy xuống. . . . . .

Chứng kiến cảnh tượng như vậy làm cô phân vân sợ hãi.

"Đem thuốc uống." Mục Thiên Dương nói.

Thuốc? Thuốc gì? Uyển Tình nhìn hắn đầy kinh ngạc.

Hắn nhìn thoáng qua đầu giường, cô nhìn theo hắn, thấy trên tủ đầu giường có một hộp thuốc, còn có một ly nước. Cô run rẩy cầm lấy lên, nhìn thấy mấy chữ thật chói mắt: thuốc tránh thai khẩn cấp. . . . . .



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:13
    Gửi vào: #9
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 8: Nhốt

Mục Thiên Dương đi về hướng phòng thay đồ: "Về sau tự uống thuốc đi, tôi không quan tâm cô uống lúc nào"

Hắn đột nhiên dừng lại, xoay người nhìn cô: "Nhớ kỹ, cô không tư cách sinh con của tôi! Cho nên tốt nhất uống thuốc đúng giờ, bằng không cô gánh không nổi hậu quả đâu."

Tay cầm thuốc của Uyển Tình run run, chậm rãi mở ra, uống thuốc theo cách sử dụng.

Để ly nước xuống, nhìn bộ quần áo nữ ở bên cạnh, mặt đen lại. Phía bên trên vậy mà là đồ lót! Cô nghi hoặc đưa tay ra, lại lập tức rút về, quay đầu nhìn phòng thay đồ.

Một lát sau, cửa phòng thay đồ đột nhiên mở ra hại cô sợ tới mức cúi thấp đầu.

Mục Thiên Dương đã thay quần áo xong, vừa thắt caravat vừa đi ra: "Mặc quần áo đó đi, bộ đồ ngày hôm qua không cần mặc lại!" Không nghe cô trả lời, hắn đề cao âm lượng, "Có nghe không? !"

"Nghe rồi. . . . . ." Uyển Tình trả lời, thanh âm nhỏ đến đáng thương. Sợ hắn không nghe, cô hằng giọng, "Vâng . . . . ."

Lần này hắn nghe thấy, vừa lòng gật đầu, rời đi.

Uyển Tình chậm rãi mặc quần áo, xuống lầu, mỗi một đi từng bước, đều cảm giác nơi riêng tư ẩn ẩn làm đau. Nghĩ đến trận điên cuồng vào tối hôm qua, cô thật muốn giết mình!

Lầu dưới không có một bóng người. Cô đứng đờ ra trong chốc lát, nhớ tới mẹ đang còn trong bệnh viện, Uyển Tình lập tức đi về hướng cửa chính. Cô không thể chết được! Vô luận như thế nào cũng không thể chết! Mẹ cần cô! Cô phải đi đến bệnh viện để đem mẹ đi phẫu thuật nữa!

Đi ra khỏi biệt thự, gặp hai người thuộc hạ của hắn đứng ở bên ngoài, cô ngây ngẩn cả người.

"Mời Đinh tiểu thư quay trở về!" Hai người lễ phép ngăn cản cô tiếp tục đi tới.

"Tôi muốn đến bệnh viện!" Cô nói.

"Tổng giám đốc có dặn, cô không thể rời đi!"

"Vì cái gì? !" Uyển Tình kêu to.

"Đây là tổng giám đốc dặn dò ."

Cô sửng sốt, không biết nên làm sao bây giờ, một lát sau hỏi: "Hắn đi đâu rồi?"

"Tổng giám đốc đi làm , mời Đinh tiểu thư quay về trong phòng chờ."

"Tôi muốn đến bệnh viện." Uyển Tình nói, "Mẹ tôi phải làm phẫu thuật."

"Ngài ấy dặn, cô không thể rời khỏi ngôi nhà này!" Hai người thuộc hạ lạnh như băng nói, đẩy mạnh cô vào trong phòng, khóa cửa lại.

Uyển Tình xoay xoay tay cầm cửa, vỗ cửa quát to lên: "Các ngươi cho tôi đi đi…"

Buổi chiều, Mục Thiên Dương trở về, thấy Uyển Tình trầm lặng nằm trên sô pha, trên bàn trà bên cạnh có một hộp cơm, hẳn là giữa trưa bảo tiêu mua cho cô.

Hắn đi tới, trên cao nhìn xuống cô: "Không ăn cơm? Muốn chết đói sao?"

Uyển Tình trừng mắt nhìn, chậm rãi ngồi dậy, nắm lấy hắn ống quần: "Mẹ tôi đâu? Bà ấy như thế nào rồi?"

"Ăn cơm xong tôi sẽ nói cho cô biết!"

Uyển Tình sửng sốt một chút, gật đầu: "Tôi ăn! Tôi lập tức ăn!" Nói xong liền mở hộp cơm ra, nhai ngấu nghiến.



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
goctruyencom
bài viết 15 Jan 17 05:13
    Gửi vào: #10
Ông Trùm Thành viên thứ: 777235 Tiền mặt: 470610
Group Icon Tham gia: 5-August 15 Được cám ơn: 0
Nhóm: Members Bài viết: 2634 No Yahoo Messenger
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc
Chương 9: Chạm mặt mẹ con kia

Mặc dù hộp cơm đã nguôi lạnh nhưng vì biết được tin tức mẹ, cô vẫn là cố gắng ăn hết. Ăn xong, cô nghẹn bởi vì ăn quá nhanh, dạ dày sình đau một chút, nhìn Mục Thiên Dương: "Hiện tại. . . . . . Có thể nói cho tôi biết không?"

Mục Thiên Dương nhìn cô trong chốc lát, xoay người đi ra ngoài: "Đi thôi!"

Uyển Tình lập tức theo sau, hắn mang cô đến bệnh viện. Vừa đến, cô liền chạy về hướng phòng bệnh của Từ Khả Vi, nhưng trên giường bệnh căn bản không có bà ấy.

Cô sửng sốt một chút, quay đầu lại hỏi: "Mẹ tôi đang ở đâu?"

"Ở phòng vô trùng." Mục Thiên Dương nói, "Buổi sáng mới vừa làm phẫu thuật, rất thành công."

"Phòng vô trùng ở đâu?"

Mục Thiên Dương xoay người, cô theo sau, đi đến bên ngoài phòng vô trùng, thấy Từ Khả Vi đang đeo mặt nạ dưỡng khí, bình yên nằm ở trên giường bệnh.

Uyển Tình đưa tay muốn chạm bà, nhưng chỉ có thể chạm vào tấm thủy tinh lạnh như băng .

"Mẹ. . . . . ." Cô nhịn không được khóc lên, không thể kềm chế.

"Khóc cái gì?" Mục Thiên Dương nói, "Nhìn xong rồi thì đi thôi."

Uyển Tình quay đầu lại, nhìn hắn: "Tôi muốn ở đây chăm sóc cho bà."

Hắn sắc bén nhìn cô: "Đừng quên, hiện tại cô là của tôi!"

"Tối hôm qua không phải đã …"

Hắn cười lạnh một tiếng: "Cô cho là một đêm đủ sao? Cô không có đáng giá như vậy!"

Uyển Tình có cảm giác khuất nhục gấp bội, khổ sở cúi đầu, một lát sau nói: "Nhưng mẹ tôi cần người chăm sóc . . . . . ."

"Tôi đã mời y tá tốt nhất cho bà!"

"Nhưng mà. . . . . ."

"Không có nhưng mà!" Mục Thiên Dương nói, "Nếu còn nhưng nhị gì nữa, tôi gọi người rút bình dưỡng khí của mẹ cô ra, đem bà ấy ném đến đống rác, tôi xem bà ta sống được mấy ngày!"

Uyển Tình oán hận nhìn hắn.

Hắn cười lạnh: "Hận đi! Nhưng đừng quên, mẹ cô là tôi cứu."

Uyển Tình ẩn nhẫn cúi đầu, cẩn thận mỗi bước đuổi theo sát cước bộ của hắn.

Rời khỏi bệnh viện, Mục Thiên Dương lái xe đến một nhà hàng Tây.

"Cô xuống xe trước đi, ở cửa chờ tôi, tôi đi đậu xe." Mục Thiên Dương nói.

Uyển Tình sửng sốt, gật đầu: "Vâng. . . . . ."

Hắn nâng cằm của cô lên: "Đừng chạy trốn, biết không?"

". . . . . . Vâng" Hắn làm sao biết cô muốn chạy trốn.

Hắn hừ một tiếng, bỏ cô ra: "Đi xuống đi!"

Uyển Tình chậm rãi xuống xe, đứng ở trước cửa nhà hàng Tây, nhìn hắn lái xe đi. Cô nhìn đường cái trống trải, vẫn muốn chạy trốn. Nghĩ đến Từ Khả Vi còn nằm trong phòng bệnh, mà cô lại đến ăn cơm Tây. . . . . . Thật tội lỗi nha!

Lúc này, cô thấy một chiếc ô tô nhìn thật quen mắt đang chạy lại đây, kìm lòng không đậu đi tới.

Ô tô dừng lại ngay phía trước người cô, từ trên xe hai nữ nhân bước xuống, tiếp theo ô tô chạy ra đằng xa, hẳn là đi tìm chỗ đậu xe đi.

" Trận khủng hoảng kinh tế này rốt cục ba con cũng vượt qua được, tí nữa chúng ta đi mua vòng tay Cartier kia đi!" Tiết Lệ Na nói xong, quay người lại vô tình đụng vào Uyển Tình, nhịn không được rống to, "Chuyện gì vậy? Không có mắt a ……. Đinh Uyển Tình? !"

"Cô làm gì ở đây?" Người nữ nhân bên cạnh—— Đinh Thải Nghiên —— chán ghét nói.

Uyển Tình nhìn các cô, các cô chính là vợ con chính quy hiện tại của ba cô, hưởng thụ hết thảy những thứ vốn nên thuộc về cô và mẹ cô!

"Mẹ ngươi đã chết rồi sao?" Tiết Lệ Na đắc ý lại ác độc hỏi, "Ngươi ở trong này làm gì?" Nói xong, bà đột nhiên sửng sốt, ánh mắt đảo qua của cô cổ, thân thủ nâng lên cô cằm.

Uyển Tình một chưởng gạt tay bà ra, trong mắt tràn đầy lửa giận.

Bà ta cười lớn một tiếng: "Nhìn xem ta thấy gì này? Vết hôn nha! Ngươi không phải còn đang học trung học sao, yêu đương sớm như vậy, còn nhiệt tình như vậy?”



User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

42 Pages V  1 2 3 > » 
Reply to this topicStart new topic
Trắc nghiệm

 





Album hot nhất


Giới thiệu Games


Zanado - Sitemap - Bản rút gọn - Kho Game - Hot tags - Tofaco - Ongame mobi Time is now: 28th April 2017 - 11:34 AM
2, 3, 123, 5, 208, 8, 9, 10, 12, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 37, 38, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 243, 50, 251, 53, 54, 56, 57, 58, 192, 61, 62, 63, 64, 65, 229, 69, 70, 71, 246, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 101, 102, 103, 104, 105, 106, 107, 108, 213, 110, 111, 252, 114, 116, 117, 118, 119, 120, 121, 122, 126, 124, 125, 136, 133, 134, 137, 144, 167, 150, 151, 155, 158, 164, 166, 179, 181, 180, 210, 182, 185, 184, 186, 187, 188, 189, 190, 191, 193, 49, 202, 197, 198, 247, 199, 200, 203, 204, 205, 206, 209, 211, 212, 220, 221, 222, 223, 224, 225, 226, 227, 230, 231, 233, 235, 236, 238, 239, 240, 241, 242, 244, 256, 245, 248